THÁNH TÂM và KHOA HỌC

23-06-2022 62 lượt xem

Là người Công giáo, ai cũng biết Tháng Sáu là tháng biệt kính Thánh Tâm Chúa Giêsu.

Có một câu trả lời khiến tôi hứng thú. Một người nào đó đã nói trên twitter rằng họ cũng suy nghĩ về Thánh Tâm, nhưng cũng có thứ mà tôi (một người không chuyên toán học) chưa bao giờ nghe nói đến, đó là Bộ Mandlebrot.

Nói chung, tôi tránh những video như vậy. Tôi không đồng ý với khái niệm cho rằng khoa học và tôn giáo không tương thích nhau, giống như tất cả các khoa học gia Công giáo trong những năm qua đã làm, nhưng sự chú ý của tôi không như trước đây và video dài cả giờ đồng hồ là một thách thức thực sự đối với tôi.

Tuy nhiên, tôi rất tò mò về cách người ta có thể suy ngẫm về Thánh Tâm và Bộ Mandlebrot, đến nỗi tôi quyết định chụp bức ảnh này, được xử lý bởi nhà vật lý thiên văn Jason Lisle, một Kitô hữu.

Tôi đã bỏ qua khoảng 15 phút đầu tiên, khi Lisle đưa ra ý kiến và minh chứng. Nhưng sau đó, ngay khi ông ấy đi vào chủ đề, tôi đã bị cuốn hút. Thực sự rất ngạc nhiên. Bộ Mandlebrot thật đáng kinh ngạc và đẹp đẽ, bí ẩn và quyến rũ. Tôi có hai suy nghĩ ngay lập tức.

Đầu tiên là tôi hiểu tại sao người trả lời twitter của tôi lại đưa thiết lập vào bối cảnh của Thánh Tâm Chúa Giêsu. Đó là vì Thánh Tâm, như được Thánh nữ Margaret Maria Alacoque miêu tả hồi thế kỷ 15 mang nhiều nét giống với Bộ Mandlebrot ẩn sâu. Đặc biệt nếu bạn xoay nó theo chiều dọc.

Như bạn thấy ở đó, nó tiếp tục lặp đi lặp lại không ngừng, có thể biết và không thể biết nhưng vẫn luôn hiện hữu, giống như tình yêu của Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa, và Ba Ngôi Chí Thánh của trí óc, cơ thể và tinh thần, của Ngôi Lời và vũ trụ mở rộng. Khi Chúa Giêsu cho Thánh Margaret thấy Thánh Tâm Ngài, Ngài cho bà thấy Ngài vẫn ở với chúng ta một cách mật thiết và vĩnh cửu như thế nào. Một trái tim hoàn toàn hòa hợp với mọi thụ tạo, và trong mỗi chúng ta.

Ecce Cor Meum – Đây là Trái Tim Tôi. Và của chúng ta? Sự gần gũi và sự kết nối giữa các tế bào và thiên thể có thật như vậy không?

Ý nghĩ thứ hai, như tôi nhìn thấy Trái Tim trong mọi thụ tạo, là ngay từ đầu Kinh Thánh, chỉ có những dòng trong đó, chúng ta đã trao đổi ngắn gọn với Chúa. St 1:27 nói: “Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh mình, Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh Thiên Chúa, Thiên Chúa sáng tạo con người có nam có nữ.”

Chúng ta đọc điều này dưới góc độ nhân loại và vui lòng để cho “Thiên Chúa là Thần Khí hoàn toàn và do đó không có giới tính, nhưng mỗi giới tính đều chứa đựng các phương diện sáng tạo và đồng sáng tạo của Ngài.” Nhưng tầm nhìn của loài người – nhất là bất cứ lúc nào nó chạm vào thứ gì liên quan chính nó – có xu hướng khá hạn chế. Nhìn thấy gì? Chúng ta giống như Chúa, vì vậy Chúa cũng giống chúng ta, sống với sự nhạy cảm của chúng ta! Sau đó chúng ta gán cho Chúa tất cả những nhạy cảm của con người – chúng ta sẵn sàng an ủi và lên án, yêu thương và ghê tởm, bào chữa và thực thi. Ngoại trừ việc chúng ta quên một vài thứ…

✽ “Chúa Cha không xét xử một ai, nhưng đã ban cho người Con mọi quyền xét xử.” (Ga 5:22) Chúng ta quên rằng Thiên Chúa trao quyền xét xử cho Chúa Giêsu Kitô, Ngôi Hai trong Ba Ngôi Thiên Chúa, vì mọi điều Thiên Chúa muốn làm, mọi điều Thiên Chúa có thể làm, đều hoàn toàn vì tình yêu, vì yêu thương chúng ta, nâng đỡ chúng ta, và chờ đợi chúng ta trở lại với Ngài, rồi Ngài lại đến với chúng ta, và yêu thương chúng ta hơn nữa.

✽ Chúng ta quên rằng một nhà thần học lỗi lạc như Thánh Tôma Aquinô – Tiến sĩ Thiên thần, tác giả của các bài thánh ca vượt thời gian và bộ Tổng luận Thần học – đã tuyên bố sau một thị kiến rằng mọi thứ ngài đã viết chỉ như rác rưởi, bởi vì Thiên Chúa đã chỉ cho thánh nhân thấy điều gì đó quá rộng lớn và khó hiểu đến mức không thể diễn tả được. Vì thế, thánh nhân đặt bút xuống và không viết nữa.

✽ Chúng ta quên rằng chúng ta chỉ là những sinh vật đơn thuần có cuộc sống trong khoảng trăm năm: “Tính tuổi thọ, trong ngoài bảy chục, mạnh giỏi chăng là được tám mươi, mà phần lớn chỉ là gian lao khốn khổ, cuộc đời thấm thoát, chúng con đã khuất rồi.” (Tv 90:10) Vì vậy, chúng ta không nên lãng phí thời gian khi làm những việc mà chính Thiên Chúa không làm – phán xét, soi mói, chê bai, không thương xót những người sai lầm, yếu đuối, thất bại trong tình yêu, kiểm soát nhau, tự nhận mình biết tất cả. Chúng ta quên rằng chúng ta không được ơn như Thánh Tôma Aquinô, vì thế hầu như chúng ta chỉ nên im lặng nếu chúng ta nghĩ rằng mình đặc biệt, và khi gặp thử thách, hãy cố gắng những điều như thế này: “Lạy Chúa, xin thương xót con và ban phúc cho người đó...” Tôi muốn nói là tôi không biết về bạn, nhưng chắc chắn tôi quên tất cả những điều đó.

Bộ Mandlebrot đã khiến tôi suy nghĩ về ý nghĩa thực sự của việc “được tạo nên theo hình ảnh Chúa và giống như Chúa.” Ngài là Đấng vô thủy vô chung. Điều đó khiến tôi nghĩ rằng mỗi ngày, vì tội lỗi của mình, chúng ta tự giới hạn mình. Tiềm năng của chúng ta để yêu, để hiểu nhiều hơn, và vươn lên thay vì khép mình lại. Sau đó là yêu thương nhiều hơn.

Và rồi mỗi ngày, cũng bởi tội lỗi mình, chúng ta lại hoàn toàn trái ngược với Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa, khi chúng ta đánh gục tiềm năng của người khác bằng sự dè bỉu ác ý, những lời đàm tiếu, sự khinh bỉ của chúng ta. Chúng ta làm cho mọi thứ trở nên nhỏ hơn, chứ không phải phóng to, bởi sự nhỏ mọn của tinh thần chúng ta. Và chúng ta cũng cố thu nhỏ Chúa xuống theo suy nghĩ thấp hèn của chúng ta.

Rõ ràng, Thánh Tâm Chúa Giêsu và Bộ Mandlebrot đều gởi cho chúng ta một thông điệp rằng chúng ta hơn tất cả những bản năng tốt nhất hay tồi tệ nhất của chúng ta, rằng chúng ta có thể vượt xa hơn những bất an và lo lắng, sự phán xét và sự ảo tưởng kiêu hãnh của chúng ta.

Tất cả những điều đó khiến tôi nghĩ rằng cũng đã đến lúc tôi đọc cuốn “Khởi Đầu: Sự Hiểu Biết của Người Công Giáo Về Câu Chuyện của Sự Sáng Tạo và Sự Sa Ngã” của tác giả Joseph Ratzinger – ĐGH Benedict XVI, bởi vì tôi muốn suy nghĩ lại toàn bộ phần “hình ảnh và sự giống nhau,” đồng thời mở rộng sự hiểu biết về điều đó – để có thể hiểu biết và yêu thương mình hơn. Nhờ vậy, tôi có thể tôn thờ Chúa Ba Ngôi, ngạc nhiên về mọi cách thức và địa điểm có thể tìm thấy Ngài, ngay cả trong bạn và trong tôi.

Thiên Chúa thật kỳ lạ. Hãy xem video này: https://www.youtube.com/watch?v=taKaFUNJ6Ec&t=68s [bên dưới bài]. Tôi hài lòng, và thật tốt khi suy ngẫm về những gì chúng ta không biết, giữa những gì chúng ta làm.

Trầm Thiên Thu chuyển ngữ từ: https://theanchoress.com

TRÁI TIM VÔ NHIỄM ĐỨC MẸ

Về phương diện lịch sử, lòng sùng kính Trái Tim Đức Mẹ phát triển song song, nhưng với cường độ thấp hơn so với lòng sùng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu, chỉ bắt đầu trở nên nổi bật hơn vào thời của Thánh Gioan Eudes.

Thánh Gioan Eudes sinh năm 1601 tại Normandy, Pháp. Ngài gia nhập Dòng Diễn Thuyết (Congregation of the Oratory) của Pháp do ĐHY De Berulle thành lập năm 1611, và thụ phong linh mục ngày 20-12-1625.

Thánh Gioan Eudes đã đem mọi người yêu mến Chúa Kitô và Đức Trinh Nữ Maria bằng cách nói không mệt mỏi về Trái Tim Chúa và Mẹ, dấu chỉ tình yêu Thiên Chúa bày tỏ cho chúng ta và sự hiệp thông mà chúng ta được mời gọi.

Để cung cấp cho họ sự thờ phượng theo phụng vụ, ngài đã soạn các nghi thức để tôn vinh Chúa và Mẹ. Lễ Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ đầu tiên được cử hành vào ngày 08-02-1648 tại Autun, Pháp, và Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu được cử hành vào ngày 20-10-1672. Ngài qua đời ngày 19-08-1680 và được ĐGH Piô XI tuyên thánh thánh ngày 31-05-1925.

Tuy nhiên, mãi đến sau cuộc hiện ra tại Rue du Bac liên quan ảnh “Đức Bà Làm Phép Lạ” được trao cho nữ tu Catherine Labouré vào năm 1830, và việc thành lập hội sùng kính Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ tại Nhà thờ Đức Mẹ Chiến Tháng ở Paris năm 1836. Lòng sùng kính đặc biệt này thực sự được nhiều người biết đến.

Kể từ đó, lòng sùng kính Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ dần dần lan rộng hơn trong Giáo Hội, đặc biệt từ khi Đức Mẹ hiện ra tại Fatima.

Sự khác biệt chủ yếu giữa lòng sùng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu và Trái Tim Đức Mẹ – người liên quan Chúa Giêsu, nhấn mạnh Thánh Tâm Chúa tràn đầy yêu thương đối với nhân loại, nhưng tình yêu này phần lớn bị lãng quên hoặc bị từ chối, trong khi lòng sùng kính Trái Tim Đức Mẹ chú ý đến tình yêu mà Mẹ dành cho Chúa Giêsu, cho Thiên Chúa.

Do đó, tự nó không phải là kết thúc, vì thế tình yêu của Trái Tim Đức Mẹ được dùng để làm khuôn mẫu cho cách chúng ta nên áp dụng để yêu mến Thiên Chúa. Sự thật là Trái Tim Đức Mẹ tinh tuyền, vô nhiễm, nghĩa là Đức Mẹ hoàn toàn có thể thực sự yêu mến Chúa theo cách mà Ngài phải được yêu mến.

Việc tôn kính Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ thực sự là cách khác để tôn vinh Mẹ là người được tuyển chọn làm Mẹ Thiên Chúa, công nhận sự thánh thiện phi thường của Mẹ và tình yêu bao la mà Mẹ đã dành cho Chúa Giêsu với tư cách là Mẹ Ngài, Đấng được mời gọi chia sẻ và đồng hành trong cuộc khổ nạn cứu chuộc của Ngài.

Mục đích của việc sùng kính này là để hiệp nhất nhân loại với Thiên Chúa qua Trái Tim Đức Mẹ. Quá trình này liên quan các ý tưởng về sự tận hiến và đền tạ. Một người tận hiến cho Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ cũng giống như hoàn toàn tận hiến cho Thiên Chúa. Điều này liên quan món quà là chính mình, cuối cùng điều đó chỉ có thể thực hiện khi liên quan Thiên Chúa, và Đức Mẹ là trung gian của chúng ta trong tiến trình tận hiến này.

Vì có sự tương tự mãnh liệt giữa Chúa Giêsu và Mẹ Maria, việc dâng mình cho Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ được liên kết chặt chẽ với việc dâng mình cho Thánh Tâm Chúa Giêsu, mặc dù điều trước phụ thuộc vào điều sau. Nghĩa là, mặc dù việc tận hiến cho Trái Tim Đức Mẹ cuối cùng cũng hướng tới Thiên Chúa, nhưng đó là hành động được thực hiện qua Đức Mẹ.

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ CNA)

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan