Tản mạn về virus Corona...

30-08-2021 111 lượt xem

Bình tĩnh và nhìn nhận vấn đề qua 3 khía cạnh: khoa học tự nhiên, khoa học xã hội và khoa học tâm linh.

Đại dịch coronavirus đã diễn ra liên tiếp trong 2 năm nay nhưng con người vẫn chưa thực sự hiểu về nó.

Lúc đầu thì các bác sĩ và các nhà khoa học cho rằng coronavirus gây nhiễm trùng hô hấp thì cũng giống như cúm, chỉ phải đeo khẩu trang khi có triệu chứng để tránh lây cho người khác, thay vào đó rửa tay thường xuyên là quan trọng nhất. Sau đó cũng chính các nhà khoa học lại nói rằng khẩu trang và giãn cách là quan trọng nhất trong phòng Covid!?

Lúc đầu thì các bác sĩ cho rằng cũng giống như cúm, chỉ những người già, có bệnh lý nền, người suy giảm miễn dịch thì mới có nguy cơ tử vong, người trẻ, hệ miễn dịch tốt thì có mắc cũng chỉ như cúm mùa thôi. Nhưng rồi họ cũng không thể giải thích được tại sao vẫn có rất nhiều ca bệnh trẻ tuổi, khỏe mạnh cũng bị mắc, suy hô hấp nặng và tử vong. Họ nhận thấy rằng virus không phân biệt già trẻ, bệnh lý nền hay không, cũng không phân biệt giàu nghèo, nổi tiếng hay không nổi tiếng, ai cũng có thể bị.

Chúng ta thấy virus xuất hiện khắp nơi, bất cứ chỗ nào. Cho dù người ta đổ cho toàn cầu hóa, mọi người di chuyển máy bay dễ dàng nên có thể lây từ châu lục này sang châu lục khác, nhưng không hoàn toàn như vậy.

Thực tế thì virus bình thường không thể di chuyển nhanh và xa đến thế, thường thì ổ dịch cũng cần thời gian ủ bệnh rồi mới có thể lây lan ra chỗ khác. Mà như vậy thì nếu 1 thành phố hay 1 quốc gia bị bệnh thì các thành phố và các nước xung quanh phải bị lây trước chứ? Tại sao cùng lúc xuất hiện ở Châu Á, Châu Âu, Châu Mỹ …?

Các nhà khoa học cho rằng virus lây qua giọt bắn, tiếp xúc, nên yêu cầu sát trùng đủ thứ và giãn cách. Họ phân loại F0, F1, F2,… những người tiếp xúc với F0 thì được gọi là F1 và bị cách ly rồi truy vết.

Nhưng dần dần trong quá trình chống dịch, họ đều thấy nhiều trường hợp rất lạ kỳ, người cùng một nhà, nhưng người này bị người kia không bị: chồng dương tính, vợ vẫn âm tính, mẹ dương tính, con 8 tháng tuổi đang bú mẹ lại âm tính. Nhiều người giải thích bây giờ âm tính vì bệnh chưa phát thôi, vài hôm nữa dương ngay ý mà. Nhưng cũng không phải. Người dương tính vẫn là dương tính mà người âm tính vẫn là âm tính. Có những người chẳng đi đâu, chẳng tiếp xúc với ai, chỉ ngồi trong nhà cũng dương tính. Con Covid này hình như nó biết chọn người để…lây nhiễm? Nó không lây nhiễm theo cách mà các bác sĩ và các nhà khoa học từ trước đến nay vẫn hiểu về loài virus. Rồi đến gần đây thì họ lại bắt đầu thay đổi khái niệm, không phải cứ tiếp xúc với F0 là thành F1 ?!?

Vẫn chưa hết, cách đây không lâu, chúng ta vẫn cho rằng vaccine là cứu cánh duy nhất của đại dịch. Nhưng rồi bây giờ thì sao?

Số ca nhiễm Covid ở Mỹ tăng vọt trở lại mặc dù tỷ lệ tiêm chủng của Mỹ đạt rất nhanh trên 50% với Pfizer và Moderna. Tại Israel, số ca nhiễm nặng đang tăng gấp đôi sau mỗi 10 ngày mặc dù tỷ lệ và tốc độ tiêm vaccine của nước này thuộc hàng đầu thế giới. Khả năng lây nhiễm chủng Delta của người đã tiêm chủng đầy đủ cho người khác không thua kém gì từ người chưa tiêm. Điều đó làm dấy lên câu hỏi về tính hiệu quả của việc miễn dịch cộng đồng bằng vaccine mặc dù hiệu quả bảo vệ của vaccine khỏi tình trạng bệnh nặng vẫn cao.

Ngay cả chúng tôi, những người nghiên cứu về vi sinh vật, cũng hiểu rằng, tất cả những biện pháp của con người từ trước đến nay đều là chạy theo vi sinh vật. Các nhà khoa học có điều chế ra loại kháng sinh mới thì chỉ một thời gian ngắn sau là xuất hiện vi khuẩn đề kháng. Vaccine thì chưa hiệu quả nhiều với virus. Đặc biệt, cấu trúc của virus quá đơn giản nên cứ trung bình sau 106 lần nhân lên của virus là xuất hiện 1 đột biến mới. Như vậy thì hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng đều có chủng virus mới, chẳng qua là nó đã đủ trội lên để gây thành dịch do biến chủng mới hay chưa thôi.

Rõ ràng, cần phải bình tĩnh lại và nhìn nhận vấn đề.

Rõ ràng cái dịch bệnh này có điều gì đó mà giới hạn của khoa học hiện nay chưa thể lý giải được một cách cụ thể và chính xác về loài virus này.

Chính tôi, là một tiến sỹ, bác sĩ chuyên ngành vi sinh, nhưng tôi cũng thấy khó giải thích trước tình cảnh dịch bệnh trước mặt, nó khác nhiều so với những gì tôi được học, đã biết và đã từng nghiên cứu.

Tại thời điểm đợt dịch thứ nhất, phó trưởng khoa Y của đại học y khoa UCSF email cho tôi và nói rằng ông đang rất lo lắng vì không biết làm sao để bảo vệ nhân viên và sinh viên của ông trước đại dịch, chúc lành cho các bạn. Đại học Stanford, tượng đài y khoa của tôi cũng sụp đổ khi họ nói họ chẳng hiểu cái dịch này như thế nào. Cũng từ đó, tôi muốn tiếp cận nó theo hướng mới hơn là khoa học thuần tuý. Tôi cho rằng phải mở rộng trí óc hơn, cái nhìn phải lớn hơn, rộng hơn, dựa trên ba khía cạnh: khoa học tự nhiên, khoa học xã hội, và khoa học tâm linh thì mới hiểu được phần nào về đại dịch này.

Con người chủ yếu mới chỉ nhìn nhận đại dịch ở khía cạnh khoa học, có một số ít người nhìn nhận nó ở khía cạnh khoa học xã hội, và rất ít người hơn nữa nhìn nhận nó ở khía cạnh khoa học tâm linh. Trên mạng, trong sách, đã có quá nhiều người nhìn nhận đại dịch coronavirus ở góc nhìn khoa học, nên tôi không muốn viết về nó nữa, mà tôi muốn nhìn nhận nó ở khía cạnh khoa học xã hội và khoa học tâm linh.

Chẳng hạn, tại sao nếu nhìn vào số lượng người chết do Covid thì thực ra không bằng 1 trận chiến tranh. Thậm chí còn không bằng số người chết hàng năm vì tai nạn giao thông tại Việt Nam. 
Tại sao người ta không sợ chiến tranh, không sợ tai nạn giao thông, mà lại hoảng loạn vì virus? Là vì chiến tranh người ta còn biết đánh ai, ai đánh, biết kẻ thù là ai, chiến lược thế nào, đánh từ đâu, phòng thủ thế nào. Nhưng virus thì không thấy đâu cả. Không biết đánh từ đâu, phòng thủ thế nào nên tâm lý con người, tâm lý xã hội, họ sợ và hoảng loạn. Từ đó mà tình hình dịch bệnh cứ nặng dần lên.

Một góc khác ở khía cạnh khoa học xã hội. Mọi người cứ hỏi làm sao để dập dịch, làm sao để chống lại Sars-CoV2. Nhưng riêng tôi, tôi thấy nó là sự cân bằng của Tạo Hóa mang lại. Người ta chỉ nói về tác hại của Covid mà rất ít người nhìn nhận khía cạnh tích cực của nó.

ĐẠI DỊCH NÀY DẠY CHO CHÚNG TA RẤT NHIỀU BÀI HỌC:

1. Khi phải đối diện với bệnh tật hay bất kỳ khó khăn nào trong cuộc sống, cách tốt nhất là giữ sự bình thản. Chúng ta học cách sống chậm lại và có khoảng lặng và yên tịnh cho mình.

2. Con người cần phải học lại cái CĂN BẢN SỐNG. Tôi nhận thấy nhiều người trẻ trong cuộc sống xã hội đủ đầy hiện nay, vốn dĩ chưa từng trải qua thảm họa như chiến tranh, thiên tai, bệnh dịch, cũng chưa từng biết thiếu thốn là gì nên chỉ quan tâm đến những việc phù phiếm.

Ví dụ như đợt dịch thứ nhất, người ta đổ xô đi tranh cướp giấy toilet mà quên đi những nhu cầu tối thiểu khác của con người, họ thiếu căn bản sống, những kỹ năng sinh tồn tối thiểu.

Giãn cách xã hội khiến hàng quán không thể mở cửa, nhiều người vốn dĩ đã quen ăn hàng, không tự nấu ăn bao giờ, tự dưng cuộc sống bị đảo lộn. Họ than vãn rằng dịch buồn quá, chẳng làm được gì, chẳng được đi đâu. Họ cần tập lại từ việc đi chợ, nấu ăn, và lo cho người thân của mình đủ ăn. Họ cần học lại bài học về sự sinh tồn.

3. Con người cần hiểu ra rằng đừng có tham lam vật chất quá. Mà chúng ta cần học cách trân trọng thức ăn, nguồn nước, không phung phí, không bỏ thức ăn thừa mứa. Ví dụ trước kia chê ỏng chê eo món này ngon món kia dở, phải có cái này cái nọ mới chịu được. Bây giờ có miếng rau trong bát cơm đã thấy mừng, chịu thiếu thốn một tý thấy cũng không chết ai. Nhịn một tý, không đi chơi, không đi ăn, thiếu tiện nghi... vẫn sống tốt. Hãy tập trong sự thiếu thốn để biết ĐỦ.

4. Con người học được bài học về CƯ AN TƯ NGUY, nghĩa là lúc đang yên ổn, bình yên thì nên nghĩ tới lúc nguy nan. Chúng ta học được cách phải tiết kiệm, phải biết ăn dè, không tiêu hết những gì mình làm ra để dự phòng lúc nguy cấp.

5. Con người học được bài học về cách lưu trữ bảo quản: Có những điều trước đây con người không chịu làm nhưng bây giờ có dịch thì bắt đầu biết suy nghĩ hơn.

6. Chúng ta học ra được rằng, PHÚC HƯỞNG TẬN THÌ HỌA SẼ TỚI, đừng nên ăn tận, uống tận, hưởng tận. Chừa đường cho người thì trời mở đường cho mình.

7. Chúng ta học cách thích nghi, chấp nhận mọi biến động của cuộc sống. Cũng giống như biến thể Delta còn đang hoành hành, biến thể Lamda mới đã xuất hiện. Chúng ta không còn cách nào ngoài việc thích nghi với mọi nghịch cảnh.

8. Chúng ta hiểu rõ hơn chữ VÔ THƯỜNG, không có gì là bất biến trong cuộc đời này. Chúng ta cảm giác được sự sống chết rất mong manh xảy ra rất gần xung quanh mình. Chúng ta hiểu rõ rằng nên quan tâm, dành thời gian cho cha mẹ già nhiều hơn bởi có thể một biến động quét qua ta không còn kịp nói lời từ giã họ. Đại dịch xảy ra, cũng bộc lộ cái tình giữa con người với con người. Họ kỳ thị những người bị dương tính. Nghĩa tử là nghĩa tận, vậy mà người ta chỉ vì sợ con virus mà quên đi cái tình, cái nghĩa. Thấy tội cho những người ra đi đúng vào đợt dịch. Đám tang lạnh lẽo, lẻ loi, không người đưa tiễn.

Chúng ta cũng học cách nhường cơm xẻ áo và yêu thương những ai đang khó khăn hơn mình. Ta cũng nhận ra tình người tự nhiên vốn dĩ không nên hại nhau, không nên lợi dụng nhau, nên tôn trọng nhau.

9. Đại dịch làm giảm nạn tắc đường mà không một chính phủ nào trên thế giới làm nổi. Nhưng chúng ta cũng học được rằng khi hết dịch sẽ không bao giờ càm ràm nhăn nhó mỗi khi ra đường kẹt xe, nắng nóng.

10. Đại dịch đã làm giảm ô nhiễm môi trường: Môi trường đang ô nhiễm nghiêm trọng, có thể khiến trái đất diệt vong vì hiệu ứng nhà kính, vì sự nóng lên của trái đất, vì băng tan hai cực…Nếu chỉ hô hào kêu gọi mọi người bảo vệ môi trường thì sẽ chẳng ai làm.

Nhưng chỉ cần đại dịch Covid xảy ra, mọi người không ai ra đường, không xả khói, nhà máy ngừng sản xuất, hàng chục nghìn chuyến bay bị hủy, làm giảm hàng nghìn tấn CO2 thải ra môi trường. Chỉ số môi trường của Hà Nội và TPHCM chưa bao giờ chuyển sắc xanh như vậy.

Nếu nhìn từ Google Earth sẽ thấy có những khu vực cây cối mọc xanh trở lại vì không có sự tàn phá của con người.

Và như vậy, có phải virus corona đang cứu Trái đất khỏi nguy cơ diệt vong không? Đây là một khoảng lặng để con người nhận ra mình đã tàn phá tự nhiên như thế nào. Có thể sau đại dịch con người sẽ thay đổi.

11. Chúng ta học văn hóa xếp hàng và kiên nhẫn chờ đến lượt.

12. Chúng ta học cách hòa hợp với bạn đời, với con cái, với người thân khi ở gần nhau quá nhiều.

13. Chúng ta học cách tự sống ổn một mình, học cách sống cô đơn.

14. Chúng ta học cách thử thách sức chịu đựng của bản thân.

15. Chúng ta học cách tự chữa bệnh khi các bệnh viện đều quá tải.

Chắc hẳn các bạn cũng học được rất nhiều bài học sau dịch Covid này

* Các lời khuyên phòng bệnh COVID:

Ngoài các thuốc theo phác đồ của Bộ y tế và các phác đồ quốc tế, nên áp dụng các biện pháp không dùng thuốc để hỗ trợ:

- Ngồi thiền mỗi ngày có thể giúp cho chúng ta giữ được sự bình thản, tăng sức đề kháng, giảm stress và vì thế phòng ngừa phần nào những tác hại của virus.

- Tập thở tích cực: Ra ngoài sân thoáng (không nên ngồi trong phòng kín). Hít thở bằng miệng, mở miệng ra để thở. Hít vào thật sâu, hai tay giơ lên, cúi xuống thở ra hai tay đưa xuống, khi đến gần cuối thì thở ra, thì thở hắt mạnh ra để đẩy nốt phần khí cặn trong phổi ra.

- Súc miệng nước muối hằng ngày và tránh không để cho cổ họng bị khô.

- Tập thể dục mỗi ngày.

- Mở cửa để không khí lưu thông thông thoáng cho nơi ở.

- Trong trường hợp không may bị nhiễm virus, có thể xông các loại lá có tinh dầu: đun sôi lá sả, chanh, vỏ bưởi, hoa cứt lợn, lá bạc hà, lá tía tô… ngày 2 lần, nếu thấy khó thở thì có thể xông nhiều hơn 3-4 lần. Vùng miền nào có các loại lá có tinh dầu đều có thể dùng được hết. Khi nước đã sôi già, khi chuẩn bị xông, bỏ vài giọt dầu gió vào nồi và xông, khi đó hơi bốc lên cùng với dầu gió làm tăng hiệu quả xông. Hoặc chỉ đun nóng nước rồi cho dầu vào nếu không có cây lá tinh dầu.

- Ăn uống: Cố gắng tìm mọi cách ăn uống đầy đủ trong hoàn cảnh của mình. Một số gợi ý thêm:

o Nước đậu đen
o Nước lá tía tô giúp giải cảm rất tốt. Uống như trà, có thể thay nước lọc.
o Nước gừng, chanh, sả, mật ong cũng rất tốt.

- Và cuối cùng, YẾU TỐ TINH THẦN LÀ QUAN TRỌNG NHẤT VÌ AI CŨNG HIỂU ĐẾN GIỜ NẦY KHÔNG CÓ THUỐC NÀO ĐỂ TRỊ COVID CẢ.

Yếu tố tinh thần và niềm tin sẽ là chất liệu cần thiết để được hồi phục. Người nào có tôn giáo thì nên cầu nguyện theo tôn giáo đó, còn ai không có tôn giáo thì bình tâm, ngồi hít thở đều đặn, không nên hoang mang.

Hãy sống lạc quan và tích cực để có thể vượt qua tất cả mọi khó khăn!

TS.BS. Nguyễn Đỗ Ngọc Linh

MẤT MÁT

“Vui với người vui, khóc với người khóc.” (Rm 12:15)

Cái chết nào cũng buồn
Vì là sự mất mát
Cái chết trong thời dịch
Cõi lặng càng buồn hơn.
Không một ai đưa tiễn
Cũng chẳng một nén nhang
Nếu không tin, không mến
Cõi lòng sẽ hoang mang.
Ngày xưa trên Thánh Giá
Chúa hoàn toàn cô đơn
Ngài còn bị nguyền rủa
Thiên hạ chẳng xót thương.
Sự chết giữa cơn dịch
Là tiếng Chúa âm vang
Từ Can-vê thuở trước
Vẫn vọng giữa trần gian.
Chết là nỗi cô đơn
Bởi không có ai khác
Nhưng lại chẳng cô độc
Chúa và Mẹ ở bên.
Xin Thiên Chúa thương xót
Những người đã ly trần
Bởi ác quỷ cô-vít
Xin cho họ nghỉ yên.

TRẦM THIÊN THU

 

'Chấp nhận và kiên trì sống tích cực, đại dịch rồi sẽ qua'

Kỳ thực, vấn đề không nằm ở cuộc sống mà là thái độ chấp nhận hoặc không chấp nhận của chúng ta với mọi hoàn cảnh, dù là tồi tệ nhất trong cuộc đời.

Thời gian vừa qua, hẳn nhiều người trong chúng ta cảm thấy mỏi mệt vì khoảng thời gian phải ở nhà vì dịch bệnh. Ai cũng mong dịch bệnh mau qua đi, để quay về cuộc sống bình thường.

Tuy nhiên, bạn có chắc rằng khi hết dịch sẽ yêu lại cuộc sống tất bật, quay cuồng với công việc văn phòng suốt 8 tiếng?

Kỳ thực, vấn đề không nằm ở cuộc sống mà là thái độ chấp nhận hoặc không chấp nhận của chúng ta với mọi hoàn cảnh, dù là tồi tệ nhất trong cuộc đời.

Bằng lòng với những điều bình thường nhất

Trong quyển sách Trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu của giáo sư Rando Kim, có trích dẫn một câu nói tiếng La-tin rất hay: “Amor Fati” dịch ra tiếng Việt là “Hãy yêu lấy số mệnh của bạn”.

Hàm nghĩa đơn giản của câu này là khuyên chúng ta nên thực hành chấp nhận mọi điều đã, đang và thậm chí chưa xảy ra, chủ động điều chỉnh tâm thức của bản thân, để hướng đến một cuộc sống tích cực nhất.

Tôi đặc biệt tâm đắc triết lý này và nhận ra bản thân có thể áp dụng nó, để nhận ra mình cần phải học cách bằng lòng và sống ra sao trong những ngày bị ảnh hưởng bởi đại dịch Covid-19.

Chẳng hạn như thời điểm này, nhiều người rất thèm được quay về cuộc sống như trước đây. Có bạn thèm được chạy xe dạo quanh phố phường, ra phố đi bộ ngắm Sài Gòn về đêm.

Cũng có người muốn được hòa mình vào dòng xe tấp nập những giờ cao điểm mỗi buổi sáng và lúc tan tầm. Chúng ta rất muốn được đến công ty, trò chuyện với đồng nghiệp, vui vẻ hẹn nhau đi mua sắm sau giờ làm việc. Những bạn trẻ lại thèm được hẹn hò bạn bè tụ tập cà phê, đùa giỡn đủ chuyện trên đời.

Tuy nhiên, ngẫm kỹ lại xem, có phải cũng chính chúng ta trong khoảng thời gian trước đây đã từng vô cùng chán ghét cuộc sống ồn ã ở đô thị này không? Bạn đã từng cáu gắt khi len lỏi vào đám đông kẹt xe đang nhích từng chút trên đường, thỉnh thoảng lại bị hối thúc bởi tiếng còi xe inh ỏi phía sau.

Rồi cũng chính bạn có những ngày mệt mỏi với công việc văn phòng, đã mơ mộng nghĩ đến một ngày làm freelancer (làm việc tự do), có thể tự chủ thời gian cho cuộc sống. Và đương nhiên cả việc vì bạn quá bận rộn nên đã từ chối rất nhiều cuộc hẹn cà phê với bạn bè, để lời hứa hẹn “hôm nào” trở thành lời hứa suông phổ biến nhất. Kỳ thực, chúng ta đã từng sở hữu tất cả mà vẫn không hề biết trân quý những điều nhỏ bé mình muốn.

Sau này, khi bắt đầu lẽ bình thường mới, bạn có thật sự yêu quý cuộc sống như trước đây không? Chẳng phải trước đây, mỗi chúng ta vẫn từng mơ ước cuộc sống chậm rãi, thảnh thơi như thế này phải không?

Bạn từng thèm có một kỳ nghỉ dài, ngoài kỳ nghỉ Tết vì từ khi đi làm đã chẳng còn khái niệm “nghỉ hè” như lúc còn đi học. Chẳng phải, đây là dịp hiếm hoi bạn được ở nhà dài ngày, được “sống chậm” và kết nối với những người thân thương trong gia đình đó sao?

Không những thế, đây cũng là thời gian bạn học cách bằng lòng và chấp nhận vượt lên để sống và sống tốt đẹp hơn cuộc đời của chính mình.

Học cách chấp nhận cuộc sống như nó vốn thế

Trong cuộc trò chuyện gần đây, tôi hỏi một cậu bạn từng mở một cửa hàng rất lớn rằng kinh doanh là một trải nghiệm như thế nào? Cậu ấy thở dài bảo lúc ăn nên làm ra thì sống khá thoải mái, ít lo lắng, mỏi mệt với đời.

Dù thế trong những ngày dịch bệnh thế này, hàng không nhập được, cửa hàng cũng chẳng mở, khiến thu nhập hằng tháng bị tổn thất mà chi phí cố định vẫn phải trả. Người bạn từng làm ăn rất phát đạt ấy lại thèm được nhận lương đều đặn như những người đi làm công sở như tôi.

Ngẫm lại, tôi thấy bản thân thật may mắn vì vẫn còn công việc ổn định trong dịch bệnh. Nhìn chung, mọi lựa chọn trên đời đều có giá trị của riêng nó. Kinh doanh sẽ đem đến cho bạn lợi nhuận cao nhưng rủi ro cũng vô cùng cao, làm việc hành chính an toàn nhưng thu nhập không cao và ít có cơ hội làm giàu.

Tuy nhiên, vào thời điểm này, chính những công việc mà bản thân từng thấy nhàm chán lại mang đến cho tôi cảm giác an toàn nhất, ít nhất là đủ tiền để bản thân tiêu dùng mỗi tháng.

Cũng trong thời gian giãn cách lần này, tôi đã học được cách bình ổn tâm lý, lắng nghe chính mình nhiều nhất có thể. Và tôi nhận ra rằng con người ta vốn dĩ là một thực thể rất kỳ lạ.

Khi sở hữu cuộc đời bình yên, chúng ta lại thấy nó rất tầm thường, nhạt nhẽo nhưng khi sóng gió ập đến, mỗi người lại thèm khát cuộc sống bình yên như trước đây. Kỳ thực, mỗi chúng ta vẫn luôn sở hữu trong tay mình tất cả mọi thứ nhưng lúc nào cũng cảm thấy bản thân chẳng có gì.

Thay vì suy nghĩ tiêu cực, hãy học cách chấp nhận cuộc sống như nó vốn thế, chấp nhận mọi khó khăn không mong đợi, để sống trọn vẹn từng phút giây của cuộc đời.

Cũng bởi mọi điều xảy ra đều có lý do và nó sẽ trở thành sức mạnh của chúng ta, mọi khó khăn đều trở thành động lực khiến bạn trở nên tốt đẹp hơn. Hiện tại, bạn đang ở trong nhà và khát khao có một cuộc sống bình thường như trước ư?

Hãy kiên trì sống một cách tích cực và mạnh mẽ nhất, vì chắc chắn cơn đại dịch rồi sẽ qua đi, chúng ta sẽ được quay lại cuộc sống như trước đây.

Huỳnh Thị Bội Nhu

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan