CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN_B

24-07-2021 296 lượt xem

[2 V 4,42-44 / Ep 4,1-6 / Ga 6,1-15]

Mục Lục

HÃY CHO HỌ ĂN!+ ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

THỰC TẾ Thomas Aq. Trầm Thiên Thu

NĂM CHIẾC BÁNH VÀ HAI CON CÁ - MỘT LINH ĐẠOLm. Anphong Vũ Đức Trung, O.P.

CHẲNG BAO GIỜ ĐẦY ĐỦ NẾU KHÔNG CHO ĐIBs. Nguyễn Tiến Cảnh, MD

BÀI DẠY BẰNG THỰC HÀNHLm. Giuse Nguyễn Hữu An

THẾ GIỚI HÔM NAY ĐANG RẤT CẦN TÌNH LIÊN ĐỚILm. Antôn Nguyễn Văn Độ

TRONG CHÚA KHÔNG AI CÒN ĐÓI KHÁTLm Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

CHÚA CẦN SỰ CỘNG TÁC CỦA CON NGƯỜILm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

...CÒN HƠN CẢ PHÉP LẠ Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

Thơ: VÒNG TAY PHÉP LẠViễn Dzu Tử

Thơ: PHÉP LẠ BÁNH HOÁ NHIỀU(Thế Kiên Dominic)

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------

HÃY CHO HỌ ĂN! 

Nội dung của Bài đọc I trích sách Các Vua và Bài Tin Mừng Thánh Gioan của Phụng vụ Chúa nhật này cùng chung một đề tài, đó là “Bánh”. Cả hai trình thuật cùng có chung một cấu trúc văn chương. Trước hết là lệnh truyền: “Hãy cho họ ăn!”; tiếp theo là sự băn khoăn về số bánh thì quá ít mà số người có nhu cầu thì quá đông; và sau cùng là điều kỳ diệu đã xảy ra: đó là phép lạ nhân bánh ra nhiều. Sách Các Vua nói đến người làm phép lạ là ngôn sứ Elisê; Tin Mừng kể lại, người làm cho bánh hoá ra nhiều là Chúa Giêsu. Cả hai trình thuật đều nhấn mạnh đến quyền năng của Thiên Chúa. Tuy vậy, nếu trong Cựu ước, quyền năng của Thiên Chúa thể hiện qua lời cầu nguyện của một vị ngôn sứ, thì trong Tân ước, chính Thiên Chúa hiện diện nơi trần thế và thực hiện những điều huyền diệu. “Hãy cho họ ăn!”. Đó là lệnh truyền của Chúa Giêsu cho các môn đệ. Kitô hữu là môn đệ của Chúa Giêsu, vậy nên lệnh truyền ấy vẫn đang mang tính thời sự trong cuộc sống của chúng ta.

Thiên Chúa tạo dựng mọi sự mọi loài. Ngài ban cho trái đất có đủ tiềm năng để nuôi sống nhân loại. Nếu trên thế giới, còn có những người nghèo đói, là vì do sự phân phối của cải vật chất không đồng đều. Tại một số quốc gia phát triển, người dân quá lãng phí vật chất, trong khi ở những quốc gia nghèo, nhiều người thiếu ăn. Nguyên nhân nghèo đói cũng do một số quốc gia sử dụng quá nhiều tiền bạc đầu tư cho chiến tranh và vũ khí nguyên tử để phô trương sức mạnh và mở rộng ảnh hưởng trên chính trường. Vì vậy, để giải quyết gốc rễ của nạn nghèo đói, con người phải biết chia sẻ và có trách nhiệm với nhau và phải tôn trọng tài nguyên trong vũ trụ.

Cũng như ông Philiphê, chúng ta băn khoăn không biết phải làm thế nào để cung cấp bánh cho số đông những người theo Chúa. Bởi lẽ khả năng con người thì giới hạn, mà nhu cầu xung quanh ta thì quá nhiều. Lệnh truyền của Chúa Giêsu: “Cứ bảo người ta ngồi xuống đi”. Năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá là số lượng quá ít so với nhu cầu của đám đông. Tuy vậy, khởi đi từ một chút nhỏ nhoi này, điều kỳ diệu đã xảy ra: năm ngàn người ăn no và vẫn còn dư mười hai thúng. Khi lòng quảng đại và sự vâng lời của con người kết hợp với quyền năng của Thiên Chúa, thì phép lạ sẽ xảy đến. Như thế, trong cuộc sống hiện tại, nếu chúng ta biết chia sẻ cho anh chị em cơ nhỡ bần hàn, Chúa sẽ thực hiện những điều kỳ diệu, làm cho cuộc sống này đẹp hơn và của cải vật chât sẽ tăng thêm. Một câu ngạn ngữ châu Phi nói đại ý như sau: lòng bác ái như ngọn lửa, càng chia sẻ, lửa không mất đi, nhưng càng nhân rộng. Quả vậy, khi chia sẻ, ta không mất đi, trái lại tình nghĩa và cả vật chất cũng sẽ được nhân lên và toả sáng. Khi cho đi vật chất, ta nhận lại tinh thần, đó là niềm vui và sự an bình.

Khởi đi từ hai mươi chiếc bánh lúa mạch, ngôn sứ Elisê đã có thể phân phát cho hàng trăm người đang đói, mà vẫn còn dư.

Khởi đi từ năm cái bánh và hai con cá nhỏ, Chúa Giêsu đã thết đãi số đông tới năm ngàn người mà còn dư mười hai thúng.

Các tác giả Phúc Âm đều kể lại phép lạ Chúa nhân bánh ra nhiều để nuôi dân chúng. Ngay từ những thế kỷ đầu, cộng đoàn Kitô hữu đã nhận ra hình ảnh tiên báo của Bí tích Thánh Thể. Quả vậy, nếu ngày xưa Chúa Giêsu đã làm cho bánh hoá ra nhiều để nuôi dân chúng là những người trung thành bền bỉ theo Người, thì hôm nay, qua Bí tích Thánh Thể, Chúa Giêsu vẫn tiếp tục nuôi dưỡng các Kitô hữu trong đời sống thiêng liêng. Đây là nguồn sức mạnh giúp chúng ta vững bước trên đường đời. Qua bí tích Thánh Thể, Chúa Giêsu hiến cho chúng ta chính bản thân Người. Thánh Thể là Mình và Máu Chúa Kitô. Đây là mầu nhiệm của tình thương Thiên Chúa đối với nhân loại.

Thánh Thể kết nối mọi người Kitô hữu. Vì được nuôi dưỡng cùng một Bánh, người Kitô hữu cũng phải trở nên một trong tình thương và bác ái chia sẻ. Thánh Phaolô đã khẳng định: “Chỉ có một Chúa, một Đức tin, một Phép rửa. Chỉ có một Thiên Chúa là Cha của mọi người. Đấng ngự trên mọi người, qua mọi người và trong mọi người”. Sự kết nối kỳ diệu ấy được thực hiện nhờ Bí tích Thánh Thể. Như thế, chia rẽ phân biệt và ganh tỵ là đi ngược lại với ý nghĩa của mầu nhiệm Thánh Thể. Chính Chúa Giêsu hôm nay đang liên kết chúng ta nên một. Người vẫn đang truyền lệnh cho chúng ta: “Hãy cho họ ăn!”. Khi quảng đại chia sẻ và bác ái là chúng ta thực hiện lệnh truyền của Người.

Những ngày này, cả nước hướng về Sài Gòn và các tỉnh thành phía Nam, để cảm thông, cầu nguyện và chia sẻ tinh thần cũng như vật chất. Không thể kể xiết những tấm lòng nhân nghĩa, bằng muôn hình thức khác nhau, đã được thể hiện để chứng minh tình liên đới với đồng bào trong vùng dịch. Qua những tấm lòng tuyệt vời ấy, chắc chắn Chúa sẽ thực hiện những điều kỳ diệu cho chúng ta.

“Lạy Chúa, xin hãy mở lòng con để biết cảm thông với anh chị em bất hạnh.
Xin hãy mở mắt con để biết nhìn nỗi khổ của tha nhân
Xin hãy mở tay con để biết sẻ chia không tính toán.
Và như thế, con đang cùng Chúa làm nên những phép lạ diệu kỳ. Amen. 
mục lục

+ ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

THỰC TẾ

Không đâu xa, Việt Nam cũng đã từng có nạn đói năm 1945, nhưng chúng ta chỉ nghe kể hoặc thấy qua hình ảnh. Hiện nay, trong cơn dịch Vũ Hán, chúng ta có thể nhận biết thực tế về sự cần thiết của lương thực như thế nào, nhất là những người đang ở “tâm dịch” Saigon. Hơn bao giờ hết, lúc này chúng ta mới cảm nhận lời cầu nguyện cấp bách mà Chúa Giêsu dạy: “Xin Cha cho chúng con hôm nay LƯƠNG THỰC hằng ngày…” (Mt 6:9-13; Lc 11:2-4)

Đói cần ăn, khát cần uống, sống cần khí thở. Đó là nhu cầu tự nhiên thiết yếu của con người. Chúa Giêsu rất thực tế, và Ngài hành động cụ thể chứ không nói suông: Cho ăn uống no nê – phép lạ hóa bánh ra nhiều lần 1 (Mt 14:13-21; Mc 6:30-44; Lc 9:10-17; Ga 6:1-14) và lần 2 (Mt 15:32-39; Mc 8:1-10).

Trên thế giới vẫn có những vùng cần cứu đói, chẳng hạn hiện nay có Madagascar, tình hình mỗi ngày càng trầm trọng thêm. Người Việt có câu: “Có thực mới vực được đạo.” Điều đó cho thấy chuyện ăn uống là điều không chỉ cần thiết mà còn cấp bách, vì đó là điều cơ bản nhất để con người khả dĩ duy trì sự sống. Trước tiên, người ta cần ăn no và mặc ấm; sau đó mới có thể phấn đấu để ăn ngon và mặc đẹp.

Vấn đề lương thực như một bí ẩn: “Kẻ ăn không hết, người lần không ra.” Trong thời gian dịch bệnh này, có người già neo đơn đã phải bới tìm đồ ăn thừa ở đống rác để duy trì sự sống. Thật đáng thương. Nhưng chuyện ăn uống cũng được coi là văn hóa, gọi là văn hóa ẩm thực. Cái gì cũng có hai mặt. Miếng ăn thực sự cần thiết và có thể là vinh hoặc nhục: “Người trí quý cái sức, kẻ dại quý cái ăn.” Ăn không lượng thì hại sức khỏe, ngủ không cân thì hại trí tuệ. Tục ngữ có câu: “Ăn được, ngủ được là tiên; không ăn, không ngủ, mất tiền, đâm lo!” Ăn để có sức khỏe, có sức khỏe thì an tâm vui sống.

Có lẽ lúc này người ta có thể cảm nhận sâu sắc hơn về câu tục ngữ: “Sức khỏe là vàng.” Đó là thực tế rất cụ thể. Chúa Giêsu rất thực tế. Ngài chăm lo những gì cần thiết và cơ bản nhất liên quan sự sống. Đó là chuyện ăn uống – ẩm thực. Ngài luôn quan tâm người nghèo, tại nhà ông Simôn Cùi ở Bêtania, khi có một phụ nữ xức dầu chân Ngài bằng dầu thơm cam tùng hảo hạng, Chúa Giêsu đã xác định: “Người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có.” (Ga 12:8; Mt 26:11; Mc 14:7) Thánh Giacôbê cũng khuyên chúng ta phải kính trọng người nghèo, không được kỳ thị họ, vì đức tin phải có hành động cụ thể. (Thư Thánh Giacôbê, chương 2)

Có thực tế này: Người khổ chưa chắc là người nghèo, nhưng người nghèo thì chắc chắn là người khổ – thậm chí còn khốn đốn, vì luôn bị người đời khinh miệt, bị xa lánh. Vả lại, đáng quan ngại là vì “lý lẽ của người nghèo không được ai nghe thấy.” (Sử gia Thomas Fuller, 1608-1661) Có lẽ vì vậy mà người Việt thường “ghép đôi” hai tình trạng này thành một: Nghèo khổ. Quả thật, “sự nghèo đói là hình thức bạo lực tồi tệ nhất.” (Mahatma Gandhi, 1869-1948) Kinh Thánh vừa khuyên nhủ vừa ra lệnh: “Đừng tước đoạt miếng cơm manh áo của người nghèo, đừng để kẻ khốn cùng luống công chờ đợi. Kẻ khốn khổ nài xin, con đừng từ chối, gặp người nghèo, con đừng ngoảnh mặt đi.” (Hc 4:1-4)

Thực tế xã hội vẫn có nghịch lý: “Người giàu vừa ăn cướp vừa la làng, còn người nghèo bị thiệt thì lại phải năn nỉ.” (Hc 13:3) Tuy nhiên, Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi người nghèo, vì thế họ luôn tin tưởng và nhủ thầm: “Có Thiên Chúa phù trì, thân con đây, Chúa hằng nâng đỡ.” (Tv 54:6) Đồng thời họ luôn tâm niệm: “Con tự nguyện dâng Ngài lễ tế, lạy Chúa, con xưng tụng danh Ngài, thật danh Ngài thiện hảo, vì Chúa giải thoát con khỏi mọi gian nguy, và con đã dám nghênh bọn địch thù.” (Tv 54:8-9)

Lương thực là vấn đề rất bình thường mà lại quan trọng. Thực tế đó cũng liên quan vấn đề kinh tế và chính trị, đồng thời cũng là vấn đề cơ bản trong Giáo huấn Xã hội của Giáo hội Công giáo. Chúa Giêsu rất ghét loại người giả nhân giả nghĩa, Ngài đã 8 lần nguyền rủa họ là “đồ khốn” (Mt 23:13-29) và gọi họ là “đồ ngu si mù quáng.”

Từ xa xưa, hiền triết Trang Tử (Zhuang Zhou hoặc Zhuangzi, 365-290 trước công nguyên) đã nhận định: “Cản trở con người sống vui vẻ, tước đoạt khả năng dệt vải, may mặc, cày cấy, ăn uống, mà lại tô vẽ nó như là nhân nghĩa, đó là TỘI ÁC của THÁNH NHÂN.” Một cách nói rất đáng quan ngại!

Liên quan sự sống là vấn đề lương thực – sự sống, thực tế đó là chuyện “nồi cháo độc”với “phép lạ nhãn tiền” trong trình thuật 2 V 4:42-44. Khi ông Êlisa trở về Ghin-gan, nạn đói đang xảy ra trong xứ. Lúc anh em ngôn sứ đang ngồi trước mặt ông, ông nói với tiểu đồng bắc nồi lớn lên bếp và nấu cháo cho anh em ngôn sứ. Một người trong nhóm ra đồng hái rau, tìm thấy một thứ cây giống như nho dại thì hái trái dưa đắng ấy đầy một vạt áo, rồi về nhà, thái nhỏ ra, bỏ vào nồi nấu cháo, vì họ không biết đó là thứ gì. Sau đó, họ múc ra cho mọi người ăn. Vừa ăn chút cháo, họ kêu lên: “Người của Thiên Chúa ơi, thần chết ở trong nồi!” Thế là họ không thể ăn được nữa. Nhưng ông Êlisa bảo cứ đem bột đến cho ông. Ông bỏ bột vào và bảo múc ra cho mọi người ăn. Lạ thay, trong nồi không còn chất độc nữa.

Phép lạ vẫn luôn xảy ra và với mức độ khác nhau, đặc biệt là “phép lạ hoá bánh ra nhiều.” Kinh Thánh cho biết rằng có một người từ Baan Salisa đến, đem bánh đầu mùa biếu người của Thiên Chúa. Đó là 20 chiếc bánh lúa mạch và cốm đựng trong bị. Ông Êlisa bảo đem phát cho người ta ăn. Tiểu đồng nói chỉ có chừng nấy thì không thể đủ cho cả trăm người ăn được. Nhưng ông bảo cứ phát cho người ta ăn, vì Đức Chúa đã phán: “Họ sẽ ăn, mà vẫn còn dư.” Tiểu đồng vâng lời đem phát cho người ta. Họ đã ăn mà vẫn còn dư, đúng như lời Đức Chúa đã tuyên phán. Lại một phép lạ nhãn tiền nữa. Thật là kỳ diệu vô cùng!

Đối với Thiên Chúa, Thiên Chúa có thể làm cho những hòn đá trở nên con cháu ông Áp-ra-ham (Mt 3:9) thì đối với Ngài, “không có gì là không thể làm được.” (Lc 1:37) Thánh Vịnh gia thực sự tin nhận nên đã dâng lời xưng tụng: “Lạy Chúa, muôn loài Chúa dựng nên phải dâng lời tán tạ, kẻ hiếu trung phải chúc tụng Ngài, nói lên rằng: triều đại Ngài vinh hiển, xưng tụng Ngài là Đấng quyền năng.” (Tv 145:10-11)

Thiên Chúa luôn tạo cơ hội làm việc để con người mưu sinh vì Ngài biết nhu cầu thực tế của phàm nhân để duy trì sự sống. Không có Ngài thì chúng ta chẳng làm được gì, chắc chắn như vậy. Với kinh nghiệm sống, Thánh Vịnh gia chia sẻ bằng lời cầu nguyện chân thành: “Lạy Chúa, muôn loài ngước mắt trông lên Chúa, và chính Ngài đúng bữa cho ăn. Khi Ngài rộng mở tay ban, là bao sinh vật muôn vàn thoả thuê. Chúa công minh trong mọi đường lối Chúa, đầy yêu thương trong mọi việc Người làm. Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Chúa, mọi kẻ thành tâm cầu khẩn Người.” (Tv 145:15-18) Thiên Chúa chẳng chấp lách gì đối với những cái đầu nhỏ mọn, thiển cận và nông cạn của thụ tạo chúng ta, Ngài chỉ muốn chúng ta biết khiêm hạ và chân thành cầu xin thì mọi sự đều ổn định. Có làm vậy cũng chẳng thêm gì cho Ngài, mà chỉ có lợi cho chúng ta mà thôi.

Thánh Phaolô chia sẻ: “Tôi là người đang bị tù vì Chúa, tôi khuyên nhủ anh em hãy sống cho xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chúa đã ban cho anh em. Anh em hãy ăn ở thật khiêm tốn, hiền từ và nhẫn nại; hãy lấy tình bác ái mà chịu đựng lẫn nhau.” (Ep 4:1-2) Những lời lẽ rất chân thành, nhưng NGHE, BIẾT, và LÀM là ba vấn đề khác nhau.

Có lẽ chưa an tâm nên thánh nhân động viên thêm: “Anh em hãy thiết tha duy trì sự hiệp nhất mà Thần Khí đem lại, bằng cách ăn ở thuận hoà gắn bó với nhau. Chỉ có MỘT thân thể, MỘT Thần Khí, cũng như anh em đã được kêu gọi để chia sẻ cùng một niềm hy vọng. Chỉ có MỘT Chúa, MỘT niềm tin, MỘT phép rửa. Chỉ có MỘT Thiên Chúa, Cha của mọi người, Đấng ngự trên mọi người, qua mọi người và trong mọi người.” (Ep 4:3-6) Những cái “một” rất kỳ diệu, nghĩa là đòi buộc chúng ta phải NÊN MỘT, vì thế mà không thể ba bè, năm nhóm hoặc bảy phe, không thể tiêu cực như chúng ta vẫn có “xu hướng” ngay cả trong các gia đình, các hội đoàn, các cộng đoàn, các giáo xứ,… Phe nhóm là đối lập với Thiên Chúa, bởi vì chúng ta cùng ĂN MỘT TẤM BÁNH – Thánh Thể.

Trình thuật Ga 6:1-15 (≈ Mt 14:13-21; Mc 6:30-44; Lc 9:10-17) đề cập phép lạ hoá bánh ra nhiều do Chúa Giêsu thực hiện. Trong phép lạ này có sự hiệp nhất: Đủ loại người đồng tâm nhất trí quy tụ bên Chúa để cùng NÊN MỘT và được nghe lời khôn ngoan của Ngài, thế nên Ngài thương họ lắm. Biết lắng nghe là có thiện chí, nghe để hiểu, hiểu để làm – hành động cụ thể chứng tỏ đức tin sống động.

Hôm đó, bên Biển Hồ Galilê – Biển Hồ Tibêria, có đông đảo dân chúng đi theo Chúa Giêsu, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Ngài đã làm cho những kẻ đau ốm. Ngài lên núi và ngồi đó với các môn đệ. Thời gian đó sắp đến lễ Vượt Qua, đại lễ của người Do Thái. Ngước mắt lên, Ngài nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Ngài không bất ngờ mà Ngài thấy thương họ. Ngài hỏi ông Philípphê về việc mua bánh cho họ ăn.

Ngài nói thế là để thử ông, chứ Ngài đã biết mình sắp làm gì. Nghe vậy, ông Philípphê đáp: “Thưa, có mua đến hai trăm quan tiền bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút.” Chu choa! Phải đi mua tới hai trăm quan tiền bánh cho họ ăn. Tiền đâu mà mua? Hai trăm quan tiền là số tiền lớn, dù chưa bằng số tiền giá chiếc bình dầu thơm mà người phụ nữ tội lỗi xức chân Chúa Giêsu tại nhà ông Simôn Cùi ở làng Bêtania: Ba trăm quan tiền, (Mt 26:6-13; Mc 14:3-9; Ga 12:1-8) nhưng lại gấp nhiều lần số tiền ông Giuđa đã bán Thầy trong đêm định mệnh năm xưa: Ba mươi đồng. (Mt 26:15)

Thật lạ, ông Phêrô nhanh tay lẹ mắt nên thưa: “Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu!” Đức Giêsu cười: “Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi.” Chả biết Thầy định làm gì, nhưng các ông không hề thắc mắc, vâng lời Thầy và bảo người ta ngồi xuống cỏ, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. Tính cả phụ nữ và trẻ em có thể lên tới cả chục ngàn người. Thật kỳ diệu!

Chúa Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho họ. Cá nhỏ, Ngài cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý. Khi họ đã no nê rồi, Ngài bảo các môn đệ thu lại những miếng thừa kẻo phí. Chúa Giêsu tiết kiệm, không lãng phí, điều này nhắc chúng ta phải biết quý miếng ăn, biết nghĩ đến những người đang đói khổ ở đâu đó, có thể họ đang ở ngay bên mình.

Vâng lời Thầy, các môn đệ thu được mười hai thúng đầy những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch. Phần dư còn nhiều hơn phần gốc. Ngoài sức tưởng tượng, thế nên mọi người rỉ tai nhau: “Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian!” Nhưng Chúa Giêsu biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, Ngài lánh mặt đi lên núi một mình. Lại một bài học đắt giá nữa: Đừng coi trọng danh vọng, đừng tự tôn, đừng thấy người ta khen mà tưởng mình “ngon” hơn hoặc tài giỏi hơn người khác. Tất cả sẽ qua đi, ngay cả những gì mình sở hữu cũng không thuộc về mình. Cuộc đời chỉ còn lại tình yêu tồn tại nhờ biết thương xót, ba nhân đức đối thần cũng chỉ còn Đức Mến – Đức Ái.

Phép lạ hóa bánh ra nhiều là dấu tiên báo về Bí tích Thánh Thể, và cũng cho chúng ta biết rằng nhu cầu ăn uống liên quan vấn đề sinh tồn – thể lý và tâm linh. Biết chăm lo cho mình thì cũng phải biết chăm lo cho người khác: Yêu người như yêu mình. Chúa Giêsu dạy chúng ta phải biết chạnh lòng thương mà quan tâm nhu cầu thiết yếu của người khác. Thể lý yếu đuối có thể ảnh hưởng tinh thần, trí tuệ và tâm linh. Thể xác cần ăn uống để sống khỏe mạnh thì linh hồn cũng cần nuôi dưỡng để sinh tồn. Có thực mới vực được đạo. Rất thực tế.

Chúa Giêsu đã có lần nhắc nhở: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn sống nhờ mọi lời miệng Đức Chúa phán ra.” (Mt 4:4; Lc 4:4; x. Đnl 8:3) Ân huệ vô hình nhưng cụ thể: “Hãy rộng tay cứu giúp người nghèo khó, để con được hưởng trọn vẹn phúc lành. Hãy làm ơn cho mọi người còn sống, ngay cả với người đã chết, cũng đừng từ chối làm ơn.” (Hc 7:32-33)

Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu có cách riêng rất thực tế: “Tôi không thể làm được việc lớn, nhưng tôi ước nguyện dùng mỗi công việc, dù là việc nhỏ, để làm sáng danh Chúa.” Rất độc đáo! Trong tình trạng “căng” của đại dịch hiện nay, có tiền cũng chẳng làm gì được. Thật xúc động khi có những Mạnh Thường Quân chia sẻ thực phẩm rất cụ thể – từ chai nước tới hộp cơm, từ mớ rau đến ký gạo, từ vài tấn tới vài chục tấn thực phẩm,... Nếu không có điều kiện chia sẻ lương thực thì chúng ta cầu nguyện cho những người đau khổ. Lời cầu nguyện lúc này vô cùng cần thiết, cụ thể và thực tế.

Lạy Thiên Chúa chí thánh, xin giúp chúng con can đảm chấp nhận và biến đổi theo Ý Ngài. Xin cho người giàu biết rộng lòng chia sẻ nhu cầu thực tế hằng ngày để người nghèo có thể sống xứng đáng kiếp người, nhờ đó họ có thể an tâm phụng sự Ngài và làm chứng về Ngài suốt đời. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen. mục lục

Thomas Aq. Trầm Thiên Thu

NĂM CHIẾC BÁNH VÀ HAI CON CÁ - MỘT LINH ĐẠO

Năm Chiếc Bánh và Hai Con Cá- phép lạ diễn ra trong bối cảnh ngay trước lễ Vượt Qua và trong vùng đất dân ngoại, cho thấy Đức Giêsu sẽ là Chiên Vượt Qua cho mọi dân nước trên thế giới. Hơn nữa, Đức Giêsu sẽ dâng hiến bản thân mình trong hy tế Thập giá để nên Bánh trường sinh nuôi dưỡng trần gian. 

Năm Chiếc Bánh và Hai Con Cá là phần ăn “quan trọng” và cần thiết của một trẻ em nghèo. Có lẽ trong đám đông, có nhiều người có bánh- nhất là phụ nữ- vốn cẩn thận, vì chuẩn bị lương thực đầy đủ, để đi nghe Đức Giêsu giảng dạy, nhưng chỉ có một em bé đóng góp phần lương thực ít ỏi của mình. Tuy thời đó, trẻ em không được coi trọng, không được mọi người chú ý như thời nay, em bé này “được xem như người lớn” và sự đóng góp của em đáng được trân trọng vậy! Xem ra Thiên Chúa luôn cần một hành vi quảng đại- dù nhỏ bé, đến từ bất cứ đâu, không phân biệt- để làm nên điều kỳ diệu hơn.

Năm Chiếc Bánh và Hai Con Cá thật là một Linh Đạo tuyệt vời của Đấng Đáng Kính Phanxicô Xavie Nguyễn văn Thuận, khi Người đang bị biệt giam, không án của tòa, không biết khi nào được ra khỏi tù. Chính linh đạo này đã giúp Người vượt qua quãng đời tăm tối, nhưng tràn đầy niềm vui và hy vọng.

Năm Chiếc Bánh là: 1- Sống giây phút hiện tại; 2- Phân biệt chính Chúa và công việc của Chúa; 3- Cầu nguyện- một bí quyết; 4-ThánhThể- một sức mạnh; 5-Yêu thương đến hiệp nhất; Hai Con Cá là: 1- Mối tình đầu của tôi, Mẹ Maria Vô Nhiễm; 2-Tôi chọn Chúa.

* Khi đối diện với những thách đố, chúng ta thường nuối tiếc một thời “oanh liệt” nay còn đâu, mơ mộng tương lai tươi sáng hơn chưa đến, và quên lãng giây phút hiện tại- vốn là một món quà- PRESENT. Chúng ta cần trân trọng giây phút hiện tại- chiếc bánh đầu tiên. 

* Tuy nhiệt thành trong các việc từ thiện, phục vụ... chúng ta cần phân biệt giữa Chúa và công việc của Chúa- Bánh hai; Và sống tương giao, gặp gỡ với chính Chúa- vốn là nguyên khởi dẫn đến gặp gỡ anh chị em mình. Chúng ta cần chọn Chúa- Con Cá cuối cùng, hơn là chỉ chọn công việc của Chúa. 

* Cầu nguyện- Bánh ba; Rước Thánh Thể- Bánh bốn, để kết hợp với Chúa và sống yêu thương- Bánh năm. Hơn nữa, chúng ta gần gũi với Đức Mẹ Vô Nhiễm- Cá một, qua lời Kinh Mân Côi.

Lạy Chúa Giêsu,

Nhiều lúc chúng con thấy cả cuộc đời thật vô nghĩa, vì chỉ để đi kiếm miếng ăn. Nhưng chính Chúa đã dạy phải lo đến miếng ăn; Để trong miếng ăn hàng ngày, chúng con nhận ra Chúa còn nuôi nhân loại bằng Bánh Hằng Sống bởi trời nữa. mục lục

Lm. Anphong Vũ Đức Trung, O.P.

CHẲNG BAO GIỜ ĐẦY ĐỦ NẾU KHÔNG CHO ĐI

Image: Mural of the multiplication of the loaves and fishes by William Kurelek at St. Thomas More College, Saskatoon

Bài đọc sách Các Vua hôm nay (x. 2 V 4:42-44) phù hơp với bài Tin Mừng Thánh Gioan Chúa biến bánh và cá ra nhiều (Ga 6:1-21). Tác giả sách Các Vua nói về một trong những người giúp việc của Elijah nghi ngờ về 20 cái bánh không đủ cho 100 người ăn. Nhưng Elijah tin tưởng vào lời Chúa hứa đã gạt bỏ ý nghĩ của tên người làm. Phép lạ Chúa làm đã chứng minh sự tin tưởng của Elijah là đúng. Số người được nuôi ăn chỉ có 100 thì quá nhỏ so với con số 5000 nói trong Tin Mừng Thánh Gioan.

Bánh tượng trưng cho người và việc của Chúa Giêsu trong bài giảng về phép Thánh Thể mà Gioan nói ở chương 6. Chủ đề Thánh Thể còn tiếp diễn trong các bài đọc ở 4 tuần lễ sau. Phép lạ Chúa biến bánh và cá ra nhiều trong Tin Mừng Gioan hôm nay và những chuyện khác nơi cả 4 Phúc Âm đều cho thấy Giáo Hội sơ khai rất chú trọng đến việc tụ họp nhau lại để lãnh Mình Thánh Chúa (Mc 6:41; 8:6; 14:22). Chuyện bánh cũng được nhắc nhở đến trong các sách Xuất hành 16, Đệ nhị luật 8:3-16, Thánh vịnh 78: 24-25/105:40, Khôn ngoan 16:20-21. Những biến cố lạ lùng này báo trước cho chúng ta đời sống nơi vương quốc Thiên Chúa như là một tiệc liên hoan mà vị chủ trì là Đấng Thiên Sai.

VIỄN TƯỢNG DUY NHẤT

Độc giả của Marcô coi biến cố này như bữa tiệc ly (Mc 14:22) và tiệc liên hoan của Đấng Thiên Sai. Cả hai đều được mừng trong lễ tiệc Thánh Thể của cộng đồng.

Số người được nuôi ăn hiện diện mà Mátthêu thêm vào rất đáng kể, vì tổng số có thể lên tới 20.000 hay 30.000 người và phép lạ lại tiếp diễn nữa (Mc 15:38). Số người thực sự này nói lên tính đặc biệt của xã hội loài người.

Luca coi câu chuyện nuôi ăn này như lời tiên đoán về cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu và giáo huấn về việc vác thánh giá hằng ngày (Lc 9:18-27). Tôn kính phép Thánh Thể để kỷ niệm Chúa Giêsu (Lc 22:19) là chia sẻ không phải chỉ sứ mệnh của Chúa (Lc 9:1-6) mà còn Thánh Giá Người ban cho chúng ta (Lc 9:18-27). Phép Thánh Thể, trong Tin Mừng Gioan, là một phần hành trình có mục đích nuôi dưỡng, thêm sức mạnh để chúng ta tiếp tục cuộc sống hằng ngày của chúng ta một cách kiên trì.

NHỮNG CHI TIẾT TRONG TIN MỪNG GIOAN

Câu chuyện hóa bánh ra nhiều trong Tin Mừng Gioan là trọng tâm giảng huấn của Chúa Giêsu về của ăn hằng ngày (Ga 6:1-15). Sau câu chuyện này là việc Chúa bước đi trên mặt nước. Câu chuyện hóa bánh ra nhiều trong Gioan đã được trải rộng trong phần mở đầu bằng cách thêm:

1- Dấu thời gian nhưng có vẻ mơ hồ: “sau những sự việc này”

2- Địa danh rõ ràng như Biển Hồ Tibêria. Đây cũng là nơi mà Chúa hiện ra với các Tông đồ sau khi Chúa Phục sinh (Ga 21:1)

3- Khuyến khích đám đông – Họ đã thấy những dấu hiệu Chúa chữa lành.

4- Ghi nhớ sắp đến lễ “Vượt Qua của người Do Thái”

Khởi đầu những câu chuyện phép lạ trong Gioan luôn luôn là Chúa Giêsu. Philipphê không hiểu ý Chúa là muốn thử niềm tin của ông mà đơn thuần chỉ nghĩ về số tiền cần phải có. Chúa Giêsu muốn Philiphê hy vọng và ôm mộng lớn hơn là chỉ nghĩ đến thực tế. Đám đông nhận xét rất đúng về Chúa Giêsu chính là tiên tri thực (c.14-15), nhưng lại hiểu sai điều Người nói, vương quyền Chúa Giêsu không ở thế gian này (18:33-37; 19:12-15).

Một cảm động độc nhất trong Gioan là vai trò của chàng thanh niên trong phép lạ này. Điều mà lý tri con người không dám hy vọng đã trở thành thực tế với Chúa Giêsu nhờ vào tâm hồn quảng đại của cậu thanh niên.

BÁNH HẰNG SỐNG

Bánh hóa nhiều cũng là hình ảnh lâu bền của phép Thánh Thể. Chúa Giêsu đã dùng quà tặng khiêm nhường này là một ít bánh và cá nhưng có thể nuôi ăn nhiều người mà còn dư 12 thúng. Loài người thường nói: “Chúng ta không có quá 5 cái bánh và 2 con cá.” Nhưng ý Chúa Giêsu là đòi hỏi: với con số bánh và cá ít ỏi đó nếu kết hợp với niềm tin và lòng quảng đại của các môn đệ thì nó có thể vượt quá con số đó thành vô biên. Chúng ta hãy coi: “Chẳng bao giờ đầy đủ cả, nếu không cho đi.”

Đối với tín hữu, Chúa Giêsu không chỉ là làm phép lạ mà còn là của ăn linh hồn. Tín hữu sẽ không bao giờ cảm thấy đói khát. Cơm gạo giúp cho sự sống con người tồn tại, Chúa Giêsu sẽ giúp cho những ai tồn tại nếu họ đến với Chúa bằng niềm tin. Nói “Chúa Giêsu là bánh hằng sống” là một cách nói về tình yêu Thiên Chúa, là cái chết và sống lại vinh quang của Chúa Kitô. 

ĐÔI LỜI KẾT: PHÉP LẠ ĐỜI ĐỜI

Bất cứ khi nào chúng ta đọc chuyện phép lạ hóa bánh và cá ra nhiều, chúng ta nên nhớ lại lời Đức Gioan Phaolo II trong Tông Thư của ngài “Dies Domini / Ngày của Chúa” – Giữ ngày của Chúa (No 71). Những lời này làm nổi bật trọng tâm phép lạ hóa bánh và cá ra nhiều, đồng thời thách thức chúng ta làm tròn bổn phận là thực hành tôn thờ Phép Mình Thánh Chúa trong đời sống hằng ngày.

“Giảng huấn của các Tông đồ đã đánh động tâm lý con người ở những thế kỳ đầu và còn vang âm mạnh mẽ nơi giảng huấn của những tổ phụ Giáo Hội.

“Thánh Ambrôsiô đã nói những lời nảy lủa với những kẻ giàu có chỉ biết làm bổn phận tôn giáo, đi lễ đi nhà thờ mà không chia sẻ của cải, thức ăn, quần áo và nhu cầu cần thiết cho người nghèo, lại còn lợi dụng họ. ‘Các ngươi là những kẻ giàu có, các ngươi có nghe Thiên Chúa nói gì không? Các người đi nhà thờ không phải để cho người nghèo khổ nhưng là lấy của họ, bóc lột họ.’

“Đòi hỏi của thánh Gioan Chrysostom không phải là ít. “Các ngươi có vinh danh Mình Thánh Chúa Kitô không? Đừng vô cảm khi thấy Chúa trần truồng. Đừng mặc quần áo là lụa khi thờ lạy Chúa trong đền thờ nhưng ra ngoài lại quên người đang đau khổ vì đói rét trần truồng. Người là Đấng đã nói: ‘Đây là Mình Ta’ cũng là Đấng đã nói: ‘Ngươi thấy Ta đói mà không cho Ta ăn,’ và ‘bất cứ điều gì ngươi làm cho những kẻ cuối rốt trong anh em tức ngươi làm cho chính Ta’…Trên bàn thánh có phải cứ đầy chén thánh bằng vàng là tốt đâu khi mà Người còn đang đói rét? Hãy làm cho Người hết đói khát rồi sau đó hãy thờ phượng Người trên bàn thánh cũng không muộn.”

“Những lời này nhắc nhở cộng đồng Kitô hữu bổn phận làm cho Mình Thánh Chúa trở thành nơi của tình huynh đệ, đoàn kết, nơi người cuối chót thành kẻ trên hết trong tâm hồn và lòng trí mọi người, ở đó chính Chúa Giêsu Kitô - nhờ những tặng phẩm dồi dào của những người giàu có ban phát cho những kẻ nghèo hèn - có thể, một cách nào đó, kéo dài phép lạ hóa bánh thành nhiều.”

Những câu hỏi để suy niệm:

Sự hiện diện của Chúa Giêsu trong phép Thánh Thể có ý nghĩa gì đối với chúng ta? Sự tham dự của chúng ta trong tiệc Chúa hằng ngày hay hằng tuần có biến đổi chúng ta thành người biết ơn, tử tế, công bằng chính trực và bác ái không? Bằng cách nào Mình Thánh Chúa nói lên cuộc sống của chúng ta và cuộc sống của chúng ta là biểu tượng Mình Thánh Chúa? Chúng ta biểu lộ lòng biết ơn thế nào? Mình Thánh Chúa có chỉ dẫn hướng đi cho cuộc đời chúng ta không?

Chúng ta có thường xuyên thắc mắc xem chúng ta sẽ tìm cách hoàn thành việc thiện và những điều cần thiết ở đâu không? Phép lạ trong Tin Mừng hôm nay nói lên những căn tính đặc biệt nơi mỗi người chúng ta. Để giữ vững hy vọng, chúng ta phải tin vào phép lạ. Chúng ta phải ăn tiệc Mình và Máu Thánh Chúa Kitô để bồi dưỡng cho đời sống và sức mạnh thiêng liêng thực sự của chúng ta. mục lục

Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD

BÀI DẠY BẰNG THỰC HÀNH

Những ngày đại dịch covid-19 hoành hành Saigon, tôi thường xem trang facebook của Linh mục Giuse Maria Lê Quốc Thăng, Chính xứ Phú Hạnh TGP. Saigon và cảm phục về những việc làm bác ái của ngài. Đọc những comment thật cảm động: “Hình ảnh của một vị Linh mục thức dậy từ 4h sáng, sau khi kinh nguyện & lễ lạc xong là vùi đầu vào phân phối thực phẩm cho các bếp ăn từ thiện, các khu cách ly, điều phối xe, tìm nguồn thực phẩm đủ kiểu để có thể đáp ứng nhanh nhất cho tất cả những lời xin trợ giúp. Và thức đến tận 2h sáng để nhận những chuyến hàng đêm từ khắp các tỉnh gởi về ”…

Ngài viết sáng nay, 20/7: “Tiếp nhận, phân phối xe cá 1,6 tấn xong là 9 giờ tối anh em và vội chén cơm, tranh thủ nghỉ ngơi đôi chút gần 1 giờ sáng đón chuyến xe rau hơn 5 tấn của giáo xứ Phái Xuân và Ban Caritas Giáo xứ Chính toà Giáo phận Ban Mê Thuột chia sẻ cùng Saigon Thân yêu."

Qua trung gian cha xứ, bà con giáo xứ Phái Xuân và Ban Caritas Giáo xứ Chính toà đã cùng chung tay chia sẻ yêu thương với Sài Gòn bằng một chuyển xe rau sạch ngon.

Nào là củ cải trắng tinh thơm nồng tình nghĩa
Nào là bắp cải cuốn chặt vòng tay yêu thương
Nào là cải thảo thơm thảo nghĩa đồng bào.
Nào là bí đỏ thắm tươi tình bác ái trong Đức Kitô
Nào là bí xanh khơi niềm hy vọng vượt qua đại dịch.

Đón nhận quà từ cá tới rau qua trung gian các linh mục anh em sao thật ấm áp. Nhận sự sẻ chia của mọi người trên mọi miền Tổ quốc rưng rưng giọt nước mắt xúc động.

Tất cả là Hồng ân.

Xin chân thành cảm ơn cha chính xứ Phái Xuân và bà con giáo xứ cùng Ban Caritas Giáo xứ Chính toà Giáo phận Ban Mê Thuột rất nhiều. Xin Chúa chúc lành quí cha, giáo xứ cùng tất cả mọi người”.

Một mục tử tận tâm, tận lực giúp đỡ lương thực cho bà con nhiều nơi trong thành phố, một linh mục luôn nâng đỡ tinh thần giáo dân. Một mục tử nặng mùi chiên.

***

Tin mừng Chúa nhật hôm nay kể về phép lạ về bánh và cá hoá ra nhiều. Phép lạ này được bốn thánh sử ghi lại cả trong bốn Phúc âm (x. Mt 14,13-21; Mc 6,31-34; Lc 9,10-17; Ga 6,1-13). Mátthêu và Máccô còn kể thêm Chúa làm phép lạ lần thứ hai nữa (x. Mt 15,32-38; Mc 8,1-10).

Phép lạ hoá bánh và cá là cả một bài dạy bằng thực hành về người chăn chiên tốt lành. Chính các môn đệ còn được “tập sự” chia sẻ công việc của chủ chăn. Họ phải đi kiếm bánh, giúp phân phát cho dân chúng và thu lượm những gì còn sót lại.

Trong “Phép lạ hóa bánh ra nhiều”, Chúa không làm một mình và làm từ bàn tay không. Không làm một mình mà như dò ý môn đệ, chẳng phải vì quyền năng giới hạn mà chỉ vì Người muốn có sự cộng tác nào đó cho phép lạ trở nên hiện thực. Không làm từ bàn tay không mà cần có năm cái bánh, Chúa trân trọng sự đóng góp của con người, dẫu sự đóng góp ấy rất nhỏ. Năm cái bánh cho năm ngàn người. Tỉ lệ một phần ngàn có nghĩa lý gì. Muối bỏ bể! Thế nhưng trong mắt nhìn của Thiên Chúa, đó lại là cả một thiện chí hùn hạp làm ăn sinh lời đến chóng mặt.

Phép lạ hoá bánh ra nhiều là do quyền năng Thiên Chúa và sự cộng tác của con người. Chúa Giêsu không làm phép lạ ngay tức khắc biến bánh và cá thành một núi thức ăn để người ta tự do đến lấy. Chúa cũng không tự tay phân phát lương thực. Chúa trao bánh và cá cho các môn đệ.Các môn đệ trao cho mọi người. Mọi người trao cho nhau. Đó là bài học lớn lao của phép lạ hoá bánh. Khi mọi người chia sẻ cho nhau, quan tâm giúp đỡ nhau trong tình thương, biết bẻ ra, trao đi thì Chúa Giêsu làm phép lạ hoá nhiều.

Đức Bênêđitô XVI đã nói: phép lạ này không được làm từ không có gì, nhưng từ những gì bạn có, dù nhỏ bé, mang đặt trong bàn tay của Chúa. Chúa không đòi hỏi chúng ta những gì chúng ta không có. Chúa cho chúng ta hiểu rằng, nếu mỗi người đặt vào tay Ngài những tấm bánh, những con cá bé nhỏ, Chúa sẽ làm cho phép lạ được tiếp diễn hôm nay, bởi Ngài có quyền năng làm cho những cử chỉ yêu thương khiêm tốn của chúng ta trở thành quà tặng lớn lao cho anh chị em chúng ta.

Chúa cần sự cộng tác của chúng ta, cho dù sự cộng tác ấy rất nhỏ bé, nhưng với tấm lòng rộng lớn thì Chúa sẽ biến sự nhỏ bé nên lớn lao, biến điều tầm thường nên vĩ đại nhờ vào tình thương của Người. Như Chúa Giêsu đã yêu thương quan tâm chăm lo đến mọi nhu cầu từ vật chất đến tinh thần cho dân chúng thì Kitô hữu, các môn đệ của Người cũng phải biết yêu thương chăm lo cho tha nhân như vậy.

Những người vừa trải qua cơn đói, nay được một bữa no nê. Họ vất bỏ những mẫu bánh dư thừa. Khi dư giả, người ta dễ phung phí. Chúa Giêsu sai các môn đệ đi thu lượm những mẫu bánh thừa. Tiết kiệm là trân trọng những của cải Chúa ban. Tiết kiệm là ý thức của cải là của mọi người. Tiết kiệm thể hiện sự quý trọng kết quả lao động của bản thân và của người khác.Chúa Giêsu quý những mảnh bánh vụn. Chúa bảo các môn đệ thu lại để dạy chúng ta đừng lãng phí ân huệ Chúa ban. Sự sống, sức khoẻ, thời gian, tài năng, trí tuệ, tài nguyên đều là ân huệ được ban tặng, cần trân trọng nâng niu gìn giữ. Trong ơn sủng của Chúa, không có gì là những mẫu vụn bé nhỏ tầm thường.

Trong chuyến hành hương Đất Thánh, tôi có đến thăm thành Tabgha, nơi Chúa đã làm phép lạ biến 5 cái bánh và 2 con cá hóa nhiều nuôi hơn 5.000 người ăn no nê. Khi chiêm ngắm bàn thờ và cung thánh trong ngôi Nhà thờ ấy, tôi thấy trên nền Nhà thờ phía trước Bàn thờ có khắc hình một chiếc giỏ đựng 2 con cá và 4 cái bánh. Tại sao lại là 4 chứ không phải là 5 cái bánh như Phúc âm kể? Đây là một sự thiếu sót có chủ ý của nghệ nhân làm nên bức hình đó. Vì cái bánh thứ năm không nằm trong giỏ nhưng nằm trên bàn thờ, đó chính là Mình Thánh Chúa mỗi khi dâng thánh lễ trên bàn thờ này.

Phép lạ hoá bánh là dấu chỉ báo trước Thánh Thể “Ngài cầm lấy 5 chiếc bánh và 2 con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho các môn đệ” (Mt 14,20). Trong Tiệc Ly “Ngài cấm lấy bánh, chúc tụng” (Mc 14,22). Cử chỉ Bẻ Bánh đã trở thành nét đặc trưng của Chúa Giêsu (x. Lc 24, 30) và của Giáo hội (x. Cv 2, 42).

Được bánh ăn, dân chúng muốn “bắt lấy Ngài tôn lên làm vua” (Ga 6,15). Họ tiếp nối Satan cám dỗ Ngài lần nữa. Chúa Giêsu nhắc nhở họ rằng người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh “Hãy ra công làm việc, đừng vì lương thực hư nát nhưng vì lương thực sẽ lưu lại mãi đến sự sống đời đời mà Con Người sẽ ban cho các ngươi” (Ga 6,27). Họ xin cho được ăn mãi thứ bánh ấy và Chúa đã bảo họ: “Chính Ta là bánh trường sinh. Ai đến với ta không hề phải đói, ai tin vào ta, chẳng khát bao giờ” (Ga 6,35). Chóp đỉnh của mạc khải về Bánh Hằng Sống, chính là “Ai ăn thịt ta và uống máu ta thì được sống muôn đời, và ta sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết” (Ga 6,54). Ăn thịt, uống máu nhấn mạnh đến cái chết trên thập giá của Chúa.

“Bánh ta sẽ ban” hướng về cái chết của Chúa Giêsu và gợi đến Tiệc Thánh Thể lưu niệm vĩnh viễn sự chết cứu độ của Chúa trên Thập giá. Giá trị cứu rỗi của của cái chết trên Thập giá được hiện tại hoá luôn mãi trong Tiệc Tạ Ơn của Giáo Hội. Người tín hữu được sống dồi dào khi ăn uống Mình Máu Chúa Giêsu. Chúa vẫn tiếp tục đồng hành cùng Giáo hội, thực hiện công trình cứu độ trong Giáo hội, qua Giáo hội và với Giáo hội.

Bánh và rượu tương trưng đầy đủ chính con người chúng ta. Bánh là kết quả công lao khó nhọc của con người. Người ta thường nói: Đổ mồ hôi, sôi nước mắt mới có mà ăn. Bánh như thế tượng trưng công lao khó nhọc của con người và chính sự sống con người.

Bên cạnh đời sống vật chất còn có đời sống tinh thần. Vì thế cùng với bánh, chúng ta dâng rượu. Rượu tượng trưng cho mọi nỗi vui buồn sướng khổ của đời người: khi vui, ta uống chén rươụ mừng, nhưng khi buồn, ta uống chén rượu giải khuây. Dâng lên Chúa bánh và rượu, là chúng ta dâng lên tất cả đời sống với mọi nỗi vui buồn sướng khổ, tất cả dệt nên cuộc sống hiện tại của mình.

Người tín hữu được lớn lên trong đức tin, trong lòng mến nhờ ân sủng của Thánh Thể Chúa Kitô “Chính tôi là Bánh trường sinh. Ai đến với tôi không hề phải đói;ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ” (Ga 6,35). “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời” (Ga 6,51). Thánh Thể như thế là mối hiệp nhất giữa Thiên Chúa và con người; là quà tặng Thiên Chúa trao ban cho nhân loại, và chính là lương thực thiêng liêng, bảo đảm hạnh phúc trường cửu của chúng ta.

Bí tích Thánh Thể là ‘nguồn mạch và tột đỉnh của đời sống Kitô hữu’ (GH 11), là trung tâm điểm của Phụng Vụ vì cử hành mầu nhiệm Vượt Qua, ‘mầu nhiệm Chúa Kitô hoàn tất công trình cứu độ chúng ta’ (GLCG 1068).

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con một niềm tin nhạy cảm để biết nhận ra bàn tay quan phòng của Chúa. Xin ban cho chúng con tấm lòng quảng đại, để biết cộng tác với nhau, để biết sống chia sẻ, hầu cảm nhận được tình yêu của Chúa trong cuộc sống hàng ngày. Amen. mục lục

Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

THẾ GIỚI HÔM NAY ĐANG RẤT CẦN TÌNH LIÊN ĐỚI

Sứ điệp lời Chúa

Thời Êlia, đứng trước đám đông dân chúng đói khát, Êlisê người của Thiên Chúa nói: "Xin dọn cho dân chúng ăn" (2 V 4,42). Đầy tớ của người trả lời: "Tôi dọn bấy nhiêu cho một trăm người ăn sao?" (2 V 4,43). Đến thời Chúa Giêsu, các môn đệ Chúa khi được yêu cầu lo cho đám dân chúng ăn, họ thưa: "Bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người".

Thời nào cũng có những người sống an phận thủ thường, thoái thác trách nhiệm, tránh khó đến mình, sống ích kỷ nhất là thiếu tình liên đới. Nhìn cảnh dân chúng đói, Êlisê ra lệnh: "Cứ dọn cho dân chúng ăn" (2 V 4,44). Còn Chúa Giêsu thấy đám đông đói trước mặt mình liền bảo các môn đệ mình: "Cứ bảo người ta ngồi xuống" (Ga 6,10). Khi đã ổn định chỗ người, cả dân thời Êlisê và dân chúng thời Chúa Giêsu  "ăn mà vẫn còn dư" (2 V 4,44; Ga 6, 12).

Thế giới hôm nay giầu nhưng lại rất nghèo

Sống trong một thế giới khoa học phát triển tột bậc, con người đã đạt được những bước tiến vĩ đại với những công trình vượt quá sức tưởng tượng như thám hiểm sao Hỏa, tiếp cận sao Diêm Vương, rất tự hào dư dật của cải và lương thực. Reuters dẫn số liệu từ báo cáo của Oxfam ngày 20 tháng 01 năm 2020 cho hay, 2.153 người giàu nhất thế giới nắm giữ tài sản nhiều hơn so với tổng tài sản của 4,6 tỷ người nghèo toàn cầu cộng lại. Chưa bao giờ con người có nhiều của cải như thế và cũng chưa bao giờ có nhiều người nghèo đói như hiện nay. Tại sao có sự chênh lệch giầu nghèo trên thế giới như thế?

Trước tác động của dịch Covid-19, khoảng cách giàu - nghèo tại nhiều nơi trên thế giới ngày càng nới rộng, với sự bất bình đẳng về thu nhập, giáo dục, y tế... Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) cảnh báo, đại dịch để lại hậu quả cho thế hệ sau nếu các biện pháp không được đưa ra kịp thời nhằm thu hẹp khoảng cách giữa nước giàu và nước nghèo. Đúng là một thế giới giầu vật chất nhưng lại rất nghèo tình yêu và chia sẻ.

Đối diện với nhu cầu của biết bao người nghèo đói, bệnh tật, thiếu thốn những cái tối thiểu cần thiết để mà sống chung quanh ta và rộng lớn hơn là trên thế giới, chúng ta có thể nói: không thể nào đương đầu với những tình trạng như vậy, và thế là sự co cụm, thiếu tình liên đới, nhất là tuyệt vọng bắt đầu xâm chiếm tâm hồn chúng ta. Nhiều người cho rằng thế giới này quá chật hẹp không đủ chỗ hay lương thực trên thế giới không đủ nuôi mọi người nên giảm dân số. Họ viện cớ, đại dịch ập đến bất ngờ, không kịp xây bệnh viện, thiếu thuốc men, y tế dự phòng, lương thực thực phẩm, họ chọn người để chữa. Nhưng thực tế, nhiều khách sạn cao tầng mọc lên, các nước chế tạo được vaccine chưa chịu chia sẻ công nghệ sản xuất cho các nước, thậm chí vaccine để quá hạn, thực phẩm rau củ quả bỏ đi, bán không ai mua… thiếu tình liên đới.

Hôm nay Chúa dạy ta mỗi người hãy chia sẻ những gì mình có thì thế giới sẽ dư thừa lương thực. Khi trái tim mở ra thế giới sẽ có đủ chỗ cho mọi người. Hãy nhìn những người chung quanh bằng cái nhìn của tình liên đới, đừng dửng dưng, vô cảm. Hãy nhìn anh em nghèo khổ, đói khát, bệnh tật, bơ vơ, hãy an ủi họ, đừng có thờ ơ. Triệu chứng của sự thờ ơ xuất hiện, gặp người có hoàn cảnh khó khăn, hoạn nạn mà không thấy xót xa, thương cảm, không muốn ra tay giúp đỡ dù có điều kiện; đứng trước sự bất công, xấu xa, gian dối mà không thấy phẫn nộ, nhức nhối; thấy những điều tốt đẹp, cao thượng mà không ngưỡng mộ, cảm phục. Dù là thờ ơ, dửng dưng, hay mặc kệ, bất cần đều là vô cảm (x. Sứ Điệp Mùa Chay 2015). Chúa muốn loại bỏ sự vô trách nhiệm, phủi tay đối với đồng loại.

Sống tình liên đới trong cơn đại dịch

Sống tình liên đới và thực hành đức ái với tha nhân, tôn trọng và bảo vệ sự sống của mình cũng như của người khác lúc này cần thiết hơn bao giờ hết. Sống trong đại dịch, sự chết, sợ hãi, lắng lo bủa vây khắp nơi. Giữa biên giới tử biệt sinh ly, cần biết bao một bàn tay, một ánh mắt sẻ chia; một lời kinh, một lời giã từ đầm đìa trong nước mắt. Chúng ta được mời gọi sống có trách nhiệm và liên đới hơn với mọi người. Giữ vệ sinh cho mình và cho người khác, đeo khẩu trang, giữ khoảng cách 2 mét khi tiếp xúc với người khác, rửa tay nhiều lần. Nhưng rửa tay là để diệt khuẩn chứ không phải rửa tay để thoái thác trách nhiệm chung như Philatô đã làm, hay kỳ thị các bệnh nhân Covid 19 cũng như thân nhân của họ.

Thiên Chúa đã tạo dựng con người theo hình ảnh Chúa (x. St 1,26). Chúa là Thiên Chúa tình thương (x. 1 Ga 4,8), nên con người tự bản chất là tình thương. Đức thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã viết: "Con người không thể sống mà không có tình yêu. Con người sẽ là kẻ không thể hiểu được đối với chính bản thân mình, cuộc sống con người mất nghĩa nếu không nhận lấy mạc khải về tình yêu, nếu không gặp tình yêu, nếu không kinh nghiệm tình yêu và không nhận lấy kinh nghiệm đó làm của mình và dự phần vào đó cách mãnh liệt" (Thông điệp Đấng Cứu Chuộc số 10). Không có tình thương, thế giới không còn là thế giới của con người nữa.

Ý thức về điều này, chúng ta hãy phấn đấu để trở nên những tông đồ, những sứ giả cổ vũ và kiến tạo nền văn minh liên đới và tình thương. Hãy thương yêu và tương trợ lẫn nhau, vì tình thương là căn tính, là bản chất của con người. Hãy loại bỏ sự đố kỵ, hận thù, chia rẽ và những nguyên nhân làm hại đến tình thương như: bất công, kỳ thị, độc đoán, tham quyền, ích kỷ, kiêu căng, giả dối và các tội ác. Hãy sống đúng với sự thật về căn tính của mình theo hình ảnh của Thiên Chúa là sự thật và tình thương. Hãy đặt vào tay Chúa những gì mình có. Thiên Chúa đủ khả năng để nhân lên từ những cải bé nhỏ của chúng ta.

Lạy Mẹ của lòng nhân ái, xin trợ giúp chúng con làm việc này. Amen. mục lục

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

TRONG CHÚA KHÔNG AI CÒN ĐÓI KHÁT

Kính thưa quý cụ, quý ông bà và anh chị em,

Trong thời gian qua, đại dịch tiếp tục bùng nổ tại một số tiểu bang trên đất Úc, một số thành phố lớn như Sài-gòn bên Việt Nam, Ja-car-ta bên Nam Dương, và tại nhiều nơi khác nữa. Lịnh phong tỏa được tái lập. Việc tụ họp để cử hành các nghi thức phụng vụ như Thánh Lễ bị đình chỉ. Vẫn biết, đây là một nghĩa cử cần thiết diễn tả lòng yêu thương và sự quan tâm của chúng ta dành cho nhau, đặc biệt cho những thành viên dễ bị tổn thương nhất trong cộng đoàn, họ là những người có nhiều rủi ro bị lây nhiễm do Covid-19 gây ra. Tuy nhiên, thật lòng mà nói với nhau thì việc không được phép tham dự Thánh Lễ cuối tuần là một mất mát thật lớn lao cho đời sống đạo của chúng ta. Việc xem hay tham dự các Thánh Lễ trực tuyến không thể thay cho việc tham dự Thánh Lễ một cách trực tiếp và việc làm này sẽ làm giảm ý nghĩa của Bí Tích.

Song song với các diễn biến thật tiêu cực do đại dịch Covid-19 gây ra. Tôi nhìn ra một cơn đói khát đang ở với chúng ta. Khát khao được kết nối. Ước mong được gặp nhau. Khao khát có những giây phút an ủi và đỡ nâng nhau. Khao khát nghe tiếng than thở và cầu nguyện của nhau. Khao khát được cùng nhau cử hành bữa tiệc Lòng Mến qua các Thánh Lễ.

Quả thật, đây là một cơn khát về mặt tinh thần mà ít ai trong chúng ta để ý đến trước đây. Cho đến khi phải đối diện với thời điểm thật đáng sợ và dễ dàng mất phương hướng như thế này, chúng ta mới thấy được phép cử hành Thánh Lễ là một hồng ân. Vì vậy, trước hoàn cảnh hiện tại thì việc lắng nghe Lời Chúa phán với chúng ta trong bài Tin Mừng hôm nay quả thật cần thiết và đem lại cho chúng ta một cảm nhận thật đặc biệt.

Bài Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe hôm nay là một trong những dấu lạ, được trích dẫn từ Tin Mừng theo Thánh Gio-an. Và trong các Chúa Nhật của những tuần kế tiếp, chúng ta sẽ được nghe Đức Giê-su giải thích ý nghĩa về dấu lạ mà chúng ta hay gọi đó là diễn từ bánh hằng sống. Người chính là Bánh Hằng Sống duỡng nuôi chúng ta.

Ý nghĩa thần học về bí tích Thánh Thể rất sâu xa và không thể nào có thể hiểu thấu một cách trọn vẹn. Con người ở các thời đại khác nhau có cách diễn tả khác nhau về mầu nhiệm mà họ đã lĩnh nhận. Mỗi giai đoạn lịch sử và qua từng thế hệ, con người bầy tỏ và sống niềm tin của mình cách khác nhau. Nhưng nói chung, niềm tin đó đều phải được trao ban và xuất phát từ Hội Thánh. Vì thế, đứng trước mọi mầu nhiệm trong đạo, cho dù cao siêu đến đâu, hay là đã đuợc giải thích tường tận và rõ ràng đến độ nào, rồi sau cùng chúng ta cũng quay về để đón nhận và sống chung một niềm tin với gia đình Mẹ Hội Thánh.

Nói như thế để xin anh chị em, hôm nay chúng ta không tìm hiểu về các điều sâu thẳm của mầu nhiệm Thánh Thể. Chúng ta hãy tự đặt mình trong vị trí và phản ứng của đám đông đứng trước biến cố này, rồi suy nghĩ và tìm ra cho mình một bài học. Phản ứng của họ trước tiên là thán phục, muốn tôn Chúa lên làm vua; thế mà sau khi nghe Chúa giải thích, họ liền bỏ đi hết, nghĩa là sao?

Đối với người Do Thái, dấu lạ bánh hoá nhiều hôm nay làm cho họ nhớ lại uy quyền và sức mạnh của Thiên Chúa, Đấng đã dẫn dắt họ vượt qua biển đỏ duới sự lãnh đạo của Mai-sen trong thời xuất hành. Và trong hành trình về Đất hứa, Ngài đã ban Man-na để nuôi dưỡng họ. Vì thế, hôm nay khi chứng kiến các việc Chúa làm họ nhận ra vai trò ngôn sứ của Đức Giê-su. Nhưng, với hoàn cảnh đất nuớc đang bị đô hộ, dân chúng trải qua muôn vàn đau khổ, mọi đắng cay đang dầy xéo thân xác và tâm can họ, thì làm sao họ có thể nhận ra và đánh giá đúng việc làm và chân tướng của Đức Giê-su được. Tầm nhìn của họ tuy thực tế, nhưng bị ước vọng chính trị che khuất. Họ chỉ nghĩ đến những gì có thể xẩy ra trước mắt. Trong tâm tình và lối suy nghĩ đó, họ có thể nghĩ rằng Đức Giê-su là vị lãnh đạo mà Thiên Chúa sai đến để cứu thoát và giải phóng họ như Thiên Chúa đã làm qua bàn tay của Mai-sen khi xưa. Vì thế, họ muốn ép Đức Giê-su lên làm vua để Người thực hiện ý muốn và yêu cầu của họ. Họ đã để cho ước muốn và các ý nghĩ sai lầm hướng dẫn cách nhìn của họ. Thay vì tìm ra ý nghĩa của dấu lạ để tìm ra chân tướng đích thật của Đức Giê-su như là Đấng được Thiên Chúa sai đến, thì mắt họ lại chỉ dán vào bánh, của ăn chóng qua nuôi sống nhất thời cho thân xác của họ mà thôi.

Về phần Đức Giê-su, Người đã sinh ra, lớn lên và sống cùng thời với họ; cho nên Người hiểu lối suy nghĩ mang tính chính trị của họ, Người hiểu nỗi khao khát được sống độc lập, thoát khỏi ách nô dịch mà dân chúng đang phải gánh chịu. Nhưng Đức Giê-su không muốn bị lôi cuốn vào các phong trào đấu tranh cực đoan và mang sắc thái chính trị như thế. Người tìm cách né tránh cách nhìn và các lối giải thích có thể làm sai ý nghĩa của sứ vụ mà Chúa Cha đã tín thác và trao vào tay Người.

Anh chị em thân mến,

Phần chúng ta cũng nên thông cảm cho các nhận định sai lầm của họ. Rồi ra và suy cho cùng thì lối suy nghĩ và thái độ cư xử của chúng ta cũng như họ mà thôi! Đã bao phen chúng ta theo Chúa và muốn tôn vinh Chúa làm vua, nhưng theo ý muốn của Người hay để Người làm theo ý muốn của chúng ta.

Vẫn biết rằng, chúng ta được mời gọi và có bổn phận xây dựng trời mới đất mới. Chúng ta được mời gọi đi vào các cơ cấu của trần gian mà làm cho nó tươi đẹp hơn, công bằng hơn. Nhưng hãy nhớ rằng, vinh quang của chúng ta không dừng lại ở các công việc đó. Hướng về Thiên Chúa bằng con tim mở rộng để nhận biết rằng chỉ có Chúa thì chúng ta mới hoàn thành đuợc các dự án mục vụ, không phải theo ý mình mà là theo ý Chúa.

Xin hãy để cho Chúa làm việc của Người. Chỉ có Đức Giê-su mới đủ uy quyền giúp chúng ta thực hiện kế hoạch và các dự án của Người mà thôi. Chúng ta chỉ là những chú bé với vài chiếc bánh và mấy con cá để trao tặng lại cho Người. Phần làm cho mọi người khỏi đói, trong đó kể cả chúng ta, là việc của Người.

Khi xưa Người đã cầm trên tay tấm bánh cuộc đời mà chia sẻ cho mọi nguời được no nê mà còn dư thừa thế nào, thì ngày nay, Lời của Chúa vẫn còn đủ năng lực và uy quyền như thế; miễn là chúng ta, đừng ai làm thay Người, tự đưa ra một phương án chính trị rồi lôi Người vào. Hãy làm việc để Nước Cha trị đến, Vương Quyền Cha ngự trị trong mọi cách cư xử của chúng ta trước, rồi mọi sự sẽ được cho thêm và trở thành hoàn hảo hơn.

Tóm lại, cuộc sống và những gì chúng ta có không bao giờ thuộc về chúng ta. Trước hết, tất cả đều thuộc về tài sản của Thiên Chúa. Chúng ta là những món quà trân quí đến từ Thiên Chúa cho thế giới này. Và Đức Giê-su, qua dấu chỉ hôm nay, đã đến để mở tấm lòng và bàn tay của chúng ta cho những người xung quanh. Giống như Người, chúng ta hãy cố gắng sống để trở thành nguồn trợ lực và giúp nhau hoàn thành sứ mạng trở thành món quà như ‘tấm bánh của Thiên Chúa’ ban cho thế gian đầy bão tố như thời điểm mà chúng ta đang phải đối diện hôm nay. mục lục

Lm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

CHÚA CẦN SỰ CỘNG TÁC CỦA CON NGƯỜI

Đọc bài Phúc Âm của thánh Gioan tường thuật về việc Chúa Giêsu làm phép lạ hoá bánh ra nhiều xong, tôi cứ tự hỏi, nếu như em bé trai không trao cho ông Anrê năm chiếc bánh và hai con cá thì liệu phép lạ có xảy ra hay không? Nói một cách khác, liệu Chúa Giêsu có làm phép lạ hóa bánh ra nhiều nếu cậu bé không cộng tác, cứ khư khư giữ cho mình năm chiếc bánh và hai con cá ở trong giỏ của em hay không? Bạn nghĩ sao? Tôi nghĩ, chắc chắn là không! Tại sao hả? Là tại vì hầu hết những lần làm phép lạ, tôi thấy Chúa Giêsu luôn cần đến sự cộng tác của con người ta! Tôi xin đơn cử ra đây vài ví dụ:

• Khi làm phép lạ chữa cho một người mù từ khi mới sinh, Chúa Giêsu đã muốn có sự cộng tác của anh ta: “Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa." Vậy anh ta đến rửa ở hồ, và khi về thì nhìn thấy được” (Ga 9:7).

• Khi làm phép lạ hoá bánh ra nhiều lần thứ hai, Chúa Giêsu cần đến sự cộng tác của các môn đệ: "Người hỏi các ông: "Anh em có mấy chiếc bánh? " Các ông đáp: "Thưa có bảy chiếc" (Mc 8:5).

• Khi làm phép lạ cho ông Lazarô sống lại, Chúa Giêsu đã cần đến sự cộng tác của những người hàng xóm láng giềng của chị em bà Mác-ta và Maria: "Đem phiến đá này đi." (Ga 11:39).

Rõ ràng là để có những phép lạ, Chúa muốn người ta cộng tác với Ngài, mặc dù Ngài dư sức làm một mình. Bạn thân mến, Đức Kitô hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi đến muôn đời (Dt 13:8), Ngài vẫn cần đến, và vẫn muốn chúng ta cộng tác với Ngài trong các phép lạ mà Ngài đã, đang và sẽ thực hiện trong tương lai. Bạn có mong muốn có phép lạ xảy ra trong đời bạn hay không? Nếu muốn thì xin hãy cộng tác với Chúa.

• Xin Chúa làm phép lạ cho khỏi bệnh phổi, khỏi ho hen, khỏi suy nhược… hả? Thì tôi phải cộng tác với Chúa bằng cách bỏ hút thuốc, bỏ rượu bia, bỏ thói quen thức khuya coi phim bộ, hay chat chit trên internet, ăn ngủ cho điều độ, đúng giờ đúng giấc…

• Xin Chúa làm phép lạ cho khỏi cảnh nghèo đói, khỏi cảnh bần cùng thiếu thốn hả? Thì người ta phải cộng tác với Chúa bằng cách siêng năng học hành, siêng năng lao động, sống cần kiệm…

• Xin Chúa làm phép lạ ban cho hội dòng có thêm ơn gọi đi tu làm linh mục, làm tu sĩ ư? Thì các tu sĩ, các linh mục phải cộng tác với Chúa, phải làm gương sáng, phải nâng đỡ nhau, phải tha thứ cho nhau, phải sống lạc quan, vui vẻ kể cả trong nhà lẫn ngoài phố, nhất là khi gặp gỡ các bạn trẻ…

Bạn thân mến, sự cộng tác của con người với Thiên Chúa trong các phép lạ rất ư là cần thiết và cực kỳ quan trọng, vì thế bạn và tôi hãy cố gắng tích cực cộng tác với Ngài trong mọi nơi mọi lúc và trong mọi khả năng chúng mình đang có.

• Bạn hãy cộng tác với Chúa qua việc ghi danh tham gia vào các chương trình dạy tiếng Việt, dạy Giáo Lý, để Chúa làm phép lạ, biến các em thiếu nhi và thanh thiếu niên trong cộng đoàn, trong giáo xứ của bạn trở thành những người Kitô hữu đạo đức, thành những học sinh giỏi giang và là những công dân tốt lành.

• Bạn hãy cộng tác với Chúa làm phép lạ biến cộng đoàn giáo xứ của bạn thành một nơi đầm ấm, tràn đầy tình yêu thương, vui tươi… qua việc nâng đỡ, an ủi và quan tâm tới những người già yếu, bệnh tật, cố gắng sống tha thứ, cố nói thêm những lời nói tốt lành, tránh phê bình, chỉ trích, hay lên án bất cứ ai, nhất là đừng chê trách hay nói hành nói xấu người vắng mặt.

• Bạn hãy cộng tác với Chúa làm phép lạ cho những người mù về mặt tâm linh được thấy Chúa bằng cách sống vui vẻ, hoà nhã, lạc quan, tha thứ và kiên nhẫn với những người xung quanh, với những người đang làm việc chung sở, chung hãng, chung văn phòng với bạn.

Khi cộng tác với Chúa trong những công việc trên, thể nào cũng có lúc bạn và tôi so đo, tính toán, và ngần ngại…Những lúc bị cám dỗ như vậy, tôi đề nghị bạn hãy nhớ lại bài Tin Mừng hôm nay, hoặc nếu có thể, xin bạn mở Kinh Thánh ra đọc lại đoạn Tin Mừng của thánh Gioan, chương 6 câu 1-15 và chú ý đến mẫu gương quảng đại chia sẻ và dám cho đi của cậu bé, thì lúc đó tôi tin rằng Chúa sẽ giúp chúng mình vượt qua cái tính ích kỷ, nhỏ nhen, thu vén, chỉ biết thu tích chứ không dám cho đi của chúng mình. Cậu bé chỉ cho đi, chỉ chia sẻ có một tí xíu, vậy mà năm ngàn người được ăn no nê và còn dư tới 12 thúng đầy mảnh vụn. Tài năng, của cải của chúng mình khi cho đi cũng chỉ có một tí xíu thôi nhưng chắc chắn kết quả sẽ vô cùng to lớn và ngoài sức tưởng tượng của mình, bạn tin không?

Thay cho lời kết, tôi xin gửi đến bạn lời khuyên của thánh Phaolô: “[Ai] gieo ít thì gặt ít; [ai] gieo nhiều thì gặt nhiều. Mỗi người hãy cho tuỳ theo quyết định của lòng mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương … [Ngài sẽ] tuôn đổ xuống trên anh em mọi thứ ân huệ, để anh em vừa được luôn đầy đủ mọi mặt, vừa được dư thừa mà làm mọi việc thiện” (2 Cr 9:6-8).

Cầu chúc bạn một tuần lễ mới bình an, ước mong bạn sẽ trở nên những cộng tác viên nhiệt thành, rộng rãi và quảng đại với Chúa, nhờ vậy nhiều phép lạ sẽ xảy ra hơn. mục lục

Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

...CÒN HƠN CẢ PHÉP LẠ

Chúa Giêsu không bao giờ làm phép lạ để làm loá mắt thiên hạ bằng sự lạ lùng. Chúa làm phép lạ chỉ để cứu giúp người khác và làm phép lạ còn vì sự cộng tác của họ. Đặc biệt, họ cộng tác qua việc lắng nghe Chúa giảng dạy. Họ đã được giáo huấn để có lòng tin và lòng mến dành cho Chúa.

Hơn thế, Chúa tỏ cho các môn đệ thấy lòng xót thương của Chúa đối với dân chúng, "vì họ như đàn chiên không người chăn giữ". Chúa chạnh lòng thương và chữa lành các bệnh nhân, để chứng tỏ Chúa là Mục tử tốt lành mà tiên tri Êdêkien từng nói đến (Ed 34). 

Hôm nay, dân chúng theo Chúa quá đông, có đến trên năm ngàn người! Đến chiều, dẫu đã đói, họ vẫn cứ theo. Vì thương họ, Chúa đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi họ. 

Vẫn là hành động quen thuộc: Chúa cầm bánh và cá mà các môn đệ mang đến, rồi “đọc lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho các môn đệ”, để các ông phân phát cho dân. 

Khác hơn bất cứ bữa ăn nào mà Thầy trò từng ăn với nhau. Hôm nay, hành động "tạ ơn" trên thức ăn và "bẻ ra" những thức ăn ấy, lại có thể trở nên lương thực nuôi bằng ấy người. Tất cả họ đều ăn mà vẫn dư đến mười hai giỏ đầy! Một phép lạ phi thường.

Nhưng phép lạ ấy không thuộc về quá khứ. Ngày hôm nay, để nuôi linh hồn, nuôi dưỡng đời sống thiêng liêng của ta, Chúa đã “bẻ” chính cuộc đời của Chúa, “bẻ” chính thân xác Chúa. 

Là Thiên Chúa, Chúa Giêsu hạ mình làm người ngang hàng với ta, không là một sự bẻ ra hay sao? Bị thù nghịch, bị giết chết, chết ô nhục như một tên tử tội, chết tức tưởi trên cây gỗ giá, không là bẻ ra đó sao? 

Trong bí tích Thánh Thể, Chúa là tấm bánh nuôi hồn ta, cũng chính là sự tự bẻ ra. Mãi mãi Chúa Giêsu là Thiên Chúa làm người tự bẻ chính mình, bẻ chính cuộc đời, bẻ chính sự sống của Ngài cho ta, vì ta, yêu ta.

Trong mỗi thánh lễ, linh mục chủ tế bẻ tấm bánh mà mọi tín hữu đều tin đó là Mình Thánh Chúa. Chủ tế nâng cao Mình Thánh và nói: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây là Đấng xóa tội trần gian”. 

Dấu chỉ bẻ Mình Thánh từ tay linh mục là dấu chỉ Chúa Kitô tự bẻ chính mình trong bí tích Thánh Thể. Thánh Thể là lời nói chung quyết, mạnh mẽ của tình yêu, là sự bẻ ra tuyệt đỉnh mà chỉ một mình Chúa chúng ta mới làm thế. Ngài bẻ ra vì yêu ta không bờ, không bến.

Tôn vinh Mình Thánh trên tay, chủ tế còn mời gọi: “Phúc cho ai được dự tiệc Chiên Thiên Chúa”. Vậy hãy đến mà dự tiệc. Hãy đến mà lãnh nhận. Đó là phần phúc của chúng ta. Đó là sự sống của chúng ta. Đó là sức mạnh của chúng ta. Đó là tình yêu của chúa ta. Đó là bảo đảm hạnh phúc đời đời của chúng ta.

Bạn có yêu mến Chúa Giêsu không? Nếu yêu mến, hãy cung kính rước Chúa vào tâm hồn. Nếu biết mình lỡ bất xứng, lo xưng tội để được rước Chúa. Hãy khao khát được rước Chúa hằng ngày suốt đời, vì Chỉ một mình Chúa là Của Ăn đích thực dẫn ta vào mầu nhiệm hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa mà thôi.

Lãnh nhận Mình và Máu Chúa Giêsu, ta lãnhnhận chính Ân Phúc quý giá mà Thiên Chúa ban cho ta. Bởi Ân Phúc ấy không phải cái gì khác bên ngoài Thiên Chúa, mà lại là chính Con Một dấu ái của Thiên Chúa. Sự cao cả và sức mạnh vô cùng ấy, được Đức Thánh Cha dạy trong buổi đọc Kinh Truyền Tin trưa Chúa nhật 19.8.2020 như sau: 

"Bánh sự sống này, bí tích Mình và Máu Chúa Kitô, được ban tặng nhưng không cho chúng ta trong bàn tiệc Thánh Thể. Ở nơi bàn thờ, chúng ta tìm thấy điều giúp chúng ta không còn đói khát về thiêng liêng, hôm nay và mãi mãi. Mỗi khi tham dự Thánh lễ, trong một nghĩa nào đó, chúng ta tham dự trước nước trời trên trần thế, bởi từ lương thực Thánh Thể, Mình và Máu Chúa Giêsu, chúng ta học điều gì là sự sống vĩnh cửu. Đó là sống nhờ Chúa, như Chúa nói: “Kẻ ăn Ta sẽ sống nhờ Ta”. Thánh Thể tạo hình chúng ta bởi vì chúng ta không chỉ sống cho chính mình, nhưng sống cho Chúa và cho tha nhân. Hạnh phúc trong cuộc sống và cuộc sống vĩnh cửu hệ tại ở việc chúng ta có khả năng làm cho tình yêu Tin mừng được sinh sôi khi chúng ta lãnh nhận Thánh thể."

Bởi phép lạ mà người đời có thể chứng kiến, đâu chỉ dừng lại như một phép lạ. Nó gọi về một thực tại còn lớn lao hơn. Đó là bí tích Thánh Thể. Thánh Thể không chỉ là phép lạ, nhưng còn hơn phép lạ. Một phép lạ vĩ đại. Một thực tại cần thiết cho đời sống và sự trường tồn của con người.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng con hết lòng cảm tạ Chúa, vì nhờ tình thương bao la của Chúa, chúng con được nâng lên địa vị quan trọng là làm con Thiên Chúa,  làm công dân nước trời, và được bảo đảm vinh phúc quê trời. 

Xin Chúa cho chúng con biết sống xứng đáng với địa vị cao sang ấy và trung kiên đến cùng trên con đường nên thánh. Xin cho chúng con luôn khao khát rước Chúa vào linh hồn mỗi ngày, để được chính Chúa làm sức mạnh đời đời của chúng con. Amen. mục lục

Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

VÒNG TAY PHÉP LẠ

[Niệm ý Ga 6:1-15 ≈ Mc 6:30-44; Mt 14:13-21; Lc 9:10-17]

Chúa thương dân chúng lầm than
Tầm nhìn của Chúa chứa chan ân tình
Hai con mắt Chúa long lanh
Rưng rưng giọt lệ, không đành làm ngơ.
Thấy người ta khổ thế kia
Tình thương không thể bỏ qua cho đành
Chúa làm phép lạ rất nhanh
Cho dân no thỏa ơn lành Ngài ban.
No nê cả xác cả hồn
Khỏe thân, mạnh cả tình thần ngay thôi
Ngày nay dân khổ tơi bời
Vì cơn dịch bệnh khắp nơi hoành hành.
Bao người thiếu thốn quanh mình
Sẻ chia lương thực, sống tình yêu thương
Chứng nhân ở giữa đời thường
Là vâng lời Chúa dạy thương yêu người.
Không phân biệt bất kỳ ai
Đây là cơ hội sống lời Chúa khuyên
Xin ban nghị lực đầy tràn
Vòng tay nối rộng từ nhân của Ngài.
Tạo nên phép lạ tuyệt vời
Không ai phải đói giữa đời hôm nay. mục lục

Viễn Dzu Tử

PHÉP LẠ BÁNH HOÁ NHIỀU

(Suy niệm Ga 6,1-15)

Phép lạ Chúa làm trước đám dân
Nhiệt tình nghe giảng đến quên ăn
Tượng trưng Bí Tích nguồn sinh lực
Dấu chỉ tình thương: lượng ái nhân.
Thức ăn bánh cá có bao nhiêu
Phép lạ Chúa ban hoá rất nhiều
Dùng đủ hôm nay, còn tích trữ
Điều này ý nghĩa thật cao siêu.
Giáng trần cứu độ người dương thế
Sống lại hứa ban sống Nước Trời
Tiếp tục chăn nuôi và dưỡng sức
Tới ngày tận thế sống muôn đời.
Tín hữu Kitô mãi nhiệt tình
Hằng ngày dâng lễ để tôn vinh
Ngôi Hai Thiên Chúa trong hình bánh
Vua Cả Nước Trời – Đấng Cứu Tinh. mục lục

(Thế Kiên Dominic)

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan