SUY NIỆM CHÚA NHẬT LỄ MÌNH VÀ MÁU CHÚA KITÔ – C

17-06-2022 96 lượt xem

[St 14:18-20; 1 Cr 11:23-26; Lc 9:11b-17]

Mục lục

“ĐÂY LÀ MÌNH THẦY” - + ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

BÁNH RƯỢU MENKIXÊĐÊ – BÁNH RƯỢU GIÊSU - Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

BÍ TÍCH THÁNH THỂ - BÀN TIỆC VƯỢT QUA - Phêrô Phạm Văn Trung.

THÁNH THỂ, MẦU NHIỆM ĐỨC TIN - Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

ĐỆ NHẤT PHÉP MẦU - Thomas Aq. Trầm Thiên Thu

CHÚA HÀI LÒNG THÌ QUÁ ĐÃ! - Lm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

ĐẤNG DUY NHẤT THỎA MÃN CƠN ĐÓI LOÀI NGƯỜI - Lm. Phêrô Phan Văn Lợi

THÁNH THỂ LÀ BÍ TÍCH BẤT BẠO ĐỘNG - Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD

NIỀM TIN VÀO BÍ TÍCH THÁNH THỂ - Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

THÁNH THỂ, BÀN TIỆC TÌNH YÊU - Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

Thi Ca: PHÉP LẠ BÁNH HOÁ NHIỀU - (Thế Kiên Dominic)

“ĐÂY LÀ MÌNH THẦY”

Thánh lễ chúng ta dâng được gọi là “cử hành Thánh Thể” hay Hy tế tạ ơn (Eucharistie). Trung tâm của Phụng vụ Thánh lễ là việc Chúa thiết lập Bí tích Thánh Thể. Những lời của Chúa Giêsu được linh mục chủ tế lặp lại cách khoan thai, rõ ràng và trân trọng: “Tất cả các con hãy nhận lấy mà ăn, vì này là mình Thầy… Tất cả các con hãy nhận lấy mà uống, vì này là chén máu Thầy”. Trong ngôn ngữ bình dân, những lời này được gọi là “lời truyền phép”. Bởi lẽ, sau khi linh mục chủ tế đọc những lời này, thì bánh trở nên Mình Thánh Chúa Giêsu và rượu trở nên Máu Thánh Người. Thánh lễ kính Mình và Máu Thánh Chúa Giêsu được Đức Thánh Cha Urbano IV thiết lập từ năm 1264, một năm sau khi phép lạ Thánh Thể xảy ra tại Tiệp Khắc vào năm 1263. Trong Tông sắc thiết lập ngày lễ này, Đức Thánh Cha đã viết: “Để củng cố và đề cao Đức Tin chân thật, sau khi cân nhắc cẩn thận, Ta truyền lệnh rằng, ngoài những cuộc tưởng nhớ hằng ngày mà Giáo hội thể hiện đối với Bí Tích rất thánh này, mỗi năm sẽ còn có một Đại Lễ đặc biệt nữa được cử hành vào một ngày nhất định, và cụ thể là vào ngày thứ Năm sau tuần Bát Nhật kính Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. Trong ngày đó, dân thánh thiện sẽ sốt sắng và mau chóng tập trung lại trong các ngôi Thánh Đường của chúng ta, và tại đó, các bài Thánh Ca sẽ được vang lên bởi các Giáo sĩ và các Giáo dân với trọn niềm vui thánh thiện”. Hiện nay, vì lý do mục vụ, hầu hết các địa phương đều dịch ngày lễ này vào Chúa nhật kế tiếp.

“Đây là Mình Thầy”. Lời nói của Đức Giêsu đi cùng với cử chỉ trao bánh cho các môn đệ trong bữa tiệc ly đã diễn tả tình thương mến của Chúa đối với các ông và đối với các tín hữu ở mọi thời đại. Thánh Gioan đã khẳng định: “Người đã yêu thương các môn đệ, và đã yêu thương đến cùng” (Ga 13,1). Ngày lễ kính Mình Máu Thánh Chúa nhắc lại cho chúng ta tình yêu kỳ diệu ấy. Đây là tình yêu có một không hai. Bởi lẽ trên đời này không ai có thể trao tặng cho người khác chính bản thân mình. Mầu nhiệm Thánh Thể là sự nối dài của mầu nhiệm Nhập Thể. Qua mầu nhiệm Nhập Thể, Con Thiên Chúa làm người và cự ngụ giữa chúng ta. Qua mầu nhiệm Thánh Thể, Con Thiên Chúa phó trót thân mình để ở với chúng ta cho đến tận cùng thời gian. “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13). Việc hiến trao trót thân mình cho các môn đệ chính là bằng chứng của tình yêu cao cả nhất của Chúa Giêsu đối với nhân loại.

“Đây là Mình Thầy”. Cử chỉ hiến thân của Chúa nhằm mục đích trở nên lương thực thiêng liêng cho các môn đệ và cho các tín hữu. Trong hành trình Đức tin là hành trình về quê trời, người tín hữu không chỉ được nuôi dưỡng bằng lương thực vật chất, mà còn bằng lương thực thiêng liêng. Ngôn sứ Êlia trong Cựu ước (x 1V 21,1-29) trên đường đến núi của Thiên Chúa (núi Horeb), đã được nuôi dưỡng bằng bánh và nước, nhờ đó ông đủ sức để tiếp bước trong hành trình chạy trốn sự săn đuổi của vua A-cáp và hoàng hậu Giêzabel, người tín hữu trong hành trình về Quê Trời được tiếp sức bằng Thánh Thể để có thêm nghị lực thiêng liêng chống lại những cám dỗ đang bao bọc tư bề. Thánh Thể cũng là linh dược, tức là thuốc thiêng đối với đời sống người tín hữu. Nhờ linh dược này, mà những tổn thương tâm hồn được chữa lành, những tội lỗi được tha thứ, buồn sầu sẽ được thay thế bằng niềm vui. Vì vậy, Mình Thánh Chúa những bệnh nhân đón nhận cùng với Bí tích Xức dầu, chúng ta thường gọi là « Của Ăn Đàng ». Đó là nguồn trợ lực siêu nhiên giúp người tín hữu đi đến đích điểm trong bình an.

“Đây là Mình Thầy”, Giáo Hội Công giáo tin rằng lời của Chúa Giêsu luôn có hiệu lực, mỗi khi các linh mục cử hành Thánh Thể. Chúa vẫn hiện diện trong hình Bánh và hình Rượu, kể cả khi thánh lễ đã kết thúc. Nghi thức cung nghinh Thánh Thể ra ngoài thánh đường chính là khẳng định Đức tin vào sự hiện diện thánh thiêng ấy. Trong cuộc cung nghinh này, Chúa Giêsu đi đến với mọi người mọi nhà, để chúc lành và nâng đỡ phận người giữa những đau khổ chông gai của cuộc sống. Hành trình cuộc đời – cũng là hành trình thập giá – của con người không còn đơn lẻ, nhưng có Chúa đồng hành và nâng đỡ. “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28). Qua Bí tích Thánh Thể, Chúa Giêsu vẫn tiếp tục mời gọi chúng ta đến với Người.

“Đây là Mình Thầy”. Cử chỉ trao ban chính bản thân của Chúa Giêsu dạy chúng ta bài học về chia sẻ. Thánh Thể chính là sự cho đi vì người khác. Trước nỗi thống khổ về tinh thần cũng như thể xác của bao người xung quanh, Chúa mời gọi chúng ta hãy quảng đại chia sẻ. Khi chia sẻ và cho đi, chúng ta sẽ có được niềm vui, vì “cho đi là còn mãi” như người ta thường nói. Hơn thế nữa, đối với Kitô hữu, giúp người bất hạnh cơ nhỡ là giúp chính Chúa Giêsu, vì Người đồng hoá với họ (x. Mt 25,31-46).

Chúng ta hãy đến tôn thờ Thánh Thể. Nơi Bí tích này, Thiên Chúa hiện diện với loài người, thiên đàng ở giữa nơi trần thế. Nhờ lĩnh nhận Mình và Máu Thánh Chúa Giêsu, con người được ăn bánh các thiên thần và được thần linh hoá, nên giống Đức Giêsu, Đấng Cứu độ chúng ta. mục lục

+ ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

BÁNH RƯỢU MENKIXÊĐÊ – BÁNH RƯỢU GIÊSU

Hôm nay, Giáo hội cử hành trọng thể Mầu nhiệm đã được thiết lập trong bữa Tiệc Ly là Mình Máu Thánh Chúa. Đây là một trong 5 lễ trọng trong Năm Phụng vụ của Giáo Hội Công Giáo, trong đó chúng ta bày tỏ niềm xác tín về sự hiện diện của Chúa Giêsu Kitô trong bí tích Thánh Thể. Nếu hằng năm được nhớ đến vào ngày Thứ Năm Tuần Thánh, thì hôm nay được biểu lộ cho tất cả, được bao bọc bởi đức tin sốt mến và lòng sùng kính của cộng đoàn Giáo hội bằng việc cử hành lễ của Chúa, lễ kính Mình và Máu Thánh Chúa Giêsu với cao điểm là Rước Kiệu Mình Thánh, người Công Giáo tham gia vào một cuộc rước qua các đường phố của một khu phố dân cư gần giáo xứ của họ, vừa đi, vừa cầu nguyện và hát. Sau đám rước, họ trở về nhà thờ và chầu Thánh thể. Ngoài ra, trong ngày Lễ Mình và Máu Thánh Chúa, nhiều giáo xứ trên thế giới cho các em nhỏ được lễ Rước lễ lần đầu.

Bánh rượu Menkixêđê dâng tiến

Nói đến Mình Thánh Chúa Giêsu là nói đến bánh dưới dạng “lương thực”. Từ “bánh thánh” có nghĩa là “hy sinh“: từ này được dùng để chỉ các lễ hy sinh Cựu Ước như: lễ vật của Aben tôi trung của Chúa, hy lễ của Abraham, và lễ vật tinh tuyền của Menkixêđê, thượng tế của Chúa.

Bài đọc I trích sáng Sáng Thế (14,18-20) đề cập đến bánh và rượu của Menkixêđê vua thành Salem mang đến xin Chúa chúc phúc. Menkixêđê là ai vậy? Ông là một nhân vật hơi huyền bí, không cha, không mẹ; đột nhiên xuất hiện rồi lại biến mất, những người bà con họ hàng cũng không hay biết về nguồn gốc, ông khác biệt bởi nhân đức cao vời nên người ta gọi ông là “Menkixêđê” vua Công Chính.

Một ngày kia ông xuất hiện trên núi sau này là núi Sion (Giêrusalem) và vạch ra những danh giới cho một thành gọi là “Salem“, thành hòa bình. Ông sống ở đó trong thinh lặng và an bình, phụng sự Thiên Chúa, Đấng sáng tạo trời đất và dạy người ta ca tụng Danh Thánh Chúa. Ông không chỉ là người tôn thờ vị Thượng Tế Tối Cao, mà còn dâng bánh và rượu, lễ vật hy sinh và những hoa quả đầu mùa lên Chúa.

Thánh lễ này, chúng ta dâng lên Chúa bánh rượu “là hoa màu ruộng đất và lao công vất vả của con người” để trở nên Mình và Máu Chúa Kitô. Và như vậy, Thánh lễ đã bắt nguồn từ xa xưa và kiện toàn mọi lễ dâng từ thời Abel qua Melkisedek cho tới nay. Menkixêđê là hình ảnh báo trước về Chúa Kitô sau này.

Bánh rượu của Chúa Giêsu

Cựu Ước có rất nhiều dấu chỉ và biểu tượng về Bí tích Thánh Thể được hoàn tất trong Tân Ước. Các hình ảnh tiên trưng về Bích tích Thánh Thể như: lễ vật của Abraham, Menkixêđê, Manna trong sa mạc, bánh trưng hiến trong Đền Thờ Giêrusalem, đặc biệt là chiên Vượt Qua. 

Chúa Giêsu đã chọn bánh và rượu làm dấu chỉ hữu hình về sự hiện diện của Người nơi trần gian. Bánh và rượu do vị thượng thế Menkixêđê dâng tiến (Ga 14, 18) báo trước về bánh và rượu do Chúa Giêsu, Thượng Tế Tối Cao, Vua muôn thủa dâng tiến ngày Thứ Năm Tuần Thánh. Vì Chúa Giêsu “đã trở thành Thượng tế cho đến muôn đời theo phẩm hàm Menkixêđê” (Dt 6,20). 

Tối hôm trước ngày chịu khổ hình, sau bữa Tiệc Ly Vượt Qua, Chúa Giêsu cầm bánh trong tay thánh thiện khả kính, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho họ và nói: “Các con hãy lãnh nhận mà ăn, này là Mình Ta“. Đoạn, cầm lấy chén rượu nho, tạ ơn, trao cho họ và họ uống cạn chén ấy. Và nói: “Chén này là Tân Ước trong Máu Ta” (1 Cr 11, 23-26). Chỉ trong mấy câu vắn tắt, Phaolô đã thuật lại toàn bộ lịch sử tình yêu cứu độ của Thiên Chúa với con người. Không chỉ là quá khứ mà còn được dự đoán trong tương lai.

Dưới hình bánh rượu, Chúa Giêsu đã tự trao ban chính mình cách hoàn toàn, chứ không phải chỉ một phần. Chúa Giêsu hiện diện thực sự ở đó trót Mình và Máu Người, để dâng lên Chúa Cha một hiến lễ không đổ máu và trở nên lương thực cho linh hồn tín hữu. Bánh rượu của Chúa Giêsu mang thêm ý nghĩa lịch sử và giao ước cũ. Ðây không chỉ là hoa màu ruộng đất nhưng còn là công lao của con người. Thiên nhiên và con người đều phải trở nên tạo vật mới nhờ mầu nhiệm Chúa Giêsu nơi Bí Tích Bánh Rượu mà chúng ta tiếp tục dâng trên bàn thờ để cho thế gian được sống (Ga 6,51).

Bước theo Bánh Giêsu

Ở mọi nơi mọi thời, Chúa Giêsu muốn gặp gỡ con người và mang đến cho họ sự sống của Thiên Chúa. Chúa Giêsu đã dùng bánh và rượu, một thứ lương thực đơn giản gồm một ít nước và bột, giống như thức ăn của người nghèo. Việc biến đổi bánh và rượu thành Mình và Máu Chúa Kitô, là nguyên tắc cho việc thần thiêng hoá tạo vật. Vì thế, lễ kính Mình và Máu Thánh Chúa Kitô có đặc điểm hết sức riêng biệt là rước kiệu Mình Thánh Chúa, một cử chỉ đầy ý nghĩa.

Khi đi kiệu và thờ lạy, chúng ta hướng nhìn vào Bánh Thánh đã được truyền phép là chính Chúa Giêsu và bước theo Bánh ấy, đưa Bánh Thiêng từ Trời xuống vào trong đời sống hằng ngày của chúng ta; với ước muốn xin Chúa Giêsu cùng đi với chúng ta bất cứ nơi nào chúng ta đi, và sống bất cứ nơi nào chúng ta sống. 

Trong lễ của Chúa, chúng ta tuyên xưng rằng Bí Tích Thánh Thể thuộc trọn về mình, là chính sự sống của mình, là nguồn mạch tình yêu chiến thắng sự chết. Từ sự hiệp thông với Chúa Kitô Thánh Thể, phát sinh tình bác ái có sức biến đổi cuộc đời chúng ta và nâng đỡ cuộc hành trình của tất cả chúng ta đang tiến về quê trời vinh phúc.

Khi rước kiệu, chúng ta bước theo Bánh Giêsu và cầu xin Bánh chỉ cho chúng ta đường phải đi đến với Giáo hội. Nhìn vào nhân loại đau khổ, lang thang bấp bênh giữa ba đào, đang bị cái đói về thể lý và tâm lý hành hạ. Xin Chúa ban cho nhân loại bánh để nuôi dưỡng xác hồn. Xin cho họ có công ăn việc làm. Xin tẩy rửa và thánh hóa chúng ta trong mọi sự, giúp chúng ta hiểu rằng phải qua Khổ Nạn, qua lời “xin vâng” trên cây Thập Giá, với sự từ bỏ mới đạt tới vinh quang. Xin Chúa qui tụ những ai tản mác khắp nơi về một mối. Xin Chúa hiệp nhất chúng ta với Giáo hội, đoàn kết chúng ta với anh em bị chia rẽ. Và nhất là xin Chúa ban cho chúng ta ơn cứa độ đời đời. Amen. mục lục

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

BÍ TÍCH THÁNH THỂ - BÀN TIỆC VƯỢT QUA

Bí tích Thánh Thể là bí tích Khai tâm thứ ba của Kitô giáo. Từ “Eucharistie -Thánh Thể” có nghĩa là “tạ ơn”. Chính con người tạ ơn Chúa Cha, qua Con của Ngài, trong Thánh Thần về ân huệ mà Ngài ban cho chúng ta là Sự sống của Ngài.

“Bí tích Thánh Thể là nguồn mạch và là đỉnh cao của mọi đời sống Kitô hữu” (Hiến chế Vatican II về Giáo hội số 11)

Nhờ Bí tích Thánh Thể  mà sự sống của Thiên Chúa, là Bánh cho khách lữ hành, được ban cho chúng ta. Khi đón nhận Bánh Thiên Chúa, chúng ta được mời gọi chia sẻ tấm bánh của chúng ta với anh em trong nhân loại. Bí tích Thánh Thể xây dựng nên bộ khung của đời sống Kitô hữu, thẩm thấu đời sống đó, là hơi thở trong đời sống thiêng liêng. Bí tích Thánh Thể  làm cho Lễ Vượt Qua của Chúa Kitô nên hiện thực, chứ không phải chỉ là sự lặp lại hay đơn thuần là nhớ lại Lễ Vượt Qua. Bí tích Thánh Thể, cử hành trong Thánh Lễ, là một lời nhắc nhở về Bữa Tiệc Ly và cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu Kitô. [1]

Nguồn gốc việc cử hành Thánh Thể.

Việc cử hành Thánh Thể được chính Chúa Giêsu thiết lập khi Ngài dùng bữa ăn cuối cùng với mười hai Tông đồ trong căn phòng được gọi là căn phòng trên lầu: “Và ông ấy sẽ chỉ cho các anh một phòng rộng rãi trên lầu, đã được chuẩn bị sẵn sàng: và ở đó, các anh hãy dọn tiệc cho chúng ta.” Hai môn đệ ra đi. Vào đến thành, các ông thấy mọi sự y như Ngài đã nói. Và các ông dọn tiệc Vượt Qua” (Máccô 13:14-15). Các thánh sử Mátthêu (26: 17 -19), Máccô (14: 12-16), Luca (22: 7-13) và Thánh Phaolô (1 Côrintô 11: 23-26)  kể lại các câu chuyện trong Bữa Tiệc Ly, trong đó, khi cầm lấy bánh và rượu, Đức Kitô tạ ơn và hiến Mình và Máu Ngài để cứu độ loài người.

Thánh Phaolô nói gì về bí tích Thánh Thể?

Trong bức thư đầu tiên của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô, các câu 23 đến 26 trong chương 11 liên quan đến truyền thống phụng vụ lâu đời nhất về việc cử hành Bữa Tiệc Ly của Chúa Giêsu Kitô. Trong việc cử hành Bữa Tiệc Ly của Chúa, Chúa Giêsu Kitô được tưởng nhớ và sự chết của Ngài được loan báo cho đến khi Ngài lại đến: do đó, thánh Phaolô yêu cầu mỗi người kiểm tra mối tương quan của mình với Chúa và cũng để xác minh chất lượng của mối tương quan giữa các thành viên trong cộng đoàn.

“Thật vậy, điều tôi đã lãnh nhận từ nơi Chúa, tôi xin truyền lại cho anh em: trong đêm bị nộp, Chúa Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng tạ ơn, rồi bẻ ra và nói: “Anh em cầm lấy mà ăn, đây là Mình Thầy, hiến tế vì anh em; anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy.” Cũng thế, cuối bữa ăn, Ngài nâng chén và nói: “Đây là chén Máu Thầy, Máu đổ ra để lập Giao Ước Mới; mỗi khi uống, anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy.” Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết. Vì thế, bất cứ ai ăn Bánh hay uống Chén của Chúa cách bất xứng, thì cũng phạm đến Mình và Máu Chúa” (1 Côrintô 11: 23-26).

Ý nghĩa của việc cử hành Thánh Thể là gì?

Trong thánh lễ, việc truyền phép làm biến đổi bản thể hình bánh và hình rượu nên Mình và Máu Thánh của Chúa Kitô. Sự biến đổi bản thể như thế là có thật. Đối với người Công giáo, bánh và rượu thực sự trở thành Mình và Máu Chúa Kitô. Thánh lễ là việc dâng Chúa Giêsu Kitô lên Thiên Chúa Cha như một của lễ. Nhờ đó, Bí tích Thánh Thể trở nên lương thực do Thiên Chúa ban cho loài người để họ có được sự sống từ Ngài.

Để rước Mình Thánh Chúa lần đầu tiên, mọi Kitô hữu phải được chuẩn bị xứng đáng. Sau đó, họ được mời gọi rước lễ mỗi khi tham dự buổi cử hành Bí tích Thánh Thể, đặc biệt là vào các Chúa Nhật.

Việc cử hành Thánh Thể, trong một và cùng một hành động, luôn bao gồm: 

+ việc công bố lời Chúa, 

+ việc dâng Chúa Kitô lên cho Thiên Chúa Cha - trong đó chúng ta được mời gọi dự phần - tạ ơn Thiên Chúa là Cha, vì vinh quang của Ngài, đặc biệt là vì Thiên Chúa đã trao ban cho chúng ta chính Con Ngài. 

+ việc truyền phép bánh rượu trở thành Mình và Máu Thánh Chúa Giêsu.

+ và việc tham dự bữa ăn phụng vụ bằng cách rước Mình và Máu Thánh Chúa Giêsu, Đấng tự hiến cho nhân loại chúng ta.

Bí tích Thánh Thể mang lại điều gì?

- “Việc rước lễ tăng triển sự hiệp thông của chúng ta với Chúa Kitô. Hiệu quả chính yếu của việc rước lễ là được kết hiệp thâm sâu với Chúa Kitô. Chúa đã phán: “Ai ăn thịt và uống máu Tôi, thì luôn kết hiệp với Tôi, và Tôi luôn kết hiệp với người ấy”. Đời sống trong Chúa Kitô có nền tảng nơi bí tích Thánh Thể : “Như Chúa Cha là Đấng Hằng Sống đã sai Tôi, và Tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn Tôi, cũng sẽ nhờ Tôi mà được sống như vậy” (Gioan 6,57)”  (GLGHCG 1391).

- Như của ăn vật chất mang lại sự sống cho thân xác thế nào, việc rước lễ cũng đem lại sự sống kỳ diệu cho đời sống thiêng liêng như vậy. Khi các tín hữu rƣớc lấy Mình của Đấng Phục Sinh, "Mình đã được sống động nhờ Thánh Thần và làm cho người ta được sống"(x. PO 5), đời sống ân sủng đã lãnh nhận trong bí tích Thánh Tẩy được gìn giữ, phát triển và canh tân” (GLGHCG 1392).

- “Việc rước lễ giúp chúng ta xa lánh tội lỗi. Chúng ta rước lấy Mình Chúa Kitô, "đã phó nộp vì chúng ta", và Máu "đã đổ ra cho mọi người được tha tội". Vì thế, bí tích Thánh Thể không thể kết hiệp chúng ta với Chúa Kitô, nếu không thanh tẩy chúng ta khỏi tội đã phạm và giúp chúng ta xa lánh tội lỗi” (GLGHCG 1393).

- “Như của ăn vật chất phục hồi sức lực đã tiêu hao, bí tích Thánh Thể củng cố đức mến mà trong đời sống hằng ngày có xu hướng suy yếu đi. Đức mến sống động này có thể xóa đi các tội nhẹ (CĐ Trentô: DS 1638)” (GLGHCG 1394).

- “Nhờ tình yêu mà bí tích Thánh Thể khơi dậy trong tâm hồn, chúng ta được gìn giữ khỏi phạm tội trọng. Càng tham dự vào sự sống Chúa Kitô, chúng ta càng sống mật thiết với Ngài; nhờ đó giảm bớt nguy cơ phạm tội trọng xa lìa Chúa” (GLGHCG 1395).

Bàn tiệc vượt qua

Lễ Vượt Qua trong Cựu ước và Lễ Phục sinh của Chúa Kitô trên hết là con đường vượt qua dẫn đến tự do. 

Khi dân được tuyển chọn của Thiên Chúa ngồi xuống bàn ăn ở Ai Cập, buổi tối ngày mồng mười tháng đầu tiên, để ăn thịt chiên vượt qua, tất cả mọi người đều tin rằng đó là buổi tối cuối cùng trong cảnh giam cầm.

Khi Chúa Giêsu, Chiên Con Vượt Qua bị giết trên thập tự giá, Thiên Chúa qua cái chết của Con Ngài đã dẫn dắt nhân loại trên con đường dẫn đến tự do.

Mỗi ngày, trong Bí tích Thánh Thể, trên các bàn thờ của toàn thế giới, qua Chúa Giêsu Kitô dưới hình Bánh và Rượu, Thiên Chúa nói: “Anh em không còn phải là nô lệ nữa, nhưng là con”. Điều cần thiết là, trong thế giới đầy đau khổ và nhiều quyến rũ khác nhau, thông điệp của Bí tích Thánh Thể vang lên mạnh mẽ và rõ ràng hơn: “Vậy anh em không còn phải là nô lệ nữa, nhưng là con, mà đã là con thì cũng là người thừa kế, nhờ Thiên Chúa” (Galát 4, 7). Đây là quà tặng của Bí tích Thánh Thể cho thế giới, là quà tặng bảo đảm chấm dứt sự giam cầm, là Lễ Vượt Qua giải phóng mọi người.

Mừng Lễ Vượt Qua cũng là để ăn Lễ Vượt Qua. Người ta thậm chí có thể nói rằng không có sự vượt qua, không có con đường dẫn đến tự do mà không ăn Lễ Vượt Qua.

“Mồng mười tháng này, ai nấy phải bắt một con chiên cho gia đình mình, mỗi nhà một con” (Xuất hành 12: 3). Mọi người phải ăn Lễ Vượt Qua.

Nếu đối với chúng ta, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu Kitô là Giao ước mới, và Thánh Thể là sự tưởng niệm và đồng thời là sự hiện hữu của Giao ước đó, thì khó có thể nói đến ơn giải thoát của Thánh Thể nếu Thánh Thể không được ăn. Cả Mình và Máu Chúa sẽ không bao giờ là một món quà cho chúng ta hoặc cho thế giới, nếu Mình và Máu Chúa không được ăn và uống một cách xứng đáng.

Thánh Phaolô viết: “Vì thế, bất cứ ai ăn Bánh hay uống Chén của Chúa cách bất xứng, thì cũng phạm đến Mình và Máu Chúa. Ai nấy phải tự xét mình, rồi hãy ăn Bánh và uống Chén này” (1Côrintô 11, 27-28). [2]

Đức Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã từng nói: “Xin hãy cho phép tôi, trong một niềm vui thân tình mãnh liệt, hiệp nhất với niềm tin của anh chị em và để củng cố nó, tôi đưa ra chứng từ đức tin cá nhân của tôi vào Bí Tích Thánh Thể rất thánh. “Kính chào thân xác thật sinh ra từ cung lòng Trinh Nữ Maria, thực sự đã chịu đau khổ, được hiến tế trên thập giá vì loài người!” (Ave verum corpus natum de Maria Virgine/ vere passum, immolatum, in cruce pro homine !). Đây là kho tàng của Giáo Hội, quả tim của thế giới, bảo chứng của ngày cuối cùng mà mọi người đều mong mỏi, dù không ý thức. Vĩ đại thay mầu nhiệm này. Chắc chắn nó vượt xa chúng ta và nó thử thách cam go những khả năng của trí óc chúng ta đòi buộc phải đi xa hơn những dáng vẻ bên ngoài. Nơi đây, giác quan của chúng ta bất lực –“ thị giác, xúc giác, vị giác đều phải lụn bại” (visus, tactus, gustus, in te fallitur), thánh thi Adoro Te devote đã nói như thế, nhưng chỉ cần đức tin của chúng ta đâm rễ sâu vào Lời Chúa Kitô được các Tông Đồ truyền lại, đủ cho chúng ta. Xin cho phép tôi lặp lại với Chúa Kitô, nhân danh tất cả Giáo Hội, nhân danh mỗi người trong anh chị em, như Thánh Phêrô vào cuối diễn từ về Bí Tích Thánh Thể trong Tin Mừng thánh Gioan: “Lạy Chúa, bỏ Chúa chúng con đi với ai? Chúa có những lời đem lại sự sống đời đời” (Ga 6,68). [3] mục lục

Phêrô Phạm Văn Trung

Chú thích:

[1] eglise.catholique.fr
[2] Đức Hồng Y Dziwisz, Thánh Thể, tưởng niệm mầu nhiệm vượt qua, thứ Ba, ngày 17 tháng 6 năm 2008.
[3] ĐGH Gioan Phaolô II, Thông điệp Ecclesia de Eucharistia, số 59, ngày 17 tháng 04 năm 2003, Thứ Năm Tuần Thánh, năm thứ 25 triều đại Giáo Hoàng và năm Mân Côi.

THÁNH THỂ, MẦU NHIỆM ĐỨC TIN

Vì yêu thương nhân loại, Chúa Giêsu đã có một sáng kiến lạ lùng là lấy chính Thịt Máu của Ngài làm của ăn của uống để nuôi sống chúng ta. Chúa Giêsu đã khẳng định: Ngài là của ăn và của uống ban cho nhân loại hoàn toàn khác với manna và mạch nước trong sa mạc: “Ai ăn bánh này sẽ được sống đời đời”. Chúa Giêsu không nhằm thoả mãn cái đói cái khát thể xác. Thế nên, Ngài xác quyết: “Thịt Tôi thật là của ăn, Máu Tôi thật là của uống”. Vậy Bánh mà Ngài ban chính là Thịt Máu Ngài. Cụm từ “Thịt Máu” ở đây không những bao gồm tất cả những gì nuôi sống linh hồn con người để đưa đến sự sống vĩnh cửu, mà còn ám chỉ đến Mầu nhiệm Nhập Thể của Con Thiên Chúa. Con Thiên Chúa đã nhập thể mang lấy xác phàm trong thân phận con người và đã đổ máu ra trên Thập giá để cứu chuộc nhân loại. Ngài đã chấp nhận trở thành của ăn của uống là những cái thường tình nhất của cuộc sống chúng ta để đưa chúng ta đến sự sống vĩnh hằng.

Thánh Phaolô nhấn mạnh đến việc hiệp thông với Chúa Giêsu Thánh Thể là kết hiệp mật thiết với chính Chúa Kitô, nên giống Ngài trong tư tưởng, ngôn ngữ và cuộc sống: “Ai ăn Thịt Tôi và uống Máu tôi, người ấy sẽ ở trong Tôi và Tôi ở trong người ấy”. Không bí tích nào giúp chúng ta sống “với Chúa, nhờ Chúa và trong Chúa” bằng bí tích Thánh Thể. Từ đó, Thánh Phaolô dám khẳng định: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20).

1. Phép lạ Thánh Thể tại Lanciano

Phép lạ Thánh Thể xảy ra tại Lanciano (Ý), năm 700 (sau công nguyên), đã được Giáo hội công nhận bằng sắc lệnh của giáo hoàng (Papal Bulls). Đây là phép lạ Thánh Thể đầu tiên được Giáo hội công nhận.

Trên Đồi Sọ, sau khi Chúa Giêsu trút hơi thở, một người lính La Mã đã lấy ngọn giáo đâm thủng trái tim Chúa Giêsu để cho Nước và Máu chảy ra. Người lính này đến từ Thành phố Lanciano. Lanciano có nghĩa là “lưỡi giáo” (lance). Máu và Nước từ Thánh Tâm Chúa Giêsu chảy theo lưỡi giáo xuống tay người lính này. Anh ta có thị lực yếu, khi anh ta lấy tay dụi mắt thì mắt sáng trở lại. Lòng Thương Xót bao la của Chúa Giêsu đã chảy trào vào anh ta, dù chính anh ta mới vừa đâm vào ngực Chúa Giêsu. Người lính đó tên là Longinô (Longinus). Anh ta đã được chữa lành và gia nhập đạo. Anh đã rời quân ngũ, rồi tới Cappadocia và chịu tử đạo vì đức tin. Ngày nay chúng ta tôn kính Thánh Longinô, lễ ngày 15 tháng Ba.

Linh mục đa nghi

Tại Lanciano, nơi xảy ra phép lạ Thánh Thể là Nhà thờ Thánh Domitian, nhà thờ này do các tu sĩ Dòng Basilian coi sóc. Có một tu sĩ linh mục Dòng Basilian, tên là Thomases, đã nghi ngờ sự hiện hữu thật của Chúa Giêsu trong Thánh Thể. Thời đó có nhiều tà thuyết nổi lên đã làm lung lay đức tin của Lm Thomases.

Một buổi sáng nọ, Lm Thomases dâng Thánh lễ mà vẫn nghi ngờ. Đến phần truyền phép, có điều lạ xảy ra trên đôi tay khiến toàn thân Lm Thomases rung động: Bánh biến thành Thịt thật, Rượu biến thành Máu thật. Lm Thomases lặng người một lúc rồi từ từ đưa lên cho mọi người thấy và nói: “Ôi chứng cớ hữu hình của Chúa để xóa bỏ sự nghi ngờ của tôi, Ngài muốn mặc khải chính Ngài trong bí tích Thánh Thể hoặc để chúng ta nhìn thấy tỏ tường. Anh chị em hãy đến chiêm ngưỡng phép lạ của Chúa. Đây là Mình Máu Thánh Đức Kitô”. Mọi người tận mắt chứng kiến phép lạ nên sững sờ, kêu than, xin tha thứ và xin xót thương. Đức tin của linh mục Dòng Basilian đã được biến đổi. Biết tin, cả thành phố và mọi người khắp nước đã tuôn về Lanciano để chiêm ngưỡng phép lạ Thánh Thể. Đức tin của mọi người đối với bí tích Thánh Thể đã được tái sinh.

Khoa học công nhận phép lạ tại Lanciano

Qua nhiều năm, nhiều cuộc xét nghiệm đã được thực hiện để xác định phép lạ Thánh Thể tại Lanciano. Đây là kết quả khoa học được thực hiện năm 1970, với các dụng cụ tân tiến nhất:

- Mình Thánh là thịt thật. Máu Thánh là máu thật.

- Thịt có cơ tim (myocardium).

- Trong Mình Thánh và Máu Thánh đều có loại máu AB+ như nhau.

- Trong Máu Thánh có các protein như trong máu bình thường.

- Trong Máu có các khoáng chất clo-rua (chlorides), phốt-pho, ma-nhê, na-tri (sodium) và can-xi.

- Mình Máu Thánh vẫn tươi nguyên suốt 12 thế kỷ qua, dù không dùng hóa chất bảo quản. Đây là hiện tượng kỳ lạ vô cùng.

Chứng cớ khác thường

Nhiều người Công giáo đã biết Khăn liệm Turin (Shroud of Turin) vẫn còn cho tới ngày nay, trên tấm khăn có hình một đàn ông chết sau khi bị đóng đinh. Truyền thống Công giáo công nhận đó là tấm khăn liệm xác Chúa Giêsu.

Năm 1978, một nhóm khoa học gia thuộc cơ quan không gian NASA (National Aeronautics and Space Administration) đã khám kỹ tấm khăn liệm Turin bằng các dụng cụ tân tiến nhất của cơ quan không gian thời đó. Họ đã phải công nhận đó là tấm khăn liệm Chúa Giêsu thật. Phát hiện quan trọng là có những vết máu trên tấm khăn liệm. Máu đó cũng là loại máu AB+, giống như máu trong phép lạ Thánh Thể tại Lanciano.

Tình yêu vĩ đại của Chúa Giêsu

Ngay từ đầu, Giáo hội địa phương đã công nhận phép lạ này là dấu chỉ thật từ trời, và tôn kính Mình Máu Thánh được thể hiện qua cuộc rước vào ngày lễ này - Chúa Nhật cuối tháng Mười.

Trong phép lạ Thánh Thể tại Lanciano, Chúa Giêsu đã mặc khải cho chúng ta chính Thánh Tâm và Máu Ngài. Điều này giúp chúng ta hiểu được sự hy sinh cao cả và tình yêu bao la của Chiến Thiên Chúa trong mỗi Thánh lễ. Ngài trao chính Mình Máu Ngài để chữa lành và nuôi dưỡng linh hồn chúng ta hằng ngày (x. Bài giảng Thánh Lễ Tiệc Ly Thứ Năm Tuần Thánh 2022, Đức Cha Giuse Đỗ Mạnh Hùng).

2. Bí tích Thánh Thể là xa lộ đưa Carlo Acutis về thiên đàng.

Trong cuộc đời 15 năm ngắn ngủi,Carlo Acutis đã khiến hàng ngàn người cảm động vì đức tin và lòng sùng kính sâu sắc của Carlo đối với Chúa Giêsu Thánh Thể. Khi còn là một cậu bé, đặc biệt là sau khi Rước lễ lần đầu, Carlo không ngày nào bỏ Thánh lễ, lần chuỗi Mân Côi và chầu Thánh Thể.

Thiếu niên Carlo Acutis được Giáo Hội phong Chân Phước vào ngày 10 tháng 10 năm 2020. Cậu là đứa trẻ ngoan đạo, tham dự thánh lễ hàng ngày, thường xuyên lần chuỗi Mân côi và đi xưng tội hàng tuần.

Carlo Acutis có biệt tài về máy tính. Cậu có nhiều lập trình có lợi cho đời sống con người và cho Hội Thánh. Đặc biệt, Carlo Acutis gầy dựng một trang web sưu tầm tất cả các phép lạ về Thánh Thể trên toàn Thế giới.Cậu cũng từng tổ chức một triển lãm quốc tế trình bày những sự kiện, những phép lạ liên quan đến bí tích Mình Máu Chúa Kitô.

Vì lòng yêu mến và sùng kính đặc biệt đối với Chúa Giêsu Thánh Thể, mà ngày phong chân phước cho Carlo được Tòa Thánh công bố ngay trước ngày mừng lễ Mình Máu Thánh Chúa.

Carlo Acutis cho biết, sống kết hợp với Chúa Giêsu là kế hoạch trong cuộc đời của cậu. Cậu hạnh phúc vì đã cố gắng không làm mất lòng Chúa, không lãng phí thời gian nhưng luôn tìm cách kết hiệp với Chúa.

Carlo cũng cho hay, cùng đích của con người là sự vĩnh cửu, chứ không phải là hữu hạn. Vĩnh cửu là quê hương thật. Loài người luôn chờ mong được về Thiên đàng, và Bí tích Thánh Thể chính là con đường dẫn tới thiên đàng…Cậu quan niệm: Lúc bạn thực sự có một trái tim trong sạch, bạn sẽ dễ dàng cảm hóa và đụng chạm đến trái tim của tha nhân…Carlo thực sự mang Chúa Giêsu trong tim và sống rất đơn sơ, vô tội. Đức Tổng Giám Mục Sorrentino, Tổng giáo phận Assisi, nói: Cậu Carlo có một tình yêu trổi vượt dành cho Bí tích Thánh Thể, đó là xa lộ đưa cậu về thiên đàng.

3. Bí Tích Thánh Thể là hồng ân vô giá mà Thiên Chúa ban cho nhân loại.

Tất cả mầu nhiệm Đức Kitô đều hội tụ trong Bí tích Thánh thể. Từ công cuộc nhập thể làm người, rao giảng tin mừng, đến khổ hình thập giá, sống lại vinh quang; Đức Kitô đang ngự bên hữu Chúa Cha và ban lương thực thần thiêng đều hàm chứa trong Bí tích Thánh Thể. Bí tích Thánh thể gói trọn cuộc đời Chúa Kitô và không có gì thuộc về Người mà không hội tụ trong Bí Tích Thánh thể.Bí tích Thánh thể là một sáng kiến của tình thương Thiên Chúa.Của ăn vật chất chỉ dừng lại ở việc nuôi dưỡng, bảo tồn sự sống hữu hạn của con người.Để sống đời đời, con người được mời gọi ăn và uống Thịt Máu Chúa, nguồn ơn cứu độ nhân loại.

Thánh Thể là trung tâm qui tụ Dân Chúa. Thánh Lễ là nguồn mạch và là chóp đỉnh của đời sống đức tin người Công giáo. Lãnh nhận Thánh Thể, chúng ta được tham dự vào sự sống thần linh của Chúa Ba Ngôi.

Tham dự Thánh Lễ tích cực, trọn vẹn là cách tốt nhất thể hiện lòng yêu mến Chúa. Thỉnh thoảng trong ngày, trong tuần, bạn nên quỳ gối trước Thánh Thể, bạn sẽ học được nhiều điều từ Bí Tích Tình Yêu.

Thánh lễ cần được nối dài trong cuộc sống thường ngày. Khi cánh cửa nhà thờ khép lại, thánh lễ giữa lòng cuộc đời mở ra. Sống đạo trong nhà thờ, thực hành đạo ngoài cuộc đời. Mỗi người tín hữu phải trở nên muối ướp cho xã hội khỏi ươn thối, phải trở nên men làm cho xã hội dậy lên hương thơm thánh thiện, phải trở nên ánh sáng phá tan bóng tối đang bao phủ xã hội. Và như vậy, cuộc đời chính là thánh lễ nối dài. Bài hát quen thuộc của cha Thành Tâm: "Ta về thôi vì Thánh lễ đã hết, nhưng đời ta là thánh lễ nối dài, mang tình thương Thiên Chúa đến mọi nơi, ta sống sao để thành chứng nhân!". Thánh lễ nào cũng kết thúc và mọi người ra về bình an, nhưng Thánh lễ sẽ không tạm biệt, không chia tay với cuộc sống đời sống. Hoa quả của Thánh Lễ, hoa quả của Bí Tích Thánh Thể chính là lối sống, hành vi, lời ăn tiếng nói, cách cư xử của mỗi người tín hữu với tha nhân.

Nhờ lời chuyển cầu của Đức Maria, "Nữ Vương Thánh Thể", xin Chúa cho chúng ta được lòng yêu mến Thánh Thể thực sự, biết tập dành thời gian đến với Thánh Thể và đến với tha nhân qua việc yêu thương phục vụ.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, xin Chúa ban cho chúng con thêm lòng yêu mến Chúa và siêng năng tham dự Thánh lễ, rước Mình và Máu Chúa cách xứng đáng; đồng thời luôn xác tín Bí tích Thánh Thể chính là “nguồn mạch và chóp đỉnh” của đời sống Giáo Hội và nơi mỗi người chúng con. Amen. mục lục

Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

ĐỆ NHẤT PHÉP MẦU

Mình Chúa Là Thần Lương Nuôi Nhân Thế
Máu Ngài Hóa Biệt Dược Chữa Tội Nhân.

Có rất nhiều phép lạ đã xảy ra, thậm chí là hằng ngày. Đơn giản nhất mà rất quan trọng đối với sự sống muôn loài là Không Khí. Nhưng đặc biệt nhất là phép lạ Thánh Thể, và rồi hằng ngày vẫn xảy ra tại các nhà thờ Công giáo ở khắp nơi trên thế giới. Thánh Thể là Phép Lạ vĩ đại nhất, là Phép Lạ của các phép lạ.

Nổi bật nhất là phép lạ Thánh Thể đầu tiên xảy ra tại Lanciano, Ý, năm 700. Gần đây nhất là các phép lạ Thánh Thể đã xảy ra tại Chirattakonam, Ấn Độ, tháng 04-2001; tại Tixtla, Mexico, tháng 10-2006; tại Sokółka, Ba Lan, tháng 10-2008; tại Legnica, Ba Lan, tháng 12-2013. Các phép lạ xảy ra để củng cố đức tin của chúng ta – những người tin nhận Chúa Giêsu Kitô là Đấng Cứu Độ duy nhất.

Chính Con Thiên Chúa đã minh định: “Ai ăn thịt và uống máu tôi thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy.” (Ga 6:54-56) Việc lãnh nhận Thánh Thể không chỉ là diễm phúc mà còn được hòa tan vào Ngài để có sự sống đích thực của Thiên Chúa.

Thánh Giáo Hoàng Piô X (1835-1914) đã xác định: “Bí tích Thánh Thể là con đường ngắn nhất và chắc chắn nhất đưa ta về Quê Trời.” Chắc chắn hành trình nào cũng cần có lương thực để duy trì sức khỏe, để có thể đủ sức tới nơi cần đến. Thật vậy, khi đi đường xa, người ta phải dự trữ ẩm thực cho hành trình, nhiều hay ít tùy đừng gần hay xa. Chắc chắn chúng ta không thể thiếu Thần Lương Thánh Thể suốt cuộc lữ hành về Nước Trời.

Lịch sử cho biết rằng giữa chiến trận chống lại quân Hồi giáo đế chế Ottoman (Thổ Nhĩ Kỳ) hồi thế chiến I, quân đội Australia và New Zealand luôn được nhắc nhở điều quan trọng nhất là CHĂM SÓC LINH HỒN MÌNH TRƯỚC. Giữa sự nguy hiểm của làn bom mũi đạn, họ vẫn cung kính đón nhận Chúa Giêsu Thánh Thể. Trong cuộc chiến đó, chỉ riêng lực lượng Australia đã có hơn 8.000 binh sĩ tử vong. Có điều đặc biệt là ngay trong lúc nguy hiểm nhất, họ vẫn luôn ý thức tôn kính Thánh Thể qua việc rước lễ như “Của Ăn Đàng” vậy. Thật tuyệt vời biết bao!

Đã hứa gì thì làm. Chúa Giêsu xác định: “Tôi đến để cho chiên ĐƯỢC SỐNG và SỐNG DỒI DÀO.” (Ga 10:10) Thật tuyệt vời, vì chúng ta không chỉ được sống mà còn sống dồi dào nhờ sự sống của Ngài. Bí tích Thánh Thể là cách độc nhất vô nhị mà không ai có thể nghĩ ra được, và đó cũng là cách Ngài thực sự ở với chúng ta mọi ngày cho đến tận thế. (Mt 28:20) Thánh Thể được hiểu bao gồm cả Thánh Huyết – vì trong thịt luôn có máu.

Chúng ta phải ăn uống để có sự sống và duy trì sự sống. Nhưng lương thực chúng ta ăn hằng ngày không chỉ là các loại thực phẩm bình thường mà đặc biệt là chúng ta được ăn chính Thánh Thể Chúa Giêsu – Thần Lương và Nguồn Sống cho bất cứ ai đang lữ hành trần thế, để đủ sức vượt qua mọi vật cản mà đến đích bình an.

Thánh Thomas More (luật sư, triết gia, chính khách, 1478-1535, Anh quốc) chia sẻ bí quyết: “Nếu tôi xao lãng, việc hiệp lễ sẽ giúp tôi tịnh tâm trở lại. Nếu hằng ngày có những dịp xảy đến xúi giục tôi xúc phạm đến Thiên Chúa, tôi sẽ tự trang bị cho cuộc chiến mỗi ngày bằng việc lãnh nhận Thánh Thể. Nếu tôi đặc biệt cần đến ánh sáng và sự khôn ngoan để thực thi các phận sự nặng nề của tôi, tôi sẽ đến bên Đấng Cứu Độ, mong tìm được lời khuyên và ánh sáng của Ngài.”

GIAO ƯỚC VĨNH CỬU

Một trong các Giao Ước vĩnh cửu mà Thiên Chúa đã ký kết với chúng ta là Bí tích Thánh Thể, được ám chỉ từ ngàn xưa. Thật vậy, Kinh Thánh cho biết rằng tư tế Menkixêđê của Thiên Chúa Tối Cao, là vua thành Salem, ông đã mang bánh rượu ra và chúc phúc cho ông Ápram: “Xin Thiên Chúa Tối Cao, Đấng dựng nên trời đất, chúc phúc cho Ápram! Chúc tụng Thiên Chúa Tối Cao, Đấng đã trao vào tay ông những thù địch của ông!” (St 14:19-20) Sau đó, Thiên Chúa đã thiết lập Giao Ước Vĩnh Cửu với ông Ápram: “Người ta sẽ không còn gọi tên ngươi là Ápram nữa, nhưng là Ápraham, vì Ta đặt ngươi làm cha của vô số dân tộc.” (St 17:5) Ông đổi tên và đổi đời.

Lời Kinh Thánh ngắn gọn nhưng có các chi tiết quan trọng: [1] Thời Cựu Ước, bánh và rượu được dùng làm lễ vật; thời Tân Ước, bánh và rượu được thánh hóa để trở thành chính Mình Máu Chúa Giêsu. [2] Có lễ vật thì cần có người dâng, đó là các tư tế, đại diện dân Chúa dâng lễ vật lên Thiên Chúa hằng ngày, họ được mệnh danh là những người theo phẩm trật Menkixêđê.

Trong Bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu đã thiết lập Bí tích Thánh Thể, đồng thời Ngài cũng thiết lập chức linh mục. Các linh mục thừa tác tiếp tục công việc tế lễ để Chúa Giêsu hằng ngày, để đền tội của họ và của người khác. Chính nhờ Mình Máu Ngài mà chúng ta được sống và sống dồi dào. Rất vui mừng nên Thánh Vịnh gia nói về sấm ngôn của Đức Chúa ngỏ cùng Chúa Thượng: “Bên hữu Cha đây, Con lên ngự trị, để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt làm bệ dưới chân con.” (Tv 110:1)

Từ Sion, Đức Chúa sẽ mở rộng quyền vương đế của Ngài: Giữa lòng địch quân, xin Ngài làm bá chủ. Chính Thiên Chúa tuyên phán: “Ngày đăng quang con nắm quyền thủ lãnh, vẻ huy hoàng rực rỡ tựa thần linh. Ngay trước lúc hừng đông xuất hiện, tự lòng Cha, Cha đã sinh ra Con.” (Tv 110:3) Phàm nhân chúng ta chỉ là cát bụi, hoàn toàn bất xứng, nhưng lại diễm phúc khôn tả vì được Thiên Chúa ký kết giao ước đến muôn đời. Một lần là mãi mãi, Ngài không bao giờ rút lời: “Muôn thuở, Con là Thượng Tế theo phẩm trật Menkixêđê.” (Tv 110:4)

Thánh Phaolô chia sẻ rõ ràng: “Điều tôi đã lãnh nhận từ nơi Chúa, tôi xin truyền lại cho anh em: trong đêm bị nộp, Chúa Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng tạ ơn, rồi bẻ ra và nói: “Anh em cầm lấy mà ăn, đây là Mình Thầy, hiến tế vì anh em; anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy.” (1 Cr 11:23-24) Thánh Phaolô tiếp tục nhắc lại lời Chúa Giêsu: “Đây là chén Máu Thầy, Máu đổ ra để lập Giao Ước Mới; mỗi khi uống, anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy.” (1 Cr 11:25)

Sau lời truyền phép, Giáo Hội xác nhận: “Đây là mầu nhiệm đức tin.” Mọi người tung hô theo lời Thánh Phaolô: “Cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết.” (1 Cr 11:26) Quả thật, chúng ta phải dùng con mắt đức tin để bù đắp cho con mắt trần tục khi tin kính và tôn thờ Thánh Thể.

Trong những lần hiện ra với các thị nhân, Chúa Giêsu và Đức Mẹ vẫn luôn nhắc nhở người ta phải hết lòng tôn sùng và yêu mến Thánh Thể. Vừa nhắc nhở vừa cảnh báo, Mẹ Thánh Teresa Calcutta nói: “Bạn không thể thấy Chúa Giêsu trong người nghèo nếu bạn không thấy Ngài trong Thánh Thể.” Thực sự con mắt đức tin rất cần thiết.

CHỨNG NGHIỆM TỎ TƯỜNG

Kinh Thánh xác định: “Đường lối Thiên Chúa quả là toàn thiện, lời Chúa hứa được chứng nghiệm tỏ tường.” (Tv 18:31) Bởi vì Ngài là Đấng tạo thành trời đất với biển khơi cùng muôn loài trong đó, và là Đấng giữ lòng trung tín mãi muôn đời. (Tv 146:6) Đức Giêsu là Ngôi Hai Thiên Chúa, vì thế Ngài luôn thực tế, nói cụ thể, không bao giờ nói suông, và đó cũng là cách Ngài củng cố lòng tin cho chúng ta – những kẻ phàm phu tục tử.

Qua trình thuật Lc 9:11-17, Thánh sử Luca cho biết: Có đám đông dân chúng đi theo Chúa Giêsu. Ngài tiếp đón họ, nói với họ về Nước Thiên Chúa và chữa lành những ai cần được chữa. Khi bóng đêm dần buông xuống, các môn đệ đến thưa với Ngài: “Xin Thầy cho đám đông về, để họ vào các làng mạc nông trại quanh đây, tìm chỗ trọ và kiếm thức ăn, vì nơi chúng ta đang ở đây là nơi hoang vắng.” Như vậy thì còn nói làm gì. Ngài bảo các đệ tử: “Chính anh em hãy cho họ ăn.” Đúng là “căng” thật! Có lẽ họ gãi đầu và nhìn nhau vì bí quá. Nhưng rồi có người thấy đứa bé có ít lương thực, nên liền thưa với Ngài: “Chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá, trừ phi chính chúng con phải đi mua thức ăn cho cả đám dân này.”

Người ta đông như kiến như cỏ, ước chừng có tới năm ngàn đàn ông, chưa kể phụ nữ và trẻ em, tính sát chắc phải cả chục ngàn người. Một bữa tiệc nhỏ còn phải chuẩn bị cả tuần trước, dù chỉ vài chục thực khách chứ nói chi vài trăm người. Thế mà đây có tới cả chục ngàn người. Phàm nhân tài giỏi mấy cũng phải “bó tay” mà thôi!

Chắc hẳn lúc đó các môn đệ bối rối và lo lắm, bị động và bị “triệt buộc,” nhưng Thầy Giêsu gỡ rối cho họ ngay: “Anh em hãy bảo họ ngồi thành từng nhóm khoảng năm mươi người một.” Các ông mau mắn bảo mọi người ngồi theo nhóm. Khi mọi người đã ổn định chỗ ngồi, Chúa Giêsu cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời CHÚC TỤNG, BẺ RA và TRAO CHO các môn đệ để họ dọn ra cho đám đông cùng hưởng dùng.

Điều kỳ diệu xảy ra nhãn tiền, rồi có điều lạ khác nữa: “Mọi người đều ăn, và ai nấy được no nê. Những miếng vụn còn thừa, người ta thu lại được MƯỜI HAI THÚNG.” Cả đám đông chứng kiến chứ đầu đuôi chứ không phải là nghe người khác kể lại. Đúng là một phép lạ vĩ đại, một phép lạ của lòng thương xót.

Trong cuộc sống, miếng ăn liên quan các vấn đề khác, không chỉ về sự sống mà còn về quyền lợi. Tục ngữ Việt Nam nói: “Trâu cột ghét trâu ăn.” Một thực tế buồn nhưng vừa minh nhiên vừa mặc nhiên. Có lần Thánh Phaolô đã nhắc nhở: “Một số cành cây ô-liu đã bị chặt đi, còn bạn là ô-liu dại đã được tháp vào đó, và cùng được hưởng sự sống dồi dào từ rễ cây ô-liu chính. Vì thế, bạn đừng có lên mặt khinh dể các cành khác.” (Rm 11:17-18a) Câu nói đáng suy tư nhiều. Thánh Phaolô đặt vấn đề: “Bạn cứ lên mặt đi! Đâu phải bạn mang rễ, mà là rễ mang bạn.” (Rm 11:18b) Thật đáng quan ngại biết bao!

Dù vật chất hay tinh thần, điều quan trọng là biết chia sẻ. Việc chia sẻ liên quan động thái CHO và NHẬN: “Phúc cho ai CHO mà không nhớ, NHẬN mà không quên.” (Elizabeth Bibesco) Cho và Nhận là hai động từ quan trọng và hàm súc. Thánh Phanxicô Assisi xác định: “Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân.” (Kinh Hòa Bình) Quả thật, nếu chúng ta không chia sẻ với người khác về những thứ họ cần, đó là chúng ta cướp đi sự sống của họ. Giáo huấn Xã hội của Giáo hội Công giáo cũng đề cập các vấn đề tương tự. Thật vậy, Thánh Giacôbê cho biết: “Kẻ nào biết làm điều tốt mà không chịu làm thì mắc tội.” (Gc 4:17)

LÝ LUẬN THÁNH THỂ

Tại Palestine, nơi vẫn còn nhiều người theo Hồi giáo. Một hôm, có một thầy lãnh đạo một cộng đoàn Hồi giáo mời một linh mục Công giáo đến để công khai tranh luận về bí tích Thánh Thể trước sự hiện diện của các tín đồ đôi bên.

Ông thầy hỏi: “Làm sao một miếng bánh nhỏ lại có thể trở thành Đức Kitô được?”

Linh mục trả lời: “Được chứ sao lại không? Tôi xin minh chứng cho thầy biết bằng một thí dụ đơn sơ. Nếu thầy ăn cơm, thầy có thể biến cơm thành máu thịt của thầy, đúng không? Vậy tại sao Chúa lại không thể biến tấm bánh nhỏ trở thành máu thịt Ngài chứ?

Ông thầy hỏi tiếp: “Làm sao Đức Kitô to lớn như thế lại có thể ở trong miếng bánh nhỏ xíu?”

Linh mục trả lời: “Thầy hãy nhìn trời, nhìn núi và các thôn làng. Bầu trời mênh môn, núi non hùng vĩ, còn thôn làng trải rộng mông mênh, thế mà con mắt nhỏ xíu của thầy vẫn có thể chứa được tất cả. Nếu con mắt của Thầy làm được chuyện đó thì tại sao Thiên Chúa lại không thể ở trong tấm bánh nhỏ xíu chứ.”

Chưa chịu thua, ông thầy lại hỏi: “Làm sao có thể cử hành nhiều thánh lễ cùng một lúc tại nhiều nơi trên thế giới, mà mỗi thánh lễ lại có Mình Máu của Đức Kitô?”

Linh mục đáp: “Đối với Thiên Chúa không có gì là không thể làm được.”

Để chứng minh, linh mục lấy một tấm gương ném xuống đất vỡ tan thành rất nhiều mảnh nhỏ, rồi nói: “Trước đây, thầy thấy mặt thầy trong tấm gương này, phải không? Bây giờ thầy cũng thấy mặt thầy trong từng mảnh nhỏ kia. Thế thì tại sao Thiên Chúa lại không thể hiện diện tại nhiều nơi trong cùng một lúc?

Cuộc tranh luận đó giúp chúng ta hiểu được phần nào mầu nhiệm Thánh Thể mà Giáo Hội cử hành mỗi ngày trên khắp thế giới này.

Về Thánh Thể, Hiến chế Lumen Gentium nói: “Bí tích Thánh Thể là nguồn mạch và tột đỉnh của đời sống Kitô hữu.” (số 11) Thánh Irênê giải thích: “Bí tích Thánh Thể là sự kéo dài thời gian nhập thể.” Thánh Tôma Aquinô tâm sự: “Tôi hiểu biết nhờ cầu nguyện trước Thánh Thể hơn là nhờ những cuốn sách tôi đã đọc. Tôi đã học biết nhiều điều khi quỳ dưới chân Thánh Giá Chúa hơn là tìm hiểu trong sách của các vị tiến sĩ.”

Lạy Thiên Chúa nhân hậu và thương xót, xin cảm tạ Ngài đã Của Ăn Đàng để chúng con đủ sức vượt qua cõi đời này, xin làm cho chúng con xứng đáng và siêng năng lãnh nhận Thánh Thể để mai này được hưởng sự sống đời đời. Theo lời Ngài hứa, xin cho chúng con được sống, đừng để chúng con phải thất vọng ê chề. (Tv 119:116) Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen. mục lục

Thomas Aq. Trầm Thiên Thu

CHÚA HÀI LÒNG THÌ QUÁ ĐÃ!

Thưa anh chị em,

Trình thuật phép lạ ‘Bánh Hóa Nhiều’ được đặt sau việc Đức Giê-su sai mười hai Tông Đồ tham dự vào việc truyền giáo của Người. Khi sai các Tông Đồ, Đức Giê-su đã dặn họ trước tiên phải nương tựa vào Chúa và sau đó dựa vào lòng quảng đại của người nghe. Chúa phán “Anh em đừng mang gì đi đường, đừng mang gậy, bao bị, lương thực, tiền bạc, cũng đừng có hai áo” và “hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, ...”

Bài Tin Mừng ‘Bánh Hóa Nhiều’ nói lên sự quan tâm của Chúa dành cho những kẻ đi theo Người; nhưng đây cũng là cơ hội để Chúa huấn luyện các môn đệ về sứ vụ mà họ vừa thực hiện. Họ nên nhớ rằng tham dự vào sứ vụ rao giảng về Nước Thiên Chúa không chỉ bằng lời nói nhưng cần được thể hiện bằng việc làm nữa.

Làm sao người môn đệ của Chúa có thể đặt tay ban bình an cho tha nhân khi những người đến với họ đang lâm vào cảnh thiếu ăn, thiếu mặc và khổ sở trăm bề. Cụ thể trong bài Tin Mừng hôm nay, nỗi khó khăn mà các Tông đồ phải đối diện là làm thế nào các ông có thể cung cấp lương thực cho một số đông khi trời đã xế chiều, nơi họ tụ họp lại hoang vắng và cách xa thị trấn. Lý do của các Tông Đồ đưa ra quả thật rất đáng thuyết phục. Nói chung khả năng và môi trường không thuận lợi cho các ông, đơn giản là giải tán đám đông để họ tự lo liệu. Nhưng ý nghĩ của các ông không phải là ý nghĩ của Chúa.

Các Tông đồ tuy là những người bạn hữu thân thiết với Đức Giê-su, nhưng các ông vẫn chưa học được bài học quên mình và quan tâm đến người khác. Dân chúng đã tuôn đến với họ để nghe Thầy giảng dậy và các ông vừa được Chúa sai đi, giờ đây cơ hội đã đến để các ông thực tập những gì các ông vừa giảng dậy là quan tâm và lo cho đám đông thì các ông lại không nhận ra. Trong khi đó, các ông lại chăm chăm chú chú nhìn vào khả năng của chính mình và một khi nhìn vào mình thì các Tông đồ đã bỏ sót một yếu tố thật quan trọng, đó là sự có mặt của Đức Giê-su, Đấng có thể làm mọi sự, hiện đang ở giữa họ.

Nhưng Đức Giê-su biết phải làm gì, thay vì trực tiếp ra lịnh cho đám đông chia thành từng nhóm rồi ngồi xuống đồng bằng, Đức Giê-su đã nhân cơ hội này huấn luyện các ông trở thành các thừa tác viên của Người. Đức Giê-su mời các ông cộng tác. Người nói với các môn đệ hãy bảo họ ngồi thành từng nhóm khoảng năm mươi người và họ đã làm theo ý Người.

Sau đó, Đức Giê-su cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá. Thực phẩm chỉ vọn vẹn có bấy nhiêu thì ai ăn ai nhịn đây. Nhưng đó lại là tất cả những gì các môn đệ có. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho môn đệ để các ông dọn ra cho đám đông. Kết quả là ai ai cũng hài lòng vì được ăn no. Có lẽ Người hài lòng nhất là chính Đức Giê-su. Giống như dân Is-ra-el khi xưa, trong hoang địa đã được Thiên Chúa nuôi ăn bằng Man-na và nước uống thế nào thì hôm nay qua việc phân phát bánh, Đức Giê-su cũng nuôi những ai đã bỏ hết mọi sự, vất vả theo chân Người được ăn no nê.

Thưa anh chị em,

Các cử chỉ như đón nhận, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao ban hôm nay chỉ được ghi lại một lần khác; đó là trong bữa tiệc ly Người đã san sẻ bánh và rượu cho các môn đệ. Bánh và rượu đây là dấu chỉ tượng trưng cho Thịt và Máu của Người như Đức Giê-su đã phán: “Ta là bánh trường sinh và ai đến với Người sẽ không đói bao giờ.

Bánh, của ăn và thực phẩm là những thực vật nhằm nuôi dưỡng và làm cho con người được lớn lên. Con người cần đến nó để duy trì sức khỏe và sự sống. Nhưng ý nghĩa của bữa ăn không nhằm đến việc ăn cho đầy bụng. Đói quá thì cũng chết mà ăn no quá thì bội thực và cũng chết. Việc của chúng ta là biết ăn. Bữa ăn là cơ hội để xây dựng tình nghĩa, thể hiện tình yêu, cùng san sẻ và chia vui những thành công trong đời và qua bữa ăn con người còn đến gần và thông cảm nhau hơn; từ đó cộng đoàn được gầy dựng một cách thật tự nhiên.

Trình thuật ‘Bánh hóa Nhiều’ hôm nay là thế. Biến cố này nói lên tình yêu của Người dành cho những ai đi theo Người. Sự kiện này còn nhắc nhở chúng ta nhớ rằng những gì chúng ta có được để duy trì cuộc sống thể lý đều được ban tặng từ Chúa, và sau cùng Người còn là bánh trường sinh nuôi dưỡng toàn bộ con người chúng ta.

Giống như thức ăn có thể dẫn chúng ta đến gần nhau và nhiều việc được bắt đầu và tiến đến thành tựu qua bữa ăn thế nào thì của ăn mà Chúa ban phát cũng làm cho chúng ta trở nên thành viên của một cộng đoàn thuộc về Người, nhất là giúp chúng ta nhận thức rằng qua đó chúng ta nên những người bạn thân tình với Chúa và với nhau.

Tuy nhiên, họ và chúng ta vẫn còn gặp trở ngại. Chúng ta cũng như hai môn đệ trên đường Em-mau, có thể biết kế hoạch của Chúa, chứng kiến việc Chúa chết, nghe các bạn nói rằng Người đã sống lại và hiện ra với họ… Nói chung là giống như họ, chúng ta biết rất nhiều, biết rất rõ những kế hoạch và gần như là biết mọi sự; nhưng lại quên sự hiện diện của Đấng trở thành của ăn cho chúng ta; cho nên chúng ta e ngại vì thấy mình đứng trước những nhu cầu quá lớn lao của con người. Nhìn chung quanh vẫn thấy bao người đói khổ. Hàng giây, hàng phút vẫn còn bao nhiều sinh mạng nhất là các trẻ em bị chết đói trên thế giới này. Thế mà, trong tay chúng ta chỉ vỏn vẹn vài tấm bánh nhỏ, chúng ta lúng túng và thấy mình bất lực.

Nếu chúng ta dám trao cho Chúa Giêsu tất cả những gì chúng ta có, trao cho Người những cố gắng thật khiêm tốn của chúng ta thì việc làm cho ‘Bánh Hóa Nhiều’ vẫn có thể xảy ra hôm nay. Chúng ta vẫn có thể làm hài lòng người khác bằng lòng quảng đại và sẵn sàng cho đi tất cả những gì chúng ta có. Thế là quá đủ cho chúng ta rồi! Thế mà chúng ta lại không dám, cứ khư khư giữ làm của riêng cuối cùng mọi người, cả chúng ta nữa, đều bị đói khát.

Như vậy, hãy nhớ rằng chúng ta còn nhiệm vụ phải chu toàn. Nhiệm vụ đó là được gửi đi, gặp gỡ những người mà chúng ta chưa biết. Đến với nhau bằng tấm lòng rộng mở và cùng nhau chia sẻ những nỗi băn khoăn, cùng tiến về một mục tiêu. Mục tiêu đó được phát sinh từ những lần chúng ta tham dự tiệc bẻ bánh và trao ban của ăn cho nhau thì ai trong chúng ta còn bị thiếu thốn và đói khát nữa.

Trong Bí tích Thánh Thể, chúng ta đón nhận Chúa Kitô và những người đang đói khát. Người đến với chúng ta, không phải một mình, nhưng với những người nghèo, những người bị áp bức, bị bỏ rơi, bị đói khát, bị nhục mạ, bị thống trị, bị sỉ nhục, bị cưỡng bức, mất căn tính con người,… đang sống chung quanh ta. Với Chúa, họ cần được giúp đỡ. Tình yêu cần được thể hiện bằng việc làm chứ không chỉ dựa vào lời nói. Còn chúng ta thì sao? Xin ghi lại truyện kể sau đây như một lời nhắc nhở.

Câu chuyện này xẩy ra bên Phi Luật Tân. Có cha giáo dậy thần học tại chủng viện. Cuối tuần, ngài đi làm mục vụ tại các làng quê. Chọn lựa này của ngài thật đáng cảm phục. Dân quê tuy nghèo nhưng đơn sơ và chân thật. Họ chịu nhiều thiên tai, nhưng ít ai oán trách. Trong làng, có gia đình hai cụ kia, lớn tuổi, nghèo. Hai cụ cư trú trong một căn chòi chỉ đủ che mưa, che nắng mà sống qua ngày. Họ không có con cái nên cũng chẳng có ai để nhờ vả. Xẩy ra là có cơn bão quét qua làng khiến cho căn chòi của hai cụ bị thiệt hại nặng hơn các nhà khác.

Sau cơn bão, theo thông lệ cha giáo xuống làng để cùng bà con cử hành Thánh Lễ. Trong các bài giảng, cha luôn tìm cách nhắc nhở cho bà con biết về tình trạng của hai cụ. Tuần thứ nhất qua đi, rồi lại một tuần nữa trôi qua, sang thêm một tuần nữa, đến cuối tuần thứ tư, mọi sự vẫn y nguyên. Sau khi dâng Lễ xong. Cha báo cho bà con biết tuần tới sẽ không có lễ. Tình trạng trong nhà thờ nhốn nháo cả lên. Họ nghĩ là cha ốm hay bị thuyên chuyển.

Cha giáo giải thích tôi không đến dâng lễ vì anh chị em chưa sống đúng vai trò của người tín hữu. Cha nói thêm: “Đây nhé, kể từ ngày cơn bão quét đến làng này, tuần nào tôi cũng nhắc cho anh chị em biết về hoàn cảnh mục nát, xiêu vẹo của căn chòi mà hai cụ đang ở. Thế mà có ai quan tâm làm gì để giúp họ đâu!” Chúng ta cùng chia một bánh, cùng uống một chén trong Thánh Lễ, rồi có ai sống điều mình đã nhận chưa? Nghe đến đâu lòng họ bị đánh động đến đó. Cả nhà thờ lặng yên. Ai ai cũng cúi gầm mặt xuống. Không ai nói với ai điều gì.

Sau vài phút trôi qua, ở góc cuối nhà thờ, có một người đàn ông bị tàn tật, run rẩy đứng lên và thưa với cha và cộng đoàn lời lẽ sau đây: “Dạ thưa cha, lời cha dậy thật chí phải! Tuy nhiên, thay vì nhắc nhở cho chúng con biết nhiệm vụ phải làm, sao cha không dẫn chúng con đi, rồi mỗi người một tay sửa lại căn chòi xiêu vẹo cho hai cụ ấy. Theo con, đó là cách thế hữu hiệu và nhanh nhất.”

Đến lúc này, không chỉ có giáo dân mà cả cha giáo cũng cúi gầm mặt xuống. Cha ngẫm lại mới thấy ông này nói đúng. Cha thường xuyên nói cho họ biết là con người ngày nay muốn được chứng kiến nhiều gương sáng hơn là những lời nói suông!

Truyện dừng lại ở chỗ đó, như lời mời gọi! Và, phần sau là kết luận của từng người, những ai đã cử hành và cùng tham dự Thánh Lễ.

Nói khác đi, chúng ta không thể tham dự Bữa tiệc Thánh Thể một cách trọn vẹn khi lòng chúng ta còn dửng dưng trước cảnh đói khát của người khác, không phân biệt mầu da, tín ngưỡng hay giai cấp trong xã hội. Tất cả đều là con Chúa. Tất cả đều cần yêu thương, không ai bị loại trừ.

Tâm hồn phục vụ, yêu thương của chúng ta dành cho nhau được phát xuất từ bữa tiệc Thánh Thể mà chúng ta cử hành hôm nay và mọi ngày trong cuộc sống. Đừng nhốt Chúa trong nhà tạm, hãy đem Chúa đến cho mọi người nơi mà Chúa đang chờ đợi bàn tay và tấm lòng quảng đại của con người. Chắc hẳn Chúa rất hài lòng khi chúng ta quan tâm và lo lắng cho sự sống của nhau. Làm được như thế là tốt rồi, Amen! mục lục

Lm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

ĐẤNG DUY NHẤT THỎA MÃN CƠN ĐÓI LOÀI NGƯỜI

Hôm nay là “Lễ Thiên Chúa” (Fête-Dieu)! Từ tuyệt diệu này được chọn đúng để nói lên mầu nhiệm “Mình và Máu Đức Ki-tô”, dấu chỉ lớn lao, bí tích thánh thiện của tình Chúa yêu người.

Thế mà, để nhắc ta nhớ bí tích Thánh thể cực trọng này, Giáo Hội đã chọn đọc trong năm nay bài trình thuật về một phép lạ “vật chất”, việc hóa bánh ra nhiều. Phải chăng là giảm thiểu mầu nhiệm ? Nếu thế thì thật đáng ngạc nhiên. Hay đúng hơn chính chúng ta, với đầu óc duy lý, mới hiểu sai lạc, vì vật chất hóa đến cùng cực việc hóa bánh ra nhiều và tinh thần hóa đến tột độ bữa Tiệc Thánh Thể ? Thật thế, chúng ta sẽ thấy “hai thứ bánh” này liên hệ với nhau. Để nói Đức Giê-su thỏa mãn đám đông đói khát, Lu-ca sử dụng chính các công thức của bữa Tiệc giã từ… Nhưng ông cũng sẽ mô tả Thánh Thể như một bữa ăn huynh đệ thúc đẩy người ta phục vụ lẫn nhau.

Có lẽ chúng ta luôn phải khám phá rằng “bánh Thiên Chúa” đưa chúng ta đến với anh em, đến với “bánh loài người”… hoa màu ruộng đất và lao công con người ! Khi trao hiến Mình và Máu cho ta chỉ vì tình yêu, Đức Ki-tô mời gọi chúng ta cũng làm như vậy. Làm sao các thánh lễ của chúng ta lại là một cuộc chạy trốn trần thế ?

1. Thỏa mãn bằng Lời Người

Ngay từ những chữ đầu tiên, Lu-ca đã nháy mắt kiểu đồng lõa, để độc giả của mình, vốn là các Ki-tô hữu sống Thánh thể mỗi Chúa nhật, đi cho đến cùng ý nghĩa biểu tượng của trình thuật. Như trong thánh lễ, bữa ăn Đức Giê-su sắp khoản đãi đám đông được khai mạc bằng “phụng vụ Lời Chúa”. Phải có mặt đó ngay từ đầu để nuôi mình bằng Đức Giê-su, Đấng đang “nói về Nước Thiên Chúa”… và “chữa lành những ai cần được chữa”. Vâng ! Dấu chỉ bánh tàng ẩn một ý nghĩa biểu tượng sâu xa mà ta phải vượt quá thực tại vật chất trực tiếp mới hiểu được. Lương thực sắp được cống hiến không chỉ dành xoa dịu cơn đói thể xác… cho dẫu trước hết nó đóng vai trò này. Con người đâu chỉ sống nhờ bánh ! Họ còn sống nhờ lời từ miệng Thiên Chúa nữa. Cơn đói khát của họ đâu chỉ là đói khát thức ăn trần gian.

Đức Giê-su “nói về Nước Thiên Chúa”. Thành thử đây là Lời giải phóng loài người, là Ngôi Lời cứu con người khỏi thân phận chỉ làm người thôi, là Sứ điệp mở lòng nhân loại hướng về Thiên Chúa. Hỡi con người, phải chi ngươi biết được nhu cầu thật sự của ngươi ! Phải chi ngươi biết được rằng cái duy nhất đích thực làm ngươi “no thỏa” chẳng là gì khác ngoài chính Thiên Chúa. Ngươi đã được dựng nên để hưởng một hạnh phúc vô biên mà các hạnh phúc trần thế chỉ là một hình ảnh mờ nhạt. Vậy chớ bằng lòng với xôi thịt, bánh trái, chớ có tuyên bố : “Tivi, tủ lạnh, Honđa. Có ba thứ đó mới ra con người” !?!

Đức Giê-su “chữa lành những ai cần được chữa”. Một kiểu nói rất ý vị. Lu-ca biết rằng tất cả đều cần được Đức Giê-su cứu chữa. Nhưng quả là có lắm người, vì khép kín trong thế giới phàm nhân nhỏ bé của mình, thường không cảm thấy các giới hạn sâu xa của họ như tội lỗi và cái chết. Họ cho mình “mạnh khỏe”! Thế nhưng Đức Giê-su chẳng đến cho những người mạnh khỏe lẫn công chính, mà cho những kẻ yếu nhược và tội lỗi (x. Lc 5,31). Không gì khác hơn là chính “hồng ân Cứu độ của Thiên Chúa” sắp được biểu trưng trong thức ăn mầu nhiệm, no thỏa, dư tràn… mà Đức sắp ban cho “những ai cần đến”! Phần tôi, tôi có cần không?

2. Thỏa mãn bằng Mình Người

Người ta đã thấy quá đơn giản lối giải thích muốn duy lý hóa phép lạ bằng mọi giá (để tránh nó!) và chỉ cho rằng Đức Giê-su đã thuyết phục người ta lôi các thức ăn dự trữ họ cất giấu, và như thế gây nên một cử chỉ chia sẻ chung. Lối giải thích này không nghiêm chỉnh. Đó là biến đổi Tin Mừng thành tiểu thuyết tình cảm màu mè, cho dẫu bài học liên đới quả là tốt đẹp.

Đúng là ấu trĩ khi nghĩ Thiên Chúa, Đấng chẳng ngừng cho các cánh đồng trên trái đất được mùa từ một vài hạt, đã phải lúng túng trong việc hóa năm cái bánh ra nhiều. Nhưng ta hãy đi xa hơn. Nếu là vấn đề ơn cứu rỗi, sự sống đời đời, thì lúc ấy chỉ mình Thiên Chúa mới có thể ban tặng. “Hỡi con người, phải chi ngươi nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban” (x. Ga 4,10). Hỡi người phụ nữ xứ Sa-ma-ri, nỗi khát khao của chị đâu chỉ là khát nước giếng! (x. Ga 4,15). Phần tôi thế nào? Có đói khát không?

“Ngày đã bắt đầu tàn. Nhóm Mười Hai đến bên Đức Giê-su thưa Người rằng: Xin Thầy cho đám đông về, để họ vào các làng mạc nông trại quanh đây, tìm chỗ trọ và kiếm thức ăn, vì nơi chúng ta đang ở đây là nơi hoang vắng”. Vẫn còn là một nháy mắt của Lu-ca. Nếu chỉ dừng lại ở các chi tiết vật chất của quang cảnh, ta sẽ bỏ qua điều chủ yếu. Làm sao những ai quen với Kinh thánh lại chẳng thấy thứ bánh cho dân chúng “nơi hoang địa” như thế… nhắc nhở phép lạ “manna” bí nhiệm trong cuộc Xuất hành? Đức Giê-su là Mô-sê mới, nhà “giải phóng” mới, người “cứu khỏi hoang địa, thế giới chết chóc”!

Chẳng phải bằng cách bỏ đi về các làng mạc nông trại mà đám dân này sẽ được cứu… nhưng chỉ bằng cách ở lại với Đức Giê-su! Các Tông đồ hỡi, quý vị lầm lẫn khi tìm giải pháp nơi người phàm.

Nhưng “Đức Giê-su đã bảo môn đệ: “Anh em hãy bảo họ ngồi thành từng nhóm khoảng năm mươi người một”. Các môn đệ làm y như vậy, và bảo mọi người ngồi xuống”. Không thể không ngạc nhiên trước vai trò Đức Giê-su yêu cầu các môn đệ hoàn tất: dĩ nhiên chính Người “ban bánh”… nhưng Nhóm Mười Hai sẽ phân phát bánh ra, và trước đó họ đã được giao nhiệm vụ tổ chức đám quần chúng ô hợp thành “cộng đoàn”. Họ được Đức Giê-su đặt làm “thừa tác viên”, nghĩa là những “người phục vụ”… và trước hết là “tôi tớ của Đức Giê-su”, vâng nghe lời Người. Làm sao các cộng đoàn sơ khai thời Lu-ca đã chẳng hiểu lối ám chỉ ấy? Câu chuyện đồng quê này chắc hẳn mang tính phụng vụ hơn là ta tưởng nếu chỉ dừng ở bề mặt.

“Bấy giờ Đức Giê-su cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho môn đệ để các ông dọn ra cho đám đông”. Hiển nhiên các từ này đã được Lu-ca chọn lựa để nhắc lại nghi thức phụng vụ của phép Thánh Thể. Cùng một chuỗi 4 cử chỉ thiêng thánh sẽ mô tả lại bữa Tiệc giã từ và bữa ăn Em-mau.

+ Trong hoang địa (Lc 9,16) + Tại Nhà Tiệc ly (Lc 22,19)

+ Ở Em-mau (Lc 24,30)

 

Đức GS cầm lấy 5 cái bánh…

dâng lời chúc tụng…

bẻ ra…    

và trao cho môn đệ…

Rồi Người cầm lấy bánh…

dâng lời tạ ơn…

bẻ ra…

trao cho các ông…

Người cầm lấy bánh…

dâng lời chúc tụng…

và bẻ ra…

trao cho họ…

 

Các cụm từ trên đây khiến chúng ta chẳng còn nghi ngờ gì về cách Ki-tô hữu đầu tiên giải thích việc hóa bánh thời danh này, việc mà các Tin Mừng đã kể lại cho ta không dưới 6 truyền bản song song (x. Mt 14,13-21 và 15,32-39; Mc 6,30-44 và 8,1-10; Lc 9,10-17 và Ga 6,1-15). Khi linh mục, thừa tác viên-tôi tớ của Đức Giê-su làm lại giữa cộng đoàn chúng ta bốn cử chỉ này của Người, đó chính là Người thực sự làm lại cho chúng ta và hiện diện giữa chúng ta. Thánh thể có sức giúp chúng ta gặp gỡ Đức Ki-tô phục sinh, Đấng chiến thắng sự ác lẫn tử thần, và thành thử là Cứu tinh của nhân loại. Bánh bẻ ra rồi được trao ban này là dấu chỉ vị “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta” đã chọn để lưu lại giữa chúng ta. Bánh ấy là chính bản thân Đức Giê-su được trao ban cho chúng ta… bản thân mầu nhiệm, như hai đoạn đóng khung trình thuật bánh hóa nhiều gợi lên cho thấy: “Vậy thì ông này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế?”, Hê-rô-đê đã tự hỏi (Lc 9,7-9)… “Anh em bảo Thầy là ai?”, Đức Giê-su cũng sẽ hỏi các môn đệ tương tự ngay sau phép lạ (Lc 9,18-27). Nếu chúng ta không trả lời được câu hỏi về căn tính Đức Giê-su này, thì “dấu chỉ bánh” sẽ vẫn hời hợt.

Nhưng đó phải chăng là lý do để Ki-tô hữu có thể bất quan tâm đến cái đói vật chất của anh em mình? Công đồng Giới trẻ tại Taizé năm 1974 trả lời rằng thờ phượng và phát triển đi đôi với nhau. Chẳng phải là không quan trọng việc bạn chia sẻ bánh của bạn, dấn thân biến đổi xã hội nhân loài, cho kẻ đói có cơm ăn, ra công phục vụ người khác. Hãy làm điều đó trước hết! Lời của thánh Gioan Kim Khẩu sau đây làm xấu hổ nhiều người trong chúng ta, những ai rời bàn tiệc Thánh Thể mà không quan tâm đến Chúa Ki-tô nơi những kẻ nghèo: “Bạn đã rước Mình Máu Chúa, nhưng bạn không nhận ra người anh em của mình… Bạn xúc phạm Bàn tiệc này khi xem ai đó không xứng đáng chia sẻ thức ăn của bạn dù người đó được xem là xứng đáng tham dự bữa ăn này… Thiên Chúa đã giải phóng bạn khỏi mọi tội lỗi và mời gọi bạn đến đây, nhưng bạn đã không trở nên nhân từ và quảng đại”.

Nhưng cũng chớ quên thờ phượng, gặp gỡ chính bản thân Đức Giê-su Cứu Chúa!... Nếu không, bạn sẽ tước đoạt của anh em cái họ cần hơn cả. Còn hơn no bụng, họ cần sự no lòng mà Thiên Chúa mang đến cho họ qua tay chúng ta. Vì chính bánh hằng ngày của loài người (có gì thông thường hơn bánh!) phải trở thành Thân thể Đức Ki-tô. Chớ nên phí phạm của loài người. Một mầu nhiệm giấu ẩn trong đó. mục lục

Lm. Phêrô Phan Văn Lợi

THÁNH THỂ LÀ BÍ TÍCH BẤT BẠO ĐỘNG

Tin Mừng trong lễ kính Mình Thánh và Máu Thánh Chúa Giêsu gồm một đoạn sách Sáng Thế (St 14:18-20), Thánh Vịnh (Tv 110:1-2-3-4), thư Thánh Phaolô gửi tín hữu Côrintô (1Cr 11:23-26) và Phúc âm Luca (Lc 9: 11b-17).

Câu chuyện biến 5 cái bánh và 2 con cá cho cả mấy ngàn người ăn đều được bốn Phúc Ân Thư kể lại đã xẩy ra tại Tabgha ở phía Tây Bắc bờ biển Galilee nơi có 7 giòng suối. Bài Tin Mừng hôm nay gợi cho chúng ta nhớ đến một nền thần học phong phú và đời sống tu đức của Israel xưa, đồng thời giúp chúng ta có một ý niệm về sự sống nơi vương quốc Thiên Chúa như một bữa tiệc long trọng do chính Chúa Kitô chủ tọa.         

Đọc Tin mừng Máccô chúng ta thấy biến cố này như báo trước bữa tiệc ly (Mc 14:22) và bữa tiệc long trọng của đấng Thiên Sai. Cả hai bữa tiệc đều được toàn thể cộng đồng tụ họp nhau lại để ăn mừng ngày lễ Thánh Thể. Số người tham dự cũng là một yếu tố quan trọng, bởi vì con số 20,000 hay 30,000 người không phải là ít. Dân số Do Thái ở Palestine thời Chúa Giêsu ước chừng chỉ nửa triệu người, như vậy Chúa Giêsu đã cho 1/10 dân số ăn uống no nê với 5 cái bánh và 2 con cá mà còn dư thừa. Việc nuôi ăn này đã trở thành câu chuyện xã hội, khác hẳn với những câu chuyện chữa lành bệnh được nói ở những phúc âm thư khác. Thánh Luca, cùng với các thánh sử, đã liên kết câu chuyện nuôi ăn này với việc Chúa Giêsu báo trước cuộc khổ nạn của Người và những lời khuyên của Chúa về việc vác Thánh giá mình hằng ngày (Lc 9:18-27). Cử hành phép Thánh Thể để nhớ tới Chúa Giêsu (Lc 22:19) tức là chia sẻ không chỉ sứ mệnh của Người (Lc 9:1-6) mà còn cả sự hiến dâng mình cùng số phận Chúa mà biểu tượng chính là thập giá (Lc 9:18-27). Thánh Thể là để nuôi dưỡng và thêm sức cho đời sống đức tin của chúng ta thêm vững mạnh.

NUÔI DƯỠNG TÂN ISRAEL

Hãy đặt đoạn Tin Mừng hôm nay (Lc 9:11-17) trong toàn thể bộ Phúc Âm Luca. Đoạn 9 bắt đầu với sứ mệnh của nhóm 12: Các ông được sai đi để tuyên bố Nước Trời, xua trừ ma quỉ, rao giảng Tin Mừng cho muôn dân và chữa lành bệnh. Khi các môn đệ đi giảng Tin Mừng và chữa lành bệnh trở về, Chúa Giêsu lại trao cho họ nhiệm vụ mới là nuôi dưỡng một tân Israel (Israel đuợc chấn chỉnh lại) bằng phép Thánh Thể.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, thánh Luca đưa ra cho chúng ta hai bài học quan trọng. Thứ nhất, Chúa Giêsu chào đón đám đông dân chúng, mặc dù cả 12 môn đệ đều không muốn giữ họ lại. Thánh Luca dùng tiếng “mười hai” để chỉ nhóm Tông đồ đặc biệt, một con số có ý nghĩa khác thường và đặc biệt theo truyền thống Do Thái. Nó cũng nhắc lại 12 chi họ Israel. Khi dùng danh xưng “Mười Hai”, Luca có ý nghĩ là: được chọn lọc để phụng sự một cách đặc biệt thì không thể từ chối vì lý do mình khác biệt với đám đông dân chúng. Trái lại, theo Chúa Giêsu, con số “Mười Hai” có nghĩa là phải vui tươi chào mừng. Thứ đến, Chúa Giêsu dạy các môn đệ phải chia sẻ cho mọi người bất cứ cái gì mình có. Cung cách chia sẻ phải là cho nhiều hơn là nhu cầu người ta đòi hỏi. Với người bình thường thì nói “Chúng tôi không có quá 5 cái bánh và 2 con cá”, nhưng với Chúa Giêsu, Chúa đòi hỏi, đồ ăn dự trữ dù ít ỏi cũng như lòng quảng đại của các Tông đồ có giới hạn, cũng cần phải cho đi quá mức giới hạn của mình. Thánh Luca cũng như tất cả các môn đệ đều nhấn mạnh ơn cứu độ là phải tới được đời sống thực tế hằng ngày của mọi người.

THÁNH THỂ LÀ BÍ TÍCH BẤT BẠO ĐỘNG

Phép Thánh Thể là một tổng hợp, thâu gọn tất cả giảng huấn, cuộc khổ nạn và cái chết của Chúa Giêsu. Bất bạo động là trung tâm điểm của phép Thánh Thể. Luca kể lại cuộc khổ nạn của Chúa như là Con Chiên chịu chết mà không phản ứng, vẫn yêu thương kẻ thù, làm tốt cho kẻ dữ và cầu nguyện, chúc lành cho những kẻ ngược đãi truy tố mình. Do đó, phép Thánh Thể thực sự là một bí tích bất bạo động. Cách thức hành động của người Kito hữu phải là chinh phục, vượt thắng ma quỉ và bạo động như Chúa Giêsu đã làm. Đó là Bất Bạo Động, Yêu Thương và Tha Thứ. Nó nằm trong giảng huấn của Chúa cùng cuộc khổ nạn và cái chết của Người, đã được ghi trong lịch sử loài người.

CON NGƯỜI CỦA THÁNH THỂ VÀ TỬ ĐẠO VÌ SỰ THẬT

Nhân vật lịch sử cận đại của phép Thánh Thể là một linh mục trẻ, cha Jerzy Popieluszko (1947-1984) đã được tuyên Chân phước tử đạo vào ngày Lễ Mình Thánh Chúa Kitô 6-6-2010 tại Công Trường Pilsudski ở Warsaw. Xin được kể chút ít về vị linh mục đặc biệt này. Cha là một anh hùng và là gương mẫu cho chúng ta.

Cha sinh ngày 14 tháng 9 năm 1947 tại Okopy, một làng quê ở phía Đông Balan, trong một gia đình Công Giáo rất kiên cường và đạo hạnh. Sau khi tốt nghiệp trung học, cha vào chủng viện ở Warsaw chứ không vào chủng viện địa phương ở Bialystok. Cuộc huấn luyện của ngài bị gián đoạn mất 2 năm vì phải nhập ngũ. Trong thời gian này ngài bị hành hạ đánh đập tàn ác nhiều lần vì niềm tin Kitô giáo.

Sau khi chịu chức Linh mục, dù còn trẻ nhưng sức khỏe rất yếu, ngài đã thi hành nhiều công tác của giáo phận trước khi nhận bài sai sau cùng ở xứ Thánh Stanislas Kostka tại Warsaw. Ngài làm việc bán thời gian ở đây, thì giờ còn lại ngài hoạt động với tư cách một nhân viên y tế. Nhờ biết về y tế, ngài đã được giao trách nhiệm tổ chức một đội ý tế cấp cứu khi Đức Gioan Phaolo II thăm Balan năm 1979 và Warsaw năm 1983.

Tháng 8 năm 1980 khi phong trào Công Đoàn Đoàn Kết bùng nổ ở Balan, thợ thuyền từ những xưởng thép ở Warsaw tổng đình công ủng hộ các xưởng đóng tầu trên biển Baltic, đã yêu cầu một Linh mục đến làm lễ cho họ hằng ngày. Cha Jerzy đã trúng thăm. Cha đã ở với họ suốt cả ngày lẫn đêm. Cộng đoàn đã cho cha thấy một viễn kiến mà ngài đã học được từ thánh Maximilian Kolbe là Tinh Thần Tự Do giữa cảnh Nô Lệ Thể Xác. Đây là một cái nhìn xác thực về ơn gọi của tất cả mọi người cả nam lẫn nữ trong đám thợ thuyền ở chung quanh cha. Cha Jerzy đã vận động khuyến khích họ phải có tinh thần yêu mến tự do.

Ngày 13 tháng 12 năm 1981 nhà cầm quyền cộng sản ban hành lệnh giới nghiêm thiết quân luật, bắt giữ nhiều người hoạt động cho công đoàn, đồng thời tung ra kế hoạch làm khó, quấy rối rất ác độc và trả thù. Nhiều người đi biểu tình đã mất việc không còn khả năng giúp đỡ gia đình. Nhiều người bị đánh đập tàn ác trên đường phố để mặc cho chết. Cha Popieluszko đã trở thành nhân vật quan trọng trong chương trình an sinh yểm trợ giúp đỡ những gia đình bị khốn khó vì nạn thiết quân luật.

Cha thường xuyên tham dự những phiên tòa xử những nhà hoạt động công đoàn, ngồi nổi bật tại tòa cùng với gia đình họ để những bị can có thể nhìn thấy cha rõ ràng khó có thể quên được. Chính ở phòng sử cha đã có cảm tưởng như đang dâng Thánh Lễ hằng tháng cho cả quê hương và, tất cả mọi người đang bị giam cầm và gia đình họ đều thông công. Đây không phải là cuộc biểu tình có tính chính trị vì cha không yêu cầu tín hữu trưng biểu ngữ hay hô những khẩu hiệu. Thánh Lễ cho tổ quốc đã trở thành quá quen thuộc không những ở Warsaw mà còn trên khắp cả nước, thường lôi cuốn từ 15,000 đến 20,000 người tham dự. Cha Popieluszko nhấn mạnh, thay đổi phải có được theo cách hòa bình. Lời chúc bình an cho nhau trong Thánh Lễ là một trong những giây phút có ý nghĩa nhất của mỗi Thánh Lễ cho quê hương.

Cha Popieluszko không phải là nhà hoạt động xã hội, cũng không phải người làm chính trị, nhưng là một Linh mục Công giáo luôn luôn trung thành với Phúc Âm. Ngài không phải là người phát ngôn ồn ào dao to búa lớn, nhưng là người có lòng xác tín rất sâu sắc và ngay thẳng. Sự thánh thiện của ngài ở chỗ ngay thẳng, đã đem lại hy vọng cho mọi người ngay cả những giây phút ghê sợ nhất. Ngài biết tất cả mọi hệ thống toàn trị đều dựa trên khủng bố và đàn áp. Nhóm vô thần coi ngài là kẻ thù vì ngài giải thoát mọi người khỏi sợ hãi. Ngài lột trần cái đạo đức giả của họ và dạy mọi người cách thức đối đầu với độc tài toàn trị. Ngài thường xuyên dùng lời thánh Phaolồ trong những bài giảng của ngài: “Hãy chiến đấu chống lại ma quỉ bằng việc thiện”.

Ngày 19 tháng 10 năm 1984 cha bị nhân viên mật vụ Balan bắt cóc trên đường trở lại Warsaw sau khi thăm viếng một xứ đạo ở tỉnh Bydgoszcz bên cạnh. Ngài bị đánh đập một cách tàn nhẫn đến bất tỉnh, thân thể ngài bị trói gồ lại như thể tự thắt cổ tự tử. Xác bị ném vào trong một thùng chứa nước rất sâu. Những kẻ giết ngài đã quá tàn ác chưa từng có cho thấy chúng ghét cay đắng niềm tin mà ngài đã thể hiện. Người tài xế của cha chạy thoát được đã nói với báo chí tất cả những gì đã xẩy ra. Ngày 30 tháng 10, xác cha được tìm thấy trong một hầm chứa nước lạnh ở gần Wloclawek. Than thể cha bị trói, miệng bị bịt lại. Mọi người tin rằng giết cha Jerzy cách tàn bạo như vậy sẽ khiến chế độ vô thần ở Balan xụp đổ mau lẹ hơn.

Đám tang cha Popieluszko đã biến thành cuộc biểu tình khổng lồ với hơn 400,000 người tham dự. Đại diện chính thức của cộng đoàn Đoàn Kết đã có mặt trên toàn quốc lần đầu tiên kể từ ngày ban hành lệnh thiết quân luật. Xác ngài được mai táng ngay tại sân trước của nhà thờ giáo xứ Thánh Stanislaw Kostka và từ đó đến nay đã có hơn 17 triệu người đến viếng mộ.

Hơn 20 năm qua, nhiều người đã cầu nguyện cùng ngài hoặc tại mộ hay ở những nơi xa xôi và đã chứng kiến nhiều việc lạ lùng ngài làm cho nhiều người trẻ. Ngài đã cổ động, quảng bá tôn trọng nhân quyền, tranh đấu cho quyền lợi của công nhân thợ thuyền và phẩm giá con người, tất cả đều nằm trong khuôn khổ và ánh sáng Phúc Âm. Ngài đã thể hiện cho Ba Lan và toàn thế giới, tính can đảm, lòng trung thành với Chúa, với Thánh giá Chúa Kitô và Phúc Âm, tình yêu Thiên Chúa và quê hương tổ quốc. Ngài là đại diện cho lòng yêu nước theo tinh thần Kito giáo, một nhân đức thuộc văn hóa và xã hội. Ngài đã tận hiến đời mình cho Thánh Thể. Tên của ngài đã được đặt tên cho hơn 80 đường phố và công viên/quảng trường ở Ba Lan. Hình ngài đã được tạc thành tượng và bảng kỷ niệm lên tới hàng trăm. 18,000 trường học, cơ quan bác ái, nhóm trẻ và những câu lạc bộ thảo luận đã lấy tên ngài làm tên cho cơ sở của mình. 

Vì cha Jerzy được tuyên dương là tử đạo vì không chịu từ bỏ đức tin nên tiến trình tuyên thánh không cần thiết và đòi hỏi phải có phép lạ chứng minh mặc dù có nhiều phép lạ đã được báo cáo. Việc tuyên thánh cho ngài là một gương sáng cho chúng ta, thúc đẩy chúng ta cố gắng để lời nói và việc làm phải luôn luôn phù hợp với ý nghĩ của lương tâm thầm kín bên trong.

Lạy Thánh Jerzy Popieluszko, Người của Thánh Thể, Tử Đạo vì Sự Thật, mạng sống của ngài bị mất đi nhưng được chia sẻ cho nhiều người. Máu tử đạo của ngài đã trở thành hạt giống của niềm tin cho quê hương và Giáo Hội của ngài. Ngài là Linh mục đời đời, thuộc hàng tư tế Melchizedek (cv 110), xin cầu cho chúng tôi. Amen. mục lục

Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD

 

NIỀM TIN VÀO BÍ TÍCH THÁNH THỂ

Ngày xưa, Chúa Giê-su có nhiều đệ tử lắm, thánh Luca ghi nhận rằng có tới Bảy Mươi Hai môn đệ! “Khi ấy, Chúa Giê-su chỉ định bảy mươi hai môn đệ...” (Lc 10:1). Bảy mươi hai người này là những người được Chúa Giê-su yêu thương, tin tưởng, và trao cho quyền năng để đạp lên rắn rết, bọ cạp và mọi thế lực ma quỷ…(Lc 10:17,19). Thế nhưng khi vừa nghe Chúa Giêsu nói: “Thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi….” (Ga 6:55-56)…thì nhiều người trong số họ đã phản đối ra mặt:“Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi…[Sau đó họ đã] rút lui, không còn đi theo Người nữa” (Ga 6:60- 66).

Cũng giống như các môn đệ của Chúa khi xưa, ngày hôm nay, có rất nhiều người không tin rằng “Thịt [Chúa Giê-su] thật là của ăn, và máu [Chúa Giê-su] thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu [Chúa Giê-su], thì ở lại trong [Ngài] và [Ngài] ở lại trong [họ]” (Ga 6:55-56). Người ta nghi ngờ vào sự hiện diện thực sự của Chúa Giêsu trong tấm bánh và ly rượu sau khi linh mục truyền phép. Người ta, trong đó có thể có chúng mình, không nói rằng: “Lời Chúa nói chướng tai quá! Ai mà nghe nổi Chúa ơi!” Thế nhưng, qua những hành vi thiếu ý thức, những cử chỉ vô phép và thiếu cung kính trước bí tích Thánh Thể…người ta đã một cách nào đó, không còn tin vào sự hiện diện thật của Chúa Giêsu trong bí tích Thánh Thể nữa, ví dụ như:

• Tôi dâng lễ một cách máy móc, thiếu sự chuẩn bị, thiếu nghiêm trang, cử hành qua loa, chiếu lần qua lệ, gọi là làm cho xong bổn phận mà giáo luật đòi buộc chứ tôi không cử hành thánh lễ vì lòng biết ơn, tạ ơn và yêu mến Chúa.

• Tôi đến tham dự thánh lễ nhưng chỉ đi vì sợ tội, sợ bị Chúa phạt xuống hỏa ngục, tôi chẳng quan tâm về vấn đề vệ sinh răng miệng, về y phục sao cho đoan trang, lịch sự, đến việc giữ chay một tiếng trước khi rước lễ, đến nội dung của những bài đọc và Phúc Âm…

• Vào nhà thờ, tôi không có thái độ tôn kính Chúa Giêsu đang ngự trong Nhà Tạm, tôi mở phone chơi game, nhắn tin, gọi phone, xem phim, nghe ca nhạc trên YouTube …

Bạn thân mến, mừng lễ Kính Mình và Máu Thánh Chúa Kitô hôm nay, nếu bạn tin rằng Chúa Giê-su đã, đang và vẫn còn hiện diện trong Bí Tích Thánh Thể với tất cả thần tính và nhân tính, và ở với chúng ta mọi ngày cho đến ngày tận thế, thì bạn và tôi phải biểu lộ niềm tin ấy ra bằng những hành động và qua những thái độ cụ thể, ví dụ:

• Trước khi dâng lễ hay đến tham dự thánh lễ, bạn và tôi hãy chuẩn bị cho kỹ lưỡng, chuẩn bị tâm hồn bằng cách đọc qua và suy niệm những bài đọc của thánh lễ hôm đó.

• Y phục xứng kỳ đức, khi đến THAM DỰ THÁNH LỄ (không phải là đi XEM LỄ) bạn và tôi hãy mặc những bộ quần áo sạch sẽ, lịch sự, kín đáo… Những y phục không làm cớ cho người khác vấp phạm (bạn thừa thông minh để biết tôi muốn nói gì rồi! J).

• Khi bước vào nhà thờ, xin hãy tắt cell phone, không nhắn tin hay nghe nhạc hoặc coi phim, khi đi ngang qua Nhà Tạm, xin hãy bái gối, hay cúi đầu sâu để thờ kính Chúa Giêsu đang hiện diện ở trong đó.

• Nhớ “Kiêng ăn uống, chỉ trừ nước lã và thuốc men, ít là một giờ trước khi rước lễ” (Gl # 919). (Thuốc men ở đây là medicine chứ không phải là thuốc … lá đâu nhé quý ông!), và ĐỪNG BAO GIỜ LÊN RƯỚC LỄ khi đang mắc tội trọng, bởi vì thánh Phaolo đã nói: “Ai nấy phải tự xét mình, rồi hãy ăn Bánh và uống Chén này. Thật vậy, ai ăn và uống mà không phân biệt được Thân Thể Chúa, là ăn và uống án phạt mình” (1 Cr 11:28-29).

Chúng mình hãy cầu nguyện cho nhau, xin Chúa ban cho bạn và cho tôi thêm đức tin, để tôi và bạn vững tin vào sự hiện diện của Chúa Giê-su trong Bí Tích Thánh Thể, và xác tín rằng, nếu tôi và bạn siêng năng lãnh nhận Mình & Máu Thánh Chúa một cách kính cẩn và xứng đáng, thì chúng mình sẽ được sống lại và hưởng sự sống đời đời, vì chính Chúa Giê-su đã hứa: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời” (Ga 6:51).

Nhân ngày lễ Hiền Phụ, tôi xin cầu chúc cho những ai đang mang trách vụ của người cha trong gia đình, luôn là những mẫu gương sáng cho con cái noi theo. Xin Chúa qua lời chuyển cầu của Thánh Cả Giu-se, là mẫu gương tuyệt vời cho các ông và các anh noi theo, chúc lành và ban cho những người cha sự bình an và sức khỏe. Happy Father's Day! mục lục

Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

THÁNH THỂ, BÀN TIỆC TÌNH YÊU

Ăn uống là chuyện bình thường của mọi sinh vật sống. Khi tôi ăn uống, thức ăn, thức uống trở thành tôi. Tôi sống, tôi hoạt động, tôi lớn lên… nhờ bao nhiêu chất dinh dưỡng từ chút rau xanh, cá tươi, hoa trái…

Trừ những bữa tiệc, những độ nhậu phi nghĩa, phi đạo đức, nhằm mua quan, bán chức, hối lộ, mãi lộ, nịn hót... Hoặc những bữa tiệc, những độ nhậu mà người ta dùng như một cuộc hẹn hò làm ăn, bàn tính, thậm chí qua đó, người ta lên chương trình cho cả một hệ thống phi luân lý như cùng hợp tác giết người, cướp của, bóc lột dân lành, mánh mung, trả thù, bớt xén của công, chạy chọt để thoát sự trừng trị của pháp luật…

Trừ tất cả những bữa tiệc ấy, những bữa cơm, dù toàn những thức ăn sang giàu, hay chỉ đạm bạc, đơn giản vài trái cà gém, một chút mắm tôm của những gia đình nghèo, vẫn không bao giờ mất đi tính thiêng liêng và vẻ đẹp của nó. Nó cần nhận được sự tôn trọng của mọi người như: tránh gây gỗ, cãi vã, hiềm khích, đánh đập nhau... 

Câu nói nổi tiếng của ông bà từ ngàn xưa để lại cho con cháu: “Trời đánh tránh bữa ăn”, là câu nói hữu ích, có sức giáo dục lòng tôn trọng sự thiêng liêng và vẻ đẹp của bữa cơm. Những bữa cơm giàu tình yêu, nồng ấm tình gia đình, tràn ngập sự thành thực…, dù là những bữa cơm sang giàu hay đạm bạc đều là những bữa cơm quý phái, cần thiết cho cuộc đời. 

Chúa Kitô nhiều lần sử dụng bữa cơm để mạc khải nhiều chân lý quý giá cho Hội Thánh. Càng suy nghĩ, ta càng nhận thấy, Chúa Kitô thật là một nhà giáo dục tài ba. Vì có lúc nào tình yêu đằm thắm, lòng người tin tưởng nhau, và là nơi trổ sinh niềm vui cho bằng bữa cơm!

Chúa dùng khung cảnh tốt đẹp của bữa cơm để nâng hôn nhân lên hàng bí tích tại tiệc cưới Cana. Chúa đã đến và dùng bữa trong nhà cô Maria, một phụ nữ tội lỗi, để tha tội cho chị, khi chị gục đầu khóc bên chân Chúa. 

Và trong một bữa cơm, Chúa dạy người ta hãy ngồi vào chỗ rốt hết, vì “ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống và ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên”. Chúa đã ăn với các môn đệ trên biển hồ sau khi sống lại để bày tỏ mầu nhiệm phục sinh… Còn nhiều, nhiều nữa những bữa cơm mạc khải như thế.

Liên quan tới bí tích Thánh Thể, Thánh Kinh cho thấy nhiều bữa ăn mạc khải mầu nhiệm Thánh Thể. Chẳng hạn hai lần Chúa làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân trong thời gian Chúa giảng dạy. 

Đặc biệt, chính trong bữa ăn cuối cùng trước khi rời xa các môn đệ, Chúa Giêsu chính thức thành lập bí tích Mình Máu Thánh qua lời truyền phép mà thánh Phaolô nhắc lại trong trong bài đọc I: “Các con hãy lãnh nhận mà ăn, này là Mình Thầy, sẽ bị nộp vì các con. Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy” và: “Chén này là Tân Ước trong Máu Thầy. Mỗi khi các con uống, các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy” (1Cr 24-26).

Hôm nay, lễ Mình Máu Thánh Chúa, Hội Thánh mời gọi ta suy niệm một trong ba bữa ăn ấy. Đó chính là lần Chúa làm phép lạ từ năm chiếc bánh và hai con cá để nuôi sống năm ngàn người đàn ông, chưa kể đàn bà và trẻ con.

Chúa không làm phép lạ chỉ như một phép lạ mà thôi, càng không bao giờ làm phép lạ để khoe mẽ tài năng của mình. Nhưng phép lạ hóa bánh ra nhiều từ năm chiếc bánh và hai con cá, gọi về một phép lạ khác lớn lao hơn. Đó là phép lạ hóa nên Mình Máu của chính Chúa Kitô để nuôi dưỡng linh hồn con người, không phải năm ngàn hay mười ngàn, nhưng là lớp lớp người từ đời này sang đời khác. 

Hóa ra phép lạ Chúa Giêsu hóa bánh ra nhiều là để hướng lòng ta về chính Bánh là của ăn muôn đời trường tồn, là Bánh bất tử đưa ta vào sự sống nhiệm mầu và vĩnh cửu của Thiên Chúa. Bánh ấy chính là Thịt Máu Chúa Kitô.

Bữa ăn Thánh Thể do Thiên Chúa dọn cho chúng ta là một cuộc hạ sinh mới trong lòng người. Nếu đã có lần Chúa Giêsu sinh ra trong trần gian một cách thể lý, thì cuộc sinh hạ của Chúa trong lòng người ta là một cuộc sinh hạ không ngơi nghỉ. 

Mỗi khi ta rước Chúa Giêsu vào tâm hồn mình, là mỗi lần Chúa chấp nhận giáng sinh lại trong lòng ta. Chúa chấp nhận hạ sinh lại không vì lợi ích cho riêng mình, nhưng cho chính chúng ta. Vì các của ăn phàm trần, khi ăn vào, sẽ biến thành máu thịt ta, nhưng ăn Máu Thịt Chúa Giêsu, ta được “Thiên Chúa hóa” (ngôn ngữ chuyên môn của thần học gọi là “thần hóa”), nghĩa là trở nên giống Chúa hơn. 

Ngài sẽ ban cho ta sức mạnh của lòng tin, của tình mến để ta tin tưởng và yêu mến Thiên Chúa, vững vàng trước mọi cám dỗ, không sa ngã và bảo vệ đức tin của mình thành toàn. Tắt một lời, Chúa Giêsu hạ sinh trong lòng ta qua bí tích Thánh Thể để ta ngày một nên thánh thiện như Chúa.

Trên mọi bữa ăn, Thánh Thể là bữa ăn của hiệp thông trong tình yêu. Cuộc hiệp thông trong tình yêu này là cuộc hiệp thông lớn lao đến mức tuyệt vời: Thiên Chúa tìm đến viếng thăm tâm hồn người thế, từ đó, con người được diễm phúc đón nhận chính Thiên Chúa vô cùng cao cả ấy. 

Cuộc hiệp thông ấy vừa lớn lao, vừa lạ lùng: siêu nhiên đến với tự nhiên, Thánh ở với người, cái vô cùng ở cùng cái hữu hạn. 

Một cuộc hiệp thông lớn đến thế, chỉ có thể thực hiện bởi tình yêu của Thiên Chúa mà thôi. Ngoài tình yêu ấy, không còn một sự hiệp thông nào sánh ví. 

Cuộc hiệp thông cao cả như vậy, mang lại giá trị cho con người. Bởi Thiên Chúa đã không trao ban bất cứ một cái gì ngoài bản thân Ngài, nhưng là trao ban chính Con Một của mình cũng là Thiên Chúa của chúng ta. 

Nơi cuộc hiệp thông được thực hiện trong tình yêu của Chúa, chúng ta kín múc nguồn hạnh phúc là chính Thiên Chúa, Đấng Tuyệt Đối. 

Có ai ngờ, nơi bí tích Thánh Thể, loài người bé nhỏ là thế, lại được gần Thiên Chúa đến nỗi nên một trong nhau. Do đó, loài người không còn chỉ là thụ tạo đơn thuần, nhưng là thụ tạo mang chiều kích vĩnh cửu.

Lãnh nhận tình yêu hiệp thông nơi bí tích Thánh Thể, chúng ta được mời gọi sống yêu thương và hiệp thông với anh chị em của mình. 

Kinh Tạ Ơn II nói lên điều đó: “Chúng con tha thiết nài xin Chúa cho chúng con khi thông phần Mình và Máu Đức Kitô được quy tụ nên một nhờ Chúa Thánh Thần".

Hoặc kinh Tạ Ơn III: “Xin cho chúng con được bổ dưỡng bởi Mình và Máu Con Chúa, và được tràn đầy Thánh Thần của Người, thì trở nên một thân thể và một tinh thần trong Đức Kitô”.

Lời cầu xin ơn hiệp thông khi cử hành Thánh Thể phải được cả cộng đoàn sống và áp dụng trên từng cá nhân. 

Chính vì điều này, chúng ta có thể nói, để đánh giá sức sống của một cộng đoàn Thánh Thể, tiêu chuẩn đúng nhất là sự hiệp thông mà cộng đoàn đó thể biểu lộ. 

Một cộng đoàn chia rẽ không thể nói về “một thánh lễ sốt sắng”. Cũng như mỗi thành viên trong gia đình mà chia rẻ, rạn nứt, gia đình đó, dù chuyên chăm tham dự thánh lễ, lãnh bí tích Thánh Thể đến đâu, vẫn là gia đình đánh mất ơn hiệp thông, lẽ ra phải có, nhờ Thánh Thể Chúa Kitô.

Chúng ta có những bữa cơm hằng ngày, có khi đạm bạc, có khi sang trọng. Những bữa cơm ấy là nơi gặp gỡ và nuôi dưỡng tình gia đình, tình bạn, tình lối xóm, và biết bao nhiêu thứ tình cần thiết trong cuộc sống.

Trong chiều kích thánh thiêng của tâm hồn, chúng ta tham dự tiệc Thánh Thể, để múc lấy tình yêu của Thiên Chúa. Từ đó sống với anh chị em quanh mình. 

Tình yêu nơi bàn tiệc Thánh Thể không đơn thuần nuôi dưỡng tình con người, nhưng đi một bước cao hơn: thánh hóa và vĩnh cửu hóa mọi tình yêu nhân loại. Tình yêu nơi bàn tiệc Thánh Thể còn thần hóa những người yêu nhau và biến họ nên đồng hình, đồng dạng với Chúa Kitô. 

Vì thế, mỗi lần rước Chúa Giêsu Thánh Thể, bạn và tôi xin hãy cầu xin Chúa ban cho mình được chìm ngập trong tình yêu của Chúa, để nên một với Thiên Chúa và với anh chị em. mục lục

Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

 

PHÉP LẠ BÁNH HOÁ NHIỀU

(Suy niệm Lc 9,11b-17)

Phép lạ Chúa làm trước đám dân
Nhiệt tình nghe giảng đến quên ăn
Tượng trưng Bí Tích nguồn sinh lực
Dấu chỉ tình thương, lượng ái nhân.
Thức ăn: bánh cá có bao nhiêu
Phép lạ Chúa ban, hoá rất nhiều
Dùng đủ hôm nay, còn tích trữ
Điều này: mầu nhiệm thật cao siêu.
Giáng trần cứu độ người dương thế
Sống lại xưng Vương, dựng Nước Trời
Tiếp tục chăn nuôi và dưỡng sức
Qua ngày tận thế, sống muôn đời.
Tín hữu Ki-tô mãi nhiệt tình
Hằng ngày dâng Lễ để tôn vinh
Ngôi Hai Thiên Chúa trong hình bánh
Vua Cả Nước Trời – Đấng Cứu Tinh. mục lục

(Thế Kiên Dominic)

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.