SUY NIỆM CHÚA NHẬT 16 TN_B

15-07-2021 126 lượt xem

Lời Chúa: Gr 23,1-6; Ep 2,13-18; Mc  6,30-34

Mục Lục

MỤC TỬ VÀ ĐÀN CHIÊN+ ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

TẬP THINH LẶNGLm. Giuse Nguyễn Hữu An

HÃY YÊN TÂM NGHỈ NGƠI CHO LẠI SỨCLm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

HÃY TRÂN QUÝ SỰ THINH LẶNGLm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

CHÚA CHĂM SÓC ĐOÀN CHIÊN CHÚALm. Antôn Nguyễn Văn Độ

THIÊN CHÚA CẢM BIẾT ĐAU KHỔLm. JB. Nguyễn Minh Hùng

THUẬN NGÔN NGHỊCH NHĨThomas Aq. Trầm Thiên Thu

CHÚA GIÊSU LÀ MỤC TỬ ĐẦY LÒNG TRẮC ẨNBs. Nguyễn Tiến Cảnh, MD

Thơ: THƯƠNG HOÀI, XÓT LUÔNViễn Dzu Tử

Thơ: ĐOÀN CHIÊN THIẾU NGƯỜI CHĂN (Thế Kiên Dominic)

-----------------------------------------------------------------------------

MỤC TỬ VÀ ĐÀN CHIÊN

Một lần nữa, Lời Chúa hôm nay lại nói với chúng ta về mục tử. Trước hết là những mục tử lãnh đạo dân Israen. Một số trong họ bị Thiên Chúa lên án, vì vô cảm và thiếu trách nhiệm với công việc được trao. Họ là những người ích kỷ, chỉ biết lo cho bản thân mình, trong khi đó nhiều người đói khát và bị bỏ rơi không được quan tâm. Khi đề cập đến các mục tử, Lời Chúa hôm nay chất vấn những người có trách nhiệm trong Giáo Hội, nhất là những người có thái độ dửng dưng, sống ích kỷ và chỉ lo bản thân mình.

Thiên Chúa mới là Mục tử đích thực của Dân Ngài. Nếu những người được trao phó trách nhiệm bất trung, thì chính Ngài can thiệp và bù đắp. Chính Chúa quy tụ Dân Ngài, băng bó những vết thương, khôi phục những đổ vỡ, đem lại niềm hy vọng cho những người đang đứng trước ngõ cụt của cuộc đời. Chúa là vị Thẩm phán chí công. Ngài trừng phạt những mục tử vô lương tâm, yêu thương chăm sóc những con chiên yếu thế.

Thiên Chúa yêu thương nhân loại. Tình yêu thương ấy được thể hiện qua việc Thiên Chúa sai con của Ngài đến thế gian, là Đức Giêsu Kitô. Tin mừng Thánh Máccô diễn tả Đức Giêsu với trái tim mục tử. Người chạnh lòng thương đám đông dân chúng, vị họ như bầy chiên không người chăn dắt. Nếu ông Môisen và vua Đavít thường được tôn vinh như những vị lãnh đạo trung thành, thì Đức Giêsu được các tác giả Phúc Âm trình bày như một Môisen mới, như một Đavít đến trần gian để lãnh đạo Dân Chúa. Đàn chiên của vị Mục tử này không còn đóng khung trong dân tộc Do Thái, mà đã vượt ra khỏi ranh giới để đến với các dân tộc. Như thế, những ai nghe tiếng vị Mục tử Giêsu, bất luận họ thuộc nền văn hoá hay chủng tộc ngôn ngữ nào, đều thuộc về đàn chiên của Ngài. Thánh Phaolô (Bài đọc II) đã trình bày Đức Giêsu là sự bình an của chúng ta. Qua giáo huấn của Người và nhất là qua hy tế thập giá, Người đã phá đổ bức tường ngăn cách dân Do Thái với các dân ngoại. Không chỉ dừng ở đó, Chúa Giêsu còn hoà giải Thiên Chúa với con người. Người tiêu diệt sự thù ghét, nối kết muôn người nên một trong tình thương mến chan hoà.

Trước một đám đông đang đói khát chân lý, Đức Giêsu đã “chạnh lòng thương”, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Sứ mạng của Đức Giêsu là đem cho nhân loại tình thương của Thiên Chúa. Giáo huấn của Người nhằm giúp cho con người tìm được chân lý vĩnh cửu, đồng thời tìm được ý nghĩa trong cuộc sống hiện tại.

Để tiếp nối sứ vụ mục tử, Chúa Giêsu đã chọn các môn đệ. Thánh Máccô khởi đầu trình thuật bằng việc gọi các ông là “Tông đồ”. Đây là lần sử dụng duy nhất thuật ngữ này trong Tác phẩm Tin Mừng của thánh Máccô. Tông đồ là người được sai đi. Đức Giêsu đã huấn luyện các ông và sai đi truyền giảng những gì Người đã dạy. Các ông rất vui mừng vì thấy lời giảng dạy của mình mang lại nhiều hiệu quả nhãn tiền. Chính trong lúc các ông đang say sưa với thành quả đã đạt được, Chúa lại bảo các ông dành thời gian nghỉ ngơi và cầu nguyện. Đời sống của người tông đồ phải tạo được sự quân bình giữa “động” và “tĩnh”. Nếu chỉ “động” mà thôi, lời chứng của họ sẽ rỗng tuếch. Nếu chỉ dừng lại ở “tĩnh” cuộc đời họ sẽ vô nghĩa đối với tha nhân.

Nhờ bí tích Thánh tẩy, mối người tín hữu đều trở nên tông đồ của Chúa. Được xức dầu và được sai đi, họ nhân danh Chúa Giêsu để đem tình thương đến cho con người bất hạnh, ở mọi nơi và mọi thời. Như vậy, người Kitô hữu đích thực vừa là người gắn bó với Mục tử của mình, vừa là người có trái tim “chạnh lòng thương” như Chúa Giêsu, để đem tình thương cho những ai đang cần.

Trong những ngày này, cả nước đang hướng về các tỉnh thành phía Nam, nhất là thành phố Sài Gòn, vì ở đó dịch Covid-19 đang bùng phát. Số những người nhiễm bệnh gia tăng nhanh chóng. Người dân phải giãn cách xã hội. Biết bao người nghèo lâm cảnh thiếu thốn khó khăn. Trong cơn hoạn nạn, chúng ta vui mừng chứng kiến những tấm lòng quảng đại san sẻ tinh thần vật chất. Đây là những nghĩa cử đáng trân trọng và làm lan toả yêu thương nơi cuộc sống và trong hoàn cảnh cụ thể của thời dịch bệnh. Chúng ta cám ơn những người đang xả thân phục vụ bất chấp mọi nguy hiểm. Họ là hình ảnh của Chúa Giêsu, đấng chạnh lòng thương xót đối với những người nghèo khổ và đói khát tinh thần cũng như vật chất. Họ đang góp phần làm lan toả giáo huấn yêu thương của Người giữa cuộc sống hôm nay.

“Con người chỉ giống hình ảnh Chúa khi hiến mình liên lỉ, như mỗi Ngôi trong Thiên Chúa là: hoàn toàn hiến dâng, hoàn toàn tương quan, hoàn toàn yêu thương” (Đức Hồng y Nguyễn Văn Thuận ĐHV 606). mục lục

+ ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

TẬP THINH LẶNG

Tin Mừng Chúa nhật tuần trước kể chuyện: Chúa Giêsu sai các môn đệ ra đi truyền giáo. Trang Tin Mừng hôm nay kể tiếp: các học trò trở về. Anh em vui mừng kể cho Thầy nghe kết quả những việc đã làm. Ngài chia sẻ niềm vui với các môn sinh và khuyên nhủ : “Anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút”. Tập nói rồi bây giờ phải tập im lặng. Để duy trì mức độ thăng bằng trong cuộc sống, Đức Giêsu dạy các tông đồ về sự cần thiết của việc nghỉ ngơi. Đó là nhịp sống của Đức Giêsu từ ngày đầu ở Caphanaum (x.Mc 1,35-38).

1. Chúa Giêsu mẫu gương thinh lặng

Chúa Giêsu khuyên các môn sinh hãy sống theo gương của Người. Nhịp sống mỗi ngày của Chúa Giêsu với khởi đầu là cầu nguyện và kết thúc trong tĩnh lặng riêng tư với Chúa Cha.Sáng sớm tinh mơ, Người dành thời gian đẹp nhất một ngày mới để cầu nguyện cùng Chúa Cha. Sau đó bận rộn với biết bao công việc: rao giảng và chữa lành thể xác tâm hồn cho con người. Chúa Giêsu thích sự cô tịch và tránh xa đám đông. Người chọn những nơi hiện diện: “Một ngọn núi cao riêng biệt” (Mc 9,2); những bờ dốc thẳng bao quanh hồ phía đồi Gôlăng (Mc 5,1); những bãi biển Phênixi xứ Xyria hay xứ Libăng (Mc 7,24-31); đôi bờ của con thác miền núi gần nguồn sông Giođan dưới chân núi Hécmon (Mc 8,27)…

Nhịp sống mỗi ngày của Chúa Giêsu tạo nên khuôn mẫu cho tất cả các môn sinh trong cuộc sống thường ngày.

Các môn đệ đi rao giảng Tin Mừng, hoạt động cứu độ con người. Các môn đệ trở về, Chúa khuyên nên nghỉ ngơi trong cầu nguyện. Làm việc và cầu nguyện, sống “nội tâm” và hoạt động “bên ngoài”, đó là nhịp sống mỗi ngày của người môn đệ Chúa Giêsu.

2. Môn đệ nghỉ ngơi bên Chúa

Thiên Chúa sau sáu ngày làm việc để tạo dựng trời đất và con người, ngày thứ bảy Ngài cũng nghỉ ngơi và còn “ban phúc lành cho ngày thứ bảy và thánh hoá ngày đó, vì ngày đó Người đã nghỉ, ngưng làm mọi việc sáng tạo”( St 2,3)

Con người làm việc để mưu sinh cho mình và mưu ích cho xã hội. Nghỉ ngơi là một nhu cầu cần thiết cho cuộc sống của mỗi người. Nhưng phải nghỉ ngơi như thế nào? Có phải là chè chén say sưa, là hưởng thụ cho thỏa thích?

Thấy các môn đệ vất vả mệt nhọc sau những ngày làm việc, Chúa Giêsu muốn cho các ông “nghỉ ngơi đôi chút”; và thế là “thầy trò đã xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng”. Nghỉ ngơi nơi thanh vắng để cầu nguyện và suy gẫm, bồi bổ tâm hồn, bồi dưỡng thân xác.

Những giây phút bên Chúa giúp chúng ta trút bỏ những mệt mỏi và lo toan trong cuộc sống.Nghỉ ngơi bên Chúa để chúng ta biết vươn tới những giá trị cao cả, để khỏi bị cuốn theo dòng chảy của cuộc sống.Nghỉ ngơi bên Chúa để đón nhận được tình thương của Người vì có những giờ phút thinh lặng con người mới nhìn thấy được những sai lầm, thiếu sót của bản thân mình. Nghỉ ngơi bên Chúa như chiếc xe sau chặng mỗi chặng đường cần dừng lại để tiếp nhiên liệu.

Như Chúa Giêsu khuyên các tông đồ tìm nơi thanh vắng để nghỉ ngơi, các giáo sĩ, tu sĩ và giáo dân thời nay cũng cần tìm thời giờ yên tĩnh, tìm bầu khí thanh tịnh – ngưng nói, ngưng làm – để ở một mình, hầu có thể lắng nghe tiếng Chúa và cũng lắng nghe tiếng lòng mình. Chúa thường nói với ta trong thinh lặng. Và chỉ trong thinh lặng ta mới có thể dễ dàng nghe tiếng Chúa hầu có thể thẩm định và đánh giá xem công việc đạo đức ta làm có bị Chúa dùng lời ngôn sứ Giêrêmia trong bài đọc một hôm nay mà cảnh giác chăng (Gr 23,1-6)?

“Nghỉ ngơi bên Chúa”, qua lời khuyên ấy, Chúa cho chúng ta biết sự cần thiết và ích lợi của hồi tâm, thinh lặng suy nghĩ để tâm hồn bình an. Chúa Giêsu chính là sự bình an của chúng ta. Thánh Phaolô đã nói về chân lý này trong bài đọc hai: “Người đã đến loan Tin Mừng bình an: Bình an cho anh em là những kẻ ở xa và bình an cho những kẻ ở gần”. Chúng ta chỉ có thể kiến tạo cho mình sự bình an chân thật, khi biết lui vào trong thanh vắng để nghỉ ngơi. Đó không chỉ là sự nghỉ ngơi thân xác, mà còn là sự tĩnh lặng tâm hồn để sống kết hiệp với Chúa luôn mãi.

3. Thinh lặng để sống nội tâm

Lắm khi trong cuộc sống xô bồ, bận rộn vì cơm áo gạo tiền, bận rộn trong việc đạo đức, lo tập hát, lo đoàn thể, lo các công việc bác ái, xã hội…chúng ta quên đi việc “nạp năng lượng” từ Thiên Chúa.

Ðời sống tâm linh phải được nuôi dưỡng bồi bổ để phát triển. Chúa chính là nguồn mạch đời sống thiêng liêng. Những giờ phút riêng tư thân mật bên Chúa sẽ giúp cho đời sống tâm linh phát triển. Nhờ cầu nguyện, con người mới phát triển quân bình.

Làm việc và cầu nguyện đó là hai nhu cầu của con người. Làm việc để nuôi thân, nuôi gia đình và góp phần xây dựng xã hội.Ðời sống cầu nguyện hỗ trợ cho hoạt động bên ngoài. Nếu chỉ hoạt động bên ngoài, con người sẽ không khác gì máy móc. Nếu chỉ biết phát triển đời sống thân xác, con người sẽ trở thành nô lệ cho vật chất. Nếu chỉ quan tâm tới những nhu cầu vật chất, con người sẽ dễ bị tha hoá, đuổi theo tiền bạc, chạy theo chức quyền. Cầu nguyện giúp nâng tâm hồn lên khỏi nô lệ vật chất. Những giây phút yên lặng bên Chúa giúp ta định hướng cuộc đời. Ánh sáng Lời Chúa giúp ta nhìn rõ tâm hồn mình, biết rõ những sai sót của mình mà sửa đổi. Những lời chỉ dạy của Chúa là những chuẩn mực đạo đức giúp ta sống ngay thẳng, thật thà, lương thiện. Ơn Chúa ban sẽ cho ta sức mạnh để hoạt động tích cực hữu hiệu hơn, để hăng hái dấn thân hơn nữa trên đường phục vụ anh em.

Các xã hội văn minh, các đô thị luôn chạy theo nhịp sống hối hả của kỹ thuật hiện đại. Con người thời nay dễ bị căng thẳng. Do đó, người ta thường tìm đến với Yoga,Thiền, với các phương pháp dưỡng sinh để tìm sự quân bình, tìm yên tĩnh, muốn trầm lắng nội tâm.

Vào mùa hè, người ta thường tạm nghĩ công việc, rời nếp sống đô thị náo nhiệt tìm đến nghĩ ngơi nơi vùng quê, miền biển, miền núi. Nô đùa cùng sóng biển cát vàng, hít thở khí trời dịu mát của cao nguyên lộng gió hay hoà vào khung cảnh thanh bình êm ả của đồng quê bát ngát lúa chín vàng… Bầu khí yên tĩnh, thời gian trầm lắng là điều rất cần thiết cho con người. Thân xác nghĩ ngơi, tinh thần thư giãn, trí óc sáng suốt. Từ đó, nhìn lại cuộc sống mình, kiểm điểm, rút ưu khuyết, định hướng cho cuộc sống sắp tới.

Trong lãnh vực tông đồ, thinh lặng cầu nguyện thật cần thiết. Làm việc tông đồ là làm việc của Chúa. Cầu nguyện để biết rõ ý Chúa, biết việc phải làm. Cầu nguyện để múc lấy sức mạnh của Chúa giúp chu toàn công việc. Cầu nguyện để biết khiêm nhường luôn coi mình là dụng cụ trong bàn tay Chúa. Chỉ khi làm việc trong Chúa, với Chúa và vì Chúa, việc tông đồ mới có kết quả tốt đẹp theo ý Chúa muốn.

Làm việc phải là kết quả của những giờ suy nghĩ và cầu nguyện. Điều kiện tiên quyết để thành công chính là sự thinh lặng. Từ thinh lặng ta mới có thể nuôi dưỡng những suy tư của mình một cách lâu dài được. Bầu khí thinh lặng giúp ta hồi tâm xét mình thực thi sám hối cách đúng mức. Bầu khí thinh lặng còn giúp cho người khác sống tinh thần cầu nguyện.

Người Kitô hữu yêu quý những giây phút thinh lặng trong tâm hồn, yên tĩnh ngọt ngào bên Chúa. Người Kitô hữu tìm thấy sự thinh lặng thánh ấy trong nhà thờ, trong những giây phút cầu nguyện và ngay trong tâm hồn mình. “Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn” (Tv 61,2). Thinh lặng, cầu nguyện chiêm niệm, hồi tâm luôn mang lại sức sống thiêng liêng cho mỗi người.

Sau một tuần lao động vất vả, chúng ta có ngày Chúa nhật để nghỉ ngơi thể xác và tâm hồn. Đến Nhà thờ để gặp gỡ Chúa Giêsu trong Thánh lễ mà “nghỉ ngơi đôi chút”, đón nhận giáo huấn của Ngài, được “nâng đỡ bổ sức” cho năng lượng tâm linh một tuần lễ mới. “Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi; trên đồng cỏ xanh rì, Ngài thả tôi nằm nghỉ. Tới nguồn nước, chỗ nghỉ ngơi. Ngài hướng dẫn tôi, tâm hồn tôi, Ngài lo bồi dưỡng” (Tv 22,1)

Trong Tông thư về ngày Chúa nhật gửi toàn thế giới ban hành 31-5-1998, Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolo II nhắc lại: Chúa nhật là ‘ngày của Chúa’; Thiên Chúa tạo dựng vũ trụ trong sáu ngày và Chúa nghỉ ngơi một ngày. Chương hai bàn về ngày Chúa nhật là ngày của Đức Kitô, ngày Chúa phục sinh, ngày vui mừng. Chương ba nói về ‘ngày của Giáo hội’. Giáo hội có bổn phận thánh hoá ngày Chúa nhật bằng cách nhắc nhở và khuyến khích giáo dân đi dâng lễ thờ phượng, làm việc từ thiện bác ái và nghỉ ngơi.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã dạy các tông đồ về sự cần thiết của việc nghỉ ngơi sau những ngày giờ làm việc vất vả. Xin giúp thánh hoá công việc con làm và dạy con biết tìm giờ nghỉ ngơi hầu cho thể xác và tinh thần được thanh thoả và cũng dành thời giờ cầu nguyện với Chúa để cho tâm hồn được thư thái lắng đọng. Amen. mục lục

Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

HÃY YÊN TÂM NGHỈ NGƠI CHO LẠI SỨC.

Hình ảnh ‘người chăn chiên’ đã được các ngôn sứ thời Cựu Ước dùng để ám chỉ các vị lãnh đạo về phần đời cũng như trong đạo của người Do Thái. Khái niệm này đã bắt đầu xuất hiện khi dân Do Thái bị lưu đầy bên Ba-by-lon. Đó là giai đoạn đau khổ. Họ mất đi tất cả, sống lưu đầy và chịu nhiều khổ dịch như những người nô lệ. Trong hoàn cảnh cơ cực như thế, họ dành nhiều thời gian để ôn lại công trình và bàn tay của Thiên Chúa đã thể hiện trong quá khứ và nhìn về tương lai với niềm hy vọng rằng Thiên Chúa sẽ giải thoát và đưa họ trở về cố hương.

Trong hoàn cảnh đó, vai trò của các ngôn sứ thật quan trọng và cần thiết. Một trong những khuôn mặt sáng giá xuất hiện trong thời lưu đầy, đó là ngôn sứ Ê-dê-ki-en. Ngôn sứ đã khơi lên niềm hy vọng cho dân bằng cách trình bầy Thiên Chúa là Người chăn chiên tốt lành, là Mục tử nhân hậu, là Đấng dẫn dắt đàn chiên, tìm chỗ cho chiên ăn, dẫn lại về đàn các con chiên lạc đường và cứu chiên thoát khỏi các cạm bẫy, các hiểm nguy của các thợ săn và thú dữ.

Trong bài đọc thứ nhất hôm nay, ngôn sứ Giê-rê-mi-a đã thẳng thắn nói ra những sai lầm của các nhà lãnh đạo thời bấy giờ, đó chính là thay vì quy tụ, họ lại làm cho đàn chiên bị phân tán; thay vì chăm sóc họ lại xâu xé đàn chiên! Nhưng Thiên Chúa vẫn là chủ. Vì thế cho dù các vị lãnh đạo có sai lầm khiến cho đàn chiên của Chúa bị tan tác. Sau cùng Ngài cũng qui tụ đàn chiên và trao vào tay một vị mục tử duy nhất, từ dòng giống Đa-vít. Người được sai đến để cất đi các nỗi lo sợ rồi dắt họ về đồng cỏ xanh tươi và đầy mầu mỡ.

Đức Giê-su trong bài Tin Mừng hôm nay đã áp dụng cho chính Người một cách thật tự nhiên hình ảnh vị Mục Tử mà ngôn sứ Giê-rê-mi-a đã loan báo.

Kính thưa quí ông bà và anh chị em.

Trình thuật trong bài Tin Mừng tuy ngắn gọn nhưng diễn tả dung mạo của Đức Giê-su thật thân tình, gần gũi và đầy tình người. Người cho chúng ta biết tâm tình của vị mục tử ấy. Đức Giê-su không chỉ tin và trao cho các ông chia sẻ sứ mạng với Người; nhưng Đức Giê-su còn dậy cho họ biết một điều sâu thẳm nữa là các ông chỉ có thể trao ban cho người khác điều mà các ông phải nhận lãnh trước. Muốn lo cho người khác thì trước tiên các ông cũng cần lo cho bản thân mình. Trong tâm tình yêu mến, với một thái độ rất ân cần trong việc chăm sóc các Tông đồ, Người đã khuyên họ: “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút”.

Khi đưa cho họ lời khuyên này, Đức Giê-su nói lên lòng quan tâm của Người đến toàn bộ con người của người môn đệ hơn là công việc, Người muốn các ông noi gương Người khi yêu cầu họ nghỉ ngơi. Cả các con nữa hãy dành những giây phút để lắng đọng tâm hồn, để múc lấy nguồn năng lực rồi mới có thể trao ban. Có nghĩa là, muốn cho công việc rao giảng đuợc bền lâu các Tông đồ cần ý thức rằng nghỉ ngơi cũng là một phần của sứ vụ. Trong giây phút đó họ không hưởng thụ, nhưng nạp thêm sức lực để công việc phục vụ được hữu hiệu và lâu dài hơn.

Tuy ý định của Đức Giê-su thật tốt, nhưng mọi nỗ lực, cố gắng để tìm một giây phút cho tâm hồn đuợc thư dãn và thân xác được nghỉ ngơi cũng không thực hiện được. Cùng với nhóm mười hai, Đức Giê-su đã lên thuyền, nhưng đám đông dân chúng đã chạy đến trước nơi Thầy trò sắp đến.

Trước cảnh tượng đó, lòng dạ của Đức Giê-su rối bời. Người sững sờ nhìn họ. Những khuôn mặt mệt nhọc, những buớc chân lê thê trên đường theo Người. Cảnh tượng trước mắt khiến ruột gan Chúa như bị đứt ra từng khúc một và tâm can của Chúa bị đánh động một cách mãnh liệt hơn. Người biết họ đang khao khát điều gì. Người không thể bỏ rơi khiến họ phải bơ vơ và lạc bước. Với tấm lòng của người mục tử, trái tim Chúa đau nhói vì đám đông theo Người như bầy chiên không người chăn dắt. Người không thể để họ bơ vơ, cho nên đã tiếp tục dậy dỗ họ.

Thưa quí ông bà và anh chị em,

Hoàn cảnh khó khăn của đám đông theo Chúa khi xưa, một cách nào đó, giống như hoàn cảnh mà dân chúng tại Sydney và một vài thành phố lớn bên các nước thuộc vùng Đông Nam Á đang phải gánh chịu trong các tuần vừa qua. Số người bị lây nhiểm do biến chủng của Covid-19 mang tên Delta đang tăng một cách đáng sợ. Mọi dự án cho kỳ nghỉ giữa học kỳ bị hủy bỏ. Luật đeo khẩu trang mỗi khi đến đám đông được áp dụng lại. Các nơi thờ phượng bị đóng cửa. Nhà nào biết nhà nấy, mọi cuộc thăm viếng và tụ họp bị hủy bỏ hay bị nghiêm cấm. Các cụ già lại bị bỏ rơi trong các nhà dưỡng lão, nhất là hoàn cảnh neo đơn của những người lớn tuổi đang vật lộn với sự sống và cái chết tại các trung tâm an dưỡng và hồi sức.

Có một điều khiến cho chúng ta cảm thấy đau khổ và dễ thất vọng hơn, đó là sau gần hai năm, tình trạng đại dịch vẫn vượt ra khỏi tầm kiểm soát và khống chế của con người. Những phương thế mà chúng ta tìm được cũng chỉ để ngăn chận. Con người vẫn bó tay, chưa triệt hạ được mầm mống do Virus-19 gây ra. Người ta trấn an nhau rằng chúng ta nên tập để sống với nó! Không diệt được Virus, không dám chấp nhận sự giới hạn và thua cuộc của mình rồi lập luận huề vốn là thôi thì cố tập mà sống với nó.

Trước hoàn cảnh như thế, chúng ta tức giận, cáu kỉnh và thất vọng. Tất cả các phản ứng nói trên đều rất hợp lý và dễ dàng thông cảm. Tuy nhiên, trong lúc lắng nghe bài Tin Mừng hôm nay, tôi nhận ra một điều là Chúa đang nói với chúng ta rằng: “Các con hãy đi đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Có nghĩa là Chúa đang mời ta, không như thái độ của dân chúng chạy đến nơi trước cả chốn Người sẽ đến, mà là lên thuyền đi vào nơi hoang vắng để tĩnh tâm với Người.

Chỉ thị của Chúa quả thật rất phù hợp với tình hình thực tế mà chúng ta đang phải đối diện. Chúng ta không miễn cưỡng, nhưng tự nguyện chấp nhận các hạn chế như thể một cách chúng ta đi vào sa mạc để tĩnh tâm. Khi nghĩ đến điều này, tôi nhớ đến rồi tưởng tượng ra một khóa tĩnh tâm mà chúng ta đôi lần đã có kinh nghiệm. Vào nơi thanh vắng không để cách biệt với thế giới bên ngoài, nhưng tại nơi đó chúng ta nối kết những gì đang xẩy ra, không bằng tâm trạng lo âu, không phân tâm và lo ra, nhưng là thời điểm chúng ta đưa tất cả thực tại vào mối dây kết nối mình và Chúa. Tại nơi đó, chúng ta tập trung suy nghĩ và dành nhiều thời gian cho bản thân để lấy thêm sức mạnh từ Chúa. Hãy dành thời gian để ôn lại những ân huệ của Chúa dành cho mình, và với tâm tình tạ ơn chúng ta hãy nói một cách thật cụ thể tấm lòng biết ơn của chúng ta với Người. Sau cùng, chúng ta có thể nói với Chúa những điều xuất phát từ cõi lòng với Chúa.

Và cho dù chúng ta đã trải qua bao nhiêu đổi thay, gặp bao cảnh gian truân, đối diện với muôn ngàn khó khăn và sống giữa cơn bão của đại dịch, chúng ta tin rằng Chúa vẫn đang ở trên thuyền với chúng ta. Người có mặt ở ngay đó như Lời Người đã hứa từ ngàn xưa rằng Người sẽ ở cùng chúng ta, ở bên chúng ta mọi ngày cho đến tận thế. Ngay cả có những điều mà mắt chúng ta không nhìn thấy, tương lai không chắc chắn, nhưng có một điều, chúng ta không thể không tin, đó là tình yêu và lòng thương xót của Người vẫn không thay đổi qua muôn thế hệ, nhất là trong lúc này.

Đúng vậy, xin anh chị em yên tâm. Chúa không đòi chúng ta hơn điều chúng ta có thể nhận lĩnh. Chúa có dự án của Người cho chúng ta. Mọi việc chúng ta làm, mọi suy nghĩ của chúng ta phải được xuất phát từ lòng từ bi và nhân hậu của Đức Giê-su. Và trong giai đoạn đầy bấp bênh này Chúa mời chúng ta hãy cùng với Chúa ở trong nhà, nghỉ ngơi cho lại sức vì chương trình và dự án của Người vẫn còn cần đến sự cộng tác của chúng ta. Amen! mục lục

Lm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

HÃY TRÂN QUÝ SỰ THINH LẶNG

Khi ấy, các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giê-su, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. Người bảo các ông: “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút!" (Mc 6:30).

Tại sao sau khi nghe các Tông Đồ kể lại những thành tích đã lập được, Chúa Giê-su đã chẳng khen ngợi, cũng chẳng tuyên dương công trạng gì của họ cả, mà Ngài chỉ nhẹ nhàng bảo các ngài rằng "Hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút" như vậy? Tôi nghĩ, là bởi Chúa biết rằng, sự thanh vắng và tĩnh lặng sẽ đem lại nhiều lợi ích cho các Tông Đồ.

• Về phần thể xác, trong sự thinh lặng, ở nơi thanh vắng, thì các Tông Đồ mới có được một giấc ngủ ngon, một giấc ngủ đẫy đà và như vậy sức khoẻ của các ông sẽ được phục hồi mau chóng.

• Về phần tâm linh, trong thanh vắng, các Tông Đồ mới có thể suy tư, nhận định và rút ra những ưu khuyết điểm trong những công việc mà các ngài đã làm. Ví dụ như: “Tôi là ai? Những khả năng trừ quỷ, chữa bệnh…nhờ đâu mà tôi có? Tôi làm những công việc nhân danh ai, làm sáng danh ai, tôi hay là Chúa? Tại sao Chúa lại trao ban cho tôi những quyền năng như thế này?…”

Bạn thân mến,

Sự tĩnh lặng và nghỉ ngơi trong cuộc sống của con người, nhất là trong thời đại hiện nay thì vô cùng quý giá và cần thiết, thế nhưng, ít có ai để ý và quan tâm tới vì thế cho nên chẳng lạ gì khi chúng mình cứ cảm thấy mỏi mệt, đầu óc thiếu sáng suốt, và nhất là tâm hồn không cảm thấy bình an. Theo tôi, để thân xác được mạnh khỏe, để có được tinh thần minh mẫn, và bình an trong tâm hồn, thì bạn và tôi hãy cố gắng nghe lời khuyên của Chúa Giê-su: "Hãy

lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút!" bằng cách lưu tâm tới những việc sau:

Thứ nhất là về việc TĨNH TÂM, là linh mục, là tu sĩ, xin bạn hãy cố gắng trung thành với việc tham dự tĩnh tâm hằng tháng, hoặc tĩnh tâm hằng năm của địa phận, hay của nhà dòng tổ chức. Nếu bạn không thuộc hàng giáo sĩ, thì xin bạn hãy cố gắng thu xếp tham dự đầy đủ những ngày tĩnh tâm mùa Vọng và mùa Chay ở giáo xứ của bạn đang sinh hoạt.

Thứ hai là YÊU QUÝ & GÌN GIỮ SỰ THINH LẶNG: Bạn hãy cố gắng tạo cho mình những khoảnh khắc của thinh lặng càng nhiều càng tốt bằng cách.

• Khi mở mắt, khi vừa tình giấc, đừng mở TV hay Radio, hay mở nhạc... đừng làm cho không khí tĩnh lặng của ban mai bị những cái ồn ào của thế gian lấn át và chiếm cứ trong tâm hồn của bạn. Đừng xem hay nghe TIN TỨC, nghe xong bản TIN rồi đâm TỨC thì nghe làm gì?

• Khi ngồi vào tay lái, lúc chờ xe bus, xe điện, hay ngồi trên Taxi...đừng nghe nhạc hay đọc báo, hãy dành ra một vài phút thinh lặng, để xin Chúa đồng hành với bạn, xin Ngài hướng dẫn và ban cho bạn sự bình an trên đường đi cũng như trên đường về.

• Khi tan sở, về đến nhà, đừng vội nói, đừng vội mở TV, mở nhạc…Hãy đến trước bàn thờ, trước ảnh tượng của Chúa, dành ra một vài phút thinh lặng, để

cám ơn Ngài vì Ngài đã gìn giữ và che chở bạn về đến nhà bằng an.

• Trước khi đi ngủ, đừng xem phim bộ, phim ma quái hay phim kích động, hãy dành ra năm phút, vâng! chỉ cần năm phút thôi, dùng những phút thinh lặng ấy để cảm tạ Chúa. Hãy dùng những phút thinh lặng này, để xin lỗi Chúa nếu bạn lỡ phạm phải những lỗi lầm trong ngày, cám ơn Chúa nếu bạn đã làm những việc tốt, và xin Chúa gìn giữ trong đêm ngủ được bình an.

Michel Hubaut, tác giả của cuốn "Những Nẻo Đường Của Thinh Lặng" đã xác tín rằng: “Thinh lặng là vị thầy dạy ta biết lắng nghe. Lắng nghe tiếng nhạc của tạo vật, hầu nắm bắt được sự hài hòa thầm kín. Lắng nghe lòng mình, lương tâm mình để biết rõ mình và định hướng cuộc đời. Lắng nghe con người để làm cho mình phong phú nhờ sự khác biệt và để yêu thương họ hơn. Lắng nghe tiếng Chúa, Tiếng của Người trong nội tâm ta, Thần Khí của Người, đang nói trong lòng mình để trao ban Sự Sống.”

Trong thinh lặng, bạn và tôi sẽ lắng nghe được tiếng của lương tâm, sẽ có khả năng nghe được những niềm vui nỗi buồn của cha, của mẹ, của chồng, của vợ, của con cái…và nhất là chúng mình sẽ có thể lắng nghe được tiếng của Chúa phán với mỗi người chúng ta qua những biến cố vui buồn trong cuộc sống. Khi lắng nghe được Lời của Chúa rồi, thì lúc đó chúng mình mới có thể tuân thủ những mệnh lệnh của Ngài được.

Cầu chúc bạn và những người thân của bạn một tuần lễ mới khỏe mạnh, vui vẻ, nhất là luôn biết trân quý sự thinh lặng và cố gắng sống thinh lặng nhiều hơn. Tôi tin chắc rằng, khi sống trong thinh lặng, khi tâm hồn được ở trong một môi trường thanh vắng, thì sức khỏe của chúng mình sẽ được tốt hơn, tâm hồn sẽ được bình an hơn và nhất là chúng mình sẽ được sống gần gũi với Chúa hơn!

Xin Chúa chúc lành, gìn giữ và ban cho bạn sự bình an của Ngài. Amen! mục lục

CHÚA CHĂM SÓC ĐOÀN CHIÊN CHÚA

Thiên Chúa là Tình Yêu, Ngài đã tạo dựng và chăm sóc con người, nhất là luôn muốn con người không những sống mà còn sống dồi dào trong tình yêu hỗ tương giữa Chúa Cha và Chúa Con trong Chúa Thánh Thần. Ngài không muốn con người phải hư mất hay bị diệt vọng, nhưng muốn con người đạt tới cùng đích là sống viên mãn tràn đầy.

Chúa là mục tử chúng ta là chiên

Lời Chúa qua miệng tiên tri Isaia nói: “Các ngươi là chiên của Ta. Các ngươi, những phàm nhân kia, các ngươi là chiên trong đồng cỏ của Ta. Và Ta là Thiên Chúa của các ngươi” (Ed 34,31). Thiên Chúa tự ví mình là "mục tử, người chăn chiên" và dân Israel được Chúa chọn là chiên của Chúa. Hình ảnh thật là đẹp.

Thánh Vịnh 22 tán tụng Thiên Chúa, Mục Tử nhân lành, lo cho đoàn chiên có cỏ non, nước ngọt và bóng mát, che chở chiên khỏi sói dữ và quân trộm cướp. Tác giả Thánh Vịnh cảm nghiệm rằng, được sống dưới sự chăn dắt của Chúa thì sẽ không thiếu chi và không còn phải sợ gì : “Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi. Trên đồng cỏ xanh rì, Người thả tôi nằm nghỉ. Tới nguồn nước, chỗ nghỉ ngơi, Người hướng dẫn tôi; tâm hồn tôi, Người lo bồi dưỡng” (Tv 22, 1-3). Ðiều này có nghĩa là Thiên Chúa muốn hướng dẫn chúng ta tới các đồng cỏ tốt tươi, nơi chúng ta có thể được nghỉ ngơi bồi dưỡng.

Chúa là Mục Tử tốt lành, đầy yêu thương và trách nhiệm. Ngài luôn chăm sóc, nuôi dưỡng, bảo vệ và làm cho đàn chiên ngày càng phát triển. Tình mục tử của Thiên Chúa không đơn giản là thương cảm đối với sự khó khăn của con người, nhưng là thái độ của một Vì Thiên Chúa đối với con người và lịch sử của loài người.

Chúng ta được Chúa chăm sóc và bảo vệ

Thiên Chúa không chỉ là Đấng dẫn dắt dân, hơn thế nữa còn là Đấng trao ban sự sống cho dân : “Ta sẽ quy tụ phần còn lại của đoàn chiên Ta từ khắp các xứ mà Ta đã phân tán chúng, Ta sẽ lùa chúng về đồng cỏ, để chúng lớn lên và tăng số” (Gr 23, 3). Chúa luôn bảo vệ giữ gìn. Chúa đặt một số người gọi là mục tử để trực tiếp thay Chúa chăn dắt đoàn chiên. Những người này sống nhờ đoàn chiên cho sữa, thịt, len, nên bổn phận đầu tiên là phải biết chăm lo cho chiên khỏe mạnh, có đủ đồng cỏ xanh tươi và nước mát, cũng như những điều kiện cần thiết cho chiên. Họ thừa lệnh của Chúa lo cho dân Chúa, và phải trả lẽ trước mặt Thiên Chúa, chứ không phải là kẻ có toàn quyền muốn làm gì thì làm, tác oai tác quái thế nào cũng được.

Thức tế, có những người không chu toàn nhiệm vụ cao quý này nên Chúa mới mạnh mẽ quở trách: “Khốn cho các mục tử Israel, những kẻ chỉ biết lo cho mình! Nào mục tử không phải chăn dắt đàn chiên sao? Sữa các ngươi uống, len các ngươi mặc, chiên béo tốt thì các ngươi giết, còn đàn chiên lại không lo chăn dắt. Chiên đau yếu, các ngươi không làm cho mạnh; chiên bệnh tật, các ngươi không chữa cho lành; chiên bị thương, các ngươi không băng bó; chiên đi lạc, các ngươi không đưa về; chiên bị mất, các ngươi không chịu đi tìm. Các ngươi thống trị chúng một cách tàn bạo và hà khắc. Chiên của Ta tán loạn vì thiếu mục tử và biến thành mồi cho mọi dã thú, chúng tán loạn. Chiên của Ta tản mác trên các ngọn núi, trên mọi đỉnh đồi...” (Ed 34,2-7).

Vì muốn bảo vệ đoàn chiên, Chúa phán thế này: “Đây Ta chống lại các mục tử. Ta sẽ đòi lại chiên của Ta; Ta sẽ không để chúng chăn dắt chiên, và các mục tử sẽ không còn lo cho mình. Ta sẽ giải thoát các chiên của Ta khỏi miệng chúng, để chiên của Ta không còn làm mồi cho chúng nữa” (Ed 34,8-10).

Tình mục tử ấp ủ đoàn chiên. Thiên Chúa không đành để chiên tan tác, chính Ngài gửi Đấng Cứu Thế đến trực tiếp chăm sóc chiên : “Chính Ta sẽ quy tụ đoàn chiên Ta còn sót lại từ khắp mọi miền Ta đã xua chúng đến. Ta sẽ đưa chúng về đồng cỏ của chúng; chúng sẽ sinh sôi nảy nở thật nhiều...Ta sẽ làm nẩy sinh cho nhà Đa-vít một chồi non chính trực…Chồi non của nhà Đavít ấy là Đức Giêsu Kitô”, Ngôi Lời Con Thiên Chúa nhập thể làm người, là Mục Tử Nhân Lành hiến mạng sống cho đàn chiên, chịu sát tế để cứu chuộc nhân loại.

Chúa Giêsu, vị mục tử nhân lành

“Chúa Giêsu thấy dân chúng thật đông, thì động lòng thương, vì họ như đàn chiên không người chăn, và Người dạy dỗ họ nhiều điều” (Mc 6, 34).  

Cảnh đàn chiên không người chăn giống như “rắn mất đầu” là tình trạng khủng hoảng, nô lệ cho những lạc thuyết, làm mồi ngon cho những xu hướng xấu và tệ nạn. Không có Chúa Kitô, Vị Mục Tử dẫn đầu, Giáo Hội sẽ mất phương hướng, dễ lầm lạc, sợ hãi, kinh hoàng, thiếu sự chăm sóc, yêu thương, bị đe dọa bởi nanh vuốt của sói dữ, kẻ thù. Không được chăn dắt, điều đó cũng đồng nghĩa với việc “không được giáo dục” và trở thành mồi ngon cho những thù địch. Ma quỷ, thế gian, xác thịt luôn là những kẻ thù nhạy bén, chắc chắn sẽ không buông tha đàn chiên và chúng sẽ tìm mọi cách để xâu xé, hãm hại đoàn chiên.

Chúa Giêsu xuất hiện như hiện thân của sự quan tâm, ân cần của Thiên Chúa đối với nhân loại. Người hiểu rõ tình trạng khốn khổ của đàn chiên không có chủ chăn “Chúa động lòng thương”. Chúa dẫn chiên đến đồng cỏ xanh tươi, gần bên suối mát để chiên được no thỏa uống tận nguồn suối nước trường sinh.

Không có Chúa Kitô hướng dẫn, chúng ta không thể tìm được hướng đi đúng. Xa Chúa Giêsu và lìa khỏi tình yêu của Người, chúng ta sẽ đánh mất chính mình. Có Chúa Giêsu ở bên, chúng ta có thể tiến bước một cách chắc chắn, vượt qua các thử thách, tiến lên trong tình yêu. Hãy an tâm, vì Chúa luôn chăm sóc giữ gìn, không đành để mất một ai, miễn sao chúng ta biết luôn lắng nghe theo tiếng Chúa. mục lục

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

THIÊN CHÚA CẢM BIẾT ĐAU KHỔ

Nhiều năm trước, người ta xuấn bản một quyển sách gồm năm mươi lời cầu nguyện của nhiều người. Đó là quyển "Lời kinh đẹp nhất thiên niên kỷ".

Một trong năm mươi lời cầu nguyện gây nhiều chú ý trong tôi, là lời cầu nguyện của bà Veronica, một lời cầu nguyện bộc lộ lòng yêu mến Chúa hết sức lớn lao, cho thấy một tâm hồn đầy nghị lực và quả cảm.

Bà Veronica, một phụ nữ Pháp sống tại Cameroun. Thời thiếu nữ, bà từng là cô gái nổi tiếng về sắc đẹp. Tính đến năm 1979, bà được 58 tuổi, nhưng phải chung sống và làm bạn với bệnh cùi nhiều chục năm, trong đó có hai mươi năm bị đui mù. Căn bệnh cùi đã tàn phá gần như tất cả cơ thể bà.

Chúng ta cùng đọc lại lời cầu nguyện thống thiết mà bà dâng lên Chúa:

"Lạy Chúa, Chúa đến đòi con tất cả,
Và con đã tận hiến cho Chúa toàn thân.
Hôm xưa con mê đọc sách, nhưng giờ này con đã mù loà.
Con thích chạy nhảy trong khu rừng hoang vắng,
Nhưng hiện nay hai chân con đã thành bất toại!
Con thích đi hái những bông hoa dại dưới nắng trời xuân,
Nhưng ngày nay hai bàn tay ấy không còn nữa!
Là phụ nữ, con ưa nhìn mái tóc mây mượt mà óng ả,
Nhìn những ngón tay mềm mại xinh đẹp,
Nhìn tấm thân liễu đào kiều diễm.
Nhưng giờ này trên đầu con không còn một sợi tóc,
Những ngón tay mịn mà của tuổi giai nhân ngày xưa,
Hôm nay chỉ là những thanh gỗ nhỏ khô cứng!
Lạy Chúa, xin nhìn đến thân con hồi nào mỹ lệ,
Hôm nay đã tàn tệ, nhưng con không dám trách than:
Con tạ ơn Chúa, và ngàn đời con sẽ hát lời ca ngợi.
Và giả như con có chết đêm nay đi nữa,
Con tin chắc đời mình đã được sung mãn dồi dào.
Là vì sống bằng tình yêu, con được quá những gì lòng con ước nguyện.
Lạy Cha chí nhân,
Với đứa con Veronica, Cha đã quá nhân từ hiền hậu.
Quỳ hôm nay, con cầu cho những ai phong cùi trong thể xác,
Nhưng nhất là những ai "phong cùi" trong tâm linh nội diện:
Vì họ có thể đổ xô, gục ngã, tàn phế, tiêu tan:
Chính những lớp người này con càng thành tâm yêu mến,
Và trong âm thầm con nguyện hiến đời mình cho họ,
Bởi vì họ với con là anh chị em một nhà!
Lạy Chúa của lòng con yêu mến thiết tha,
Con dâng lên Chúa tấm thân phong cùi thể xác này,
Để cho họ không còn phải nếm phiền muộn, đắng cay,
Không còn phải lạnh lẽo và khổ đau chua xót,
Vì chứng phong cùi ghê gớm xâu xé tâm linh họ!
Lạy Cha chí nhân,
Con vẫn là đứa con gái bé bỏng thân tình,
Xin cầm tay dẫn con đi, như người mẹ dẫn đứa con thơ dại;
Xin xiết chặt con vào trái tim Cha đang rộng mở,
Như người Cha ấp ủ đứa con nhỏ bé hồi nào!
Xin cho con chìm sâu trong đáy huyệt lòng Cha,
Ở mãi trong đó với những người con yêu thương trìu mến,
Vì ở đó là hạnh phúc thiên đàng trường sinh vĩnh cửu!".

Một lời cầu nguyện đầy tin tưởng, đầy tình yêu, đầy lạc quan, mạnh đến nỗi không một bất hạnh nào có thể làm lung lay.

Tin Mừng Chúa nhật hôm nay, điều khiến tôi quan tâm và suy nghĩ nhiều là thái độ Chúa Giêsu dành cho dân chúng: "Chúa Giêsu thấy dân chúng thật đông, thì động lòng thương, vì họ như đàn chiên không người chăn, và Người dạy dỗ họ nhiều điều". Từ đó, tôi nhớ lại lời nguyện của Bà Veronica. 

Thói thường, thấy ai tất tưởi, nghèo khổ, người ta nghĩ ngay đến việc cho tiền, cho ăn. Bản thân người được xem là nghèo cũng nghĩ như thế... Kẻ cho thì cho để lòng mình vơi bớt nỗi xót xa. Người nhận thì tự cho mình có quyền nhận... Tương quan người cho, kẻ nhận chỉ có bấy nhiêu.

Chúa Giêsu thì không, nhìn đám đông thiếu thốn nhiều thứ, Chúa gần gũi, yêu thương, sớt chia, cảm thấu. Để họ được ủi an, Chúa "dạy họ nhiều điều". 

Chúa không bằng lòng trao một món hàng cho xong, rồi bỏ đi. Tình yêu của Chúa là san sớt, đỡ nâng, thấu hiểu. Chúa dạy nhiều điều để họ hiểu nhiều điều phía sau cái tất tưởi, khổ nghèo, bơ vơ của họ. Bởi người ta có thiếu thốn là thiếu thốn nhiều thứ, chứ đâu chỉ vài miếng cơm, miếng bánh.

Ta cần học thái độ và cách cư xử của Chúa để thấy cách tỏ tường hơn, xác quyết hơn, những thứ cần cho cuộc đời mỗi người đâu chỉ là tiền của, cơm bánh, nhưng còn là ý nghĩa được rút ra từ cuộc sống, từ tất cả những trải nghiệm sống.

Đại đa số người, trong cơn bỉ cực, sẽ quay quắt, dằn xé, khổ đau, than thở, thậm chí dứt bỏ đức tin, trách móc Thiên Chúa, giận dữ với Thiên Chúa, xem Chúa là Đấng vô tâm, thiếu lòng thương...

Mấy ai khi đối diện với tận cùng của khổ đau, tận cùng của những thách thức tưởng như nghiền nát bản thân, lại có thể nhận ra tình yêu của Chúa và dành cho Chúa một tình yêu đậm đặc như bà Veronica phong cùi!

Giữa đại dịch đầy đe dọa và khốn cùng của người Việt và của thế giới, nhiều người cũng nghi ngờ sự hiện diện của Thiên Chúa. Hoặc cho rằng, nếu có Chúa, phải chăng Chúa làm ngơ trước sự khốn cùng của con người?

Đành rằng đau khổ là một mầu nhiệm. Lịch sử nhân loại qua từng thời kỳ, không thiếu những khối óc nỗ lực tìm giải đáp cho mầu nhiệm lớn lao này. Và cũng chẳng có câu trả lời nào khả dĩ. 

Chúng ta cũng chưa bao giờ chứng kiến Thiên Chúa dẹp bỏ đau khổ. Chúa Giêsu, khi thấy đám đông bơ vơ, cũng không tìm cách giúp họ thoát cảnh bơ vơ. Đàng khác, Chúa còn dạy: "Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được ủi an" (Mt 5,4). Hay: "Hãy từ bỏ mình, vác thập giá mà theo Thầy" (Mt 16, 24).

Dù không nỗ lực dẹp bỏ đau khổ, hơn cả lời dạy về đau khổ, Chúa Giêsu tự nguyện hiến mình bước vào cuộc đời này, chấp nhận sống phận người với đầy đủ những thử thách, nghèo túng, giới hạn của phận người. 

Cuối hành trình sự sống trần thế, Chúa chấp nhận đỉnh cao của mọi đau khổ trong đời, đó là chết trong bi thương tột cùng để chia sẻ phận người, chia sẻ cả đến sự chết của mỗi một người trần thế.

Bởi vậy, trong khi không thể hiểu hết mọi mầu nhiệm đang diễn ra cho mình, cho thế giới, ta đừng vội trách Chúa, đừng viện lý do đau khổ mà sớm chối từ đức tin, nghi ngờ sự hiện diện của Chúa.

Dù sao đau khổ vẫn là bài học quý để ta trưởng thành về mọi phương diện, nhất là đời sống cầu nguyện, lòng tín thách cho Thiên Chúa đời mình, thế giới quanh mình. Đó cũng là cách ta kết hợp cùng thánh giá Chúa Kitô nhằm dâng hiến chính thập giá đời ta để đền tội bản thân và đền thay cho nhân loại.

Đừng mong xóa đau khổ, bởi đó là mong mỏi không hiện thực. Hãy bắt chước bà Veronica mà học cho biết yêu mến Chúa từ trong nỗi đau của phận người. Một khi đã yêu mến Chúa rồi, chắc chắn niềm vui, hạnh phúc sẽ thăng hoa từ chính nỗi khổ đau của đời ta.

Đàng khác, hãy nhìn lên Chúa Giêsu thánh giá mà thấm thía ý nghĩa, mục tiêu và bài học quý giá của đau khổ. Thánh giá là tất cả hạnh phúc của ta, những con người từng trải qua và lớn lên sau bao nhiêu chông chênh, bất hạnh. Bởi chúng ta có một Thiên Chúa không hề đứng ngoài, không hề vô tâm, nhưng cảm biết và cảm biết thấu đáo phận người bất tất của mỗi chúng ta.

Hãy xin Chúa Giêsu dạy nhiều điều như đã từng dạy đám đông xưa. Hãy xin Chúa dạy ta nhận ra ý nghĩa và bài học đức tin lớn lao, cần thiết để ta biết yêu mến và tận dụng từng hoàn cảnh xảy ra cho mình, cho thế giới quanh mình.

Giữa lúc nhân loại và cả dân Việt đang khổ sở vì nỗi lo cái chết, và nhiều mất mát khác do dịch tễ tấn công, mỗi Kitô hữu, thay vì than thở, sợ sệt, hãy nhanh chóng cầu nguyện, dâng hiến Chúa tất cả nỗi chông chênh và đau khổ. Xin Chúa soi sáng để ta nhận ra tình yêu thương của Chúa giữa sóng gió mịt mù.

Điều cần trong lúc này là chúng ta hãy đọc lại những trang Kinh Thánh, nhất là những trang Tin Mừng nói về sự đau khổ và ý nghĩa của đau khổ, để đủ sức mạnh vượt thắng mọi lo âu đang diễn ra.

Hãy cùng cầu nguyện với bà Veronica để như bà, tin và yêu mến Chúa. mục lục

Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

THUẬN NGÔN NGHỊCH NHĨ

Kẻ hảo ngọt không thích người thẳng tính, xưa nay vẫn vậy. Kinh Thánh nói: “Chúng ghét người sửa trị nơi cửa công và thù oán kẻ ăn ngay nói thật.” (Am 5:10) Thuận ngôn nghịch nhĩ – Lời thật mất lòng. Đó là một sự thật phũ phàng nhưng rất cần thiết cho cuộc sống, đặc biệt là đời sống Kitô hữu.

Thiên Chúa có nghiêm lệnh: “Đây là những điều các ngươi phải thi hành: Hãy nói thật với nhau; nơi cổng thành của các ngươi, hãy theo lẽ thật, lẽ công minh và sự ôn hoà mà xét xử. Chớ để lòng mưu điều ác hại nhau; đừng ưa chuộng thề gian, vì Ta ghét tất cả những điều đó.” (Dcr 8:16-17) Sách Huấn Ca khuyên: “Dù phải chết, con hãy phấn đấu cho sự thật, và Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ bênh vực con.” (Hc 4:28)

Trong thời gian khổ sở vì dịch bệnh này, các phương tiện truyền thông “nóng lên” về chuyện những người có “máu lạnh” và vô cảm. Họ đã không giúp đỡ thì thôi, mà họ lại nhẫn tâm tìm tư lợi bằng cách cướp phần của những người nghèo khó. Vô cùng bất nhân. Những người có tật rất dễ giật mình bất cứ lúc nào, vì họ “yếu tim” lắm.

Chắc chắn rằng dù là ai thì cũng phải yêu thương, giữ Đạo Làm Người. Là Kitô hữu thì càng phải yêu thương nhiều hơn vì đã được Thiên Chúa xót thương. Không yêu thương là ích kỷ, là chống lại chính Thiên Chúa. Người đời cũng vẫn nói: “Không sợ người hại, mà chỉ sợ Trời hại.” Bất cứ ai không biết chạnh lòng trước cảnh khổ của người khác thì đều là kẻ bất hạnh. Càng bất hạnh hơn nếu người đó là người được giao trách nhiệm chăm sóc tha nhân.

Thời Cựu Ước, ngôn sứ Giêrêmia cho biết lời nguyền rủa của Thiên Chúa: “Khốn thay những mục tử làm cho đoàn chiên Ta chăn dắt phải thất lạc và tan tác.” (Gr 23:1) Mục tử PHẢI chăm sóc đoàn chiên. Đã không chu toàn trách nhiệm mà chỉ tìm cách “vỗ béo” mình, bằng cách này hay cách nọ, thì không chỉ bất xứng mà chỉ là mục tử giả, đáng nguyền rủa hơn nếu họ còn làm tản mác đoàn chiên của Chúa.

Trong bài “Cầu Nguyện với Chúa về Tình Hình Quỷ Dữ Lộng Hành Ngày Nay,” ĐGM G.B. Bùi Tuần chia sẻ: “Kinh nghiệm cho tôi thấy những gì Chúa phán đều đã xảy ra nhiều cách khác nhau. Có một số ít người được lãnh nhận chức thánh, do tranh đấu, do vận động, do mưu lược. Có nghĩa là đã có sự lừa dối trong việc trở thành mục tử. Mục tử giả bị Chúa gọi là kẻ trộm, kẻ cướp. Cũng có một số ít người vào chuồng chiên một cách đàng hoàng, nhưng không hy sinh cho đoàn chiên thì bị Chúa gọi là kẻ làm thuê. (x. Ga 10:12) Nghĩa là họ cũng có sự lừa dối trong trách nhiệm, một trách nhiệm đòi nhiều từ bỏ chính mình, vác thánh giá mà theo Chúa.” Sự thật vẫn thường hay phũ phàng như thế. Ai dám thay đổi, dám chấn chỉnh, dám nói thẳng nói thật? Người đó phải thực sự can đảm lắm mới dám. Không thiếu những kẻ tránh né, nịnh hót và phe cánh.

Thế kỷ I đã có vị mục tử đích thực là Thánh GH Grêgôriô (540?-604). Chính ngài đã thẳng thắn và cương quyết CÁCH CHỨC các linh mục bất xứng, CẤM lấy tiền từ nhiều loại lễ. Ngài lấy tiền của Tòa Thánh để giúp các tù nhân của Lombard, chăm sóc những người Do Thái bị hành hạ, giúp đỡ các nạn nhân bị dịch bệnh và nạn đói. Ngài nổi tiếng là nhà cải cách phụng vụ và củng cố tín lý. Khi Rôma bị tấn công, chính ngài đã dám đi đối chất với vua Lombard.

Sự thật thường gây mất lòng, vì nó chạm vào những gì nhạy bén nhất. Kẻ yếu bóng vía rất sợ sự thật. Thật đáng quan ngại về lời xác nhận của Thánh Phaolô: “Chính Satan cũng đội lốt thiên thần sáng láng! Vậy có gì là khác thường khi kẻ phục vụ đội lốt người phục vụ sự công chính.” (2 Cr 11:14-15)

Có những chữ bắt đầu bằng mẫu tự T rất kỳ diệu: Thật Thà, Thanh Thản, Từ Từ Truy Tìm, Thẳng Thắn Trách Tới Tấp, Triệt Tiêu Tụi Tà Tâm,... Thật vậy, chính Thiên Chúa đã tuyên án rạch ròi đối với các mục tử dỏm: “Chính các ngươi đã làm cho đoàn chiên của Ta phải tan tác; các ngươi đã XUA ĐUỔI và CHẲNG LƯU TAM gì đến chúng. Này Ta sẽ để ý đến các HANH VI GIAN AC của các ngươi mà TRỪNG PHẠT các ngươi. Chính Ta sẽ quy tụ đoàn chiên Ta còn sót lại từ khắp mọi miền Ta đã xua chúng đến. Ta sẽ đưa chúng về đồng cỏ của chúng; chúng sẽ sinh sôi nảy nở thật nhiều. Ta sẽ cho xuất hiện các mục tử để lãnh đạo chúng; họ sẽ chăn dắt chúng. Chúng sẽ không còn phải hãi hùng, kinh khiếp và bị bỏ rơi nữa.” (Gr 23:2-4)

Tối sợ sáng. Xấu sợ tốt. Dốt sợ giỏi. Lỏi sợ đầy. Giả sợ thật. Người nói thẳng sẽ khiến người nghe rát tai, thế nên người chói tai sẽ ghét người nói thật và tìm cách xa lánh, trù dập. Thường thì người ta thích “che chắn” cho nhau bằng nhiều kiểu tinh vi lắm – gọi là phe cánh, vây cánh, đồng bọn,... Rất khó phát hiện. Thời nay, những cái giả nhìn còn đẹp hơn cái thật – từ hàng hóa đến con người, chuyên gia còn khó phân biệt, huống chi người không chuyên. Nhưng rồi điều gì đến cũng đến, công lý mãi là công lý, sự thật mãi là sự thật: “Này, sẽ tới những ngày Ta làm nẩy sinh cho nhà Đa-vít một chồi non chính trực. Vị vua lên ngôi trị vì sẽ là người khôn ngoan tài giỏi trong xứ sở, vua sẽ thi hành điều chính trực công minh. Thời bấy giờ, Giuđa sẽ được cứu thoát, Israel được sống yên hàn. Danh hiệu người ta tặng vua ấy sẽ là: ‘Đức Chúa, sự công chính của chúng ta’.” (Gr 23:5-6)

Theo bí quyết của Chúa Giêsu, chúng ta rất cần xin ơn khôn ngoan để tỉnh táo và có thể “xem quả mà biết cây.” (x. Mt 12:33) Cuộc sống quá nhiêu khê, cả xã hội và Giáo Hội, chúng ta chỉ còn biết tín thác vào Thiên Chúa: “Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi. Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người.” (Tv 23:1-3) Miệng nói là một chuyện, tay làm hay không là chuyện khác. Kiểu Biệt Phái ở đâu cũng có.

Ai cũng sợ “hàng giả” – người và vật. Nhưng chúng ta có thể an tâm nếu chân thành tín thác vào Thiên Chúa: “Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm. Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù. Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm, ly rượu con đầy tràn chan chứa. Lòng nhân hậu và tình thương Chúa ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời, và tôi được ở đền Người những ngày tháng, những năm dài triền miên.” (Tv 23:4-6) Có được Chúa không phải dễ, vì phải từ bỏ chính mình, từ bỏ những gì phù phiếm, xa hoa, ích kỷ, thực dụng...

Cháy nhà mới ra mặt chuột. Trong thời buổi dịch bệnh hiện nay, chúng ta dễ nhận thấy “đồ giả” hơn lúc bình thường: Những kẻ có chức quyền luôn khoác lác về đủ thứ, nhưng khi dân chúng gặp hoạn nạn thì không thấy kẻ nào lên tiếng hoặc bỏ ra 1 đồng nào để giúp đỡ, thậm chí họ còn ăn chặn đồ từ thiện và ngăn cản người khác làm từ thiện. Rồi còn tăng giá xăng, giá điện, trong khi dân đang khốn khổ vì dịch bệnh. Hệ lụy tất yếu: Dân khốn đốn vì quan khốn nạn. Đừng nghe, hãy mở to mắt để nhìn cho rõ, đừng mê muội hoặc nhẹ dạ cả tin nữa!

Thánh Phaolô nói: “Trước kia anh em là những người ở xa, nhưng nay, trong Đức Kitô Giêsu, nhờ máu Đức Kitô đổ ra, anh em đã trở nên những người ở gần.” (Ep 2:13) Thật vậy, thánh nhân xác nhận chính Đức Kitô là bình an của chúng ta. Ông giải thích: “Người đã liên kết đôi bên, dân Do Thái và dân ngoại, thành một; Người đã hy sinh thân mình để phá đổ bức tường ngăn cách là sự thù ghét; Người đã huỷ bỏ Luật cũ gồm các điều răn và giới luật. Như vậy, khi thiết lập hoà bình, Người đã tác tạo đôi bên thành một người mới duy nhất nơi chính bản thân Người.” (Ep 2:14-15) Phải can đảm mới có thể từ bỏ mọi thứ. Từ bỏ để có Chúa, được là thân nhân của Ngài.

Thập Giá Đức Kitô là “dấu cộng” để nối lại những gì tách rời: “Nhờ thập giá, Người đã làm cho đôi bên được hoà giải với Thiên Chúa trong một thân thể duy nhất; trên thập giá, Người đã tiêu diệt sự thù ghét. Người đã đến loan Tin Mừng bình an: bình an cho anh em là những kẻ ở xa, và bình an cho những kẻ ở gần. Thật vậy, nhờ Người, cả đôi bên, chúng ta được liên kết trong một Thần Khí duy nhất mà đến cùng Chúa Cha.” (Ep 2:16-18) Đó là sự no thỏa tinh thần giúp chúng ta phát triển và trưởng thành tâm linh, tương tự thân xác cần được no thỏa để duy trì sự sống thể lý vậy.

Chúa Giêsu đã làm vì chạnh lòng thương dân chúng, những người vì mê say Ngài “nói chuyện” mà bỏ ăn quên uống. Ngài biết họ đang đói lắm, nên Ngài hành động cụ thể chứ không nói suông. Trình thuật Mc 6:30-44 (≈ Mt 14:13-21; Lc 9:10-17; Ga 6:1-13) cho biết phép lạ bánh hoá nhiều lần thứ nhất.

Các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giêsu, kể lại cho Người biết mọi việc họ đã làm và mọi điều họ đã dạy. Nhưng Ngài bảo họ: “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Ngài biết công việc mục vụ vất vả nên mệt mỏi lắm, Ngài thương họ lắm, vì làm những việc cần mà không có giờ ăn lót dạ. Thế nên Ngài bảo các ông cứ nghỉ ngơi cho lại sức rồi “chiến đấu” tiếp.

Thầy trò không kịp ăn uống vì người ta quá đông. Phải hy sinh thôi. Sau đó, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. Thấy vậy, người ta từ khắp các thành cùng nhau theo đường bộ chạy theo, họ còn đến trước các ngài. Đúng là Chúa Giêsu có sức thu hút rất mạnh, mặc dù nhìn Ngài rất “bụi,” không gì đặc biệt.

Vừa bước ra khỏi thuyền, Đức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Chạnh lòng thương là điều kiện tiên quyết để có thể dẫn tới hành động cụ thể. Rồi Ngài bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều, dạy cả bí quyết sống tốt. Ngài thương xót họ nên muốn cứu họ.

Đề cập vấn đề mục vụ, chắc hẳn ai cũng nhớ ngay tới Thánh LM Jean-Marie Vianney (1786-1859), người Pháp. Cuộc đời ngài thể hiện rõ nét một mục tử đích thực, thực sự hành động theo đúng Thánh Ý Chúa, chính xác như lời Chúa Giêsu đã xác định: “Con Người đến KHÔNG phải để ĐƯỢC người ta phục vụ, nhưng là ĐỂ phục vụ, và HIẾN MẠNG SỐNG làm giá chuộc muôn người.” (Mt 20:28; Mc 10:45) Thánh Vianney lo mục vụ giải tội mà bỏ cả ăn uống, ngủ ít, hy sinh cả những thứ cơ bản nhất của mình, đói thì chỉ ăn mấy củ khoai lót dạ mà thôi. Suốt đời linh mục, ngài rất coi trọng việc giải tội vì ngài muốn mọi tội nhân được giải hòa với Thiên Chúa, thậm chí ngài không hề nghĩ tới chuyện nghỉ hưu.

Người ta đưa ra “chuỗi” này: Linh mục là thánh nhân thì giáo dân sẽ thánh thiện, linh mục thánh thiện thì giáo dân tốt lành, linh mục tốt lành thì giáo dân tử tế, linh mục tử tế thì giáo dân vô tín ngưỡng. Thánh Vianney đã và đang nhắc nhở chúng ta nhiều điều lắm. Đừng biện hộ bằng những cái NẾU, VÌ, BỞI, TẠI, GIÁ MÀ,... Đừng ảo tưởng mà vỗ ngực, bởi vì ảo tưởng rồi sẽ há ảo giác, ảo giác rồi thì bất trị.

Thánh GH Piô X là gương sáng mục tử. Ngài xác định: “Tôi sinh ra nghèo hèn, tôi sống nghèo hèn, tôi sẽ chết nghèo hèn.” Ngài đã tỏ ra lúng túng vì một số nghi thức long trọng dành cho ngài trong lễ đăng quang giáo hoàng. Ngài nói trong nước mắt: “Nhìn kìa! Người ta cho tôi mặc đẹp biết bao!” Rồi ngài nói thêm: “Phải chấp nhận như thế là việc đền tội. Họ dẫn tôi đi với lính tráng vây quanh như Chúa Giêsu khi Ngài bị bắt tại Vườn Dầu vậy.” Nhân đức tuyệt vời quá!

Thánh GH Gioan XXIII cũng là gương sáng mục tử thật. Ngày nhận chức thượng phụ Venezia năm 1953, ngài viết trong chúc thư: “Sinh trưởng trong sự nghèo nàn, ở một gia đình giản dị nhưng được trọng kính, tôi rất sung sướng được chết trong sự nghèo nàn, vì theo sự đòi hỏi và các trường hợp sinh sống của đời giản dị và hèn mọn của tôi, tôi đã phân phát cho người nghèo và Giáo Hội đã nuôi dưỡng tôi, những gì ít ỏi của tôi đã có, trong những năm làm linh mục và giám mục. Đời Giám mục mà cứ phải ngồi bàn giấy và làm ngoại giao thì tội nghiệp quá. Tôi bắt đầu sứ vụ trực tiếp vào tuổi mà người khác kết thúc hoạt động của mình (72 tuổi). Từ nay tôi nghèo hơn trước, một vị hồng y nghèo lo giúp người nghèo... Tôi thấy mình như một bà mẹ nghèo, phải nuôi một đoàn con đông đảo. Tôi xuất thân từ giới bình dân. Cha mẹ tôi là người nghèo. Chúa đã đưa tôi ra khỏi xóm làng quê hương, cho tôi chung đường và kề vai sát cánh với những người có tín ngưỡng khác nhau. Bây giờ cũng vậy, tôi không quan tâm đến những gì gây chia rẽ mà chỉ quan tâm đến những gì gây tình đoàn kết. Xin anh chị em hãy coi tôi như một tôi tớ của Chúa.”

Hiện nay, hình ảnh GH Phanxicô cũng cho chúng ta thấy rõ nét chân dung Đức Kitô: Nghèo khó, khiêm nhường, giản dị, hòa nhã, tươi cười,… nhưng vẫn cương trực, thẳng thắn và dứt khoát.

Cuộc sống luôn phải can đảm và dứt khoát – nghĩa là không sợ gì hoặc sợ ai. Thiên Chúa động viên chúng ta “Đừng sợ!” tới 365 lần. Con số “kỷ lục” này chia đủ cho số ngày của một năm, điều đó chứng tỏ rằng ngày nào Thiên Chúa cũng động viên chúng ta can đảm sống khôn như con rắn, hiền như bồ câu, như chiên giữa bầy sói, nhưng vẫn cương quyết bảo vệ sự thật để làm chứng về Đấng duy nhất – Thiên Chúa Ba Ngôi.

Lạy Thiên Chúa nhân lành, chính trực và công minh, xin thêm can đảm để chúng con hành động theo ý Ngài, xin giải thoát chúng con khỏi tay người áp bức, (Nkm 9:27) giúp chúng con chân thành thương xót nhau, luôn sống xứng đáng là tín nhân mọi nơi và mọi lúc, nhất là trong lúc khó khăn vì dịch bệnh này. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen. mục lục

Thomas Aq. Trầm Thiên Thu

CHÚA GIÊSU LÀ MỤC TỬ ĐẦY LÒNG TRẮC ẨN

Chủ đề chiên và chăn chiên trải dài trong suốt các bài đọc Chúa Nhật này. Câu chuyện Tin Mừng khá linh động này nói về lòng trắc ẩn của Chúa Giêsu đối với đám đông giống như “chiên mà không có người chăn” gợi cho chúng ta nhớ tới sứ vụ giảng dạy, hòa giải và dẫn dắt của Chúa Kitô. 

Theo văn chương Cựu Ước, người chăn chiên hay mục tử là người có trách nhiệm hướng dẫn một cộng đồng. Tương tự như vậy, Cựu Ước thường diễn tả Chúa là “mục tử của dân Người”. Từng cá nhân thì gọi người là “mục tử của tôi” (Tv 23:1) và cả cộng đồng cầu xin Người thì xưng là “Mục Tử của Israel” (Tv 80:1).

Trong Tân Ước, Mục Tử là hình ảnh một quyền lực vĩ đại và trách nhiệm lớn lao. Chăn dắt đàn chiên nghĩa là người mục tử phải bảo vệ chiên khỏi đi lạc đường, sẵn sàng che chở chúng khỏi trộm cướp. Thánh Gioan nói chính Chúa Giêsu đã tuyên bố Người hoàn thành hy vọng của Israel, tức là mục tử, là Chúa Chiên Lành: “Ta là Chúa Chiên Lành, hy sinh mạng sống mình vì chiên” (Ga 10:11).

Khi Chúa Giêsu cùng với các môn đệ đi vào nơi vắng vẻ để nghỉ ngơi thì rất đông dân chúng đi theo họ đã khiến Chúa rất cảm động, chạnh lòng thương cảm tội nghiệp cho họ. Người thỏa mãn lòng thèm khát đời sống thiêng liêng của họ bằng cách giảng dạy cho họ nhiều điều, rồi từ từ Chúa làm cho họ hiểu rằng chính Chúa là mục tử trung thành của một Tân Israel.

Kinh Thánh diễn tả Chúa Giêsu động lòng thương xót đàn chiên của người vì chiên không có người chăn (Mc 6:30-34). Hình ảnh này lấy từ Êdêkien 34, lúc mà Thiên Chúa nổi cơn thịnh nộ với các mục tử của Israel là những kẻ chỉ biết hưởng thụ, ăn cho no béo trên đau khổ và cơ cực của dân thay vì chăm sóc nuôi nấng giúp đỡ họ (Ed 34:10-12).

CHIÊN KHÔNG CÓ MỤC TỬ

Tình thương và lòng trắc ẩn của Chúa Giêsu còn xâu đậm hơn cả những gì gọi là cảm giác tiếc nuối, thương hại hay phiền muộn nhất thời. Đúng hơn là một đau đớn ghê gớm, một loại băn khoăn, lo lắng, buồn phiền đến đứt ruột về điều kiện của dân chúng lúc bấy giờ. Chúa Giêsu nói đến đời sống thiêng liêng của những người sống ngoài ơn cứu độ dù Chúa luôn luôn sẵn sàng ban phát đầy đủ cho họ. Người cảm thấy đau đớn vô cùng cho những linh hồn đang trong tình trạng đói khát của ăn tinh thần mà không có người nuôi dưỡng, dạy dỗ và dẫn đưa họ đến nơi có thức ăn thiêng liêng thực sự. Họ đang trong tình trạng nguy hiểm mà không có mục tử che chở giúp họ thoát khỏi những học thuyết sai lầm. Giống như chiên không có chúa chiên, chúng trở thành cô đơn và khốn đốn khi bị ma quỉ quấy phá.

Câu “Giống như chiên không có mục tử” diễn tả rất chính xác về đời sống thiêng liêng của nhiều Kitô hữu ở thế kỷ XXI này. Kiểu nói này ám chỉ những người hiện sống không định hướng, không người giúp đỡ nên rất khốn đốn khi bị ma quỉ tấn công. “Chiên không có mục tử” còn ghê gớm hơn là một mất mát vật chất nào đó. Họ đang đứng trước ngã ba đường đầy nguy hiểm và chết chóc. 

LÒNG TRẮC ẨN CỦA CHÚA GIÊSU    

Xuyên suốt Phúc Âm, chúng ta thấy Chúa Giêsu thường xuyên biểu lộ lòng trắc ẩn của Chúa với những kẻ khốn cùng. Thấy kẻ đau ốm, lòng trắc ẩn của Chúa chữa lành họ. Thấy kẻ bị ma quỉ ám, lòng trắc ẩn của Chúa cứu thoát họ khỏi cảnh nguy nan.  

Ông chủ nợ bắt con nợ và cả gia đình phải làm nô lệ để thế nợ. Nhưng khi hắn kêu cầu lòng thương xót của ông thì ông động lòng thương và tha cho khỏi phải trả món nợ lớn đó.

Chúa kể chuyện một người đi từ Jerusalem về Giêricô, dọc đường bị cướp lột sạch tiền bạc lại bị đánh thương tích đầy người rồi vất bỏ nằm giữa đường chờ chết. Các chức sắc tôn giáo cao cấp đi qua, trông thấy nhưng lạnh lùng bỏ đi. Một người Samaritanô, động lòng trắc ẩn, ngừng lại hỏi han, săn sóc các vết thương cho ông ta rồi mang đến một quán trọ tiếp tục chăm lo suốt đêm cho đến khi người đó tỉnh lại. Sáng hôm sau, sau khi trả tiền chủ quán, ông còn xin chủ quán tiếp tục chăm sóc dùm cho đến khi nạn nhân bình phục hẳn và không quên để lại một số tiền và nói: “Nếu cần xin cứ gửi phiếu tiền cho tôi, tôi sẽ hoàn trả lại”.

Hẳn ai cũng biết chuyện đứa con hoang đàng. Sau khi ăn chơi đàng điếm, tiêu hết phần gia tài cha mẹ chia cho thì đói rách thân tàn ma dại. Hắn bèn trở về mong xin được làm đầy tớ trong nhà để có ăn mà sống. Chưa dám mở miệng tỏ lòng ăn năn thống hối thì người cha đã hiểu, động lòng trắc ẩn, bảo gia nhân lấy áo mới mặc cho cậu, giày mới cho cậu đi, đeo nhẫn cho cậu….rồi mở tiệc linh đình ăn mừng đứa con lạc đường trở về!

Lòng trắc ẩn của Chúa Giêsu đã chữa lành bệnh cho người đau ốm, nuôi ăn người đói khát, tha những món nợ kếch xù, chăm lo săn sóc những vết thương thể xác, đón chào những kẻ tội lỗi và đặt họ vào những chỗ danh dự. Chúa Giêsu không giữ lòng trắc ẩn của Chúa cho riêng Chúa hay cất kỹ ở trên thiêng đàng. Người truyền dạy chúng ta: “Hãy thương mến, động lòng trắc ẩn như Cha các ngươi động lòng trắc ẩn. Đừng vô cảm”.

Chúa Giêsu thực sự đã làm nhiều điều vì lòng trắc ẩn hơn là những điều được nói trong Tin Mừng Marcô hôm nay. Sự cảm động mãnh liệt của Chúa đã thôi thúc Chúa hành động vượt quá những gì mà một mục tử bình thường có thể làm được cho chiên của mình. Mục tử đích thực thì phải yêu mến tha nhân, tin tưởng vào Chúa, bắt chước Chúa và sống theo gương Chúa.

TÌM LÒNG TRẮC ẨN Ở ĐÂU?

Đôi khi, chúng ta cảm thấy chúng ta cần quá nhiều nhu cầu, mà lại là chiên không có chủ. Chúng ta tự hỏi: “Chúng ta có thể tìm kiếm lòng trắc ẩn này ở đâu để chia sẻ với người khác? Bình thường khi cảm thấy cô đơn trước mặt Thiên Chúa, với chính mình, chúng ta mới hiểu được lòng trắc ẩn của Thiên Chúa. Không phải tình cờ mà Chúa bảo các Tông đồ cùng với Người đi kiếm chỗ nào vắng vẻ yên tịnh để nghỉ ngơi một chút sau nhiều giờ làm việc cực nhọc. “Hãy đi vào nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi một chút.” Việc này không giống trường hợp của chúng ta tránh xa nơi ồn ào, bận rộn, hấp tấp hàng ngày để thư dãn thể xác. Tĩnh tâm của chúng ta là kiếm nơi yên tịnh để lòng được sáng suốt hầu phấn đấu với lòng trí mình trước mặt Thiên Chúa. Lúc đó chúng ta mới có thể suy gẫm, học hỏi được lòng Chúa thương xót chúng ta và trở thành kẻ có lòng trắc ẩn của Chúa Kito trong tiếp xúc hàng ngày của chúng ta với những nghịch cảnh của đời. 

LỜI KẾT: HƯỚNG DẪN MỌI NGƯỜI RA KHỎI SA MẠC

Xin mượn lời của ĐGH Biển Đức XVI để kết thúc bài viết này. Đây là một trong những suy tư mạnh mẽ và sống động nhất về chủ đề chăn chiên với lòng trắc ẩn trong bải giảng của ngài ở lễ khai mạc sứ vụ Thánh Phêro của ngài ngày 24-4-2005.

“Mục tử / cha xứ cần phải được linh hứng bởi lòng nhiệt tình thánh của Chúa Kitô: Đối với Chúa, có nhiều người tĩnh tâm trong sa mạc không quan trọng. Nhưng hãy để ý đến những loại sa mạc: Sa mạc nghèo khổ, sa mạc đói khát, sa mạc bỏ quên, sa mạc cô đơn, sa mạc tình yêu bị hủy hoại.

“Có loại sa mạc đen tối của Thiên Chúa, những tâm hồn trống rỗng không còn biết đến nhân phẩm hay mục đích của đời người. Loại sa mạc ngoại tại ở trên thế giới này đang lớn mạnh, bởi vì sa mạc nội tại phát triển quá nhiều. Do đó những kho tàng ở trên mặt đất này không còn dùng để tạo lập vườn Thiên Chúa cho tất cả mọi người sống nhưng dùng để phụng sự quyền lực, lợi dụng, bóc lột và phá hoại.

“Giáo Hội như một tổng thể cũng như các mục tử / cha xứ -giống như Chúa Kitô- phải xuất thế để hướng dẫn muôn dân thoát khỏi sa mạc, đi về nơi có sự sống, nơi tình bạn với Con Thiên Chúa, đấng ban sự sống –sự sống dồi dào- cho chúng ta.”

Tuần này chúng ta hãy cầu xin để có được ý thức, lòng trắc ẩn và can đảm. Hãy nguyện cầu Thiên Chúa cho chúng ta ý thức hơn nữa về những sa mạc đang phát triển lớn rộng mà ở đó chúng ta đang sống. Hãy cầu xin Chúa ban cho chúng ta lòng trắc ẩn của Chúa vì những người thực sự là chiên mà không có người chăn. Hãy cầu nguyện xin lòng can đảm để hướng dẫn bạn bè ra khỏi sa mạc đi về hướng sự sống và tình bạn với chúa Kito là Chúa Chiên lành. Chúa của chúng ta, của cả nhân loại. mục lục

Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD

THƯƠNG HOÀI, XÓT LUÔN

[Niệm ý Mc 6:30-34 ≈ Mt 14:13-141; Lc 9:10-11]

Chiều buông, nắng nhạt cuối ngày
Vẫn còn oi ả, người đầy mồ hôi
Các môn đệ cũng mệt rồi
Nên Ngài bảo họ nghỉ ngơi dưỡng thần
Nghỉ ngơi lấy sức là cần
Chớ có ôm đồm rồi chẳng ích chi
Xác mà tơi tả, te tua
Tinh thần ảnh hưởng, lơ ngơ, thất thần
Nghỉ ngơi là việc cần làm
Xác thân khỏe khoắn, tinh thần hăng say
Việc làm đâu chỉ hôm nay
Việc làm chẳng hết, tháng ngày còn lâu
Suốt đời phải biết thương yêu
Cho đến khi nào hết thở mới thôi
Thương nhau, chín bỏ làm mười
Thứ tha giản dị, cứ cười là xong
Cuộc đời ai cũng long đong
Nhất là trong cảnh đau thương dịch này
Thấy dân chịu cảnh đắng cay
Chúa thương xót lắm – thương hoài, xót luôn
Lúc này ai cũng ưu phiền
Cùng nhau ý thức, ân cần sẻ chia
Là vâng lời Chúa Giê-su
Chạnh lòng thương xót người ta như mình. mục lục

Viễn Dzu Tử

ĐOÀN CHIÊN THIẾU NGƯỜI CHĂN

(Cảm nhận từ Mc 6,30-34)

Tông đồ vâng mệnh Chúa ra đi
Đúng hẹn cùng nhau đã trở về
Xum họp quanh Thầy mà báo cáo
Công trình rao giảng, đến và đi.
 
Chúa tỏ tình thương cách lạ lùng
Ngài ban lệnh thưởng bữa ăn chung
Và khuyên đi ngủ cho hồi lực.
(Tiên báo đời sau sẽ thưởng công).
 
Thầy trò tạm nghỉ bước lên thuyền
Để trở về nơi bến sóng yên
Dân chúng biết ngay nơi bến đó
Họ liền đi tới gặp Cha hiền.
 
Thiên Chúa tình thương – lượng hải hà.
Đoàn dân, Chúa biết, đến từ xa,
Họ là trong số đoàn chiên lạc 
Chìm nổi chơi vơi chốn phong ba.
 
Ngày nay Giáo Hội mãi tuân hành
Lãnh nhận ơn riêng Chúa Thánh Linh
Sứ vụ tông đồ luôn hoạt động
Giảng rao Nước Chúa - Nước trường sinh. mục lục

(Thế Kiên Dominic)

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan