SUY NIỆM CHÚA NHẬT 24 THƯỜNG NIÊN_A

11-09-2020 210 lượt xem

Hc 27,33. 28,9; Rm 14,7-9; Mt 18,21-35

Mục Lục

VỊ THẨM PHÁN CHÍ CÔNG+ ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

THA LÀ THA CHÚNG MÌNH THA NHIỀU Lm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

MỨC ĐỘ THA THỨTrầm Thiên Thu

THA TẬN ĐÁY LÒNGLm. Giuse Nguyễn Hữu An

THA THỨ ĐỜI NÀY VÀ ĐỜI SAUBác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD 

HÃY THA THỨ VÌ TA CẦN CHÚA THỨ THALm. Antôn Nguyễn Văn Độ

THA THỨ CÓ KHÓ LẮM KHÔNG? - Kristina Hjelkrem

THA KHÔNG GIỚI HẠNLm GB. Nguyễn Minh Hùng

Thơ: TÌM THA, THÍCH THÙViễn Dzu Tử

Thơ: XIN THA NỢ(Thế Kiên Dominic)

VỊ THẨM PHÁN CHÍ CÔNG

+ ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

Cuộc sống luôn đầy rẫy bất công. Những người nghèo và thấp cổ bé miệng phải chịu nhiều oan ức, nhất là trong những chế độ chính trị hà khắc và độc tài. Con người có xu hướng chịu đựng và buộc chấp nhận, như một thứ luật rừng trong xã hội: cá lớn nuốt cá bé. Trước những bất công, nhiều khi người ta chỉ biết kêu trời.

Phải chăng lúc nào lý cũng thuộc về kẻ mạnh? Phải chăng những người bé mọn luôn phải gánh chịu những thiệt thòi? Lời Chúa hôm nay muốn khẳng định với chúng ta: Không phải như vậy. Thiên Chúa là vị Thẩm phán chí công. Người lắng nghe và bênh vực những người cô thế cô thân và những người bị gạt ra bên lề của cuộc sống.

Trong Bài Tin mừng, vị Thẩm phán được diễn tả như một vị vua và với cách gọi “tôn chủ”, thể hiện người đáng kính trọng và là một người liêm khiết. Vị tôn chủ đã chạnh lòng thương trước lời van xin của người đầy tớ và sẵn sàng tha cho hắn món nợ rất lớn là mười ngàn yến vàng. Chúng ta nhớ đến bài giảng của Chúa Giêsu về ngày tận thế (x. Mt 25,31-46). Lúc đó, vị thẩm phán cũng được gọi là “Đức Vua” xét xử người lành cũng như kẻ dữ, tuỳ theo việc họ đã làm khi còn sống trên dương gian. Trước đó, vị thẩm phán cũng được dùng với danh xưng “Con Người”.  “Con Người” hay “Con loài người” là danh xưng chính Chúa Giêsu đã dùng để chỉ bản thân Người. Như thế, vị thẩm phán sẽ xét xử loài người là chính Chúa Giêsu, như chúng ta đọc trong kinh Tin kính: “Ngày sau bởi trời lại xuống phán xét kẻ sống và kẻ chết”.

Hình ảnh vị tôn chủ trong Tin Mừng hôm nay cho thấy đó là vị Thẩm phán vừa công bằng vừa bao dung nhân hậu. Vị thẩm phán ấy chạnh lòng thương trước nỗi khổ của con người và sẵn sàng tha thứ nếu người ấy khiêm tốn kêu xin. Tuy vậy, ngài cũng nghiêm khắc với kẻ gian manh, chỉ biết khúm núm trước người chủ nợ, mà lại táng tận lương tâm đối với bạn hữu đang mắc nợ mình chỉ có một trăm quan tiền, trong khi món nợ mình được tha có giá trị gấp nhiều lần.

Nếu Thiên Chúa là vị Thẩm phán khoan dung nhân hậu, thì những ai tin vào Ngài cũng phải khoan dung nhân hậu như thế. Những ai cố chấp, hận thù và ích kỷ không thể lãnh nhận ơn tha thứ của Thiên Chúa. Người đầy tớ có trái tim chai đá trước lời van xin của tha nhân bị ông chủ kết án là đồ gian ác. Hơn thế nữa, anh ta phải vào tù và phải trả món nợ trước đây ông chủ đã có ý tha, vì thấy anh ta đáng thương và vì lời van xin thống thiết. Trong thực tế, con người dễ hạ mình trước mặt Thiên Chúa, nhưng lại xảo trá và mưu mô đối với đồng loại. Lời kết câu chuyện của Chúa Giêsu cũng là tóm lược lời kinh Lạy Cha: “Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình”. Đây cũng là nội dung của Bài trích sách Huấn Ca: “Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác, thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha” (Bài đọc I). Bao dung nhân hậu, tha thứ yêu thương. Đó là cốt lõi của giáo huấn Kinh Thánh, nhất là trong giáo huấn của Chúa Giêsu. Hãy tha thứ vì con người sống trên trần gian đều là bất toàn. Khi tha thứ, ta mở cho người khác một con đường hướng tới tương lai. Giáo huấn Kitô giáo còn khẳng định: khi tha thứ là ta được thứ tha; khi cho đi ta sẽ nhận lãnh. Tha thứ sẽ đem lại cho chúng ta niềm vui, sự thanh thản và yêu đời. Người Việt Nam chúng ta thường nói" đời có vay có trả", "gieo nhân nào gặt quả nấy". Có người bức xúc vì thấy kẻ gian ác cứ sống nhơn nhơn, bất chấp đạo lý luân thường, ấy vậy mà họ vẫn giàu có hoặc may mắn. Nếu họ chưa phải trả giá cho sự gian ác họ đã gây ra cho người khác, là vì chưa đến thời đến buổi đó thôi, vì “lưới trời lồng lộng, thưa mà khó thoát”, như cổ nhân đã dạy.

 “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải đến bảy lần không?” Ông Phêrô vừa đặt câu hỏi, vừa tự đưa ra câu trả lời. Khi khẳng định tha thứ bảy lần, ông cũng cho mình là rất quảng đại, vì thói quen của người Do Thái thường tha cho một người xúc phạm mình hai lần (Theo Anselm Grün, một chuyên viên Kinh Thánh). Số 7 cũng là con số hoàn thiện. Câu trả lời của Chúa Giêsu muốn khẳng định rằng, Phêrô cũng như những ai tin vào Chúa phải tha thứ vô biên, không giới hạn và lặp đi lặp lại nhiều lần tới mức không đếm xuể. Chúa Giêsu so sánh chúng ta với người đầy tớ cứng lòng không tha cho bạn mình, trong khi Thiên Chúa là Đấng bao dung. Ngài đã tha hết mọi nợ nần cho chúng ta trong Con của Ngài. Xin lưu ý chữ “đồng bạn” được sử dụng năm lần trong đoạn Tin Mừng này để chỉ mối tương quan giữa hai người cùng là con nợ. “Đồng bạn” ở đây có nghĩa là tha nhân và là người cùng phục vụ một tôn chủ

Trong hành trình cuộc đời, con người sống với và sống cho tha nhân. Chỉ khi nào ý thức được điều này, chúng ta mới tìm được hạnh phúc. Một cuộc sống biết chia sẻ cảm thông sẽ đong đầy niềm vui. Cũng vậy, ý thức sống hay chết đều thuộc trọn về Chúa sẽ giúp chúng ta cảm nhận được tình thương của Ngài giữa những khó khăn trắc trở trong cuộc đời. (Bài đọc II). Chúa Giêsu là mẫu gương cho chúng ta về tâm tình phó thác. Người cũng là mẫu mực cho chúng ta triết lý sống vì hạnh phúc của tha nhân. Trên cây thập giá, Chúa đã xin ơn tha thứ cho những kẻ hành hạ mình. Yêu thương và tha thứ, cầu nguyện cho kẻ thù, những đức tính này làm cho chúng ta nên giống Đức Giêsu Kitô. mục lục

THA LÀ THA CHÚNG MÌNH THA NHIỀU

Lm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

Vào chiều tối Thứ Bẩy, ngày 1 tháng 2 năm 2020 vừa qua, tại thị trấn Oatlands, thành phố Parramatta, phía Tây Sydney. Một ông tài xế đã uống rượu quá chén, không kiểm soát được tay lái nên đã đâm vào đám trẻ em đang đi trên vệ đường khiến cho ba em nhỏ của gia đình Abdallah, Anthony lớn nhất 13 tuổi, Angelina 12 tuổi và Sienna, em nhỏ nhất mới được 8 tuổi bị chết thảm; cô em họ, Veronique Sakr cũng bị chết tức tưởi trong vụ tại nạn đó.

Tin này đã gây chấn động cả nước Úc. Ai nghe xong cũng bộc lộ sự tức giận vì hành vi mà ông tài xế đã vi phạm. Tuy nhiên lời tuyên bố của bà mẹ thật duyên dáng khiến cho chúng ta phải sửng sốt. Chị Leila Abdallah đã nói: “Từ tận đáy lòng, tôi sẵn sàng tha thứ cho người gây ra tai nạn. Tôi không ghét anh.” Trong lúc đó, Daniel chồng của chị, cha của ba em nhỏ, trong nước mắt thổn thức nói: “Các con của chúng tôi đã đến một nơi tốt hơn!”

Trong lúc suy niệm bài Tin Mừng hôm nay, tôi nhớ lại vụ tai nạn nói trên, nhất là lời tuyên xưng của người mẹ. Chị đã trở thành tấm gương sáng với một con tim thật vĩ đại khi tha cho kẻ được coi là đã giết ba người con của chị. Tôi càng cảm phục hơn khi nghe chị nói thêm rằng chị có thể làm được như thế vì chị và gia đình luôn có mối quan hệ thân mật với Thiên Chúa, Đấng mà chị tôn thờ và mến yêu.

Thưa anh chị em,

Tha thứ là chủ đề mà chúng ta cùng nhau suy niệm hôm nay. Tha thứ cần được phổ biến, quảng bá và áp dụng một cách qui mô và rộng rãi trong mọi tầng lớp của xã hội mọi thời. Hơn bao giờ hết, con người ngày hôm nay cần tha thứ cho các lỗi lầm của nhau, và chúng ta sẽ được gì khi tha thứ cho các sai lỗi của nhau.

Tha thứ là một trong các môn học mà chúng ta đã học từ thủa ấu thơ, bây giờ đang học và sẽ còn học cho đến hết đời. Khi còn nhỏ, chúng ta dễ dàng tha thứ cho nhau. Trẻ con nô đùa nghịch ngợm đụng đến nhau là chuyện thường tình. Đau quá, nổi nóng chỉ muốn quại vào mặt nhau. Nhưng khi nghe thấy tiếng “tôi xin lỗi” từ trong miệng của bạn phát ra thì chúng ta sẽ nguôi cơn giận và sẵn sàng đáp trả “không sao hết, tôi tha thứ cho cậu.”

Thế là huề cả làng.

Quả thật, lối hành xử trẻ con như thế lại được Đức Giê-su khen thưởng khi yêu cầu các môn đệ phải có lối sống của con trẻ, Người phán: “Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.” (Mt 18: 3)

Đến khi lớn lên, học khôn đủ thứ. Nhưng chỉ có việc tha thứ là học mãi không xong, càng cố gắng càng thấy mình ngu. Học mãi mà vẫn chưa thực hiện được. Vẫn biết, càng lớn càng thấy cuộc sống càng phức tạp hơn và phải chăng chỉ vì ích kỷ và thích làm chủ nên khó tha thứ? Chúng ta có biết đâu khi tha cho tha nhân là tha cho chính mình. Giận hờn và ghen ghét chỉ làm cho mình thêm đau khổ. Đã bao nhiêu đêm mất ngủ, trằn trọc chỉ vì giận hờn và ghen ghét; chưa kể có người còn tính trăm phuơng nghìn kế để trả thù và triệt hạ nhau.

Các nhà nghiên cứu cho thấy rằng, việc tha thứ rất tốt cho người ban phát nó, tha thứ cho kẻ hại mình sẽ làm giảm bớt cơn tức giận, ít nguy cơ bị trầm cảm, không còn lo lắng và sợ hãi. Hiệu quả này còn mang lại lợi ích cho hệ thống miễn dịch và tim mạch nữa. Thật vậy, một khi đã tha cho họ rồi lòng sẽ cảm thấy thật thư thái và bình an. Tất cả đều là người thân, tay trong tay dắt nhau đi, còn gì hoan lạc và vui thú hơn điều mà chúng ta đang thụ hưởng.

Thưc tế, cuộc sống không dễ dàng một chút nào. Chừng ta dễ bị tổn thương, về tinh thần cũng như thể xác. Và khi chúng ta hay người mà chúng ta yêu thương bị tổn thương thì việc tha thứ thường là điều mà chúng ta ít nghĩ tới. Chúng ta đòi quyền được lắng nghe, được bồi thường hay đòi sự thông cảm của những ai có trách nhiệm. Tuy nhiên, tất cả chỉ là thứ yếu. Điều quan trọng là tha thứ cho chính mình và tha cho kẻ làm mình bị tổn hại

Chắc chắn về mặt lý thuyết, chúng ta nghe vô số các hướng dẫn cụ thể để tha thứ, nhưng khi bắt đầu áp dụng vào cuộc sống thì chúng ta lại chùn bước. Bởi vì chúng ta chưa biết tha thứ và cũng chẳng biết bắt đầu tha thứ như thế nào.

Đó cũng là điều mà Phê-rô hỏi Đức Giê-su trong phần mở đầu bài Tin Mừng hôm nay. Không đợi câu trả lời của Thầy mình, Phê-rô lau chau và ra vẻ ta đây đã gợi ý rằng có phải bẩy lần không? Gợi ý của Phê-rô khi dùng con số bẩy không phải là tình cờ, đó là con số biểu thị sự hoàn hảo. Phê-rô không chỉ muốn được khen là trả lời đúng, mà còn muốn được số điểm tuyệt đối từ Đức Giê-su nữa. Nhưng Đức Giê-su cũng thật hài hước khi trả lời cho Phê-rô biết rằng tuy con số bẩy thật hoàn hảo, nhưng quá ít, phải là bẩy mươi lần bẩy cơ! Mức độ hoàn hảo của Đức Giê-su buộc Phê-rô hôm nay vượt quá mức hoàn hảo mà ông đề ra. Có nghĩa là hoàn hảo lôi kéo và mời gọi hoàn hảo tiếp theo. Có nghĩa là tha thứ liên tục, tha thứ là điều không thể đếm được, tha vô hạn định, tha liên miên, tha không ngừng, tha cho đến hết đời, tha tuyệt đối!

Quá khó, thảo nào, chúng ta chưa làm được và gặp nhiều khó khăn khi tha thứ. Tuy nhiên, chúng ta tìm ra câu trả lời từ trong câu chuyện nói về người mắc nợ không có lòng thương xót hôm nay. Truyện kể như sau: Có một người giúp việc kia nợ ông chủ mười ngàn nén vàng, một khoản nợ mà ông ta và gia đình có làm lụng cả đời cũng không sao trả hết. Thế mà với cử chỉ sấp mình van xin lòng nhân từ hay thương xót của ông chủ mà ông đã được tha và không phải trả nợ nữa.

Thế mà, vừa từ trong nhà chủ bước ra, ông gặp người bạn chỉ thiếu nợ ông một trăm quan tiền. Một khoản nợ quá nhỏ so với mười ngàn nén vàng mà ông vừa được chủ tha. Thế mà, không cần hỏi thăm và cũng không tìm hiểu nguyên do, anh liền tóm cổ người bạn đòi trả nợ. Người bạn của anh cũng nằm trong hoàn cảnh giống như anh là không có gì để trả nợ. Nhưng bạn anh chỉ xin hoãn lại, chứ không xin tha bổng, rồi anh ta sẽ trả hết. Nhưng anh ta không chịu, cứ tống bạn mình vào ngục cho đến khi trả xong nợ. Đã bị tống vào ngục thì làm sao có cơ hội trả xong nợ, kết quả sẽ chết rục tù mà nợ vẫn còn.

Thấy sự việc xẩy ra như thế, các bạn của anh ta mới trình sự kiên cho ông chủ. Chủ gọi anh đến và trao cho anh đúng án phạt mà anh đã áp dụng cho người mắc nợ anh. Sau cùng, trong phần kết luận, Đức Giê-su đã nói: “Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.” (Mt 18:35)

Như vậy qua câu chuyện này, Đức Giê-su trách những ai đã được tha thứ mà không biết tha thứ cho đồng loại mình. Tha thứ là việc làm chứ không chỉ bằng lời nói. Tha thứ không chỉ là điều kiện để được tha thứ mà là hành vi chia sẻ tình yêu, lòng thương xót và việc tha thứ của Thiên Chúa. Còn hơn thế nữa, khi tha cho nhau là lúc chúng ta làm chứng và tuyên xưng lòng thương xót của Thiên Chúa, Cha trên trời, Đấng hằng quan tâm, săn sóc và sẵn lòng tha thứ, ngay cả trước khi chúng ta van xin Người.

Thể hiện lòng thương xót qua việc tha thứ cho nhau vì chính mình dã được tha trước. Đó chính là chủ đề của bài Tin Mừng hôm nay, không phải việc tha bao nhiêu lần. Tha thứ là hiệu quả của lòng thương xót mà Thiên Chúa đặt trong con tim của mỗi người, đó là hành vi phát nguồn từ Thiên Chúa. Và đó là nét đặc trưng mà người môn đệ của Chúa Ki-tô cần thể hiện. Nói khác đi, tha thứ phải là lối sống của người môn đệ.

Sau cùng, mỗi thành viên trong gia đình của Thiên Chúa nên nhớ rằng: những gì chúng ta đang thụ hưởng hoàn toàn phát sinh từ lượng ân sủng vô biên của Thiên Chúa. Nhất là, trong lúc chúng ta còn là tội nhân mà Thiên Chúa đã không ngần ngại sai Con duy nhất của Ngài đến tự hiến, xóa bỏ món nợ, một món nợ mà thế gian không bao giờ có thể trả được.

Vì thế, chúng ta phải tha cho nhau và đó là hiệu quả của việc Thiên Chúa tha cho chúng ta. Còn việc không tha thứ cho nhau không được chấp nhận trong sinh hoạt của người tín hữu. Món nợ mà chúng ta gây ra cho nhau hẳn nhiên không thể nào so được với món nợ mà Thiên Chúa đã tha bổng cho chúng ta.

Sau cùng, tuy biết tha thứ không phải là việc dễ làm, nhưng chúng ta phải làm. Đó là trọng tâm mà sứ điệp Tin Mừng hôm nay đòi hỏi. Tha thứ sẽ dẫn chúng ta đi sâu vào mầu nhiệm tình yêu và tha thứ của Thiên Chúa. Càng tha càng thiếu, tha bao nhiêu thiếu bấy nhiêu và càng thiếu càng cần đến ân huệ của Thiên Chúa để tha thứ cho nhau hơn.

Cầu cho anh chị em biết tha thứ như gương sáng của chị Leila Abdallah khi tha cho kẻ đã gây ra cái chết cho ba người con của chị. Hy vọng lời tuyên xưng của chị Leila Abdallah: “Từ tận đáy lòng, tôi sẵn sàng tha thứ cho người gây ra tai nạn. Tôi không ghét anh” sẽ là lối cư xử của chúng ta dành cho nhau. Amen! mục lục

MỨC ĐỘ THA THỨ

Trầm Thiên Thu

Đấng đáng kính Hồng Y John Henry Newman cho biết: “Giáo Hội dạy rằng thà để nhật nguyệt sa khỏi bầu trời, địa cầu ngừng quay, và tất cả nhiều triệu người trên hành tinh này chết đói trong nỗi khốn cùng, xét theo đau khổ đời này, còn hơn một linh hồn phạm chỉ một tội mọn, hoặc lỗi cố tình nói dối. Như thế, chúng ta sẽ hiểu được bản chất của sự bất tuân và tội lỗi đích thực của chúng ta, và chúng ta cảm nghiệm phúc lành của việc xóa sạch tội lỗi, việc cứu độ, ơn tha thứ, ơn thánh hóa không phải là những ngôn từ suông.”

Tội lỗi và tha thứ đối lập với nhau nhưng liên quan lẫn nhau – vì có tội nên luôn cần sự tha thứ. Để có thể tha thứ thì phải biết yêu thương. Mối liên quan thật kỳ diệu. Tình yêu quan trọng vì đó là đức mến hoặc đức ái, cần thiết cho cả đời này và đời sau: “Đức mến không bao giờ mất được. Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến.” (1 Cr 13:8 và 13) Thương yêu là điều chỉ có thể cảm nhận nhưng không thể chạm vào. Tha thứ là kết quả của thương yêu. Thù hận là không thương yêu.

Trái ngược với thương yêu là thù hận. Thù hận liên quan tội lỗi. Tình thương liên quan tha thứ. Mẫu tự T luôn có gì đó kỳ diệu, như một sự an bài của Thiên Chúa vậy: Thù – Tội – Thương – Tha. Lòng thù hận rất nguy hiểm và đáng sợ, vì nó tàn phá mọi thứ trong cuộc sống. Sách Huấn Ca nói: “Oán hờn và giận dữ là những điều ghê tởm, về chuyện đó kẻ tội lỗi có biệt tài.” (Hc 27:30) Thương yêu và tha thứ không chỉ là bài học cao cấp mà còn là luật Thiên Chúa truyền dạy, Ngài không chấp nhận sự thù hận: “Kẻ báo thù sẽ chuốc lấy báo thù của Đức Chúa, tội lỗi nó, Người xem xét từng ly.” (Hc 28:1) Đặc biệt là Ngài không thiên vị bất kỳ ai. (Đnl 10:17-18; Hc 35:12; Lc 20:21; Cv 10:34; Rm 2:11; Gl 2:6; Ep 6:9) Đó là điều thực sự rất đáng quan ngại!

Vừa khuyên nhủ, vừa phân tích, vừa đặt vấn đề, Kinh Thánh cho biết: “Hãy BỎ QUA điều sai trái cho kẻ khác thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha. Người với người cứ nuôi lòng hờn giận, thế mà lại xin Đức Chúa chữa lành! Nó CHẲNG biết thương người đồng loại, mà lại DÁM xin tha tội cho mình! Nó chỉ là người phàm mà để tâm thù hận thì ai sẽ xin tha tội cho nó?” (Hc 28:2-5) Có lẽ không ai muốn nghe câu này vì “chạm” vào điểm nhạy cảm của chính mình. Thật vậy, chúng ta hiền như chiên khi ở trong nhà thờ nhưng lại dữ như cọp khi ra khỏi nhà thờ. Khi cầu nguyện thì có vẻ thành kính, nhu mì, nhưng khi có ai làm phật ý thì lập tức nổi xung, còn “tài năng” hơn ảo thuật gia David Coperfield làm biến mất toa xe lửa hoặc đi xuyên qua Vạn Lý Trường Thành.

Về việc canh tân đời sống, Thiên Chúa luôn cảnh báo, và Đức Mẹ cũng nhắc nhở, nhưng rồi người ta chỉ sợ lúc đó rồi thôi, qua những ngày mùa Vọng, mùa Chay, hoặc tuần tĩnh tâm, đâu lại vào đấy, ngay trong cơn đại dịch covid này cũng vậy, người ta chỉ sợ bằng lời nói mà thôi, mọi thứ vẫn bất chấp, “cái tôi” cứ tự do tung hoành. Thật đáng sợ với cách nhận định của bác học Albert Einstein: “Vạn vật đều có giới hạn, chỉ có cái ngu là không có điểm dừng.”

Lời Chúa cảnh báo từ xưa mà chưa cũ, chẳng lỗi thời: “Hãy nhớ đến ngày tận số mà chấm dứt hận thù, nhớ mình sẽ phải hao mòn và phải chết mà trung thành giữ các điều răn. Hãy nhớ đến các điều răn mà đừng oán hờn kẻ khác, nhớ đến giao ước của Đấng Tối Cao mà không chấp nhất điều lầm lỗi.” (Hc 28:6-7) Đã có những lần người ta nghe nói “tối tăm ba ngày ba đêm” thì cuống cuồng, lo mua nến và mì gói, xong rồi lại cứ “vô tư” xả láng. Lời khuyến cáo của Thiên Chúa đối với dân Israel xưa vẫn “nóng hổi” và mang tính thời sự trong thời đại ngày nay: “Các ngươi chớ cứng lòng như tại Mơriva, như ngày ở Maxa trong sa mạc, nơi tổ phụ các ngươi đã từng thách thức và dám thử thách Ta, dù đã thấy những việc Ta làm.” (Tv 95:8-9)

Ngày xưa, biết mình yếu đuối nên Thánh Vịnh gia tự nhủ: “Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi, toàn thân tôi, hãy chúc tụng Thánh Danh! Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi, chớ khá quên mọi ân huệ của Người. Chúa tha cho ngươi muôn ngàn tội lỗi, thương chữa lành các bệnh tật ngươi, cứu ngươi khỏi chôn vùi đáy huyệt, bao bọc ngươi bằng ân nghĩa với lượng hải hà.” (Tv 103:1-4) Ước gì hôm nay chúng ta cũng ý thức điều đó, bởi vì đã bao lần Thiên Chúa tha thứ cho chúng ta mà không đòi điều kiện gì. Ý thức như vậy là tỉnh thức và tự nhủ về đức ái, về sự tha thứ mà Chúa Giêsu khuyến cáo. Kinh sách đọc nhiều cũng tốt, nhưng hãy cẩn trọng vì có thể chỉ là “đọc vẹt.”

Chỉ là phàm nhân, đầu óc chúng ta chẳng là gì cả, nghĩ không cao quá ngọn cây, không xa hơn cái bóng mình, nên không thể nào hiểu thấu Tình Chúa vô biên, vô tận: “Chúa là Đấng từ bi nhân hậu, Người chậm giận và giàu tình thương, chẳng trách cứ luôn luôn, không oán hờn mãi mãi. Người không cứ tội ta mà xét xử, không trả báo ta xứng với lỗi lầm. Như trời xanh trổi cao hơn mặt đất, tình Chúa thương kẻ thờ Người cũng trổi cao. Như đông đoài cách xa nhau ngàn dặm, tội ta đã phạm, Chúa cũng ném thật xa ta.” (Tv 103:8-12) Lòng Chúa thương xót trên cả tuyệt vời, nhiệm mầu quá! Phàm nhân chúng ta chẳng là gì mà vẫn chảnh, luôn muốn vùng lên, tìm dịp nổi loạn. Thật là khốn nạn, vậy mà chúng ta vẫn ảo tưởng, mạo nhận đủ thứ và đủ kiểu.

Nhận thức như thế để có thể cố gắng chấn chỉnh cho phù hợp luật Chúa và ý Chúa. Nỗ lực này phải được thực hiện không ngừng, không chỉ theo cảm xúc hoặc theo mùa phụng vụ. Thực sự không dễ chút nào, nhưng phải làm, không làm không được, nghĩa là phải “từ bỏ mình mà vác thập giá theo Đức Kitô.” (Mt 10:37-39; Lc 14:26-27) Thánh Phaolô xác định: “Thật vậy, không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng như không ai chết cho chính mình. Chúng ta có sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa. Vậy, dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa; vì Đức Kitô đã chết và sống lại chính là để làm Chúa kẻ sống cũng như kẻ chết.” (Rm 14:7-9) Sống tín thác như vậy thì chẳng lo gì, không cần quan tâm “sự lạ” ở nơi này, chỗ nọ. Hai phép lạ lớn xảy ra hằng ngày: Không khí và Thánh Thể – không khí duy trì sự sống thể lý, Thánh Thể duy trì sự sống tâm linh. Đó mới là điều đáng quan tâm.

Trình thuật Mt 18:21-35 cho biết mức độ tha thứ. Sau khi Chúa Giêsu nói về việc sửa lỗi cho nhau, ông Phêrô đến gần Ngài và hỏi: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?” Ngài nói ngay: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.” Ui da, sao mà khó quá! Một lần thì có thể, cùng lắm là hai lần, lần thứ ba thì chắc chắn máu bốc tới chỏm đầu rồi, nói chi đến 490 lần (70 x 7). Tuy nhiên, muốn là môn đệ của Chúa và muốn làm công dân Nước Trời thì phải vậy, số lần tha thứ không tính bằng những con số mà là mãi mãi – mọi lúc, mọi nơi, tha thứ cho mọi người, bất kỳ ai.

Chúa Giêsu chứng minh cụ thể qua dụ ngôn Tên Mắc Nợ Không Biết Thương Xót. Ngài nói: Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. Khi nhà vua vừa bắt đầu thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ. Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy để xin rộng lòng hoãn nợ và hứa sẽ lo trả hết. Chủ nợ liền chạnh lòng thương, cho về và tha luôn món nợ. Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà đòi nợ. Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ xin rộng lòng hoãn nợ và hứa sẽ lo trả hết. Nhưng y không chịu, cứ tống y vào ngục cho đến khi trả xong nợ. Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. Tôn chủ cho đòi y đến và vặn hỏi: “Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn như chính ta đã thương xót ngươi sao?” Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ.

Giữa “mười ngàn yến vàng” và “một trăm quan tiền” là mức chênh lệch quá lớn, vậy mà không biết điều chỉ vì ích kỷ. Bị trừng phạt là hệ lụy tất yếu, công bằng. Có thể “tên mắc nợ không biết thương xót” kia là tôi, là bạn, bởi vì tôi cũng có lúc ảo tưởng hoặc cố ý làm ngơ, không muốn nhận mình xấu xa. Nếu tôi nhận biết để sửa sai thì tốt, nếu tôi cố chấp thì khốn cho tôi!

Thật vậy, Chúa Giêsu vừa giải thích vừa kết luận rạch ròi: “Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.” (Mt 18:35) Mỗi người đó chính là mỗi chúng ta, và Ngài nói thẳng chứ không úp mở. Tương tự, trong Kinh Lạy Cha (Mt 6:9-13; Lc 11:2-4) – lời cầu nguyện được Chúa Giêsu truyền dạy, cũng đề cập vấn đề này: “Xin tha nợ chúng con NHƯ chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con.” Chữ “như” này có vẻ đơn giản nhưng lại chứa đựng cả vấn đề quan trọng và cấp bách. Tại sao cấp bách? Vì chẳng ai biết mình “ra đi” lúc nào. Lá vàng hoặc xanh vẫn có thể lìa cành bất cứ lúc nào. Đó là “ngày tận thế” riêng của mọi người, dù trẻ hoặc già. Ba mẫu tự T có liên quan lẫn nhau: Thương – Thù – Tha.

Mở đầu rồi sẽ kết thúc, sống nay để lo chết mai. Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu cho biết: “Nếu vào giờ chết, tội nhân xấu xa nhất trần gian biết sám hối và trút hơi thở cuối cùng trong hành vi yêu mến, mặc dù rất nhiều ơn thánh người ấy đã lạm dụng và rất nhiều tội lỗi người ấy đã sai phạm có cản trở đi nữa, Thiên Chúa vẫn tiếp nhận tội nhân ấy vào lòng thương xót của Ngài.” Thế thì thật diễm phúc cho các tội nhân chúng ta. Vấn đề là chúng ta có chân thành tu thân thực sự hay không.

Lạy Cha nhân từ, xin ban ơn hoán cải để chúng con kịp thay đổi. Xin giúp chúng con thương nhau hết lòng. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen. mục lục

THA TẬN ĐÁY LÒNG

Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

Phim “Cánh Đồng Bất Tận” kể về bi kịch của sự thù hận. Phim được chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Bộ phim xoay quanh 4 nhân vật, người cha và hai đứa con, cùng cưu mang một người đàn bà làm nghề mại dâm. Bốn người lênh đênh trên một chiếc xuồng máy, nuôi vịt chạy đồng, không nhà không cửa, nay đây mai đó theo con nước. Đời sống của họ ngập chìm đau khổ dằn vặt xuất phát từ sự thù hằn.

Đầu tiên là người cha. Số là anh ta lấy vợ và có hai con. Cuộc sống cơ cực, anh phải vất vả để lo cho ba mẹ con. Ấy vậy mà người vợ ham sang phụ khó theo một thương lái người Hoa, bỏ lại hai đứa con cho anh. Đau khổ tột cùng vì bị chính người vợ yêu thương phản bội, anh đốt căn nhà, đốt cái mái ấm bấy lâu nay, xuống ghe lênh đênh, bắt đầu một cuộc sống trôi sông lạc chợ, nay đây mai đó, không tương lai, không định hướng. Bao nhiêu hận thù, người cha trút hết lên đầu hai đứa con.

Kế đến là sự thù hận của cô gái điếm. Vì hận cha mẹ ly dị bỏ rơi cô, nên cô làm gái để trả thù đời. Trong một lần đi khách, cô bị đám đông các bà vợ bắt và đổ keo dán sắt vào vùng kín. Cô đau đớn chạy trốn và được ba cha con đưa lên ghe cứu chữa. Cuộc sống của 4 người cứ lênh đênh trên sông nước, buồn tẻ vì mỗi người đều mang trong mình những nỗi thù hằn, căm phẫn vì bị chính những người thương yêu phản bội. Ông bố hận vợ, thù người bạc tình nên luôn cau có và bạo lực đánh đập 2 đứa con. Cậu con trai tuy còn nhỏ nhưng đã mang trong mình nỗi hận thù của cha, cậu nói rằng cậu ghét cái ác, và muốn trả thù, có thù thì phải trả. Cô gái làm điếm vì hận thù gia đình, hận thù bố mẹ…

Cũng vì sự hận thù và lòng muốn trả thù nên 4 người trở thành thù địch của nhau. Và họ đi đâu cũng gây thù chuốc oán ở chỗ đó, cho nên nhiều bọn giang hồ ghen ghét. Cậu con trai vì không chịu nổi người ta ức hiếp người đàn bà nên đã phạm tội giết người. Vì sợ, cậu đã bỏ trốn. Người đàn bà không chịu được sự thù hằn của người bố nên cũng bỏ đi. Chỉ còn lại người cha và đứa con gái. Câu chuyện được đẩy lên đỉnh điểm khi đứa con gái bị nhóm côn đồ hiếp dâm ngay trước mặt ông bố. Chúng nó đánh ông bố ngã quỵ, rồi buộc ông phải nhìn cảnh bọn chúng từng thằng hãm hiếp đứa con gái của mình trong bất lực. Không còn đau khổ nào hơn thế nữa.

Kết thúc bộ phim, cô gái có bầu, không biết cha đứa bé là ai. Cô đi trên một cánh đồng mênh mông, bất tận, vừa đi vừa nói với đứa con trong bụng: Là trẻ con, nên tha thứ lỗi lầm cho người lớn. Và mẹ sẽ đặt tên con là Thương.

Không biết Nguyễn Ngọc Tư có đạo Công giáo hay không, nhưng rõ ràng với những bế tắc của các nhân vật, cuối cùng chỉ có giáo lý Kitô giáo mới giải quyết được vấn đề. Hận thù chỉ làm cho con người bế tắc, chỉ có sự tha thứ và tình yêu sẽ cứu rỗi thân phận con người (Lm. Mar-Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS).

Trang Tin Mừng hôm nay thuật lại cuộc đàm đạo về ơn tha thứ. Phêrô đến gần Chúa Giêsu hỏi rằng: Thưa Thầy, nếu anh em con xúc phạm đến con thì con phải tha thứ đến mấy lần? Có phải bảy lần không?. Đối với người Do thái là “quá tam ba bận”. Có tha chỉ tha ba lần thôi, đến lần thứ tư phải trừng phạt. Họ suy luận:Thiên Chúa trừng phạt kẻ ác khi nó lỗi phạm lần thứ tư; người phàm không thể nhân lành hơn Thiên Chúa nên con người không thể tha thứ cho nhau quá ba lần. Trước lời suy luận và giảng dạy như thế của các kinh sư, Phêrô chắc mẫm sẽ được Thầy khen ngợi khi đề nghị tha bảy lần. Vì tha thứ bảy lần là đã gấp đôi truyền thống Do thái và còn cộng thêm một lần nữa. Phêrô đến với Chúa bằng tâm thức của luật dân Chúa đang tuân giữ “Thiên Chúa luôn tha thứ cho người công chính bảy lần” (Cn 24,16). Tha thứ bảy lần là tha thứ có giới hạn. Thế nhưng, câu trả lời của Chúa Giêsu đã làm bàng hoàng người nghe: Không phải chỉ bảy lần nhưng là bảy mươi lần bảy. Tha thứ đến 490 lần. Ở đây không thể hiểu theo nghĩa đen với công thức toán học để tìm ra con số lần phải tha thứ cho anh em mà là tha thứ không giới hạn, tha hoài, tha mãi.

Để các môn đệ hiểu bài học tha thứ không giới hạn này, Chúa Giêsu đã cụ thể hoá bằng câu chuyện. Một người đầy tớ mắc nợ vua mười ngàn nén bạc, có giá trị tương đương một trăm triệu, một số nợ khổng lồ vì một ngày công chỉ một đồng (x. Mt 20,9). Vua ra lệnh bán y, vợ con, tài sản của y để trả nợ. Người đầy tớ liền sấp mình, van lơn xin khất nợ. Nhà vua động lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y.Tên đầy tớ được tha hết mọi nợ nần, được trả tự do, không còn làm nô lệ nữa. Trớ trêu thay, vừa được tha về, tên đầy tớ gặp một người bạn chỉ mắc nợ y một trăm đồng, một món nợ rất nhỏ so với món nợ khổng lồ y vừa được vua tha bổng, y tóm lấy, bóp cổ đòi trả nợ ngay. Người bạn sấp mình dưới chân y, van lơn xin khất nợ, nhưng y không nghe, bắt bạn tống giam vào ngục. Chuyện chướng tai gai mắt này đến tai vua, vì những người bạn của anh không thể nhắm mắt làm ngơ được. Kết cục, tên đầy tớ ác độc bị vua ra lệnh hành hạ. Kết thúc câu chuyện, Chúa Giêsu khẳng định: “Vậy Cha Ta trên trời cũng xử với các con đúng như thế nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình”.

Tha thứ cho nhau là điều kiện để được Thiên Chúa tha thứ.Tha thứ không giới hạn và tha thứ tận đáy lòng. Tha tận đáy lòng nghĩa là tha và quên hoàn toàn, như không có chuyện gì đã xảy ra giữa hai người. Trong kinh Lạy Cha, Chúa Giêsu dạy chúng ta xin: “Xin tha tội cho chúng con như chúng con cũng tha cho những người có lỗi với chúng con”. Chúa lấy mức chúng ta tha thứ cho nhau làm thước đo để tha thứ, chúng ta tha thế nào thì Cha trên trời cũng tha cho chúng ta như vậy. Trong “bài giảng trên núi,” Chúa Giêsu đã dạy, không những “chớ trả thù” mà phải “yêu kẻ thù” nữa, “như vậy anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời”. Và Chúa kết luận: “Vậy anh em hãy nên hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5, 38-48). Tha thứ tận đáy lòng là một cách thức nên hoàn thiện như Cha trên trời: hoàn thiện về lòng yêu mến, vì Thiên Chúa là Tình Yêu.

Trả thù là khuynh hướng nhân loại, tha thứ là hồng ân Thiên Chúa. Quan toà có thể không tha thứ cho tội nhân, nhưng Thiên Chúa luôn tha thứ cho người tội lỗi, nếu họ thực lòng ăn năn hối cải.

Trong lúc đau đớn tột cùng trên thập giá, Chúa Giêsu đã xin Chúa Cha tha thứ cho kẻ bách hại, lăng nhục, cáo gian và đóng đinh Người: “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm” (Lc 23,34).

Thế giới hôm nay đang bị thống trị bởi bạo lực và oán thù. Những cuộc chiến tranh dai dẳng giữa các quốc gia; những hiềm thù giữa các bộ tộc anh em; những xung đột giữa những người khác màu da, khác tôn giáo, khác quan điểm chính trị; những thảm kịch vô phương hàn gắn trong gia đình. Con người để cho hận thù lôi kéo và không sao thoát ra khỏi cái vòng ân oán nghiệt ngã. Cần phải có những người dám chịu thiệt thòi, dám bẻ gãy oán thù bằng tha thứ, dám tin rằng tình thương có thể biến đổi quả tim chai đá của con người. Giáo hội vẫn luôn kêu gọi xây dựng một nền văn minh tình thương, vì chỉ khi ấy trái đất này mới có cơ may tồn tại.

Tha thứ là một nhân đức siêu nhiên nên cần có ơn Chúa, con người mới có thể nói lời tha thứ cho nhau. Tha thứ không chỉ là một hành động thuần tuý ý chí, mà còn là một ân ban. Không thể có sự tha thứ nếu không cầu nguyện. Mỗi người luôn cảm nhận tình thương và sự tha thứ của Thiên Chúa đối với chính mình thì sẽ dễ dàng thứ tha cho người khác.

Tha thứ là lời mời gọi duy nhất để tình yêu lớn lên. Tha thứ đem về mùa xuân cho tâm hồn đâm chồi yêu thương, nảy lộc bình an. Chúa đã tha thứ cho Phêrô, tình yêu bùng cháy, Phêrô đã sống hết mình cho sứ vụ Thầy trao. Phaolô đựơc ơn tha thứ, biến đổi cuộc đời, thành sứ giả lừng danh rao truyền Đức Kitô cho thế giới.

Ơn tha thứ làm nên vẻ đẹp của tâm hồn, vẻ đẹp của lòng khoan dung. Thế giới có “Ngày khoan dung quốc tế” (International day of tolerance) do Liên Hiệp Quốc thiết lập vào ngày 16.11.1995. Người khoan dung độ lượng là người không chấp nhất, nhưng thông cảm với những lầm lỗi của kẻ khác. Lòng khoan dung độ lượng được xây dựng trên ý thức về những yếu đuối, về khả năng phạm lỗi của chính bản thân mình, và của người khác. Mình cũng phạm lỗi sao mình lại kết án người khác? Thế giới có ngày khoan dung, người Kitô hữu cần cả đời khoan dung.

Ơn tha thứ làm nên vẻ đẹp của thế giới, một thế giới cảm thông chan hoà, một thế giới chan chứa tình huynh đệ, một thế giới mang vẻ đẹp của dung nhan Thiên Chúa. Thánh Gioan Phaolô II đã khẳng định điều ấy: Thế giới không thể có hoà bình nếu thiếu sự tha thứ.

Chúa Giêsu vì yêu thương đã hiến dâng chính mình trên hy tế thập giá đễ ban ơn cứu độ cho nhân loại. Với hiến tế Thánh Thể, Người vẫn tiếp tục tuôn đổ ơn cứu độ. Đón nhận Thánh Thể là nguồn sức mạnh, nguồn tình yêu để chúng ta biết tha thứ cho nhau. mục lục

THA THỨ ĐỜI NÀY VÀ ĐỜI SAU

Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD 

Bài Tin Mừng của thánh Mátthêu hôm nay (Mt 18:21-35) đòi hỏi những người tự nhận mình là người Công Giáo hoặc mệnh danh là Kitô hữu hay Công Giáo phải có tâm hồn ăn năn thống hối và lòng khoan dung tha thứ. Đoạn Phúc Âm này có 2 phần chính:

- Phêrô hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu anh em con có lỗi với con thì con phải tha thứ cho họ mấy lần? Bảy lần? (câu 21-22). 

- Chúa trả lời cho Phêrô: Tha thứ thì không có giới hạn (câu 22). Sau đó Người dùng ngụ ngôn người đầy tớ bất nhân để đưa vào chi tiết vấn đề (câu 23-34).

Chuyện ngụ ngôn được Thánh Mátthêu kể có phần giống như câu chuyện trong Tin Mừng Thánh Luca 17:4, nhưng câu chuyện và cái kết của nó thì quả là độc đáo trong Tin Mừng Thánh Mátthêu. Phân tích một cách khít khao ngụ ngôn ông vua và người đầy tớ nói trong Tin Mừng Thánh Mátthêu, chúng ta thấy rằng, theo cách trả lời của Chúa Giêsu thì Ngài không nhất thiết yêu cầu chúng ta phải tha thứ nhiều lần theo như toàn thể câu hỏi của ông Phêrô.

Người đây tớ đầu tiên đã trở nên quá đáng. Hắn quá yếu hèn và chẳng có giá trị gì trước mặt vua khi hắn cúi đầu lạy lục nhà vua xin khất nợ, trong khi đó hắn lại dùng uy quyền của hắn buộc con nợ của hắn phải trả nợ hắn và còn bỏ tù con nợ của hắn vì không thể trả được nợ. Theo cung cách đó, hắn sẽ không từ bỏ quyền lực của hắn đối với những người khác. Tuy nhiên nhìn tổng quát câu chuyện thì các bạn của hắn đi bá cáo với vua về tư cách của bạn mình thì cũng giống như hành động của tên đầy tớ này thôi. Tất cả đều chẳng có lòng khoan dung tha thứ mà chỉ đòi hỏi trừng phạt.      

Nhận xét cuối cùng, sự tha thứ của Cha trên trời - dù đã thứ tha - sẽ rút lại trong giờ phán xét sau cùng đối với những ai không biết noi gương, bắt chước Chúa mà tha thứ cho tha nhân (câu 35). Chúa Giêsu cảnh báo rằng: Cha Ngài ở trên trời cũng sẽ đối sử với những kẻ không có lòng khoan dung tha thứ theo cùng một cách thức như họ đã làm, tương tự như đối với tên đầy tớ bất nhân vậy.

NHỮNG CÂU HỎI DAY DỨT

Vậy thế nào là “tha thứ’’? Trước tiên, tha thứ hàm chứa phải có một cái gì để tha thứ. Nếu một ai đó làm điều gì trái luật hay lỗi luân lý hay một nguyên tắc nào đó để có thể qui kết là tội và  sai lầm cần phải được khoan dung tha thứ. Từ Tha Thứ trong câu chuyện ngụ ngôn hôm nay, theo tiếng Hy Lạp có nghĩa là « gửi đi xa » hoặc « để riêng ra ». Vậy tha thứ tức là « gửi đi xa » bất cứ cái gì đã làm cho con người cách biệt nhau. Giận dữ hay oán thù đã được gửi đi xa rồi. Nhờ tha thứ, một người không còn ở trong vòng kìm kẹp hoặc kiểm soát của một ai hay một hành động tội lỗi ở quá khứ đã làm cho họ phải đau khổ. Chúng ta nhận thấy Chúa Giêsu đòi hỏi các môn đệ một sự tha thứ không có giới hạn. Tuy nhiên, tha thứ và khoan dung không luôn luôn đơn giản.

Tha thứ không có nghĩa là điều đình, giải hòa ngay lập tức. Nó cần một tiến trình hàn gắn từ từ để giúp dứt bỏ những cảm giác thù hận. Và cần phải nhận biết rõ giáo huấn về tha thứ của Chúa Giêsu ở cả đời này lẫn đời sau. Chúng ta có tin rằng sự cứu rỗi của chúng ta sẽ bị tổn thương hoặc cản trở vì chúng ta không có lòng tha thứ khi còn ở trần thế không? Chúng ta có hành sử công chính, công bằng và biểu lộ lòng thương xót tha nhân không? Đây không phải là những câu hỏi mà chúng ta có thể trả lời dễ dàng được, vì ngày đó chúng ta sẽ còn rất nhiều câu hỏi khác và những lo âu, xúc động như đã được diễn tả trong dụ ngôn người đây tớ bất nhân này.       

Vì vậy chúng ta cần chăm chú ý nghe kỹ lời sách Sirach trong bài đọc 1 hôm nay (27:30; 28:7): «Giận dữ và căm thù là những điều đáng ghét, nhưng kẻ tội lỗi lại rất thân thiết với chúng. Kẻ oán thù sẽ làm tổn thương sự thù oán của Chúa, bởi lẽ Ngài sẽ nhớ đến những tội lỗi của chúng từng chi tiết một. Hãy tha thứ cho những kẻ bất công thì ngươi sẽ được đền trả lại và chính tội lỗi của ngươi sẽ được tha thứ.»

HAI MƯƠI NĂM TRƯỚC: Biến cố 9/11.

Chúa nhật hôm nay là cơ hội cho chúng ta suy nghĩ thật xâu xa xem chúng ta và cả cộng đồng Kito hữu đã đáp ứng với kẻ thù cá nhân của chúng ta, kẻ thù trên thế giới này như thế nào, chúng ta tha thứ họ thế nào, thương xót họ thế nào? Hai mươi năm về trước, thế giới đã như ngừng lại và sự khủng bố, sợ hãi, nỗi kinh hoàng của biến cố ngày 11/09/2001 đã đẩy chúng ta đến vực sâu thẳm huyền bí của tội ác, nỗi đau khổ của con người, chết chóc đã tới tột đỉnh. Nhiều người đã thốt lên câu hỏi « Chúa ở đâu rồi » giữa những tan hoang hủy hoại của ngày 11 tháng 9. Tuy nhiên, với ân sủng Chúa, chúng ta đã chấp nhận những hy sinh tột bực của con người và những người anh chị em huynh đệ của chúng ta đã chứng tỏ khả năng tình yêu anh dũng tuyệt vời không ai ngờ nổi.

Quân khủng bố tấn công ở Washington DC, Pennsylvania và New York đã thực sự không chỉ là tấn công Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, nhưng theo lời Thánh giáo hoàng Gioan Phaolô II, đó là « tội chống nhân loại ». Nạn nhân của thảm kịch này thuộc cả hàng chục nước trên thế giới. Về kinh tế chính trị thì ảnh hưởng bao chùm toàn thể mọi quốc gia. Người ta nghĩ rằng những kẻ gây ra cuộc khủng bố này là do thúc đẩy bởi lòng hận thù, bất mãn với chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ, đặc biệt về vấn đề Trung Đông, nhưng kế hoạch, chương trình thầm kín bên trong của họ là phản đối kịch liệt cái nền văn hoá cũng như những cơ chế xã hội, văn hóa, kinh tế, chính trị của Tây Phương. Đơn giản cho rằng có sự liên kết giữa Hồi Giáo và khủng bố xem ra khó có thể chấp nhận được. Những biến cố của ngày 11/09 hẳn phải là một thách đố đối với Giáo Hội cũng như những chính phủ sau này là cần phải thấu triệt một cách sâu đậm và chân tình về Hồi Giáo để mà hòa hợp liên kết với họ.       

« Kẻ thù » trong chiến tranh khủng bố quả rất khó có thể xác định, chúng ta cần phải cẩn thận để tránh lầm tưởng rằng ai cũng là kẻ thù cả. Tránh chiến tranh chống khủng bố bằng cách đừng gây chiến tranh với những người chung quanh chúng ta. Một xã hội được thiết lập vì hoảng sợ, đố kỵ, đa nghi, không còn tin tưởng vào ai cả thì không bao giờ có thể là một xã hội hòa bình. Chỉ khi nào mọi người cùng nhau sống chung hòa bình trong pháp luật thực sự và công bằng, công lý cùng với lòng khoan dung tha thứ thì lúc đó chúng ta mới cảm thấy mùi vị của chiến thắng. Bằng không thì chẳng phe nào có thể thắng phe nào cả.

TÔN GIÁO VÀ KHỦNG BỐ

Mặc dù sứ điệp của Chúa Giêsu và giáo huấn của Giáo Hội đã quá rõ ràng, nhưng nhiều người có lẽ vẫn còn nổi sùng, giận dữ trước những cơn bạo động và tội ác, nhất là biến cố 11/9. Phản ứng tự nhiên của con người là la lên « phải báo thù », nhưng gương Chúa Giêsu trong câu chuyện Phúc Âm hôm nay kêu gọi tất cả chúng ta nên có một thái độ mới và khác biệt, đặc thù đối với bạo động. Khoan Dung và Tha Thứ.

Giáo Hội kêu gọi chúng ta phá bỏ bức rào cản hiện đang ngăn cách giữa người với người, để xây dựng một tình liên đới tin tưởng nhau, sẵn sàng tha thứ và hòa giải với những kẻ thù, những người đã trở nên xa lạ, ngăn cách với chúng ta. Là đệ tử của Chúa Giêsu, chúng ta phải là những ngôn sứ của công lý và hòa bình, và luôn luôn cảm nhận được cái thống khổ của loài người trong thời đại hôm nay.

THÁNH GIOAN PHAOLỒ II và BIẾN CỐ 11/09

Vào ngày kỷ niệm một năm biến cố bi thảm 11/09 đã lấy đi biết bao nhiêu mạng sống con người ở New York, Hoa Kỳ, Thánh giáo hoàng Gioan Phaolô II đã tuyên bố trong một buổi triều yết chung tại Rome vào ngày 11 tháng 9 năm 2002 như sau: « Không một tình trạng bất công nào, không một cảm giác tuyệt vọng nản chí nào, không một triết lý nào, không  một tôn giáo nào có thể biện minh cho sự sai lầm như thế này được. Ai cũng có quyền được tôn trọng sự sống và nhân phẩm, là những tặng phẩm Chúa ban, không ai có quyền xâm phạm. Thiên Chúa đã phán như vậy, luật pháp quốc tế cũng công nhận như vậy, lương tâm con người tự nhiên cũng nghĩ như thế và con người cùng nhau sinh tồn cũng đòi hỏi phải có như vậy.» [1]

THÁNH GIÁ TẠI GROUND ZERO

Hai mươi năm trước, lúc đó Giáo Hội Canada đang sửa soạn Đại Hội Giới Trẻ Thế giới năm 2002 thì thảm trạng biến cố 11/09 xẩy ra và chiến tranh vùng Vịnh bùng phát trên nền trời nhân loại. Chúng ta không ai có thể quên được những nỗi đau khổ, buồn phiền và bất ổn mà biến cố 11/09 đã bao phủ lên Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới năm 2002 tại Canada.  

Vào giữa cuộc cung nghinh Thánh Giá Ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới đi khắp 72 giáo phận Canada đã được dàn xếp rất chu đáo thì vào tháng 02/2002 với sự chuẩn nhận của Đức Gioan Phaolo II, Thánh Giá đã đổi hướng quay sang Ground Zero ở New York, Hoa Kỳ là nơi không có định trước trong chương trình hành hương.      

Thánh Giá đã hiện diện tại Ground Zero để cầu nguyện cho các nạn nhân của biến cố kinh hoàng tại Trung Tâm Thương Mại Quốc Tế và mấy nơi khác ở Hoa Kỳ. Cuộc viếng thăm này là dấu chỉ hy vọng sâu xa của nhân dân Hoa Kỳ và toàn thể thế giới đã chiến đấu để tìm hiểu nỗi kinh hoàng, bạo động và sức phấn đấu chống trả sự chết của con người đã phải chịu đựng trong ngày 11/09. Đối với chúng ta, đó là một thách đố cam go, bởi vì ngay giữa nơi đầy tang thương, biểu hiện của tàn phá, hủy hoại, khủng bố và chết chóc mà chúng ta đã dựng nên một Thánh Giá bằng gỗ, hình ảnh của sự chết đã được biến đổi thành biểu tượng trung tâm điểm sự sống của người Kitô hữu.      

Buổi sáng sớm hôm đó, trong Thánh Lễ tại thánh đường Chúa Cứu Chuộc ở Manhattan, gần kế trụ sở liên hiệp quốc, Đức Tổng giám mục Renato Martino, quan sát viên thường trực của Vatican tại LHQ đã nói với chúng ta qua bài giảng của ngài như sau:      

- «Kinh Thánh đang nói với chúng ta vể tội lỗi và những đau khổ khôn lường mà tất cả chúng ta cần phải cải biến chúng. Ngày hôm nay, chúng ta sẽ thấy tận mắt những đống tro tàn, sự hủy hoại và buồn thảm của con người, dấu vết của tội lỗi mà không có bút mực nào, ngôn từ nào có thể diễn tả hết được.

«Hơn nữa, có nói cũng không bao giờ nói đầy đủ hết được tất cả những hậu quả tai hại của khủng bố và hủy hoại đã xẩy ra hoặc kể ra hết được những kẻ đã gây ra tội ác ấy….Chúng ta chẳng giúp được gì mà còn làm hại thêm cho những người đã chết trong thảm cảnh này, nếu chúng ta không tìm hiểu ra được căn nguyên của nó. Trong khi tìm hiểu những nguyên cớ này thì những yếu tố về chính trị, kinh tế, xã hội, tôn giáo và văn hoá lại xuất hiện lên.   

«Mẫu số chung của những yếu tố này là hận thù, nó vượt quá mọi người và mọi nơi mọi chốn. Nó hận thù ghét bỏ cả nhân loại đến độ nó cũng tận giệt luôn chính cả những kẻ hận thù. »   

Gillian, một phụ nữ trẻ đã tóm lược cuộc thăm viếng Ground Zero trên tờ National Staff ở Western Canada như sau: «Bây giờ tôi mới bắt đầu nắm bắt được và hiểu rõ những quang cảnh mà chúng ta đã nhìn thấy. Tôi có thể ví Ground Zero như là một khu vực đang được tái tạo. Tôi đã nhận ra rằng, giữa những hủy hoại đổ nát ấy, quả là quan trọng khi khu Ground Zero thực sự đang trở thành vùng tái thiết, trên đó người ta đang xây Hy Vọng, Hòa Bình và Tha Thứ. Thánh Giá của Ngày Giới Trẻ Thế Giới chính là đá tảng làm nền móng cho cuộc khởi công xây dựng tái tạo ấy.… »

ĐÔI LỜI KẾT: Hoà Bình trong thế giới bạo động

Kỷ niệm 20 năm biến cố 11/09, chúng ta hãy cùng nhau đọc lời kinh mà Đức Biển Đức XVI đã soạn cho chúng ta trong dịp thăm viếng lịch sử của ngài tại Ground Zero ngày chúa nhật 20/04/2008. Khi đọc những lời kinh này, chúng ta hãy khẩn cầu xin Thiên Chúa biến chúng ta thành khí cụ và người chuyển giao lòng khoan dung tha thứ và hòa giải của Ngài đến thế giới đổ nát chung quanh chúng ta.

Lạy Thiên Chúa là Tình Yêu hải hà,

đầy lòng trắc ẩn, gắn hàn đau thương,

Xin đoái nhìn đàn con của Chúa,

những người đủ mọi niềm tin, 

truyền thống muôn phương khác biệt

Cùng nhau tụ họp nơi đây 

Quang cảnh bạo động khôn tả muôn vàn thương đau..

Khấn xin Thiên Chúa Từ Nhân,

Ban cho ánh sáng, bằng an muôn đời,

Những kẻ đã chết nơi này:

Những anh hùng ứng đáp ban đầu:

Anh hùng cứu hỏa, cảnh sát vì dân,

Y khoa Cấp cứu, nhân viên Poc Ồ

Cả nam cả nữ mọi người,

Nạn nhân vô tội trong cơn họa này.

Đơn giản chỉ bởi việc làm và tâm phục vụ con người,

Đem thân đến chốn tơi bời, (ngày 11-09-2001)

Khấn xin Thiên Chúa, vì lòng trắc ẩn,

Xoa dịu gắn hàn đau thương khốn cùng,

Những kẻ hiện diện nơi này,

Mà mang thương tật ốm mòn. 

Cũng xin hàn gắn đau thương gia đình,

Tất cả những ai đã mất người mình yêu thương,

Thêm cho sức mạnh vững vàng,

Cuộc sống hy vọng hiên ngang can trường.

Chúng con cũng nhớ những người,

Đã mang chết chóc vết thương cả đời

Tại lầu năm góc, tỉnh nhà Shanksville.

Chúng con hiệp nhất một lòng,

Cùng họ tha thiết trong kinh cầu này,

Bao phủ tất cả thương đau,

Cùng mọi khốn khổ cho nhau nỗi lòng.

Chúa hòa bình mang an bình,

Đến chốn điêu tàn bạo động:

Bình an tất cả trong tâm mọi người,

Bình an khắp năm châu bốn phương trời.

Xin Chúa hướng dẫn trí lòng những người

Đang cơn hận thù ngất trời

Trở về tình yêu của Chúa muôn đời mến yêu.

Lạy Thiên Chúa là đấng thấu hiểu,

Chúng con tràn ngập bể sầu muôn điều tai ương.

Xin ban ánh sáng dẫn đường,

Khi con đối diện những điều gớm ghê.

Xin Chúa chấp nhận những người thoát chết,

Sống cuộc sống như đã chết nơi đây,

Để thấy hiểm nguy đã thoát không là phí uổng.

Xin hãy vỗ về an ủi chúng con,

Thêm cho Sức mạnh Cậy Trông,

Ban Khôn Ngoan sức Can Trường

Để chúng con làm việc không hề mệt mỏi,

Cho một thế giới an bình thực sự,

Và Tình Yêu cao cả ngự trị…

Muôn nước, muôn lòng…

… tất cả chúng con. mục lục

------------------------

[1] “No situation of injustice, no feeling of frustration, no philosophy or religion can justify such an aberration. Every person has the right to respect for life itself and dignity, which are inviolable goods. God says it, international law sanctions it, the human conscience proclaims it, civil co-existence requires it” (John Paul II)

[2] Công ty Port Authority

[3] Pentagon và Shanksville, Pennsylvania là hai nơi cũng bị không tặc cùng một ngày 11/09 như tại Trung Tâm Thương Mại quốc tế tại New York.

HÃY THA THỨ VÌ TA CẦN CHÚA THỨ THA

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Bài Tin Mừng hôm nay trình bày câu hỏi nổi tiếng của Phêrô dành cho Thày Giêsu: “Lạy Thày, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần. Có phải đến bẩy lần không ?” (Mt 18, 21). Ông hỏi Chúa Giêsu như thế vì ông tự nghĩ rằng: Theo các Thầy dạy luật, các Rabbi, thì những người công chính nên tha thứ cho những người xúc phạm đến mình 3 lần, sự bất quá tam. Đến lần thứ IV thì không buộc phải tha thứ cho họ nữa! Do đó, ông tự nghĩ: Tha cho anh em đến bẩy lần là điều quá sức, quá quảng đại và đã chứng tỏ rằng mình thực thi như thế là anh hùng và đáng Chúa khen ngợi rồi!

Thế nhưng, câu trả lời của Chúa làm cho ông chưng hửng, cảm thấy hổ thẹn khi so sánh đề nghị của ông với sự đòi hỏi của Chúa thì thấy mình còn quá xa sự trọn lành, Chúa trả lời: “Thầy không bảo con phải tha đến bẩy lần, nhưng đến bẩy mươi lần bẩy” (Mt 18, 22)

Để giải thích cho Phêrô tại sao cần phải luôn tha thứ, Đức Giêsu kể lại dụ ngôn những kẻ mắc nợ. Người đầu tiên được ông chủ tha hết nợ mặc dầu anh nợ ông chủ một số tiền lớn. Nhưng chính anh chỉ sau đó ít lâu lại không biết thương xót và tha cho người khác là kẻ chỉ mắc nợ anh một số tiền  nhỏ.

Chúa Giêsu tuyên bố : “Cha Ta trên trời sẽ xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình” (Mt 18, 35).

Tha thứ là một hành vi nghiêm chỉnh, nếu có thể thì rất khó đối với con người. Người ta không thể nói về sự tha thứ cách nông nổi, khi yêu cầu người bị xúc phạm tha thứ cho người đã xúc phạm đến mình. Các tôn giáo đều dạy sự tha thứ. Tha thứ để làm cho oán tiêu tan, để phá vỡ cái vòng oan nghiệt trói buộc con người. Đức Phật cũng đã để lại một châm ngôn “Không phải với sự oán giận mà sự oán giận được xoa dịu; với sự không oán giận, sự oán giận mới được xoa dịu”. Tha thứ trong Kitô giáo vượt xa sự không bạo tàn và sự không oán hận. Kitô giáo mời gọi tha thứ vì một lý do khác: “Người này tích lòng giận ghét người kia, mà dám xin Chúa cứu chữa sao? Nó chẳng thương xót người đồng loại với nó, mà còn cầu xin tha thứ tội lỗi nó làm sao?”(Sir 27, ). Tôi phải tha thứ cho anh em tôi vì Chúa đã liên tục tha thứ cho tôi. Ðời tôi là một chuỗi những vấp ngã, được đan kết với bao thứ tha. Ơn tha thứ như dòng suối chảy vào đời tôi, nếu bị ngăn lại, nó sẽ thành ao tù, nó chỉ trong lành khi được chảy đến tha nhân. Tha thứ một cách phi thường và hồn nhiên, đó là thái độ của người thấm nhuần Kitô giáo.

Trong Kinh Lạy Cha, chúng ta cầu nguyện: “Xin tha nợ cho chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con”. Đức Thánh Cha Phanxi cô nói: Đây là một phương trình phải luôn đi đôi với nhau. Nếu bạn không thể tha thứ, thì làm sao Thiên Chúa có thể tha thứ cho bạn? Ngài muốn tha thứ cho bạn, nhưng nếu bạn đóng cửa lòng, thì lòng thương xót không thể bước vào. Có người sẽ hỏi rằng: ‘Thưa cha, con tha thứ nhưng con chẳng thể quên được điều tồi tệ mà người đó làm cho con…’. Đây lại là một vấn đề khác. ‘Hãy khẩn cầu Thiên Chúa để Ngài giúp bạn quên điều đó đi.’ Thật vậy, người ta có thể tha thứ nhưng để quên đi lỗi lầm thì không luôn luôn thành công. Đôi khi chúng ta nói rằng tôi tha thứ cho bạn nhưng thật ra ý tôi là muốn bắt đền bạn; bạn phải trả giá. Tha thứ kiểu này thật sự không được. Hãy tha thứ như Thiên Chúa tha thứ: đó là tha thứ đến tận cùng.

Ước gì mỗi người chúng ta, để đón nhận sự tha thứ của Thiên Chúa. Nhận lãnh sự tha thứ và rồi chúng ta cũng phải tha thứ cho người khác nữa - tha thứ thật lòng. Có lẽ bạn sẽ không bao giờ chào tôi khi gặp nhau trên đường nữa, nhưng tự thâm tâm tôi đã tha thứ cho bạn rồi. Và như thế chúng ta xích lại gần điều vĩ đại của Thiên Chúa, đó chính là lòng thương xót. Khi tha thứ, chúng ta mở tâm hồn ra để lòng thương xót của Thiên Chúa đi vào và tha thứ cho chúng ta, vì tất cả chúng ta đều cần phải khẩn nài sự tha thứ. Tha thứ và rồi chúng ta sẽ được thứ tha. Chúng ta hãy có lòng thương xót người khác, và chúng ta sẽ cảm nhận được lòng thương xót đó nơi Thiên Chúa, là Đấng một khi đã tha thứ thì hoàn toàn quên hết lỗi lầm của chúng ta.

Lạy Chúa là Đấng hay tha thứ, xin dạy con bài học thứ tha, để con không giữ lòng hiềm thù, oán hờn và ghen ghét bất cứ ai đã xúc phạm, gây ra đau khổ cho con, xin giúp con luôn tha thứ cho người vô tình hay hữu ý xúc phạm tới con. Amen. mục lục

THA THỨ CÓ KHÓ LẮM KHÔNG?

Kristina Hjelkrem

 G. Võ Tá Hoàng chuyển ngữ - WGPQN

Khi thánh Phêrô hỏi Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?" Đức Giêsu đáp: "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy." (Mt 18, 21 - 22).

Là Kitô hữu, rõ ràng chúng ta được mời gọi tha thứ cho nhau và sống trong hòa bình. Nghe có vẻ hay, nhưng trong thực tế, nó có thể phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều. Nó cũng có vẻ bình dị hơn hoặc vượt quá khả năng của chúng ta. 

Tôi muốn chia sẻ với các bạn một đoạn phim hoạt hình ngắn rất hay có tên là Cái Rổ (The Basket), kể về một câu chuyện liên quan đến sự tha thứ mà qua đó có thể để lại chút âm hưởng cho bất kỳ ai xem.

Source: Video:https://www.youtube.com

Hành động can đảm của việc tha thứ

Nét đẹp của video này nằm ở chỗ, nó thể hiện sự tha thứ trong hình thức cụ thể nhất, không sáo rỗng hay có những hành động anh hùng vượt quá khả năng của chúng ta. Bộ phim trình chiếu cho chúng ta một cảnh xảy ra hằng ngày trong gia đình (nơi phải trả giá đắt cho việc tha thứ), một cô bé và một người cha thấy mình phải làm điều đó cho nhau. 

Phim The Basket cho thấy động lực tha thứ của con người, cũng như rất nhiều người có thể đã trải qua: chúng ta phạm sai lầm vì vô ý, chúng ta làm tổn thương người khác (đôi khi đó là người chúng ta yêu thương nhất), và ngay cả khi chúng ta tìm cách để sửa đổi những gì chúng ta đã làm nhưng không thể. 

Trong nhiều trường hợp, chúng ta không nhận được sự kiên nhẫn hay lòng xót thương của người mà chúng ta đã gây ra đau đớn, và đó là chuyện bình thường, bởi vì vết thương không phải lúc nào cũng được chữa lành. Điều rõ ràng là cả việc xin tha thứ và chấp nhận hòa giải đều cần đến sự can đảm. 

Tha thứ cho người xúc phạm, nó không dễ tí nào

Trong thế giới bất toàn này, động lực để chấp nhận tha thứ hoặc xin tha thứ có thể rất đau đớn. Chúng ta là con người, chúng ta phạm sai lầm với nghìn lẻ một cách, và mọi thứ xung quanh chúng ta đều tác động đến cách chúng ta cầu xin và chấp nhận tha thứ.

Tuy nhiên, điều này không thể ngăn cản hoặc làm chúng ta phân tâm khi muốn đạt được nó. Thật khó! Đúng vậy, vì có một trái tim bị thương tổn (có thể là hai), nhưng nó đáng giá và không có gì phải nghi ngờ. Tha thứ giải thoát chúng ta, mang lại cho chúng ta bình an và cho phép chúng ta tiến về phía trước.

Nếu như sai lầm thuộc về con người thì sự tha thứ thuộc về Thiên Chúa. Chấp nhận tha thứ là giây phút đặc biệt mà qua đó trái tim con người giống như trái tim của Thiên Chúa. 

Tha thứ là chọn yêu thương hơn là thù ghét

Nó có nghĩa là chọn lựa cách can đảm nhất để cho thấy rằng chúng ta là con cái của Thiên Chúa. Nếu chúng ta gây tổn thương cho những người thân của mình, tình yêu này sẽ vượt qua mọi lỗi lầm. Chắc chắn là vậy, tuy nhiên, khi chúng ta phải tha thứ cho người mà mình không yêu thương thì nhiệm vụ đó còn khó hơn gấp bội. 

Thiên Chúa yêu thương chúng ta vì chúng ta chứ không phải vì điều chúng ta làm hoặc không làm. Nếu chúng ta nhận mình là con cái của Chúa thì chúng ta phải sống sao cho tình yêu và giáo huấn của Chúa được phản chiếu. Ước gì tất cả chúng ta đều có khả năng xóa bỏ mọi thứ và bắt đầu lại như Thiên Chúa đã làm với chúng ta mỗi khi chúng ta chạy đến dưới chân Chúa để ăn năn!

Thật vậy, kinh nghiệm về sự tha thứ sẽ chữa lành, nhưng điều này không có nghĩa là nó có các giai đoạn và chúng ta phải kiên nhẫn vượt qua từng giai đoạn. Chúng ta có giới hạn, và ngay cả khi chúng ta đặt mục tiêu tha thứ cho những điều xấu đã gây ra ngay từ phút đầu tiên, nhưng điều đó khiến chúng ta có thể phải trả giá. 

Tôi thực sự thích đoạn hoạt hình ngắn này vì nó cho thấy động lực của sự tha thứ “giữa anh em với nhau” một cách rất sư phạm, để cuối cùng là thể hiện sự tha thứ của Chúa Cha.

Chúng ta phải kiên nhẫn với nhau, đặc biệt mỗi khi nỗi đau hiện diện giữa chúng ta. Hãy học cách hy vọng và sống tha thứ theo phiên bản con người hết sức có thể. Hãy lưu ý rằng thực tế không ai trong chúng ta là những người hoàn hảo, và chỉ với tâm hồn khiêm tốn chúng ta mới có thể thành công để đến gần Chúa hơn.

Source: https://catholic-link.com/

THA KHÔNG GIỚI HẠN

Lm GB. Nguyễn Minh Hùng

Chúa nhật 23 thường niên, Chúa Giêsu dạy “Hãy đi sửa lỗi cho nhau”. Chúa nhật tuần này, Chúa nhật 24 thường niên, Chúa dạy “Hãy tha thứ cho nhau”. 

Nếu việc sửa lỗi là một khía cạnh, một khuôn mặt của tình yêu, thì tha thứ những lỗi lầm của nhau lại là một khuôn mặt khác của tình yêu: tình yêu tha thứ. Tình yêu tha thứ theo Chúa Kitô, phải là tình yêu không giới hạn. 

Thánh Phêrô, trong câu hỏi của mình, đã vô tình để lộ ra cái ý muốn giới hạn tình yêu của mình. Ngài đưa ra con số 7 mà hỏi Chúa: “Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần, có phải đến bảy lần không?”. 

Có lẽ thánh nhân nghĩ rằng mình đã tha thứ đến 7 lần, đã là nhiều lắm, đã là không thể tưởng. Nhưng thánh Phêrô lầm. Đối với Thiên Chúa, đối với Chúa Kitô, giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn.

Câu trả lời Chúa dành cho thánh Phêrô: “Thầy không bảo các con hãy tha 7 lần, nhưng 70 lần 7”, trở thành điểm qui chiếu cho tình yêu tha thứ của chúng ta. 

Tha thứ đến 70 lần 7 nghĩa là tha thứ không giới hạn, tha thứ vô cùng, tha không tính toán, không đếm bằng những con số. Vì khi đếm là đã giới hạn lòng yêu thương của mình.

Thói thường trong đời, chắc ai cũng từng nghe những kiểu nói: “Nó với tôi không đội chung trời”, hoặc “sống để bụng, chết đem theo”, có khi những kiểu nói đó còn xuất hiện trên chính môi miệng của người đã vô vàn lần lãnh nhận sự tha thứ của Thiên Chúa, lãnh nhận lời dạy của Chúa Giêsu: hãy tha vô hạn. 

Là người Công giáo, bạn và tôi đã có ai ý thức những kiểu nói đó đi ngược Tin Mừng, đi ngược Lời Chúa dạy không?

“Thầy không bảo các con hãy tha 7 lần, nhưng 70 lần 7”. Hãy nghe Lời Chúa dạy để đừng đặt giới hạn của lòng tha thứ, mà hãy tha thứ không giới hạn. 

Có những chuyện ta tưởng chừng rất nhỏ trong cuộc sống, lại sinh ra oán thù lớn. Ví dụ: hai đứa bé đánh nhau, lẽ ra chỉ cần dạy bảo chúng đúng sai, hai người hàng xóm, thậm chí hai gia đình, vì bênh vực con cháu mình, lại mắng chửi nhau, thù hận nhau, không thèm nhìn nhau...

Có khi chỉ là một câu nói lỡ lời, chạm tự ái, dẫn đến chuyện trách móc, phàn nàn nhau. Tệ hại hơn, không thể tha thứ cho nhau, người ta đi quá đà đến nỗi hạ nhục nhau, chửi bới hoặc tìm cách trả thù nhau, chí ít thì cũng nói xấu nhau... 

Những điều đó đã là xấu đối với những người không có quan hệ họ hàng. Vậy mà những điều xấu đó lại xảy ra trong dòng tộc, trong gia đình: vợ chồng, cha mẹ, anh chị em…. ngày càng nhiều. Những người thân của nhau mà còn không thể tha thứ cho nhau, thì huống hồ là người dưng.

Hàng ngày chúng ta đọc kinh Lạy Cha. Ngay trong từng thánh lễ, bạn và tôi cũng sẽ đọc kinh Lạy Cha: “Xin Cha tha nợ chúng con như chúng con cũng tha cho những người có nợ chúng con”. 

Hãy ý thức hơn nữa mỗi lần đọc kinh Lạy Cha, để lời cầu nguyện trở nên sự thật trong cuộc đời mình. 

Hãy nhớ, Cha tha nợ cho ta khi ta hết lòng tha cho anh em mình. 

Mỗi lần đọc kinh Lạy Cha, ta xin Chúa ban cho ta và cho từng người khả năng tha thứ: Tha thứ không phải bảy lần, nhưng là bảy mươi lần bảy. Nghĩa là tha liên tục, tha không giới hạn. mục lục

TÌM THA, THÍCH THÙ
[Niệm ý Mt 18:21-35]

Chữ Tha Thứ dễ đánh vần
Thuộc lòng cũng dễ, thi hành khó ghê!
Khi mình có tội thì lo
Tìm phương cách gỡ kẻo mà chẳng yên
Tỏ ra sám hối, ăn năn
Cầu xin, lạy lục, mong phần thứ tha
Thời nay cũng giống thời xưa
Lạy trên, hại dưới, mưu mô tham tàn
Người đời với cả tín nhân
Cũng chung sách lược, y nguyên quy trình
Chỉ mong được thoát tội mình
Còn mình thì lại đành hanh với người
Nợ nhiều hay ít cũng đòi
Tà tâm hiện rõ, khỏi soi cũng tường
Chúa Trời thẳng thắn, rõ ràng
Xử ngay kẻ chẳng hết lòng thứ tha
Tìm tha mà lại thích thù
Nhân quả cho vừa cách ác nhân. 
mục lục

Viễn Dzu Tử

XIN THA NỢ  

(Suy niệm từ Mt 18,21-35)

Lệnh Hoàng Đế: nợ Vua cần thanh toán. 

Con nợ kia nợ tới một ngàn vàng, 

Tới sấp mình, van xin lượng Thượng Hoàng 

Vua tha hết, anh chàng thôi van lạy. 

Vừa ra khỏi, anh ta gặp ngay đấy 

Người bạn anh chỉ nợ một trăm quan 

(Món nợ này sao sánh với ngàn vàng)

Anh bóp cổ, miệng la: phải trả nợ!!! 

Một bạn khác thấy cảnh đầy man rợ 

Lập tờ trình tố cáo kẻ bất lương

Vua truyền rằng: hành tội chẳng nên thương

Và ra lệnh phải thanh toán cho hết nợ.

Nguyện xin Chúa cho con luôn ghi nhớ 

Bảy điều quan yếu trong kinh Lạy Cha. 

Để con luôn được ơn Chúa thứ tha

Như con đã tha nợ cho kẻ khác. Amen. mục lục 

(Thế Kiên Dominic)

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan