SUY NIỆM CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH_C 2022

06-05-2022 645 lượt xem

CHÚA NHẬT CHÚA CHIÊN LÀNH
Lời Chúa: Cv 13,14.43-52; Kh 7,9.14b-17; Ga 10,27-30

Mục Lục

ĐẤNG QUY TỤ MUÔN DÂN - + ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

MẸ LÀ NGUỒN SUỐI TÌNH YÊU - Lm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

TA BAN CHO CHIÊN CỦA TA SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI - Phêrô Phạm Văn Trung.

TA BAN CHO CHIÊN ĐƯỢC SỐNG DỒI DÀO - Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

MỤC TỬ GIỮ CHIÊN BÌNH YÊN - Thomas Aq. Trầm Thiên Thu    

ĐOÀN CHIÊN THIÊN CHÚA - Lm. Phêrô Phan Văn Lợi

CHÚA ĐÃ GỌI CON - Bông Hồng Nhỏ

MỤC TỬ 3D - Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

MỤC TỬ NHÂN LÀNH - Anna Cỏ May

CÓ DỄ DÀNG LÀM MỘT VỊ MỤC TỬ NHÂN LÀNH KHÔNG? - Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

ƠN GỌI TRONG LÒNG GIÁO HỘI - Lm. Đaminh Nguyễn Ngọc Long

TRÊN ĐƯỜNG NÊN THÁNH - Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng 

Thi ca: SUỐI TÌNH NGUỒN THƯƠNG - Viễn Dzu Tử

Thi ca: NGHE & THEO - (Thế Kiên Dominic)

ĐẤNG QUY TỤ MUÔN DÂN

Để loan báo Chúa Phục sinh, trước hết các Tông đồ tìm đến những người Do Thái, với hy vọng họ sẽ dễ dàng nhận ra Đức Kitô là Đấng Thiên sai mà họ mong đợi. Quả thật là có nhiều người Do Thái tin vào lời chứng của các tông đồ. Tuy vậy, có nhiều người lại chống đối và tìm cách gây khó dễ cho việc giảng dạy của các ông.

Tác giả sách Công vụ Tông đồ hôm nay kể về việc các Tông đồ rao giảng tại miền Antiôkia và Pixiđia, cách xa Giêrusalem. Sau khi nghe các ông rao giảng, vào ngày Sa-bát, người đến nghe đông theo cách diễn tả của tác giả là “gần như cả thành tụ họp nghe Lời Thiên Chúa”. Tin mừng về Chúa phục sinh đã lan rộng và cộng đoàn tín hữu phát triển nhanh chóng. Trước những hành động ngăn cản và quấy rối của người Do Thái, hai Tông đồ Phaolô và Barnaba đã có một quyết định quan trọng: đó là các ông đi đến với dân ngoại. Đây là một hướng đi mới, đồng thời cũng diễn tả tính hoàn vũ của ơn cứu độ được thực hiện qua Đức Giêsu thành Nadarét.

Quả vậy, Đức Giêsu không chỉ cứu độ người Do Thái, như nhiều người ngộ nhận. Người là Đấng Thiên Sai, là Ánh sáng của muôn dân như lời ngôn sứ Isaia đã loan báo. Người đến để quy tụ muôn người về một mối. Tác giả Tin mừng thứ bốn đã hiểu điều này qua câu nói của thượng tế Caipha: “Điều đó ông không tự mình nói ra, nhưng vì ông là thượng tế năm ấy, nên đã nói tiên tri là Đức Giêsu sắp phải chết thay cho dân, và không chỉ cho dân (Do Thái) mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mát khắp nơi về một mối” (Ga 11,51-52).

Việc quy tụ muôn người được diễn tả qua hình ảnh chủ chiên và đàn chiên. “Tôi là mục tử tốt lành. Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi”. Đức Giêsu đã diễn tả cộng đoàn những người tin vào Người, giống như một đàn chiên, mà Người chính là Mục tử của đàn chiên ấy. Mục tử và đàn chiên là hình ảnh rất quen thuộc ở đất nước Do Thái, thời xưa cũng như ngày nay. Đây cũng là cách so sánh đơn sơ dễ hiểu đối với người bình dân.

Như người mục tử hy sinh sự sống mình để bảo vệ đàn chiên trước sự tấn công của sói dữ và của quân trộm cướp, Đức Giêsu hy sinh mạng sống mình để đem lại sự sống cho đàn chiên. Người đã tuyên bố: “Khi nào tôi được giương cao khỏi đất, tôi sẽ kéo mọi người đến với tôi”. Cái chết và sự phục sinh của Chúa là điểm quy tụ muôn dân. Hai mươi thế kỷ sau biến cố ấy, danh Đức Giêsu được loan truyền khắp thế giới, nơi mọi quốc gia và mọi vùng lãnh thổ. Đấng chịu đóng đinh đã quy tụ muôn dân. Đấng đã sống lại đang chuyển tải cho các tín hữu sự sống và niềm vui. Ai đến với Chúa sẽ tìm thấy hạnh phúc, vì Chúa là Mục tử dẫn đưa chúng ta đến bến bờ hạnh phúc, như mục tử dẫn chiên đến đồng cỏ xanh tươi và suối nước mát lành.

Khía cạnh hoàn vũ của ơn Cứu độ còn được diễn tả qua thị kiến của thánh Gioan tông đồ. Vị thánh này đã ghi lại trong sách Khải Huyền: “Tôi thấy một đoàn người thật đông đảo không tài nào đếm nổi, thuộc mọi dân, mọi chi tộc, mọi nước và mọi ngôn ngữ”. Đức tin Kitô giáo đã làm thay đổi quan niệm về ơn Cứu độ nơi người Do Thái, mở ra một nhãn quan mới. Thiên Chúa là Cha của gia đình nhân loại. Ngài muốn cho mọi người được hạnh phúc và được cứu rỗi.

Nhờ bí tích Thanh tẩy, người Kitô hữu được kết nạp vào đàn chiên của Chúa, tôn nhận Đức Giêsu là lý tưởng cuộc đời, là Đấng dẫn dắt và chở che. Như người mục tử dẫn dắt và chăm sóc đàn chiên thế nào, Đức Giêsu cũng dẫn dắt và chăm sóc người tín hữu như vậy. Những ai xác tín vào lòng nhân hậu và tình thương của Chúa, sẽ được Người xót thương và sẽ tìm thấy bình an hạnh phúc.

Chúa nhật hôm nay cũng là ngày cầu nguyện cho ơn Thiên triệu. Chúng ta vẫn có thói quen gọi những người sống bậc tu trì là “được Chúa gọi – Thiên triệu”. Xin cho nhiều bạn trẻ biết lắng nghe tiếng Chúa để quảng đại đáp lại lời Người. Chúa gọi chúng ta nhiều cách. Có thể qua cha mẹ, qua bạn bè hoặc qua một sự kiện nào đó đánh động tâm hồn. Khi cầu nguyện, phân định và nhận ra ý Chúa, chúng ta sẽ trung tín theo Người, và như thế, chúng ta sẽ trở nên thành viên của đàn chiên có Chúa Giêsu là Mục tử. mục lục

+ ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

MẸ LÀ NGUỒN SUỐI TÌNH YÊU

Anh chị em thân mến,

Bài Tin Mừng hôm nay là phần kết luận của diễn từ ‘Chúa Chiên Lành’ trong Tin Mừng theo Thánh Gio-an. Trong phần này, Chúa Giê-su mô tả mối quan hệ của Chúa với chúng ta bằng chính kinh nghiệm Người hằng có với Chúa Cha.

Người đã dùng một cách nói thật bình dân mô tả mối quan hệ giữa người chăn chiên và chiên của mình. Đối với người Do Thái, họ hiểu ngay cách mô tả của Chúa, bởi vì hình ảnh Chúa dùng xuất phát từ cuộc sống hàng ngày của những người sống cùng thời với Chúa Giê-su. Mọi người đều biết về mối quan hệ của những người chăn chiên và chiên. Người nói: "Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời, không bao giờ chúng bị diệt vong và không ai cướp được chúng ra khỏi tay tôi. Cha tôi, Đấng giao chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai có thể cướp chúng khỏi tay Người. Tôi và Chúa Cha là một.”

Hình ảnh ‘người chăn chiên’ đã được các ngôn sứ của thời cựu ước dùng để ám chỉ đến các vị lãnh đạo của dân Do Thái. Cụ thể, ngôn sứ Ezekiel xuất hiện trong thời dân bị lưu đầy bên Babylon. Trong bối cảnh lịch sử như thế, khi mà dân Do thái đã mất tất cả: văn hóa, quê hương, đền thờ... Ngôn sứ đã khơi lên niềm hy vọng cho dân bằng cách trình bầy Thiên Chúa là Người chăn chiên tốt lành, là Mục tử nhân hậu, là Đấng dẫn đường để dẫn dắt đoàn chiên, tìm chỗ cho chiên ăn, dẫn lại về ràn các con chiên lạc đường và cứu chiên thoát khỏi các cạm bẫy, các hiểm nguy của các thợ săn và thú dữ. (Ed 34: 11 – 16) Từ đó mỗi khi nói đến người chăn chiên thì dân Do Thái hình dung ra hình ảnh của một vị Thiên Chúa luôn yêu thương và quan tâm đến họ.

Trước hết, chúng ta cần đồng ý với nhau rằng qua cuộc sống và sứ vụ, Đức Giê-su đã chứng thực điều Người đã phán dậy hôm nay, chính Đức Giê-su là người chăn chiên tốt lành và thiện hảo. Người biết rõ nhu cầu, sở thích, ưu điểm, khuyết điểm và các thương tích của từng con chiên. Người đã hy sinh chính mạng sống mình để bảo vệ và ban cho các con chiên trong ràn sự sống. Đối với Đức Giê-su thì tất cả mọi người không cần phân biệt chủng tộc hay mầu da, tự do hay nô lệ, tín ngưỡng hay lối sống, nam hay nữ, giầu sang hay nghèo hèn… Tất cả đều thuộc về ràn chiên mà Chúa Cha đã trao cho Người để chăm nom. Trong Chúa không có sự tách biệt. Tất cả đều bình đẳng, không ai hơn ai kém. Mọi người đều có giá trị thật quan trọng trong con tim của Người chăn chiên tốt lành là Đức Giê-su Kitô.

“Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi. Tôi biết chúng và chúng theo Tôi” là một xác định thật quan trọng nói lên mối tương quan giữa Đức Giê-su và các con chiên. Người không lý giải hay biện minh. Người đã phán như một Đấng có uy quyền. Trong mối dây tương quan giữa Chúa Cha và mình, Đức Giê-su đã xác định một cách thật mạnh mẽ: Tôi là Người Chăn Chiên Tốt, Tôi biết chiên tôi, chúng biết và nghe tiếng Người. Đây không là vấn đề để tranh luận hay bàn cãi. Ai tiếp nhận thì điều mà Chúa phán hôm nay nghiễm nhiên trở thành sự thật và của mình.

Nghe tiếng Chúa, hôm nay, có nghĩa là nhận ra tiếng Chúa trong mối dây thân mật dưạ trên tương quan của Tình Yêu, của gắn bó và hiệp thông. Thậm chí đến mức độ, trong mối tương quan này họ không cần nói, cũng chẳng cần nghe… mọi âm thanh dường như cần dừng lại để cho cảm xúc của Tình Yêu và Lòng Mến dâng trào và ngâp tràn trong giây phút hai người biết nhau, như “Tôi biết chúng và chúng biết tôi.”

Dựa vào những suy tư của dân Do thái, hoàn cảnh thực tế của nghề chăn chiên và nhất là các kinh nghiệm về sự sống mà Chúa Giêsu đã trao ban cho các tín hữu thời giáo hội sơ khai, tác giả của Tin mừng thứ tư đã trình bầy Chúa Giêsu không chỉ là người chăn chiên; nhưng là Đấng chăn chiên tốt lành, đã hy sinh mạng sống để đem tất cả con chiên, dù lạc ràn hay không, về lại ràn và ban cho chúng sự sống đời đời và không một ai có quyền tước mất sự sống này được. Và ai ở trong ràn chiên của Người thì không bao giờ bị diệt vong.

Anh chị em thân mến,

Tin mừng hôm nay nhấn mạnh đến nhiệm vụ của người chăn chiên là trao ban và lo cho sự sống của chiên. Yếu tố này nhắc nhở tôi nhớ lại ý mà Hội Thánh mời gọi chúng ta cầu nguyện và cổ võ cho ơn gọi trong Chúa Nhật hôm nay. Và theo tôi, một trong những ơn gọi cao quí nhất đó là ơn gọi làm mẹ. Mẹ ở đây không phải là nhiệm vụ dành riêng cho các phụ nữ mà thôi. Nhưng trong vai trò lãnh đạo, hình ảnh của Đấng Chăn Chiên được thể hiện qua cách cư xử của các bà mẹ. Vì thế tinh thần, phẩm chất và bản năng của người mẹ cần thiết vô cùng cho những ai được gọi trong vai trò lãnh đạo để phục vụ.

Giờ đây chúng ta dành vài phút chia sẻ vài cảm nghĩ, đôi dòng suy tư về ơn gọi của những người mẹ Việt Nam cũng như tất cả các bà mẹ trên toàn thế giới.

Người ta thường nói mẹ là hình ảnh của tình yêu. Nhưng theo thiển ý của tôi thì mẹ chính là tình yêu, là sức sống, là hạnh phúc và là nơi nương tựa của đoàn con. Mẹ đã không vì mẹ mà sống, nhưng cuộc sống của các Người là vì chồng và cho con cái. Mẹ hy sinh và chấp nhận mọi khó khăn để bầy tỏ tình yêu của mẹ.

Tình yêu của những người mẹ như dòng suối chảy một chiều: cho đi mà không đòi lấy lại. Chúng ta thường được nghe rằng: “nước mắt chảy xuôi.” Thật vậy, cho dù con cái đã khôn lớn và vì vô tình hay cố ý mà một số người con đã không cư xử tốt với mẹ, thì mẹ vẫn yêu thương các con; vì tình yêu là lẽ sống của mẹ.

Khi nói mẹ là sự sống thì tôi nhớ lại sự kiện đã xẩy ra bên Nhật. Câu chuyện đó như sau. Vào năm 1995, sau vụ động đất tại Thành Phố Kô-bê, người ta đào bới và khám phá dưới đống gạch vụn của một tòa nhà đã đổ nát là hai mẹ con. Người mẹ, tuy còn sống nhưng đã bất tỉnh; còn đứa cháu gái đang cố gắng ngậm chặt ngón tay của người mẹ và cố hút nguồn sống bằng máu phát xuất từ thân thể của mẹ cháu.

Sau khi phục hồi sức khỏe cho hai mẹ con. Người ta nghe bà mẹ kể lại rằng. Tuy bị chôn vùi ở dưới đống gạch đổ nát của tòa cao ốc. Nhưng hai mẹ con chúng tôi quả thật đã gặp vận may. Có một cái đà thay vì đổ xuống đập vào chúng tôi thì lại bị ngăn lại bởi bức tường và trở thành vật chắn giúp hai mẹ con chúng tôi không bị đè chết. Sau đó, đứa con vài tháng tuổi của chị đói quá khóc thét lên. Bà mẹ không biết phải làm gì! Dòng sữa thì khô quặn vì đã mất mấy ngày họ đâu có gì để ăn và để uống. Bà mẹ mò mẫm trong bóng tối và tay bà đã chạm vào một vật sắc và nhọn. Với bản năng yêu thương của một người mẹ, bà không kịp suy nghĩ, lập tức dùng ngay vật nhọn đó cắt vào ngón tay của mình và đặt vào miệng cháu. Cứ thế mỗi lần con của bà khóc thét lên là một vết cắt của yêu thương được xuất phát từ thân thể của bà. Cứ thế cho đến khi bà ngất đi vì bât tỉnh và không hề biết những chuyện xẩy ra sau này.

Người ta hỏi bà là khi cắt da thịt mình để lấy máu thay sữa cho con, bà không sợ chết sao? Bà trả lời rằng với bản năng của người mẹ, tôi không có thời gian để suy nghĩ. Sự sống của con tôi là tất cả những gì mà tôi có thể làm được; cho dù giờ này biết làm thế rồi chết, tôi vẫn làm.

Anh chị em thân mến,

Giống như lòng của mẹ, sẵn sàng hy sinh mạng sống mình cho con được sống, Chúa Giêsu - người Mục Tử Nhân Lành và Từ Bi- luôn để mắt đến chúng ta. Người đã hy sinh mạng sống để cho chúng ta được sống, một cuộc sống sung mãn và tràn đầy. Người đã không bị thần chết tiêu diệt. Trái lại, Người đã vượt qua sự chết để được Phục sinh và luôn ở bên cạnh chúng ta. Người không bao giờ rời mắt khỏi chúng ta. Niềm tin thâm sâu của chúng ta là, nhờ vào sự hiện diện âu yếm của Người, chúng ta sẽ bình an đạt tới đích trong sự bao bọc của Thiên Chúa.

Như vậy, bản năng và ơn gọi mà Thiên Chúa đã mời mẹ chúng ta lãnh nhận thật cao quí. Vì thế, để hoàn thành sứ mạng này, mẹ chúng ta có một cuộc sống tuy giản dị và âm thầm nhưng lại vô cùng kiên trung. Mẹ đặt trọn niềm tin và sự cậy trông nơi Đấng đã mời gọi mẹ. Mẹ đáp nhận bằng cả con tim yêu thương của mẹ để làm chứng cho tình yêu của Thiên Chúa. Mẹ thật đáng tôn vinh như những vị anh hùng vô danh mà chúng ta thường tưởng nhớ, hoặc như những vị thánh âm thầm mà không cần tuyên phong. Cuộc sống của các Người như những lời mời gọi, như những động lực giúp chúng ta tiếp tục sứ mạng làm chứng nhân tình yêu của Thiên Chúa.

Vậy, giờ đây chúng ta hãy cùng nhau tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho chúng ta một người mẹ, đã ban cho nhân loại ‘ơn gọi làm mẹ’. Ước gì những ai được mời gọi thừa kế quyền lãnh đạo của Chúa Giê-su, hãy có con tim của người mẹ, luôn yêu thương và sống trọn vẹn cho những ai mà Chúa ban cho họ chăm sóc. Amen. Happy Mother’s day! mục lục

Lm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

TA BAN CHO CHIÊN CỦA TA SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI

Khi ấy, Chúa Giêsu phán: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi. Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha. Tôi và Chúa Cha là một” (Ga 10:27-30).

****************

Đây là một đoạn văn cực kỳ ngắn chỉ ra mối tương quan thiết yếu giữa Chúa Giêsu Kitô phục sinh, người chủ chăn đích thật và các con chiên của mình, cũng như với Chúa Cha. Sự hiểu biết về đoạn Tin mừng này trong khung cảnh phụng vụ của Mùa Phục sinh phải gom góp hết những suy niệm chúng ta đã và còn đang sống từ Chúa nhật thứ nhất đầu mùa Phục Sinh cho đến bây giờ, bởi vì chúng ta chỉ có thể hiểu những gì đang được nói với chúng ta, đặc biệt khởi đi từ bối cảnh những suy niệm mà chúng ta đã thấm nhuần. Chúa Phục Sinh là một Tin Mừng đáng kinh ngạc vì nó cho chúng ta biết rằng Thiên Chúa, qua Chúa Giêsu Kitô, đã dọn đường để căn tính của chúng ta được thay đổi và đổi mới hoàn toàn. Thánh Phaolô diễn đạt như thế này: “Vì được dìm vào trong cái chết của Ngài, chúng ta đã cùng được mai táng với Ngài. Bởi thế, cũng như Ngài đã được sống lại từ cõi chết nhờ quyền năng vinh hiển của Chúa Cha, thì chúng ta cũng được sống một đời sống mới” (Rm 6:4). Đoạn văn Tin mừng Chúa nhật thứ tư mùa Phục Sinh hôm nay mở ra một phương thức hiện hữu mới, vốn đã hiện hữu rồi nhưng bây giờ được bộc lộ đầy đủ hơn: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi.” Đoạn Tin mừng này giống một lối đi hẹp cần vượt qua, như trong một ngọn núi, một thung lũng hướng tới một thung lũng khác ở sườn dốc bên kia. Người dân vùng núi thường mang đến trải nghiệm này cho những khách du lịch thích đi bộ trên núi và làm cho những người này rất ngạc nhiên sau khi băng qua một con đèo, và chỉ trong vài mét, họ có thể bước vào một khung trời hoàn toàn mới.

Chúa Giêsu, chịu khổ hình, bị đóng đinh, chết trên thập giá, nhưng rồi trỗi dậy và đã sống lại, đã vượt qua thử thách tuyệt đối, từ đó Ngài chiến thắng trở lại, tái lập lời hứa của Thiên Chúa với Đavít:

“Ta đã giao ước với người Ta tuyển chọn,
đã thề cùng Đavít, nghĩa bộc Ta,
rằng: dòng dõi ngươi, Ta thiết lập cho đến ngàn đời,
ngai vàng ngươi, Ta xây dựng qua muôn thế hệ” (Tv 89:44).

Ngài đã mang lại cho chúng ta sự bình an, niềm vui và một mời gọi chúng ta làm chứng: “Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở,các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do thái. Chúa  Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!” Nói xong, Ngài cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Ngài lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em” (Ga 20:19-21).

Hôm nay, một cách cụ thể, Ngài gọi tên từng con chiên của Ngài: “chiên nghe tiếng của mục tử; mục tử gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra” (Ga 10:3). Chiên là những người đã bắt đầu theo Ngài, và Ngài mở ra một con đường cho cuộc đời của họ, nơi Ngài đã hứa sẽ ở với họ: “Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28:20) vì Ngài đã nhập thể vào đời sống loài người, trong sự yêu thương, sự bảo vệ nhân từ và ân cần của Chúa Cha… Do đó, Ngài mặc khải mình là sự sống vĩnh cửu, ban ơn hòa giải cho những người tin theo Ngài. Nhờ đó, họ trờ thành đàn chiên lãnh nhận sự sống phát sinh từ chính Ngài trong cuộc sống hằng ngày: “Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong,” Ngài là Vị Mục tử nhân lành đã chiến thắng trước cái chết, tuyệt vọng, ghen tị, tự dâng mình để ca ngợi Thiên Chúa là Cha của Ngài, vì: “Tôi và Chúa Cha là một” (Ga 10:30) “như Chúa Cha biết tôi, và tôi biết Chúa Cha, và tôi hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên” (Ga 10:15).

Đó là viễn cảnh của mùa Phục sinh này, mỗi người được gọi đích danh để, theo lời Chúa đã hứa với mình, trở thành chi thể của giáo hội đang được cấu thành. Khi chúng ta đặt niềm tin vào Chúa Kitô, tin rằng Ngài đã chết vì tội lỗi của chúng ta và trỗi dậy từ ngôi mồ, thì Chúa Thánh Thần kết hợp chúng ta với Chúa Giêsu. Chúng ta được kết nối với Ngài theo cách mà Thánh Phaolô có thể nói rằng tội lỗi của chúng ta đã bị đóng đinh vào thập giá với Ngài và con người cũ đã chết cùng với Chúa Giêsu: “Thật vậy, anh em đã chết, và sự sống mới của anh em hiện đang tiềm tàng với Chúa Kitô nơi Thiên Chúa” (Cl 3:3 ). Tương tự như vậy, chúng ta được kết hợp với Chúa Kitô trong sự phục sinh của Ngài và chúng ta đã được sống lại với Ngài: “Anh em đã được trỗi dậy cùng với Chúa Kitô” (Cl 3:1).

Không có gì tốt lành hơn đối với tôi là tin rằng Chúa Kitô Phục sinh kết hợp tôi vào sự sống của Ngài, dẫn tôi đi trên con đường của Ngài, bây giờ cũng là con đường của tôi, và cũng là con đường của tất cả những người khác, được nuôi dưỡng chung bằng sự sống của Chúa Kitô Phục sinh, Đấng là một với Thiên Chúa, trong một đàn chiên chia sẻ sự hiệp thông trong cùng sứ mệnh này của Chúa Giêsu, của tôi, của những người khác: sứ mệnh trao ban sự sống trong yêu thương, chăm sóc tận tình... Tôi bước đi, dù bên ngoài có vẻ một mình, nhưng thực ra lại đi cùng tất cả những người khác... Tôi trở thành một dấu hiệu của sự phục sinh khiến tôi sống động từ bên trong, liên kết với những gì sâu kín nhất, bí mật nhất của con người tôi, nơi đó Chúa Cha và Chúa Con hiện diện cùng dấu ấn và bẩy nguồn ơn của Chúa Thánh Thần. Tôi không còn tìm kiếm gì khác ngoài sự hiện diện này, một sự hiện diện chan chứa tình yêu thương chăm sóc ân cần của Chúa Cha qua Chúa Con. Cuộc sống của tôi không có kế hoạch nào khác ngoài việc đón nhận sự hiện diện đó hơn bao giờ hết, và loan truyền tình yêu thương đó liên tục, ngày càng nhiều hơn nữa, như lời Ngài khuyến khích: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó” (Ga 14:1-3).

Sự an toàn hoàn toàn của đàn chiên 

Nét đặc trưng của những con chiên tin vào Chúa Giêsu là họ lắng nghe tiếng nói của Ngài và làm theo lời Ngài, vốn là vị Mục tử Nhân Lành. Chúa Giêsu chăm sóc họ, Ngài ban cho họ sự sống đời đời, Ngài cũng nuôi họ. Biết rằng họ sẽ phải đối mặt với nhiều nguy hiểm, Ngài muốn củng cố đức tin của họ bằng cách bảo đảm sự bảo vệ tuyệt đối cho họ: “Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi. Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha” (Ga 10:28-29). Quả thật ai có thể giật khỏi tay Chúa Cha những kẻ mà Chúa Con đã trả giá bằng máu của Ngài để chuộc về? “Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Chúa Kitô? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo?… Đúng thế, tôi tin chắc rằng: cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Chúa Kitô Giêsu, Chúa chúng ta” (Rm 8:35.38-39). Thật là an toàn,thật là đảm bảo, thật là chắc chắn biết bao!

Tất cả đều được gọi 

Hôm nay là Chúa nhật Ơn gọi. Điều đầu tiên chúng ta cần nói trong ngày này là mỗi người ở đây đều có một ơn gọi, mỗi người ở đây đã và đang được Chúa kêu gọi qua Chúa Thánh Thần để dâng những món quà đặc biệt của họ cho những người còn lại trong cộng đoàn. Vậy ơn gọi của tôi là gì? Món quà đặc biệt của tôi là gì? Tôi đang đóng góp gì cho đời sống của giáo xứ này - bên trong Giáo hội và bên ngoài Giáo xứ?

Tất nhiên, hôm nay chúng ta đang được yêu cầu cầu nguyện cách đặc biệt cho những loại ơn gọi đặc biệt rất cần thiết cho đời sống của Giáo Hội. Chúng ta cần những vị mục tử chăm lo mục vụ cho các cộng đoàn giáo xứ của chúng ta mà chỗ này chỗ nọ chúng ta chưa có đủ. Chúng ta cần chứng tá đặc biệt mà Giáo hội đưa ra qua đời sống độc thân, khó nghèo và vâng lời.

Chúng ta cầu nguyện cho có nhiều ơn gọi như vậy hơn nữa, vì Chúa Thánh Thần chắc chắn đang kêu gọi những ai cần thiết để phục vụ Giáo hội. Vì thế chúng ta cần cầu nguyện cho những người vốn đang được kêu gọi sẽ trả lời lời mời gọi của Chúa Giêsu.

Cầu nguyện cho người khác

Đồng thời, trong khi chúng ta nhiệt thành cầu nguyện cho ơn gọi linh mục và đời sống tu trì và quảng đại đóng góp cho các chủng viện, dòng tu, có một nguy cơ thực sự là chúng ta chỉ cầu nguyện cho ơn gọi của người khác, cho các bậc cha mẹ khác quảng đại cho phép con cái của họ vào chủng viện hoặc tu viện.

Không chỉ nhu thế, Chúa nhật Ơn gọi là dành cho tất cả chúng ta ở đây. Mỗi người cần suy ngẫm về lời kêu gọi cụ thể của mình là gì và tôi có thể đáp lại lời kêu gọi đó như thế nào vì sự tốt lành của toàn thể cộng đoàn giáo xứ. Thứ hai, tôi cần giúp đỡ và không trở thành chướng ngại vật đối với người khác trong việc đáp lại lời kêu gọi hoặc ân huệ cụ thể mà Thiên Chúa đang ban cho họ qua Thánh Thần của Ngài.

Đôi khi chúng ta nói về một “cuộc khủng hoảng ơn gọi”. Thực ra, theo nghĩa là mọi người đều được Thiên Chúa mời gọi, đều có ơn gọi, thì không có cuộc khủng hoảng nào về ơn gọi. Nếu có thì đó là một cuộc khủng hoảng quá nhiều người không nhận thức được ơn gọi của mình hoặc nếu nhận thức được, thì họ không đáp ứng với ơn gọi đó. Hôm nay, chúng ta hãy cầu nguyện cho mỗi người chúng ta ở đây được nhạy bén với sự hướng dẫn của Thánh Thần trong cuộc sống của chúng ta và chúng ta có thể quảng đại đáp lại những lời kêu gọi mà Ngài đang kêu gọi chúng ta.

Nếu tất cả chúng ta đều tích cực hưởng ứng lời kêu gọi đó thì chúng ta sẽ là một cộng đoàn tuyệt vời như Cẩm Nang Thượng Hội Đồng Giám Mục về Tính Hiệp Hành đề cập:  

“Toàn thể Dân Chúa qua Bí tích Rửa tội chia sẻ cùng một phẩm giá và ơn gọi. Nhờ Bí tích Rửa tội, tất cả chúng ta đều được mời gọi tham gia tích cực vào đời sống của Hội Thánh. Trong các giáo xứ, các cộng đồng Kitô hữu nhỏ, các phong trào giáo dân, các cộng đoàn tu trì, và các hình thức hiệp thông khác, nam nữ, trẻ già, tất cả chúng ta được mời gọi lắng nghe nhau để nhận ra sự thúc đẩy của Chúa Thánh Thần, Ngài đến để hướng dẫn những nỗ lực nhân loại của chúng ta, thổi sinh khí vào Hội thánh và dẫn chúng ta vào sự hiệp thông sâu xa hơn cho sứ mạng của chúng ta trong thế giới. Khi Hội thánh dấn bước trên con đường hiệp hành này, chúng ta phải cố gắng đi sâu vào kinh nghiệm thực sự lắng nghe và biện phân, trên bước đường trở thành Hội Thánh mà Thiên Chúa kêu gọi chúng ta trở thành.” [*] mục lục

Phêrô Phạm Văn Trung

[*] Cẩm Nang Thượng Hội Đồng Giám Mục về Tính Hiệp Hành, 1. Giới thiệu,  1.2 Hiệp hành là gì? Bối cảnh cho Thượng Hội đồng này.

 https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/cam-nang-cho-thuong-hoi-dong-giam-muc-ve-tinh-hiep-hanh-42941

TA BAN CHO CHIÊN ĐƯỢC SỐNG DỒI DÀO

Bước vào Chúa nhật thứ IV Phục Sinh, chúng ta có dịp đọc lại dụ ngôn “Vị Mục Tử nhân lành”. Phụng vụ mỗi năm trình bày cho chúng ta một khía cạnh. Năm nay, với vỏn vẹn 4 câu (Ga 10, 27-30), cũng đủ làm nổi bật Chúa Giêsu là Mục Tử tốt lành, thí mạng sống mình vì đàn chiên, Người đến để cho chiên được sống dồi dào (x. Ga 10,28); “dẫn chiên đến nguồn nước sự sống và sẽ lau hết mọi giọt lệ nơi mắt họ” (Kh 7,17). Người qui tụ tất cả về một đàn chiên duy nhất như lời Người phán: “Ta đã đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi nên ơn cứu độ cho đến tận cùng trái đất” (Is 49,6). Người là Con Thiên Chúa, và cũng chính là Thiên Chúa (x. Ga 10,30).

Chúa là Mục Tử

“Mục tử” là hình ảnh rất quen thuộc của nền văn minh nông nghiệp còn trong trạng thái thô sơ của dân du mục vùng Trung Đông, được Chúa Giêsu dùng để diễn tả tương quan “dễ thương” giữa Người và chúng ta. Dân Cựu Ước thường gọi Chúa là mục tử của mình (St 49,24 – 31; Gr 31,10; Mk 7,14 v..v…), vì khởi đầu lịch sử thánh, dân được chọn là dân du mục trên hành trình về Đất Hứa, trước tiên là Abraham từ Ur đến Canđê, thứ đến là Môsê, kẻ chăn cừu, cho tới Đavít cậu bé chăn cừu ở Bêlem.

Chúa là mục tử đích thực của dân Israel kể từ khi Chúa chọn họ làm dân riêng và hứa không để dân bị phân tán như đàn chiên không người chăn dắt. Chính Chúa chăn dắt dân Chúa: “Này đây Ta chăm sóc chiên Ta” (x. Ed 34). Trách nhiệm mục tử này được trao cho các vị lãnh đạo dân Chúa.

Mục tử tốt lành thí mạng sống vì chiên

Trong hang toại đạo, người ta tìm thấy hình ảnh Chúa Giêsu với vẻ dịu dàng, trìu mến của người chăn chiên, vác chiên trên vai, tìm kiếm con chiên lạc, đưa chiên về với đàn của chúng để cùng chia sẻ một đồng cỏ xanh tươi. Khi lấy lại hình ảnh người mục tử và tự ví mình như thế, chứng tỏ Thiên Chúa không chỉ là Đấng dẫn dắt dân, cho dân chẳng những uống nguồn nước trong lành và bổ sức dân, hơn thế nữa còn “cho chúng được sống đời đời” (Ga 10,27). Chúa biết chiên, nên hy sinh mạng sống: “Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta cho chúng được sống đời đời; chúng sẽ không bao giờ hư mất, và không ai có thể cướp được chúng khỏi tay Ta” (Ga 10,27 – 28).

Trong lời nguyện hiến tế, Chúa Giêsu nguyện rằng: “Vì chúng, Con xin hiến thánh mình Con, ngõ hầu chúng được tác thánh cách chân thật” (Ga 17,19). Khi tự do vâng phục ý muốn Chúa Cha, tự hiến tế mình trên Thập Giá, Người trở thành “Mục tử nhân lành hiến mạng sống vì đoàn chiên” (Ga 10,11). Đúng là Chiên con cứu chuộc đàn chiên mẹ (x. Ca tiếp liên lễ PS). Bằng tình yêu trao ban, hy sinh và tận hiến, Người hiến tế chính mình làm của ăn của uống cho chúng ta. Đó là lý do hôm nay chúng ta mừng kính Chúa Giêsu Mục Tử Nhân Lành vào Chúa nhật thứ IV sau Đại lễ Phục Sinh, nên Chúa nhật này được gọi là Chúa nhật Chúa chiên lành.

Mục tử tốt lành vác chiên trên vai, ôm chúng vào lòng như người mẹ bồng ẵm con thơ. Chúa Giêsu cũng làm như thế: hàng ngày, Người nuôi dưỡng chúng ta bằng những Lời Hằng Sống và các bí tích của Hội Thánh, giang cánh ta trên thập giá để thâu họp “con cái Thiên Chúa tản mác về lại làm một” (Ga 11,52), đón nhận chúng ta vào lòng nhân ái của Người. Thật là hình ảnh tuyệt đẹp và đầy cảm động về một Vì Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa đã làm đối với chúng ta là những tạo vật, những con chiên của Ngài.

Hôm nay, mỗi người chúng ta tự hỏi: tôi có phải là chiên của Chúa không? Nếu phải thì tôi có nghe tiếng Chúa không? Chúa nói: “Chiên Ta thì nghe tiếng Ta” (Ga 10,27). Tiếng ở đây chính là Lời Chúa. Tiếng để chúng ta nhận biết Chúa, như Maria Mađalêna đã nhận ra Chúa khi đi viếng mộ Chúa.

Chúng ta có biết Chúa không và nếu biết thì biết thế nào? “Biết” ở đây, không có nghĩa là “biết” nhờ đức tin, nhưng là “biết” nhờ đức mến. “Biết” được diễn tả qua việc làm, như thánh Gioan viết: “Ai nói mình biết Thiên Chúa mà không tuân giữ các điều răn của Người, đó là kẻ nói dối”(1 Ga 2,4).

Vậy ai nghe, biết và chân thành đi theo Chúa Giêsu thì được nuôi dưỡng nơi đồng cỏ xanh tươi muôn đời. Đồng cỏ của đoàn chiên đây là gì nếu không phải là cảnh thiên đàng luôn xanh ngắt, khiến tâm hồn ngập tràn niềm vui, nơi có Thiên Chúa luôn hiện diện, nơi đây chiên theo Chúa và làm theo ý Chúa sẽ được hân hoan mừng lễ cùng với các công dân Nước Trời.

Cầu cho các mục tử

Hằng năm, Chúa Nhật thứ IV Phục Sinh – Chúa Chiên Lành được chọn làm ngày thế giới cầu nguyện cho ơn gọi linh mục và tu sĩ. Chúng ta hãy cầu nguyện cho các mục tử thân yêu: nâng đỡ, cám ơn và khuyến khích các ngài! Chúng ta cũng cầu nguyện cho Giáo hội có thêm nhiều linh mục lành thánh.

Trước hết, cầu nguyện để có thêm nhiều ơn gọi dâng hiến, có thêm số các mục tử. Đặc biệt là ơn gọi linh mục, để trở thành mục tử chăn dắt đoàn chiên Chúa. Tuy nhiên, không chỉ cầu nguyện như một thói quen hay truyền thống là: Đọc vài kinh, hát vài bài mà thôi, nhưng cần phải cầu nguyện một cách ý thức hơn. Nhân ngày thế giới cầu nguyện cho ơn gọi, chúng ta hãy mở rộng cõi lòng để đón lấy những hồng ân mà Chúa dành sẵn cho mỗi người, đó cũng chính là sức sống mới trong hành trình ơn gọi. 

Lạy Mẹ Maria, mẫu gương ơn gọi của chúng con, Mẹ đã không sợ hãi khi thưa tiếng “xin vâng” trước lời mời gọi của Thiên Chúa, xin đồng hành và dẫn dắt chúng con bước theo con Mẹ. Amen. mục lục

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

MỤC TỬ GIỮ CHIÊN BÌNH YÊN

Mục tử thì phải có đàn súc vật – chiên, dê, trâu, bò, ngựa,… nếu không thì không là mục tử. Cũng vậy, đàn súc vật phải có người chăn, nếu không thì chúng phá phách, tranh chấp hoặc lạc nhau. Chủ chiên phải làm cho đàn chiên sống bình yên, không thể bỏ bê, mặc kệ, bất cần, vô trách nhiệm hoặc gặp chăng hay chớ. Nếu vậy thì chỉ là “thợ chiên” – kẻ chăn thuê.

Một tấm gương mục tử đáng noi theo là Thánh Phêrô Tarentaise (1102-1175, lễ ngày 8 tháng 5). Ngài là Tu viện trưởng dòng Xitô. Năm 1142, ngài được bổ nhiệm làm TGM GP Tarentaise thay thế giám mục bị cách chức vì thoái hóa. Ngài nhiệt tâm làm nhiệm vụ, cải cách giáo phận, thay thế các giáo sĩ buông thả, và đến với dân nghèo. Ngài thường xuyên đến các vùng sơn cước trong giáo phận.

Sau khoảng 10 năm làm giám mục, ngài “biến mất” một năm và sống ẩn dật tại một tu viện ở Thụy Sĩ. Ngài bị phát hiện và lại đành trở về làm giám mục. Ngài rất chú trọng tới người nghèo. Đức giáo hoàng phái ngài đi giải hòa với vua nước Pháp và nước Anh nhưng không thành công. Ngài qua đời trên đường trở về Tòa Giám Mục.

Chắc chắn chủ PHẢI biết tính vật nuôi, dù vật nuôi KHÔNG hiểu ý chủ. Đó là nói về vật nuôi, còn về nghĩa bóng thì cũng tương tự, dù có khác một chút. Mục tử và đàn chiên đều là con người, mà con người thì rất phức tạp và đa dạng. Nhưng chắc chắn có sự ảnh hưởng lẫn nhau, như người Việt thường nói: “Rau nào sâu nấy” hoặc “thầy nào trò đó.” Dù ít hay nhiều cũng có mức ảnh hưởng lẫn nhau.

Ở đâu thì âu đấy, môi trường sống mỗi nơi mỗi khác, người ta phải thích nghi để hài hòa cuộc sống. Sự ảnh hưởng là sự tác động thay đổi bởi người khác đối với cách suy nghĩ, hành động, lối sống, phong cách,... kể cả tính khí. Sự ảnh hưởng là một dạng áp lực – có thể tốt hoặc xấu. Áp lực đồng đẳng là động thái của chúng ta thay đổi bởi bạn bè. Người ta ảnh hưởng bởi nhiều thứ: Văn hóa, xã hội, chính trị, tôn giáo, môi trường, kiến thức,... Sự ảnh hưởng có thể do ý thức hoặc vô thức, thậm chí nó có thể dần dần hình thành tính cách của một con người.

Khi đề cập “con chiên,” người ta có ý nói là “ngoan đạo,” nhưng cũng có nghĩa tiêu cực là “vâng lời mù quáng.” Anh ngữ có danh từ SHEEPLE /SHēpəl/ – được ghép bởi chữ Sheep (chiên, cừu) và People (người), ý nói về người nhẹ dạ cả tin, dễ bị dụ, bị lừa. Danh từ Sheeple được sử dụng từ năm 1945.

Thánh LM TS Thomas Aquino xác định rằng “đức tin cần có cả trí tuệ và ý chí.” Tin như vậy mới là sáng suốt, không mù quáng, và cũng có nghĩa là chịu ảnh hưởng một cách đúng đắn chứ không hùa theo hoặc miễn cưỡng. Albert Schweitzer (1875-1965, thần học gia kiêm triết gia, người Đức gốc Pháp) nói về sự ảnh hưởng: “GƯƠNG MẪU không phải là điều chính yếu gây ảnh hưởng lên người khác, mà nó là ĐIỀU DUY NHẤT.” Còn William James (1842-1910, thần học gia kiêm triết gia, người Mỹ) nhận xét: “Chính THÁI ĐỘ của chúng ta khi bắt đầu một việc khó khăn sẽ ảnh hưởng kết quả thành công nhiều hơn bất cứ điều gì khác.”

Quả thật, sự ảnh hưởng rất quan trọng trong cuộc sống. Trình thuật Cv 13:14. 43-52 cho biết: Trong những ngày ấy, Phaolô và Barnaba sang qua Perghê và đến Antiôkia xứ Pisiđia; ngày sabát, các ông vào hội đường. Tan buổi họp, có nhiều người Do Thái và nhiều người đạo theo, tức là những người tôn thờ Thiên Chúa, đi theo hai ông. Hai ông nói chuyện với họ và khuyên nhủ họ gắn bó với ơn Thiên Chúa.

Đến ngày sabát sau, gần như cả thành tụ họp nghe lời Thiên Chúa. Thấy những đám đông như vậy, người Do Thái SINH LÒNG GHEN TỨC, họ PHẢN ĐỐI những lời ông Phaolô nói và nhục mạ ông. Bấy giờ ông Phaolô và Barnaba MẠNH DẠN lên tiếng: “Anh em phải là những người đầu tiên được nghe công bố lời Thiên Chúa, nhưng vì anh em KHƯỚC TỪ lời ấy, và TỰ COI MÌNH KHÔNG XỨNG ĐÁNG HƯỞNG SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI, thì đây chúng tôi quay về phía dân ngoại. Vì Chúa truyền cho chúng tôi thế này: Ta sẽ đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi đem ơn cứu độ đến tận cùng cõi đất.” Lý do rất rõ ràng. Được nhận mà không muốn nhận.

Lẽ tất nhiên là hậu quả khôn lường, nhưng đó là quyền tự chọn của mỗi người. Thiên Chúa không ép buộc ai, không muốn ai miễn cưỡng. Chính Chúa Giêsu đã từng cảnh báo: “Ai ĐÃ CÓ thì ĐƯỢC CHO THÊM và sẽ CÓ DƯ THỪA; còn ai KHÔNG CÓ thì ngay CÁI ĐANG CÓ cũng sẽ BỊ LẤY ĐI.” (Mt 25:29) Sau khi nghe hai ông Phaolô và Barnaba nói, dân ngoại vui mừng tôn vinh lời Chúa, và tất cả những người đã được Thiên Chúa định cho hưởng sự sống đời đời đều tin theo. Và rồi khắp miền ấy, Lời Chúa được loan truyền rộng rãi.

Cuộc sống cho thấy thật đáng sợ với lòng ghen tức! Nhưng tại sao người ta ghen tức? Con gà tức nhau tiếng gáy, người ta ghen tức với người khác vì thấy mình lép vế, bất tài, vô dụng,… Giàu có thì bị ngó, nghèo khó thì bị khinh, thông mình thì bị đì, ngu si thì bị triệt. Kiểu nào cũng mệt. Quả thật, chỉ có người giỏi mới công nhận tài năng của người khác. Chúa Giêsu cũng đã có những lúc phải bỏ đi nơi khác vì người ta không chấp nhận Ngài và tìm cách hại Ngài.

Những kẻ sách động nhóm phụ nữ hượng lưu đã theo đạo Do Thái là chính những người Do Thái. Các thân hào trong thành xúi giục họ ngược đãi ông Phaolô và Barnaba, rồi còn trục xuất hai ông ra khỏi lãnh thổ của họ. Thật hèn hạ, nhỏ nhen và nham hiểm. Thấy không ổn, hai ông liền giũ bụi chân phản đối họ và đi tới Icôniô. “Tránh voi chẳng xấu mặt nào.” (Tục ngữ VN)

Thật vậy, khi người ta không thích mình thì cứ tránh cho xa kẻo họ “ngứa mắt,” chứ thật ra họ chẳng có gì mà phải sợ. Không thèm cãi với người thích cãi không phải là mình thua, mà là chứng tỏ mình không hèn như họ. Đó cũng là cách tránh dịp tội cho cả đôi bên. Họ đáng khinh và đáng trách, nhưng đó là quyền tự chọn của họ. William Makepeace Thackeray (1811-1863, tiểu thuyết gia người Anh) phân tích: “Gieo hành vi thì gặt thói quen, gieo thói quen thì gặt tính cách, gieo tính cách thì gặt số phận.” Một chuỗi hệ lụy rất lô-gích.

Chính sự tự do có thể tạo số phận của chúng ta, có thể tốt hoặc xấu – cả đời sống xã hội và đời sống tâm linh. Qua từng nhịp thở, cuộc sống con người là những chuỗi hồng ân. Ngay cả đau khổ cũng là hồng ân. Vâng, hồng ân Chúa không ngừng ảnh hưởng tới sự sống của mọi thụ tạo. Vì thế, chúng ta không thể không biết dâng lời tạ ơn. Thật vậy, với cảm nghiệm sâu sắc, Thánh Vịnh gia mời gọi: “Hãy tung hô Chúa, hỡi toàn thể địa cầu, phụng thờ Chúa với niềm hoan hỷ, vào trước thánh nhan Người giữa tiếng hò reo. Hãy nhìn nhận Chúa là Thượng Đế, chính Người dựng nên ta, ta thuộc về Người, ta là dân Người, là đoàn chiên Người dẫn dắt.” (Tv 100:2-3)

Tại sao phải tạ ơn? Lý do vừa mặc nhiên vừa mình nhiên: “Bởi vì Chúa nhân hậu, MUÔN NGÀN ĐỜI CHÚA VẪN TRỌN TÌNH THƯƠNG, qua bao thế hệ, vẫn một niềm thành tín.” (Tv 100:5) Điều này cũng được đề cập nhiều lần trong Kinh Thánh, (1 Sb 16:34; Tv 106:1; Tv 107:1; Tv 118:1-4, 29; Tv 118:29) nhiều nhất là trong Tv 136 – với 26 lần. Đó là mầu nhiệm về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Và Đức Maria cũng đã thốt lên qua bài thánh ca Magnificat: “Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.” (Lc 1:50) Ai trong chúng ta cũng chịu ảnh hưởng bởi Lòng Thương Xót của Thiên Chúa, từ lúc sinh ra tới lúc nhắm mắt xuôi tay.

Cuộc sống của Kitô hữu không mơ hồ, mà có mục đích rõ ràng: Sống lại và về Nhà Cha trên trời. Đó là điều kỳ diệu của cuộc vượt qua khải hoàn mà hiện nay chúng ta không thể tưởng tượng như thế nào. Tuy nhiên, trình thuật Kh 7:9, 14b-17 “hé mở” cho chúng ta biết về cuộc khải hoàn trên Thiên Quốc. Thị nhân Gioan cho biết: “Tôi thấy một đoàn người thật đông không tài nào đếm nổi, thuộc mọi dân, mọi chi tộc, mọi nước và mọi ngôn ngữ. Họ đứng trước ngai và trước Con Chiên, mình mặc áo trắng, tay cầm nhành lá thiên tuế.” Những người này rất đẹp và hạnh phúc. Nhưng họ là ai? Họ là những người mà chúng ta gọi là các thánh, nhưng người bình thường nhưng đã sống phi thường.

Và rồi Thánh Gioan kể: “Vị ấy bảo tôi: Họ là những người đã đến, sau khi TRẢI QUA CƠN THỬ THÁCH LỚN LAO. Họ đã GIẶT SẠCH và TẨY TRẮNG áo mình trong MÁU CON CHIÊN. Vì thế, họ được chầu trước ngai Thiên Chúa, đêm ngày thờ phượng trong Đền Thờ của Người; Đấng ngự trên ngai sẽ căng lều của Người cho họ trú ẩn. Họ sẽ KHÔNG CÒN phải đói, phải khát, KHÔNG CÒN bị ánh nắng mặt trời thiêu đốt và khí nóng hành hạ nữa. Vì Con Chiên đang ngự ở giữa ngai sẽ chăn dắt và dẫn đưa họ tới nguồn nước trường sinh. Và Thiên Chúa sẽ LAU SẠCH nước mắt họ.”

Thật lạ lùng, cả “cách giặt” và “chất tẩy” đều kỳ diệu, không hề có trên thế gian này, nhưng thực sự có trong thế giới tâm linh và vô hình. Hằng ngày, mỗi chúng ta cũng vẫn phải “giặt” chính mình trong Bửu Huyết của Đức Kitô Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất. Mọi vết bẩn đều có thể được tẩy sạch và trở nên tinh tuyền.

Mối liên quan không thể tách rời là đàn chiên và chủ chiên. Chúa Giêsu là Đệ Nhất Con Chiên và cũng là Đệ Nhất Chủ Chiên – Vị Mục Tử Nhân Lành, (Ga 10:11) đồng thời Ngài cũng là Cửa Chuồng Chiên. (Ga 10:7-9) Trình thuật Ga 10:27-33 cho chúng ta biết rõ ràng về mối quan tâm của Mục Tử Nhân Lành dành cho Đoàn Chiên như thế nào.

Nghề gì có mùi đó. Mùi hôi tanh có giá trị hơn mùi thơm tho. Việt ngữ gọi là “mồ hôi” thật chí lý. Chính cái mùi khó ngửi đó chứng tỏ công lao vất vả của cha mẹ vì con cái, các mối quan hệ khác cũng vậy. Chúa Giêsu là Người Chăn Chiên đích thực nên nặng “mùi chiên.” Đó là sự ảnh hưởng tất yếu giữa chủ và chiên. Thật vậy, mấy bà bán cá làm sao tránh được mùi cá? Hoặc mấy người chăn heo lẽ nào không ám mùi heo? Một sự ảnh hưởng rất tự nhiên, không thể không có.

Tất nhiên mùi chiên ở đây mang nghĩa bóng. Chúng ta biết rằng, đại đa số chiên là dân nghèo – nhất là tại Việt Nam, thế thì tại sao chủ chiên không có “mùi nghèo” của chiên? Chủ chiên có “mùi” của chiên béo thì chủ chiên đó có thật, có quen, có đáng tôn trọng? Câu hỏi rất dễ ẹc trả lời rất khó!

Tuy nhiên, Chúa Giêsu đã trả lời qua câu nói xác định: “Chiên của tôi thì NGHE tiếng tôi, tôi BIẾT chúng và chúng THEO tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời, không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi. Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha. Tôi và Chúa Cha là một.” (Ga 10:27-30) Quá rõ ràng với ba động từ: Nghe, Biết, Theo.

Lời thật dễ mất lòng. Thuận ngôn gây nghịch nhĩ. Nghe Chúa Giêsu nói vậy, người Do Thái lấy đá để ném Ngài. Mặc kệ, Ngài vẫn thẳng thắn: “Tôi đã cho các ông thấy nhiều việc tốt đẹp Chúa Cha đã giao cho tôi làm; vì việc nào mà các ông ném đá tôi?” Người Do Thái nói: “Chúng tôi ném đá ông, không phải vì một việc tốt đẹp, nhưng vì một lời nói phạm thượng: ông là người phàm mà lại tự cho mình là Thiên Chúa.” (Ga 10:33) Đúng là những con người có tâm địa xấu xa, dốt mà chảnh, ngu mà ra vẻ giỏi, dại mà tưởng khôn. Người ta còn nói đến mình là còn thương mình, người ta không thèm nói tới mình thì “hết nước nói” rồi. Rất đáng quan ngại!

Chắc chắn “mùi chiên” phải là mùi thật, mùi tự nhiên, không thể là mùi nhân tạo. Ngày nay, người ta có thể chế biến đủ loại hương liệu để tạo mùi giả, liệu mùi chiên có bị “chế biến” hay không? Tất nhiên chiên cũng đa dạng, lắm kiểu, nhiều loại: mập – ốm, cao – thấp, trắng – đen, sang – hèn, giàu – nghèo,… Nhiều người luôn tâng bốc, nịnh hót, luồn cúi,... “ra cái vẻ” đạo đức và ngoan ngoãn. Dù là chiên hay chủ cũng đều có vấn đề, luôn phải xét mình mà chấn chỉnh kịp thời.

Ngày nay có những vấn đề rất đáng quan ngại: linh mục theo nhóm trừ quỷ, gia nhập Anh giáo, mời giám mục Anh giáo sang Việt Nam truyền chức, tự ý bỏ xứ,… Phải chăng đã đến lúc cận kề thời điểm tận thế, cho nên ma quỷ thâm nhập vào mọi ngõ ngách, nhất là dùng giáo sĩ để phá rối Giáo Hội?

Lạy Thiên Chúa, xin bảo vệ Giáo Hội, xin ban Thần Khí, ban ơn soi sáng và giúp chúng con phân định đúng đắn trước khi quyết định – từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn, cả đời thường và tâm linh. Xin Ngài gia ân tăng lực, củng cố hệ miễn nhiễm tâm linh để tín nhân can đảm tránh sự dữ, luôn sống tiết độ và tỉnh thức, vì “ma quỷ như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé.” (1 Pr 5:8) Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen. mục lục

Thomas Aq. Trầm Thiên Thu

ĐOÀN CHIÊN THIÊN CHÚA

Một hôm, cha Gio-an Bosco, vị thánh lo cho giới trẻ, bị một tên cướp chận đường trong rừng. Hắn hô lên: “Đưa tiền đây, không thì chết!” Vị thánh trả lời: “Tiền à? Tôi không có! Còn sống hay chết thì do Chúa định!” Tên cướp bực mình la lên: “Nói tào lao! Nếu mày không đưa tiền, tao sẽ giết mày ngay lập tức!” Lúc đó, thánh nhân mới nhận ra tên chận đường: đó là học viên giáo lý của ngài tại nhà tù Turin (Italia). Ngài nói: “Tonio đó phải không? Con đã dốc lòng như thế ư? Ta đặt tin tưởng nơi con nhiều hơn thế nữa mà!” Nhận ra người đối diện, tên cướp xin lỗi: “Ô! Nếu biết là cha thì con đã để cha đi qua rồi!” - Đâu có đủ! Phải đổi đời. Con đang thách thức Thiên Chúa đấy! Nếu không gấp rút trở lại, có thể con chẳng đủ thì giờ ăn năn sám hối lúc chết đâu” - “Con hứa sẽ ăn năn” - “Thế thì lo xưng tội! Khi nào thì con đi xưng?” - Ít hôm nữa” - “Không! Phải xưng tội ngay bây giờ”. Lập tức cha Bosco ngồi xuống trên mô đất, giải tội cho hắn. Và sau khi đã đem hắn trở lại làm hòa cùng Chúa, ngài âu yếm ôm hắn vào lòng, cho hắn số ít tiền ngài mang theo với mẫu ảnh Đức Mẹ, và xin hắn theo mình đến tận cửa thành. Tên cướp sau đó đã đổi đời, trở nên một con người rất lương thiện.

1. Lắng nghe và bước theo Mục tử

Thánh Gio-an Bosco đúng là một mục tử. Nhờ biết rõ chiên mình cũng như nhờ nó đã biết lắng nghe, ngài đã đem nó về lại cuộc sống đích thực. Cha quả đã theo gương vị Mục tử nhân lành được trình bày trong đoạn Tin Mừng hôm nay. Đoạn này -theo nhiều chuyên gia phụng vụ- lẽ ra nên khai mở với một câu thật ra nằm xa trước đó (c. 11): “Mục tử nhân lành, chính là Ta” (cách dịch sát của linh mục Nguyễn Thế Thuấn). Một khẳng định mới nghe có vẻ bình thường. Thật ra, phải chú ý đến kiểu nói “Chính là Ta” này. Đây là một cụm từ đặc biệt, được Đức Giê-su sử dụng với nhiều bạo dạn và trong nhiều trường hợp, nơi Tin Mừng thánh Gio-an (Ga 4,26; 6,20; 7,29; 8,57; 13,19; 14,3.20, 17,24; 18,5.6). Theo các nhà chú giải, ba từ đó gợi nhớ “Tứ tự khôn tả”, “Bốn chữ không thể đọc lên”, “Danh tính nhiệm mầu” mà Thiên Chúa đã tự gọi mình trước mặt Mô-sê trên núi Sinai: YHWH, phiên thành YaHWeH (hay Yahvé, Jéhovah, Jéhova, Gia-vê: “Chính là Ta”, “Ta Hằng Hữu”, “Ta có sao Ta có vậy”…) và được đọc trại là “Adonai”, “Đức Chúa” [*]. Ngoài các trích dẫn khá nhiều trên đây, Tin Mừng Gio-an còn sử dụng cụm từ “Chính là Ta” này 13 lần nữa, với một hạn định từ kèm theo (Ga 6,35.41.48.51; 8,12; 9,5; 11,25; 15,1.5; 10,7.9; 10,11.14). Theo các nhà chú giải nghiêm túc, các kiểu nói này gợi lên bản tính thần linh của Đức Giê-su, “Ngôi Lời đã trở nên người phàm” (Ga 1,14).

“Mục tử nhân lành, chính là Ta”. Ở đây, Đức Giê-su không chỉ sử dụng một hình ảnh dân gian và thôn dã, nhưng trước hết là một thành ngữ Thánh Kinh có ý nghĩa đậm đặc. Trong tất cả phương Đông cổ, vua chúa vẫn thường tự xưng là mục tử của của dân nước mình. Chính Giavê cũng đã nhận vai trò này nhân cuộc giải phóng khỏi Ai-cập: “Còn dân Chúa, Người dẫn đi như thể đàn cừu, đem họ vào sa mạc chẳng khác bầy chiên” (Tv 78,52). Ông vua lý tưởng của tương lai, Đấng Mê-si-a, Đa-vít mới, cũng được loan báo như một “mục tử”: “Ta sẽ cho xuất hiện một mục tử để chăn dắt chúng, đó là Đa-vít, tôi tớ của Ta” (Ed 34,23).

Mọi thính giả của Đức Giê-su cũng như chính Người đều có trong đầu óc các câu Thánh Kinh vừa nói, đặc biệt là chương 34 thời danh của Ê-dê-ki-en, chương mô tả dài dòng các mục tử xấu (vua chúa đương thời) bỏ bê chiên mình, trước khi khẳng định rằng Thiên Chúa sẽ đích thân đến thay thế họ: “Có lời Đức Chúa phán rằng: Ta đích thân đến tìm kiếm đàn chiên của Ta để săn sóc chúng… Ta sẽ kéo chúng ra khỏi mọi nơi chúng đã bị tản mác… Ta sẽ chăn dắt chúng trong đồng cỏ tốt tươi… Chính Ta sẽ chăn dắt chiên của Ta, sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng. Con nào đi lạc, Ta sẽ đưa về…” (Ed 34,1-31). Rõ ràng Đức Giê-su đòi hỏi chính địa vị của Thiên Chúa! Kể ra thính giả của Người đã không lầm. Họ rất hiểu tham vọng ấy: “Nhiều người nói: ông ấy điên khùng rồi! Kẻ khác bảo: ông nói phạm thượng: vì ông là người phàm mà lại tự cho mình là Thiên Chúa” (Ga 10,20.33). Và vì vậy họ lấy đá ném Người.

Chúng ta nên chiêm niệm hình ảnh biểu tượng “mục tử” này, bằng cách sử dụng Thánh vịnh 22 chẳng hạn: “Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi…”. Đức Giê-su cũng lặp lại y như thế, trong cung giọng người mục tử: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi… tôi cho chúng được sống dồi dào”. Tuy nhiên, hình ảnh chiên cừu ngày nay dễ mang một nghĩa xấu, với những kiểu nói “Đừng như con cừu thụ động! Chớ im lặng như thể bầy cừu!” Trong thực tế, hình ảnh Thánh Kinh có ý nghĩa hoàn toàn trái ngược. Vì cả ba từ được Đức Giê-su thốt lên ở đây là những từ hoạt động, mang tính cá nhân rất cao: nghe, biết, theo.

1/ “Nghe”: Một thái độ chủ yếu trong mối tương quan giữa hai hữu thể. Biết nghe là dấu chỉ của tình yêu chân thực. Biết bao lần, dẫu nơi một nhóm, dẫu quanh một bàn, dẫu trong cái gọi là đối thoại, chúng ta đã chẳng thật sự biết nghe. Các ngôn sứ Cựu Ước đã không ngớt mời gọi Ít-ra-en thực hiện điều này: “Nghe đây, hỡi Ít-ra-en!” (Đnl 6,4; Am 3,1; Gr 7,2; Tv 29,3.9). Lắng nghe, đó là khởi sự tin tưởng. Thánh Gio-an đã trình bày Đức Giê-su như Lời được Chúa Cha ngỏ với thế gian: “Này là Con chí ái của Ta, hãy nghe lời Người” (Mt 17,5).

2/ “Theo”: Cũng là một hành vi chẳng có gì thụ động, nhưng biểu lộ một thái độ tự do: gắn bó tất cả bản thân mình vào bản thân của một người. Theo nghĩa là quyến luyến: “Hãy theo tôi!” Đức Giê-su từng bảo vậy (Ga 1,43). 3/ “Biết!” Trong Thánh Kinh, từ này trước tiên chẳng có nghĩa tri thức. Chính tình yêu giúp ta biết ai đó thật sự, đến độ thông suốt. Đây là kiểu thân mật (kết hiệp tâm hồn thể xác, hiểu biết kính trọng sâu xa...) ghi dấu tình yêu vợ chồng (x. St 4,1).                  

2. Được sống vĩnh cửu và mãi an toàn

“Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và chẳng ai cướp chúng khỏi tay tôi được”. Đây là việc cùng chung số phận giữa mục tử với chiên, giữa Đức Giê-su với “những ai nghe tiếng Người và bước theo Người”. Một sự kết hiệp vĩnh viễn! Một cuộc sống thần linh (sự sống của Đấng Đời Đời) có được ngay từ hôm nay và sẽ kéo dài bất tận! Một sự an toàn mãi mãi “trong bàn tay Chúa”. Nhưng đâu chỉ có thế. Còn một bàn tay khác nữa: “...và cũng không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha”. Vậy là chúng ta được “hai bàn tay” nắm lấy! Như một đứa bé có ba một bên, má một bên, dẫn dắt cách tuyệt đối an toàn. Hình ảnh thật đẹp! Tuy nhiên, chúng ta cũng đoán ra được bối cảnh không màu mè ủy mị kiểu “mục tử hiền lành” và “cừu non dễ thương”. Người chăn chiên Đông phương là một tay mục tử dũng mạnh, một thứ chiến binh có khả năng bảo vệ chiên khỏi gấu hay sư tử đến bắt một con khỏi đàn (1 Sm 17,34-35). Khi nói những lời này, Đức Giê-su nghĩ đến cuộc chiến đấu bi thảm Người sắp thực hiện trong cuộc khổ nạn, để Địch thủ “khỏi cướp được” một trong các con chiên khỏi tay Người. Ngược với kẻ chăn thuê chạy trốn trước chó sói, Đức Giê-su sẽ hiến mạng và mất mạng vì chiên (Ga 10,12-15).            

“Không ai cướp được chúng khỏi tay tôi... Không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha...” Nhưng lạy Chúa, thế thì làm sao giải thích được những thiếu sót, những bất trung nhận thấy quanh chúng con và trong cuộc sống chúng con? Đó là mầu nhiệm sự tự do của con người! Tuy nhiên, chúng ta nay biết một chuyện, đó là chẳng bao giờ Thiên Chúa bỏ rơi con người mà chỉ có con người bỏ rơi Thiên Chúa. Nhưng ngay cả sau khi con người thả tay, Thiên Chúa vẫn tìm cách tiếp xúc lại. “Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất?” (Lc 15,4). Hoặc giả như chúng ta định đổi hướng, lên đường trở về với Chúa, thì khi vừa xoay mình, thì đã thấy Người chình ình trước mặt! Thành thử chúng ta đã tạo cho mình một hình ảnh sai lạc khi nghĩ rằng Người có thể kết án các tội nhân. Nhưng cũng nên cố gắng ít phạm tội đối với vị Thiên Chúa tình yêu ấy. Một nền luân lý đầy trách nhiệm!

Cuối cùng, sỡ dĩ Đức Giê-su nói chiên đã được Thiên Chúa Cha ban cho Người, song dù vậy chúng vẫn ở trong tay Cha, đó là vì “Tôi với Chúa Cha là một”. Kiểu nói này đưa chúng ta đi sâu vào một thứ vực thẳm chóng mặt, vào mầu nhiệm bản thân Đức Giê-su thành Na-da-rét: trong con người đích thực này, sinh bởi một phụ nữ, đã lớn lên, sẽ đổ máu và chịu chết... chính Thiên Chúa đang hiện diện, nói năng và hành động. Đức Giê-su, đó là Thiên Chúa đã tự mạc khải vì tình thương con người. “Chúa Cha và tôi là một!” Các Công đồng sẽ cố gắng xác định điều này. Nhưng sẽ chẳng có công thức nào giúp ta hiểu được mầu nhiệm bản thân Đức Giê-su hơn công thức vừa thấy mà ta phải “nghe” trong đức tin: “Chúa Cha và tôi là một... Thiên Chúa và tôi, Giê-su, chúng tôi là một…”

Vì thế tại sao Đức Giê-su dám nói mình “ban sự sống đời đời”… Vì thế tại sao, như Thiên Chúa, Người có thể phán: “Ta Hằng Hữu” (= “Chính là Ta”). Vì thế tại sao Người đã bị kết án là một tên phạm thượng phải bị đóng đinh, nhưng Thiên Chúa đã “chứng thực” bằng cách cho Người sống lại từ cõi chết… mục lục

Lm. Phêrô Phan Văn Lợi

[*] Dominus/Seigneur/Lord. Từ năm 2001, Giáo Hội yêu cầu chỉ dùng từ “Đức Chúa” trong các bản dịch Kinh thánh và bản văn Phụng vụ, tránh chữ “Yahvé”, “Gia-vê”, kẻo bất kính.

CHÚA ĐÃ GỌI CON

Cuộc sống dường như vẫn luôn mang trong mình cái dáng vẻ ồn ào và vội vã của nó. Thời gian trôi nhanh hơn hay nhịp sống của con người vội vã hơn? Trong bầu khí đó, làm sao ta nghe được tiếng Chúa?.

Chúa Giêsu đã nói với người Do thái rằng: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi…” (Ga 10,27). Là người Kitô hữu, hạnh phúc của ta là được thuộc về đoàn chiên của Chúa. Chúa Giêsu là mục tử nhân lành, chính Người sẽ chăn dắt và giữ gìn ta, cho ta được sống và sống dồi dào. Qua Giáo hội, ta được đón nhận đức tin, nhờ đó ta được nhận biết Chúa là cha giàu lòng thương xót. Ta được mời gọi sống yêu thương. Chính Chúa Giêsu đã nhắn nhủ: “Điều Thầy truyền dậy anh em là hãy yêu thương nhau” (Ga 15,17). Tiếng Chúa đã nhiều lần vang lên trong lòng ta, thúc bách ta sống đức tin và đức ái cách cụ thể. Tiếng Chúa cũng mời gọi ta cách tha thiết rằng: “Hãy theo Thầy” Chẳng phải ta đã quảng đại dâng mình cho Chúa nhưng chính hồng ân nhưng không mà Thiên Chúa đã thương chọn ta từ trước. Chính Chúa đã chọn ta trước và mỗi ngày ta cũng lập lại lời này: “Con cũng xin chọn Ngài, lạy Chúa.” Chúa đã yêu ta trước và ta cũng thưa lên cùng Chúa như một người con thơ: “Con cũng yêu Ngài, lạy Chúa”. Tình yêu là dấu để tỏ cho thế gian biết ta thuộc về đoàn chiên của Chúa. Không phải lời ta nói nhưng chính sức sống tràn đầy yêu thương nơi ta mới là một thông điệp rõ ràng hơn cả.

Thế giới hôm nay còn có nhiều người chưa nhận biết Chúa. Nhiều người đang trải qua nhiều đau khổ và thất vọng. Họ cần một bàn tay xoa dịu mọi vết thương, cần được dẫn đến con đường của hy vọng. Thiên Chúalà Đấng trung tín, ai tin cậy nơi Chúa sẽ không bao giờ phải thất vọng. Thiên Chúa đã muốn cho con người được hạnh phúc. Trước khi về trời, Chúa Giêsu đã trao phó đoàn chiên của Chúa cho tông đồ Phêrô. Qua bao thế kỷ, Giáo hội vẫn không ngừng nhận lãnh sứ mạng Thiên Chúa trao phó và luôn mời gọi con cái mình quảng đại đáp trả tiếng của Chúa. Để lắng nghe được lời mời gọi của Chúa, ta phải giữ được sự thinh lặng cần thiết trong tâm hồn. Chúa thường thì thầm trong tâm hồn ta, Chúa cũng nói qua người này, người kia, giữa biến cố trong đời. Có khi, Chúa lại dùng ta làm một dấu chỉ của tình thương Chúa cho người khác.

Lạy Chúa Giêsu! Chúa là mục tử nhân lành. Chúa chăm sóc con và chọn con bước đi trên con đường ơn gọi, con đường ngược dòng. Có Chúa dẫn lối, giữ gìn con không còn lo gì. Xin giúp con biết liên tục đáp trả lời mời gọi của Chúa bằng một trái tim mở rộng và luôn lắng tai để vâng phục Chúa. Amen. mục lục

Bông Hồng Nhỏ

MỤC TỬ 3D

Chúa Giêsu khẳng định: “Tôi là Mục Tử Tốt Lành. Tôi biết chiên của tôi và chiên của Tôi biết Tôi. Mục Tử Tốt Lành hy sinh mạng sống cho đàn chiên”. Chúa Giêsu là vị Mục Tử Tốt Lành, là Đấng bảo vệ đoàn chiên, yêu thương săn sóc và hy sinh mạng sống cho đàn chiên, là nền tảng, là mẫu mực cho mọi vị chủ chăn tương lai được Ngài trao quyền chăn dắt đoàn chiên, tiếp nối sứ mạng Mục Tử của Ngài.

Chúa Giêsu là vị Mục Tử Tốt Lành với những nét đặc trưng sau đây:

– Vị Mục Tử Tốt Lành hết lòng yêu thương những người thuộc về mình. Vì yêu thương nên Ngài quan tâm đến mọi người và đến từng người. Càng quan tâm thì càng biết tường tận: biết họ muốn gì, họ cần gì, họ có thể gặp phải những nguy cơ cạm bẫy hay thử thách nào.

– Vị Mục Tử Tốt Lành luôn đi đầu, đi trước, hướng dẫn, lãnh đạo đoàn chiên, đứng mũi chịu sào, gánh chịu mọi khổ cực cho người thuộc về mình. Mục Tử Tốt Lành đem chiên đến những miền an toàn, có suối mát có cỏ xanh, cho chiên được ăn uống no nê, được nghỉ ngơi thoải mái. Chiên sẽ tăng trưởng cả về chất lượng lẫn số lượng. Mục Tử Tốt Lành dám hy sinh mạng sống vì chiên.

– Chúa Giêsu được Chúa Cha sai đến để yêu thương, chăm sóc, quy tụ mọi con chiên. Ngài biết tên từng con chiên như Cha Ngài biết Ngài (Ga 10,14-15). Ngài gọi tên từng con chiên và dẫn đi (Ga 10,3). Mục Tử sẵn sàng hy sinh mạng sống vì chiên: “Không có tình yêu nào cao vời cho bằng tình yêu của người hiến mạng sống vì người mình yêu” (Ga 15, 13). Chúa Giêsu đã chứng tỏ Ngài là vị Mục Tử Tốt Lành, vị chủ chăn không bao giờ hèn nhát thấy sói tấn công chiên mà bỏ trốn, nhưng Ngài luôn cứu vớt, tập họp, chăn dắt (Ga 10,9.16).

Chúa Giêsu còn cho thấy tính tương phản của hai loại mục tử. Mục tử thật và mục tử giả. Mục tử thật luôn hết mình vì đàn chiên. Mục tử giả chỉ lo vun quén cho bản thân. Mục tử thật thì hy sinh cho đàn chiên. Mục tử giả chỉ đến để xén lông chiên. Mục tử thật luôn tìm kiếm nguồn nước và đồng cỏ xanh tươi cho đàn chiên no đầy. Mục tử giả chỉ tìm kiếm hạnh phúc cho chính bản thân mình, sống hưởng thụ, lười biếng và thiếu trách nhiệm đến sự sống còn của đàn chiên.

Sứ Điệp Ngày Thế Giới Cầu Nguyện cho Ơn Gọi lần thứ 50 viết: “Các ơn gọi linh mục và tu sĩ được phát sinh từ kinh nghiệm gặp gỡ cá vị với Đức Kitô, và nhờ vào cuộc trao đổi chân thành riêng tư với Ngài, người ta đi đến chỗ đón nhận ý muốn của Ngài. Do đó, cần phải lớn lên trong kinh nghiệm đức tin, nghĩa là tăng trưởng sâu xa mối liên hệ mật thiết với Chúa Giêsu, bằng cách lắng nghe tiếng nói của Ngài được vọng lên trong nơi sâu thẳm của lòng mình. Tiến trình này giúp chúng ta đón nhận lời mời gọi của Chúa, có thể phát sinh nơi cộng đoàn Kitô hữu biết sống đức tin cách mãnh liệt, quảng đại làm chứng cho Tin Mừng, nhiệt thành truyền giáo đến độ quên mình vì Nước Thiên Chúa, siêng năng nhận lãnh các bí tích, nhất là bí tích Thánh Thể và chuyên chăm cầu nguyện”.

Đức Hồng Y Yvan Dias, Tổng trưởng Thánh bộ Phúc âm hóa các Dân tộc, đại diện Đức Thánh Cha đã chủ toạ bế mạc Năm Thánh 2010 tại Thánh địa Lavang.

Sau đại lễ, ĐHY Ivan Dias đã gặp gỡ các Giám Mục Việt Nam trong một tiếng đồng hồ để chia sẻ về tình hình cũng như gởi gắm sứ điệp. Về sứ điệp, ngài mời gọi tất cả Giám mục chia sẻ lại cho các linh mục, chủng sinh của mình về 3 chữ D rất cần thiết trong đời sống của người thuộc về Giáo Hội. 3 Chữ D là: Doctrine, Discipline, Dévotion.

-Doctrine, về giáo thuyết. Mỗi Linh mục hôm nay được mời gọi nắm vững giáo lý Giáo hội Công giáo, giáo huấn Giáo hội, học thuyết xã hội của GHCG, bởi vì nếu không nắm vững những hướng đi trong đó, thì trong cách ứng xử một Linh mục ở tại giáo xứ nhiều khi có những cái chưa chuẩn mực và nếu như cả một Giáo hội mà lại không nắm vững về Doctrine này thì rất nguy hiểm, sẽ đưa Giáo hội đến chỗ không cứu vãn được. Tại sao Tòa Thánh phải lên tiếng về Giáo hội Trung Quốc? Câu trả lời cho biết vì yếu về giáo thuyết. Nếu hiểu Giáo hội không thể tự lực tự cường được thì người ta sẽ có chọn lựa khác. Chẳng phải nói đâu xa, trường hợp của GHVN ngày nay cũng cho thấy thấp thoáng nguy cơ. Hết rồi thời đối đầu, đã bước sang thời đối thoại. Nhưng đối thoại như thế nào để mình vẫn là GHCG, đó lại là cả một tuyến mở ra cho suy nghĩ và vì vậy quan trọng là nắm vững giáo thuyết để có những quyết định phù hợp.

-Discipline, về kỷ luật. Đây là một vấn đề thường gây khủng khoảng cho các Giáo hội phương Tây. Vấn đề Linh mục lạm dụng tình dục là do việc không tuân thủ kỷ luật của Giáo hội, để đến khi bùng nổ ra thì không vớt vát được. Hiện nay ở nhiều địa phận của Hoa Kỳ đã phải bán hết cơ sở của mình đi để trang trải cho việc xao lãng kỷ luật của một thời. Đây là một vấn đề đau lòng. Do đó, tuân thủ kỷ luật đời sống Linh mục là một cách để giúp Linh mục một đàng thánh hóa bản thân và đàng khác tránh tất cả những hậu quả tai hại. Thời mới bước chân vào Chủng viện, chắc chắn các chủng sinh đều thuộc lòng câu: Ai sống theo kỷ luật là sống theo ý Chúa, và sau này trên bước đường lớn hơn, Linh mục vẫn thường được nghe nhắc nhở: hãy giữ luật thì luật sẽ giữ cho mình, sẽ bảo vệ mình. Cho nên chữ Discipline mời gọi mỗi người trong hướng đi đời Linh mục cũng gắn bó với luật lệ của Giáo hội cách khít khao.

-Dévotion, lòng đạo đức sốt sắng. Ở đây theo như lời chú giải của ĐHY Dias, thì nó gắn liền với những phong trào đạo đức, có một thời tưởng như bị bỏ rơi vì đi liền với lòng đạo đức bình dân của đại chúng. Thí dụ: tràng hạt Mân Côi, có một thời người ta rẻ rúng cho là loại kinh dành cho phụ nữ, người nhàn rỗi, người già… nhưng sau này người ta cảm nghiệm được sức mạnh của kinh Mân Côi, nhất là sức mạnh hoán cải, sức mạnh thánh thiêng giúp người ta tiến xa trên đường nên thánh. Những cái thuộc loại Dévotion thì thường gắn liền với những hình thức văn hóa. Ví dụ: hành hương coi như chuyện đi chơi, nhưng ở đó cũng là một thứ Dévotion mời gọi Linh mục không nên xem thường. Tất nhiên không thể loại trừ những hình thức Dévotion truyền thống tôn sùng Thánh Tâm, Chầu Thánh Thể, hay là những hình thức khác nhau dành cho các Thánh. Một Linh mục mà rẻ rúng những hình thức đạo đức bình dân thì coi chừng, tưởng là mình ở trên đỉnh cao trí thức, biết đâu lúc nào đó mình rớt xuống vực mà không hay. Lần hạt Mân Côi, đó là một lời kinh tháp tùng Linh mục trên mọi bước đường, trong mọi hoàn cảnh, đó là lời kinh còn lại duy nhất sau khi đã quên đi tất cả. Gắn bó với một sự đạo đức như thế cũng là một cách giúp cho đời Linh mục được vươn lên, được thăng tiến. (x. Huấn từ khai mạc Tĩnh tâm Linh Mục Giáo Phận Phan Thiết, ngày 10.1.2011, ĐGM Giuse Vũ Duy Thống).

Chúa nhật IV Phục sinh, ngày cầu nguyện cho ơn thiên triệu Linh mục và ơn gọi Tu sĩ nam nữ. Giáo Hội luôn cần đến những mục tử tốt lành. Hãy cầu nguyện cho Giáo Hội có nhiều mục tử đạo đức, thánh thiện như lòng Chúa mong ước.

Trở nên mục tử tốt lành nhờ biết trau dồi giáo thuyết Kinh Thánh (Doctrine), sốt sắng trong lời cầu nguyện gắn bó với Chúa Giêsu (Dévotion) và có tinh thần kỷ luật trong đời sống tu trì (Discipline).

Mục tử tốt lành là phải luôn sống kết hợp mật thiết với Chúa Giêsu, luôn khát khao và cầu xin ơn Chúa Thánh Thần. Nhờ đó, vị mục tử tốt lành biết rõ đàn chiên,yêu thương đàn chiên và sẵn sàng hiến mạng vì đàn chiên. Từ đó, vị mục tử tốt lành biết nuôi dưỡng đoàn chiên bằng những lương thực có chất lượng cao đặc biệt là cử hành Thánh Thể sốt sắng và nhiệt thành trong bí tích Hòa Giải.

Ơn gọi Linh mục Tu sĩ chính yếu là để “sống với Chúa, và để Ngài sai đi” (Mc 3, 14). Sống với Chúa, là lắng nghe tiếng Ngài trong từng giây phút sống, để nên một với Chúa trong gian nan và hạnh phúc. Để Ngài sai đi, là sẵn sàng đi theo con đường Ngài đã đi, thực thi sứ mạng Ngài trao bất chấp những gì xảy ra.

Giáo dân cần Linh mục như bệnh nhân cần bác sĩ, như học sinh cần thầy cô giáo, như một người bạn sẵn sàng cảm thông chia sẻ vui buồn trong đời sống và như người bạn đồng hành giúp đỡ trong cuộc hành trình tiến về đời sau.

Hãy cầu nguyện cho các Linh mục được trở nên những mục tử như Chúa Giêsu, vị Mục Tử Tốt Lành, biết yêu thương phục vụ đoàn chiên, hiểu biết tâm tư tình cảm của từng người, quan tâm chăm sóc từng con chiên và sẵn sàng hy sinh bản thân vì lợi ích của đàn chiên.

Hãy cầu nguyện cho các Linh mục có những đức tính tốt của những Mục Tử tốt Lành mà Thánh Kinh đã mô tả:

– Yêu thương, trìu mến chiên với tất cả tâm hồn: “Chúa tập trung cả đàn chiên dưới cánh tay: lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng, bầy chiên mẹ, cũng tận tình dẫn dắt” (Is 40, 11).

– Yêu quý từng con chiên, một con cũng như cả trăm con: “Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao? Và nếu may mà tìm được, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc” (Mt 18, 12-13).

– Lo cho chiên, tạo những điều kiện tốt đẹp cho chiên: “Ta sẽ chăn dắt chúng trong đồng cỏ tốt tươi và chuồng của chúng sẽ ở trên các núi cao. Tại đó chúng sẽ nằm nghỉ trong chuồng êm ái, sẽ đi ăn trong những đồng cỏ mầu mỡ” (Ed 34, 14).

– Làm cho chiên được sống no ấm, hạnh phúc: “Chúa chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì” (Tv 23, 1); làm chiên luôn vững dạ vì được bảo vệ: “Dầu qua lũng âm u con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm” (23, 4).

– Tinh thần trách nhiệm đối với đàn chiên rất cao: “Con nào bị mất, Ta sẽ đi tìm; con nào đi lạc, Ta sẽ đưa về; con nào bị thương, Ta sẽ băng bó; con nào bệnh tật, Ta sẽ làm cho mạnh; con nào béo mập, con nào khoẻ mạnh, Ta sẽ canh chừng” (Ed 34, 16).

– Cứu thoát, giải phóng đàn chiên: “Thiên Chúa sẽ cứu thoát dân Người, như mục tử cứu thoát đàn chiên” (Dc 9, 16).

Lạy Chúa Giêsu, Mục Tử Tốt Lành, xin ban cho chúng con nhiều mục tử tốt lành theo gương Chúa để góp phần vào công cuộc Tân Phúc Âm hoá và thông truyền đức tin Kitô giáo trong thời đại hôm nay Amen. mục lục

Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

MỤC TỬ NHÂN LÀNH

Ngày nay, chúng ta đang sống một cuộc sống hưởng thụ. Cuộc sống đó làm cho chúng ta dần mất đi sự tin tưởng vào tình yêu thương của người khác dành cho mình. Nơi Chúa Giêsu, người Thầy tuyệt vời và là vị mục tử nhân lành hằng trung tín yêu thương đoàn chiên của mình. Ngài sẽ không bỏ rơi một con chiên nào dù nó có ra sao.

Chúa Giêsu vị mục tử nhân lành, Ngài biết rõ từng con chiên, gọi tên từng con và âu yếm chăm sóc nó. Con chiên ấy là mỗi người chúng ta. Chúa Giêsu nói với người Do thái rằng: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi” (Ga 10,27-28). Có vị mục tử nào yêu đoàn chiên đến nỗi trao ban tất cả và làm mọi cách để bảo vệ đoàn chiên của mình? Đến cả mạng sống mình, Ngài cũng chẳng hối tiếc. Ngài không giữ lại cho riêng mình điều gì. Ngài dùng chính tình yêu thập giá để yêu thương chăm sóc bao bọc từng con chiên. Tình yêu đó đem lại cho từng con chiên sự sống đời đời. Để được sự sống của Chúa Phục Sinh, con chiên phải làm gì?.

Mỗi người chúng ta cần nhận biết rằng, chúng ta thật hạnh phúc khi thuộc về đoàn chiên của Chúa. Chúng ta đã được Chúa ban đức tin để nghe Lời Chúa, nhận ra Ngài là vị mục tử nhân lành. Ngài biết rõ mỗi người chúng ta cần gì và sẵn sàng trao ban mọi sự. Có lúc nào chúng ta nghe tiếng Ngài và đi theo Ngài trong sự thật không? Ngài biết chúng ta và yêu chúng ta, chúng ta có thật sự biết và yêu Ngài không? Chúng ta có đang thuộc về đoàn chiên của Ngài không? Ngài hằng tìm kiếm, hy vọng và chờ đợi các con chiên lạc trở về. Ngài là vị mục tử đích thực, đầy bao dung với đoàn chiên của mình. Đứng trước tình yêu của Ngài, mỗi người chúng ta hãy mau mắn đáp trả bằng cách lắng nghe Lời Chúa, đón nhận tình yêu Ngài qua việc siêng năng tham dự thánh lễ mỗi ngày và bước theo Ngài là dấn thân phục vụ mọi người xung quanh. Để tình yêu của Ngài nơi chúng ta được lan tỏa không ngừng.

Lạy Chúa, Chúa là vị mục tử nhân lành, xin cho mỗi người chúng con luôn thuộc về đoàn chiên của Chúa, biết từ bỏ những gì không thích hợp với con chiên của Chúa. Nhờ đó, chúng con mới xứng đáng được hưởng sự sống đời đời. Amen. mục lục

Anna Cỏ May

CÓ DỄ DÀNG LÀM MỘT VỊ MỤC TỬ NHÂN LÀNH KHÔNG?

Chúa Nhật Chúa Chiên Lành, là ngày Giáo Hội mời gọi mọi người cầu nguyện cho các vị mục tử trong Giáo Hội, để các ngài được trở nên giống như Vị Mục Tử Nhân Lành dám hy sinh mạng sống vì đoàn chiên (Ga 10:11). Hôm nay, tôi xin chia sẻ với bạn ba khó khăn trong việc mục vụ của các linh mục tại các giáo xứ. Qua ba khó khăn này, tôi ước mong bạn sẽ cảm thông với các Giám Mục và các Linh Mục, những người đã được chia sẻ chức vụ Mục Tử với Đức Kitô. Và tôi cũng hy vọng bạn sẽ thấy, trở nên một vị mục tử hiền lành, và nhân hậu như Chúa Giêsu Kitô thì không dễ một chút nào cả!

Khó khăn thứ nhất. Có những người chẳng ghi danh để gia nhập vào giáo xứ Mỹ hay giáo xứ Việt Nam, và cũng chẳng đi lễ ở nhà thờ Việt Nam. Đùng một cái vào xin các cha xứ giấy chứng nhận là giáo dân của giáo xứ, đang sống độc thân, có đi lễ giữ đạo hẳn hoi. Bạn nghĩ thử xem, trong trường hợp như vậy, linh mục chánh xứ có dễ dàng làm một vị mục tử nhân lành hay không? Không viết thư chứng nhận như lời yêu cầu, thì vị linh mục đó sẽ bị coi là khó tính khó nết, và chắc chắn là sẽ bị ... đóng đinh! Còn viết theo như được yêu cầu, thì các cha sẽ phạm tội gian dối, vì người đó đâu phải là giáo dân của các cha.

Khó khăn thứ hai. Anh A vào xin cha sở của anh làm đám cưới gấp, vì bạn gái của anh đã lỡ có thai. Cha sở từ chối vì thấy anh A và người bạn gái không có sự tự do để kết hôn với nhau, họ cưới nhau chỉ vì đã lỡ có thai, vì không muốn cha mẹ bị mất mặt với bà con lối xóm. Cha sở khuyên anh chị về sinh con xong, sau đó suy nghĩ cho kỹ rồi quay lại làm thủ tục làm đám cưới trong nhà thờ. Anh A ậm ừ ra về, sau đó chẳng hiểu bằng cách nào đó, mà khi qua nhà thờ Mỹ, ông cha sở ở xứ Mỹ đồng ý làm đám cưới gâp cho anh A. Thế là cha sở của anh A bị mang tiếng là không có lòng nhân hậu, không biết thông cảm cho tội nhân như ông cha sở ở bên xứ Mỹ.

Khó khăn thứ ba, là về vấn đề ngồi tòa giải tội. Bắt đầu từ Chúa Nhật trước mùa Chay, cha sở đã thông báo ở trong tờ Thông Tin, trên website, trên FaceBook, và gửi email đến từng gia đình rằng trong suốt 40 ngày mùa chay, ngoại trừ ngày Chúa Nhật, các cha sẽ ngồi tòa Giải Tội mỗi ngày. Nhưng 5 phút trước khi dâng thánh lễ thứ Năm tuần Thánh, có một người đến nói với cha sở rằng: "Cha cho con xưng tội, vì con bận đi làm, hôm nay con mới rảnh!"

Bạn nghĩ thử xem, trong ba trường hợp trên, các linh mục có dễ dàng trở thành những mục tử nhân lành như Chúa Giê-su được không? Dễ chết liền!

Hôm nay là Chúa Nhật Lễ Chúa Chiên Lành, xin bạn hãy cầu nguyện cho Giáo Hội có thêm được những mục tử nhân lành, luôn noi gương bắt chước Chúa Kitô, dám hy sinh quên mình, và tận tụy chăm sóc cho đoàn chiên mà Chúa giao phó. Nhưng để các linh mục có thể trở nên những mục tử nhân lành như Chúa Giê-su, xin bạn hãy giúp cho các linh mục hai việc sau đây:

• THỨ NHẤT: Ghi danh vào các giáo xứ, để trở thành một thành viên của Giáo Xứ nơi bạn cư trú. Xin bạn cũng hãy tham gia vào các hội đoàn trong Giáo Xứ, và cộng tác với Giáo Xứ về mọi mặt. Quảng đại và rộng rãi đóng góp công sức, tài năng, và tiền bạc cho việc xây dựng, bảo trì, tu sửa và phát triển Giáo Xứ của bạn. Mình là người Công Giáo mà cứ đi CHÙA như vậy thì kỳ quá.

- Khi trở thành thành viên của Giáo Xứ, khi tham gia các hội đoàn, thì cha xứ mới biết bạn, bạn sẽ được Giáo Xứ cầu nguyện trong các thánh lễ, khi đau yếu sẽ có người thăm viếng, khi chết có người tới đọc kinh, viếng xác, và tiễn đưa đến nơi an nghỉ cuối cùng.

- Khi gia đình có đám tang hay đám cưới, hay khi cần xin cha sở cấp giấy giới thiệu lập gia đình, làm cha mẹ đỡ đầu hay ra tòa, hoặc xin đi học ở các trường đại học ...cha sở sẽ có tư liệu để viết cho bạn.

• THỨ HAI: Đừng bao giờ trách móc, phao tin, hay lên án hoặc buộc cho các linh mục những tiếng xấu, ví dụ như quan liêu, khó khăn, gây khó dễ, thiếu lòng thương xót, nhẫn tâm…khi các ngài vì tiếng nói lương tâm, vì phải tuân theo những khoản Giáo Luật…nên từ chối không làm theo ý của bạn.

Bạn tin tôi đi! Nếu bạn và mọi người trong các xứ đạo siêng năng cầu nguyện, nâng đỡ các linh mục, và thực hiện được hai công việc mà tôi mới đề nghị ở trên, thì Giáo Hội sẽ có thêm nhiều Giám Mục và nhiều linh mục trở nên giống như vị Mục Tử Nhân Lành là chính Đức Giêsu Kitô, biết hy sinh, tận tụy chăm sóc cho đoàn chiên của Chúa giao phó cho họ.

Hôm nay cũng là ngày Hiền Mẫu, xin Chúa qua bàn tay nhân ái của Mẹ Maria, chúc lành, ban bình an, và sức khỏe cho tất cả các bà mẹ. Mong rằng các bà mẹ sẽ nhận được thật nhiều niềm vui, và cảm nhận được tình yêu của con cái dành cho các bà trong ngày Lễ Hiền Mẫu và trong những ngày tháng sắp tới. Happy Mother’s Day! mục lục

Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

ƠN GỌI TRONG LÒNG GIÁO HỘI

Xưa nay chúng ta thường hiểu những người đi tu làm linh mục hay Tu Sĩ Nam Nữ trong các Hội Dòng là những người có ơn Kêu Gọi hay được Chúa kêu gọi tuyển chọn.

Vậy Ơn kêu gọi là gì?

Bây giờ nếu có ai hỏi, phải cắt nghĩa ơn kêu gọi như thế nào cho những người Trẻ hiểu rõ, có lẽ không có một định nghĩa giống như một công thức trắng đen rõ ràng nào.

Vì ơn kêu gọi không phải là một đơn từ, một bài viết ra cho người đọc, người xem chấp nhận hay không chấp nhận. Nhưng Ơn kêu gọi là tiếng mời gọi âm thầm hầu như linh thiêng vang lên từ trong tâm hồn mỗi người.

Nếu có ai hỏi, thế tiếng mời gọi đó vang vọng phát ra âm thanh trong tâm hồn con người như thế nào và vào lúc nào?

Điều này cũng không có thể nói diễn tả ra đơn giản bằng ngôn ngữ hay chữ viết con số được. Vì tiếng mời gọi vang vọng trong tâm hồn không thành tiếng nghe được bằng thính gíac của đôi tai. Nhưng cảm nghiệm nhận ra được trong trái tim tâm hồn.

Phải, tiếng mời gọi truyền đi qua cảm nhận trong làn rung động của trái tim, hay từ tầng thần kinh cảm gíac. Và tiếng mời gọi đó xảy đến bất chợt không theo một thời gian nhất định nào.

Như thế, có thể hiểu là ơn kêu gọi vang lên rồi cứ thế triển nở khắc ghi trong tâm hồn người đó mãi mãi sao?

Không hẳn là như thế đâu. Vì như hạt giống gieo vãi xuống đất, có hạt gặp nền đất tốt, có nước, có ánh sáng mặt trời chiếu xuống cùng được chăm sóc vun xới, sẽ mọc lên thành cây sinh hoa kết trái tươi tốt. Trái lại, nếu thiếu những điều kiện căn bản đó, hạt giống sẽ mai một chết lịm dần đi.

Với tiếng mời gọi cũng tương tự như thế. Những điều kiện ngoại cảnh về môi trường giáo dục đào tạo, môi trường đời sống gia đình, nếp sống văn hóa lành mạnh, cùng nếp sống đạo đức giúp tiếng mời gọi phát triển lớn lên thành ơn kêu gọi phát triển đứng vững giữa dòng đời sống.

Trong dân gian có suy tư: Ánh sáng mặt trời chiếu tỏa hơi nóng nồng ấm. Còn gío thổi thì mang đến hơi lạnh. Vì thế bầu khí sinh sống, sự vun xới chăm sóc nếp sống đạo đức nơi gia đình, nơi xứ đạo tựa như ánh sáng mặt trời chiếu tỏa hơi nóng cần thiết cho mầm ơn kêu Gọi nảy sinh phát triển.

Ơn kêu gọi cần phải được vun trồng chăm sóc theo hướng tinh thần cùng đào tạo vươn tới Thiên Chúa, là Đấng kêu gọi, và hướng tới căn bản đời sống tình người, không chỉ cho hôm qua hôm nay mà còn phải liên tục mãi cho ngày mai.

Ngày xưa trong thời Cựu ước, Thiên Chúa kêu gọi cá nhân từng người, như Thánh Tiên tri Maisen, Thánh tiên tri Isaia, Edechiel làm sứ gỉa loan báo ý muốn của Ngài cho mọi con người.

Chúa Giêsu đến, Ngài kêu gọi hoặc từng người, như các Thánh Tông đồ Phero, Phaolo, Andre, Toma, Giacobe…là những người tin đi theo làm chứng nhân sứ gỉa cho phúc âm Chúa giữa dòng đời sống xã hội. Trải qua dòng thời gian luôn có những người, những Bạn Trẻ lớn lên đã cảm thấy có tiếng thôi thúc trong tận tâm hồn về một đời sống trong nhà Dòng, trong Chủng viện ở các Giáo phận về đời sống dấn thân cho việc làm chứng rao truyền tình yêu Nước Chúa ở trần gian trong lòng Giáo Hội. Đó là tiếng Chúa kêu gọi thôi thúc trái tim tâm hồn họ.

Hằng năm vào ngày Chúa Nhật 4 mùa phục sinh, còn gọi là Chúa Nhật Chúa chiên lành, năm nay vào ngày 08.05.2022, là ngày cầu nguyện cho ơn kêu Gọi Linh mục, Tu sĩ Nam Nữ trong các Hội Dòng trong lòng Giáo Hội Công Giáo.

Hãng xưởng, nhà máy sản xuất cần những thợ nhân công làm việc, nhưng họ cần hơn những vị kỹ sư hoạch định thiết kế công việc chế tạo. Cũng tương tự như vậy trong đời sống Giáo Hội. Lẽ dĩ nhiên, không dám cùng không được phép nói hay nghĩ cho rằng người tín hữu Chúa Kitô là những người thợ làm việc còn các Linh mục tu sĩ là những kỹ sư…

Không, không, không đâu. Mọi người trong Giáo Hội Chúa đều là những tín hữu Chúa Kitô như nhau. Nhưng mỗi người có bổn phận trách vụ khác nhau trong cánh đồng vườn nho của Giáo Hội Chúa ở trần gian.

Vì thế trong lòng Giáo Hội có những ơn Gọi khác nhau. Và Ơn kêu gọi cũng như đời sống của con người là con đường sống trải dài từ hôm qua sang ngày mai.

Ơn gọi được nảy sinh ngay trong lòng Giáo Hội. Từ khoảnh khắc một ơn gọi bắt đầu trở nên rõ ràng, ơn gọi ấy cần phải có “cảm thức” về Giáo Hội. Không ai được kêu gọi để dành riêng cho một vùng riêng biệt, hay cho một nhóm hoặc một phong trào nhưng là dành cho Giáo Hội và thế giới…

Ơn gọi lớn lên trong lòng Giáo Hội. Trong quá trình đào tạo, cáo ứng viên với những ơn gọi khác nhau cần học hỏi kiến thức về cộng đoàn Giáo Hội, vượt qua những giới hạn lúc đầu. Để khi kết thúc, họ nên cùng nhau thực hiện những trải nghiệm tông đồ với những thành viên khác của cộng đoàn, chẳng hạn như: cùng theo một khóa giáo lý, trao đổi các thông điệp Giáo Hội, gặp gỡ liên hội dòng, chia sẻ trải nghiệm việc truyền giáo tại các vùng ngoại vi, chia sẻ đời sống tu viện, khám phá nguy cơ đưa đến cám dỗ; liên hệ với các vị thừa sai để đào sâu hơn về sứ vụ đến với muôn dân; và trong cộng đoàn các linh mục giáo phận, để đi sâu vào kinh nghiệm đời sống mục vụ giáo xứ và giáo phận. Đối với những ai đã sẵn sàng cho việc đào tạo, cộng đoàn Giáo Hội luôn là môi trường đào tạo cơ bản.“ Đức Giáo hoàng Phanxicô, Sứ điệp ngày Thế Giới Ơn Gọi 2016: “Ơn gọi được sinh ra trong lòng Giáo Hội". mục lục

Lm. Đaminh Nguyễn Ngọc Long

TRÊN ĐƯỜNG NÊN THÁNH

Lễ Chúa chiên lành, hơn bất kỳ thành phần nào trong Hội Thánh Chúa Kitô, những nhà lãnh đạo từ cấp cao đến cấp thấp được đặc biệt chú ý, được quan tâm cầu nguyện, được "tự do" mời gọi để "xin", thậm chí "đòi" dân Chúa cầu nguyện cho mình.

Chắc chắn, ngày trọng đại này, không thiếu những lời "có cánh" trên tòa giảng để nói về nỗ lực, sự cố gắng, công sức, thậm chí công đức của các mục tử. Chúng ta không phê phán hay chê bai gì những lời giảng dạy ấy.

Tuy nhiên, dù phải cao rao, nhất là khi nói công khai, phải nói về những gương lành, gương thánh thiện, chúng ta, những mục tử của Chúa không được phép tự ru ngủ mình. Chúng ta không bao giờ được quên, bản thân mình cũng chỉ là xác đất, vật hèn. 

I. TỰ Ý THỨC.

Chỉ khi nào tự ý thức thường xuyên, bền bỉ, tự ý thức như là chuyện phải ăn, phải uống hàng ngày, tôi phải nên thánh trong chức vụ, trong bổn phận, trong tư cách mục tử của tôi, khi ấy các mục tử mới có thể được xem là đi đúng đường của một mục tử, mới có thể được xem là mục tử đang đi về phía ánh sáng của ơn cứu chuộc, đang mon men đến gần sự thánh thiện của Chúa Kitô, Đấng là Mục Tử của mọi mục tử. 

Chỉ có tự ý thức không mệt mỏi nhưng lâu bền như thế, người mục tử mới mong có thể tự giáo dục, tự đào tạo nhằm thiết lập cho mình tập quán, đời sống, thói quen, nhất là phản xạ của người đang có "chất thánh", thuộc về "thế giới thánh". 

Vì nếu bên trong không có "thánh", thì dù bên ngoài có "tô vẽ", có "gượng gạo" để "tạo hình", không sớm thì muộn cũng sẽ lồ lộ vẻ xù xì, lồ lộ cái "không thật" của một "vị thánh" đang cố làm cho... có "thánh"... 

Nỗ lực của bản thân quyết bước theo ơn gọi nên thánh, đó là chọn lựa cần thiết và là chọn lựa đúng đắn không phải ngày một ngày hai, nhưng phải là sự quyết đoán cho cả một đời làm người và từng ngày trong trách vụ. 

Vì thế để sống cho chọn lựa ấy là cả một sự hiến tế suốt đời. Đã là sống hiến tế đời mình, hiến tế ấy không đơn giản, không dễ dàng chút nào. Nó đòi hỏi chấp nhận đau đớn, hy sinh, thua thiệt, từ bỏ… 

Trên hết là trung thành với tình yêu dành cho chính chọn lựa nên thánh. Cần luôn sống hiến tế để hoàn thành chọn lựa. Sự hiến tế chính là nỗ lực của bản thân dấn bước theo Chúa trên đường nên thánh.

Bởi trên đường tiến tới trọn lành, nỗ lực của bản thân là điều cầng thiết. Nó làm nên yếu tố quyết định cho sự tồn tại trong Thiên Chúa của chính bản thân.

II. ĐỂ NÊN THÁNH, KHÔNG CHỈ CÓ BẢN THÂN.

Bên cạnh sự tự ý thức để nên thánh trong bổn phận hiến tế, các mục tử càng phải chân nhận, họ không nên thánh một mình. Ơn cứu độ không bao giờ là của cải độc quyền. Trên đường nên thánh có anh chị em cùng bước đi với mình. Ngoài anh chị em, sẽ còn rất nhiều những yếu tố khác, Thiên Chúa dùng để tác thánh. Chẳng hạn:

- Tình yêu của Chúa và ơn Chúa ban: Dù cho nỗ lực của bản thân là cần thiết. Nhưng không thể loại trừ tình yêu và ơn của Chúa. 

Bởi nếu Chúa không yêu thương, không chia sẻ sự thánh thiện của Chúa cho ta, nỗ lực của ta chỉ là công “dã tràn se cát”. 

Mặt khác, dù đã quyết tâm để nỗ lực hiến tế đời mình cho ơn gọi nên thánh, trước sau ta vẫn mang kiếp người yếu đuối, vẫn là một thụ tạo thấp hèn. Nếu Chúa không yêu thương tha thứ, nếu Chúa không tuôn đổ muôn ơn gìn giữ, ta sẽ không bao giờ có thể tự mình thánh thiện.

- Ơn cứu độ do Chúa Kitô thực hiện trong Hội Thánh: Nếu chúng ta có tự hiến tế đời mình, thì hiến tế ấy vẫn là nối tiếp hiến tế của Chúa Kitô. Hiến tế của ta phải hội nhập hiến tế của Chúa Kitô, mới làm thành hiến tế cứu độ, mang lại hiệu quả cứu độ cho ta. 

Nhưng đó vẫn chưa phải là điểm kết. Bởi Chúa Kitô đã trao ban kho tàng ơn cứu độ từ hiến tế của Ngài cho Hội Thánh, vì thế, vâng lời Hội Thánh dạy, sống theo giáo huấn của Hội Thánh và gắn bó đời mình với mọi chiều kích của Hội Thánh, ta sẽ lãnh lấy ơn cứu độ của Chúa Kitô. Đường nên thánh của các Kitô hữu, phải có Chúa Kitô và Hội Thánh của Ngài làm định hướng để ta bước tới. 

- Lời cầu nguyện, sự hy sinh của các linh hồn và của mọi anh chị em: Đây cũng là một trong những yếu tố không thể không kể đến. 

Với kinh nghiệm của riêng bản thân, tôi thấy, tôi phải biết ơn nhiều anh chị em. Họ có thể là những người tôi biết mặt, biết tên, nhưng cũng có thể là những người xa lạ hoàn toàn với tôi, âm thầm cũng có, sôi nổi cũng có, trung thành cả một đời, hay một giai đoạn cần thiết nào đó, hy sinh và cầu nguyện cho tôi, cho mọi người, cho các linh mục và tất cả những ai thánh hiến cho Thiên Chúa. 

Tôi hiểu rất rõ, sự nên thánh của tôi có tất cả các anh chị em ấy, dù họ còn sống hay đã qua đời.  

Bản thân tôi, đã không ít lần xin anh chị em cầu nguyện cho mình. Nhất là khi viếng thăm những gia đình khổ sở, những cá nhân gặp tai ươn, hay thăm các bệnh nhân, khi dâng thánh lễ hay làm các phép cuối cùng để tiễn biệt những người rời bỏ cuộc sống để về Nhà Cha…, tôi đều xin các anh chị em ấy cầu nguyện cho tôi. 

Cũng thế, bản thân tôi đã nhiều lần hy sinh và cầu nguyện đặc biệt cho nhiều người, cũng có khi cầu nguyện chung chung cho các linh hồn, cho cả Hội Thánh, cho tất cả mọi người và cho thế giới… Tôi tin rằng trong sự thánh thiện của nhiều anh chị em, đều có bản thân tôi góp phần.

Vì thế, tôi quả quyết một cách mạnh mẽ, trên đường đạt tới ơn gọi nên thánh, tôi không đi một mình, nhưng còn có biết bao nhiêu anh chị em của tôi cùng tiến bước. 

Tôi không lẻ loi, càng không bao giờ cô đơn trong cuộc đời, vì tôi tin, mọi nẻo đường tôi sống, dẫu có lúc vấp váp, cả đến tội lỗi, thì trong ý hướng ngay lành của bản thân, vẫn là tìm về Thiên Chúa, vẫn là cùng song hành với Chúa, với tình yêu, với ân huệ của Ngài, cộng với biết bao nhiêu sự trợ lực của mọi anh chị em xung quanh.

Chúa Kitô chính “là Đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14, 6) của chúng ta. Bước theo Chúa Kitô là bước vào con đường nên thánh như chính Ngài mời gọi: “Các ngươi hãy nên trọn lành, như Cha các ngươi trên trời là Đấng trọn lành”. 

Nhưng bước theo Chúa Kitô để nên thánh cũng đồng nghĩa với việc can đảm đặt dấu chân đời mình vào dấu chân thánh giá mà Chúa đã mang, đã gánh bằng tất cả tình yêu và lòng vâng phục. 

Nên thánh là trở nên giống Chúa Kitô. Vì thế, nên thánh là con đường khó, là đi vào lối hẹp, là hoàn thành cây thánh giá đời mình trong tình yêu và vâng phục như Chúa Kitô.

Xin Chúa ban cho ta hạnh phúc được vác thánh giá với Chúa. Xin Chúa ban cho ta bình an để chấp nhận thánh giá trong đời mình, để nên giống Chúa và giống như “Cha trên trời là Đấng trọn lành”. mục lục

Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

SUỐI TÌNH NGUỒN THƯƠNG

Mượt mà đồng cỏ xanh rì
Trong lành dòng suối bốn mùa chảy êm
Suối Tình chan chứa ngày đêm
Nguồn Thương sâu thẳm vô biên muôn đời.
Giê-su Mục Tử tuyệt vời
Con xin tín thác phận người của con
Chỉ là chiên ghẻ lạc đường
Nhưng luôn khát Giọt Xót Thương từ Ngài.
Từ nơi vực thẳm đọa đày
Ngước xin Chúa xót phận này vô duyên
Cỏ Xanh Đồng Chúa mong ăn
Nước Trong Nguồn Chúa xin phần uống ngay. mục lục

CHIÊN LẠC GIẬT MÌNH

Chiều buông – chiên lạc giật mình
Mau về cho kịp hưởng Tình Xót Thương
Kiếp hoang đàng thật thảm thương
Bởi chẳng bình thường nên khổ tất nhiên.
Đời chiên yếu đuối, mọn hèn
Ân cần chủ dặn mà quên lãng hoài
Đi hoang nên phải đắng cay
Giật mình chợt nhớ cuối ngày, chiều buông.
Quay về, mờ mịt lối đường
Chủ tìm chiên lạc vì thương xót nhiều
Tạ ơn Chúa vẫn thương yêu
Dẫu chiên đen xấu, chứ nào đáng chi. mục lục

Viễn Dzu Tử

NGHE & THEO

(Suy niệm Ga 10,27-30)

Bạn có nghe chăng tiếng Chủ Chiên?
Ngôi Hai Thiên Chúa, Chúa nhân hiền
Giáng trần gây dựng đoàn chiên Chúa
Đón nhận đoàn viên khắp mọi miền.
 
Chúa ban thần khí đủ khôn ngoan
Mặc khải tình thương mãi chứa chan
Nhận biết thế nào là vĩnh cửu
Thế nào là vui sống chiên đoàn...
 
Chúa nói: Chiên tôi nghe tiếng tôi
Tôi tìm kiếm chúng, chúng theo tôi
Ngày nay Giáo Hội còn luôn nhắc:
Chúa ở cùng ta, chẳng lúc rời…
 
Theo Chúa là theo Đấng Cứu Tinh
Tin Mừng rao giảng Nước Thiên Đình
Chiên ngoan trọn đạo nơi dương thế
Lãnh phúc ngàn sau chốn  hiển vinh. mục lục

(Thế Kiên Dominic)

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan