Suy niệm Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa_C (9/1/2022)

07-01-2022 270 lượt xem

[Is 42,1-4. 6-7; Cv 10,34-38; Lc 3,15-16. 21-22]

Mục Lục (click vào mục lục)

CON LÀ CON CHA YÊU DẤU! - + ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

PHÉP RỬA CỦA CHÚA GIÊSU CÓ Ý NGHĨA GÌ?+ ĐGM DONALD J.HYING

DÒNG SÔNG NHỎ - Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

KITÔ HỮU CHỊU CÙNG MỘT PHÉP RỬA NHƯ CHÚA GIÊSU - Phêrô Phạm Văn Trung

ĐỨC GIÊ-SU CHỊU PHÉP RỬA - Lm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

ÁI TỬ NHÂN LÀNH - Thomas Aq. Trầm Thiên Thu

TUÂN GIỮ LUẬT LỆ - Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

PHÉP RỬA TỘI – ƠN GỌI LÀM CON CHÚA - Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

PHÉP THANH TẨY: ƠN GỌI TRỞ THÀNH NGÔN SỨBs. Nguyễn Tiến Cảnh, MD

SỨ VỤ ĐẤNG MÊ-SI-A - Lm. Phêrô Phan Văn Lợi

SỐNG ƠN BÍ TÍCH RỬA TỘI - Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

Thơ: TẨY RỬA - Viễn Dzu Tử

Thơ: Chúa Giêsu chịu Phép Rửa - (Thế Kiên Dominic)

------------------------------------------------------------------------------------------------------

CON LÀ CON CHA YÊU DẤU!

Từ hôm nay, chúng ta bước vào mùa Phụng vụ mới, được gọi là “Mùa thường niên” hay “Mùa quanh năm”. Trong mùa này, chúng ta không cử hành một mầu nhiệm đặc biệt nào của cuộc đời Đấng Cứu thế, mà cùng nhau chiêm ngắm Đức Giêsu ở nhiều khía cạnh, khi Người thực hành sứ vụ thiên sai, loan báo Tin Mừng Cứu độ.

Chúa nhật đầu tiên này, cũng giống như bước khởi đầu của hành trình theo Chúa nơi người tín hữu, Phụng vụ muốn giới thiệu với chúng ta về Đức Giêsu. Người là ai? Câu trả lời đến từ chính Chúa Cha: “Con là Con Cha yêu dấu, Cha hài lòng về Con“. Đây là lời Chúa Cha đến từ trời, không chỉ nhằm nói với Đức Giêsu, mà còn như một lời giới thiệu với dân chúng, để họ nhận biết Người là Đấng Thiên Sai, đồng thời mở lòng đón nhận những giáo huấn của Người. Trình thuật của thánh Luca cho chúng ta thấy đây là một cuộc “thần hiện”, tức là Thiên Chúa tỏ mình cho loài người được nhìn thấy. Ở đây, chúng ta thấy hình ảnh Chúa Ba Ngôi: Chúa Cha thể hiện qua lời phán, Chúa Thánh Thần dưới hình chim bồ câu; Chúa Con là Chúa Giêsu, được chính Chúa Cha long trọng giới thiệu. Cuộc thần hiện này còn vĩ đại hơn cả việc tỏ mình cho ba đạo sĩ mà chúng ta đã long trọng cử hành Chúa nhật trước.

Đức Kitô là ai đối với chúng ta? Thưa, Người là Con Thiên Chúa, là Đấng các ngôn sứ loan báo từ ngàn xưa. Nơi Chúa Giêsu, tóm gọn tất cả những gì mà Thiên Chúa Cha muốn nói với loài người, vì Người là Ngôi Lời của Thiên Chúa đã mặc lấy xác phàm. Tuân theo giáo huấn của Chúa Giêsu, tức là đang từng bước tiến gần tới gặp gỡ Chúa Cha, vì “ai thấy Thầy là thấy Cha“, “ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thày“. Kitô hữu đích thực là người chuyên tâm lắng nghe và tuân giữ giáo huấn của Chúa Giêsu, để từng bước nên đồng hình đồng dạng với Người, ngay khi còn sống ở đời này.

Nhân vật Gioan Tẩy giả được nhấn mạnh trong Mùa Vọng, hôm nay lại xuất hiện. Trong dòng sông Giorđan, Chúa Giêsu đã lãnh nhận phép rửa bởi «vị ngôn sứ cuối cùng» này. Giữa sa mạc khô cằn, một dòng chảy là biểu tượng cho sự canh tân phục hồi. Đây cũng là biểu tượng của sự sống. Phép rửa ông Gioan và các môn đệ ông thực hiện chỉ là nghi thức sám hối. Chúa Giêsu đã hoà mình vào dòng người khiêm nhường nhận mình là những tội nhân, để được ông Gioan rửa, mặc dù Người là Thiên Chúa chí thánh, Đấng không hề biết đến tội lỗi, như thánh Phaolô đã viết: “Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Ngài thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Ngài” (2 Cr 5, 21).

Giáo Hội dạy chúng ta, khi nhấn mình trong dòng nước sông Giordan, Chúa Giêsu đã lập Bí tích Thanh Tẩy, để rồi những ai được tẩy rửa trong dòng nước thánh, nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, sẽ được trở nên tạo vật mới và là nghĩa tử của Thiên Chúa. Vì được dìm vào trong cái chết của Chúa Giêsu, chúng ta được mai táng với Người. “Bởi thế, cũng như Người đã được sống lại từ cõi chết nhờ quyền năng vinh hiển của Chúa Cha, thì chúng ta cũng được sống một đời sống mới” (Rm 6, 4). Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa hôm nay nhắc cho chúng ta vinh dự lớn lao của người tín hữu. Được rửa tội có nghĩa là lịch sử đời chúng ta được chìm đắm trong dòng chảy tình yêu của Thiên Chúa. Đức Thánh Cha Bênêđitô viết: “Sau khi lãnh nhận bí tích Thanh tẩy, đời tôi thuộc về Chúa Kitô chứ không thuộc về tôi nữa… Được Chúa tháp tùng, vâng, được Chúa đón nhận vào tình yêu của Người, tôi được thoát khỏi sợ hãi. Chúa bao bọc tôi và mang tôi đi tất cả nơi nào tôi đi. Người chính là sự sống” (Youcat, tr. 168).

Là Kitô hữu, đó là vinh dự lớn lao. Tuy vậy, đó không phải là một danh hiệu suông, nhưng gắn liền với bổn phận phải thực hành để nên giống Đức Giêsu mỗi ngày. Lời mời gọi sám hối qua ngôn sứ Isaia luôn mang tính hiện tại trong cuộc đời tín hữu chúng ta: mọi thung lũng hãy lấp cho đầy; mọi núi đồi hãy bạt cho thẳng… khi nào con người thực sự thiện chí để làm những điều này, vinh quang Thiên Chúa sẽ tỏ hiện, vương quốc an bình Chúa hứa sẽ trở thành hiện thực. Một cách cụ thể hơn, thánh Phaolô khuyên chúng ta từ bỏ lối sống vô luân và những đam mê trần tục, mà sống công chính đạo đức ở trần gian. Những cố gắng khổ chế sẽ giúp tâm hồn chúng ta nên thanh thản, và như thế, chúng ta sẽ được gặp Chúa ngay khi còn sống ở đời này.

“Con là Con Cha yêu dấu, Cha hài lòng về Con“. Đó là lời Chúa Cha nói với Chúa Giêsu. Ước chi đó cũng là lời Chúa Cha nói với mỗi chúng ta, ngay ngày hôm nay, và nhất là vào lúc sau hết của cuộc đời. mục lục

+ ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

Phép rửa của Đức Giêsu có ý nghĩa gì?

Những người Kitô hữu chúng ta suy ngắm và cử hành biến cố Chúa Giêsu chịu phép rửa theo những phương diện đáng chú ý: về mặt phụng vụ, là thời điểm kết thúc mùa Giáng sinh; về lòng đạo đức, là Mầu nhiệm đầu tiên của Năm Sự sáng trong kinh Mân côi; và về phương diện thần học, như một lăng kính Kinh thánh về ý nghĩa của phép rửa Kitô giáo.

Nhưng nếu phép rửa được thực hiện bởi Gioan Tẩy giả có ý nghĩa như là dấu chỉ cho sự ăn năn và hoán cải để đến với một đời sống mới, thì thật có lý để chất vấn rằng: Tại sao Đức Giêsu, trong tư cách là Con Thiên Chúa, Đấng vô tội lại chịu phép rửa ấy?

Được thuật lại trong cả bốn sách Tin mừng, phép rửa của Đức Giêsu đánh dấu việc khai mạc sứ vụ công khai của Ngài – việc Ngài bước ra khỏi đời sống có vẻ ẩn dật để bước vào một đời sống ngày càng được biết đến bởi việc rao giảng, các phép lạ, việc chữa lành cũng như công bố lòng thương xót và ơn tha thứ.

Đức Giêsu bước xuống Sông Giođan và tiến vào sứ vụ cứu chuộc của Ngài thông qua cử hành tôn giáo công khai này. Việc chim bồ câu ngự xuống biểu trưng cho sự xức dầu Thánh Thần, điều mà Đức Giêsu nhận lãnh trong tư cách là Đấng Kitô, tiếng Hy Lạp nghĩa là “Đấng được xức dầu”.

Căn tính của Đức Giêsu

Dấu ấn thần thánh này đi cùng với tiếng nói của Chúa Cha phát ra từ trời: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người” (Mt 3,17). Lời nói huyền nhiệm ấy mặc khải Đức Giêsu là Con Thiên Chúa, Đấng được Chúa Cha sai đến để hoàn tất công trình cứu độ dành cho nhân loại. Nơi khung cảnh ấn tượng này, chúng ta hiểu được căn tính và chức năng của Ba Ngôi Chí Thánh – chúng ta nhận ra Chúa Cha là Đấng sinh ra và sai phái Chúa Con đến cứu chuộc nhân loại; Chúa Con là người tôi tớ tuân phục, Đấng thừa hành thánh ý Chúa Cha; và Chúa Thánh Thần là Đấng Thánh hóa, Đấng trao ban năng quyền cho sứ vụ cứu chuộc.

Ngay từ thời điểm bắt đầu sứ vụ, căn tính nền tảng của Đức Giêsu đã được đặt trong tương quan Ba Ngôi vừa nêu. Đối với Giáo hội sơ thời, sự viếng thăm của các nhà Chiêm tinh, phép rửa của Chúa và dấu lạ tại tiệc cưới Cana cùng nhau làm nên ý nghĩa của lễ Hiển linh, vì mỗi sự kiện trong ba biến cố kể trên đều mặc khải, biểu lộ và vén mở việc Đức Giêsu là ai.

Khi rút ra những điểm tương đồng sâu sắc giữa phép rửa của Đức Giêsu và của chính mình, chúng ta có thể nhận ra rằng, cũng như tại sông Giođan, Đức Giêsu được mặc khải là người Con yêu dấu, thì cũng vậy, chúng ta cũng lãnh nhận một căn tính mới trong phép rửa với tư cách là nghĩa tử của Chúa Cha. Thành quả của việc Đức Kitô chiến thắng quyền lực tội lỗi và sự chết là một lời mời gọi thần linh để chúng ta được chia sẻ chính đời sống của Thiên Chúa Ba Ngôi. Đức Giêsu Kitô – tức Chúa Con – tự nguyện chia sẻ chính bản tính của Ngài với chúng ta thông qua thứ nước có sức biến đổi của phép rửa. Vào thời điểm được tái sinh về mặt thiêng liêng nơi giếng rửa tội, Chúa Cha vui lòng nhìn đến chúng ta và tuyên bố: “Đây là con trai, con gái yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về các con”. Đầu tiên và trên hết, Kitô giáo hệ tại về con người chúng ta trở thành trong Đức Kitô rồi mới đến điều chúng ta làm hay cách chúng ta hành động. Việc nhận làm nghĩa tử thiêng liêng này là một hành động mang tính cứu độ khi đưa chúng ta vào trong chính đời sống của Thiên Chúa và lòng thương xót của Người.

Đồng hóa với các tội nhân

Trong quyển “Chúa Giêsu thành Nazareth”, Đức Bênêđíctô XVI đưa ra một khía cạnh khác về phép rửa của Chúa. Việc Gioan thực hiện phép rửa có sự khác biệt rõ rệt với bất kỳ nghi thức tôn giáo nào đã có từ trước. Phép rửa mà ông mời gọi cho đám đông dân chúng từ Giêrusalem được thực hiện một lần duy nhất, biểu thị sự đoạn tuyệt hoàn toàn đối với đời sống tội lỗi trước kia và lối sống mới trong suy nghĩ và hành động – tất cả được được định hình bởi sự sắp xuất hiện của một Đấng cao cả hơn Gioan, Đấng “làm phép rửa bằng lửa”. Đám đông dân chúng đã hưởng ứng phép rửa của Gioan như sự đáp lại việc nhiệt tâm rao giảng chống lại tội lỗi và kêu gọi hoán cải của ông.

Đức Bênêđictô XVI, nay đã về hưu, xem phép rửa của Chúa Giêsu như một biểu lộ về sự tùng phục tận căn đối với thánh ý Chúa Cha và sự đồng hóa trọn vẹn của Ngài đối với các tội nhân. Bởi được dìm vào nước sông Giođan, Chúa Giêsu được nhìn nhận cách công khai như là người cần đến sự ăn năn và tha thứ, dù thực tế Ngài không cần đến nó. Chúa Giêsu đã đón nhận gánh nặng tội lỗi khủng khiếp của nhân loại, cũng như Ngài sẽ lại làm điều này theo một cách thế dứt khoát và chung cục trên thập giá – bị liệt vào hạng vô đạo và báng bổ. Các biến cố huyền nhiệm tại Sông Giođan đã tiên báo cho cái chết và sự phục sinh mang tính cứu độ của Chúa Kitô.

Đức Bênêđíctô lưu ý rằng các ảnh tượng của Giáo hội Đông phương hiển hóa mối liên hệ nội tại giữa phép rửa của Chúa và Mầu nhiệm Vượt qua bằng việc mô tả vùng nước sông Giođan “như một ngôi mộ bằng nước mang hình dáng của một hang động tối tăm, là dấu mô tả hình tượng về Hades, âm ty hay hỏa ngục”. Cũng như Chúa bước xuống vùng nước xoáy của sự chết khi chịu phép rửa, Ngài cũng xuống ngục tổ tông sau khi chịu đóng đinh để giải thoát linh hồn của những người đã mất.

Sự hạ cố thần linh

Nơi việc hạ mình xuống này, tức việc đồng hóa trọn vẹn với các tội nhân, chúng ta gặp thấy sự khiêm nhường triệt để của Chúa Giêsu. Ngài là Đấng đã trút bỏ chính mình, không hề níu giữ địa vị đồng hàng cùng Thiên Chúa nhưng mặc lấy thân nô lệ vì ơn cứu độ của chúng ta. Điều này được quảng diễn cách đặc sắc trong thánh thi về sự tự hủy ở chương hai thư thánh Phaolô gửi tín hữu Philípphê. Thiên Chúa có thể cứu độ chúng theo bất kỳ đường lối nào mà Ngài chọn, nhưng Ngài lại chọn lấy con đường khó khăn và cam khổ nhất – con đường Nhập thể và đồng hành.

Kitô giáo là tôn giáo duy nhất trên thế giới tin rằng Thiên Chúa toàn năng và nhiệm mầu đã tự hạ mình để đồng hàng với chính những thụ tạo của Ngài, đón nhận trọn vẹn nhân tính để cứu chuộc chúng ta khỏi chính bản tính và tình trạng của chúng ta. Giáo hội chưa bao giờ thôi ngỡ ngàng về sự hạ cố thần linh này. Chúng ta cử hành biến cố Ngôi Lời hóa thành nhục thể không chỉ trong vinh quang của lễ Giáng sinh, nhưng còn trong sự trọn vẹn của phụng vụ, cầu nguyện và đời sống luân lý theo truyền thống Kitô giáo.

Chúng ta có thể đặt phép rửa của Đức Kitô vào trong một bối cảnh tổng thể về việc Ngài hạ mình đồng hóa với chúng ta, bắt đầu từ sự kiện Ngôi Hai vĩnh cửu của Thiên Chúa Ba Ngôi đảm nhận lấy nhục thể trong cung lòng của Trinh nữ Maria và tiếp đó là sứ vụ của Chúa Giêsu dành cho kẻ tội lỗi và bệnh tật, việc Ngài đồng bàn cùng quân thu thuế, cuộc đối thoại yêu thương của Ngài với những người mang điều tiếng, sự mỏng manh của Thánh Thể – khi Chúa Giêsu hoàn toàn trao bản thân Ngài để chúng ta tùy ý sử dụng nơi bí tích Mình Máu thánh kỳ diệu – và việc Ngài làm công việc của một người tôi tớ khi rửa chân [cho các môn đệ] trong bữa Tiệc ly.

Thập giá Đức Kitô trở thành giao điểm thánh thiêng giữa lòng thương xót mang lại ơn cứu chuộc của Thiên Chúa với nỗi bất hạnh xưa cũ của chúng ta là tội lỗi và sự chết. Dẫu không hề phạm tội, Chúa Giêsu vẫn đón nhận hậu quả của tội lỗi chúng ta, là cái chết và sự xa lánh, và chấp nhận một cái chết khủng khiếp, đầy dẫy đớn đau và thống khổ. Tự ràng buộc mình với tội lỗi chúng ta, Ngài nâng tất cả lên tới Chúa Cha như một sự dâng hiến trọn vẹn – hiến mình làm của lễ toàn thiêu. Bị giết chết như một tên tội phạm và một kẻ báng bổ, chịu đóng đinh bên ngoài cổng thành như kẻ dường như đã bị Thiên Chúa chối bỏ, Chúa Giêsu đóng ấn cho sự đồng hóa với các tội nhân bằng chính máu của Ngài.

Chúa Cha đáp lại thế nào đối với việc Chúa Con bị sát hại, đối với sự vâng phục cho đến chết này? Khi viên bách quản đâm xuyên cạnh sườn Đức Kitô, điều gì đã tuôn ra từ cạnh sườn của Đấng chịu đóng đinh? Không phải sự báo oán, cơn thịnh nộ hay sự trừng phạt của Thiên Chúa, nhưng là máu và nước, những biểu tượng của phép rửa và Thánh Thể – những công cụ của lòng thương xót, tình yêu, ơn tha thứ và cứu chuộc. Bằng cách hoàn tất hành động mang lại ơn cứu độ qua cái chết và sự phục sinh, chính Chúa Giêsu trở nên nguồn nước thánh tẩy cho Giao ước mới.

Sự rõ ràng về sứ vụ

Bằng phép rửa Kitô giáo, chúng ta trở nên nghĩa tử của Chúa Cha, thành viên của Giáo hội – tức Thân thể Đức Kitô, và đền thờ của Chúa Thánh Thần. Phép rửa tẩy xóa tội nguyên tổ và xác nhận chúng ta thuộc về vương quốc Thiên Chúa. Qua bí tích ơn cứu độ này, Thiên Chúa đổ đầy trên chúng ta ơn thánh hóa, cùng với sự sung mãn của đời sống Ba Ngôi. Hiểu được ý nghĩa và những hệ quả của phép rửa là nắm bắt được bản chất của căn tính, ơn gọi và sứ vụ của chúng ta trong tư cách là những môn đệ của Chúa Giêsu và là những thành viên thuộc gia đình Thiên Chúa.

Nơi phép rửa của Đức Giêsu tại sông Giođan, chúng ta nhận ra việc Ngài là Đức Kitô, Đấng được Chúa Thánh Thần xức dầu, chúng ta nghe thấy Chúa Cha tuyên bố căn tính nền tảng của Ngài là người Con yêu dấu, và chúng ta hiểu được sứ vụ của Ngài, về sự khiêm hạ, tình yêu tự hủy và việc đồng hóa với chúng ta trong mọi sự để chịu mất mát, khổ đau và chịu chết.

Chúng ta sẽ dành thời gian và công sức để tìm lại đồ vật bị mất dựa theo mức độ về giá trị của nó đối với chúng ta. Ta sẽ dành nhiều thời gian hơn để tìm kiếm ví tiền hay điện thoại di động của mình hơn là tìm kiếm một tờ báo bị thất lạc. Chúng ta phải có một giá trị lớn lao biết chừng nào đối với Thiên Chúa đến mức Người đã sai Con của Người đến tìm lại và cứu độ chúng ta trong lũng sâu của sự chết! Toàn bộ biến–cố–Kitô đạt tới sự sáng tỏ về sứ vụ khi Đức Giêsu được đôi tay Gioan Tẩy giả dìm xuống dòng nước sông Giođan.  mục lục

+ ĐGM DONALD J.HYING - https://www.simplycatholic.com
Grêgôriô Võ Trần Nhựt chuyển ngữ - WQN

DÒNG SÔNG NHỎ

Tin Mừng Chúa nhật thứ I mùa Thường Niên hôm nay nhắc đến một dòng sông có tên là Giođan, nơi Chúa Giêsu đã đến sau 30 năm sống âm thầm ẩn dật ở Nazareth. Bên dòng sông này, Chúa Giêsu đã chịu Phép Rửa từ tay Gioan Tẩy Giả để bắt đầu sứ vụ rao giảng công khai về Nước Thiên Chúa. Phụng Vụ khép lại Mùa Giáng Sinh và mở ra Mùa Thường Niên. Không còn những tưng bừng bên ngoài, nhưng là sâu lắng niềm vui cùng đồng hành mùa cứu độ trong thiên tính và nhân tính của Đấng Cứu Thế.

Việc Chúa Giêsu chịu Phép Rửa từ tay Gioan là sự hạ mình sâu thẳm và là một cuộc gặp gỡ lịch sử giữa Cựu ước và Tân ước. Biến cố này không chỉ loan báo trước cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu mà còn loan báo về sự phục sinh vinh quang của Người.

Nếu đem so sánh với sông Cửu Long mênh mông ghe thuyền qua lại thì dòng sông Giođan nơi Gioan làm phép rửa cho Đức Giêsu có thể gọi là con kênh nhỏ. Nếu đặt bên cạnh sông Hồng cuồn cuộn xiết chảy thì dòng sông Giođan chỉ là con lạch. Nếu đứng kề bên sông Hương thơ mộng lững lờ trôi thì Giođan chỉ là con suối nhỏ. Đứng bên bờ này sông Giođan ném hòn đá qua bờ kia, nó có thể đi xa hơn.

Thế mà Chúa Giêsu đã chọn dòng sông bé nhỏ này, không phải như Môsê hay Giosuê xưa kia giơ tay cho dòng nước rẽ đôi, nhưng để dìm mình xuống dòng sông nhỏ bé cùng với những tội nhân lãnh nhận phép rửa từ tay Gioan Tẩy Giả.

Thiên Chúa, Đấng cho Cửu Long giang tuôn chảy tưới mát đồng bằng miền Nam; Đấng cho sông Hồng tuôn nước lũ bồi đắp phù sa cho đồng bằng miền Bắc; Đấng cho Hương giang lững lờ lãng mạng gợi hồn thơ đã chọn dìm mình vào dòng nước Giođan bé nhỏ.

Trong các dòng sông nổi tiếng khắp thế giới thì dòng sông Giođan bé nhỏ ấy là dòng sông quen thuộc nhất đối với Kitô hữu chúng ta. Chính tại đây Chúa Giêsu đã đến khai mạc sứ vụ công khai bằng cách đón nhận phép rửa bởi Gioan Tẩy Giả.

Thật lạ lùng, trong số những người đến “xưng thú tội lỗi” (Mc.1,5) và chịu “phép rửa sám hối để được ơn tha tội” (Mc.1,4) lại có cả Đức Giêsu. Ngài là Đấng Thánh, là Thiên Chúa, siêu việt tuyệt đối, tại sao lại đến xin Gioan làm phép rửa sám hối? Ngài là Đấng mà Gioan “không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Ngài” lại có thể đứng chung với đám đông người tội lỗi chờ đến lượt mình được chịu thanh tẩy?

Trong đêm Giáng Sinh chúng ta đã chứng kiến một Thiên Chúa hạ mình xuống làm người, sinh ra nơi hang đá máng cỏ, làm một người nghèo hèn bé nhỏ, dường như chưa đủ đối với tình yêu thương vô biên của Thiên Chúa. Hôm nay, Người lại hạ mình xuống thêm một bậc nữa, xuống tận cùng xã hội nhân loại khi đến xin Gioan làm phép rửa cho mình như một người dân tầm thường và tội lỗi. Và đã xuống bậc tận cùng khi Chúa hạ mình thẳm sâu chấp nhận chết trên thập giá như một tên trộm cướp chỉ vì yêu thương.

Biết nói gì về Người bây giờ nếu không phải là cúi đầu cảm phục và tôn thờ sự khiêm hạ thẳm sâu của con Thiên Chúa làm người!

Cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và Gioan là lúc Tân – Cựu ước giao duyên, là lễ bàn giao giữa hai niên đại cũ và mới mà Chúa Giêsu và Gioan là đại biểu. Gioan, ngôn sứ cuối cùng của Cựu ước gặp gỡ trao đổi bàn giao với Đức Kitô, vị ngôn sứ của thời kỳ mới.

Cuộc gặp gỡ này không phải là một cuộc tranh cãi dành ưu thế, nhưng thật thú vị tuyệt vời khi cả hai đại biểu đều khiêm nhường đón nhận nhau trong sứ vụ. Chúa Giêsu từ tốn bước xuống dòng sông Giođan và xin Gioan làm phép rửa cho mình. Gioan hân hạnh xin Đức Giêsu rửa cho mình vì ông nhìn thấy đây mới chính là nhân vật ban phép rửa trong Thánh Thần như ông đã loan báo.

Nơi cuộc gặp gỡ lịch sử này, Thiên Chúa đã xuất hiện và chứng nhận. Lúc ấy các tầng trời mở ra, Thánh Thần hiên diện như chim bồ câu và có tiếng Chúa Cha tuyên phán: “Con là Con Ta yêu dấu”. Ba Ngôi Thiên Chúa tỏ hiện vào chính lúc lịch sử của hai niên đại mới và cũ chuyển giao. Từ nay Đức Giêsu sẽ lên đường vào sứ vụ mới với niềm hy vọng mọi sự sẽ tốt đẹp theo thánh ý Chúa Cha.

Cuộc gặp gỡ giữa hai Đấng tại sông Giođan đã làm nên lịch sử và đã được Giáo hội chọn làm khởi điểm cho mùa thường niên là mùa phụng vụ cử hành các mầu nhiệm cuộc đời rao giảng Tin mừng của Chúa Giêsu.

Biến cố này không chỉ là cuộc bàn giao cũ mới mà còn là điểm giao duyên giữa trời và đất, giữa Thần khí và Nước, giữa Tân ước và Cựu ước. Từ nay nhân loại được tái sinh trong đời sống mới. Qua Bí tích Rửa tội của Chúa Giêsu, chúng ta nhận được ấn tín của Chúa Thánh Thần, trở nên con cái Thiên Chúa.

Chúa Giêsu chịu phép rửa từ tay Gioan là một sự hạ mình sâu thẳm, một sự khiêm nhường cao cả đã làm cho cửa trời mở ra, ân sủng tuôn đổ, ơn cứu độ được trao ban và lan truyền. Mỗi người Kitô qua bí tích rửa tội, được thần linh ngự xuống, được nghe tiếng Chúa Cha vang dội: “Này là con yêu dấu của Ta, Ta đặt trọn vẹn yêu thương trên con”. Và tâm hồn mỗi người trở nên Đền Thờ Ba Ngôi Thiên Chúa.

Ước mong mỗi tín hữu chúng ta luôn nhớ mình đã được xức dầu, được mặc áo trắng tinh tuyền, được trao nến sáng Phục sinh, được thanh tẩy trong nước và Thánh Thần để sống xứng đáng mỗi ngày mỗi hơn với ân huệ đã lãnh nhận.

Lạy Chúa Giêsu, sám hối không phải là điều dễ dàng với sức lực của con người, bởi lẽ chúng con không đủ khiêm tốn để nhận mình lầm lỗi. Chúng con ngỡ ngàng khi thấy Chúa là Thiên Chúa, là Ðấng Thánh mà lại đứng chung với các tội nhân, chờ Gioan ban phép rửa. Chỉ vì muốn trở nên bạn đồng hành với thân phận mỏng dòn yếu đuối của con người. Chúa đã đứng chung với các tội nhân để làm gương cho tội nhân lãnh nhận phép rửa sám hối từ Gioan. Xin ban cho con ơn biết sám hối, biết thường xuyên sửa mình, biết thay đổi lối suy nghĩ và mạnh dạn để đi đến những hành động cụ thể trong cuộc sống hằng ngày của đời con. Amen. mục lục

Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

KITÔ HỮU CHỊU CÙNG MỘT PHÉP RỬA NHƯ CHÚA GIÊSU

“Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí” (Ga 3:5).

I/ Chịu phép rửa để làm chứng.

Chúa Kitô khi bước vào sứ vụ công khai, Ngài đã mở đầu những tháng ngày thi hành sứ vụ đó bằng cách để cho thánh Gioan Tẩy giả thực hiện phép rửa trên Ngài, như được thuật lại trong Tin Mừng thánh Máccô: “Hồi ấy, Chúa Giêsu từ Nadarét miền Galilê đến, và được ông Gioan làm phép rửa dưới sông Giođan. Vừa lên khỏi nước, Ngài liền thấy các tầng trời xé ra, và thấy Thần Khí như chim bồ câu ngự xuống trên mình. Lại có tiếng từ trời phán rằng: "Con là Con yêu dấu của Cha, Cha hài lòng về Con” (Mc 1,9-11).

Trong sách Tin mừng theo thánh Máccô, cũng như trong sách Tin mừng theo thánh Gioan, người ta không tìm thấy những trình thuật về thời thơ ấu, vể máng cỏ, về thánh gia, về các vị vua hiền sĩ. Tuy nhiên, giống như cuộc hiển linh mà thánh Mátthêu nói với chúng ta: cuộc tỏ mình ra cho Ba Vị Hiền Sĩ Phương Đông, đại diện cho tất cả những người dân ngoại, không phải Dân Riêng của Thiên Chúa, thì thánh Máccô cũng nói với chúng ta về một cuộc hiển linh khác. 

Cuộc hiển linh theo thánh Máccô chính là việc Chúa Kitô chịu phép rửa bởi Gioan Tẩy Giả, là việc Thiên Chúa tỏ mình ra, là sự mạc khải rằng nơi con người của Chúa Giêsu, toàn thể sự sống Ba Ngôi được thể hiện: Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần: Chúa Cha xác nhận Con Ngài trong Thánh Thần. Thiên Chúa tỏ mình ra qua sự nhập thể của Chúa Con, Đấng chịu phép rửa bởi ân huệ của Chúa Thánh Thần, là Đấng sau đó sẽ được ban cho tất cả những ai sẽ lãnh nhận phép thánh tẩy trong Chúa Con.

II/ Sự tuyển chọn.

Phép rửa, giống như phép cắt bì trong Cựu ước, là dấu hiệu của Giao ước, của sự tuyển chọn. Tất cả mọi người đều là con cái của Thiên Chúa, tất cả mọi người đều được kêu gọi để được cứu độ, nhưng trong lịch sử thánh, trong tiến trình của Mặc Khải, một số người được tuyển chọn, được chọn để thực hiện một sứ mệnh cụ thể. Tất cả đều được Thiên Chúa yêu thương nhưng một số người có phần dành riêng cho mình, một phần đặc biệt giống Chúa Kitô, tư tế, tiên tri và vua. Trong Chúa Giêsu Kitô, tất cả những người được tuyển chọn này đều được làm phép rửa trong nước, Thánh Thần và máu, như thư thứ nhất của Gioan nói cho chúng ta biết “Chính Đức Giêsu Kitô là Đấng đã đến, nhờ nước và máu; không phải chỉ trong nước mà thôi, nhưng trong nước và trong máu. Chính Thần Khí là chứng nhân, và Thần Khí là sự thật. Có ba chứng nhân: Thần Khí, nước và máu. Cả ba cùng làm chứng một điều” (1 Ga 5,6-8).

Nước, thần khí và máu là ba dấu chỉ của sự khai tâm Kitô giáo: nước trong phép rửa tội, Thánh Thần trong phép thêm sức, máu trong phép Thánh Thể. Ba dấu chỉ này là dấu hiệu của sự tuyển chọn, sự lựa chọn cụ thể của Thiên Chúa để hình thành nên thân mình của Chúa Kitô là Giáo hội. Sự lựa chọn này, cũng như trong Cựu Ước, không phải là kết quả của bất cứ công lao đặc biệt hay những năng khiếu phi thường nào, đó hoàn toàn chỉ là ân ban và sự cho không. Sự tuyển chọn đó vẫn là một mầu nhiệm thâm sâu và không khơi dậy bất cứ niềm tự hào nào từ phía chúng ta, như sách GLHTCG số 1.215 viết: 

“Bí tích Thánh Tẩy là hồng ân cao đẹp nhất và kỳ diệu nhất trong các hồng ân của Thiên Chúa...Chúng ta gọi là hồng ân, ân sủng, xức dầu, soi sáng. mặc lấy sự bất tử, tắm để tái sinh, ấn tín và tất cả những gì quý giá nhất. Là hồng ân, vì được ban cho những người trắng tay. Là ân sủng, vì được ban cho cả những người có lỗi. Dìm xuống,vì tội lỗi bị nhận chìm trong nước. Xức dầu, vì có tính cách linh thiêng và vương giả (như những người được xức dầu). Soi sáng, vì đó là ánh sáng chói lọi. Mặc, vì che đi nỗi tủi nhục của chúng ta. Tắm, vì làm cho chúng ta sạch. Ấn tín, vì gìn giữ chúng ta và là dấu chỉ về quyền tối cao của Thiên Chúa” (Thánh Ghêgôriô Nadien, Bài giảng 40, 3-4).

III/ Được tuyển chọn để làm đầy tớ.

Để tránh mọi sự kiêu ngạo, danh hiệu được trao cho những người được tuyển chọn này là danh hiệu đầy tớ. Trong Cựu Ước, Môsê, Nôê, Đavít, Ábraham được gọi là tôi tớ. Đây là danh xưng vinh dự của các ngài. Chúng ta cũng được kêu gọi trở thành tôi tớ qua phép rửa của chúng ta, cũng như chính Chúa Kitô đã trở thành tôi tớ. Đây là ý nghĩa của việc rửa chân trong sách Tin Mừng Gioan “Vậy nếu Ta là Thầy, là Chúa, mà đã rửa chân cho các ngươi, thì các ngươi cũng phải rửa chân cho nhau. Ta đã nêu gương cho các ngươi, ngõ hầu như Ta đã làm cho các ngươi thế nào, thì các ngươi cũng làm như vậy. "Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi: Tôi tớ không lớn hơn chủ,kẻ được sai không lớn hơn người sai nó” (Ga 13,14-16). Sự tuyển chọn này không làm cho chúng ta vượt trội hơn những người khác, mà ngược lại, mời gọi chúng ta hãy biến mình trở thành những người sau chót, nhỏ bé nhất, những đầy tớ của anh em chúng ta, giống như hình ảnh của Đức Kitô, là người phục vụ: “Tôi đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mc 10,45) và: “Trong anh em, người làm lớn hơn cả phải là người phục vụ anh em. Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Mt 23,12).

Thánh Phaolô nói: “Giờ đây, tôi vui mừng được chịu đau khổ vì anh em. Những gian nan thử thách Chúa Kitô còn phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Ngài là Hội Thánh. Tôi đã trở nên người phục vụ Hội Thánh, theo kế hoạch Thiên Chúa đã uỷ thác cho tôi, liên quan đến anh em: đó là tôi phải rao giảng lời của Ngài cho trọn vẹn, rao giảng mầu nhiệm đã được giữ kín từ bao thời đại và qua bao thế hệ, nhưng nay đã được tỏ ra cho dân thánh của Thiên Chúa” (Cl 1,24-26).

IV/ Việc làm chứng.

Và sự phục vụ, mà chúng ta phải đáp ứng trước tiên, như Thánh Gioan nói với chúng ta, là sự phục vụ cho việc làm chứng - μαρτυρ trong tiếng Hy Lạp, cũng là tử đạo – martyr: “Khi Ðấng Bầu Chữa đến, Ðấng Ta sẽ gởi đến từ nơi Cha, Thần khí sự thật, từ Cha xuất ra, Ngài sẽ làm chứng về Ta. Và các ngươi cũng làm chứng, vì từ ban đầu các ngươi hằng ở với Ta” (Ga 15,26-27). Isaia cho chúng ta biết rằng Lời của Thiên Chúa đến thế gian để làm cho nó sinh hoa kết trái và sinh ra hạt giống “Vì cũng như mưa với tuyết từ trời sa xuống, tất không lùi lại về trời, nếu đã không thấm nhuận đất đai, nếu không làm cho đất sinh sản, nảy chồi, và cho người gieo có giống, cùng bánh cho người ta ăn. Cũng vậy, lời của Ta, một khi đã xuất từ miệng Ta, sẽ không về lại với Ta, hư luống, nếu không thực hiện điều Ta đã muốn, nếu không đạt được sự Ta sai làm” (Is 55,10-11). Rao giảng Lời là việc làm chứng về đức tin của những người đã được rửa tội. Việc làm chứng này là của cuộc sống hằng ngày của chúng ta, ngay cả trước khi thành lời nói. 

Theo tiếng Hy Lạp μαρτυρ - nhân chứng, chính là người tử đạo - martyr. Vị tử đạo trong Giáo hội không hẳn là người đổ máu chính mình, trừ khi bị bắt buộc chọn lựa một trong hai: hoặc Chúa Kitô, hoặc một giá trị trần thế nào đó như sự sống, danh vọng, tiền của, tình cảm…, lại càng không làm đổ máu người khác, mà thực sự là người hiến mạng sống mình cho người khác bằng những cung cách sống và phục vụ đa dạng, phong phú khác nhau. Phép rửa là một cuộc tuyển chọn, nhưng là một cuộc tuyển chọn cam kết suốt đời phục vụ con người. Phép rửa này sai chúng ta đi phục vụ, mà sự phục vụ cao quý trên hết chính là loan báo cho toàn thế giới Tin Vui Mừng rằng mọi người đều là con yêu dấu của Chúa Cha, là Đấng qua Người Con Yêu Dấu của Ngài, là Chúa Giêsu Kitô, luôn luôn tìm kiếm những con chiên lạc “Các con nghĩ sao? Nếu ai có một trăm con chiên mà lạc mất một con, thì người đó lại không bỏ chín mươi chín con trên núi, để đi tìm con chiên lạc sao? Nếu người đó tìm được, thì quả thật, Thầy bảo các con, người đó sẽ vui mừng vì con chiên đó hơn chín mươi chín con chiên không thất lạc. Cũng vậy, Cha các con ở trên trời không muốn để một trong những kẻ bé nhỏ này phải hư đi” (Mt 18,12-14), và những đứa con hoang đàng, để trao lại cho họ quyền làm con, ban lại sự sống và niềm hạnh phúc đích thực: “Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha. Bấy giờ người con nói rằng: "Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. ..Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: "Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy. Và họ bắt đầu ăn mừng” (Lc 15,20-24). Phép rửa này sai chúng ta đi công bố rằng chính trong nhân loại mà Thiên Chúa tìm thấy niềm vui của Ngài. 

Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo nói rõ: “Sau khi chấp nhận ban phép rửa cho Chúa Giêsu giữa những kẻ tội lỗi (Lc 3,21; Mt 3,14-15), Gioan Tẩy giả đã thấy và giới thiệu Ngài: “Đây là Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa bỏ tội trần gian” (Ga 1,29.36). Như vậy ông cho thấy rằng Chúa Giêsu vừa là Người Tôi Tớ đau khổ, im lặng chịu dẫn đến lò sát sinh (Is 53,7) (Gr 11,19) và gánh tội lỗi muôn dân (Is 53,12), vừa là Chiên Vượt Qua biểu tượng cho việc Israel được cứu chuộc trong cuộc Vượt Qua lần đầu (Xh 12,3-14) (Ga 19,36; 1 Cr 5,7). Toàn bộ cuộc đời của Chúa Kitô diễn tả sứ mạng của Ngài “hầu hạ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mc 10,45 - GLHTCG, số 608).

GLGHCG, số 1.273 còn nói rõ hơn: “Được tháp nhập vào Hội Thánh nhờ bí tích Thánh Tẩy, các tín hữu đã được ấn tích thánh hiến để họ thi hành việc phụng tự Kitô giáo (Lumen Gentium 11). Ấn tín rửa tội vừa cho họ khả năng vừa đòi buộc họ phụng sự Thiên Chúa, bằng cách tham dự tích cực vào phụng vụ của Hội Thánh và thực thi chức vụ tư tế cộng đồng bằng đời sống thánh thiện và đức mến năng động để làm chứng cho Chúa” (LG 10).

Cuộc tuyển chọn như vậy không phải là hồi kết, nhưng nó là khúc mở đầu dành cho người khác. Đó là sứ mạng sai chúng ta đi vào thế giới để mang Tin mừng về sự cứu độ và tình yêu của Thiên Chúa cho mọi người. Thiên Chúa ban cho tất cả những người đã chịu phép rửa ân sủng của Ngài để họ sống trọn vẹn sự tuyển chọn này, sự tuyển chọn mà họ đã nhận nơi phép rửa được Chúa Kitô truyền lại cho các Tông đồ “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án” (Mc 16,15-16).

Lạy Chúa Giêsu Kitô, Chúa đã thanh tẩy chúng con bằng nước, máu và Thánh Thần, xin tiếp tục thanh tẩy chúng con, để chúng con luôn được đầy tràn sự sống thần linh của Chúa. Xin cho chúng con, một khi đã trở thành con cái đích thực của Chúa trong chân lý và tình yêu thương, được trở nên những con người phục vụ, mang Tin Mừng Cứu Độ của Chúa đến cho mọi người chung quanh. Amen. mục lục

Phêrô Phạm Văn Trung

ĐỨC GIÊ-SU CHỊU PHÉP RỬA

Anh chị em thân mến,

Vào những dịp cuối năm, nhiều người có thói quen dành thời gian để nhìn lại những việc làm trong năm cũ, những sai lầm cần sửa đổi, các kinh nghiệm cần ghi nhớ và những dự án cần thực hiện để đổi mới. Có những người nhìn lại rồi hối tiếc. Lại có những người nhìn lại với tâm tình tạ ơn. Dĩ nhiên cũng có những trải nghiệm khiến chúng ta bị tổn thương… Tất cả đều là kinh nghiệm.

Với các bài học đã xẩy ra trong năm qua, nhất là nỗi sợ hãi do đại dịch Co-vid 19 gây ra khiến lòng chúng ta còn hoang mang. Tuy là như thế, nhưng chúng ta vẫn hy vọng hướng về tương lai, mong chờ nhiều cơ hội mới sẽ diễn ra với những giải pháp thật tốt đẹp sẽ xẩy đến. Như vậy, thời gian ‘giao thừa này’ thật thú vị. Đó là thời gian thay cũ đổi mới.

Đức Giê-su cũng đã trải qua kinh nghiệm này. Trong cuộc đời của Người thì biến cố lĩnh nhận phép rửa hôm nay đánh dấu một bước ngoặt lớn. Nó có thể được coi như là sự kiện kết thúc quãng đời ẩn dật và báo trước cuộc sống công khai của Người. Kể từ hôm nay, Người bắt đầu sứ vụ giảng dạy và chữa lành, một sứ vụ sẽ kết thúc bằng cái chết trên Thánh Giá sau này.

Thật vậy, qua việc đón nhận phép rửa bởi Gio-an, Đức Giê-su đã tỏ cho chúng ta thấy mối dây liên đới của Người với toàn thế nhân loại, đang trông chờ ơn cứu độ. Khi làm việc này, Đức Giê-su đã nói lên tính hòa đồng giữa Người và chúng ta, Người đành chấp nhận mất tất cả và trở thành một người như chúng ta.

Ngoài ra, với hành động tự hạ của Người, Đức Giê-su đã hàm ý loan báo cho chúng ta biết về phép rửa bằng chính sự chết của Người trên Thánh Giá; đó chính là phép rửa mà Người sẽ vui lòng nhận lãnh để làm trọn vai trò của ‘người tôi tớ đau khổ’ mà Thiên Chúa sai đến để cứu độ muôn dân. Vì tình yêu, Đức Giê-su đã hoàn tất ý định của Thiên Chúa và đồng ý đi đến cùng, cho dù phải đón nhận phép rửa bằng máu trên Thánh Giá để xóa bỏ tội lỗi của chúng ta.

Hơn thế nữa, theo các nhà chuyên môn Thánh Kinh thì việc Đức Giê-su đã hạ mình xuống, chấp nhận thân phận tội nhân để xin Gioan Tẩy Giả làm phép rửa mang một ý nghĩa là qua đó Người đã thánh hóa nước và ban cho nước một hiệu quả kỳ diệu, đó là trao ban ơn sủng. Hay nói cách khác, chính nhờ việc chấp nhận chia sẻ thân phận của hàng ngũ tội nhân hôm nay và hành vi dâng hiến trọn vẹn sau này trên Thánh Giá, Người đã thiết lập bí tích Rửa tội.

Như vậy, phép rửa mà Đức Giê-su đón nhận bên bờ sông Gióc-đan bởi Gio-an Tẩy giả mang đến một ý nghĩa mới, đầy đủ và thiêng liêng hơn. Qua biến cố này, căn tính của Đức Giê-su được lộ diện. Thần khí đã xuống trên Người bằng hình chim bồ câu. Hơn thế nữa, trong lúc tự hạ mình xuống như vậy, Người đã được Chúa Cha nâng lên qua lời xác nhận: “Này là Con Ta yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng.”

Thưa anh chị em,

Với chúng ta cũng vậy, kể từ khi lãnh nhận bí tích rửa tội, chúng ta cũng đã được Chúa Cha nhận làm con cái Ngài. Những gì mà Thiên Chúa đã nói với Đức Giêsu trong nghi lễ thanh tẩy hôm nay cũng là điều mà Chúa Cha nói với mỗi người chúng ta, đó là qua bí tích rủa tội, chúng ta không chỉ sạch mọi tội khiên mà còn được diễm phúc là thành viên trong gia đình của những con yêu dấu của Thiên Chúa.

Trong bí tích rửa tội, chúng ta đã được ghi ấn tín và trở thành Con Thiên Chúa, thuộc về gia đình của những người môn đệ của Đức Giê-su. Phép rửa không chỉ là một nghi thức; nhưng đó là phương thế mà Thiên Chúa đã dùng để xác định rằng chúng ta thuộc về cộng đoàn tín hữu, những người môn đệ dấu yêu của Người. Tập thể của những người con mà Thiên Chúa yêu dấu và dĩ nhiên chúng ta cũng cố gắng làm vui lòng Ngài. Do vậy, tuy rằng chúng ta lĩnh nhận bí tích này duy chỉ một lần trong đời, nhưng căn tính được ban tặng cần được phát triển mãnh liệt trong cuôc sống thường ngày của chúng ta.

Hôm nay, khi mừng lễ Đức Giê-su chịu phép rửa. Hội Thánh mời gọi chúng ta nhìn lại cuộc sống, tuyên xưng lại niềm tin và quyết tâm sống trọn lời tuyên hứa trong ngày lĩnh nhận bí tích rửa tội của mỗi người. Từ đó, chúng ta có nhiều cơ hội sống tốt hơn, thiện hảo hơn, sống đúng theo yêu cầu mà Đức Giê-su đã tỏ bầy cho chúng ta là những môn đệ chân chính của Thầy.

Và cho dù vô tội. Nhưng hôm nay Đức Giê-su đã hoà mình vào dòng chảy của những con người tội lỗi để thay thế chúng ta thì giờ đây qua bí tích rửa tội, chúng ta được mời gọi mặc lấy Đức Ki-tô, trở nên một với Đức Ki-tô, có nghĩa là qua bí tích rửa tội chúng ta đuợc mời gọi trở thành một Đức Kitô khác.

Vì thế: vẫn biết rằng chúng ta chỉ được rửa tội một lần trong đời, nhưng trong cuộc sống thường ngày chúng ta phải sống và giữ lời hứa rửa tội trong suốt cuộc đời. Có nghĩa là buớc vào con đuờng của Người, mặc lấy cuộc sống và sứ vụ của Người, để càng ngày càng trở nên giống Người hơn. Và đó chính là Tin Vui, mà chúng ta những người đã được lĩnh nhận bí tích rửa tội cần đem đến cho thế giới hôm nay. Amen! mục lục

Lm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

ÁI TỬ NHÂN LÀNH

Thiên Chúa xuống thế để mở đường cho chúng ta lên trời. Chúa Giêsu chấp nhận làm người vì yêu thương nhân thế, muốn chia sẻ mọi vui buồn của kiếp người với chúng ta để chúng ta an tâm vượt qua mọi trở ngại mà nên giống Ngài. Thi sĩ Paul Claudel (1868-1955, người Pháp) nói: “Chúa Giêsu xuống thế gian không để diệt trừ khổ đau, cũng không giải nghĩa khổ đau, mà để chia sớt khổ đau.”

Người Nhật có câu tục ngữ thâm thúy ý nghĩa: “Ai hài lòng với điều Thượng Đế đã định cho mình thì sẽ có cuộc sống tự do và hạnh phúc.” Thiên Chúa nhân lành, giàu lòng thương xót và rất mực yêu mến chúng ta, (Ep 2:4) Ngài không thể có ý làm khổ chúng ta, mà Ngài muốn tôi luyện chúng ta để hoàn thiện chúng ta. Hơn nữa, Ngài là Cha giàu lòng từ bi lân ái và luôn sẵn sàng nâng đỡ ủi an chúng ta bất kỳ lúc nào. (2 Cr 1:3)

Là tôi tớ, là thần dân, là con cái của Ngài, chúng ta không thể không trở nên giống Ngài: “Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.” Chắc chắn chúng ta phải “cố gắng trở nên người công chính, đạo đức, giàu lòng tin và lòng mến, sống nhẫn nại và hiền hòa.” (1 Tm 6:11) Thế nào là công chính? Kinh Thánh cho biết rằng “người công chính phải có lòng nhân ái,” (Kn 12:19) và “quan tâm đến quyền lợi kẻ nghèo.” (Cn 29:7) Người công chính có lợi cho mình và hữu ích cho người khác: “Một linh hồn công chính có thể xin được ơn tha thứ cho cả ngàn tội nhân.” (Thánh Marguerite Marie Alacoque, 1647-1690)

Chúa Giêsu đã nhập thể và nhập thế, sinh nơi hang đá, sống nay đây mai đó, rồi chịu chết trên đồi hoang. Tất cả chỉ vì yêu thương chúng ta. Tôi tớ không hơn chủ, trò không hơn thầy, con cái không hơn cha mẹ, chúng ta phải cố gắng “nhân từ như Chúa Cha là Đấng nhân từ” (Lc 6:36) và “yêu thương nhau như Chúa Giêsu đã yêu thương chúng ta.” (Ga 13:34; Ga 15:12) Đức Giêsu Kitô là Ái Tử của Chúa Cha, là “cục cưng” của Đức Mẹ, nhưng Ngài không được chiều chuộng, không được ngồi mát ăn bát vàng, mà phải chịu trăm cay ngàn đắng, mệnh danh là “Người Tôi Trung” và “Người Tôi Tớ Đau Khổ.”

Người Tôi Trung đó được ngôn sứ Isaia đề cập từ xưa: “Đây là người tôi trung Ta nâng đỡ, là người Ta tuyển chọn và quý mến hết lòng, Ta cho thần khí Ta ngự trên nó; nó sẽ làm sáng tỏ công lý trước muôn dân. Nó sẽ không kêu to, không nói lớn, không để ai tiếng giữa phố phường.” (Is 42:1-2) Mặc dù là Con Thiên Chúa nhưng Ngài tự hạ xuống ngang với chúng ta, thậm chí còn bị chúng ta ruồng bỏ và xử tệ, thế mà Ngài vẫn im lặng, không chấp lách chúng ta vì Ngài cảm thông tính bướng bỉnh của chúng ta, và Ngài vẫn hết lòng yêu thương chúng ta ngay khi chúng ta còn là tội nhân. (Rm 5:8)

Chúng ta không thể hiểu thấu mầu nhiệm lòng thương xót của Thiên Chúa. Thật vậy, Blaise Pascal (1623-1662) đã cảm nhận: “Thiên Chúa là Đấng không thể dò thấu. Chúng ta không thể nói được gì về Thiên Chúa. Tất cả những gì chúng ta nói về Ngài đều chỉ là tưởng tượng.” Tuy nhiên, Lòng Chúa Thương Xót luôn hiện hữu và có thật. Quả thật, phong cách của Đấng Ái Tử Nhân Lành cũng rất kỳ lạ: “Cây lau bị giập, nó không đành bẻ gẫy, tim đèn leo lét, cũng chẳng nỡ tắt đi. Nó sẽ trung thành làm sáng tỏ công lý. Nó không yếu hèn, không chịu phục, cho đến khi thiết lập công lý trên địa cầu. Dân các hải đảo xa xăm đều mong được nó chỉ bảo.” (Is 42:3-4) Thật là kỳ diệu quá!

Từ ngàn xưa, Thiên Chúa đã nói về kế hoạch mầu nhiệm: “Ta là Đức Chúa, Ta đã gọi ngươi, vì MUỐN LÀM SÁNG TỎ ĐỨC CÔNG CHÍNH CỦA TA. Ta đã NẮM TAY ngươi, đã GÌN GIỮ ngươi và ĐẶT LÀM GIAO ƯỚC với dân, làm ÁNH SÁNG chiếu soi muôn nước, để MỞ MẮT cho những ai mù lòa, ĐƯA RA KHỎI TÙ những người bị giam giữ, DẪN RA KHỎI NGỤC những kẻ ngồi trong chốn tối tăm.” (Is 42:6-7) Hạnh phúc thay chúng ta được Chúa Cha trao ban cho Tặng Phẩm Vô Giá là chính Con Yêu Dấu của Ngài – Đức Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất.

Hồng Ân Thiên Chúa quá lớn lao, phàm nhân có dành cả đời để tạ ơn Ngài cũng không đủ.Thánh Vịnh gia mời gọi: “Hãy dâng Chúa, hỡi chư thần chư thánh, dâng Chúa quyền lực và vinh quang. Hãy dâng Chúa vinh quang xứng danh Người, và thờ lạy Chúa uy nghiêm thánh thiện.” (Tv 29:1-2) Thiên Chúa khác thường mà bình thường, lạ mà quen, xa mà gần, Ngài hiện diện trong mọi vật, mọi nơi: “Tiếng Chúa rền vang trên sóng nước, Thiên Chúa hiển vinh cho sấm nổ ầm ầm, Chúa ngự trên nước lũ mênh mông. Tiếng Chúa thật hùng mạnh! Tiếng Chúa thật uy nghiêm!” (Tv 29:3-4) Mặc dù bất xứng nhưng chúng ta vẫn phải dâng lời cảm tạ Ngài.

Thiên Chúa nhẹ nhàng mà mạnh mẽ, êm đềm mà dữ dội. Kinh Thánh cho biết về “giọng nói” của Ngài: “Tiếng Chúa LAY ĐỘNG cả rặng sồi, TUỐT TRỤI lá cây cao rừng rậm. Còn trong thánh điện Người, tất cả cùng hô: ‘Vinh danh Chúa!’ Chúa ngự trị trên cơn hồng thủy, Chúa là Vua ngự trị muôn đời.” (Tv 29:9-10) Chỉ một thoáng chúng ta thiếu sự quan tâm và lòng thương xót của Ngài thì chúng ta hóa hư vô ngay lập tức. Sinh khí quan trọng lắm! (Tv 104:29-30)

Thiên Chúa là Đấng giàu Lòng Thương Xót, Ngài trắc ẩn với mọi người, đối xử bình đẳng, không phân biệt gì, cũng chẳng thiên tư tây vị bất cứ ai. (Cv 10:34; Rm 2:11; Ep 6:9) Đặc biệt là Ngài thấy ai càng yếu kém thì Ngài càng quan tâm, chăm sóc, nâng đỡ, vì Ngài đến với mục đích là “tìm và cứu những gì đã mất,” (Lc 19:10) chấp nhận bỏ 99 con chiên béo tốt để đi tìm cho được chỉ một con chiên ghẻ lở, ốm yếu, xấu xa, tội lỗi. (Mt 18:12-14; Lc 15:4-7) Ngài không chỉ muốn chúng ta được sống mà còn muốn chúng ta được sống dồi dào (Ga 10:10) và yêu thương chúng ta đến cùng. (Ga 13:1) Tình yêu của Ngài không hề giảm sút theo thời gian hoặc tình trạng của chúng ta.

Ông Phêrô đã từng nhát đảm đến nỗi chối Thầy, nhưng sau khi được Chúa tha thứ, ông mạnh mẽ nói với mọi người: “Quả thật, tôi biết rõ THIÊN CHÚA KHÔNG THIÊN VỊ NGƯỜI NÀO. Nhưng hễ ai kính sợ Thiên Chúa và ăn ngay ở lành, thì dù thuộc bất cứ dân tộc nào, cũng đều ĐƯỢC NGƯỜI TIẾP NHẬN.” (Cv 10:34-35) Chắc chắn như vậy. Thật tuyệt vời! Và ông Phêrô giải thích: “Người đã gửi đến cho con cái nhà Israel lời loan báo Tin Mừng bình an, nhờ Đức Giêsu Kitô, là Chúa của mọi người. Quý vị biết rõ biến cố đã xảy ra trong toàn cõi Giuđê, bắt đầu từ miền Galilê, sau phép rửa mà ông Gioan rao giảng.” (Cv 10:36-37) Người Việt Nam chúng ta diễm phúc được nhận biết và tin Ngài là Thiên Chúa cứu độ. Hồng ân thật cao cả!

Ông Phêrô nói rõ ràng về Đấng Ái Tử Nhân Lành: “Quý vị biết rõ: Đức Giêsu xuất thân từ Nadarét, Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu tấn phong Người. Đi tới đâu là Người THI ÂN GIÁNG PHÚC tới đó, và CHỮA LÀNH mọi kẻ bị ma quỷ kiềm chế, bởi vì Thiên Chúa ở với Người.” (Cv 10:38) Chính Chúa Giêsu đã từng xác định: “Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa.” (Mc 10:18; Lc 18:19) Vì vậy, chúng ta phải cố gắng thực hành mệnh lệnh của Chúa Giêsu: “Hãy nên hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” (Mt 5:48)

Để nên giống Thiên Chúa Cha, không có cách nào khác là noi gương Chúa Giêsu, Đấng “là con đường, là sự thật và là sự sống,” chỉ qua Con-Đường-Giêsu mới có thể đến với Chúa Cha. (Ga 14:6) Chúa Giêsu là Đấng Emmanuel, luôn ở với chúng ta, chúng ta phải ảnh hưởng tính cách “hiền hậu và khiêm nhường” (Mt 11:29) của Ngài.

Trong khi mọi người đợi Đấng Thiên Sai, dân chúng thấy ông Gioan rất khác lạ, từ phong cách đến ý tưởng, đặc biệt là làm Phép Rửa, thế nên họ thắc mắc không biết ông Gioan có phải là Đấng Mêsia hay không. Nhưng ông Gioan minh định: “Tôi, tôi làm phép rửa cho anh em trong NƯỚC, nhưng có Đấng mạnh thế hơn tôi đang đến, tôi không đáng cởi quai dép cho Người. Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong THÁNH THẦN và LỬA.” (Lc 3:16) Và ông còn nói rõ: “Người đến sau tôi, nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi.” (Ga 1:15 và 30) Người đến sau mà có trước, và còn hơn ông. Lạ thật. Nhưng đó là sự thật minh nhiên.

Mặc dù Chúa Giêsu không cần phải chịu phép rửa, nhưng Ngài vẫn để cho Gioan dìm xuống nước. Ngài muốn nêu gương khiêm nhường và nhịn nhục. Khi Ngài đang cầu nguyện thì trời mở ra, Thánh Thần ngự xuống trên Ngài dưới hình dáng chim bồ câu, và có tiếng từ trời phán: “Con là Con của Cha; ngày hôm nay, Cha đã sinh ra Con.” (Lc 3:22) Đó là tái sinh trong Chúa Thánh Thần, điều kiện ắt có và đủ để trở nên con cái Thiên Chúa và có quyền hy vọng và Nước Trời.

Nước mà có thể rửa sạch tội lỗi. Kỳ diệu lắm. Nhờ đó mà chúng ta thoát kiếp nô tỳ của tội lỗi, thoát vòng kim cô của ma quỷ để trở nên con cái của Sự Sáng và Sự Thật. Tất nhiên chúng ta cũng phải thương xót lẫn nhau. Không thể hành động khác được!

Bình thường, mỗi ngày chúng ta rửa thân xác nhiều lần. Trong cơn dịch tễ lây lan, người ta càng lưu ý vệ sinh nhiều hơn, nghiêm túc với quy cách 5K, trong đó có rửa tay – và rửa mũi với súc họng nếu bị nhiễm. Thân xác còn phải rửa như vậy thì linh hồn còn phải rửa kỹ lưỡng hơn.

Lạy Thiên Chúa nhân lành, xin thương xót chúng con là những tội nhân, xin thanh tẩy và tái tạo chúng con, và xin giúp chúng con tẩy rửa hằng ngày để xứng đáng với ân tình cao cả của Ngài. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen. mục lục

Thomas Aq. Trầm Thiên Thu

TUÂN GIỮ LUẬT LỆ

Bạn có biết tại sao chiến tranh, chia rẽ, ghanh ghét và hận thù cứ liên tục xảy ra và cứ tiếp diễn mãi trên thế giới như vậy không? Có nhiều lý do lắm, nhưng tôi nghĩ một trong những nguyên nhân gây ra những sự xáo trộn và phiền não…như vậy là bởi vì người ta, trong đó có tôi và có bạn, CHƯA BIẾT TÔN TRỌNG NHỮNG LUẬT LỆ & NHỮNG TÔN TI TRẬT TỰ ở những nơi ấy một cách nghiêm chỉnh. Thật đấy!

• Gia đình thì có gia quy, có trên có dưới, con cháu phải hiếu thảo và kính trọng ông bà cha mẹ, nếu con cháu không sống thảo hiếu, không biết kính trọng và không nghe lời các ngài dạy dỗ…thì bất hòa, xào xáo và hỗn loạn sẽ xảy ra trong gia đình ngay.

• Cộng đoàn giáo xứ nào cũng có luật lệ, quy định và tôn ti trật tự...Nếu người ta không tuân thủ những luật lệ và không làm việc theo hệ thống tổ chức thì sẽ có chia rẽ và lủng củng trong giáo xứ…

• Trong Giáo Hội, trong các dòng tu đều có trật tự, tôn ti trên dưới rõ ràng. Quyền lãnh đạo tối cao thuộc về Đức Giáo Hoàng, kế đến là đến các Đức Giám Mục địa phận, rồi đến bề trên… Nếu ta không tuân theo những luật lệ, những giáo huấn của Giáo Hội, và bất tuân chỉ thị của bề trên…thì sự chia rẽ, bất hòa, bất an sẽ xảy ra và nó sẽ gây ra đủ mọi thứ tội lỗi!

Vì luật lệ, tôn ti trật tự trong xã hội và trong cộng đoàn đóng một vai trò rất quan trọng như thế, cho nên mặc dù là Thiên Chúa, là Con Chiên vô tì tích, Ngài đã tuân thủ tất cả những luật lệ cũng như những tôn ti trật tự trong gia đình, trong xã hội và trong cộng đoàn nơi Ngài sinh trưởng.

• Chúa Giê-su đã chịu phép thanh tẩy theo luật Mô-sê, và cũng dâng của lễ theo Luật Chúa truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non y như các trẻ đầu lòng khác (Lc 2:22-24).

• Chúa Giê-su đã tuân thủ luật nộp thuế cho đền thờ y như mọi người “Anh ra biển thả câu; con cá nào câu được trước hết, thì bắt lấy, mở miệng nó ra… anh lấy đồng tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh” (Mt 17: 27).

• Khi ông Gio-an từ chối không làm phép rửa, Chúa Giê-su đã khẳng định là cần phải làm như vậy cho đúng với luật lệ: "Bây giờ cứ thế đã. Vì chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính” (Mt 3:15).

Chúa Giêsu chính là Thiên Chúa, Ngài có quyền trên tất cả mọi thứ luật lệ, Ngài không cần phải tuân giữ những thứ luật lệ đạo cũng như đời, bởi vì Ngài chính là Đấng tạo nên mọi thứ luật lệ. Thế nhưng Ngài đã không làm như vậy, Ngài không tự miễn chuẩn khỏi những luật lệ và những trật tự trong gia đình, trong xã hội và trong Giáo Hội…nhưng đã nghiêm chỉnh chấp hành và tuân thủ mọi thứ luật lệ để nêu gương cho chúng ta.

Bạn thân mến, nếu Chúa Giê-su, vốn dĩ là Thiên Chúa mà còn tuân giữ tất cả các luật lệ và những tôn ti trật tự của xã hội như vậy thì huống hồ chi là chúng mình? Bạn và tôi cũng phải noi gương bắt chước Ngài trong việc tôn trọng và thi hành những luật lệ và những quy định và những trật tự ở nơi mình đang sinh sống và sinh hoạt.

Chỉ khi nào tôi và bạn tôn trọng và tuân thủ những luật lệ, và những tôn ti trật tự trong gia đình, trong xã hội, trong Giáo Hội, trong giáo xứ và trong dòng tu…thì lúc ấy đời sống của gia đình, của cộng đoàn, của giáo xứ và của Giáo Hội cũng như của xã hội mà chúng mình đang sống và sinh hoạt mới có được sự bình an, yêu thương và hạnh phúc mà thôi. Bạn có muốn bản thân của bạn, gia đình và cộng đoàn của bạn tránh được những sự lộn xộn, lủng củng, chia rẽ và những sự bất hòa không? Nếu muốn thì xin bạn hãy cố gắng:

1. Tuân giữ những luật lệ, chu toàn những bổn phận của một người công dân, của một người giáo dân, và của một người con trong gia đình bằng cách đóng thuế, dâng cúng, đóng góp công sức và tiền của cho giáo hội và biếu cho cha mẹ để các ngài chi dùng trong những nhu cầu hàng ngày.

2. Xin hãy tuân thủ những luật lệ của Thiên Chúa: MẾN CHÚA & YÊU NGƯỜI. Đến tham dự thánh lễ Chúa Nhật và các ngày lễ buộc, làm việc bác ái, bố thí cũng như quảng đại cống hiến công sức cho những công việc thiện nguyện ví dụ như đi thăm bệnh nhân, an ủi kẻ cô đơn, giúp đỡ cho người già lão…

Chúng ta cầu nguyện cho nhau để chúng mình luôn luôn noi gương Chúa Kitô, biết tuân giữ mọi luật lệ và những quy định của đời cũng như đạo, và nhất là biết tôn trọng những tôn ti trật tự trong Giáo Hội, trong giáo xứ và trong gia đình. Nhờ vậy bình an, hạnh phúc và yêu thương sẽ đến và ngự trị trong gia đình, trong cộng đoàn giáo xứ và trong tâm hồn của bạn và của tôi hôm nay và trong những ngày tháng sắp tới. Amen! mục lục

Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

PHÉP RỬA TỘI – ƠN GỌI LÀM CON CHÚA

Chúng ta vừa cử hành lễ Chúa giáng sinh: “Một hài nhi đã sinh ra cho chúng ta”. Liền sau đó, Giáo Hội cử hành lễ Hiển linh, lễ Thiên Chúa tỏ mình cho dân ngoại mà ba nhà đạo sĩ từ Phương Đông đại diện cho chúng ta cất bước lên đường tìm đến. “Họ đã gặp thấy Hài Nhi và Bà Maria Mẹ Người, và họ đã quỳ gối xuống sụp lạy Người” (Mt 2,11).

Hôm nay chúng ta cử hành lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa. Tức là sau ba mươi năm sống đời ẩn dật, nay Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ công khai với phép rửa tại sông Giordan bởi tay Gioan. Như thế, từ lễ Giáng Sinh – Hiển Linh đến lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa, nếu tính theo thời gian thì đúng 30 năm. Trong quãng thời gian này, chúng ta không biết nhiều về Chúa Giêsu, ngoài đời sống ẩn dật sống của Người trong gia đình, học tập và lao công, vâng phục Đức Mẹ và Thánh Giuse.

Câu hỏi lớn được đặt ra: Tại sao Chúa Giêsu là Đấng vô tội sao lại đến xin Gioan làm phép rửa?

Hòa mình với phàm nhân

Khi Gioan đang làm phép rửa cho dân chúng để giúp họ sám hối và cầu xin ơn tha tội. Chúa Giêsu đã hòa mình vào đám đông trong cùng dòng sông Giođan, với những con người có tội để sám hối thay cho loài người đang cần sám hối để được tha thứ.

Thánh Ghê-gô-ri-ô, giám mục Na-di-en cho biết: “Có thể là Chúa muốn thánh hoá kẻ sắp làm phép rửa cho Chúa, nhưng chắc chắn để chôn vùi trọn vẹn con người Ađam cũ trong dòng nước. Thật vậy, trước khi thanh tẩy ta và để thanh tẩy ta, Chúa thánh hoá sông Giođan; vì Người vừa là thần khí vừa là xác phàm, nên Người cũng muốn nhờ Thần Khí và nước để đưa chúng ta vào đạo”. Nên dù Gioan làm phép rửa, ông cũng chỉ là đèn đối với Mặt Trời, tiếng nói với Lời, phù rể đối với Chàng Rể, người cao trọng nhất trong số những người sinh bởi đàn bà với Trưởng Tử mọi loài thọ sinh, người nhảy mừng trong dạ mẹ với Đấng được thờ lạy ngay khi còn trong lòng mẹ, người tiền hô hiện tại và tương lai với Đấng vừa xuất hiện và sẽ xuất hiện. Quả thật, Gioan biết rằng mình sẽ được thanh tẩy bằng cuộc tử đạo. (Trích bài giảng của thánh -gô-ri-ô, giám mục Na-di-en). 

Thánh Phêrô Kim Ngôn giải thích rằng, khi Gioan làm phép rửa cho Chúa Giêsu thì: “Tôi tớ đóng vai chủ, con người đóng vai Thiên Chúa, ông Gioan đóng vai Đức Kitô; ông đóng vai đó để lãnh ơn thứ tha chứ không phải để ban phát”. Nên Gioan giảng: “Phần tôi, tôi đã rửa anh em trong nước, nhưng Người, Người sẽ rửa anh em trong Thánh Thần” (Mc 1, 8). Đây là phép lạ vĩ đại đã xảy ra sau khi Đấng Cứu Thế chịu phép rửa; phép lạ này là khúc dạo đầu cho những gì sẽ xảy ra. Đây không phải là Thiên Đàng khi xưa đóng lại vì tội của Ađam nay mở ra, mà chính trời mở ra: “Khi vừa lên khỏi nước, Người liền thấy trời mở ra, thấy Thánh Thần như chim bồ câu ngự xuống trên mình” (Mc 1,10). Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu đến xin Gioan làm phép rửa cho mình.

Ba ngôi hiển hiện

Tin Mừng mô tả ,“sau khi tất cả dân chúng đã chịu phép rửa, và chính lúc Chúa Giêsu cũng đã chịu phép rửa xong, Người đang cầu nguyện, thì trời mở ra và Thánh Thần Chúa ngự xuống trên Người dưới hình chim bồ câu, và có tiếng từ trời phán: “Con là Con yêu dấu của Cha, Con đẹp lòng Cha” (Lc 3, 21-22). Thiên Chúa Ba Ngôi là Cha, Con và Thánh Thần tự hiển hiện. Chúa Giêsu được Chúa Cha tuyên phán là Con. Chúa Thánh Thần ngự xuống trên Người cho thấy Chúa Giêsu khiêm nhường hạ mình xuống với các tội nhân và trở nên Chiên gánh tội thế gian.

Chúa Giêsu bước lên khỏi nước lúc ấy trời mở ra là Chúa Giêsu nâng thế gian lên cao với Người. Vì xưa kia, khi bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng và bị lưỡi gươm lửa cấm đoán, chính Ađam đã đóng cửa trời lại, không cho mình mà cũng không cho con cháu vào. Nay nhờ Chúa Giêsu mà cửa trời được mở ra.

Trời mở ra, còn mạc khải cho Gioan Tẩy Giả và những người Do Thái biết Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa. Thiên Chúa mở cửa trời để kêu gọi chúng ta hướng về trời.

Phép rửa của Chúa Giêsu và Phép rửa của chúng ta

Vậy, phép rửa của Chúa Giêsu và phép rửa của chúng ta có liên kết chặt chẽ với nhau. Phụng Vụ của ngày lễ này đã hát lên như sau: “Đức Kitô chịu phép rửa, cả trần gian được thánh hoá, chúng ta được tha thứ tội lỗi, được thanh tẩy nhờ nước và Thánh Thần” (Tiền xướng của Kinh Bênêdictus, của Giờ Kinh Sáng). Chúng ta hãy thanh tẩy mình cho thanh sạch, hãy tiếp tục thanh tẩy cho thanh sạch hoàn toàn và đem lòng tôn kính mà tưởng niệm ngày Đức Kitô chịu phép rửa, và hãy mừng lễ cách xứng đáng. Thiết nghĩ, thực hành và sống lời hứa khi chịu phép Rửa tội là việc phải làm trong đời sống người kitô hữu chúng ta.

Sống lời hứa khi lãnh nhận Bí tích Rửa tội

Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa là cơ hội tốt lành để đổi mới với lòng biết ơn và xác tín lời hứa trong ngày chúng ta lãnh nhận Bí tích Rửa tội, hãy dấn thân sống xác tín này trong đời sống hàng ngày. Chúa Giêsu cứu độ chúng ta không phải vì cộng trạng của chúng ta nhưng là để thực hiện lòng tốt vô biên của Cha với cả nhân loại. Vì thế, mỗi ngày chúng ta hãy cố gằng thực hiện những điều đã hứa khi lãnh nhận Bí tích Rửa tội là từ bỏ ma quỷ, xa lánh các dịp tội và tin vào Thiên Chúa, như thế chúng ta mới có thể đón nhận mọi ơn lành Thiên Chúa ban và sống xứng đáng là con Thiên Chúa.

Không phải cứ được rửa tội, cứ nói tôi tin Chúa Kitô, là được cứu rỗi để vào Thiên Đàng hưởng hạnh phúc đời đời với Chúa. Rửa tội chỉ là bước đầu cần thiết cho việc cứu rỗi mà thôi. Bước tiếp theo quan trọng hơn, đó là thi hành những điều cam kết khi được rửa tội. Nếu không thi hành những lới hứa hay cam kết này thì Phép Rửa sẽ thành vô ích.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con trung thành với lời hứa khi chịu phép Rửa tội trong suốt cuộc đời chúng con, nhờ lời chuyển cầu của thánh Gioan Tẩy Giả. Amen. mục lục

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

PHÉP THANH TẨY LÀ ƠN GỌI CHÚNG TA TRỞ THÀNH NGÔN SỨ

Sứ mạng của Chúa Giêsu ở trần gian bắt đầu vào lễ Hiển Linh và kết thúc ở lễ Chúa Chịu Phép Thanh Tẩy. Lễ Chúa chịu phép Thanh Tẩy coi như kết thúc mùa Giáng Sinh, nhưng thực ra Giáng Sinh kết thúc vào lễ Chúa Giêsu dâng mình trong đền thánh ngày 2 tháng Hai.       

Bài Tin Mừng hôm nay (x. Lc 3:15-16, 21-22) cho thấy Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ của Người ở Galilée sau khi chịu phép Thanh Tẩy bởi Gioan Tiền Hô. Nói về sự mong chờ của mọi người (x. Lc 3:15), thánh Luca tả quang cảnh Gioan thuyết giảng giống như trước đó ông tả tình trạng những người Do Thái thành tâm trong khung cảnh Chúa Hài Đồng sinh ra (x. 2: 25-26, 37-38). Gioan Tiền Hô nói về một nhân vật vĩ đại, cao trọng hơn, có quyền lực thanh tẩy mạnh mẽ hơn ông nhiều (x. Lc 3:16; Ga 1:26-27).

Gioan làm phép rửa bằng nước, Chúa Giêsu làm bằng Chúa Thánh Thần và Lửa (x. Lc 3:16). Cộng đồng Kitô giáo sơ khai quan niệm Ánh Sáng và Lửa là biểu tượng của Chúa Thánh Thần được đổ ra vào ngày Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống (x. Cv 2:1-4). Theo thánh Gioan, Thánh Thần và Lửa phải được hiểu là những gì tinh khiết, thanh luyện và trinh trong (Ez 36: 25-27; Ma 3:2-3).

Tiếng nói phát ra từ trời khi Chúa chịu phép rửa: “Đây là Con yêu dấu của Ta, rất đẹp long Ta” (Mt 3:17) là một xác quyết Chúa Giêsu là con-người-thiên-sứ. Đây cũng là một xác nhận Tình Yêu của Thiên Chúa đối với tân dân Israel, là cách Thiên Chúa đặt tên cho một trách nhiệm cao cả. Thiên Chúa đã đưa ra một bất ngờ cho những ai hãnh tiến và quyền uy.     

Qua phép rửa làm bằng nước sông Jordan bởi Gioan, Chúa Giêsu đã chấp nhận để loài người có thể nối kết với Thiên Chúa theo cách thức con người của chúng ta. Chúa Giesu chấp nhận điều kiện loài người của Chúa như đau khổ và chết. Người đã giang rộng hai cánh tay ở sông Jordan và trên thập giá. Ở sông Jordan, Chúa chấp nhận nhiệm vụ. Trên Thập giá, Chúa đã hoàn thành nhiệm vụ. Để thánh Gioan làm phép rửa, Chúa Giêsu đã xác quyết với thế giới là Chúa đến thế gian để cứu chuộc muôn dân. 

PHÉP THANH TẨY LÀ ƠN GỌI CHÚNG TA TRỞ THÀNH NGÔN SỨ 

Khi chúng ta chịu phép rửa trong Chúa Kitô là chúng ta được thanh tẩy trong sự chết của Người. Phép thanh tẩy của chúng ta là một bí tích công khai, ngôn sứ và vương quyền. Khi nhận sự sống của Giáo Hội, chúng ta phải gìn giữ niềm tin về sự sống đó, niềm tin nghĩ đến tha nhân. Niềm tin này là trách nhiệm chung của mọi người, không riêng của ai cả.      

Bí tích Thanh Tẩy là tiếng gọi để trở thành ngôn sứ. Cánh thức chúng ta sống ra sao là tùy người. Nó có thể không bi thương như những cuộc mạo hiểm của một Isaiah hay một Gioan Tiền Hô, nhưng nó phải ở trong cùng một truyền thống ngôn sứ vĩ đại là Đức Giêsu Kitô. Để là ngôn sứ chúng ta phải nhập cuộc và hành động, phải chân lấm tay bùn, chấp nhận đau khổ.     

Qua phép Thanh Tẩy, chúng ta có thể trở thành ánh sáng cho tha nhân, như Chúa Giêsu là ánh sáng cho chúng ta và toàn thế giới. Phép thanh tẩy khiến chúng ta can đảm, tin tưởng và hăng say nồng nhiệt. Nó nhắc nhở chúng ta phải tuyên xưng Tin Mừng bằng hành động để tỏ lòng tri ân vì vẻ huy hoàng, tươi đẹp và đầy ơn phúc cao cả của nó.      

Khi mà chúng ta nhận ra được những đòi hỏi của niềm tin đó và cách sám hối dẫn dắt chúng ta tới đâu; khi mà chúng ta biết phân biệt được thiện với ác; khi mà chúng ta biết đi tìm kiếm điều Chúa muốn và  xin Người giúp chúng ta hoàn thành; khi mà chúng ta học hỏi thật nhiều về Thiên Chúa và thế giới của Người; khi mà chúng ta đến gần được Chúa, thì lúc đó Con Người với bầu trời mở rộng, cũng sẽ được tỏ lộ cho chúng ta. 

PHÉP THANH TẨY TRONG GIÁO HỘI NGÀY NAY

Hiện nay, nhiều nơi coi việc rửa tội trẻ em là tùy nghi. Số hài nhi, trẻ em, thanh niên thiếu nữ và người lớn không rửa tội đang tăng. Việc xuống dốc đó là do liên hệ gia đình bị soi mòn và xa rời Giáo Hội. Có những linh mục, những cha xứ thắc mắc và đặt vấn đề về một thực tế là nếu các ngài thấy có những dấu hiệu rõ ràng chứng tỏ không có thực hành đức tin thì Giáo Hội có quyền từ chối làm các bí tích, nhất là bí tích thanh tẩy. 

Đây là một vấn đề khá phức tạp. Tuy nhiên, phải chăng chúng ta không thể một lần nữa, lắng nghe lệnh truyền của sứ mạng rao giảng Tin Mừng là “Rửa Tội, Truyền Giáo và Giáo Huấn” không phải là đợi cho người ta đến với mình mà phải xuất hiện, nhập thế, hội nhập và thăm hỏi, gặp gỡ, giúp đỡ ở những nơi mà tình trạng tội lỗi, áp bức, truy nã, tù tội, bất công, bất chính đang hoành hành! Điều cần phải có là nhiệt tình hăng say truyền giáo. Công tác truyền giáo hằng ngày không phải là những gì ghê gớm mà là yêu thương, thăm viếng kẻ đau yếu, thăm hỏi người tù tội, bênh vực những người bị bạc đãi, bắt bớ, cưỡng đoạt, lên tiếng trước những bất công, bất chính, đòi hỏi công bằng xã hội, tự do tôn giáo… như chính Chúa Giêsu đã làm. Ở Hoa Kỳ tôi đã thấy những giám mục, linh mục, giáo dân thường xuyên đi thăm bệnh nhân và tù nhân. Phép Thanh Tẩy chính là nền tảng tuyệt đối cho những nhiệt tình hăng say ấy. Nó không là xum xoe, o bế kẻ quyền thế giàu sang, dù họ là những kẻ chống Chúa và đầu não của tội lỗi, ác quỉ.      

Bí tích là ơn sủng dành cho đời sống con người, nam nữ và thanh thiếu niên. Tất cả mọi người đều có quyền hưởng. Nó không phải là điều chúng ta muốn họ có! Lời Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II kêu gọi mọi người vẫn còn văng vẳng bên tai chúng ta: “Duc in altum!” Bạn không thể kiếm ra được ở những vũng nước cạn và quen thuộc, những người cần bạn!     

Tình trạng phải từ chối ban phép thanh tẩy và những bí tích khác cho những người không thích hợp như đã bỏ đạo đã được chính Đức Hồng Y Joseph Ratzinger trải nghiệm lúc còn trẻ, nhưng cuối cùng đã được giải quyết.  Sau này là ngài là Giáo hoàng Biển Đức XVI trả lời thắc mắc có liên hệ đến chuyện này của một linh mục ở Bressanone, Bắc Ý trong một cuộc vấn-đáp công khai với các giáo sĩ của giáo phận vào ngày 6-8-2008. Linh mục Paolo Rizzio, là cha xứ và giáo sư thần học, đã hỏi Đức Thánh Cha một câu về phép Thanh Tẩy, Thêm Sức và Rước Lễ Lần Đầu: 

“Thưa Đức Thánh Cha, 35 năm về trước, con đã nghĩ là chúng con khởi đầu là một đoàn chiên nhỏ, một cộng đồng thiểu số, ít nhiều ở đâu đó tại Âu châu; do đó chúng con đã chỉ thi hành các bí tích cho những ai thực sự hành đạo mà thôi. Thế rồi, một phần vì đường lối của triều Giáo hoàng Gioan Phaolo II, con nghĩ là mọi sự rồi cũng được cho qua. Đức Thánh Cha nghĩ sao và cho chúng con ý kiến để thi hành về sau? Đức Thánh Cha có thể gợi ý cho chúng con đường hướng mục vụ nào phải theo?”      

ĐGH Biển Đức XVI đã trả lời cho chúng ta câu hỏi này về Phép Thanh Tẩy trong ngày lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa: 

“Tôi phải nói rằng, tôi đã đi cùng đường với quí cha. Khi tôi còn trẻ, tôi đã khá nghiêm ngặt. Tôi nói: Các bí tích là bí tích của Niềm Tin, và ở đâu không có Niềm Tin, ở đâu Niềm Tin không được thực hành, thì ở đó Bí Tích cũng không thể ban ra được. Và tôi đã thường nói với các cha xứ của tôi khi tôi làm Tổng Giám mục Munich là: Đây cũng là hai yếu tố, một thì nghiêm ngặt, một thì rộng rãi cởi mở. Thế rồi, với thời gian, tôi cũng đã nhận thức ra là tôi phải bước theo gương Chúa Giêsu là Thiên Chúa, là người đã rất cởi mở, ngay cả với dân Do Thái ở bên lề thời bấy giờ. Nguời cũng là Chúa Từ Bi Thương xót và cởi mở -theo như chính quyền thời đó- với những kẻ tội lỗi, vui vẻ chào đón họ và chấp nhận lời mời của họ đến nhà họ ăn cơm tối, lôi kéo họ đi theo về với cộng đoàn của Người. (…) 

“Do đó, tôi có thể nói là, trong cách dạy giáo lý cho con trẻ, làm việc với cha mẹ là điều tối quan trọng. Đây chính là một trong những cơ hội để tiếp cận với cha mẹ, nó cũng làm cho đời sống đức tin hiện diện nơi người lớn, vì lẽ, đối với tôi, chính họ có thể học hỏi lại niềm tin nơi con trẻ và hiểu rằng nghi thức trọng thể này chỉ có ý nghĩa thực và chính danh nếu nó được cử hành trong một khung cảnh / tình huống của cuộc hành trình cùng với Chúa Giêsu, trong tình trạng của đời sống đức tin. Vậy thì, chúng ta phải cố gắng thuyết phục cha mẹ, qua con trẻ, về những nhu cầu cần thiết để chuẩn bị cho cuộc hành trình đó, được biểu hiện bằng cách cộng tác với những mầu nhiệm bí tích và làm cho chúng trở thành đáng mến đáng yêu. (…) 

“Tôi có thể nói rằng chắc chắn đây là một giải đáp chưa đầy đủ, nhưng hiểu theo khoa sư phạm thì đức tin luôn luôn là một cuộc hành trình và chúng ta phải chấp nhận mọi hoàn cảnh của xã hội ngày nay. Tuy nhiên, chúng ta cũng phải mở rộng chúng cho nhiều người hơn để kết quả không phải chỉ là một ký ức hời hợt bề ngoài mà họ đã trải qua mà còn phải làm cho con tim họ rung động thực sự. Trong khoảnh khắc mà chúng ta bị thu hút để tim ta bị xúc động, như cảm thấy một chút xíu về tình yêu Chúa Giêsu, một chút ít ước muốn chuyển động theo cùng đường cùng hướng, thì đó là lúc, -đối với tôi- có thể nói rằng chúng ta đã thực hiện được một bài dạy giáo lý thực sự. Ý nghĩa chính của việc dạy giáo lý phải là: mang lại ngọn lửa tình yêu của Chúa Giêsu -cho dù nó nhỏ bé- xâm nhập trái tim con trẻ, và qua con trẻ đến với cha mẹ chúng. Vậy là chúng ta đã tái mở cánh cửa niềm tin của thời đại chúng ta rồi đấy.

“Chớ gì lễ Chúa chịu phép Thanh Tẩy hôm nay mời gọi mỗi người trong các bạn nhớ tới những lời hứa của mình khi chịu phép rửa và tái xác nhận niềm tin đó với lòng tri ân. Hãy làm sống lại giây phút nước đổ trên đầu các bạn. Hãy cầu nguyện để ân sủng của phép thanh tẩy của bạn giúp bạn trở thành ánh sáng cho tha nhân và cả thế giới, cho bạn sức mạnh và lòng quả cảm để làm một cái gì khác thường trên thế giới và trong Giáo Hội.”  mục lục

Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD

SỨ VỤ ĐẤNG MÊ-SI-A

Tin Mừng thánh Lu-ca kể lại bước đầu đời công khai của Đức Giê-su theo thứ tự sau đây: 1- Gio-an Tẩy giả rao giảng: “Anh em hãy hoán cải… Người đang đến…” (x. Lc 3,1-18). 2- Gio-an Tẩy giả bị giam tù (x. Lc 3,19-20). 3- Đức Giê-su chịu phép rửa (x. Lc 3,21-22). 4- Gia phả Đức Giê-su (x. Lc 3,23-38). 5- Đức Giê-su bị cám dỗ trong cuộc tĩnh tâm 40 ngày tại hoang địa (x. Lc 4,1-13). 6- Bài giảng đầu tiên của Đức Giê-su, đặc biệt tại Na-da-rét (x. Lc 4,14-30). Dĩ nhiên ai cũng biết Gio-an đã làm phép rửa cho Đức Giê-su trước khi bị tù (x. Mc 6,17; Mt 14,3). Nhưng đối với Lu-ca (cũng như mọi thánh sử khác), điều quan trọng chẳng phải là diễn tiến lịch sử song là ý nghĩa thần học của các biến cố (Thánh kinh không chuộng “chính xác” nhưng chuộng “chân thực”). Với lối sắp đặt hơi kỳ lạ vừa thấy, Lu-ca muốn nói Đức Giê-su khai mở một thời đại mới, chấm dứt Giao Ước cũ. Là đại diện cuối cùng của giao ước này, Gio-an Tẩy giả phải biến mất trước khi Đức Giê-su bắt đầu sự nghiệp.

Bài đọc phụng vụ Chúa nhật này liên kết các phân cảnh 1 (Gio-an rao giảng: Lc 3,15-16) và 3 (Đức Giê-su chịu phép rửa: Lc 3,21-22), bỏ qua các câu trung gian kể lại việc Gio-an biến mất. Vì lời rao giảng của Gio-an đã được chú giải ở Chúa nhật 3 mùa Vọng năm C, nên hôm nay chúng ta khởi sự với cái thuộc riêng ngày này.

1. Chịu phép rửa để thanh tẩy loài người.

“Khi toàn dân chịu phép rửa…”: Thành ngữ phổ quát mở đầu này (“toàn dân”) chỉ mình Lu-ca có và rất thích sử dụng (x. Lc 1,10; 2,10;3, 21). Là phát ngôn nhân của Thiên Chúa, ông lặp lại ở đây với chúng ta rằng ơn cứu độ được dành cho tất cả, sứ mệnh Đức Giê-su sắp khai mạc là để cho mọi người. Thành ngữ cũng ám chỉ: Đức Giê-su cho đến giờ vẫn cư xử “như bất cứ ai”. Lúc Người bước vào sân khấu, chẳng có chi phân biệt Người với đồng hương, với “toàn dân” cả. Người là một tín hữu Do-thái tốt, không tìm mọi cách tách riêng mình. Vì toàn dân đã chịu phép rửa, nên “Đức Giê-su cũng xin chịu”! So với trình thuật của các thánh sử khác (x. Mt 3,13-17 và Mc 1,9-11), câu này của Lu-ca, “nét bút” chỉ mình ông có và tô đậm, thật đầy ý nghĩa! Nó cho thấy Đức Giê-su vô cùng “nhập thể”, hết sức “làm người” đến mức đã hành động “như mọi người”. Bằng tưởng tượng, hãy quan sát Người đang trà trộn vào đám đông, chẳng có nét chi phân biệt. Người đứng đó, trong dãy dài thường dân đang chờ đến phiên nhận phép rửa.

Điều này thoạt tiên xem ra lạ lùng đối với chúng ta. Làm thế nào mà Đức Giê-su lại đã nhận “phép rửa” (x. Lc 3,3)? Là Đấng vô tội, Người cần được thanh tẩy chỗ nào? Câu trả lời nằm sâu xa, cũng trong cuốn Tin Mừng này: “Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên! Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất!” (Lc 12,49-50). Câu trả lời cũng nằm trong chuyện hai anh em nhà Dê-bê-đê đến xin Đức Giê-su cho được ngồi bên tả hữu Người trong ngày vinh quang: “Các anh không biết các anh xin gì! Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống, hay chịu được phép rửa Thầy sắp chịu không?” (Mc 10,38). Phép rửa đích thật của Đức Giê-su là cái chết cứu rỗi của Người. Khi để mình chịu thanh tẩy “trong hàng ngũ kẻ tội lỗi”, khi suốt đời chấp nhận “một thái độ hối nhân”, Đức Giê-su đã trọn vẹn chia sẻ khát vọng của con người, khát vọng Thiên Chúa đến cứu thoát, thanh tẩy bản thân mình. Người đã chọn lấy địa vị của tội nhân là chúng ta. Vì “cũng chịu phép rửa”, Đức Giê-su không lên án các yếu đuối của ta từ trên cao, song liên đới với các yếu đuối này. Nhưng đâu chỉ có thế! Qua việc để mình bị “nhận chìm” trong nước sông Gio-đan, Đức Giê-su muốn tiên báo và chuẩn bị mình sẽ bị “nhận chìm” trong đau khổ để lấy máu thanh tẩy loài người. Đó cũng chính là điều thánh sử Gio-an muốn nói tới khi ông thuật lại việc nước và máu chảy ra từ cạnh sườn bị đâm thủng của Đức Giê-su (x. Ga 19,34tt) và khi ông quả quyết rằng Thần Khí, nước và máu liên kết với nhau cách chặt chẽ (x. 1Ga 5, 6-8).

2. Nhận Thánh Thần để tuôn đổ cho trần gian.

Chịu phép rửa xong, “Đức Giê-su cầu nguyện”: Kiểu nói này cũng chỉ mình Lu-ca có và thích lặp lại không ngơi (x. Lc 5,16; 6,12; 9,18.28-29; 10,21; 11,1; 22,32.40-46; 23,34.46). Và chính trong lúc cầu nguyện như thế mà Người đã nhận được Thánh Thần. Về sau, khi kể lại bước đầu của Hội Thánh, vào chính lúc Hội Thánh nhận cũng một Thánh Thần lúc đến phiên mình (x. Cv 1,14; 2,1-11), Lu-ca sẽ cho thấy Hội Thánh cũng cầu nguyện. Trong một đoạn khác của Tin Mừng, Lu-ca sẽ cho ta hay “điều thiện” duy nhất cần xin với Thiên Chúa chính là “Thánh Thần” (x. Lc 11,13).

Như thế, trong Tin Mừng Lu-ca, việc cầu nguyện và Thánh Thần luôn được liên kết với nhau đến nỗi mục đích chủ yếu của cầu nguyện ra như là xin cho được Thánh Thần để Người ngự trong lời cầu nguyện ấy và qua đó trong cả cuộc sống chúng ta. Bởi lẽ duy mình Người mới có thể đưa chúng ta vào tận những cõi thâm sâu trong đó cầu nguyện chỉ còn là việc chân thành tìm kiếm thánh ý Thiên Chúa. Giúp ta hoàn toàn trở thành con người như Thiên Chúa muốn chính là công việc của Thánh Thần trong ta. Cầu nguyện thành thử là dành chỗ cho Thánh Thần. Đó là tạo khoảng trống để Người đến, tạo những điều kiện cho Người tới biến đổi ta, giúp ta không còn sống theo tinh thần của loài người nữa mà theo tinh thần của Thiên Chúa. Phải chăng bạn luôn cầu nguyện theo ý hướng ấy? luôn xin sự tuôn đổ Thánh Thần? luôn cầu mong “phép rửa của Thần Khí” như lời loan báo của Gio-an Tiền hô: “Đức Giê-su sẽ rửa (nhận chìm) anh em trong Thánh Thần và lửa” (Lc 3,16).

Lúc ấy “trời mở ra”. Trong Đức Giê-su bắt đầu một thời đại mới, chấm dứt Giao ước cũ. Thời của Gio-an Tẩy giả đe dọa nhân loại với “cơn thịnh nộ” của Thiên Chúa đã qua rồi (x. Lc 3,7). Một sự thông giao mới mẻ được thiết lập giữa trời và đất. Trời mở ra chứ không còn đóng nữa. Và Thần Khí Thiên Chúa, phần khả thông của Thiên Chúa, được ban cho con người Giê-su, trước khi tuôn tràn trên những ai sẽ “chịu phép rửa trong Thánh Thần” dịp lễ Ngũ Tuần và nhân mỗi lần rửa tội.

Và Người “ngự xuống trên Đức Giê-su, dưới hình dáng chim bồ câu”. Nhiều lối giải thích đã được đưa ra về “dấu chỉ” khả giác này. Phải chăng nó gợi lại hình ảnh chim câu của Hồng thủy loan báo một thế giới mới (x. St 8,8)? Phải chăng nó biểu hiện tình yêu Thiên Chúa trong Diễm Ca (x. Dc 2,14; 5,2)? Phải chăng nó nhắc nhớ cuộc Sáng tạo thế giới lúc Thần Khí bay là là trên mặt nước (x. St 1,1)? Có lẽ cả ba cách giải thích này đều đúng cả. Vâng, một cuộc sáng tạo mới đang bắt đầu, hình thành một nhân loại mới mà Thiên Chúa chẳng còn muốn phạt, vì Người thiết tha yêu mến nó!

Tình yêu này biểu lộ trước tiên qua kiểu nói âu yếm nhân từ Thiên Chúa ngỏ với Đức Giê-su: “Con là Con yêu dấu của Cha”. Đang khi Mát-thêu kể lại cũng cảnh này nhưng nói ở ngôi thứ ba: “Đây là Con yêu dấu của Ta…” (Mt 3,17) thì nơi đây, trong thánh Lu-ca, Đức Giê-su được gọi ở ngôi thứ nhì. Công thức nào trong hai là đúng với lịch sử? Cả Lu-ca lẫn Mát-thêu đều không quan tâm đến loại câu hỏi hiện đại ấy. Truyền thống Do-thái vẫn hay quả quyết Thiên Chúa “duy nhất” bao giờ cũng chỉ nói “một tiếng”, ngỏ “một lời” nhưng con người lại nghe “nhiều lời”, nghĩa là hiểu nhiều cách.

Rồi cũng khác với Mátthêu, Lu-ca giải thích Lời duy nhất của Thiên Chúa bằng cách trích dẫn vừa ngôn sứ I-sai-a 42,1 vừa thánh vịnh 2,7: “Ngày hôm nay, Cha đã sinh ra Con”. Chính câu trích Thánh Kinh này sẽ được dùng nhiều lần để diễn tả “tử hệ thần linh” và “cuộc tái sinh” của Đức Giê-su từ trong cõi chết (Cv 13,33; Dt 5,5). Ở đây, Lu-ca muốn ngụ ý rằng Đức Giê-su được công khai tấn phong làm Đấng Mê-si-a (Ki-tô) và bắt đầu thi hành sứ mệnh giữa dân Chúa. Đây là lời mạc khải hệ trọng nhất về mầu nhiệm của Người. Đây cũng là sứ điệp khẩn cấp nhất đối với nhân loại: nhân loại không mồ côi, chẳng phải là kết quả của “ngẫu nhiên và tất yếu”. Trong Đức Giê-su, chúng ta đã được sinh ra từ một Thiên Chúa yêu loài người. Đây cũng là “ý nghĩa” phép rửa của riêng tôi. Tôi sinh ra từ Thiên Chúa! mục lục

Lm. Phêrô Phan Văn Lợi

SỐNG ƠN BÍ TÍCH RỬA TỘI

Chúa Giêsu là ai? Chính Chúa Cha xác nhận từ trời cao: "Con là Con Cha yêu dấu, Cha hài lòng về Con". Trong lời xác nhận, Chúa Cha vừa như vinh danh Chúa Giêsu, vừa như giới thiệu Chúa Giêsu cho loài người. 

1. CUỘC HIỂN LINH CHUYỂN GIAO CỰU ƯỚC SANG TÂN ƯỚC.

Qua việc giới thiệu, Chúa Cha đòi loài người không chỉ nhận biết Chúa Giêsu là Đấng Thiên Sai mà còn phải tin tưởng và đón nhận Chúa Giêsu, Đấng đến thực thi chương trình cứu độ theo thánh ý Chúa Cha. Nhờ đón nhận Chúa Giêsu, loài người mở lòng đón nhận những giáo huấn của Chúa Giêsu. 

Cuộc thần hiện, không chỉ là "nội bộ" giữa Chúa Cha và Chúa Con mà còn có sự hiện diện hiển linh của Chúa Thánh Thần. Trong thời khởi nguyên, Chúa Thánh Thần bay là là trên mặt nước. Ngài là tác nhân của sự sống trong cuộc sáng tạo thứ nhất. Nay Ngài ngự xuống trên Chúa Kitô trong buổi đầu của cuộc sáng tạo mới do chính Chúa Kitô đảm trách.

Chúa Thánh Thần được ban đến để hoạt động trong từng lời dạy, từng hành động của Chúa Kitô. Chúa Thánh Thần sẽ sáng soi, thúc giục và nâng đỡ các tín hữu, để họ mạnh mẽ bước theo và đáp trả bằng tình yêu của chính họ đối với tất cả những gì mà họ được nhận lãnh từ Thiên Chúa qua Chúa Kitô.

Hình ảnh Ba Ngôi hiển linh cùng lúc hết sức nhịp nhàn, đầy đặn, tỏ tường và dũng lực: Chúa Cha thể hiện qua lời phán uy nghi từ trời cao, Chúa Thánh Thần dưới hình bồ câu xé trời ngự xuống; Chúa Con được chính Chúa Cha long trọng công bố. Trong lịch sử chưa từng có cuộc thần hiện nào vĩ đại và uy hùng như thế: Cả Ba Ngôi Thiên Chúa cùng lúc tỏ mình đầy ánh sáng, đầy uy linh.

Còn một nhân vật không thể thiếu, là đại diện của Cựu Ước chuyển giao sứ mạng cho Tân Ước, đó là thánh Gioan Tẩy giả. Nơi dòng sông huyền diệu và nhiệm mầu, Chúa Kitô, với hành động lãnh nhận phép rửa bởi vị tiên tri cuối cùng này, đã đưa thế giới vào triều đại của tình yêu hóa nên cụ thể nơi chính bản thân Chúa Kitô. 

2. DÒNG NƯỚC THÁNH HÓA.

Từ nay dòng nước thanh tẩy sẽ là sức mạnh đưa con người vào sự sống vĩnh cửu, sự sống của chính Thiên Chúa mà Chúa Kitô mang đến cho trần gian. Chúa Kitô sẽ là chính chiên Thiên Chúa đến gánh lấy tội lỗi của trần gian, điều mà vị tiên tri cuối cùng, thánh Gioan đã từng loan báo. Để cho trần gian được sống, Chúa Kitô sẽ là "Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Ngài thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Ngài" (2 Cr 5,21).

Bí Tích Rửa tội là cửa ngõ dẫn vào toàn bộ đời sống của một Kitô hữu. Trên nền bí tích này, từ nay ta được đồng phận với Chúa Kitô, nên một trong Chúa Kitô, được tham dự vào đời sống Ba Ngôi, được Thiên Chúa chứng nhận là con của Ngài, cùng thừa hưởng gia nghiệp vinh phúc muôn đời mà một người con cùng được nhận lãnh nơi Cha của mình như chính Chúa Kitô là Con đích thực của Thiên Chúa vậy.

Nhờ bí tích cửa ngõ này, ta được giải thoát khỏi tội, được giao hòa với Thiên Chúa, được sống trong nhà Chúa mình, lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác, và lãnh nhận những bí tích còn lại trong suốt đời Kitô hữu của mình.

Từ khi được Rửa tội, ta cũng được Chúa Thánh Thần củng cố sức mạnh, để không ngừng tin tưởng, cậy trông và yêu mến Thiên Chúa. 

Chúa Thánh Thần thúc giục ta hiếu thảo cùng Thiên Chúa theo gương Chúa Kitô, để cùng Chúa Kitô, ta lãnh nhận sứ mạng tiếp tục công việc của Chúa Kitô, đem ơn cứu rỗi cho đồng loại bằng chính đời sống thảo hiếu của mình.

Để chứng tỏ mình thảo hiếu, ta cần không ngừng vươn lên sự thánh thiện, lắng nghe và thực thi huấn lệnh mà Chúa Kitô đưa ra như chính Chúa Cha huấn dụ "phải vâng nghe lời" Chúa Kitô.

Tắt một lời, sống thảo hiếu như Chúa Kitô, ta không ngừng kết hiệp với Thiên Chúa Ba Ngôi trong cầu nguyện, siêng năng thi hành các việc phụng tự, siêng năng lãnh bí tích, nhất là bí tích giải tội và Mình Thánh Chúa Kitô, siêng năng lắng nghe Lời Chúa, nhất là các lời dạy của Chúa Kitô trong Tin Mừng... 

Về mặt trần thế, ta luôn sống khiêm nhường, hiền hòa, bác ái, tích cực góp phần xây dựng xã hội, tạo hạnh phúc cho tha nhân... mục lục

Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

TẨY RỬA

Chúa không hề có tội
Dù là tội Tổ Tông
Ngài vẫn chịu Phép Rửa
Vì Ngài muốn làm gương.
Chúa lãnh nhận Phép Rửa
Bởi tay ông Gio-an
Dù Giê-su là Chúa
Vẫn theo luật phàm nhân.
Chúa vừa lên khỏi nước
Tiếng từ Trời vang lên:
“Con là Con yêu dấu
Cha hài lòng về Con.” [*]
Lạy Ngôi Hai Thiên Chúa
Đấng tuân phục hoàn toàn
Tình Ngài bao la quá
Xin hướng dẫn đời con.
Xin dâng Ngài tất cả
Bao tội lỗi đời con
Cúi xin Ngài tẩy rửa
Cho hồn con trắng ngần. mục lục

Viễn Dzu Tử

[*] xc. Mt 3:17; Mc 1:11; Lc 3:22

Chúa Giêsu chịu Phép Rửa

(Suy niệm Lc 3,13-17) 

Chúa Giêsu hạ mình theo nhân tính
Để Gioan làm phép rửa cho mình
Người nêu gương cho tất cả chúng sinh
Được cứu độ phải hết tình sám hối.
 
Sau Phép Rửa, Chúa Con đang cầu nguyện
Trời mở ra, Thần Chúa ngự trên đầu
Với dạng hình hiền dịu, chim bồ câu
Và có tiếng: Con Cha, Cha yêu dấu.
 
Suy mầu nhiệm Chúa Con chịu Phép Rửa,
Ai là người tín hữu hãy vui lên
Chúa Ba Ngôi thương xót kẻ ngoan hiền
Tha hết tội qua Bí tích Thánh Tẩy.
 
Và, Bí tích Hòa Giải ai suy được
Kẻ tội nhân đang đầy đọa tấm thân
Đang trong tay độc dữ của quỷ thần
Được giải phóng, lãnh hồng ân Thiên Chúa. mục lục

(Thế Kiên Dominic)

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan