SUY NIỆM CHÚA NHẬT 23 THƯỜNG NIÊN_B

03-09-2021 155 lượt xem

[Is 35,4-7a / Gc 2,1-5 / Mc 7,31-37]

Mục Lục

ĐẤNG GIẢI PHÓNG - + ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

NGHE VÀ NÓI - Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

CHÌA KHÓA TÂM LINH - Thomas Aq. Trầm Thiên Thu

LẮNG NGHE CHÚA NÓI- NÓI VỚI CHÚA - Lm. Anphong Vũ Đức Trung, O.P.

‘ÉP-PHA-THA’ HÃY MỞ RA! - Lm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

NIỀM VUI CÓ CHÚA - Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

ĐIẾC TÂM LINH - Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

BÀI HỌC YÊU THƯƠNG - Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

NHIỆM VỤ CỦA TAI VÀ MẮTBs. Nguyễn Tiến Cảnh, MD

Thơ: MỞ KHÓA CUỘC ĐỜI - Viễn Dzu Tử

Thơ: CHÚA CẢI HÓA ĐỜI SỐNG CON - (Thế Kiên Dominic)

-----------------------------------------------------------------------------------------------------

ĐẤNG GIẢI PHÓNG

Kinh Thánh trình bày với chúng ta Thiên Chúa vừa là Đấng Sáng tạo, vừa là Đấng Giải phóng. Là Đấng Sáng tạo, Ngài làm cho vạn vật từ hư vô trở thành hiện hữu; là Đấng Giải phóng, Ngài dẫn đưa con người tới bến bờ của tự do. Như thế, người tin Chúa luôn cảm thấy vinh dự và tự hào, vì được Chúa dựng nên, đồng thời cũng được Ngài cứu thoát. Lịch sử dân tộc Do Thái đã chứng minh điều này.

Bài Sách thánh thứ nhất trích ngôn sứ Isaia. Tác giả mời gọi chúng ta hãy can đảm và đừng sợ. Đừng sợ! bởi vì Thiên Chúa sắp can thiệp. Ngài sắp đem lại cho dân Ngài chiến thắng. Đoạn sách này được viết trong bối cảnh dân Do Thái còn đang lưu đày tại Babylon, vào thế kỷ thứ sáu trước Công nguyên. Nơi lưu đày tha hương đất khách, ngày đêm họ tha thiết khẩn cầu Thiên Chúa cứu giúp, giải phóng và đưa họ về quê cha đất tổ. Chính lúc họ đang âu sầu khổ cực, Chúa nói với họ qua ngôn sứ Isaia: “Hãy nói với những kẻ nhát gan: can đảm lên đừng sợ! đã đến thời Thiên Chúa cứu thoát“. Với giọng văn hùng hồn mạnh mẽ, vị Ngôn sứ diễn tả ngày Chúa can thiệp bằng những hình ảnh rất vui tươi sinh động: người mù sẽ nhìn thấy, kẻ què sẽ đi được, người điếc sẽ nghe thấy và người câm sẽ reo hò. Ước vọng nóng bỏng của người mù là có thể nhìn, của người què là đi được, của người câm là có thể nói, của người điếc là có thể nghe. Qua hình ảnh diễn tả, vị Ngôn sứ muốn khẳng định rằng, vào ngày Thiên Chúa can thiệp, con người sẽ đạt được tất cả những gì mong muốn chờ đợi. Thiên Chúa sẽ bù đắp cho họ nỗi thống khổ họ đã phải chịu trong quá khứ và ban cho họ tràn đầy niềm vui. Sau gần 40 năm lưu đày tại Babylon, Chúa đã dùng Vua Kirô người Ba Tư để trả tự do cho người Do Thái vào năm 538. Kirô là vị vua giải phóng dân Israen khỏi cảnh lưu đày. Ông được coi như sứ giả Chúa gửi đến. Từ đây, cảnh lưu đày chấm dứt. Vua Kirô cũng là người cho phép dân Do Thái hồi hương, tái thiết Đền thờ và quê hương xứ sở. Sau những tháng ngày xa quê, họ trở về trong niềm vui vỡ òa. Lời tiên báo của ngôn sứ Isaia đã được thực hiện. Người Do Thái hát vang bài ca: “Khi Chúa dẫn tù nhân Sion trở về, ta tưởng như trong mơ…” (Tv 126,1).

Với nhãn quan Kitô giáo, cuộc trở về của người Do Thái từ kiếp lưu đày là hình bóng cho cuộc giải phóng con người mà Thiên Chúa sẽ thực hiện. Đức Giêsu, Ngôi Lời nhập thể, đã đến giải thoát nhân loại khỏi ách nô lệ của tội lỗi và dẫn đưa họ về với Chúa Cha. Người hứa ban cho họ tự do đích thực, không còn bị tội lỗi chi phối và điều khiển. Người tin vào Chúa Giêsu sẽ không còn là nô lệ của tội lỗi, nhưng được mặc lấy sự thánh thiện. Những dấu chỉ Thiên sai đã xuất hiện vào thời Chúa Giêsu. Thánh Mác-cô đã ghi lại một phép lạ Chúa chữa người vừa câm vừa điếc. Nhờ tác động của Chúa, “tai anh ta mở ra và lưỡi như hết bị buộc lại”. Kiểu nói của Mác-cô muốn diễn tả người bị câm điếc cũng giống như một tù nhân. Anh ta bị nhốt kín nên giờ được mở ra, bị xiềng xích gông cùm nên giờ được tháo cởi. Nói tóm lại, anh được giải phóng khỏi cảnh tù tội và được đưa trở lại hội nhập với cuộc sống bình thường. Thánh Mác-cô cũng là một tác giả hay nói đến việc Chúa Giêsu cấm người ta loan tin, sau mỗi khi Người làm phép lạ. Đây là lối trình bày có chủ ý, vì thánh Sử muốn liên hệ đến những “trào lưu thiên sai” thời bấy giờ, muốn chủ trương một đấng thiên sai theo kiểu trần tục, mang màu sắc chính trị. Chính vì thế, Chúa Giêsu không muốn người ta đồn thổi về Người như một vị anh hùng của thời đại theo nhãn giới trần gian.

Đức Giêsu Kitô đã đến trần gian để giải phóng con người khỏi quyền lực tà thần. Quả thật, con người được Thiên Chúa sáng tạo có ý chí và tự do, nhưng con người cũng bị cầm buộc bởi biết bao thứ quyền lực: tiền bạc vật chất, đam mê dục vọng, ghen ghét hận thù, ích kỷ vô tâm. Con người vừa bị giam cầm bởi những quyền lực bên ngoài, vừa bị giam cầm bởi những khuynh hướng bên trong, tức là do chính bản thân mình. Chúa Giêsu giúp chúng ta thoát khỏi những ràng buộc đó để trở nên những con người tự do, không còn bị lệ thuộc, để rồi chúng ta toàn tâm toàn ý phụng sự Thiên Chúa trong tình con thảo thân thương.

Hình ảnh Thiên Chúa là Đấng Giải phóng hướng chúng ta về niềm hy vọng. Quả vậy, trong cuộc sống hôm nay, đối diện với sự dữ, thiên tai, chiến tranh, bạo lực, nhất là đại dịch Covid-19, nhiều người cảm thấy hoang mang. Nhiều người khác lại phàn nàn kêu trách Chúa trước thảm hoạ mà nhân loại đang phải gánh chịu. Là những người tín hữu, chúng ta tin rằng Chúa không dửng dưng trước nỗi thống khổ của con người. Chúng ta tin rằng Ngài sẽ can thiệp để cứu giúp chúng ta. Nếu trong Phúc âm, nhiều lần Chúa Giêsu đã chữa lành người liệt, người mù, người câm, người bị quỷ ám và thậm chí đã cho người chết được sống lại, thì chúng ta tin rằng người không bỏ rơi chúng ta trong hoạn nạn đau thương. Sứ điệp của Lời Chúa là sứ điệp của niềm hy vọng. Đời sống người Kitô hữu cũng được ghi dấu bởi niềm hy vọng vào quyền năng của Thiên Chúa. Ngài là Cha yêu thương và là Đấng Giải phóng con người.

Ephata – Hãy mở ra! Đó là lệnh truyền kèm theo phép lạ để chữa người điếc và ngọng. Chúng ta cũng cần cầu xin Chúa quyền năng mở tai chúng ta để lắng nghe Lời Chúa, mở mắt chúng ta để nhận ra những nhu cầu và nỗi thống khổ nơi anh chị em xung quanh. Bằng một lối hành văn rất đơn sơ cụ thể, Thánh Giacôbê, trong bài đọc II, đã giáo huấn chúng ta bằng những ví dụ cụ thể, cho thấy ở đời này, chúng ta có khuynh hướng trọng người giàu, khinh người nghèo. Một người giàu có thì được đón tiếp trọng vọng, trong khi một người nghèo khó thì được đón tiếp miễn cưỡng và hững hờ. Hậu quả của quan niệm đầy thành kiến đó là một thứ bác ái bằng môi miệng. Theo thánh Giacôbê, điều nguy hại là thái độ phân biệt này tồn tại ngay trong các buổi hội họp của cộng đoàn hoặc trong các cử hành phụng vụ. Thánh nhân mời gọi chúng ta hãy nhận ra nơi những anh chị em nghèo sự phong phú giàu có của Đức tin. Lý do để sống bình đẳng còn dựa trên ơn gọi chung của mọi tín hữu, đó là ơn gọi thừa hưởng vương quốc vĩnh cửu mà Chúa đã hứa ban cho những ai yêu mến Người. Như vậy, giữa cuộc sống còn nhiều thiếu thốn và khổ cực, tình liên đới của người Kitô hữu với anh chị em mình sẽ góp phần diễn tả lòng thương xót của Chúa, góp phần loan báo Tin Mừng của Người.

Cuộc sống này bao la và vô cùng phong phú. Có những điều chúng ta không thể cảm nhận bằng con mắt giác quan, nhưng còn bằng lý trí, bằng con tim và nhất là bằng Đức tin. Xin cho chúng ta có con mắt tâm hồn sáng suốt. Con mắt tâm hồn trong sáng sẽ giúp chúng ta nhận ra đâu là con đường chính trực; đôi chân nhiệt thành sẽ giúp chúng ta ra khỏi vỏ bọc ích kỷ của mình để đến với tha nhân; đôi tai tinh thông sẽ giúp ta lắng nghe và thực hành Lời Chúa; môi miệng chân thành sẽ giúp ta nói những lời thân thiện. Xin Chúa mở miệng chúng ta để chúng ta biết ca ngợi Chúa và dùng lời nói nối kết tình hiệp thông. Như thế, chúng ta đã thực sự được Thiên Chúa giải phóng và trở nên con người tự do, sự tự do của những ai tin tưởng phó thác nơi Ngài.

Chúng ta hãy tâm niệm lời dạy của Đức Thánh Cha Phanxicô: “Không bao giờ được chán nản, đừng mất niềm tin, đừng bao giờ để cho niềm hy vọng của các con bị dập tắt. Thực trạng có thể thay đổi, con người có thể thay đổi. Các con hãy tìm cách là những người đầu tiên mang lại điều tốt lành, đừng học thói quen làm điều ác, nhưng đánh bại nó bằng điều tốt lành.” mục lục

+ ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

NGHE VÀ NÓI

Lưỡi và tai là hai cơ quan truyền thông của con người. Ai bị điếc và câm thì mất hai phương tiện quan trọng đó. Nghe và nói như hai cánh cửa mở ra thông giao với thế giới bên ngoài. Lưỡi như có sợi giây buộc lại, tai như cánh cửa bị khóa kín, những người câm điếc bị tách khỏi thế giới chung quanh vì không hiểu được người khác, và người khác không hiểu được họ.

Có dịp đến thăm Trung tâm Khiếm thính Lái Thiêu, Thuận An, Bình Dương hay Trung tâm Khiến thị Ánh Sáng tại Lagi, Bình Thuận, sẽ thấy câm điếc và mù loà thật là khổ sở ! Cảm thông với những người câm điếc, người mù loà, chúng ta mới thấy quý cái tai cái miệng và đôi mắt của mình. Lúc ấy mình sẽ nhận ra rằng, nghe nói và thấy là ân huệ và là quà tặng lớn lao Thiên Chúa ban.

Trang Tin mừng hôm nay kể câu chuyện Chúa Giêsu chữa lành một người vừa điếc vừa ngọng: “họ đem đến cho Người một kẻ vừa điếc vừa ngọng, và xin Người đặt tay trên anh”. Mọi lần Đức Giêsu chỉ đặt tay, hoặc nói một lời, thậm chí người ta chỉ cần sờ vào áo Người là xong. Lần này thì “Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông”, rồi làm nhiều động tác: đặt ngón tay vào lỗ tai, lấy nước miếng bôi vào lưỡi anh ta, ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói “Epphata” nghĩa là “hãy mở ra”. Kết quả: “lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng”. Anh này được chữa cả cả tai và lưỡi một lượt. Tại sao Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông? Tại sao Người làm nhiều động tác hơn mọi khi?

Chúa Giêsu đem người điếc ra khỏi đám đông. Đây là sự quan tâm thật dịu dàng. Người điếc luôn ngượng nghịu lúng túng. Theo một vài phương diện thì điếc còn khó chịu hơn đui. Người điếc biết mình không nghe được, nên trong đám đông khi có người tức tối hét vào tai, cố nói cho nghe, người điếc càng cảm thấy thất vọng hơn. Chúa tỏ sự ân cần, trân trọng vì biết người điếc đang gặp khó khăn trong đời sống. Người chạm vào tai, vào lưỡi. Người ngước mắt lên trời để chứng tỏ rằng chỉ có Thiên Chúa mới giúp được cho loài người, “một cử chỉ cầu nguyện và khẩn nài quen thuộc cho thấy quyền năng của Đức Giêsu từ đâu mà có”, rên một tiếng như than thở với Thiên Chúa, “một lời mời gọi sức mạnh thần linh đến để chiến thắng quyền lực sự dữ” (chú giải của Fiches Dominicales), rồi phán một lời như lời tạo dựng. Lời nói và cử chỉ của Chúa Giêsu hiệu lực ngay tức thì: đôi tai của người câm mở ra, lưỡi của anh như được tháo cởi, anh bắt đầu nói rõ ràng.

Dân chúng ca tụng: “Ngài làm được mọi sự tốt đẹp. Ngài làm cho người điếc được nghe, người câm được nói”. Lời thán phục đó vang vọng lại lời Ngôn sứ Isaia: “Đấng Thiên Sai sắp đến cứu thoát anh em. Lúc đó mắt người mù sẽ mở ra, tai người điếc sẽ nghe được. Lúc đó, chân người què sẽ nhảy như nai và lưỡi người câm sẽ nói sỏi sàng” (Is 35,3-7). Dân chúng nhận ra Đấng Thiên Sai đã đến và Ngài đang thực hiện lời tiên tri Isaia trước mắt họ. Giữa đám đông chứng kiến phép lạ lại có những người giả điếc, giả câm trước Lời Chúa. Họ cố chấp không đón nhận sự thật. Đó là những người Pharisiêu: “Họ có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe!”. Họ đang điếc trước công lý, câm trước sự thật, mù trước phép lạ đang diễn ra. Vẫn có đó nhiều người như những Pharisiêu mọi thời mọi nơi, họ nghe rõ, nghe đúng, nhưng làm như không nghe, không biết. Biểu hiện nơi những người này là không dám nói, có nói thì nói không đúng hay nói kiểu nói ngọng. Bài đọc thứ nhất cho ta chìa khóa tìm ra nguyên nhân của căn bệnh này đó là sự sợ hãi, thiếu can đảm. Thiên Chúa truyền cho ngôn sứ Isaia: “Hãy nói với những kẻ nhát gan: “Can đảm lên, đừng sợ!”. Chúa Giêsu đã nhiều lần nhắn nhủ các môn đệ rằng: hãy can đảm lên, đừng sợ! Khi sống lại, Đấng Phục lặp đi lặp lại nhiều lần “đừng sợ” với các môn đệ. Sợ khổ, sợ bị thua thiệt, sợ bị bách hại...là những cái sợ khiến nhiều người hành xử như chẳng thấy, chẳng nghe và họ đã không dám mở miệng. Họ cần được mở tai, mở mắt, mở miệng lưỡi để đón nhận Lời Chúa, để tin vào Ngài.

Tất cả mọi thứ khuyết tật đều có thể xảy ra nơi thân xác con người. Có những người dị tật, người mù, kẻ đui, người điếc, kẻ thiếu tay, người thiếu chân, tứ chi bất thường, đa số khi sinh ra họ đã mang thân phận như thế. Hầu như những khiếm khuyết tự bẩm sinh rất khó có thể chữa lành. Khoa học kỹ thuật có thể can thiệp để chữa lành một phần qua các cuộc giải phẫu. Cách tốt nhất mà khoa học có thể giúp là sáng chế những dụng cụ thích hợp để những người bị dị tật hay khiếm khuyết có thể tự sử dụng để bước vào đời.

Câm và điếc là tật nguyền của lưỡi và tai. Lưỡi không thể nói và tai không thể nghe. Không nói được và không nghe được khiến cho người câm điếc không hiểu được thế giới chung quanh họ, và thế giới chung quanh cũng bị ngăn cách với người câm điếc. Đó là câm điếc thể lý.

Trong nhân gian, còn có nhiều bệnh câm điếc khác. Câm điếc vì khác biệt ngôn ngữ và văn hóa. Câm điếc vì hiểu lầm, vì định kiến.Câm điếc vì bịt tai không muốn nghe và ngậm môi vì giận dữ. Câm điếc trước sự thật, giả câm giả điếc không dám làm chứng cho chân lý. Câm điếc khi không nghe được những nỗi niềm ray rứt của người khác. Câm điếc khi dửng dưng trước những đau khổ của những người bệnh hoạn, tật nguyền, của trẻ thơ bơ vơ.Nhưng còn có một loại câm điếc khác to lớn hơn, nguy hiểm hơn, đó là câm điếc tâm linh. Khi bị câm điếc tâm linh, ta không nghe được Lời Chúa nói với ta trong tâm hồn, hay dạy dỗ ta qua Tin Mừng. Không dám mở miệng để ngợi khen Chúa và làm chứng cho Ngài. Đó là lúc ta bỏ ngoài tai lời của Chúa nói với ta về sự thật, về chân lý, về yêu thương và hòa giải. Khi bị câm điếc tâm linh, ta ngoan cố ở lỳ trong tội lỗi, ta cố tình ở lỳ trong cái chết của tâm hồn, không thèm nghe lời mời gọi hối cải thúc dục của Chúa Thánh Thần. Nếu câm điếc thể lý đáng buồn và đáng sợ, thì câm điếc tâm linh còn đáng buồn và đáng sợ gấp bội. Câm điếc tâm linh làm ta lìa xa Chúa, đánh mất Ơn Thánh Sủng, dẫn đưa ta đến cái chết đời đời. (từ R. Veritas)

Nhiều người không câm điếc về thể lý nhưng lại câm điếc tinh thần, câm điếc tâm linh. Có người giả điếc giả câm để khỏi nghe lời giáo huấn của cha mẹ hay đấng bậc bề trên, để khỏi phải thực thi điều hay lẽ phải, thậm chí còn giả mù để khỏi thấy những nhọc nhằn của tha nhân, hay tội lỗi của chính mình.

Người ta bị câm điếc tinh thần khi tự đánh mất khả năng lắng nghe những người xung quanh mình, không còn lắng nghe tiếng nói của lương tâm để làm lành lánh dữ.Người ta bị câm điếc tinh thần khi đóng lòng mình lại, không còn nghe nỗi đau của những người khốn khổ. Người ta bị câm điếc khi đánh giá người khác theo tiêu chuẩn bên ngoài, vật chất, trọng người giàu mà coi thường người nghèo như được nói ở bài đọc II. Đó là một thứ câm điếc tinh thần mà Chúa đã cảnh báo: "Các anh có mắt mà như mù, có tai mà như điếc".

Người ta bị câm điếc tâm linh khi không nghe tiếng Chúa để nói những lời sự thật, lời yêu thương, lời hòa giải. Nhiều lúc người ta chỉ nói những lời độc hại, gây chia rẽ và đau khổ cho nhau. Người đời thường hay đổ thừa mọi điều là do "cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo". Nhưng cái lưỡi chỉ có thể làm nên những chuyện xấu xa nếu nó được hỗ trợ của cái tai không biết phân biệt tốt xấu, thật giả.

Người bình thường luôn có đôi tai thính, cái miệng đẹp. Cần phải nói và nghe bằng con tim. Mở tai ra để lắng nghe Lời Chúa, lời anh em, đừng “nghe tai này lọt qua tai khác”, đừng nghe “như nước đổ lá khoai”. Mở miệng lưỡi ra để nói Lời Chúa, lời yêu thương đem lại niềm vui hạnh phúc. Mở trái tim để lắng nghe những nỗi niềm và đau khổ của những người xung quanh. Mở tai ra để lắng nghe Lời Chúa và lời anh em, mở rộng tâm hồn ra để đón nhận Chúa và đón nhận anh em. Mở miệng ra để nói lên sự thật, nói những lời xây dựng thay vì phá đổ, lời tha thứ thay vì oán thù, lời yêu thương thay vì ghen ghét, lời hòa giải thay vì phân ly. Có như vậy, chúng ta sẽ trở thành những người có khả năng đối thoại thân tình với Chúa và với anh em.

Khi phục hồi người câm điếc trong khả năng nghe và nói, Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta rằng, con người không chỉ sống bằng cơm bánh, mà còn bằng Lời Chúa nữa; con người chỉ có thể sống thực, sống trọn phẩm giá con người, khi biết mở rộng tâm hồn đón nhận và sống Lời Hằng Sống của Chúa. Hãy “cởi mở đón nhận Lời và Hành động của Đấng Cứu Thế”, và “đừng sợ hãi khi phải ‘công bố’ chúng với thế giới”. (x. J. Hervieux, Tin Mừng Máccô, Centurion, tr.107).

Lạy Chúa Giêsu, mỗi khi tham dự thánh lễ, con đều thực hiện một cử chỉ thật quen thuộc, đó là sau khi nghe bài Phúc Âm, con đọc: "Lạy Chúa vinh danh Chúa", và làm dấu thánh giá trên trán, trên môi, trên ngực, xin Chúa cho con biết mở trí, mở lòng, mở trái tim với niềm tin yêu. Xin Chúa mở trí khôn con, mở miệng lưỡi con, mở trái tim con, để con được hiểu, cảm nhận và nói lời của Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã cho người điếc nghe được và người câm nói được, xin cho con biết mở tai để lắng nghe lời Chúa và mở miệng để loan truyền Tin Mừng. Xin cho con luôn nói những lời yêu thương, cam đảm nói lời sự thật, chân thành nói lời xây dựng, xin cho con biết quan tâm nhiều hơn để lắng nghe để thấu hiểu và cộng tác với mọi người sống tinh thần Phúc Âm. Amen. mục lục

Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

CHÌA KHÓA TÂM LINH

Khẩu hiệu của trường nữ sinh Công giáo SJB (St. Jean Baptiste High School – Trường Trung Học Thánh Gioan Tẩy Giả), GP New York, thật tuyệt vời: “Parare Domino plebem perfectam – Chuẩn bị cho Thiên Chúa một dân tộc hoàn hảo.” Đó là loại chìa khóa chuyên biệt để “mở” tương lai. Ước gì nền giáo dục của Việt Nam cũng biết “mở ra” hướng tốt lành như vậy!

Trong thời gian nguy kịch vì dịch cúm Tàu hiện nay tại Việt Nam nói chung, cách riêng theo thứ tự là Saigon, Bình Dương và Đồng Nai, lời nhắc nhở của Thánh Marguerite Marie Alacoque (1647-1690, người được Chúa Giêsu mặc khải Thánh Tâm) thực sự cần thiết để mỗi chúng ta cố gắng tích cực hơn: “Một linh hồn công chính có thể xin được ơn tha thứ cho cả ngàn tội nhân.” Đó là điều đẹp lòng Chúa và sẽ được Ngài tha thứ như Ngài đã thay đổi số phận của dân thành Ninivê xưa.

Cái gì bị khóa thì phải được mở. Nhiều dục vọng sinh ra tai họa, thế là “bị khóa.” Con người quá bận rộn nên đánh mất trái tim và hủy diệt tấm lòng. Đó là một cách Thiên Chúa cảnh báo con người, phải dừng lại để được mở ra. Đại dịch hiện nay cho thấy tình trạng sống của con người đang bị khóa chặt, cần phải hồi tâm để được Thiên Chúa mở khóa.

Đơn giản và dễ hiểu: Mở ra ngược với đóng vào, khép lại. Chỉ những gì bị đóng mới cần được mở. “Vừng ơi, mở ra!” là câu thần chú đã được Kasim sử dụng để mở cửa hang trong truyện “Nghìn Lẻ Một Đêm” – truyện cổ dân gian của Ai Cập và Ba Tư, nói về Ali Baba và bốn mươi tên cướp. Kasim là anh của Ali Baba, giàu có và tham lam, nhưng không mở được cửa hang nếu niệm các câu thần chú khác. Ổ khóa nào thì phải dùng chìa khóa đó.

Có nhiều dạng khóa và cần được mở: Mắt mù, miệng câm, tai điếc,... Thậm chí đôi khi tim cũng cần được mở – chẳng hạn, mở van tim vì bị hẹp. Các cơ phận rất cần mở để cơ thể hoạt động bình thường, đúng chức năng. Tuy nhiên, tâm linh còn cần được mở hơn: Mở ra với Thiên Chúa, với tha nhân, với đức tin, với đức khôn ngoan, với việc thiện, với đức ái, với lòng thương xót,...

Thật thú vị với nhận xét của đại nhân Khổng Tử: “Đạo làm quân tử có bốn điều đúng: Mạnh dạn khi làm điều nghĩa, nhũn nhặn khi nghe lời can gián, lo nghĩ khi nhận bổng lộc, và cẩn thận đối với việc sửa mình; đời có bốn cái lo: Lo đức ít mà được sủng ái nhiều, lo công lập được ít mà được hưởng nhiều bổng lộc.” Câu nói này thực sự khiến chúng ta phải quan ngại, bởi vì đôi khi mình đang “bị khóa” mà cứ tưởng đang “mở rộng.”

Qua trình thuật Is 35:4-7a, ngôn sứ Isaia cho biết: Sau khi xử tội Êđôm và Giêrusalem toàn thắng, Thiên Chúa sai ngôn sứ Isaia nói với những kẻ nhát gan: “Can đảm lên, đừng sợ! Thiên Chúa của anh em đây rồi; sắp tới ngày báo phục, ngày Thiên Chúa thưởng công, phạt tội. Chính Người sẽ đến cứu anh em.” Thiên Chúa ra tay cứu thoát những bần dân khốn khổ vì họ bị thế lực trần gian đàn áp, ức hiếp.

Thiên Chúa mở khóa cho họ: Mắt người mù được thấy, tai người điếc được nghe, người què nhảy nhót như nai, miệng lưỡi người câm reo hò. Mọi sự hoàn toàn khác hẳn, thế cờ đảo ngược: Kẻ yếu nên mạnh, chuyển bại thành thắng. Con người biến đổi, thiên nhiên cũng nên khác: Nước vọt lên trong sa mạc, khe suối tuôn ra giữa vùng đất hoang vu, miền nóng bỏng biến thành ao hồ, đất khô cằn có mạch nước trào ra. Mọi thứ đều được chính Thiên Chúa “mở ra” một cách kỳ diệu.

Là con người yếu đuối, ai trong chúng ta cũng có kinh nghiệm về tình trạng bị ma quỷ “khóa chặt” khi phạm tội – tức là bị nó xiềng xích, và rồi lại có kinh nghiệm được Thiên Chúa mở ra khi thành tâm sám hối, không chỉ vài lần mà rất nhiều lần. Vì thế, chúng ta phải luôn tự nhủ: “Ca tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi!” (Tv 146:2) Dù cho hoàn cảnh có thế nào thì Thiên Chúa vẫn mãi là nơi ẩn náu và sức mạnh của các tín hữu: “Muôn dân náo động, muôn nước chuyển lay, tiếng Người vang lên là trái đất rã rời. Chính Chúa Tể càn khôn ở cùng ta luôn mãi, Thiên Chúa nhà Giacóp là thành bảo vệ ta.” (Tv 146:7-8)

Chỉ là hòn đá vô tri vô giác mà Thiên Chúa còn làm cho trở nên con cái của Tổ phụ Ápraham thì mọi thứ khác chỉ là “chuyện nhỏ” đối với Ngài. Vô tri bất mộ. Càng trải nghiệm về Ngài thì người ta càng được mở ra, can đảm công khai mời gọi người khác: “Đến mà xem công trình của Chúa, Đấng gieo kinh hãi trên mặt địa cầu. Người chấm dứt chiến tranh trên toàn cõi thế, cung tên bẻ gẫy, gươm giáo đập tan, còn khiên thuẫn thì quăng vào lửa.” (Tv 146:9-10) Quân IS dù có tàn ác và đe dọa dân lành thì cũng chẳng đáng gì, Thiên Chúa chưa ra tay vì Ngài kiên nhẫn chờ họ hoán cải để được hưởng tình thương xót.

Không chỉ là lời khuyên mà còn là mệnh lệnh khi Thánh Giacôbê dạy chúng ta “phải kính trọng người nghèo.” Cái nghèo ở đây không chỉ nghèo về vật chất mà cả về tâm linh nữa. Người nghèo khổ là đối tượng của Lòng Chúa Thương Xót, Ngài luôn chạnh lòng trắc ẩn và ra tay cứu giúp họ bất cứ lúc nào.

Thánh Giacôbê lịch sự nhắn nhủ: “Thưa anh em, anh em đã tin vào Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, là Chúa vinh quang, thì đừng đối xử thiên tư.” (Gc 2:1) Rồi Thánh Giacôbê đặt vấn đề: “Giả như có một người bước vào nơi anh em hội họp, tay đeo nhẫn vàng, áo quần lộng lẫy, đồng thời có một người nghèo khó, ăn mặc tồi tàn, cũng bước vào, mà anh em kính cẩn nhìn người ăn mặc lộng lẫy và nói: ‘Xin mời ông ngồi vào chỗ danh dự này,’ còn với người nghèo, anh em lại nói: ‘Đứng đó!’ hoặc ‘Ngồi dưới bệ chân tôi đây!’ thì anh em đã chẳng tỏ ra KỲ THỊ và trở thành những THẨM PHÁN ĐẦY TÀ TÂM đó sao?” (Gc 2:2-4) Chắc hẳn lời thật như vậy đang “chạm” vào tự ái của mỗi chúng ta. Cái mà người ta vẫn gọi là bình đẳng thì có thể lại không hề bình đẳng, chẳng hạn trong hệ lụy giàu – nghèo.

Thực tế đời thường cho chúng ta thấy cách cư xử đối lập với Thiên Chúa, không chỉ ở giáo dân, mà cả nơi người mệnh danh là mục tử. Sự thật chứ không hư cấu, không bịa đặt. Họ chỉ thích “chiên béo” và thân thiết với các giáo dân có “máu mặt” hoặc khá giả mà thôi.

Được biết rằng linh mục H. (xứ B., hạt T., Gp X.) nhận một phong bì tiền xin lễ từ một người trong ban hành giáo, linh mục này liền xé phong bì, và nói với giọng gắt gỏng: “Xin lễ có một trăm ngàn sao? Từ nay ông đừng nhận phong bì xin lễ của ai nữa nhé!” Linh mục này thường xuyên “gần gũi” với những người có máu mặt trong xứ. Thật đáng buồn biết bao! Rồi giáo dân sẽ là những con chiên như thế nào khi họ cứ phải chứng kiến các động thái như vậy? Một linh mục trẻ khác (chưa được ba năm), hằng tháng gởi tiền vào ngân hàng, người ta nói là “sướng quá,” linh mục này nói một câu xanh rờn: “Vì tôi là linh mục mà!” Một câu nói xem chừng rất ư bình thường nhưng lại chứa đầy vẻ cao ngạo. Đáng trách hay đáng thương với “máu” Biệt Phái như vậy?

Quả thật, cứ cái “thói” phân biệt đối xử và kỳ thị như họ thì người nghèo không bao giờ được vào Thiên Đàng, bởi vì họ “mở toang” với người giàu có, sang trọng, chức quyền,... nhưng lại “khép chặt” với người hèn mọn, yếu đuối, nghèo khổ,... Nhưng may thay, bởi vì Thiên Chúa hoàn toàn đối lập với họ, Ngài phê bình nặng nề và rõ ràng, luôn nói thẳng nói thật chứ “không vị nể ai.” (1 Pr 1:17) Kẻ nào lộng hành, ỷ thế cậy quyền, mạo nhận mình hơn người khác, chắc chắn Thiên Chúa sẽ “khóa” đối với họ. Ngài không thể “mở” với những kẻ đối lập với Ngài.

Trong xã hội Việt Nam, chúng ta thường nghe nói: “Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi.” Không sai chút nào! Có lẽ ngày xưa Thánh Giacôbê cũng thấy trái tai gai mắt nên mới tiếp tục nhắn nhủ: “Anh em thân mến của tôi, anh em hãy nghe đây: nào Thiên Chúa đã CHẲNG CHỌN NHỮNG KẺ NGHÈO KHÓ trước mặt người đời để họ trở nên NGƯỜI GIÀU ĐỨC TIN và THỪA HƯỞNG VƯƠNG QUỐC Người đã hứa cho những ai yêu mến Người hay sao?” (Gc 2:5) Cách đặt vấn đề rất khó trả lời. Ai mạnh mẽ trả lời thì mới xứng đáng là môn đệ của Thầy Chí Thánh Giêsu, nếu không thì chỉ là “đồ giả.” Mà “đồ giả” thì Chúa Giêsu rất ghét. (xem Mt 23:13-33; Lc 6:24-26; Mt 11:21-24; Lc 10:13-15; Mt 18:7; Mc 9:42-48; Lc 17:1-2; Pl 3:2; Kh 22:15; Mt 23:33)

Chịu khó đọc lại mấy đoạn Kinh Thánh vừa nêu, chắc chắn chúng ta sẽ cảm thấy mình bị điếc và ngọng. Tại sao? Bởi vì lỗ tai lùng bùng và cổ họng ú ớ chẳng thành lời.

Việc Đức Giêsu chữa lành người vừa điếc vừa ngọng được tường thuật trong Mc 7:31-37. Hôm đó, Ngài rời vùng Tia để đi qua ngả Xiđôn, đến biển hồ Galilê vào miền Thập Tỉnh. Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Ngài, và xin Ngài đặt tay trên anh ta. Ngài kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. Kể ra thì Chúa Giêsu cũng chơi “sốc” thật. Thế nhưng đó là cách thức của Ngài, dùng động thái bề ngoài để người ta dễ hiểu mà thôi.

Rồi Ngài ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói: “Épphatha! – Εφφαθα – Hãy mở ra!” Lập tức tai anh ta MỞ RA, lưỡi như HẾT BỊ BUỘC LẠI. Anh ta nói được rõ ràng. Nhưng Ngài cấm họ kể cho người khác biết. Tuy nhiên, phàm nhân vốn hiếu kỳ nên thường thích làm ngược lại. Thật vậy, Chúa Giêsu càng cấm họ thì họ lại càng đồn ra. Mà cũng không nên trách họ, vì họ hết sức kinh ngạc khi chính họ “mục kích sở thị” tỏ tường chứ chẳng phải nghe ai nói lại, thế nên họ bàn tán với nhau: “Ông ấy làm VIỆC GI CUNG TỐT DẸP cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.” Lạ quá mà, không thể không cho người khác biết.

Thành tâm và thành tín, Thánh Vịnh gia cầu xin: “Lạy Chúa Trời, xin MỞ miệng con, cho con cất tiếng ngợi khen Ngài.” (Tv 51:17) Xin được mở miệng để chúc tụng và tạ ơn Thiên Chúa chứ không để mỉa mai hoặc nguyền rủa người khác. Đó cũng là một dạng khiêm nhường. Nhưng cũng nên lưu ý cách triết lý của Lev Tolstoy (người Nga): “Khi bạn ý thức được mình là người khiêm tốn nghĩa là bạn không còn khiêm tốn nữa.” Ước gì mỗi chúng ta luôn biết cầu nguyện với tất cả lòng thành tín!

Yêu thương là chìa khóa vạn năng có thể mở mọi loại khóa. Thánh Vincent de Paul khuyên: “Hãy rộng mở lòng nhân ái cho tha nhân, để không một ai túng thiếu nào gặp được chúng ta mà không được giúp đỡ. Hỏi thử chúng ta sẽ hy vọng vào đâu nếu như Thiên Chúa cũng rút lại lòng nhân ái của Người dành cho chúng ta?”

Lạy Thiên Chúa toàn năng, xin mở khóa đời chúng con và làm cho cửa lòng chúng con không bao giờ khóa chặt trước đau khổ của tha nhân, nhất là trong lúc tù túng vì dịch bệnh hiện nay. Xin siết chặt sợi tình yêu và sợi thương xót của Ngài để chúng con trở nên khí cụ bình an của Ngài. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen. mục lục

Trầm Thiên Thu

LẮNG NGHE CHÚA NÓI-NÓI VỚI CHÚA

Đức Giêsu chữa lành cho một người “vừa điếc vừa ngọng”. Việc chữa lành này xẩy ra tại miền Thập Tỉnh- vùng đất của dân ngoại, phía bên kia biển hồ Galilê. Sự giúp đỡ- đem anh đến với Đức Giêsu, của các bạn bè anh ta thật có ý nghĩa: Giúp anh ta tìm lại ý nghĩa sống trọn vẹn cho cuộc đời mình: Được nghe, được nói, được gần gũi, được giao tiếp, được mở lòng với người khác- vốn là nhu cầu không thể thiếu của bất cứ con người nào.

Chúng ta nghe Chúa nói: -Qua tạo vật là “anh Mặt trời, chị Mặt trăng, anh Lửa, chị Nước, mẹ Đất, chị Chết” (Th.Phanxico Assidi); -Qua Lời của Người trong Kinh thánh, trong Phụng vụ; -Qua các biến cố lớn, nhỏ đang xẩy ra trên hành tinh này. -Nhất là, nơi Đức Kitô, Thiên Chúa đã nói hết những gì cần thiết cho Ơn Cứu Độ của chúng ta. “Vào thời sau hết này, Thiên Chúa đã phán dạy chúng ta nơi Người Con” (Dt 1, 1-2). Liệu chúng ta có nghe được tiếng Chúa nói, thúc giục trong tâm hồn chúng ta, để được thăng tiến trong Đức Tin, Đức Cậy, Đức Mến mỗi ngày không?

Chúng ta nói với Chúa- cầu nguyện, không chỉ bằng ngôn từ, mà bằng cả tâm hồn chúng ta. Như Lời từ tâm hồn vang lên ngợi ca, chúc tụng và tôn thờ Thiên Chúa thế nào, thì Lời từ miệng lưỡi phải kiến tạo an bình và huynh đệ như thế. “Ta dùng lưỡi mà chúc tụng Chúa là Cha chúng ta, ta cũng dùng lưỡi mà nguyền rủa những con người đã được làm ra theo hình ảnh Thiên Chúa. Từ cùng một cái miệng, phát xuất lời chúc tụng và lời nguyền rủa. Thưa anh em, như vậy thì không được” (Gc 3, 9-10). Liệu lời nói của chúng ta có mang lại hạnh phúc vĩnh cửu cho chúng ta không ?; Vì “đến Ngày phán xét, người ta sẽ phải trả lời về mọi điều vô ích mình đã nói. Vì nhờ lời nói của anh mà anh sẽ trắng án; Và cũng tại lời nói của anh mà anh sẽ bị kết án” (Mt 12, 36-37).

Chúng ta mở lòng, mở trí để chấp nhận, chia sẻ, thông cảm, thương yêu anh chị em mình, nhất là gần gũi, khích lệ và nâng đỡ những tâm hồn tan vỡ. Một tâm hồn khép kín như “cửa im ỉm đóng”- vô hồn, vô tri và vô nhân, thì không ai có thể mở được. Sự cố chấp, định kiến, thiếu bao dung có thể như là những “ổ khóa” kiên cố, cứng nhắc không dễ phá bỏ được và làm “biến dạng” khiến con người không còn là chính mình: Tha hóa. Liệu chúng ta sống thanh thản, mở lòng, thông cảm và chia sẻ với mọi người như Ơn Thiên Chúa kêu gọi chúng ta: “Anh em hãy sống cho xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chúa đã ban cho anh em” (Ep 4, 1).

Lạy Chúa Giêsu,

Xin mở lòng chúng con để biết lắng nghe và đón nhận Lời Chúa; Xin Chúa mở miệng chúng con để ngợi khen tôn vinh Chúa; Và xin cho cuộc đời chúng con trở thành lời ngợi ca tình yêu Thiên Chúa với nhân loại. mục lục

Lm. Anphong Vũ Đức Trung, O.P.

‘ÉP-PHA-THA’ HÃY MỞ RA!

Khoa học ngày nay đã sáng chế ra một loại ngôn ngữ bằng dấu chỉ (sign language) để giúp những người bị tật nguyền như câm và điếc có thể giao tiếp với người khác. Tuy nhiên, trong thế giới ngày nay vẫn còn những dạng ‘câm và điếc tân thời’ khác như tiếng nói của những người bị áp bức, nghèo khổ không được đón nhận. Họ có miệng nhưng cũng như không, vì tiếng nói của họ có ai nghe thấu chăng! Và những người có uy quyền và thế lực lại chọn bị điếc để khỏi bị áy náy.

Những người sống cùng thời với Đức Giê-su thì không được như vậy. Vì điếc nên họ không thể nghe và mức độ cảm thông với người khác cũng bị suy giảm. Vì bị câm nên họ không thể nói, vì thế việc làm cho người khác hiểu đuợc tâm tư và nguyện vọng của họ cũng gặp nhiều khó khăn. Tình trạng này kéo dài từ ngày nay sang ngày khác, nên sinh ra khó khăn trong việc giao tiếp. Cuối cùng, cả hai phía đều không vượt qua được các khó khăn này, và cuộc sống của những người bị câm và điếc càng ngày càng bị cô lập và xa cách với cộng đoàn.

Trong trình thuật Tin Mừng hôm nay, Thánh Mác-cô kể lại việc Đức Giê-su đã chữa cho một người vừa bị câm lại bị điếc được khỏi bịnh. Đức Giêsu không chỉ phục hồi tình trạng tật nguyền cho ông mà còn ra tay phá bỏ bức tường ngăn cách giữa ông và cộng đoàn. Từ đó, ông ta nghe được, nói được và cảm thông được với người khác, và ngược lại, người khác cũng dễ dàng nghe, hiểu và thông cảm với ông ta hơn.

Kính thưa anh chị em,

Như vậy, việc chữa lành hôm nay không chỉ dừng lại việc chữa bịnh về mặt thể lý, nhưng còn nói lên việc Thiên Chúa tín trung, giữ lời hứa và tái tạo thế giới mới, một thế giới mà trong đó người ta sẽ không còn thấy bất cứ một nỗi lầm than nào; sẽ không còn tật nguyền nhưng đầy sự sống; sẽ không còn đói khát, âu lo và chiến tranh nhưng là hòa bình. Thế giới sẽ tràn đầy niềm vui và hoan lạc. Đó là một thế giới tuyệt vời mà chính Thiên Chúa đã khai mạc trong Đức Giê-su. Trong ngày đó, những ai tưởng như mình đã chết, đã đui mù, đã câm điếc, què quặt và những tật nguyền giống như thế… sẽ được chữa lành. Tất cả sẽ vùng lên, hân hoan, vui mừng reo hò vì Đấng cứu độ đã đến và giải thoát họ khỏi tất cả những tật nguyền và hoạn nạn nói trên.

Khi Tin Mừng Mác-cô ghi lại cho chúng ta những điều kỳ diệu của Đức Giê-su như việc làm cho người câm nói đuợc, người mù trông thấy và người điếc nghe được thì có nghĩa là lúc mà những gì đã được loan báo về Nước Thiên Chúa bởi các ngôn sứ, đặc biệt ngôn sứ I-sa-ia nay đã được thực hiện. Đức Giê-su, một con người bằng xương bằng thịt đang hiện diện trước mặt ta. Người không chỉ đứng đó mà nhìn ngắm rồi phán dậy. Người hiện diện một cách thật tích cực. Người hiện diện bằng hành động. Những tật nguyền đã làm cho con người sống trong đau khổ nay được tháo bỏ. Những hàng rào quan niệm khiến cho con người bị cô lập và mất đi mối hiệp thông như nói không ra tiếng, nghe không thấy âm sắc… tất cả đuợc cởi bỏ.

Hôm nay, Đức Giê-su đến để khai mạc thời đại mới. Tuy, bổn phận của chúng ta là Tin vào những gì mà Đức Giêsu đã làm. Nhưng, vấn đề không phải là tìm cách làm cho mình có những quyền phép lạ lùng nhưng phải tin rằng những gì mà Đức Giê-su đã thực hành vẫn được thể hiện qua cuộc sống của chúng mình.

Đó là hồng ân. Chúng ta không chỉ là những người thừa hưởng gia nghiệp mà còn có bổn phận làm cho gia nghiệp mà chúng ta đã lĩnh nhận càng ngày càng phát triển rộng lớn hơn. Có nghĩa là, chúng ta cũng đuợc mời gọi, trong cuộc sống, trở thành những người biết san sẻ hồng ân và niềm vui khi được cứu độ cho người khác nữa.

Đó là ân phúc thật trọng đại, vì biết rằng mình đã thuộc về Thiên Chúa. Nhưng làm thế nào, chúng ta làm cho người khác biết được mối tương quan ‘thuộc về’ Chúa của chúng ta cho người khác nhận biết. Có nghĩa là chúng ta cần có chứng từ khiến người khác nhận ra mối tương giao thật mật thiết giữa Chúa và ta. Đây không chỉ là một sự thuộc về dựa trên niềm tin, còn hơn thế nữa, nó cần có các chứng từ kèm theo. Và các chứng từ cần được minh chứng bằng chính cuộc sống mình.

Nói khác đi, những ai đã thuộc về Thiên Chúa thì đều cảm nhận được niềm vui của Thiên Chúa, Đấng giải thoát, nâng đỡ và tháo gỡ những gông cuồng, đau khổ đang đầy đọa cuộc sống ta. Cho nên, trong niềm vui mừng và hân hoan đó, chúng ta không được phép khư khư giữ cho riêng mình mà còn phải biết nghĩ đến người khác, quan tâm cho những ai đang sống với các nỗi khổ đau, đang chịu thiệt thòi mà họ phải gánh chịu; rồi như Đức Giê-su, chúng ta sẵn sàng sống và chia sẻ cho họ nguồn ơn cứu độ mà chính bản thân mình đã đươc lĩnh nhận.

Chúa đã làm xong phần của Người, còn chúng ta, phải làm gì để xứng đáng với vinh dự là môn đệ của Đức Giê-su, Đấng đã mở tai cho người điếc, mở luỡi cho người câm, giải oan cho người bị áp bức và loan báo năm hồng ân của Thiên Chúa cho muôn dân? Vấn nạn này chất vấn và theo chúng ta cả đời và với tư cách của tín hữu, chúng ta không thể ngoảnh mặt làm ngơ trước các đau khổ của những con người mà Chúa đã đến để làm bạn với họ.

Tóm lại, Đức Giêsu đã đến để đưa quyền năng của Thiên Chúa vào thế giới này hầu tái tạo trời mới đất mới và trao ban sự sống mới cho muôn dân thế nào thì chúng ta cũng cần thể hiện như thế. Có nghĩa là cuộc sống của chúng ta cần được mở rộng và mở lớn hơn.

‘Mở’ ra cho bản thân và người khác nhìn thấy Chúa nơi phần sâu thẳm nhất của đời mình.

‘Mở’ cho ánh sáng lời Chúa chiếu thấu tâm can của mình, vì đó là nơi kín ẩn mà Thiên Chúa muốn ngự trị.

‘Mở’ tung những ‘mặt nạ’ khiến dung mạo của Chúa bị bóp méo trong cuộc sống.

‘Mở’ để nhìn, để nghe, để cảm thông, để buớc đến, để an ủi, để vỗ về và để san sẻ tình thương cho bao nhiêu người đang chờ đợi bàn tay và con tim của chúng ta….

Cuối cùng là ‘Ép-pha-tha – hãy mở ra’ để Chúa làm chủ mọi sự trong và ngoài của chúng ta. Amen. mục lục

Lm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

NIỀM VUI CÓ CHÚA

Đặt mình vào hoàn cảnh của dân Israel và của chính người câm điếc trong Tin Mừng Marcô hôm nay, chúng ta sẽ cảm nghiệm được niềm vui có Chúa. Có Chúa mọi sự sẽ trở nên tốt lành, người bệnh được chữa lành.

Lâm cảnh cùng quẫn

Israel được Chúa chọn là dân riêng, vì thế mà được Chúa yêu thương, chăm sóc giữ gìn như con người mắt Chúa. Vậy mà họ đã phản bội lại tình yêu ấy, đi thờ ngẫu tượng, sống bê tha, luân lý suy đồi. Lời Chúa qua các ngôn sứ nhắc nhở đều vô ích, nên lưu đầy là ‘liều thuốc mạnh’ Chúa phải dùng để sửa trị dân. Họ phải chịu cảnh cùng cực cả về thể xác lẫn tinh thần. Họ phải đi bộ cả ngàn cây số, cuộc sống sống thiếu thốn, đức tin bị thử thách, khiến họ đặt ra những câu hỏi: Có Thiên Chúa hay không ? Nếu có thì tại sao Ngài lại để đất nước, thành thánh Giêrusalem và Đền thờ bị phá hủy ? Hay là Thiên Chúa yếu hơn thần Marduk ? Thiên Chúa có còn nhớ lời hứa nữa hay không ?

Khi lâm cảnh cùng cực họ mới nhận ra cái giá phải trả do tội lỗi gây ra. Tội xúc phạm đến Thiên Chúa đã đẩy họ ra khỏi vòng tay yêu thương của, hạnh phúc tiêu tan, họ lâm vào cảnh nước mất nhà tan, lối tận đường cùng trong cảnh lưu đày.

Sống hy vọng vào Chúa

Nhà cửa và thành trì của họ bị tàn phá. Đền thờ bị phá đổ tan hoang. Họ bị cướp bóc và đuổi ra khỏi nhà. Họ phải sống trong thân phận tù đày nơi đất kẻ thù. Thời huy hoàng không còn nữa. Họ phải sống cảnh lưu đày, tương lai mù mịt. Không ai có sức cứu họ thoát khỏi cảnh khổ cực này. Và giả như họ có thoát được cảnh lưu đày, thì làm sao có thể vượt qua được sa mạc khô cằn để về nước, mà có thoát chạy về nước thì ở đó cũng chẳng còn gì.

Trong lúc dân Israel đang bị giam cầm, khó lòng thoát khỏi quân Babylon đánh thì Isai tuyên sấm : "Can đảm lên, đừng sợ ! Này đây Thiên Chúa các người đến để phục thù. Chính Người sẽ đến và cứu thoát các người" (Is 35, 4). Những lời trên mới đẹp làm sao, vì nó chứa đầy tình thương của Thiên Chúa đối với dân đang lâm cảnh nước mất nhà tan, chẳng thể nhìn, nghe không được và lê bước được cũng không xong. Tin vui Chúa đến làm cho người mù nhìn thấy được, người điếc sẽ nghe được, người què nhảy nhót như nai, người câm nói được (x. Is 35, 4-7). Những lời trên thắp sáng niềm tin và hy vọng cho dân Chúa.

"Effatà - Hãy mở ra"(Mc 7, 34). Chúa Giêsu là hiện thân của Thiên Chúa Cha, đến để hoàn tất lời hứa. Lời Chúa Giêsu hô to sau hơi thở dài trước mặt người câm điếc, với bàn tay đưa ra đụng vào tai và lưỡi anh ấy, "tức thì tai anh ta mở ra, và lưỡi anh ta được tháo gỡ, và anh nói được rõ ràng"(Mc 7, 37).

Từ việc chữa lành người câm điếc "mở ra" cho cho thế giới chúng ta một sự khởi đầu với các quan năng nghe Lời Chúa và cất lời ca tụng những điều kỳ diệu của Chúa. Chúa đã làm người để con người bị câm điếc bên trong do tội lỗi có khả năng nghe tiếng Chúa, tiếng của tình yêu nói với con tim, và dạy con người học nói thứ ngôn ngữ của tình yêu, và thông truyền cho nhau những công trình tốt đẹp Chúa đã làm.

Thế giới đang cần Chúa chữa

Ngày nay nhiều người mất khả năng nghe lời Chúa và tiếng nói của đồng loại. Có người mất khả năng nói ngôn ngữ của tình yêu, hòa bình và xây dựng với chính mình cũng như tha nhân. Có người mù không nhìn thấy những điều kỳ diệu của Đấng Sáng Tạo mà ca tụng Chúa, cũng như không thấy được sự tốt đẹp nơi tha nhân.

Isaia loan báo, sẽ đến ngày Thiên Chúa đến đem lại niềm vui khi mở mắt người mù, mở tai người điếc, cho người què đi được và người câm nói được. Tin Mừng cho thấy, Chúa Giêsu đã thực hiện lời Isaia tiên báo năm xưa là chữa lành cho người câm điếc để anh nghe và nói được. Hành động Chúa kéo anh ta ra khỏi đám đông hỗn độn gồm cả dân ngoại lẫn dân Do Thái để anh thuộc về Chúa chứ không còn thuộc về loài người nữa. Chúa Giêsu đặt tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh chứng tỏ Chúa không chỉ đụng chạm đến tai, đến miệng của anh, mà Chúa còn chạm đến trọn con người, gồm trái tim và tâm hồn anh nữa. Chúa Giêsu không chỉ chữa anh khỏi câm, ngọng, Chúa còn mở tai, mở mắt tâm hồn để anh có thể nhận ra Người là Thiên Chúa quyền năng và lắng nghe Lời của Chúa.

Ngày nay, có quá nhiều tiếng ồn bên ngoài và cả bên trong ta, như âm thanh của tiền bạc, danh vọng và các thú vui, làm giảm khả năng nghe, nhìn và nói về Thiên Chúa, lời Chúa không thấm vào tâm hồn chúng ta được. Nhiều người mất khả năng lắng nghe nhau bởi họ không muốn nghe người khác hay họ nói nhiều hơn nghe. Nguy hiểm hơn là tình trạng câm điếc trong tâm hồn đang xảy ra nơi chúng ta, khiến ta không nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa, không nhìn thấy những việc tốt đẹp Chúa làm trong đời ta. Có người điếc vì làm ngơ trước lời kêu cứu của anh chị em đang gặp khổ đau. Có người câm vì sợ hãi không dám nói lên sự thật và không dám bênh vực sự thật. Có nhiều người vì quyền lợi, địa vị hoặc vì một thứ bổng lộc nào đó của xã hội, mà chấp nhận biến mình thành kẻ câm, điếc hoặc mù lòa.

Lạy Chúa, xin đến chạm vào tai, môi miệng và mắt con, để con nghe được tiếng Chúa, thấy được tha nhân và ca tụng Chúa đến muôn thủa muôn đời. Amen. mục lục

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

ĐIẾC TÂM LINH

Bạn có biết ĐIẾC có nghĩa là gì không? Thường thường người ta hay nói điếc là bị hư cái máy nghe, tức là lủng màng nhĩ. Đúng, nhưng chưa đủ, bởi vì có người hai màng nhĩ rõ ràng còn lành lặn, còn tốt nguyên, không hề bị sứt mẻ hay lủng liếc chi cả, nhưng vẫn bị… điếc như thường. Tôi tạm gọi đó là bị ĐIẾC TÂM LINH. Ví dụ:

• Mẹ Giáo Hội dạy bảo, khuyên răn, cảnh cáo con cái: “Không được ủng hộ và không được thực hành những việc trái với luân lý, và đi ngược lại với luật của Thiên Chúa, ví dụ như ngừa thai, phá thai (Abortion), trợ tử (Euthanasia), dùng phôi thai người để thí nghiệm (Stem Cell Research)… Thế nhưng rất nhiều người, trong đó có cả những tín hữu, và cả những chính trị gia Công Giáo…vẫn cứ tỉnh bơ và tệ hơn nữa, còn công khai chống báng, phê bình và chỉ trích Mẹ Giáo Hội…

• Cha mẹ khuyên răn, bảo ban con cái: “Con phải gìn giữ thân xác của con cũng như của bạn con, không được ăn nằm, không được chung đụng, không được ăn ở với nhau trước khi lễ cưới…” thế nhưng con cái cứ tỉnh như ruồi, làm như không có chuyện gì xảy ra, cứ ăn chơi, trác táng, cứ ăn chung nằm chạ rồi sanh con đẻ cái, rồi phá thai rồi triệt sản …

• Cha sở, cha phó, thầy phó tế, giảng từ ngày này qua ngày khác, hết năm này sang năm khác, khuyên điều, mời gọi khản cả cổ: “Các bí tích là những món quà mà Thiên Chúa trao tặng một cách nhưng không, các bí tích sinh nhiều ơn ích cho cả xác và hồn…đặc biệt là bí tích Thánh Thể, Thánh lễ Misa rất cao quý, rất quý trọng, anh chị em hãy sắp xếp thời gian tới tham dự hằng ngày, chịu khó đi xưng tội, rước lễ…” Vậy mà ngày nào lễ cũng chỉ loe ngoe mấy ông bà cụ già, còn thanh niên và các đôi vợ chồng trẻ thì chỉ xuất hiện vào những ngày lễ trọng và những lễ Chúa Nhật.

• Các cha các cụ không ngừng nói về nhân đức công bằng: “Hễ có thì phải nói có, không thì phải nói không, không được gian dối, không được gian lận, không được cho thiên hạ ăn bánh vẽ và thịt lừa, không được làm hôn thú giả, đám cưới giả, khai gian…” thế nhưng bàn dân thiên hạ chẳng nghe gì cả, cứ đua nhau ra tòa li dị giả, về Việt nam cưới vợ giả, nhưng qua đến đây thì lại sống thật với nhau!

• Đức Giám Mục rồi bề trên bảo ban, khuyên nhủ, răn đe và cảnh cáo rằng: “Là linh mục rồi thì con phải làm gương sáng, phải lo chú tâm và chịu khó soạn bài giảng cho tươm tất, phải siêng năng và nhiệt thành trong việc cử hành các bí tích, đặc biệt là bí tích Giải Tội, phải tránh những đam mê, tránh hút thuốc lá, uống bia rượu, nhậu nhẹt …” thế nhưng tôi cứ vâng dạ cho qua lệ, cứ lờ tít đi như chẳng hề có chuyện gì xảy ra cả! Đường tôi tôi đi, cách tôi tôi làm, các đấng nói gì thì mặc các đấng!

Bạn có bị điếc cái kiểu tâm linh giống như trên không vậy? Nếu bạn không bị điếc kiểu đó, thì tôi xin chúc mừng và chia vui với bạn, vì bạn là người may mắn, khoẻ mạnh và là người tốt lành thánh thiện. Còn nếu bạn nhận ra rằng, bạn đang trong tình trạng bị điếc tâm linh, bạn cố tình không muốn nghe những lời dạy dỗ, khuyên răn của ông bà cha mẹ, và đã cố tình bỏ ngoài tai những lời giáo huấn, khuyên bảo của Mẹ Giáo Hội, cũng như của các đấng bề trên thay mặt Chúa ở trần gian này… thì xin bạn hãy thay đổi ngay hôm nay đi.

Xin hãy mau mau chạy đến với một Bác sĩ rất nổi tiếng, Ngài chuyên chữa trị nhũng loại điếc, nhất là điếc tâm linh. Tên của vị Danh Y tài ba này là Giêsu Kitô, Ngài tài giỏi vô cùng và Ngài có những cách chữa bệnh rất ư là độc đáo. Đây là những thông tin về phòng mạch của Bác sĩ Giêsu:

• Điện thoại: 1-800-ĐI XƯNG-TỘI (Phòng Làm Việc)

hoặc 1-333-CẦUNGUYỆN (Di Động 24/7)

• Website: www.thamdựthánhlễ.net hoặc www.thamdựchầuThánhThể.org

• Email: đọckinhthánh@nămphútmộtngày.com

Phải ĐẾN GẶP bác sĩ Giê-su thì Ngài mới khám, mới chẩn đoán và chữa trị cho chúng mình được. Nếu không chịu ĐẾN GẶP Ngài thì tôi e rằng bệnh điếc của chúng mình khó lòng có thể khỏi được!

Chúng ta cầu nguyện cho nhau, để chúng mình biết chú ý lắng nghe và tuân theo những sự dạy dỗ, chỉ bảo và khuyên răn của Chúa cũng như của các đấng bề trên, nhờ vậy bạn và tôi mới đi đúng đường, không bị lạc lối và không bị rơi vào những cạm bẫy và những hầm hố của Satan giăng mắc trong đời sống hàng ngày.

Xin Chúa chúc lành, gìn giữ và ban cho bạn những ngày cuối tuần thật nhiều niềm vui, bình an và hạnh phúc. mục lục

Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

BÀI HỌC YÊU THƯƠNG

Tình cờ tôi đọc được một lời nguyện cho người câm điếc như sau: “Lạy Chúa, người ta thường có thiện cảm với kẻ mù, người què, nhưng nổi nóng, bực bội với kẻ điếc, nên người điếc luôn phải ẩn tránh bạn hữu và ngày càng phải sống cô đơn...”. 

Lời kinh này phần nào cho thấy nỗi khổ tâm của những người câm điếc. Đó là sự bất hạnh lớn, có thể nói còn lớn hơn cả người bị mù. Vì dẫu cho đôi mắt không thấy gì, người ta vẫn có thể tiếp xúc với mọi người, vẫn có thể nghe và nói để bày tỏ tình cảm, bày tỏ suy nghĩ riêng của mình. 

Nhưng người câm điếc không nói được, cũng chẳng nghe được, tự thân đã khiến họ khó hiểu thế giới bên ngoài, và thế giới bên ngoài cũng khó hiểu họ. 

Anh chị em cứ tưởng tượng mà xem, nếu một người vừa câm vừa điếc mở radio họ có biết radio nói gì không? Bậc truyền hình, dẫu là nhìn thấy hình, nhưng có hiểu gì đâu. Hay nói một cách gần gũi hơn, chẳng hạn khi chúng ta nói chuyện với nhau, người câm điếc có thể nhìn thấy miệng ta nói, nhưng làm sao họ biết ta nói gì, nói về ai… 

Các cánh cửa cuộc đời đều bị khoá chặt đối với họ. Cho nên không lạ gì người câm điếc dễ bực tức, nóng nảy hơn chúng ta. Bởi thế, anh chị em câm điếc cần nơi những người lành là thái độ thông cảm, tôn trọng, yêu thương. 

Hôm nay, Tin Mừng thánh Marcô cho biết, Chúa Giêsu chữa lành một người câm và điếc. Dù hành động chữa lành này mang nhiều ý nghĩa, vì điều quan trọng ẩn trong những phép lạ, đó là luôn luôn Chúa Giêsu chứng tỏ mình là Đấng thiên sai, là Con Thiên Chúa. Qua phép lạ, quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa được biểu lộ. 

Hay trong chính bài tường thuật hôm nay, từ ngữ mà thánh Marcô sử dụng: “mở ra”, “hết buộc lại”, còn cho thấy Chúa có quyền cầm buộc  và tháo cởi vận mạng đời đời của nhân loại, nghĩa là Ngài có quyền tha tội nhưng cũng có quyền không tha tội cho anh chị em và cho tôi. 

Nhưng bên cạnh những ý nghĩa đó, người ta không thể không nói tới lòng thương yêu mà Chúa dành cho người bị tật. 

Thông thường, trước khi chữa lành cho ai, Chúa đòi họ, hoặc nếu họ không nói được, Chúa đòi kẻ chịu trách nhiệm của họ tuyên xưng đức tin. Lần này, thánh Marcô cố ý nhấn mạnh lòng thương xót của Chúa. Thánh nhân cho biết, ngay khi thấy người ta dẫn người bị câm điếc đến, Chúa như ngay lập tức thấu nỗi cô đơn của anh. Chúa không bỏ mặc, hay chờ anh năn nỉ, cầu xin mình. 

Trái lại, Chúa nắm lấy tay và dắt anh ra khỏi đám đông, Chúa động chạm đến con người của anh khi đặt ngón tay vào lổ tai anh, bôi nước miếng vào lưỡi anh. Và quả thực như nhận xét của những người Do thái lúc đó: “Người làm mọi sự thật tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe đựơc và người câm nói được”. 

Chúa Giêsu cho anh một cơ hội để anh hội nhập với cộng đoàn, để từ nay anh có thể hiểu mọi người, mọi người hiểu anh, anh sẽ sống như một con người bình thường. 

Lòng yêu thương của Chúa Giêsu là bài học cho chúng ta. Nếu Chúa đã yêu ta thì Chúa cũng dạy ta phải yêu anh em mình. Yêu như  Chúa yêu. Nghĩa là Chúa yêu như thế nào, ta cũng phải yêu thế ấy. Điều này khó lắm, vì thế ta phải học tập, phải rèn từng ngày trong cả cuộc đời mình.

Vậy làm thế nào để ta có thể thực tập sống yêu thương? Tôi xin kể cho anh chị em câu chuyện "Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh" của Chu Hải Lượng (Trung Quốc), như một bằng chứng giúp chúngta sống lòng yêu thương. Câu chuyện như sau:

"Chị là Oshin – người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn...

Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo: Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.

Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng: Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua hai chiếc xúc xích.

Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ… Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận rộn, không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. 

Sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người, cuối cùng chị cũng tìm ra cách: đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ nhà. Đó có vẻ là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. 

Đặt hai miếng xúc xích vào đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với đứa con: Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! 

Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn “căn phòng dành cho nó” thật sạch, thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát.

Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp, ông hỏi và chị trả lời ấp úng: không biết nó đã chạy đi đằng nào. Ông chủ nhận thấy chị như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm đứa bé.

 Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa,. Sửng sốt đến ngây người, ông hỏi: Cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không? Thằng bé hồ hởi: Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng cháu ngồi đây cùng ăn cơ!

Ông chủ nhà thấy sống mũi cay xè, cố kìm nước mắt, ông nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc xin mọi người cứ tự nhiên, còn ông đang bận tiếp một người khách đặc biệt. 

Ông chất một ít thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông lịch sự gõ cửa phòng. Thằng bé mở cửa. Ông bước vào: Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm. 

Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát... 

Nhiều năm tháng qua đi. Cậu bé ngày xưa, bây giờ đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Anh không bao giờ quên giúp đỡ những người khó khăn chăm chỉ. 

Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé lên năm, để hôm nay, anh cũng lại trở thành một ông chủ với tất cả sự độ lượng và tình yêu con người…". mục lục

Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

NHIỆM VỤ CỦA TAI VÀ MẮT

Tai để nghe, mắt để nhìn. Thiên Chúa ban cho con người hai cơ quan đó là để giúp con người sống đúng nghĩa con người, đạt Chân Thiện Mỹ, nghĩa là phải dùng mắt và tai để phục vụ mình, tha nhân và Thiên Chúa. Khi mà con người không có khả năng dùng hai cơ quan đó hay dùng không đúng với chức năng của nó là chúng ta có lỗi với đấng đã ban cho chúng ta những cơ quan đó bằng cách này hay cách khác. Người có tôn giáo gọi hành động đó là “phạm tội” hay bị sa vào cảnh “tù đày”.

Qua bài đọc hôm nay (Is 35:4-7), tiên tri Isaiah báo hiệu cảnh tù đầy cuối cùng của dân Israel tại Babylone.

Cuộc xuất hành của dân Chúa ra khỏi gông cùm Ai Cập là mẫu mực chúng ta suy nghĩ về ơn cứu độ và cuộc hành hương vĩ đại của loài người hướng về Thiên Chúa. Tiên tri Isaiah đã gặp phải một cộng đồng bị lưu đầy đã quá chán nản. Ngài nhắc nhở họ hãy nhớ lại những ngày họ vượt thoát khỏi cảnh tù đầy ở Ai Cập mà vui mừng.

Những hình ảnh “xuất hành” Người Mù Nhìn Thấy, Kẻ Què Đi Được, Người Câm Nói và Người Chết Sống Lại là những dấu hiệu phi thường. Được Thiên Chúa giải thoát và cứu độ, mọi dân tộc, mọi người sẽ trở về đất tổ bằng con đường sa mạc trong một cuộc xuất hành mới. Tiên tri nói: con đường duy nhất là con đường thánh phải đi qua nếu chúng ta muốn được cứu rỗi.

Ở giữa sa mạc, suối nước sẽ dư thừa. Những kẻ đau khổ sẽ được quyền năng Thiên Chúa cứu chuộc. Kẻ bệnh tật ốm đau sẽ được chữa lành, nếu họ đến với Chúa. Isaiah đã kể ra những đau khổ được Thiên Chúa chữa lành: “Lúc đó mắt mù sẽ trông thấy, tai điếc sẽ nghe được, người què quặt sẽ đứng dậy nhảy múa như hiêu nai và miệng lưỡi người câm sẽ phát ra tiếng nói và hát bài ca vui mừng.”

Lời tiên đoán của Isaiah về cuộc sống mới được thể hiện qua bài tin mừng Máccô nói về Chúa Giêsu chữa lành một người câm và điếc (Mc 7:31-37). Điều này khiến chúng ta phải suy nghĩ về những điều gọi là bệnh hoạn và đau khổ trong Tin Mừng.

Người bệnh là những người bị sa ngã vì bản tính bất toàn của mình. Chúa Giêsu chữa họ để họ trở về trạng thái bình thường, như người cùi được sạch, người mù nhìn thấy, người câm nói được v..v…

Chúng ta không rõ Chúa Giêsu chữa lành theo những giai đoạn nào. Chúa không làm ảo thuật. Chúa chữa người điếc bằng cách sờ vào tai họ cho chúng ta thấy đau khổ của người điếc là vì tai không nghe được….  

“EPHPHATHA, HÃY MỞ RA”

Giáo Hội sơ khai rất ngỡ ngàng khi thấy Chúa chữa lành người câm điếc. Cử chỉ chữa lành của Chúa liên hệ khá mật thiết với nghi thức Rửa Tội của Kitô giáo. Vị làm phép rửa đặt ngón tay vào lỗ tai và sờ vào môi, đầu lưỡi người chịu phép rửa và nhắc lại lời Chúa Giêsu: “Ephphatha, Hãy mở ra!” Chúa đã làm cho người điếc nghe được, người câm nói được. Người chịu phép rửa đã được sạch mọi tội lỗi.

BÀI HỌC LẮNG NGHE 

Thị giác liên quan đến sự vật, thích giác liên quan đến con người. Thị giác phải thi hành bằng khoa học, bằng quan sát khách quan. Thích giác phải thi hành qua tương quan giữa con người với nhau nhưng lại có tính chủ quan. Khi chúng ta dùng mắt nhìn người và sự vật, chúng ta hoàn toàn làm chủ những gì đến với con mắt chúng ta, vì chúng ta có thể nhắm mắt khi ước đoán hay tưởng tượng. Khi chúng ta đọc lời Kinh Thánh, chúng ta có thể nhắm mắt và ngừng đọc. Trái lại, tai -không như mắt- ta không thể bịt tai lại. Chí có cách duy nhất để không nghe là rời khỏi nơi có tiếng nói!

Chúng ta học hỏi về người khác bằng cách nghe và lắng tai nghe để hiểu điều họ nói. Ngôn ngữ biểu lộ ý nghĩ của con người trong khi thị giác không như vậy. Thị giác biểu hiện tính khách quan. Nếu chúng ta muốn học hỏi về Thiên Chúa, chúng ta phải lắng nghe Lời Người với tất cả lòng và trí chúng ta.

Khi nhìn lên ảnh Chúa, chúng ta không thấy Chúa nói gì với chúng ta. Nhưng satan hiện ra như một thiên thần, còn Chúa coi như đổ vỡ hết, một thân xác bị tan nát, chết treo trện Thập giá. Ai có thể nói được điều đó không cần niềm tin ở con mắt và lỗ tai?

Khi chúng ta đọc Kinh Thánh, chúng ta có “nghe thấy” lời kinh thánh nói không? Kinh Thánh không biểu chúng ta đọc Lời Chúa nhưng biểu chúng ta lắng nghe lời Chúa. Đó là lời kinh vĩ đại của Israel: “Shema, Israel,” “Hãy nghe đây, Hỡi Israel.” Một người nào đó phải đọc Lời Chúa cho tôi nghe để tôi thực sự hiểu thấu Lời Chúa.

Niềm tin Kinh Thánh không có tính cá nhân nhưng có tính cộng đồng. Nói và nghe bao hàm một chấp nhận hỗ tương. Chấp nhận và tương kính là yếu tố chính của cộng đồng, và chỉ có cách đó chúng ta mới có thể không nghe bằng cách rời khỏi phòng họp, rời khỏi cộng đồng và tự mình bước ra đi. Buồn thay, đó là trường hợp của những người đã từ bỏ cộng đồng Giáo hội, tuyên bố đã tìm thấy tự do, tự chủ và sự thật trong quạnh hưu, xa cách khỏi cộng đồng của niềm tin!

Điều mà họ tìm thấy không phải là sự quạnh hưu đúng nghĩa, nhưng là cô đơn, ích kỷ, một chủ thuyết cá nhân khắc khổ. Nghe và lắng nghe thực sự bao hàm một chấp nhận quyền bính và là thành viên của cộng đồng.

ĐIẾC THỂ XÁC VÀ ĐIẾC TINH THẦN

Những câu chuyện chữa lành phản ảnh sự tương quan đầy quyền năng và mật thiết giữa Chúa Giêsu với Thiên Chúa và lòng trắc ẩn của Người. Chúa chữa lành bằng Lời và đụng chạm thể xác. Điếc thể xác và điếc tinh thần thì giống nhau. Chúa Giêsu gặp một loại người điếc bẩm sinh, một loại là dân Pharisieu, một loại nữa là không chấp nhận Lời Chúa. Chúa băn khoăn không chỉ vì tàn tật thể xác mà cả tàn tật tinh thần và đạo lý.

Thế giới ngày nay có rất nhiều người điếc Lời Thiên Chúa, nhưng không phải điếc thể xác mà là điếc tinh thần do tội lỗi. Chúng ta thường xuyên phạm tội coi như bình thường và dần dần trở thành điếc và mù lời Chúa kêu gọi chúng ta hằng ngày.

Nếu điếc và câm là hoàn toàn mất khả năng liên lạc hay tình liên đới tốt với người hay cộng đồng thì chúng ta phải hiểu rằng mỗi người chúng ta, một cách nào đó, đều có thể bị khiếm khuyết không nghe không nói được. Giá trị của liên lạc như nghe và nói không đơn giản chỉ là không nói không nghe được mà là thi hành hay không thi hành nhiệm vụ của mình là yêu thương.

Chúng ta có mù và điếc hay không khi chúng ta tỏ ra có cảm tình hay kỳ thị người này người nọ chỉ vì họ giàu sang hay nghèo hèn (x. Gc 2:1-5). Nên nhớ Thiên Chúa chọn lựa kẻ nghèo hèn và hứa thưởng công cho họ (x. Gc 2:5).

Chúng ta điếc khi chúng ta không nghe lời yêu cầu giúp đỡ, tỏ ra lãnh đạm và vô cảm trước những khổ đau bệnh hoạn của những người anh em hàng xóm hay đồng bào. Như vậy là chính anh em đã đồng lõa đàn áp những kẻ nghèo đói khổ sở đang bị ức hiếp, là xúc phạm đến danh tính Đức Giêsu Kitô (x. Gc 2:6-7).

Cha mẹ điếc khi không chịu tìm hiểu một số hành động kỳ lạ của con cái rồi không thèm để ý đến việc chúng kêu cầu lòng yêu thương của mình.

Chúng ta điếc khi chúng ta chỉ biết chúng ta, không thèm để ý đến thế giới bên ngoài vì vị kỷ, kiêu hãnh, tức giận, ganh tương hay ngoan cố, không chấp nhận tha thứ cho tha nhân.

Chúng ta điếc khi chúng ta từ chối không nhìn nhận những kẻ đau khổ ở quanh ta, không nhìn nhận tình trạng bất bình đẳng, nghèo đói, đàn áp, ức hiếp, bất công của một chính thể độc tài toàn trị và sự tàn phá của chiến tranh. 

Chúng ta điếc khi chúng ta từ chối lắng nghe tiếng cầu cứu của những đứa trẻ chưa được vinh hạnh thở khí trời, của những người mà cuộc sống của họ đang gặp nguy hiểm vì già yếu, tật nguyền, bệnh hoạn kinh niên, cả những kẻ muốn kết liễu cuộc sống của họ vì lòng thương xót đặt không đúng chỗ.

CÁI ĐIẾC CỦA NHẠC SĨ BEETHOVEN

Nhạc sĩ kiêm nhà dương cầm trứ danh người Đức là Ludwig van Beethoven (1770-1827), một trong những nhạc sĩ nổi danh và được mọi thế hệ trên thế giới yêu mến nhất. Điều mà tôi không hề biết cho tới gần đây là Beethoven bắt đầu điếc không nghe được khi ông 28 tuổi. Cái điếc này đã cho ông một nội cảm sâu xa vượt quá khỏi những gì ông có thể nhìn thấy và nghe được.

Beethoven đã biết ngay từ thuở thiếu thời, đối với Thiên Chúa âm nhạc là tuyệt vời và độc nhất. Ông đã ý thức điều đó khi ông viết nhạc. “Ngay từ thời thơ ấu tâm hồn tôi đã thấm nhuần đầy tình yêu thương. Và tôi luôn luôn cố gắng hoàn thành những việc vĩ đại ấy.” Trong nhiều bức thư, ông đã bày tỏ ước vọng phuc vụ Thiên Chúa và nhân loại bằng âm nhạc. “Lạy Chúa toàn năng, Chúa nhìn thấu lòng con…và Chúa biết nó tràn đầy tình yêu nhân loại và ước vọng làm điều thiện.”

Cuộc đời của Beethoven là cả một nghịch lý. Một đàng, cuộc sống cô đơn của ông vì điếc lác đã là một gánh nặng cho ông, một đàng đời sống tinh thần nội tâm của ông lại bùng phát thành một loại âm nhạc lừng danh có một không hai. Nhiều lần cái điếc của ông đã đưa ông tới bờ vực thẳm và ông đã nguyền rủa nó. Tuy nhiên ông đã chấp nhận. Có thể vì ngoài sức chịu đựng, nhưng vì thánh ý Chúa thì phải chịu vậy.

Chớ gì Lời Chúa nói với người điếc được lặp lại cho mỗi người chúng ta hôm nay: “Ephphatha, hãy mở ra!” Chớ gì tai, mắt, lòng chúng ta mở rộng để nghe, để nhìn, để biết, để hiểu Tin Mừng Phúc Âm Chúa Giêsu Kitô!

Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD

MỞ KHÓA CUỘC ĐỜI

[Niệm ý Mc 7:31-37]

Có người điếc và ngọng
Đến với Đức Giê-su
Ngài chạnh lòng thương xót
Nên đặt tay chữa cho.
Lỗ tai anh bị điếc
Thế nên không thể nghe
Chúa lấy tay chạm nhẹ
Tai nghe rõ diệu kỳ.
Có miệng mà ú ớ
Thật là khổ quá chừng
Với Chúa chẳng hề khó
Cho miệng lưỡi bình thường.
Chỉ một lời Chúa nói:
“Ép-pha-tha, mở ra!”
Mọi khóa đều được mở
Tai, lưỡi được tự do.
Mọi người đều kinh ngạc
Chúa làm gì cũng hay
Kẻ điếc bỗng nghe được
Kẻ câm nói được ngay.
Đời bị khóa, sợ nhất
Con tim chẳng mở ra
Ngay giữa thời mắc dịch
Mà vẫn tham-sân-si.
Xin Chúa mở đầu óc
Và mở cả con tim
Để không còn ích kỷ
Chia sẻ với tha nhân. mục lục

Viễn Dzu Tử 

CHÚA CẢI HÓA ĐỜI SỐNG CON

(Niềm vui qua Tin Mừng Mc 7,31-37)

Con biết Chúa cho được sáng tai
Nhưng phần thiêng liêng, chẳng nghe ai
Bỏ qua lời Chúa trong Kinh Thánh
Vì vậy con cam chịu điếc hoài.
Chúa dựng nên con chẳng để câm
Nhưng phần thiêng liêng cứ âm thầm
Bao điều nhân ái cần lên tiếng
Con vẫn e dè chẳng phát âm.
Nhớ xưa ngày ấy buổi kinh chung      
Con được dìu ra khỏi đám đông
Chúa đặt tay vào tai điếc lác
Con nghe thấy rõ tiếng truyền thông…
Nước miếng Chúa cho, lưỡi thấm vào
Bỗng nhiên con háo hức làm sao
Ước mong được đọc lời Kinh Thánh
Phép Chúa Tình Thương mạnh biết bao…
Epphata! Epphata! Halleluja! mục lục

(Thế Kiên Dominic)

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan