ĐỨC MẸ GIÚP TÔI THẤY TRƯỚC

01-12-2020 170 lượt xem

+ ĐGM. GB. Bùi Tuần

Mấy ngày nay, Đức Mẹ tha thiết dạy tôi điều này:

“Thấy trước là đạo đức,

Thấy trước là khôn ngoan,

Thấy trước là cứu mình và cứu người khác.”

Hãy thấy trước những cái được và cái mất.

Chúa phán: “Nếu người ta được cả thế gian, mà phải thiệt mất linh hồn mình, thì còn được lợi gì” (Mt 16,26). Lời Chúa phán trên đây cảnh báo tôi rất nhiều. 

Tình hình lúc này là rất phức tạp.

Nếu tôi bỏ cầu nguyện, lao mình vào hoạt động, thì rất có thể tôi được tiếng là nhiệt thành, nhưng lại xa Chúa, không chừng mất Chúa. Thế là cái mất sẽ quá nhiều, mà cái được sẽ quá ít. Tôi cần thấy trước điều đó.

Tình hình lúc này là rất ồn ào.

Nếu tôi tĩnh tâm, mà tâm không tĩnh, để hồn mình thành một thứ chợ trời, thì được thì ít, mà hại thì nhiều. Tôi cần thấy trước điều đó.

Tình hình lúc này là rất đa dạng.

Nếu tôi ôm vào mình những việc mà giáo dân làm được, rồi bỏ suy nghĩ, cầu nguyện, thì cái tôi được sẽ quá ít, mà cái tôi mất sẽ quá nhiều. Tôi cần thấy trước điều đó.

Tình hình lúc này có những bất ngờ khủng khiếp.

Nếu tôi cứ nhởn nhơ với những chương trình cố định, rồi tự hào cho mình là nhìn xa thấy rộng, thì cái tôi được có thể chỉ là số không, mà cái tôi mất sẽ không bao giờ lấy lại được. Tôi cần phải thấy trước điều đó.

Tình hình lúc này có nhiều thách đố.

Nếu tôi cứ tưởng mở Đạo là mở rộng đất đai, xây nhiều cơ sở, tổ chức nhiều ban bệ, phô trương những con số, thì chắc chắn cái tôi được sẽ rất ít, mà cái tôi phải mất ắt sẽ khôn lường. Tôi cần phải thấy trước điều đó.

Tình hình lúc này có nhiều cạnh tranh.

Nếu tôi tưởng rao giảng Tin Mừng là khoe Đạo mình có nhiều ngôi sao sáng hơn bất cứ tôn giáo nào khác, thì chắc chắn tôi sẽ tự tạo ra cho bản thân tôi và Đạo của tôi rất nhiều bất lợi. Lợi thì không rõ, mà hại thì rải khắp. Tôi cần phải thấy trước điều đó.

Tình hình lúc này đòi đối thoại.

Nếu tôi tưởng giới thiệu Đạo Chúa là giới thiệu một cộng đoàn chuyên vâng lời giáo quyền, thì người ta sẽ dễ nhìn hàng giáo sĩ với nhiều bất lợi. Nếu chẳng may giáo sĩ nào lại tự quả quyết ý mình là ý Chúa, buộc mọi người phải vâng, chứ không chấp nhận đối thoại, thì lợi sẽ không thấy, còn hại thì rất nặng nề. Tôi cần phải thấy trước điều đó.

Tình hình hiện nay có nhiều bí ẩn.

Bề mặt thì phẳng lặng. Nhưng dưới sâu có những sóng ngầm đầy chất chống đối. Nếu chỉ khoe bề mặt đó, mà không để ý đến bề sâu, thì sẽ rất dại dột. Cái lợi thì ít cái hại thì nhiều. Tôi cần phải thấy trước điều đó.

Thấy trước mấy điều trên đây là việc quan trọng, nhưng không luôn dễ. Riêng tôi, nhờ Đức Mẹ, thấy trước là như nhìn thấy, là như ngửi thấy, là như chạm tới. Đức Mẹ giúp tôi gặp Chúa Giêsu, ở lại với Chúa Giêsu và lắng nghe Chúa Giêsu.

Tôi thấy: “Được cả thế gian, mà mất linh hồn, thì lợi sẽ không có, mà hại thì vô cùng khủng khiếp.” Thấy trước như vậy, và tôi coi đó mới là đạo đức, mới là khôn ngoan, mới là cứu mình và cứu người khác. 

Nếu thấy trước như vậy là một cái nhìn tiên tri, thì tôi hết lòng cảm tạ Chúa, vì cái nhìn tiên tri đó đang được Chúa ban cho nhiều người tại Việt Nam hôm nay.

Tôi học được nơi họ rất nhiều.

Họ cho tôi thấy: Nếu không tỉnh thức, tương lai Hội Thánh tại Việt Nam sẽ mất rất nhiều. Không tỉnh thức là không thấy trước. Không thấy trước vì không muốn thấy trước, không chịu thấy trước. Thực sự, thấy trước sẽ rất buồn. Vì thế, mà trốn tránh thấy trước. Nhưng đã đến lúc chúng ta cần thấy trước, để cứu mình và cứu người khác.

Lúc này, tôi đang thấy trước tình trạng sa sút của tôi. Nên tôi bám chặt lấy Đức Mẹ.

Đức Mẹ luôn cúi xuống, để nhìn tôi, để cứu tôi, để an ủi tôi.

Đức Mẹ cho tôi cái nhìn của Mẹ, hơi thở của Mẹ, mùi thơm của Mẹ.

Từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây, Đức Mẹ là Mẹ yêu dấu của tôi.

ĐỨC MẸ GIÚP TÔI ĐÓN NHẬN BÌNH AN CỦA CHÚA

+ ĐGM. GB. Bùi Tuần

Lúc này hơn bao giờ hết, tôi khao khát sự bình an một cách mãnh liệt. Tôi tha thiết gửi gắm điều khao khát đó cho Đức Mẹ. Tôi hỏi Mẹ phải làm gì để được bình an.

Đức Mẹ dẫn tôi tới Chúa Giêsu. Với thái độ âu yếm, Chúa Giêsu nhắc lại cho tôi nhớ lời Ngài đã phán xưa: “Tất cả những ai đang vất vả gồng gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi. Tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28).

Tôi cảm tạ Chúa. Tôi xin trao cho Chúa gánh nặng của tôi. Gánh nặng của tôi lúc này là những cơn đau, là những lo buồn, là những mặc cảm, là những tội lỗi, là những thất vọng.

Gánh nặng của tôi là đủ thứ bất an, đè trên lương tâm tôi. Chúa bình tĩnh nhận hết tất cả gánh nặng của tôi, mà không một lời trách mắng, trái lại Chúa còn an ủi.

Thế là tôi được nhẹ nhàng. Tôi cảm thấy một sự bình an lạ lùng từ trái tim Chúa chảy vào hồn tôi, như một dòng nước mát, để rửa hồn tôi. Tự nhiên, tôi hiểu: Bình an là một ơn quí giá Chúa trao ban. Muốn được ơn đó, người ta phải khao khát, phải đến với Chúa, phải tin vào Chúa.

Nhận thức như vậy, nên khi cần đến bình an, tôi ít còn lo tính này nọ, hoạch định chương trình thế này thế kia, nhưng cần tĩnh tâm nhờ Mẹ chạy lại với Chúa Giêsu. Khi cái tâm của tôi tĩnh lặng, tập trung vào Chúa Giêsu, khiêm tốn trao cho Ngài gánh nặng của tôi, thì tôi cảm nhận được rằng: Bình an là chính Chúa Giêsu.

Muốn có bình an, tôi cần gặp Chúa Giêsu, cần ở lại bên Chúa Giêsu, cần đón nhận Chúa Giêsu vào lòng tôi. Lúc đó, tôi sống, mà không phải tôi sống, nhưng là Chúa Giêsu sống trong tôi. Lúc đó, tôi cần tĩnh lặng. Ồn ào sẽ không gặp được Chúa. Mà, nếu không gặp được Chúa, thì tất nhiên sẽ không nhận được ơn bình an.

Satan biết rõ điều đó. Nên Satan và đoàn lũ ác quỉ đang tìm mọi cách ngăn cản chúng ta gặp Chúa Giêsu, mà chỉ lo gặp nhau và lo có những lễ ồn ào hoành tráng bề ngoài, rồi tự lừa dối mình và lừa dối nhau là đã gặp gỡ Chúa Giêsu. Thế là càng xa bình an, càng để mình rơi xuống vực sâu.

Khi được gặp Chúa Giêsu, Chúa Giêsu còn nhắc lại cho tôi nhớ lời Ngài đã nói với chị Mácta: “Mácta! Mácta ơi! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá! Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi” (Lc 10,42).

Chúa Giêsu nhắc lại cho tôi lời đó. Tôi hiểu là muốn có bình an của Chúa, thì đừng để lòng mình bận rộn quá nhiều. Chỉ có một sự cần, để được bình an, đó là gặp Đức Kitô.

Bận rộn quá nhiều, đó là một thứ hình thức đạo đức giả rất phổ biến hiện nay. Tự ôm vào mình những việc không thuộc bổn phận của mình, rồi tự cho là dấn thân vì Chúa, nhưng thực chất chỉ là tính hiếu động.

Tự vẽ ra nhiều chương trình nói là để đổi mới, nhực thực chất chỉ là vì nội tâm mình trống rỗng, nên cần che sự trống rỗng đó bằng đủ thứ phô trương hão huyền.

“Chỉ có một sự cần.” Chúa Giêsu nhấn mạnh cho tôi lời khuyên đó. Nhưng nhiều khi tôi đã không thực hiện đúng và đủ lời khuyên đó. Vì thế, mà tôi không có sự bình an.

Bình an, bình an, đây là quà Noel, đây là sinh hoạt Mùa Vọng, đây là lời chúc năm mới. Vì thế, lúc này hơn bao giờ hết, tôi xin Đức Mẹ giúp tôi được bình an.

Tới đây, Đức Mẹ khuyên tôi thêm điều này: “Muốn có bình an, hãy noi gương Mẹ, mà luôn vâng phục thánh ý Chúa” (x. Lc 1,38). Chúa Giêsu cũng khuyên tôi thêm điều đó. Chính Ngài đã thưa với Đức Chúa Cha: “Xin đừng theo ý con, chỉ xin theo ý Cha mà thôi” (Mc 14,36). Vâng phục thánh ý Chúa trong tín thác vào Thiên Chúa giàu lòng thương xót, đó là tâm thức của tôi lúc này đang rất thao thức về bình an.

Thao thức, nên tỉnh thức và cầu nguyện, đó là cuộc sống hiện giờ của tôi. Chúng ta hãy cầu nguyện cho nhau nhiều, vì tương lai đầy những bất an, bất ổn, bất bình. Chỉ Chúa mới cứu được chúng ta.

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan