SỐNG VIÊN MÃN: TẶNG PHẨM GIÁNG SINH

24-12-2018 575 lượt xem

Một trong những điều quan trọng nhất về Lễ Giáng Sinh là nhắc các Kitô hữu nhớ rằng mọi lĩnh vực của cuộc sống đều là ân sủng. Lễ Giáng Sinh là dịp nhắc nhở về Mầu nhiệm Nhập thể, Con Thiên Chúa mặc xác phàm để chia sẻ mọi thứ với nhân loại qua thần tính. Khi làm vậy, Đức Kitô đã tái định hình nhân tính, làm cho hoàn hảo tình yêu tuân phục đối với Chúa Cha, đó là bài-thánh-ca-sống (life-hymn) mà chính mỗi chúng ta đều được mời gọi tham dự vào.

Lễ Giáng Sinh nhắc nhở chúng ta rằng mỗi hành động của thể xác và linh hồn đều có thể biểu lộ sự hiện hữu của Thiên Chúa, không chỉ hành động mà còn cả những khoảnh khắc sống của chúng ta nữa. Mỗi khoảnh khắc đó đều có cơ hội để nhân tính của chúng ta trở nên hoàn hảo nhờ ân sủng, và để ân sủng thể hiện qua bản chất của chúng ta đối với thế gian.

Đức tin nhập thể

Dĩ nhiên, Thiên Chúa không mặc xác phàm trong chúng ta như Ngài đã mặc xác phàm trong Đức Giêsu Kitô. Chúng ta không là “người trời” với nhân tính. Nhưng Thiên Chúa ở trong mỗi Kitô hữu, làm cho mỗi chúng ta trở nên đền thờ của Chúa Thánh Thần (x. 1 Cr 6:19) – đền thờ sống động, giống như đền thờ mà Đức Kitô đã nói rằng Ngài sẽ “xây dựng lại nội trong ba ngày” (Ga 2:19). Ngài cũng nói: “Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy, và hoàn tất công trình của Người” (Ga 4:34). Và Ngài xác định: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra” (Mt 4:4). Chúng ta cũng được kêu gọi để sống viên mãn theo Thánh Ý Chúa Cha.

Chúng ta bị cám dỗ trong xác thịt, đó là lúc ân sủng chống lại sự cám dỗ. Chúng ta có thể bị bệnh hoặc bị thương, đó là lúc ân sủng chấp nhận Ý Chúa và dâng đau khổ của chúng ta lên Ngài để chúng ta có thể “vui mừng được chịu đau khổ vì Đức Kitô” (Cl 1:24). Cũng vậy, đó là lúc ân sủng dùng thân thể để làm tốt cho những người mặc xác phàm, để hoàn thiện tình yêu càng nhiều càng tốt. Khi thân thể chúng ta thờ ơ, nếu chúng ta biết nâng tâm hồn lên Chúa thì đó là khoảnh khắc của ân sủng. Khi chúng ta đầy sức sống và hăng hái, nếu chúng ta biết tạ ơn Chúa thì đó là khoảnh khắc của ân sủng.

Với thân thể thế nào thì với tinh thần cũng như vậy. Mỗi tư tưởng được hướng về Thiên Chúa thì chúng ta có thể ở trước mặt Chúa mọi nơi và mọi lúc. Đau khổ tinh thần, thử thách tinh thần, chiến thắng tinh thần: Tất cả đều là ân sủng. Cùng với Đức Kitô, chúng ta có thể như Chúa Giêsu “ngày càng thêm khôn ngoan, thêm cao lớn và thêm ân nghĩa đối với Thiên Chúa và người ta” (Lc 2:52).

Sống trong Đức Kitô

Mới đầu thì điều này không dễ chút nào. Nhưng Lễ Giáng Sinh làm cho nó có thể, không chỉ theo thói quen mà còn ngấm vào tận xương, tủy, và bản chất nhân loại của chúng ta. Đó là nhờ ân sủng. Trong thư của Thánh Gioan đôi khi có những câu đơn giản được lặp đi lặp lại, y như lẩm cẩm vậy. Ví dụ mấy câu này:

“Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, tôi viết cho anh em: anh em đã được tha tội nhờ danh Đức Giêsu Kitô. Hỡi các bậc phụ huynh, tôi viết cho anh em: anh em biết Đấng vẫn có từ lúc khởi đầu. Hỡi các bạn trẻ, tôi viết cho anh em: anh em đã thắng ác thần. Hỡi anh em là những người con thơ bé, tôi đã viết cho anh em: anh em biết Chúa Cha. Hỡi các bậc phụ huynh, tôi đã viết cho anh em: anh em biết Đấng vẫn có từ lúc khởi đầu. Hỡi các bạn trẻ, tôi đã viết cho anh em: anh em là những người mạnh mẽ; lời Thiên Chúa ở lại trong anh em và anh em đã thắng ác thần” (1 Ga 2:12-14).

Cứ cho là đặc tính hiện thân của đức tin được thánh hóa, rõ ràng chúng ta đều có những đứa con nhỏ, cha mẹ già, và ai cũng đã là trẻ nhỏ thuở đầu đời. Cũng vậy, những người lớn mới vào đạo thì cũng chỉ là nhữ “trẻ em” trong đời sống đức tin. Khi nói về Mầu nhiệm Nhập thể, Thánh Gioan nhắc nhở rằng chúng ta là các Kitô hữu cảm nghiệm nhiều về sự sống của Thiên Chúa và tình yêu của Thiên Chúa: “Từ nguồn sung mãn của Người, tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác” (Ga 1:16).

Mọi vật nên tốt

Không thể thấy bất kỳ phương diện nhỏ nào trong cuộc sống lại không thể là cơ hội của ân sủng, vì tất cả đều phản chiếu vinh quang của Thiên Chúa. Chuyển động đơn giản nhất của ý muốn khi cố gắng tìm góc tối nào đó để chiếu sáng thì đó là khoảnh khắc của ân sủng. Không thành vấn đề dù chúng ta có kinh nghiệm hay không, mọi thứ đều có thể đưa chúng ta tới gần Thiên Chúa. Bị đau khổ kéo xuống, chúng ta cố vươn lên tới Chúa, hãy xin Ngài thánh hóa những gì bất toàn nơi chúng ta: “Cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta” (Rm 8:38-39).

Niềm tin này không chỉ nói đến mối quan hệ siêu nhiên của linh hồn đối với Thiên Chúa mà còn đối với cả nhân loại. Điều này có vẻ là quan điểm của Thánh Phaolô nói về những nỗi đau khổ của ngài:

"Năm lần tôi bị người Do-thái đánh bốn mươi roi bớt một; ba lần bị đánh đòn; một lần bị ném đá; ba lần bị đắm tàu; một đêm một ngày lênh đênh giữa biển khơi! Tôi còn hơn họ, vì phải thực hiện nhiều cuộc hành trình, gặp bao nguy hiểm trên sông, nguy hiểm do trộm cướp, nguy hiểm do đồng bào, nguy hiểm vì dân ngoại, nguy hiểm ở thành phố, trong sa mạc, ngoài biển khơi, nguy hiểm do những kẻ giả danh là anh em. Tôi còn phải vất vả mệt nhọc, thường phải thức đêm, bị đói khát, nhịn ăn nhịn uống và chịu rét mướt trần truồng. Không kể các điều khác, còn có nỗi ray rứt hằng ngày của tôi là mối bận tâm lo cho tất cả các Hội Thánh! Có ai yếu đuối mà tôi lại không cảm thấy mình yếu đuối? Có ai vấp ngã mà tôi lại không cảm thấy lòng sôi lên?” Nếu phải tự hào, thì tôi sẽ tự hào về những yếu đuối của tôi” (2 Cr 11:24-30).

Tại sao Thánh Phaolô tự hào về sự yếu đuối trong bản chất con người? Đó là vì Chúa Giêsu đã nói với ngài: “Ơn của Thầy đã đủ cho anh, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối” (2 Cr 12:9). Thánh Phaolô có lý do để kết luận: “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người, tức là cho những kẻ được Người kêu gọi theo như ý Người định” (Rm 8:28). Không có gì, dù thể xác hoặc linh hồn, có thể là cơ hội của ân sủng.

Không thể không có Lễ Giáng Sinh

Không gì có thể, nếu không có Chúa giáng sinh. Nếu mối quan hệ của chúng ta đối với Thiên Chúa thuần túy là tâm linh, chúng ta sẽ sớm coi thân thể thấp kém hơn chính chúng ta, hoặc bị khuất phục qua sự từ khước nghiêm ngặt như thể thân xác chẳng là gì hơn là cái chứa đựng linh hồn, hoặc được giải thoát như thể những gì được làm trong thân thể mà không có gì liên quan mục đích tâm linh của cuộc sống. Không có Lễ Giáng Sinh, sự hài hòa giữa bản chất sẽ bị biến dạng hoặc bị hủy hoại.

Thực sự đây là hệ quả đầu tiên và cấp thời nhất của bất kỳ loại dị giáo nào đã từng không chịu chân nhận Đức Giêsu Kitô là Thiên Chúa thật và con người thật, đó là mối nguy hiểm trầm trọng của các loại triết học và tôn giáo không biết gì về Chúa Con Nhập Thể. Chẳng hạn, trong tà thuyết Manichaeanism, chúng ta có kiểu khổ hạnh cực đoan hoặc thú nhục dục hoang dã, lại được tái sản sinh trong tà thuyết Albigensianism hồi thế kỷ XII. Theo tư tưởng Platon, thân thể (người bình thường) bị làm cho bất xứng. Trong Hồi giáo, người ta nhấn mạnh sự vâng lời Thiên Chúa, cho rằng ý Ngài rất độc đoán, rất khó sử dụng lý lẽ. Các Phật tử muốn từ bỏ mình vì đặc tính riêng khi họ muốn hòa mình vào linh hồn thế giới. Những người theo chủ nghĩa trần tục hiện đại đối xử bản chất nhân loại của họ như thể vừa linh động vừa hoàn toàn mà không cần luân lý. Sự nhập thể trở thành sự từ khước cứng ngắc và vui vẻ nhất với bất kỳ sự thể hiện nào đối với sự thật về loài người hoặc Thiên Chúa.

Nhờ có Lễ Giáng Sinh mà chúng ta không cảm nghiệm về sự biến dạng hoặc sự méo mó như vậy. Sự sống siêu nhiên và tự nhiên của chúng ta hòa nhập làm một, với ân sủng hoàn hảo hơn. Chúng ta biết rằng dấu ấn Thiên Chúa không là không có thân thể mà là không có tội lỗi, sự hiện hữu của tình yêu tinh tuyền, sẵn sàng làm sinh động xương cốt, cơ bắp, trí tuệ và tâm hồn. Hãy nhìn sâu vào Lễ Giáng Sinh bằng con mắt đức tin, chúng ta sẽ thấy mong đợi trời mới và đất mới theo lời hứa của Thiên Chúa (x. 2 Pr 3:13).

Nhờ Lễ Giáng Sinh chúng ta cũng biết luật về tặng phẩm, “lương bổng mà tội lỗi trả cho người ta, là cái chết; còn ân huệ Thiên Chúa ban không, là sự sống đời đời trong Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta” (Rm 6:23). Giáo huấn của Chúa không nói về ân sủng thông qua Lễ Giáng Sinh sao? Ngài nói: “Nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha anh em, Đấng ngự trên trời, lại không ban những của tốt lành cho những kẻ kêu xin Người sao?” (Mt 7:11; Lc 11:13).

Hãy cân nhắc lời Chúa Giêsu nói với phụ nữ Samari: “Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị: ‘Cho tôi chút nước uống’, thì hẳn chị đã xin, và người ấy đã ban cho chị nước hằng sống” (Ga 4:10). "Đúng vậy, nếu chúng ta biết rõ tặng phẩm của Thiên Chúa là Ngài cho chúng ta “được sống và sống dồi dào” (Ga 10:10), chúng ta càng khao khát và mong đợi Ngài.

Lễ Giáng Sinh là cơ hội để chúng ta thể hiện sự sống viên mãn trong Đức Kitô.

Dr. Jeff Mirus

VIỄN DZU TỬ (Chuyển ngữ từ https://www.catholicculture.org/commentary/articles.cfm?id=560)

CHỨNG CỚ CHÚA GIÁNG SINH

Kinh Thánh cho biết sự kiện Chúa giáng sinh bao gồm nhiều mối liên quan lịch sử, nhiều vị trí và các tục lệ mà chúng ta biết về thời đó.

Hằng năm, vào dịp Giáng Sinh, các tín hữu phải bằng lòng với những người hoài nghi. Có lẽ vì Lễ Giáng Sinh đã bị tục hóa nhiều ở Tây phương (hoặc có thể vì người ta kết hợp Lễ Giáng Sinh với truyền thuyết Ông Già Tuyết), nhiều người coi Lễ Giáng Sinh giống như câu chuyện cổ tích vậy. Cuối cùng, nếu không có niềm tin thì khó có thể chấp nhận chuyện các mục đồng thấy các thiên thần, các đạo sĩ đến từ phương xa và thăm viếng Hài Nhi và việc sinh con mà người mẹ còn đồng trinh.

Nhiều người có thể viết Phúc Âm về cuộc giáng sinh của Chúa, nhưng họ không thể nhận biết rằng có hai bản văn sớm nhất kể lại việc giáng sinh của Đức Kitô được viết ra với nguồn gốc đáng tin cậy. Thánh Mátthêu trải qua những năm theo Đức Kitô và có lợi ích từ những câu chuyện được kể lần đầu tiên, và Thánh Luca là sử gia đã cẩn thận điều tra theo yêu cầu của các tông đồ bằng cách nói với những người đã chứng kiến các sự kiện đó.

Câu chuyện Chúa giáng sinh khả tín, chúng ta có thể kiểm tra các mối liên quan, cùng với chứng cớ khảo cổ ở các vùng liên quan sự kiện Chúa Giêsu giáng sinh.

1. NADARET HIỆN HỮU

Một dạng tranh luận chung về việc Chúa giáng sinh cho rằng không có Nadaret hồi thế kỷ I như Kinh Thánh mô tả. Đây là chủ đề trong cuốn “The Myth of Nazareth, The Invented Town of Jesus” của René Salm. Và ông thẳng thắn công nhận rằng có rất ít chứng cớ khảo cổ về Nadaret thế kỷ I khi cuốn sách này được viết.

Tuy nhiên, các cuộc khảo cổ mới đây đã xác nhận những gì Kinh Thánh cho biết, hiện nay chúng ta có rất nhiều chứng cớ cho thấy sự hiện diện của người Do Thái tại Nadaret hồi thế kỷ I. Các cuộc khai quật khảo cổ đã tìm được những kho và hầm chứa từ thời Chúa Giêsu, có cả nhà có sân với những cửa ra vào và cửa sổ vẫn nguyên vẹn. Nhà khảo cổ Windle nói rằng TS Ken Dark, trưởng đoàn khảo cổ, đã đưa ra các chứng cớ đáng tin cậy về Kitô giáo thời sơ khai, cho thấy rằng có thể là ngôi nhà của Chúa Giêsu.

2. CUỘC ĐIỀU TRA DÂN SỐ Ở BELEM

Trong Lc 2:1-4, Xê-da Au-gút-tô ra lệnh kiểm tra dân số toàn quốc lần đầu tiên, trong khi Qui-ri-ni-ô là tổng trấn Sy-ri-a. Có hai điểm được tranh luận: Không có cuộc kiểm tra dân số vào thời điểm Chúa Giêsu giáng sinh (ngay trước khi vua Hê-rô-đê băng hà), và Qui-ri-ni-ô không là tổng trấn vùng Sy-ri-a vào lúc đó.

Vấn đề này rất có thể là lỗi sao chép của Josephus, người ghi chép sử biên niên Rôma – Do Thái, sau đó lan truyền bằng bản viết tay, cho rằng Hê-rô-đê chết năm 4 trước công nguyên. Khảo cứu mới đây về các bản chép tay của Josephus tại British Library và Library of Congress, cả 29 bản đều ghi niên đại trước năm 1544 và vua Hêrôđê băng hà năm 1 trước công nguyên.

TS Andrew Steinmann, GS Thần học và Tiếng Do Thái tại ĐH Concordia University Chicago, đã tìm hiểu cái chết của Hê-rô-đê và thấy có nguyệt thực toàn phần vào ngày 10 tháng 1 năm 1 trước công nguyên và Chúa Giêsu giáng sinh vào khoảng năm 3 tới năm 2 trước công nguyên. Các tài liệu Rôma khác cho thấy rằng Qui-ri-ni-ô thực sự là tổng trấn Giu-đê trong thời gian kiểm tra dân số năm 3 trước công nguyên.

3. CHÚA GIÊSU SINH RA Ở CHUỒNG SÚC VẬT

Nhà Thờ Chúa Giáng Sinh là nơi hành hương trong Mùa Giáng Sinh. Được xây dựng trên một cái hang vào năm 326 sau công nguyên, nhiều người tin đó là nơi Chúa Giêsu đã giáng sinh trong một chuồng súc vật. Tuy nhiên, Phúc Âm không nói Chúa Giêsu giáng sinh nơi chuồng súc vật.

Thánh Luca chỉ nói rằng Chúa Giêsu được đặt trong máng cỏ vì không tìm được chỗ trong nhà trọ (Lc 2:7). Khi nghe nói “máng cỏ”, người ta nghĩ ngay tới chuồng súc vật, nhưng nhiều nhà vào thời đó có máng cỏ ở trong nhà. Người ta phát hiện máng cỏ bằng đá ở trong những nhà hồi thế kỷ I dành cho súc vật để hiến tế.

Hơn nữa, nhà khảo cổ Gary Byers nói rằng từ ngữ mà Thánh Luca sử dụng để chỉ “phòng trọ” là “kataluma” (phòng khách) của tiếng Hy Lạp. Từ ngữ này chỉ được dùng ở một chỗ khác trong Tân Ước, đó là lúc nói về Bữa Tiệc Ly. Nếu Thánh Luca muốn nói họ ở trong nhà trọ, hẳn là ngài đã dùng chữ “pandocheion”, như đã dùng trong câu chuyện về người Samari nhân lành, và người này đã đưa nạn nhân tới “quán trọ”.

Thời Chúa Giêsu, các gia đình thường có một phòng dành cho khách, và khi có cuộc kiểm tra dân số thời đó, có lẽ hợp lý là nhiều gia đình đã phải tới vùng đó, đó là lý do không còn phòng cho Thánh Gia. Có thể là Đức Maria và Đức Thánh Giuse trú ở khu nhà có chuồng súc vật, vì các phòng dành cho khách trọ đã có người rồi.

4. CUỘC THĂM VIẾNG CỦA CÁC MỤC ĐỒNG

Phía Bắc Belem có một nơi gọi là Migdal Eder, nghĩa là “tháp của đàn súc vật”. Vị trí chính xác đã mất dấu, đây là nơi chắc chắn các mục đồng chăn đàn súc vật để làm hiến lễ tại Đền Thờ. Mk 4:8 có đề cập vị trí này là “Tháp của Đàn Chiên”, chỉ vài dòng trước khi ông nói tiên tri về sự giáng sinh của Đấng Cứu Thế tại Belem.

Dĩ nhiên, không có gì cho biết đó là nơi trú ngụ của các mục đồng đã đến gặp Hài Nhi Giêsu. Có thể có các mục đồng chăn chiên vào đêm Chúa Giêsu giáng sinh. Có vẻ phù hợp với việc thiên thần gặp họ và báo tin cho họ về Con Thiên Chúa.

5. DÂNG CHÚA GIÊSU TRONG ĐỀN THỜ

Lc 2:22 cho biết: Khi đã đến ngày lễ thanh tẩy của các ngài theo luật Môsê, bà Maria và ông Giuse đem con lên Giêrusalem, để tiến dâng cho Chúa, như đã chép trong Luật Chúa rằng: “Mọi con trai đầu lòng phải được gọi là của thánh, dành cho Chúa”, và cũng để dâng của lễ theo Luật Chúa truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non.

Câu chuyện về việc dâng Chúa Giêsu trong Đền Thờ cho chúng ta biết hai điều về Thánh Gia. Thứ nhất, Thánh Gia sùng đạo và nghiêm túc giữ luật. Thứ nhì, Thánh Gia nghèo lắm, vì Lv 12:6 cho biết: “Khi mãn thời gian thanh tẩy, dù sinh con trai hay con gái, nó phải đem đến cho tư tế, ở cửa Lều Hội Ngộ, một con chiên một tuổi làm lễ toàn thiêu, và một bồ câu non hay một chim gáy làm lễ tạ tội”. Nhà nghèo mới dùng chim, bởi vì chỉ được dùng chim nếu không có chiên.

6. CUỘC THĂM VIẾNG CỦA CÁC ĐẠO SĨ

Không ai biết các đạo sĩ hoặc những người khôn ngoan đó là ai. Thánh Mátthêu mô tả họ bằng danh từ “magoi”, số nhiều của “magos” hoặc “magus”. Tự Điển Hy Ngữ của Thayer định nghĩa: “Magus là tên mà dân Babylon, dân Medes, dân Ba Tư, và các dân khác… dùng để gọi những người khôn ngoan, thầy giáo, tư tế, thầy thuốc, chiêm tinh gia, nhà tiên tri, nhà giải mộng, thầy bói, pháp sư, phù thủy,...”. Các đạo sĩ tới viếng thăm Chúa Giêsu hẳn là đã nghiên cứu Kinh Thánh Do Thái, vì họ nhận biết các dấu hiệu về một số lời tiên tri. Chẳng hạn:

– “Một vì sao xuất hiện từ Gia-cóp, một vương trượng trỗi dậy từ Ít-ra-en” (Ds 24:17).

– “Phần ngươi, hỡi Bê-lem Ép-ra-tha, ngươi nhỏ bé nhất trong các thị tộc Giu-đa, từ nơi ngươi, Ta sẽ cho xuất hiện một vị có sứ mạng thống lãnh Ít-ra-en. Nguồn gốc của Người có từ thời trước, từ thuở xa xưa” (Mk 5:1).

Khác với cách mô tả phổ thông, các đạo sĩ không đến đó để thờ lạy Hài Nhi Giêsu vào ngay đêm Chúa giáng sinh. Thánh Mátthêu dùng chữ “paidion” của tiếng Hy Lạp, nghĩa là “đứa trẻ” hoặc “đứa bé chập chững”, để mô tả Chúa Giêsu, chứ không dùng chữ “trẻ thơ”. Vua Hê-rô-đê giết các trẻ em từ hai tuổi trở xuống, quyết định như vậy vì ông ta điều tra thông tin về Hài Nhi Giêsu khi các đạo sĩ xuất hiện và hỏi về Vị Vua mới sinh, thế nên rất có thể lúc các đạo sĩ xuất hiện thì Chúa Giêsu đang chập chững đi.

Chúng ta cũng không chắc rằng có ba người. Các đạo sĩ thường được nhắc tới là có ba người vì họ mang theo ba lễ vật: vàng, nhũ hương, và mộc dược.

Câu chuyện Chúa Giêsu giáng sinh có chứng cớ lịch sử xác thực. Khi không có mối liên quan nào chứng tỏ các sự kiện về Lễ Giáng Sinh đầu tiên, người ta thấy rằng chỉ có Kinh Thánh là nguồn đáng tin cậy. Phần còn lại tùy vào niềm tin của chúng ta, vì chính Đức Kitô đã nói: “Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ. Ai tin vào Con của Người thì không bị lên án; nhưng kẻ không tin thì bị lên án rồi, vì đã không tin vào danh của Con Một Thiên Chúa” (Ga 3:17-18).

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ https://aleteia.org/2018/12/21/the-archaeological-and-historical-evidence-behind-the-birth-of-christ/)

Mừng Chúa Giáng Sinh – 2018

CHUÔNG LÒNG

Giáng sinh chuông nhẹ ngân vang

Kính koong nối nhịp kính keng êm đềm

Nghe như lời của sứ thần

Báo tin Con Chúa giáng trần nửa khuya

Bêlem nơi ấy năm xưa

Ánh sao lạ tỏa bao la đất trời

Thế nhân khấp khởi mừng vui

Chuông lòng cũng rộn rã lời giáng sinh

Ngôi Hai ban tặng phúc lành

Thiện nhân hạnh phúc, vinh danh Chúa Trời.

HỢP ÂM CUỘC ĐỜI

Gia đình là chiếc nôi đời

Ươm bao ước vọng kiếp người trần gian

Gia đình – cha, mẹ và con

Cùng hòa giai điệu êm đềm yêu thương

Ba cung, ba nốt bình thường

Hợp âm ba nốt du dương cung tình

Cung cha trầm lắng, mông mênh

Hòa cùng cung mẹ bồng bềnh, êm êm

Cho cung con vút cao lên

Hòa vào thế giới triền miên tháng ngày

Kết giai điệu Chúa miệt mài

Ba cung nên một với Ngài sớm khuya

Hồng ân Thiên Chúa bao la

Ru đời bằng khúc tình ca gia đình.

VẦNG ĐÔNG

[Niệm khúc Lc 1:67-79]

Hài Nhi hỡi, con sẽ mang tước hiệu

là ngôn sứ của Thiên Chúa Tối Cao

Đi trước Chúa để mở lối thương yêu

Cho dân biết Chúa cứu độ tha tội

 

Ánh sáng tới sẽ phá tan bóng tối

Kìa Vầng Đông xuất hiện tỏa vinh quang

Giữa đêm khuya giáng sinh Chúa Hài Đồng

Bóng tội lỗi phải mau chóng lui bước

 

Đêm huy hoàng ứng nghiệm lời báo trước

Khúc hoan ca rộn rã miền Belem

Nơi hang đá nhỏ bé và mọn hèn

Con Thiên Chúa khởi đầu Ơn Cứu Độ

 

Lời Chúc Tụng xin kính dâng Thiên Chúa

Dẫu mọn hèn nhưng thành tín thật lòng

Cảm tạ Ngài đã ban tặng Vầng Đông

Vinh danh Chúa và thiện nhân hạnh phúc.

TRẦM THIÊN THU

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan