NỖI MUỘN MÀNG (Father's Day)

14-06-2018 21 lượt xem

Tháng Sáu lại về theo đúng quy luật của thiên nhiên. Không nhanh. Không chậm. Không thừa. Không thiếu. Chỉ vừa đủ thời gian cho vừa tuế nguyệt. Nắng nhạt. Chỉ còn vài đốm sáng trên những ngọn cây cao. Ráng chiều mang sắc nhớ mênh mang. Tiếng thời gian vẫn buông trầm da diết...

Cơm mưa bất ngờ chiều ập xuống. Mưa như trút nước, thế mà vẫn không thể cuốn trôi hết nỗi buồn trong lòng...!

Cha vĩnh viễn đi vào cõi vĩnh hằng cũng vào một chiều mưa bão sụt sùi, sau những năm nằm bệnh vì bán thân bất toại. Đó là một buổi cuối chiều Chúa Nhật, ngày 16 tháng Sáu, năm đó là lễ trọng tôn kính Thiên Chúa Ba Ngôi.

Phải chi ngày đó gia đình khá giả, có lẽ Cha không đến nỗi phải chịu bệnh trạng đằng đẵng như vậy. Con cứ tự trách mình bất tài vì đã không tìm ra giải pháp khả thi nào khác để phần nào giúp Cha bớt nỗi đau, không chỉ thân xác mà cả tinh thần. Con biết, nỗi đau thể xác đâu bằng nỗi đau tinh thần, nhưng đau nào thì cũng đau! Bảy mươi năm sống mà cha không hề có được một ngày sống thoải mái, để rồi tử thần “cướp” mạng sống Cha trong khi Cha chưa có nụ cười mãn nguyện – dù chỉ là phần nào thôi.

Cha là “phần cứng”, mẹ là “phần mềm”. Cả hai đều quan trọng xuyên suốt cuộc đời mọi người con. Con cái chỉ là một “chương trình nhỏ”. Thế mà thấm thoắt thế mà đã xấp xỉ 30 năm rồi, từ ngày Cha vĩnh viễn ra đi, rồi lại đến Mẹ!

Con chưa hiểu được tình Cha mà Cha đã xa con mãi mãi. Ngày ấy, con bàng hoàng nhìn Cha nằm bất động, rồi con khóc, khóc như đứa trẻ hờn dỗi tức tưởi. Thế là chấm dứt những ngày tháng hạnh phúc bên Cha, chấm dứt nỗi vui mừng tuổi thơ ngày xưa hằng ngày mong đợi Cha tan sở trở về. Những ngày tháng ấy, đi đâu Cha cũng cho con theo cùng. Tình Cha bao la như biển, cao vòi vọi như đỉnh Thái Sơn. Con không thể và không bao giờ hiểu hết. Những lỗi lầm của con như những viên sỏi rơi vào cõi mênh mông tĩnh lặng...

Cha nghiêm nghị trầm lặng

Dạy dỗ con nên người

Tri ân Cha nhiều lắm

Khôn xiết kể, Cha ơi!

Cha ơi! Những dòng này con viết dâng Cha, những lời tri ân và tạ lỗi muộn màng mà chẳng bao giờ Cha có thể đọc được. Cha ơi, xin Cha tha lỗi cho con!

Xin Thiên Chúa thương xót, tha thứ và bù đắp cho Cha.

TRẦM THIÊN THU

NGÀY THÂN PHỤ

“Khi có đứa con ngỗ nghịch và bất trị, không nghe lời cha mẹ, cha mẹ có sửa dạy, nó cũng chẳng chịu nghe, cha mẹ nó sẽ bắt lấy nó, đưa ra cửa thành cho các kỳ mục địa phương và sẽ nói với các kỳ mục trong thành: ‘Con chúng tôi đây ngỗ nghịch và bất trị, không nghe lời chúng tôi, nó rượu chè phóng đãng’. Mọi người trong thành sẽ ném đá cho nó chết và nó phải chết. Anh em PHẢI khử trừ sự gian ác, KHÔNG cho tồn tại giữa anh em” (Đnl 21:18-21)

Ngày nào cũng vẫn là ngày

Nhưng có ngày này và có ngày kia

Có ngày thân ái, hiền hòa

Có ngày thăm thẳm cách xa, chẳng gần

Con nào cũng vẫn là con

Nhưng mà đứa dại, đứa khôn, rạch ròi

Cha mong con cái nên người

Nghĩa là phải biết vâng lời cha khuyên

Lời cha như luật Chúa truyền

Lưu tâm tuân giữ sẽ luôn an bình (1)

Con khôn là đứa chân thành

Tuân hành nghiêm huấn cha dành cho con (2)

Con ngu là đứa vô ơn

Bạc lòng, hỗn láo, bất cần gia phong (3)

Đó là theo thói bất lương

Chúa nào có thể xót thương loại này?

Con khôn biết sống tròn đầy

Vâng lời cha mẹ hằng ngày mới ngoan.

TRẦM THIÊN THU

Ngày Hiền Phụ, 17-6-2018

(1) Cn 4:4 – “Hãy để tâm nắm chắc lời cha, tuân giữ lệnh cha truyền, và con sẽ được sống”.

(2) Cn 13:1 – “Con khôn giữ lời cha nghiêm huấn, kẻ nhạo báng chẳng nghe lời sửa dạy”.

(3) Cn 15:5 – “Kẻ ngu khinh lời cha nghiêm huấn, ai giữ lời sửa dạy sẽ nên khôn”.

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan