3 cách để dâng mình cho Chúa

18-07-2020 361 lượt xem

Những lời của Thánh Phaolô trong sách Phúc âm có nghĩa là gì? 

Thánh Phaolô mạnh mẽ thúc dục chúng ta: “Thưa anh em, vì Thiên Chúa thương xót chúng ta, tôi khuyên nhủ anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa. Đó là cách thức xứng hợp để anh em thờ phượng Người” (Rm 12,1). 

Nhưng ý nghĩa dâng hiến bản thân như như một hy lễ thực sự là gì? 

Trong tiếng Do thái từ “hy lễ” là korbán, nó có nghĩa là “tiến lại gần hơn”. Mục đích của hy lễ là đến gần Chúa hơn; đó là một lời mời gọi sống trong sự hiệp thông mãnh liệt với Chúa. Vì vậy, cần phải thực hiện “teshuvá”, nghĩa là hoán cải. “Teshuvá” bao gồm việc đổi mới cách nhìn và suy nghĩ về thực tại “Anh em đừng có rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa: cái gì là tốt, cái gì đẹp lòng Chúa, cái gì hoàn hảo” (Rm 12,2). Điều đó có nghĩa là xem xét cuộc sống và thế giới của chúng ta “từ trên cao” qua cặp mắt xót thương của Thiên Chúa. Dưới đây là ba chiều kích của hành vi dâng hiến. 

Thánh Gioan Tẩy giả de la Salle đã nói: “Hãy hiến dâng chính mình và tất cả những gì thuộc về chúng ta đều dâng cho Chúa, nghĩa là dâng lên Ngài mọi tư tưởng, lời nói và việc làm, tất cả mọi tài sản của chúng ta, dù đó là thiêng liêng hay trần tục, tắt một lời, dâng tất cả những gì chúng ta đang sở hữu trên thế gian này”. 

1. DÂNG HIẾN BẢN THÂN

Phạm vi cuộc sống của chúng ta đã là một “món quà” đến từ Thiên Chúa, chúng ta cần phải xem lại tất cả những gì là tốt đẹp nơi hữu thể và sự hiện hữu của mình: linh hồn, thể xác, tài năng, di sản văn hóa, gia đình của chúng ta…. như thánh Phaolô đã viết: “Thật vậy, nào có ai coi bạn hơn kẻ khác đâu? Bạn có gì mà bạn đã không nhận lãnh? Nếu đã nhận lãnh, tại sao lại vênh vang như thể đã không nhận lãnh?” (1 Cr 4,7). Thực hiện teshuvá nghĩa là nhận biết Thiên Chúa là nguồn gốc của mọi điều thiện hảo. Và do đó, điều đòi hỏi nơi chúng ta là cần phải thích ứng cuộc sống của mình với Lời Chân Lý của Chúa. 

Dâng hiến bản thân được thực hiện bằng cách tạ ơn và ca ngợi vì những ân huệ mà bạn đã lãnh nhận. Nó được thể hiện qua việc luôn mong muốn phục vụ Thiên Chúa và đồng loại của mình; hoàn toàn đặt mình tuân theo ý Chúa, phù hợp với từng giai đoạn của cuộc đời, để xây dựng Nước Trời; đặt mọi tư tưởng của chúng ta, lời nói và hành động của chúng ta trong sự gắn kết với cuộc sống. 

2. DÂNG CHÚA MỌI TỘI LỖI CỦA CHÚNG TA 

Dưới đây là một giai thoại về cuộc đời của thánh Jerome. Một ngày kia Chúa hỏi Jerome: “Hôm nay con có gì cho Ta không?”. Thánh nhân trả lời: “Lạy Chúa, con dâng cho Chúa lời cầu nguyện của con” – “Tốt, nhưng còn gì nữa không”, Chúa nói. Và thánh Jerome đã kể ra hàng loạt những kỷ luật bản thân, nào là sự tỉnh thức, tình yêu dành cho những ai đến thăm mình... Rồi Chúa lại hỏi Jerome: “Còn gì nữa không?”. Jerome thưa : “Con không biết có còn gì để dâng Chúa nữa!”. Cuối cùng Chúa nói với thánh nhân: “Có một điều mà con chưa dâng cho Ta đó là tội lỗi của con!”. 

3. DÂNG CHÚA NỖI KHỔ CỦA CHÚNG TA 

Và sau cùng, có những điều chúng ta phải “chịu đựng”: đó là những thử thách lớn lao của cuộc sống, cũng như những điều nhỏ nhặt thường ngày làm chúng ta khó chịu. Chúng ta dâng lên Chúa những khoảnh khắc đau khổ này để “lồng chúng vào bên trong lòng trắc ẩn vô biên của Chúa Kitô”, để những khổ đau “trở thành một phần trong kho tàng thương xót mà con người đang cần” để sống yêu thương, để lãnh nhận và rao truyền ơn cứu rỗi (Benedict XVI). 

Mẹ Têrêsa đã cầu nguyện: 

Lạy Cha nhân từ, xin giúp chúng con, 
để chúng con biết chấp nhận mọi điều Cha ban cho chúng con, 
và biết cho đi mọi thứ mà Cha đòi hỏi chúng con với một nụ cười thật to. 

Nụ cười bên trong - và bên ngoài - là dấu chỉ của việc dâng hiến một cách tự do trong mọi hoàn cảnh. Nụ cười đó chống lại mọi nỗi buồn vì đã từ bỏ, hay giận dữ sau những lời phàn nàn của chúng ta. 

Fr. Nicolas Buttet - Võ Tá Hoàng chuyển ngữ, WGPQN

Source: http://it.aleteia.org

Bốn cái bẫy mà ma quỷ thường bày ra cho chúng ta khi cầu nguyện

Những trò gạt gẫm của ma quỷ rất phổ biến: khi cầu nguyện, tất cả mọi người, cách nào đó luôn gặp phải điều này. Dưới đây là một số lời khuyên hữu ích để tránh những cái bẫy của ma quỷ khi cầu nguyện trong bình an.

Tên cám dỗ làm mọi thứ để ngăn cản con người cầu nguyện. Vì vậy, thật khó để chúng ta không rơi vào cám dỗ. Chúng ta hãy mở to đôi mắt để cố gắng nhận ra những lời dối trá, để mình không bị ma quỷ lừa bịp.

WOMAN PRAYING

Bẫy số 1: “cầu nguyện thật vô ích”

Nếu dựa vào những tiêu chuẩn thông thường của chúng ta về tính hiệu quả của cầu nguyện, thì thực sự cầu nguyện không giúp được gì cả. Theo quan điểm của con người, cầu nguyện là lãng phí thời gian. Đây là câu hỏi lớn mà các tu sĩ nam nữ nêu ra cho thế giới xung quanh họ: đời sống cầu nguyện giúp được gì cho những người này? Dưới cặp mắt của nhiều người thì cuộc sống của họ xem ra quá lãng phí. 

Chúng ta thường mắc cùng một sai lầm này khi từ bỏ việc cầu nguyện với lý do chúng ta có quá nhiều việc phải làm. Bởi vì chúng ta đặt mình vào cái luận lý về hiệu suất, thay vì theo luận lý của tình yêu. Trái lại, nếu biết suy nghĩ một chút, chúng ta sẽ thấy trong cuộc sống dường như những thứ xem ra vô dụng nhất thực ra là những thứ quí giá nhất; chẳng hạn như cưng chiều một đứa trẻ, hôn vợ hoặc chồng, chiêm ngắm một phong cảnh đẹp. Cầu nguyện có vẻ vô ích, nhưng thực ra đó là điều tuyệt đối không thể thiếu. 

Bẫy số 2: "Bạn không biết cầu nguyện"

Kẻ thù tăng thêm nhiều lý lẽ để cho chúng ta thấy rằng cầu nguyện quá khó đối với chúng ta, rằng chúng ta cần được đào tạo trước khi bắt đầu cầu nguyện… Ngay cả trong trường hợp này, quả thực, chúng ta không biết cầu nguyện. Lời cầu nguyện của chúng ta đầy lơ đãng, đầy những tìm kiếm lợi lộc cho riêng mình, đầy những bất trung và hàng nghìn những cái bất toàn khác. Rồi sao? Có người cha nào khi bồng đứa trẻ sơ sinh trên tay, đứa bé bắt đầu bập bẹ và tươi cười, đặt nó ngay ngắn lại rồi ông nói với nó : “Khi nào con biết nói thì hãy nói chuyện với cha?”. Tất nhiên là không! Trái lại, ông sẽ cảm động và ngạc nhiên trước những lời nói bập bẹ đầu tiên này. Điều đó thật giá trị đối với những bậc cha mẹ trên trần gian, thậm chí còn giá trị hơn trước mặt Thiên Chúa của chúng ta. 

Bẫy số 3: "Bạn sẽ cầu nguyện khi có thời gian"

Nếu chúng ta đợi đến khi có thời giờ để cầu nguyện, chắc chắn một điều chúng ta sẽ không bao giờ cầu nguyện, bởi vì chúng ta sẽ có muôn nghìn việc rất khẩn thiết để làm. Nếu hôm nay chúng ta có ý cầu nguyện, nhưng không biết thiết đặt thời gian cụ thể, nguy cơ chúng ta sẽ đi ngủ vào buổi tối mà không tìm thấy dù chỉ một phút để tự mình xắp xếp.

Người cầu nguyện thường xuyên không nhất thiết là người có nhiều thời giờ rảnh rỗi, mà là người quyết định dành thời giờ cho việc cầu nguyện. Đó là một chọn lựa. Vậy ưu tiên của chúng ta là gì? Chúng ta muốn đặt việc cầu nguyện làm trung tâm của đời sống không hay chúng ta coi đó như là điều xa xỉ, không bắt buộc? Nếu đó là điều cần thiết thì nó phải được xếp vào hàng đầu tiên trong lịch trình hằng ngày của chúng ta.

Bẫy số 4: "Công việc của tôi đã là cầu nguyện"

Ma quỷ thì thầm vào tai chúng ta: “Nếu bạn làm việc hết lòng, dâng công việc của bạn cho Chúa, vì vậy bạn sẽ được miễn cầu nguyện”. Thực may mắn cầu nguyện không phải là cách duy nhất để đặt mình trước sự hiện diện của Thiên Chúa, để được ở gần và phục vụ Chúa. Nếu không chúng ta sẽ chỉ dành một phần nhỏ trong ngày của chúng ta cho Chúa. Tuy nhiên, nếu chúng ta không cầu nguyện thật lòng, không biết dừng lại trong ngày, chúng ta sẽ khó mà cầu nguyện trong mọi lúc. Chúng ta có thể thành công cầu nguyện trong khi làm việc, nếu từng ngày chúng ta biết học cách cầu nguyện ngay cả khi không làm gì cả. 

Edifa - G. Võ Tá Hoàng chuyển ngữ, WGPQN

Source: https://it.aleteia.org

Satan có phải là "hoàng tử của thế gian này?"

Quyền lực sự dữ và tình yêu của Thiên Chúa đánh bại sự dữ. Hai chủ đề, được liên kết nhau, xung quanh điều mà rất nhiều người và thậm chí là các phương tiện truyền thông đại chúng thường đối đầu với nhau, nhất là trong thời đại của chúng ta. Ý kiến của các nhà thần học như thế nào?

Vợ tôi nói rằng thế giới nằm dưới sự kiểm soát trực tiếp của Satan. Ma quỷ là hoàng tử của thế gian này và là nguyên nhân của tội lỗi trên thế gian. Tóm lại, đối với cô ta, toàn thể nhân loại nằm dưới sự cai trị của kẻ ác. Tôi không nghĩ như vậy. Chúa Giêsu chết trên thập giá để cứu cuộc toàn thể nhân loại và bằng việc sống lại Ngài cho thấy mình đã chiến thắng sự dữ tận gốc rễ. Tôi tin chắc rằng Ngài là Đấng cai trị dòng lịch sử và là Đấng Phục sinh. Ma quỷ bị đánh bại trong mọi trường hợp. Nhà thần học nghĩ gì về nó? (Angelo Giroldo)

- Câu trả lời của cha Francesco Vermigli, giáo sư thần học tín lý.

Vấn đề trong gia đình cãi nhau rất nghiêm túc. Và câu trả lời chỉ có thể bắt đầu từ sự kiện đức tin: Chúa Kitô đã chiến thắng sự dữ, tội lỗi, sự chết; và cùng với tất cả những điều này, Chúa Giêsu đã chiến thắng ma quỷ và những mưu mô thiên hình vạn trạng của nó. Do đó không thể nói rằng ma quỷ chiếm giữ thế gian, nhằm chinh phục thế gian theo ước muốn của nó; trái lại, hay nói đúng hơn, thế gian phải tuân theo ý muốn cứu độ của Thiên Chúa, Đấng muốn các tội nhân ăn năn hoán cải và được sống (x. Ez 33,11).

Thế gian đang ở dưới bóng vinh quang của thập giá Chúa Kitô, nơi mà quyền năng cứu độ không thể nào bị phá đổ bởi bất kỳ thụ tạo nào, ngay cả thụ tạo thiêng liêng nhất. Con người được cứu rỗi, vũ trụ được cứu chuộc, một lần và vĩnh viễn, và cả Thiên đàng vui mừng vì công cuộc chiến thắng của Chúa Kitô. Không có gì có thể tách con người ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa (x. Rm 8,38-39); tình yêu đó hiện diện nơi thể xác và viên mãn nơi thần tính Chúa Kitô Giêsu (x. Col 2,9). Do đó ơn cứu rỗi mà Con Thiên Chúa nhập thể mang đến cho thế gian là một điểm không thể quay lại, là một khẳng định về điều thiện và tình yêu mà vì niềm tin chúng ta phải dứt khoát tin tưởng.

Khi Chúa Giêsu gọi Satan là hoàng tử của thế gian này, Chúa không muốn nói rằng Satan nằm ngoài khả năng cứu rỗi của Chúa, như thể nó là một thực thể ngang bằng và đối nghịch với Ngài. Như chúng ta đã biết, trong lịch sử của Kitô giáo hình ảnh của hai thực thể ngang bằng và tương phản nhau được truyền lại dưới cái tên là “manichaeism [*]” [lưỡng nguyên thuyết]: là ý tưởng, theo đó, nền tảng của thực tại có hai nguyên tắc, cái này đối mặt với cái kia; một cái tiêu cực, một cái tích cực. Khi chúng ta định nghĩa Satan “là hoàng tử của thế gian này”, điều đó muốn nói rằng, bằng những khuyến dụ của mình, ma quỷ luôn cố gắng lôi kéo thế giới và con người ra khỏi ơn cứu rỗi của Chúa. Nó là hoàng tử của thế giới tội lỗi và sự chết mà từ đó Chúa Giêsu thi hành chính sứ mạng cứu rỗi và giải phóng của mình.

Bởi thế, ý nghĩa đầy đủ trong đoạn Tin mừng của Gioan là khi Chúa Giêsu xác định hoàng tử thế gian này, ngay lúc đó Chúa khẳng định hai điều: sứ mạng của Ngài mạnh hơn của Satan và mục tiêu của sứ mạng này là tiêu diệt Satan, “tống cổ Satan ra ngoài”, và tước đoạt chủ quyền của nó khỏi thế gian này. “Giờ đây đang diễn ra cuộc phán xét thế gian này. Giờ đây thủ lãnh thế gian này sắp bị tống ra ngoài!” (Ga 12,31). Nói cách khác, theo quan điểm của Gioan thì từ “thế gian” được xác định qua hai ý nghĩa. Khi được liên kết với Satan thì nó có ý nghĩa liên quan đến một vương quốc tội lỗi và đầy dẫy sự cám dỗ. Khi không liên kết với Satan, như trong câu Chúa Giêsu đã nói “vì tôi đến không phải để xét xử thế gian, nhưng để cứu thế gian” (Ga 12,47), qua đó nó cho thấy quyền năng cứu rỗi của Chúa Kitô được thể hiện qua sự chiến thắng. 

Khi câu hỏi đề cập đến ý tưởng cho rằng ma quỷ là nguyên nhân của mọi tội lỗi, thực ra, cần phải nói rõ hơn, chỉ khi nào con người ưng thuận điều đó với ý chí của riêng mình. Chúa Kitô đã chiến thắng trong cuộc chiến một cách dứt khoát. Tuy vậy, mỗi một cá nhân con người có thể chọn theo kẻ thua cuộc và chọn rút khỏi vương quốc tình yêu và bình an, hy vọng và chân thật, đó là vương quốc của Chúa Kitô.

---------------------------------------------

[*] Thuyết lưỡng nguyên, thuyết Manichaeus. Là lạc giáo lưỡng nguyên được khởi xướng trong thế kỷ thứ ba bởi một người Ba Tư tên là Mani, Manes, hay Manichaeus (năm 215-75). Ông được xem là được Chúa linh ứng, và nhiều người tin theo ông. Trong thuyết này, có hai nguồn sáng tạo, là nguồn lành và nguồn dữ. Chúa là Đấng sáng tạo những gì là tốt lành, còn Satan nhưng gì là xấu dữ. Tinh thần con người là từ Chúa, còn thể xác là từ quỷ. Do đó có sự đấu tranh liên lỉ giữa các lực lượng tốt và lực lượng xấu. Sự lành chiến thắng sự dữ khi tinh thần trỗi cao hơn thể xác. Trong thực tế, thuyết Manichaeus phủ nhận trách nhiệm của con người cho điều dữ mình làm, trong tiền đề rằng do con người không có ý chí tự do nhưng do sự thống trị của quyền lực Satan trên đời sống con người. 

Fr. Francesco Vermigli

G. Võ Tá Hoàng chuyển ngữ - WGPQN

Source: www.toscanaoggi.it

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan