SUY NIỆM CHÚA NHẬT XVI THƯỜNG NIÊN_C

15-07-2022 211 lượt xem

Lời Chúa: St 18,1-15;  Cl 1,24-28; Lc 10,38-42

Mục Lục

CHỌN PHẦN TỐT NHẤT - + ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

LẮNG NGHE và HÀNH ĐỘNG - Lm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

PHẦN KHÔN HƠN - Thomas Trầm Thiên Thu

LÀM VÌ CHÚA, CHO CHÚA và TRONG CHÚA! - Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

LỜI CHÚA LÀ NGỌN ĐÈN SOI CHO CON BƯỚC - Phêrô Phạm Văn Trung

NGHE và THỰC HÀNH - Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

CẦU NGUYỆN VÀ HOẠT ĐỘNG - Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

CHIẾC THANG NỐI TẬN TRỜI - Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng 

ĐÓN TIẾP ĐỨC KI-TÔ - Lm. Phêrô Phan Văn Lợi

LẮNG NGHE và TIẾP NHẬN - Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD

Thi ca: CHUYỆN KIẾP NGƯỜI - Viễn Dzu Tử

Thi ca: PHẦN TỐT NHẤT - (Thế Kiên Dominic)

-----------------------------------------------------------------------

CHỌN PHẦN TỐT NHẤT

Đoạn Tin Mừng chúng ta vừa nghe đi liền ngay sau dụ ngôn “Người Samari nhân hậu” mà chúng ta đã suy niệm Chúa nhật trước. Nếu dụ ngôn người Samari dạy chúng ta phải quan tâm đến những người xung quanh, thì câu chuyện về hai chị em ở làng Bếttania lại lưu ý chúng ta đặt trung tâm đời mình trên mối tương quan với Thiên Chúa. Từ một câu chuyện rất đơn sơ trong đời thường, Chúa Giêsu muốn giáo huấn chúng ta về sự lựa chọn ưu tiên trong cuộc đời.

Hai chị em, bà Mát-ta và bà Maria được diễn tả như hai nhật vật hoàn toàn khác nhau: Maria thinh lặng suy tư, Mátta lại nhanh nhẹn xốc vác; Maria suy tư sâu lắng, còn Mátta lại bận rộn ngược xuôi. Chúa Giêsu là trung tâm của mối quan tâm của hai chị em, vì cả hai người đều hướng về Người bằng hai cách thức khác nhau: Mátta phục vụ Chúa, còn Maria thì lắng nghe giáo huấn của Người. Cả hai người đều thiện chí và nhiệt tình đối với Chúa.

“Mátta, con lo lắng về nhiều chuyện quá! Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đã chọn phần tốt nhất”. Câu trả lời này của Chúa Giêsu có lẽ đã làm cho Mátta “chưng hửng”. Nhiều người chúng ta có thể cũng chung tâm trạng với bà. Làm sao để hiểu ý của Chúa qua câu trả lời này? Một số tín hữu, khi đọc đoạn Tin Mừng này, lại hiểu như sự so sánh giữa đời sống chiêm niệm và đời sống hoạt động trong ơn gọi của các dòng tu. Thực ra, câu chuyện này đưa ra một so sánh chứ không phải nhấn mạnh đến một mâu thuẫn. Mátta không phải là người tồi nhất và Maria cũng không phải là người tốt nhất, nhưng bà là người đã chọn phần tốt nhất. Trong câu chuyện này, Mátta đã làm một việc tốt, nhưng Maria lại làm một việc tốt hơn. Chúa Giêsu không coi nhẹ công việc của Mátta và coi trọng việc làm của Maria. Tuy vậy, Chúa vẫn coi việc lắng nghe Lời Chúa là việc ưu tiên. Maria đã chọn đúng phần ưu tiên đó. Maria đã chọn lựa ngồi bên chân Chúa và theo Chúa Giêsu, thì chọn lựa đó tốt hơn chọn lựa của Mátta. Đây chính là trung tâm và là giáo huấn của câu chuyện.

Trong Tin Mừng theo thánh Luca, sự ưu tiên dành cho Chúa luôn được khẳng định. Trước đó, ở chương 9, từ câu 57 đến câu 61, tác giả đã ghi lại ba trường hợp đến xin theo Chúa Giêsu. Các câu trả lời của Chúa đều nêu bật sự ưu tiên của người môn đệ là đi theo Chúa và tín thác nơi Người. Những ai theo Chúa Giêsu phải dành cho người tình yêu vượt lên trên tất cả những mối liên hệ máu huyết gia đình và bạn bè. Sự từ bỏ Chúa Giêsu yêu cầu đôi khi làm chúng ta ngạc nhiên: “Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được. Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được” (Lc 14, 26-27).

Hành động bận rộn để tiếp khách của Mátta không phải là điều đáng phê phán. Trái lại, còn được khen ngợi. Chúng ta có thể thấy điều đó qua Bài đọc I. Lòng mến khách của ông Abraham và bà Sara đã được Chúa thưởng công. Tác giả sách Sáng thế đã mô tả sự bận rộn của hai ông bà để đón tiếp Chúa, khi Ngài hiện ra tại cụm sồi ở Mam-rê. Chứng kiến sự tiếp đãi ân cần của ông bà, Chúa đã hứa ban cho ông bà một mụn con, điều mà ông bà hằng ao ước bấy lâu.  Hơn thế nữa, chính khi ân cần tiếp đón các vị khách mà ông bà được gặp gỡ Thiên Chúa. Chúa Giêsu sau này dạy chúng ta: chính khi chúng ta đón tiếp khách lạ, người nghèo, tù đày, đau khổ… là chúng ta đón tiếp Chúa, vì Người đồng hoá với những người bất hạnh này.

Thánh Phaolô lại “phục vụ” Chúa ở một phương cách khác. Thánh nhân khẳng định: chính Đức Kitô đang hiện diện giữa các tín hữu. Lòng nhiệt thành loan báo Chúa Giêsu đã giúp Phaolô có nghị lực để hứng chịu mọi gian nan đau khổ. Không những thế, ngài còn vui mừng được chịu đau khổ vì các tín hữu. Lời thánh Phaolô giúp chúng ta liên tưởng tới thánh Phêrô và các tông đồ đầu tiên, khi bị tra khảo đánh đập trước Hội đồng Do Thái, đã vui mừng và tự hào vì được chịu đau khổ vì Đức Giêsu (x. Cv 5,41).

Thông điệp mà Lời Chúa hôm nay muốn gửi đến chúng ta, đó là trong mọi sinh hoạt của cuộc sống, phải ưu tiên cho việc lắng nghe và thực hành Lời Chúa. Thực ra, một khi lắng nghe Lời Chúa, chúng ta sẽ đối xử tốt hơn đối với tha nhân. Thực hành Lời Chúa là nền tảng và là khởi đầu cho những hành động tốt đẹp. Mátta và Maria diễn tả hai khía cạnh của cuộc sống Kitô hữu. Cả hai đều giúp chúng ta gặp Chúa và gặp tha nhân. mục lục

+ ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

LẮNG NGHE và HÀNH ĐỘNG

Anh chị em thân mến,

Với dụ ngôn người Sa-ma-ri-a nhân hậu, Thánh Lu-ca đã nhấn mạnh đến việc phục vụ anh em, nhất là những ai bị tổn thương, để diễn tả lòng mến của Thiên Chúa tuôn chảy trong bản thân của người tín hữu. Hôm nay, qua hình ảnh và thái độ của Mát-ta và Ma-ri-a dành cho Chúa, Thánh Lu-ca không hề muốn phân biệt lối sống phục vụ và cuộc sống chiêm niệm như một số người vẫn chủ trương. Cả hai lối sống: cầu nguyện và hoạt động bổ túc cho nhau. Thật ra, qua câu chuyện và cách cư xử của Mát-ta và Ma-ri-a, Thánh sử muốn nhắn gửi các môn đệ một sứ điệp quan trọng: đó là phải lắng nghe lời Người, phải chú tâm để Người tiếp tục hướng dẫn.

Câu chuyện đón tiếp Chúa của hai chị em trong bài Tin Mừng cho chúng ta thấy sự khác nhau giữa Mát-ta và Ma-ri-a. Mát-ta quán xuyến mọi sự. Chị ta có hảo ý. Tuy nhiên vì lo lắng quá nên không nhận ra nhu cầu của Đức Giê-su, vị khách quí hôm nay đến thăm nhà của chị. Chị Mát-ta dành hết sức để chuẩn bị cho việc đón tiếp được hoàn hảo theo ý nghĩ của chị, cho nên chị không có khả năng nhận ra vị khách quí hôm nay muốn gì.

Trong khi đó thì Ma-ri-a không có gì hết, nên chỉ biết ngồi để lắng nghe Chúa. Thật ra, cô không lười. Cô đón tiếp Chúa bằng cả con tim, chú tâm đến sự hiện diện của Người, để mắt đến từng cử chỉ và lời nói của Người. Đối với cô, từ lúc Đức Giê-su bước chân vào nhà thì Người là tất cả. Còn Mát-ta, vì quá bận rộn nên không nhận ra Đức Giê-su là khách. Đức Giê-su đến thăm để bộc lộ ý muốn của Người cho hai chị em mà cô lại bận rộn như thế thì cho dù Người muốn cũng chẳng có cơ hội trao cho Mát-ta. Nói khác đi, vì quá bận rộn, Mát-ta chẳng còn tâm trí hay cơ hội nhận ra ý định của Chúa nữa.

Với cái nhìn nông cạn, chúng ta dễ dàng đồng ý với Chúa là Ma-ri-a đã chọn, không phải là phần tốt nhất mà còn dễ nhất nữa. Ma-ri-a chỉ việc ngồi thừ ra đó, còn bao nhiêu việc tất bật khác thì Mát-ta ôm trọn, thật là khó khăn! Nhưng suy nghĩ kỹ, chúng ta có thể thấy, phần việc của Ma-ri-a khó khăn hơn nhiều trong hai phần việc ấy. Gạt bỏ công việc của mình và chú tâm hoàn toàn vào người khác không phải là việc dễ đâu. Đem sự chú tâm trọn vẹn ấy vào Thiên Chúa lại càng khó hơn. Nhưng đó mới là phuơng thế tuyệt hảo nhất trong việc hiệp thông để sinh ra lợi ích cho bản thân mình và tha nhân.

Thưa anh chị em,

Như vậy, sự bận rộn trong cuộc sống để hoàn thành việc của mình mà không nhận ra nhu cầu của người thân để quan tâm thì cũng giống như việc chạy đôn chạy đáo mà Mát-ta thể hiện hôm nay. Kết quả mà họ đạt được cũng không đáng khích lệ. Sau đây là một thí dụ.

Có một gia đình kia. Anh chị đã sống với nhau trên hai mươi năm trời và đã có với nhau ba người con. Họ gặp nhau, yêu nhau rồi cưới nhau. Khi mới cưới, vì trách nhiệm và bổn phận đối với thân nhân của hai bên gia đình còn ở Việt Nam, và nhất là muốn tạo cho gia đình riêng của anh chị một nền tảng vững chắc; cho nên anh chị đã phải cầy cả đêm lẫn ngày, anh chị đã nỗ lực làm việc không biết mệt mỏi. Mỗi người một công việc. Cả anh và chị thành công trong sự nghiệp. Ai cũng làm chủ. Tuy nhiên cái giá phải trả cho sự thành công này cũng không nhẹ. Chỉ vì vật lộn với công ăn việc làm, anh chị không còn nhiều thời gian cho nhau. Về đến nhà chỉ biết ngủ. Mối dây tương quan trong cuộc sống vợ chồng giả như có thì cũng chỉ là bổn phận qua loa cho xong. Đối với con cái, anh chị đã nuôi nấng các cháu rập theo cung cách quản lý nhân viên; mấy người con của anh chị không được lớn lên trong vòng tay yêu thương, vì thế cách hành xử của các cháu cũng bộc lộ một sự thèm muốn được yêu thương!

Người ngoài nhìn vào tưởng họ hạnh phúc chứ ai nào ngờ cảnh ‘phòng không gối chiếc’ hay ‘đồng sàng dị mộng’ đã xẩy ra với họ từ lâu rồi. Giờ này chỉ còn lại là sự chịu đựng cho qua khỏi kiếp này. Cái giả phải trả cho sự bận rộn trong cuộc sống mắc đến độ khi nhìn lại cũng chẳng còn biết làm thế nào để sửa chữa. Thật tội nghiệp!

Trong việc xây dựng mối dây tương quan giữa Chúa và ta cũng thế. Chúng ta đến với Chúa trong lúc bận rộn thì còn giây phút hay tâm tình nào dành cho Ngài đây! Sau đây là một trong những thói quen mà nhiều người đã vấp phải.

Có một bà thưa rằng: “Thưa cha, con đã cầu nguyện hầu như không ngừng suốt đời, và con chưa bao giờ có cảm giác gì về sự hiện diện của Thiên Chúa”. Linh mục đó mới hỏi: “Con có để cho Thiên Chúa có cơ hội lên tiếng không?”. Bà nói: “Ồ không, con đã nói với Người suốt thời gian ấy. Như thế không phải là cầu nguyện sao?” Vị Linh mục đó trả lời: “Không, tôi không nghĩ như thế,” rồi nói tiếp: “Bây giờ, tôi xin đề nghị với cụ thế này nhé: mỗi ngày, cụ hãy dành riêng năm hoặc mười phút để chỉ ngồi trước mặt Thiên Chúa”. Thưa cha, ngồi như thế dễ buồn ngủ lắm! Vị linh mục ôn tồn đáp: “Bà ơi, ngủ trong bàn tay yêu thuơng của Chúa là một hồng ân đấy, bà cứ tập đi.”

Và bà đã làm như thế. Kết quả là gì? Không lâu sau, bà ta trở lại và nói: “Thưa Cha, thật lạ lùng, khi con cầu nguyện cùng Thiên Chúa, nói cách khác khi con nói với Ngài, con không thấy điều gì. Nhưng khi con ngồi thinh lặng, yên tĩnh, mặt đối mặt với Ngài, con cảm thấy được bao trùm bởi sự hiện diện của Ngài”.

Thưa anh chị em,

Ma-ri-a đã chọn phần tốt nhất. Cô đã không nói gì nhưng trao trọn vẹn tấm lòng và con tim cho Chúa để Chúa họat động. Còn Mát-ta thì bận rộn để phô trương thanh thế, muốn chứng minh rằng mình đã quá đầy đủ, làm việc gì cũng hòan hảo thì Chúa còn làm đuợc gì nữa.

Ma-ri-a ngồi duới chân Chúa bộc lộ tâm tình lệ thuộc; và lắng nghe để nhận chỉ thị và huấn lịnh của Chúa. Còn Mát-ta lại bận rộn rồi yêu cầu Chúa làm điều cô muốn: “nói em con giúp con”.

Như Ma-ri-a chúng ta hãy lệ thuộc vào Chúa.

Giống Ma-ri-a chúng ta hãy lắng nghe Lời Người chỉ dậy. Và, Chúa sẽ huớng dẫn, thúc đẩy và tác động để chúng ta trở thành những Mát-ta, những Sa-ma-ri-a sống động.

Như thế, hãy ngồi để lắng nghe Chúa dậy như Ma-ri-a, rồi với lòng hiếu khách chúng ta cùng đứng dậy, noi gương người Sa-ma-ri-a và Mát-ta, đón tiếp và phục vụ Chúa trong anh em mình nhé. Amen! mục lục

Lm. Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

PHẦN KHÔN HƠN

Trong cách so sánh có dạng nhất, hơn – kém, và bằng. Nói văn vẻ, đó là so sánh cực cấp, tương đối và đồng đẳng.

Trong câu chuyện về hai chị em Mácta và Maria (Lc 10:38-42), Chúa Giêsu đã nói về cô em Maria: “Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đã CHỌN PHẦN TỐT NHẤT và sẽ không bị lấy đi.” Chúa Giêsu xác định việc lắng nghe lời Ngài là PHẦN TỐT NHẤT. So sánh cực cấp nghĩa là tuyệt đối, không gì hơn nữa. Dĩ nhiên Ngài không có ý chê Mácta, chê cách hoạt động.

Mỗi hoa mỗi vẻ, mỗi người mỗi tính. Hai chị em gái là hai con người, với hai động thái, hai phong cách phục vụ. Cả hai người đều là phụ nữ, phải chăng Thiên Chúa đã tiền định tinh thần phục vụ nơi phụ nữ? Rất có thể, nhưng chúng ta lại có xu hướng coi thường phụ nữ, coi thường những người phục vụ. Nếu vậy thì trái ngược với ý Chúa. Cách nào cũng cần, nhưng vấn đề là lúc nào nên áp dụng cách nào.

Thánh Luca cho biết rằng Chúa Giêsu vào làng kia – tức là làng Bêtania. Ngài vào nhà người thân quen, nhà này có ba chị em là Mácta, Maria và Ladarô. Cô Mácta đón Ngài vào nhà. Sau đó, cô em Maria cứ ngồi bên chân Chúa mà nghe Ngài dạy bảo. Không biết hôm đó cậu Ladarô đi đâu mà không thấy xuất hiện. Cô Mácta tất bật lo việc phục vụ, nấu nướng.

Có lẽ làm một mình cũng mệt, thế nên cô nói với Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, em con để mình con phục vụ, mà Thầy không để ý tới sao? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay!” Nhưng Ngài nói ngay: “Mácta ơi! Cô băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá! Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi.” Chắc hẳn Chúa Giêsu không có ý chê những người lo việc bếp núc, lo phục vụ ở “hậu trường,” mà Ngài chỉ nhắc khéo là “đừng thái quá.” Nếu quá chú trọng cái phụ thì sẽ xao lãng cái chính, cái cần hơn.

Trong cuộc sống, chúng ta thấy rằng nếu không có những người dựng cảnh sân khấu thì vở diễn không thể ra mắt công chúng, không có người lồng tiếng thì bộ phim không thể trình chiếu, không có người nấu nướng thì không thể có bữa tiệc ngon,… Có rất nhiều dạng khác cũng vậy. Công việc phụ mà thực sự quan trọng. Đặc biệt về tâm linh, phục vụ là một ơn gọi. Bất cứ ai cũng có ơn gọi này. Chúa Giêsu luôn đề cao tinh thần phục vụ: “Ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em.” (Mt 20:26; Mc 10:43)

Nói chung, Chúa Giêsu muốn mọi người “phục vụ chứ KHÔNG hưởng thụ.” (Mt 20:28; Mc 10:45) Nhưng cũng phải lưu ý đến tinh thần phục vụ: Tận tâm vì Chúa chứ không vì thứ gì khác. Vả lại, tín nhân không thuộc về thế gian này, mà thuộc về “cõi trên” – Thiên Đàng, Nước Trời. Cuộc đời này chỉ là cõi tạm, là hành trình quá độ, là “ngưỡng vượt qua” để vào cõi vĩnh hằng, về quê hương đích thực.

Cha sinh con, trời sinh tính. Chẳng ai giống ai, ngay cả anh chị em trong một gia đình cũng mỗi người một tính nết, thậm chí phong cách còn trái ngược nhau. Nhà giáo dục William Arthur Ward (1921-1994, Hoa Kỳ) nhận định: “Chúng ta phải im lặng trước khi có thể lắng nghe. Chúng ta phải lắng nghe trước khi có thể học hỏi. Chúng ta phải học hỏi trước khi có thể chuẩn bị. Chúng ta phải chuẩn bị trước khi có thể phụng sự. Chúng ta phải phụng sự trước khi có thể dẫn đường.”

Thiên tài đa năng Johann Wolfgang von Goethe (1749-1832, người Đức) nói: “Đời tôi chẳng là gì nếu tôi không còn hữu ích cho người khác.” Sống hữu ích cho người khác là sẵn sàng giúp người khác khi cần, tức là phục vụ. Phụng sự là phục vụ hết lòng: phụng sự Thiên Chúa, phụng sự nhân loại, phụng sự tổ quốc, phụng sự lý tưởng,... Đó là dạng phục vụ “cao cấp,” phải có lòng khiêm nhường mới khả dĩ phục vụ vô điều kiện.

Tinh thần phục vụ của Tổ phụ Ápraham dành cho khách đến nhà được kể lại trong trình thuật St 18:1-10 rõ ràng: Đức Chúa hiện ra với ông Ápraham tại cụm sồi Mamrê, khi ông đang ngồi ở cửa lều, vào lúc nóng nực nhất trong ngày. Ông ngước mắt lên thì thấy có ba người đứng gần ông. Vừa thấy, ông liền từ cửa lều chạy ra đón khách, sụp xuống đất lạy và nói: “Thưa Ngài, nếu tôi được đẹp lòng Ngài, xin Ngài đừng đi qua mà không ghé thăm tôi tớ Ngài. Để tôi cho lấy chút nước, mời các ngài rửa chân rồi nằm nghỉ dưới gốc cây. Tôi xin đi lấy ít bánh, để các ngài dùng cho chắc dạ, trước khi tiếp tục đi, vì các ngài đã ghé thăm tôi tớ các ngài đây!” Khách trả lời: “Xin cứ làm như ông vừa nói!”

Theo phong tục của người Do Thái, chủ nhà rửa chân cho khách khi họ tới nhà. Chúa Giêsu đã dùng phong tục này để dạy chúng ta bài học yêu thương và phục vụ trong khi Ngài cùng ăn mừng Lễ Vượt Qua với các môn đệ, và đó là Bữa Tiệc Ly.

Không dễ thực hiện việc rửa chân mặc dù đó là điều bình thường. Quả thật, những gì xem chừng là đơn giản nhất thì lại phức tạp nhất. Những chuỗi DNA rất đơn giản mà lại liên kết thành sự sống kỳ diệu, con người không thể làm được, có sẵn đó mà tìm hiểu cũng chỉ hiểu phần nào, không thể thấu suốt. Thế mà vẫn có những người không muốn tin vào Thiên Chúa. Kỳ quặc hay cố chấp?

Với lòng hiếu khách, ông Ápraham vội vã vào lều tìm bà Sara, bảo bà lấy ba thúng tinh bột làm bánh đãi khách. Còn ông đi bắt một con bê mềm và ngon, giao cho người đầy tớ làm thịt. Ông còn lấy sữa chua, sữa tươi và thịt bê đã làm mà đãi khách. Ông đứng hầu dưới gốc cây khi khách dùng bữa. Phong cách phục vụ của ông Ápraham vừa chu đáo vừa khiêm tốn. Thật đáng noi gương ông!

Khi khách hỏi về bà Sara, ông nói rằng bà xã ở trong lều. Khách cho biết điều quan trọng: “Sang năm, tôi sẽ trở lại thăm ông, và khi đó bà Sara vợ ông sẽ có một con trai.” Vô cùng kỳ lạ, bởi vì lúc này ông Ápraham đã 75 tuổi và bà Sara đã 70 tuổi. Hai vợ chồng già còn son này cũng vẫn cầu xin có con từ lâu lắm rồi. Lời hứa kia là điều quá lạ lùng đối với phàm nhân, nhưng đối với Thiên Chúa thì chẳng lạ lùng gì, bình thường mà thôi.

Thánh Vịnh gia nói: “Van nài liền được cứu nguy, đã không thất vọng mỗi khi cậy Ngài.” (Tv 22:6) Bởi vì “Chúa gần gũi những tấm lòng tan vỡ, cứu những tâm thần thất vọng ê chề.” (Tv 34:19) Vợ chồng ông Ápraham luôn tín thác vào lòng Chúa thương xót, và họ đã được mãn nguyện nhờ họ tin cậy vững lòng.

Ai là người được vào ngụ trong nhà Chúa và được ở trên núi thánh của Ngài? Thánh Vịnh gia cho biết: “Là kẻ sống vẹn toàn, luôn làm điều ngay thẳng, bụng nghĩ sao nói vậy, miệng lưỡi chẳng vu oan, không làm hại người nào, chẳng làm ai nhục nhã.” (Tv 15:2-3) Những người ăn ngay nói thật thì không dám mon men tới đường lối xấu xa. Chắc chắn như vậy. Họ “coi khinh phường gian ác, trọng ai kính Chúa Trời, lỡ thề mà bị thiệt, thì cũng chẳng rút lời, cho vay không đặt lãi, chẳng nhận quà hối lộ mà hại đến người ngay.” (Tv 15:4-5a) Người Việt rất thực tế khi ví von: “Tránh voi chẳng xấu mặt nào.”

Những người công chính là những người của Chân Lý, Công Lý, và Bát Phúc. Họ luôn hết lòng phụng sự Thiên Chúa, với tư cách là con cái của Ngài, chắc chắn rằng họ “không hề nao núng, chẳng hề chuyển lay bao giờ.” (Tv 15:5b) Điều quan trọng và diễm phúc là họ đã có “thẻ xanh” và sẽ chính thức trở nên Công Dân Nước Trời khi hoàn tất hành trình trần thế.

Là người đã có kinh nghiệm, Thánh Phaolô chân thành chia sẻ: “Giờ đây, TÔI VUI MỪNG ĐƯỢC CHỊU ĐAU KHỔ VÌ ANH EM. Những gian nan thử thách Đức Kitô còn phải chịu, tôi XIN MANG LẤY VÀO THÂN CHO ĐỦ MỨC, vì lợi ích cho thân thể Người là Hội Thánh. Tôi đã trở nên người PHỤC VỤ Hội Thánh, theo KẾ HOẠCH Thiên Chúa đã uỷ thác cho tôi, liên quan đến anh em: đó là tôi PHẢI RAO GIẢNG lời của Người cho trọn vẹn, rao giảng mầu nhiệm đã được giữ kín từ bao thời đại và qua bao thế hệ, nhưng nay đã được tỏ ra cho dân thánh của Thiên Chúa.” (Cl 1:24-26)

Phụng sự Thiên Chúa là như vậy, phụng sự Ngài qua việc phục vụ Giáo hội và phục vụ tha nhân. Mục đích phục vụ được Thánh Phaolô giải thích: “Người đã muốn cho họ được biết mầu nhiệm này phong phú và hiển hách biết bao giữa các dân ngoại: đó là chính Đức Kitô đang ở giữa anh em, Đấng ban cho chúng ta niềm hy vọng đạt tới vinh quang. Chính Người là Đấng chúng tôi rao giảng, khi khuyên bảo mỗi người và dạy dỗ mỗi người với tất cả sự khôn ngoan, để giúp mỗi người nên hoàn thiện trong Đức Kitô.” (Cl 1:27-28)

Hoàn thiện để nên thánh. Nhưng nên thánh một mình là ích kỷ, Ngài muốn chúng ta phải cùng dìu nhau lên Đỉnh Tình Yêu – cả Tabor và Canvê. Tương lai là Công Dân Nước Trời thì phải như vậy. Ước gì mỗi chúng ta đủ mạnh dạn và hãnh diện nói được như Thánh Phaolô: “Chính vì mục đích ấy mà tôi phải VẤT VẢ CHIẾN ĐẤU, nhờ sức lực của Người hoạt động mạnh mẽ trong tôi.” (Cl 1:29) Đó là phong cách phục vụ lẫn nhau, phục vụ vì Thiên Chúa chứ không vì bất cừ điều gì khác.

Phục vụ có nhiều dạng, quan trọng là cách phục vụ. Nhiệt thành và tự nguyện chứ không miễn cưỡng. Tài năng là món quà đi kèm với bổn phận phụng sự thế giới, đặc biệt là vinh danh Chúa chứ không vinh danh mình, bởi vì tài năng không phải tự mình có được, mà do Thiên Chúa trao ban. Nếu không được Thiên Chúa tác động, hướng dẫn và trợ giúp, không ai có thể làm được gì. Thật vậy, chính Chúa Giêsu xác định: “Không có Thầy, anh em chẳng làm gì được.” (Ga 15:5)

Lạy Thiên Chúa, xin ban ơn khôn ngoan và giúp chúng con phân định theo ý Ngài, biết chọn điều tốt nhất, hành động theo khả năng Ngài trao ban. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen. mục lục

Thomas Trầm Thiên Thu

LÀM VÌ CHÚA, CHO CHÚA và TRONG CHÚA!

Đọc bài Tin Mừng của Chúa Nhật hôm nay xong, tôi lại liên tưởng đến những Mác-ta ở trong dòng tu, trong cộng đoàn giáo xứ, trong các hội đoàn và trong các gia đình… Những Mác-ta thời nay đang hành xử và có những phản ứng na ná giống như bà Mác-ta khi xưa ở Bê-ta-ni-a:

• Cha A càu nhàu và bực bội với bề trên: “Tại sao con nhập dòng đã lâu năm, kinh nghiệm đời linh mục của con nhiều hơn cha B nhiều, tại sao cha không giao cho con trông coi giáo xứ đó? Còn anh ấy chỉ mới chịu chức được vài năm, chả có tí kinh nghiệm mục vụ gì cả, thì cha lại giao cho anh ấy một xứ vừa to vừa đông giáo dân, lại nằm ngay trung tâm thành phố nữa!”

• Anh B than thở: “Năm nào tôi cũng phải nai lưng ra làm cho Đại Hội Thánh Mẫu, nào là chuẩn bị thực phẩm, nào là chất hàng lên xe, nào là nấu nướng, nào là dọn dẹp…Tại sao cha không gọi mấy người khác đi để giúp cho giáo xứ? Giáo xứ này đâu phải là của riêng con hay của riêng gia đình con đâu mà!”

• Chị C bực bội nói với mẹ: “Bộ mấy người đó là con nuôi và chỉ có một mình con là con đẻ hay sao, mà cả tuần nay bố nằm bệnh viện, chẳng ai đến chăm sóc cho bố, chỉ loáng thoáng đến rồi biến mất! Cái gì cũng đến tay con cả! Con ở suốt cả tuần nay, thức suốt mấy đêm liền, chẳng ai vào thay thế cho con cả vậy?”

Thật đáng tiếc cho cha A, anh B và chị C! Họ đã vất vả, đã khó nhọc, đã cống hiến bao nhiêu là công sức cho hội dòng, cho giáo xứ và cho gia đình của họ, nhưng khi họ thốt lên những lời nói đầy mùi vị cay đắng, pha lẫn sự tức tối và ghen tị như vậy thì tất cả công đức của họ đều tiêu tan thành mây khói. Đáng tiếc hơn nữa, khi có sự ghen tị, bực bội, tị hiềm ở trong lòng như vậy thì cha A, anh B và chị C không thể nào có được sự bình an trong tâm hồn, họ khó có thể sống lạc quan và sẽ khó lòng đối xử hoà nhã, vui vẻ với những người mà họ đang bì tị! Và những công việc mà họ đang làm không thể nào sản sinh những hoa trái ngon ngọt. Bạn thân mến, để tránh được tính ghen tị, bực bội và giận hờn khi phục vụ, xin bạn hãy để ý đến ba điểm sau đây:

• Thứ nhất, trước khi làm bất cứ công việc gì, dù việc nhỏ hay việc lớn, dù tầm thường hay quan trọng, dù là làm cho gia đình hay cho cộng đoàn giáo xứ…bạn và tôi hãy xin Chúa ban ơn giúp sức, gìn giữ, và dâng công việc mình sắp làm để cầu nguyện cho một ý chỉ nào đó. Ví dụ như, cầu cho các linh hồn nơi luyện ngục, cho các linh mục sống thánh thiện, cho ơn gọi tu trì, cho ông bà, cha mẹ, cho con cái, cho các bệnh nhân, cho những người đang bỏ Chúa hay đang sống xa nhà Chúa…

• Thứ hai, khi phục vụ cho giáo xứ, khi chăm sóc ông bà cha mẹ, hay khi thăm viếng các bệnh nhân, khi làm việc thiện nguyện, làm việc bác ái…bạn và tôi đừng mong đợi lời khen ngợi hay tán dương của người đời. Dù những lời khen đó đến từ Giám Mục, linh mục hay là bề trên…bởi vì người đời khen thưởng thì chỉ tồn tại vài phút, vài ngày hay giỏi lắm thì vài tháng mà thôi. Hãy để Chúa khen thưởng mình thì mới có lợi lâu dài, có lợi đời đời. Vì chính Chúa Giê-su đã phán: “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng” (Mt 6:1).

• Thứ ba, khi làm việc, khi lao động, khi phục vụ, bạn và tôi hãy chú ý, và làm một cách tận tâm, làm cho thật chu đáo những công việc mà cha mẹ, cha xứ hay các đấng bề trên giao phó cho mình. Hãy làm với tất cả tấm lòng tri ân, yêu mến và cảm tạ. Hãy làm VÌ Chúa, làm CHO Chúa, và làm TRONG Chúa. Phục vụ và làm cho Chúa thì không bao giờ lỗ lã hay bị thiệt thòi cả, vì chính Ngài đã hứa: “Ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi…[thì sẽ] không mất phần thưởng đâu” (Mt 10:42).

Tôi tin chắc rằng, để ý đến và thực hiện được ba điều trên, thì bạn và tôi sẽ không phải là những Mác-ta thứ hai, nhưng tâm hồn của chúng mình sẽ được bình an, lạc quan, vui tươi và hạnh phúc. Bạn tin không? Nếu tin, thì xin bạn hãy cố gắng chú ý và cố gắng thực hiện ba điểm mà tôi vừa chia sẻ bên trên ngay từ ngày hôm nay nhé! Xin Chúa chúc lành và ban cho bạn những ơn lành hồn xác, để bạn luôn phục vụ với sự cậy trông, với tất cả tấm lòng yêu mến, khiêm nhường và làm tất cả vì Chúa, với Chúa và làm cho Chúa. Amen! mục lục

Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

Bản văn dụ ngôn về người Samaritanô nhân hậu mà chúng ta đã suy niệm tuần trước và việc Chúa Giêsu đến thăm Mátta và Maria ngày hôm nay là bổ sung cho nhau. Hai bản văn trình bày hai khía cạnh quan trọng của cùng một thực tại Kitô giáo: hành động giúp đỡ những người đang gặp khó khăn và lắng nghe lời Chúa. Hành động là kết quả của sự cam kết của chúng ta với người khác, nhưng nền tảng của hành động này là nghe lời Chúa. Thánh Luca, trong Tin Mừng của mình, đã đặt ngay sau dụ ngôn Người Samaritanô nhân hậu việc Chúa Giêsu đến thăm Mátta và Maria để nhấn mạnh tầm quan trọng của việc “ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Ngài dạy” (Luca 10: 39).

Trong Tin mừng, Chúa Giêsu dường như chỉ trích Mátta mải lo việc chuẩn bị bữa ăn sao cho tốt đẹp. Trong thực tế, bà tiếp đón Chúa, như Ábraham đã làm trong bài đọc đầu tiên:

“Chúa hiện ra với ông Ábraham tại cụm sồi Mamrê, khi ông đang ngồi ở cửa lều, vào lúc nóng nực nhất trong ngày. Ông ngước mắt lên thì thấy có ba người đứng gần ông. Vừa thấy, ông liền từ cửa lều chạy ra đón khách, sụp xuống đất lạy và nói: “Thưa Ngài, nếu tôi được đẹp lòng Ngài, thì xin Ngài đừng đi qua mà không ghé thăm tôi tớ Ngài. Để tôi cho lấy chút nước, mời các ngài rửa chân rồi nằm nghỉ dưới gốc cây. Tôi xin đi lấy ít bánh, để các ngài dùng cho chắc dạ, trước khi tiếp tục đi, vì các ngài đã ghé thăm tôi tớ các ngài đây!” Khách trả lời: “Xin cứ làm như ông vừa nói!”

Ông Ábraham vội vã vào lều tìm bà Xara mà bảo: “Bà mau mau lấy ba thúng tinh bột mà nhồi, rồi làm bánh.” Ông chạy lại đàn vật, bắt một con bê mềm và ngon, giao cho người đầy tớ, và anh này vội vã làm thịt. Ông lấy sữa chua, sữa tươi và thịt bê đã làm, mà đãi khách; rồi ông đứng hầu dưới gốc cây, đang khi khách dùng bữa” (Sáng thế ký 18: 1-8).

Cũng vậy, Chúa Giêsu Kitô không trách Mátta vì bà muốn đón tiếp khách, nhưng vì bà bận tâm, lo lắng quá nhiều. 

Bản văn này của Sáng thế ký 18: 1-8 được đặt song song với Tin Mừng Luca 10: 38-42 với Mátta và Maria. Ở cả hai bản văn này, vấn đề là tiếp đón Thiên Chúa vào đời sống của mỗi một người qua con người của Chúa Kitô. Maria là hình bóng của Ábraham và Mátta là hình bóng của Sara. Có người lo việc tiếp đãi và có người ở lại với khách để nói chuyện và lắng nghe vị khách ấy. Cả hai đều cần thiết và hữu ích, nhưng nói chuyện và lắng nghe vị khách cần phải ưu tiên hơn chỉ lo việc tiếp đãi. Đó là một câu châm ngôn cổ trong Kinh thánh: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn sống nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra” (Đệ nhị luật 8:3) sau này được Chúa Giêsu lấy lại: “Đã có lời chép rằng: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra” (Mátthêu 4: 4). Sáng thế ký 18: 1-8 và Luca 10: 38-42 minh họa câu châm ngôn này, sự sống là nhờ của ăn nhưng trên hết là nhờ vào kết quả của Lời Thiên Chúa, như trong công trình sáng tạo, nơi đó hành động sáng tạo là bởi Lời: “Thiên Chúa phán: “Phải có ánh sáng.” Liền có ánh sáng… Thiên Chúa phán: “Phải có một cái vòm ở giữa khối nước, để phân rẽ nước với nước… Thiên Chúa phán: “Nước phía dưới trời phải tụ lại một nơi, để chỗ cạn lộ ra….” (Sáng thế ký 1: 1-31).

Một vị khách được thết đãi bữa ăn ngon nhất nhưng lại ở một mình bên bàn ăn, sẽ có nguy cơ cảm thấy cô độc và không thể vui vẻ mà ăn uống. Sự tiếp đón trên hết là sự chia sẻ và đối thoại, không chỉ là thức ăn mà còn là những gì sưởi ấm trái tim và tâm hồn, là cuộc gặp gỡ giữa cõi lòng với Thiên Chúa.

Bữa tiệc Thánh Thể, vốn là thực tại của chúng ta về những gì Abraham và Maria đã sống, cần phải dẫn đến việc cầu nguyện và đối thoại thân mật với Thiên Chúa mà chúng ta đã nhận lãnh và không thể kết thúc bằng việc rước lễ xong rồi bỏ đi mà không nói một lời nào với nhau. Chúng ta luôn phải nhớ rằng cuộc gặp gỡ diễn ra trước hết là nhờ Lời, ngay cả khi bữa ăn là dịp cho Lời này được bộc lộ. 

Trong sách Khải Huyền, Thánh Gioan đã dùng một hình ảnh đẹp để mô tả đời sống Kitô hữu: “Này đây Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy, và người ấy sẽ dùng bữa với Ta” (Khải Huyền 3,20).

Chiêm niệm và hành động là hai mặt của cùng một đồng tiền.  

Lời Chúa làm sáng tỏ những ưu tiên của chúng ta và thay đổi thái độ của chúng ta đối với người khác và đối với Chúa. Lời Chúa mang lại ý nghĩa cho các sự kiện hàng ngày, bao gồm cả niềm vui lớn cũng như đau khổ, bệnh tật và cái chết. 

Thánh vịnh đúng khi nói: “Lời chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi” (Thánh vịnh 119: 105). Trong những ngày nắng đẹp cũng như đêm đen tối, Lời Chúa chỉ đường cho tôi, đề xuất hướng đi tôi cần theo. Lời Chúa đối với tôi là “đường, sự thật và sự sống” (Gioan 14: 6).

Trong thế giới tiêu điều của chúng ta, nhiều người không còn biết chiêm niệm, tôn thờ và cầu nguyện… Cuộc chạy đua điên cuồng của cuộc sống, tiền bạc, du lịch, rủi ro làm cho chúng ta mất đi tinh thần hướng nội và khiến chúng ta bị giảm sút và hời hợt. Nếu tâm linh bị bóp nghẹt, một khoảng trống và sự mất cân bằng nguy hiểm sẽ được tạo ra. 

Do đó, vấn đề không phải là đối lập Mátta là con người hoạt động với Maria là con người chiêm niệm mà là hiểu rằng hai người phụ nữ này đại diện cho hai khía cạnh quan trọng của đời sống Kitô hữu của chúng ta. 

Các vị thánh vĩ đại hiểu rất rõ chân lý Tin Mừng này: Thánh Inhaxiô Loyola nói với các tu sĩ Dòng Tên của ngài rằng họ phải là “những người chiêm niệm trong hành động” và Thánh Bênêdictô đã xây dựng tất cả linh đạo Kitô giáo trên hai trụ cột của cầu nguyện và của hành động: “ora et labora”. 

Hôm nay, chúng ta được mời gọi đánh giá lại khía cạnh chiêm niệm của đời sống Kitô hữu của chúng ta, để trả lại ưu tiên cho cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa trong cầu nguyện và trong suy niệm, để làm cho lời Chúa trở nên của ăn hàng ngày. 

Trong dụ ngôn về người gieo giống, Chúa Giêsu cảnh báo chúng ta rằng “những nỗi lo lắng về cuộc sống” có thể dễ dàng làm cho hạt giống Lời Chúa bị bóp nghẹt: “Hạt rơi vào bụi gai: đó là những kẻ nghe, nhưng dọc đường bị những nỗi lo lắng và vinh hoa phú quý cùng những khoái lạc cuộc đời làm cho chết ngộp và không đạt tới mức trưởng thành”  (Luca 8, 14) và Ngài sẽ mạnh mẽ nhắc lại rằng chúng ta không được để “lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời, kẻo Ngày ấy như một chiếc lưới bất thần chụp xuống đầu anh em” (Luca 21:34). Người nào nghe lời Chúa thì giống như người xây nhà trên đá: “Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì ví được như người khôn xây nhà trên đá” (Mátthêu 7: 24).

“Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi”. Đây là điều mà Tin mừng hôm nay dạy chúng ta. mục lục

Phêrô Phạm Văn Trung (theo cursillos.ca)

NGHE và THỰC HÀNH

Tin mừng hôm nay kể chuyện hai chị em Matta và Maria đón tiếp Chúa Giêsu, mỗi người mỗi cách. Cả hai cùng đón tiếp Chúa, nhưng Chúa lại nhẹ nhàng trách Matta quá tất bật, bận tâm phục vụ và khen Maria ngồi bên chân Chúa, lắng nghe Lời Chúa. Phải chăng qua đó Chúa đề cao con đường chiêm niệm, cầu nguyện hơn là sống hoạt động tông đồ bên ngoài? Và như thế, có gì mâu thuẫn với lời Chúa dạy phải cứu giúp anh em trong “dụ ngôn người Samatitanô nhân hậu” của Tin mừng tuần trước?. Thực ra, tiếp đón Chúa Giêsu như hai chị em Matta và Maria là đáng quý. Cả hai đã dành cho Chúa một sự tiếp đón nhiệt tình, thân mật. Matta lo việc bếp núc, chuẩn bị bữa cơm. Maria ngồi dưới chân Chúa lắng nghe. Mỗi người một cách, cố gắng làm vui lòng người khách đặc biệt với dáng vẻ uy nghi cao quý siêu thoát đang ghé thăm gia đình. Chúa Giêsu tán thưởng cả hai. Cả hai đã minh hoạ đầy đủ trọn vẹn Lề Luật của Thiên Chúa là kính mến Thiên Chúa và yêu thương tha nhân. Hành động của Matta và Maria là hai yếu tố cần thiết, nhưng có sự cần thiết hơn trước khi hành động là lắng nghe.

Maria ngồi bên chân Chúa với tâm thế lắng nghe. Cô không làm gì, không nói gì, chỉ ngồi nghe. Cô đón tiếp Chúa Giêsu với một phong cách tốt nhất.

Matta lo việc bếp núc, phục vụ ăn uống. Có lẽ Matta ganh tị với em nên khiếu nại với Chúa: "Thưa Thầy, em con để một mình con phục vụ mà Thầy không để ý tới sao? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay". Matta trách em, nhưng cũng là một cách kể công và khoe mình quan trọng và có thể coi đó như một lời trách khéo đối với Chúa Giêsu.

Nhưng Chúa nhẹ nhàng đáp lại: "Matta, Matta ơi, con lo lắng bận rộn nhiều chuyện quá! Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai lấy mất". Chúa đã khen Maria biết chọn phần tốt nhất. Chọn phần tốt nhất không phải là chọn làm nhiều, nhưng là biết nghe, hiểu và làm theo ý Chúa. Việc lắng nghe để nhận ra thánh ý Chúa nhiều khi đòi hỏi người ta phải biết cầu nguyện, phải giữ một tâm hồn thanh tĩnh và phải biết tập trung cao độ để nhận ra được thánh ý Chúa.

Người ta thường giải thích câu nói của Chúa Giêsu như một sự đề cao chiêm niệm trên hoạt động. Matta tiêu biểu cho đời sống hoạt động, lo lắng về những nhu cầu vật chất. Maria tiêu biểu cho đời sống chiêm niệm, lắng nghe Lời Chúa, cầu nguyện. Trên thiên đàng người ta chỉ còn chiêm ngắm Thiên Chúa trong niềm hạnh phúc vĩnh cữu. Như thế, Maria đã đạt tới cùng đích của đời sống Kitô hữu. "Phần hơn" của cô là ở chỗ đó. Có Chúa rồi thì còn gì hơn nữa!

Chúa Giêsu đón nhận sự phục vụ ân cần của Matta và đưa ra bậc thang giá trị, cần “chọn phần tốt nhất”. Chọn Lời Chúa và lắng nghe. Đó chính là “phần tốt nhất” như lời Tv 119: “Lạy Chúa, con đã nói, phần của con là tuân giữ Lời Ngài”. Lắng nghe Lời chính là xây dựng nhà mình trên đá (Lc 6,47-49). Lắng nghe Lời giúp tâm hồn trở thành mảnh đất trổ sinh hoa trái (Lc 8,4-15). Hạnh phúc của Đức Maria là “lắng nghe Lời Thiên Chúa và đem ra thực hành” (Lc 11,27-28).

Đối với Chúa Giêsu, cả hai cách phục vụ của Matta và Maria đều cần thiết và bổ túc cho nhau. Ðiều Chúa muốn nhắc cho Matta là: việc cốt yếu đối với người môn đệ là “nghe Lời Chúa và đem ra thực hành”. Nhiều lần, Chúa nói về điều cốt yếu ấy: "Phúc cho ai nghe Lời Thiên Chúa và đem ra thực hành" (Lc 11,28); "Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành" (Lc 8,21; Mt 12, 46-50; Mc 3, 31-35). Điều cốt yếu ở đây không phải là ưu tiên về thời gian (làm cái này trước rồi làm cái kia sau) hay số lượng (làm "việc Chúa" nhiều, làm "việc đời" ít)... nhưng ưu tiên về giá trị. Khi làm việc gì, nếu mình tận tình làm việc cho đẹp lòng Chúa, như Chúa muốn, thì mình vẫn đang chọn phần tốt nhất như cô Maria bởi vì mình vẫn đang qui chiếu về Chúa, đang lắng nghe lời Chúa và thi hành thánh ý Chúa về đời mình. Thánh Phaolô dạy: "Dù ăn, dù uống, dù làm bất cứ việc gì, anh chị em hãy làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa" (1Cr 10,31).

Sách Giáo Lý Công Giáo diễn tả: “cầu nguyện thế nào thì sống như vậy” (số 2725). Đời sống Kitô hữu đích thực vừa là một hoạt động có chiêm niệm vừa là một chiêm niệm có hoạt động. (Tông Huấn Giáo Hội tại Á Châu, số 23). Cầu nguyện và hành động đều rất cần thiết cho đời sống Kitô hữu. Cần thực hiện cách quân bình và điều hòa trong cuộc sống hàng ngày.

Hoạt động và cầu nguyện là nhịp sống đời Kitô hữu. Cầu nguyện là linh hồn của hoạt động và hoạt động là kết quả của cầu nguyện. Cầu nguyện làm nền tảng cho mọi hoạt động.Nhờ cầu nguyện nên việc phục vụ tha nhân được tốt hơn. Mẹ Têrêxa Calcutta và các Nữ tu dù bận rộn công việc hằng ngày vẫn luôn dành thời giờ tham dự Thánh lễ, chầu Thánh Thể. Mẹ luôn là gương sáng cho các Nữ tu, cầu nguyện trước khi hoạt động. Mỗi ngày dành một giờ chầu Mình Thánh Chúa, sau đó mới đến các nơi nghèo nàn ở Calcutta để chăm sóc những người nghèo khổ hoặc đi vào trong các căn nhà tồi tàn giúp những người hấp hối được chết lành.

Tham dự Thánh lễ chính là lúc chúng ta như Maria ngồi dưới chân Chúa Giêsu lắng nghe Lời Ngài. Đến với Chúa, xin đừng dè sẻn cò kè thời giờ, đừng lật đật vội vã đến trễ về trước. Xin đừng đến với Chúa chỉ vì bắt buộc, miễn cưỡng, sợ tội. Hãy đến với Chúa như một người con thảo, đến để gặp Chúa, lắng nghe Lời Chúa, đến là vì lòng yêu mến Chúa và muốn sống hiếu thảo với Ngài mà thôi.

Thánh lễ cũng chính là lúc Chúa đến thăm và ban ơn sủng cho chúng ta. Hãy quý trọng sự hiện diện của Chúa. Hãy tham dự tích cực, linh động, cầu nguyện sốt mến, thưa chuyện với Chúa. Lời Chúa và Thánh Thể ban thêm cho chúng ta đức tin, tình yêu, sức mạnh, lòng can đảm và nhiệt huyết tông đồ để chúng ta dấn thân phục vụ anh em.

Lạy Chúa Giêsu,

Khi bị bao vây bởi muôn tiếng ồn ào, xin cho con tìm được những phút giây thinh lặng.

Khi bị rã rời vì trăm công ngàn việc, xin cho con quý chuộng những lúc được an nghỉ trước nhan Chúa.

Khi bị xao động bởi những bận tâm và âu lo, xin cho con biết thanh thản ngồi dưới chân Chúa để nghe Lời Người.

Khi bị kéo ghì bởi đam mê dục vọng, xin cho con thoát được lên cao nhờ mang đôi cánh thần kỳ của sự cầu nguyện.

Lạy Chúa, ước gì tinh thần cầu nguyện thấm nhuần vào cả đời con.

Nhờ cầu nguyện, xin cho con gặp được con người thật của con và khuôn mặt thật của Chúa. Amen. (Mana). mục lục

Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

CẦU NGUYỆN VÀ HOẠT ĐỘNG

Cầu nguyện và hoạt động chắp lại với nhau thành đôi cánh giúp người tín hữu trở nên hoàn thiện, gặp được Chúa, đến với tha nhân, kiện toàn bản thân.

Abraham và Sara

Tổ phụ Abraham và Sara là đại diện cho lối sống này. Bài đọc I mô tả khi Abraham ngưới mắt lên thấy ba vị khách quí, ông sấp mình xuống van xin để được đón khách vào nhà, rồi gọi vợ là Sara: “Em ơi ra làm bánh, tiếp khách mau, anh đi bắt bê non làm thịt đãi khách” (x. St 18,). Chính ông đứng hầu khách nữa.

Tiếng cười vang dội sau bữa ăn vì tin vui đến. Một trong ba vị khách nói, bà sẽ sinh con và trở thành mẹ của nhiều dân tộc. Nghe tin ấy Bà cười phá lên. Vì dưới cái nhìn của chính bà thì lời này là không thể, vì ông đã già và bà đã lão. Nên sau này khi sinh con, ông bà đặt tên cho là “Anh cười”, tiếng Do thái là Isaac. Đây là kết quả của cầu nguyện và hoạt động song hành với nhau. Thiên Chúa hứa ban cho ông bà.

Marta và Maria

Hai phụ nữ này quê ở Betania, bà con với Chúa Giêsu. Hai bà với hai cách hành xử được người ta qui chiếu về hai cách sống và ơn gọi của người Kitô hữu là: chiêm niệm và cầu nguyện. Thánh sử Luca miêu tả họ như sau: Maria thì ngồi dưới chân Chúa “lắng nghe lời Người”, trong khi Marta bận rộn với nhiều việc phục vụ (x. Lc 10,39-40), nàng bận bịu tới độ hướng tới Chúa Giêsu và nói: “Lạy Thầy, em con để con hầu hạ một mình mà Thầy không quan tâm gì sao? Xin Thầy bảo em con giúp con với” (Lc 10, 40). Nhưng Chúa Giêsu dịu dàng quở trách: “Marta, Marta, con lo lắng bối rối về nhiều chuyện. Chỉ có một sự cần mà thôi, là con hãy nghỉ ngơi, và ngay cả điều quan trọng nhất, con hãy nghỉ ngơi bên cạnh Thày, chiêm ngắm Thầy và nghe Thầy nói” (Lc 10, 41).

Chính lời trên của Chúa Giêsu làm nảy sinh những khuynh hướng khác nhau. Có người cảm thấy tiếc cho Marta, vì Maria đã bỏ mặc tất cả mọi công việc cho Marta, trong lúc cô ta vui hưởng cuộc nói chuyện với Chúa Giêsu, thì lại được khen là người khéo chọn “phần tốt nhất”. Vậy là việc cô làm chưa phải là tốt nhất.

Trong thực tế, cả hai thái độ này đều cần thiết: tinh thần hiếu khách được biểu lộ cụ thể qua việc chuẩn bị bữa ăn, nhưng cũng được thể hiện không kém qua sự hàn huyên tâm sự. Chúa Giêsu đề cao thái độ của Maria, nhưng không hề giảm thái độ của Marta. Chúa không chê hoạt động, lại càng không trách sự tiếp đón quảng đại, Người chỉ muốn mượn hình ảnh của Maria để nói lên thái độ cơ bản con người phải có đối với Thiên Chúa.

Áp dụng

Phần lớn trong chúng ta, được Thiên Chúa đã kêu gọi sống như “Marta”. Nhưng cũng đừng quên rằng Chúa muốn chúng ta ngày càng như “Maria”: Đức Giêsu Kitô cũng mời gọi chúng ta “chọn phần tốt hơn” và không để cho bất cứ ai lấy mất.

Chúng ta nên nhớ rằng điều quan trọng nhất không phải là những gì chúng tôi có thể làm, nhưng là Lời Chúa soi sáng đời sống chúng ta, và do đó nhờ tác động của Chúa Thánh Thần mà việc chúng ta làm chất chứa tình yêu.

Chúa Giêsu không có nói suông, Người đã đi bước trước làm mẫu gương cho chúng ta trong đời sống lao động và cầu nguyện. Lần giở lại các trang Tin Mừng, chúng ta sẽ khám phá ra một ngày ở Caphácnaum được sánh ví như “ngày làm việc mẫu” của Chúa Giêsu. Trong ngày đó, chúng ta thấy Chúa Giêsu không chỉ làm việc liên lỉ, rao giảng Tin mừng, chữa lành bệnh hoạn tật nguyền cho dân chúng,… mà còn không ngừng kết hiệp với Chúa Cha qua đời sống cầu nguyện. (Mc 1, 29 – 39)

Không chỉ làm việc, Chúa Giêsu còn tìm mọi thời gian để cầu nguyện. Có thể nói, cầu nguyện là điều không thể thiếu trong đời sống tại thế của Chúa Giêsu. Người làm việc không ngừng, nhưng cũng kết hiệp với Chúa Cha cách liên lỉ. Chúng ta thấy Chúa Giêsu luôn kết hiệp với Chúa Cha, trò chuyện tâm sự với Cha của Người. Cầu nguyện không ngừng nhất là trong những công việc quan trọng cần đến sự cố vấn của Chúa Cha luôn là điểm nổi bật trong cuộc đời Chúa Giêsu. Chính vì thế, đời sống cầu nguyện của Chúa Giêsu là mẫu gương cho mỗi người chúng ta.

Chuyện kể rằng: Có một chàng thanh niên thông minh trí thức đi tìm thầy để học thêm, nhưng để gặp được thầy, anh phải qua sông, mà phương tiện chỉ là thuyền đò. Anh bước xuống thuyền của một ông già. Anh nhìn thấy trên mái chèo của ông lái đò, mái bên phải có hàng chữ (cầu nguyện), mái chèo bên trái mang chữ (lao động).  Chàng trai nhếch mép cười vào nói: Bố già ơi! Lẩm cẩm chậm tiến quá!  Đã lao động thì cần gì phải cầu nguyện nữa.

Ông lái đò chẳng nói gì cả, ông gác mái chèo cầu nguyện lên mạn thuyền và chỉ chèo với cái mái chèo lao động.  Ông chèo, chèo mãi … nhưng thuyền cứ quay tròn chứ không tiến lên phía trước.  Chàng trai hoảng hồn tưởng đò sắp đắm, liền kêu to: Ông ơi, ông làm gì vậy, sao ông lại chèo có một mái, ông chèo cả hai mái cho cân mau, thuyền đắm bây giờ. Ông nhẩn nha nói: thì cậu chẳng bảo tôi rằng, đã lao động thì cầu gì phải cầu nguyện nữa.

Ông bà anh chị em thấn mến, đời sống người kitô hữu chúng ta được ví như một chiếc thuyền lênh đênh trên biển cả thế gian này, để tới bến nước thiên đàng chúng ta rất cần hai mái chèo là “lao động”  và “cầu nguyện”.  Hai mái chèo cùng kết hợp hài hoà với nhau, thì khi điều khiển con thuyền mới mau cập bến. Nếu chỉ lao động làm ra nhiều của cải vật chất phục vụ cho cuộc sống mà không nghĩ tới việc cầu xin cùng Chúa, thì cũng như chèo đò với một cái mái chèo. Như mẩu chuyện trên, để từ bờ bên này sang bờ bên kia, cập bến bình an, đò cần phải hai mái chèo, chèo với một mái chèo “lao động” thì cái xuồng sẽ cứ mãi quay tròn, không thể tiến về phía trước để cập bến được. mục lục

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

CHIẾC THANG NỐI TẬN TRỜI

Đọc Cựu Ước, tôi thấy Chúa ban cho Tổ phụ Giacób có khả năng lắng nghe và thấu hiểu tiếng Chúa ở mức độ cao.

Chẳng hạn, trong một giấc mơ đêm, trên đường xa đến nhà cậu ruột là ông Laban, nhằm vâng lời cha là Issaác, cưới con của cậu làm vợ mình, Tổ phụ Giacób nhìn thấy chiếc thang cao tận trời. Trên đỉnh thang, có Thiên Chúa ngự. Tổ phụ cũng nhìn thấy đông đảo các thiên thần lên lên xuống xuống trên thang. 

Từ một giấc mơ, Tổ phụ đã không xem đó chỉ là giấc mơ. Tổ phụ nhìn xuyên thấu điều tưởng chừng chỉ là giấc mơ, để khám phá tình yêu của Thiên Chúa, để nhận ra Đức Chúa của cha ông mình luôn ở cùng mình. 

Tổ phụ cầu nguyện cùng Thiên Chúa ngay sau “biến cố” giấc mơ: “Nếu Thiên Chúa ở với tôi và giữ gìn tôi trong chuyến đi tôi đang thực hiện, nếu Người ban cho tôi bánh ăn áo mặc, nếu tôi được trở về nhà cha tôi bình an, thì Đức Chúa sẽ là Thiên Chúa của tôi” (St 29, 20-21).

Không chỉ ấp ủ lòng biết ơn Thiên Chúa, Tổ phụ Giacób còn lập bàn thờ để tỏ bày lòng biết ơn ấy. Nhờ khả năng lắng nghe và thấu hiểu tiếng Chúa ở mức độ cao, từ giấc mơ đẹp, Tổ phụ biết rằng, trên dặm trường xa, Chúa vẫn theo mình. Chúa không ngừng đưa bàn tay phù trợ bao bộc, đỡ nâng, che chở. 

Nhờ khả năng lắng nghe và thấu hiểu tiếng Chúa ở mức độ cao, Tổ phụ Giacób cảm nhận bình an của Chúa suốt hành trình đời mình. Tổ phụ luôn biết ơn Chúa, luôn trung thành vâng nghe thánh ý Chúa.

Hôm nay: 

1. Khi Chúa nói cho cả hai chị em Matta và Maria biết, “Chỉ có một sự cần mà thôi”, đó là hãy lắng nghe Lời Chúa, hãy uống lấy từng lời Chúa dạy, hãy nỗ lực làm cho Lời Chúa chi phối lẽ sống, hãy để cho Lời Chúa điều khiển mọi hành vi, mọi lời nói, mọi biểu cảm của mình.  

2. Là Chúa muốn nhấn mạnh: 

Chúng ta hãy bám lấy, hãy theo sát Lời Chúa trong suốt hành trình cuộc sống của mình. Cuộc sống đó sẽ là những nụ cười hay tiếng khóc, là lúc thăng hay lúc trầm, lúc khỏe mạnh hay yếu đau, lúc thành công hay thất bại, lúc bị phản bội hay được đón nhận, lúc nhận ra sự yêu đương hay lòng thù hận…

Hãy luôn hiểu rằng, Lời Chúa luôn vang lên mọi nơi mọi lúc, mọi hoàn cảnh, mọi cơ hội, dù đó là thời khắc tĩnh mịch y như hình ảnh chị Maria thanh thản, an nhàn, thoải mái, vô tư, hạnh phúc ngồi bên chân Chúa... 

Nhưng Lời Chúa vẫn vang vọng không ngừng giữa những tất bật, những ồn ào đầy bôn ba chật vật chẳng khác chi hình ảnh chị Matta bộn bề, khổ sở, trăm vất vả, ngàn lo âu...

Hãy khắc sâu tâm niệm này: Chúa không ngừng ở bên ta. Chúa vẫn luôn lên tiếng suốt dọc dài cuộc sống của ta trong mọi khoảnh khắc, mọi thời gian. Hiện diện của Chúa là hiện diện đầy. Chúa hiện diện bền bỉ, liên lỉ. 

Như vậy: 

- Ta lắng nghe Lời Chúa nói là lắng nghe qua từng thời gian, từng biến cố, từng hoàn cảnh của mình, hay của bất cứ ai, bất cứ nơi nào mà ta có mặt hay tham dự vào. Ta xin Chúa hãy dạy ta, hãy làm cho ta được sống theo thánh ý Chúa, sống theo Lời của Chúa.

Không thể lắng nghe và thấu hiểu tiếng Chúa ở mức độ cao như Tổ phụ Giacob, thì ít ra, ta cần tập cho mình thói quen lắng nghe Lời Chúa nói không trừ bất cứ thời gian nào, hoàn cảnh nào, biến cố nào.

- Thái độ của hai chị em Mattha, Maria và lời đáp“chỉ có một sự cần mà thôi” của Chúa Giêu, còn dạy ta hãy quân bình đời sống thường nhật với trách nhiệm Kitô hữu. 

Sự quân bình ấy giúp ta sống ơn gọi nên thánh giữa đời. Một mặt, ta không thể không làm lụng vất vả tạo ra cơm ăn áo mặc hằng ngày. Nhưng cũng không vì thế, biến mình thành kẻ suốt ngày chỉ “cơm-áo-gạo-tiền”, quên mất Thiên Chúa, quên mất nghĩa vụ làm người con thảo hiếu với Cha trên trời. Sự sống thân xác không bao giờ là lý do cho phép ta vịn vào ngụy biện cho lối sống nguội đạo, lạnh nhạt đức tin. 

Mặt khác, ta cũng không được nại vào sự cầu nguyện, chia sẻ Lời Chúa, dạy hay học giáo lý... mà quyên bổn phận thánh hóa lao nhọc khi phải sống vất vả giữa đời. 

Tập lắng nghe tiếng Chúa trong cuộc sống chính là “chiếc thang Giacób” nối lòng ta với tình yêu bền chặt của Chúa. Nhờ đó, ta có thể gặp và kết hiệp nên một cùng Chúa. 

Cần lắm việc chúng ta bắc một “chiếc thang” nối lòng mình đến lòng Thiên Chúa, để mãi trung thành trong đức thờ phượng, đức tin, đức cậy và lòng mến, dù cuộc sống có biến thiên đến mức nào đi nữa.

Hãy như Tổ phụ Giacób đã tạ ơn Chúa. Chúng ta cũng sẽ lập bàn thờ là chính tâm hồn mình, để thờ phượng Chúa. 

Có Chúa ngự nơi bàn thờ tâm hồn, chắc chắn ta sẽ thấu biết Lời Chúa phán xuyên qua chuỗi ngày sống của ta. 

Có Chúa làm khởi điểm và đích đến, có Lời Chúa làm điểm tựa cho sự sống là có tất cả lẽ sống, tình yêu sống, sự bình an lớn lao của tâm hồn, dù đó là lúc êm ả, lắng đọng hay chao đảo, mất phương hướng... mục lục

Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

ĐÓN TIẾP ĐỨC KI-TÔ

Một đan sĩ trẻ thắc mắc về câu khẩu hiệu của dòng: “Cầu nguyện và làm việc”. Vì vậy hôm nọ, vị đan viện phụ mời thầy chèo thuyền qua hồ cùng với người. Viện phụ chèo trước, nhưng với một mái chèo thôi. Hậu quả là chiếc thuyền cứ xoay lòng vòng, và họ chẳng tiến được chút nào hết. Đan sĩ trẻ liền nói: “Thưa cha, nếu không chèo bằng hai mái chèo, cha chẳng đến được đâu cả”. Viện phụ bấy giờ mới đáp: “Con có lý! Mái chèo bên phải là cầu nguyện, mái chèo bên trái là làm việc. Nếu không dùng cả hai một lượt, con sẽ xoay lòng vòng thôi”. Ở đây, ta nhớ lại lời thánh Phan-xi-cô Sa-lê-di-ô: “Mỗi Ki-tô hữu cần nửa giờ cầu nguyện riêng mỗi ngày, ngoại trừ khi chúng ta bận rộn; vì thế chúng ta cần một giờ”.

Câu chuyện trong bài Tin Mừng hôm nay cũng nói lên chúng ta chân lý ấy, qua thái độ của hai người bạn Đức Giê-su và qua câu tuyên phán của chính Người. Đức Giê-su lúc ấy đang trên đường lên Giê-ru-sa-lem, thực hiện một cuộc hành trình chiếm rất nhiều chỗ trong trình thuật của Lu-ca thánh sử. Hơn mười chương dài (Lc 9,51 đến 19,29). Nơi Chúa nhật 13, chúng ta thấy ngay sau khi được công nhận như Đấng Ki-tô của Thiên Chúa, Đức Giê-su đã quả quyết lên đường đi Giê-ru-sa-lem (x. Lc 9,51). Chúa nhật 14, chúng ta chứng kiến sứ vụ của 72 môn đồ (x. Lc 10,1-20). Chúa nhật mới rồi, chúng ta đã ở trên đường Giê-ri-cô, 30 km cách Giê-ru-sa-lem, để nghe dụ ngôn người Sa-ma-ri nhân hậu (x. Lc 10,25-37). Hôm nay, chúng ta dừng lại tại một ngôi làng không được gọi tên, song chính là Bê-ta-ni-a, cách trung tâm thủ đô 3km. Suốt trên con đường này, Lu-ca cho ta thấy Đức Giê-su đã tâm sự nhiều với môn đệ, chắc để chuẩn bị họ sống thời gian sắp tới, khi Người sẽ chẳng còn ở với họ nữa. Nói như thế có nghĩa là các giai thoại và lời tuyên phán đánh dấu từng quãng cuộc đăng trình này đều quan trọng.

Trước Hết Bằng Cách Nghe Lời Người

Khác hẳn với lần Đức Giê-su bị đối xử tệ bạc trong một thôn làng xứ Sa-ma-ri, hôm nay Người gặp được một ngôi nhà hiếu khách. Người quả không luôn bị xua đuổi, chẳng mãi lang thang trên đường... Có lúc Người dừng lại tại nhà bạn hữu để nghỉ ngơi, trò chuyện, chẳng vội vàng... thời gian dành cho tình bạn chẳng phải là thời gian mất đi!

Trên sườn đồi, cạnh con đường bụi bặm, ngôi nhà Người biết đang ở đó. Gần bên cửa sổ có chấn song, một cây táo trổ hoa đang tỏa hương ngào ngạt. Hôm ấy là mùa xuân và lễ Vượt qua đến gần. Đức Giê-su gõ cửa. “Shalom! Chào Thầy! Ô, vui quá, xin mời Thầy vào!”. Mác-ta và Ma-ri-a xuất hiện. Đó là hai chị em ruột. Họ có một em trai nữa, La-da-rô. Các Tin Mừng nói đến họ ba lần, và trong cảnh nào cũng thế, mỗi người bày tỏ tính khí điển hình của mình không thay đổi: Mác-ta hoạt động, Ma-ri-a hiền hậu. Thánh Gio-an, trong một câu ngắn, cho chúng ta biết: “Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta cùng hai người em là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô” (Ga 11,5). Dịp gia đình họ gặp tang, Gio-an nói Đức Giê-su đã khóc. Một lần khác, người ta thấy Mác-ta cũng đang dọn bữa, còn Ma-ri-a cũng “ngồi dưới chân Người” (Ga 12,2-3). Như thế, Đức Giê-su đã từng có vài bạn nữ. Chính tại nhà họ mà Người trở lại mỗi chiều trong tuần cuối cùng của mình trước khi chết (x. Mt 21,17; 26,6; Mc 11,11; Lc 19,29; Ga 11,1.18; 12,1). Thành thử đây ít nhất là một nơi Đức Giê-su đã có thể thưởng thức sự dịu dàng của tình bạn.

“Ma-ri-a ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người dạy. Còn Mác-ta thì tất bật lo việc phục vụ”. Hình tượng thật đẹp! Phải im lặng chiêm ngắm cảnh này càng lâu càng tốt. Cố gắng tưởng tượng mình đang ở trong căn phòng. Cố gắng tái dựng các cử chỉ, các chuyển động, các tiếng ồn, các mùi vị, các màu sắc, các khuôn mặt, các cõi lòng.

Đức Giê-su trò chuyện cùng Ma-ri-a đang ngồi bệt xuống đất dưới chân Người, đôi tai chăm chú. Họ nói gì với nhau? Giọng Người thế nào? Phải chăng Người kể lại với cô lần nữa dụ ngôn người Sa-ma-ri nhân lành? Phải chăng Người giải thích cho cô lần nữa các mối phúc? Phải chăng Người không ngớt nói lại với cô cách Người quan niệm các cội nguồn của hạnh phúc đích thật? Hay đúng nhất là Đức Giê-su đã thì thầm tâm sự với Ma-ri-a về cái chết và sự phục sinh của Người? Người lên “Giê-ru-sa-lem” chính là vì thế! Tâm tư Người đầy ứ chuyện này. Người đã nhiều lần thử chia sẻ ưu tư của mình với môn đệ, nhưng xem ra họ vẫn không hiểu. Với Ma-ri-a, biết đâu khi nghe tâm sự này, lại chẳng có một đồng cảm nhiệm mầu và tuyệt diệu do tình bằng hữu tạo ra? Dẫu sao, nhờ Mác-cô và Gio-an, chúng ta biết rằng người phụ nữ đầy trực giác này đã hiểu hơn những kẻ khác mầu nhiệm an táng và phục sinh của Đức Giê-su. Đức Giê-su sẽ trở lại Bê-ta-ni-a, ở nhà cô, trong những ngày trước lễ Vượt qua, và Ma-ri-a, rất dịu dàng, sẽ thực hiện trước một kiểu ướp xác bằng hương liệu...

Sau Đó Bằng Cách Phục Vụ Anh Em

“Mác-ta tiến lại mà nói: 'Thưa Thầy, em con để mình con phục vụ, mà Thầy không để ý sao? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay!'” Sự can thiệp này của Mác-ta nêu bật tất cả điểm khác biệt giữa hai chị em. Trước khi nghe Đức Giê-su trả lời, chúng ta chớ có dèm pha Mác-ta mà cần tỏ lòng khâm phục cô đã. Không nên đặt đối lập Mác-ta với Ma-ri-a. Mác-ta có ích. Việc phục vụ của cô là cần thiết. Đức Giê-su cũng được tôn vinh qua mọi thứ tình yêu “phục vụ” con người... “Các ngươi đã cho Ta ăn, các ngươi đã cho Ta uống, hãy đến hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc” (Mt 25,34).

“Chúa đáp: ‘Mác-ta! Mác-ta ơi! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá!’” Chúng ta không thể không nhận thấy sự long trọng của tước hiệu được Lu-ca dùng ba lần này: “Chúa”. “Chúa” chỉ Đức Ki-tô vinh hiển sau Phục sinh. Điều đó cho thấy quang cảnh chẳng những muốn kể cho chúng ta nghe một giai thoại lịch sử, dù thú vị. Một lần nữa, chúng ta đứng trước một “mạc khải”. Người sắp nói chính là Chúa vinh quang. Điều Người sắp nói rất quan trọng và phải được đón nhận “trong đức tin”. Tất cả trình thuật đi trước, mà dầu sao rất đơn giản, hướng đến lời tuyên phán sẽ thốt ra tự miệng Người.

Có thể ta đã chờ đợi Đức Giê-su kêu mời Ma-ri-a tỏ ra lịch sự với chị. Trong những trường hợp như vậy, Đức Giê-su đã thường yêu cầu chúng ta “phục vụ”, yêu mến. Rõ ràng, câu trả lời của Người ở đây nằm trên một mức độ khác hẳn. Đức Giê-su trách Mác-ta quá lo lắng và bận rộn. Đây là một trong những chủ đề ưa thích của Người. Người đã từng nói “các lo lắng và chuyện đời” có thể bóp nghẹt Lời Chúa được gieo trong một tâm hồn nào đó (x. Lc 8,14). Người sẽ yêu cầu các môn đệ chớ lo lắng về thức ăn áo mặc (x. Lc 12,22-26). Người sẽ chỉ thị cho các nhà truyền giáo là chớ lo lắng chuyện tự vệ khi họ bị cáo trước tòa án thế gian (x. Lc 12,11). Người sẽ nói là chớ “để lòng mình ra nặng nề vì lo lắng sự đời” trong khi chờ Con Người đến (x. Lc 21,34). Này bạn! chớ quên điều chủ yếu, Đức Giê-su bảo.

Điều Đức Giê-su kết án nơi Mác-ta không phải là công việc lẫn nhiệt tình đón tiếp của cô... nhưng là sự căng thẳng và bận rộn thái quá mà cô đặt vào đó. Hiển nhiên có một sự bực bội nào đấy khiến ta khép kín trong chính mình. Hãy đón nhận từ Chúa lời mời gọi của Người là biết chậm lại. Chúng ta trải qua thời giờ trong chạy nhảy, máy động, hối hả (sống vội). Thời gian nghỉ hè có thể càng trở thành thời gian để tìm lại sự quân bình của ta, để “sống” thay vì chạy! Này bạn! chớ quên điều chủ yếu, Đức Giê-su bảo.

Vậy cái duy nhất cần thiết ấy là gì? Đó là làm những gì Ma-ri-a làm: “Ngồi bên chân Chúa, nghe lời Người dạy dỗ”. Khi khẳng định cách triệt để và mạnh mẽ rằng đó là cái duy nhất chủ yếu của con người, Đức Giê-su đã ban một mạc khải. Vâng, Lời Chúa phải đi trước mọi ưu tư trần tục. Trong nhiều cơ hội khác, Đức Giê-su đã đưa ra cho ta cũng một đòi hỏi tương tự: “Người ta không chỉ sống nhờ cơm bánh” (Lc 4,4). “Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy” (Ga 4,34). Này bạn! chớ quên điều chủ yếu, Đức Giê-su bảo.

Đức Giê-su thành thử không gièm pha việc “phục vụ” Mác-ta cống hiến bằng cách bận rộn lo việc bếp núc. Nhưng ngay cả cái có giá trị nhân bản nhất cũng phải bỏ mà “theo Người” (x. Lc 5,11; 18,22; 9,61). Nghe Lời Chúa! Đấy là bổn phận đầu tiên của con người, của Ki-tô hữu. Đó là điều cần thiết duy nhất, tuyệt đối, triệt để, Đức Giê-su dạy. Có cầu nguyện thâm trầm thì mới phục vụ hữu hiệu. Có sống sâu xa với Chúa mới không sống hời hợt với con người. Có biết quỳ gối trước Thiên Chúa thì mới đứng thẳng trước thế gian. Một thánh lễ sốt sắng khởi đầu cho một ngày sống anh hùng... Và đây không phải là lần đầu tiên hay lần cuối cùng Người khẳng định điều này. Không nghe Lời Chúa, đó là xây nhà trên cát (x. Lc 6,47-49). Nghe Lời Chúa, đó là trở nên một mảnh đất sinh hoa quả (x. Lc 8,4.15). Hạnh phúc duy nhất đích thực của Bà Ma-ri-a, thân mẫu Đức Giê-su, chẳng phải là làm mẹ Người, nhưng là “nghe Lời Chúa và đem ra thực hiện” (x. Lc 11,27-28). Chúng ta yêu nghe Lời Chúa như thế nào? Phải chăng đó là “phần tốt nhất” của ngày sống chúng ta? Đâu là các ưu tiên của chúng ta? Đâu là điều chủ yếu? mục lục

LẮNG NGHE và TIẾP NHẬN

Bài Tin Mừng Luca Chúa Nhật hôm nay (Lc10:38-420 nói về cách tiếp khách. Cách tiếp khách này không giống như cách tiếp khách ở một xã hội bình thường. Nó có tính đặc thù riêng của nó.

Tiếp đãi khách đã được nói rất nhiều trong Kinh Thánh.  Cả Cựu Ước và Tân Ước. Mỗi cuộc tiếp đãi khách đều đưa lại kết quả tốt cho chủ nhà. Trong Tân Ước đãi khách được kể là một đặc tính bác ái (Mt 25:35). Chúa Giesu đã coi việc đãi khách là quan trọng trong những dụ ngôn Chúa kể (Lc 10:34-35; 11:5, v.v.). Đãi khách là phần chính yếu của sứ điệp Thiên Chúa (Luca 14:16; 12:37; 13:29 v.v.). Thánh Phaolo cũng thường làm như vậy trên hành trình rao giảng. Trước tiên ngài vào nhà của người Do Thái. Nếu họ không tiếp ngài vào và ở nhà dân ngoại (Cv 14:28; 15:33; 16:15, 34; 17:1ff; 18:3, 27; 21:16).

Sau này khi Giáo Hội lớn mạnh và lan rộng, vì nhu cầu, nhiều tổ chức từ thiện đã được thành lập. Viện dưỡng lão, viện tế bần, nhà nuôi trẻ, viện mồ côi, bệnh viện....cũng nằm trong diện tiếp đãi khách. Tổ chức ở Antioch vào thế kỷ 4 đã săn sóc mỗi ngày cả 3000 người khách lạ gồm những người bệnh tật và góa phụ.

Cuộc tiếp đãi Chúa Giesu của hai chị em Marta và Mary đã làm nổi bật sự khác biệt giữa việc “nghe lời Chúa” của Mary và nỗi “lo lắng” của Martha. 

Martha quá lo lắng vẻ bề ngoài vì đòi hỏi của phong tục, luật lệ và văn hóa xã hội. Nói vậy không có nghĩa thái độ của Martha là hoàn toàn sai. Nhưng vừa đủ thôi. Đâu cần thật sang để được tiếng thơm. Chúa trả lời Martha: “Martha! Martha! Chị lo lắng nhiều chuyện quá”. Thoạt nghe thì nghĩ Chúa có vẻ “bênh” Mary. Nhưng Chúa có lý, vì Chúa đặt vấn đề tâm linh quan trọng hơn vật chất. “Người ta không chỉ sống bằng cơm bánh, nhưng còn nhờ vào Lời từ miệng Thiên Chúa phán ra” (Mt 4:4). Vậy thì Mary ngồi nghe lời Chúa hẳn là quan trọng biết bao. Phần tốt hơn!

Câu chuyện chỉ là hướng dẫn hành động thế nào cho đúng và tốt hơn. Không cần cầu kỳ nhiêu khê. Chúa để ý xem chúng ta thi hành nhiệm vụ ra sao, tốt thế nào!

Hình ảnh “Mary ngồi dưới chân Thầy”quả là rất độc đáo, nói lên thái độ đặc biệt của chúa Giesu đối với những người đàn bà nói trong Tin Mừng Luca (Lc 8:2-3). 

Mary đã tiếp đón khách thích hợp nhất. Sự hiện diện của cô bên cạnh khách và chăm chú nghe khách nói chuyện đã khiến khách của cô vui. Martha và Mary là biểu trưng cho hai thái cực. Nội tâm và bề ngoài. Chính và Phụ.

Mấu chốt câu chuyện Tin Mừng này là“Tiếp Nhận”. Tiếp đãi khách, ở nhà mình hay ngoài cộng đồng là phải hiện diện với khách, lắng nghe họ nói xem họ muốn gì, như Mary đã làm trong câu chuyện Tin Mừng hôm nay. Lắng nghe Lời Chúa. Chọn phần chính. mục lục

Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD

 

CHUYỆN KIẾP NGƯỜI

[Niệm khúc Lc 10:38-42] 

Một hôm Chúa đến thăm nhà
Mác-ta rối rít pha trà, làm cơm
Ma-ri-a điềm đạm hơn
Trò chuyện với Chúa, không cần lăng xăng

Mác-ta “khó chịu” nói rằng:
“Mình con bận rộn đâu nhàn như em
Sao Thầy không nói em giùm
Mặc con chợ búa, làm cơm một mình?”

Chúa nghe vậy ngước mắt nhìn:
“Đừng lo quá chuyện thường tình thế gian
Chị lo đãi khách tiệc ngon
Ma-ri-a đã chọn phần tốt hơn”

Băn khoăn cuộc sống đời thường
Bình thường mà lại vô thường, Chúa ơi!
Lo toan hiện tại, tương lai
Miếng cơm, manh áo,… Tháng ngày gian nan

Ngược xuôi khắp nẻo đường trần
Mưa chiều, nắng sớm, phân vân đêm về
Con đâu khác chị Mác-ta
Vì lo sinh kế đôi khi quên Ngài

Thật lòng con chẳng đổi thay
Mong sống qua ngày, đừng quá gieo neo
Con không xin Chúa sang giàu
Cũng đừng bỏ mặc con nghèo quá thôi

Đời thường biết cậy nhờ ai?
Xin Ngài đừng để chơi vơi độc hành
Vô duyên gặp bước chông chênh
Xin Ngài chỉ dẫn đường lành, nẻo ngay

Nỗi buồn năm tháng vơi đầy
Đôi khi như kẻ ăn mày tình thương
Đa đoan một chuyến đời thường
Nhân tình thế thái bao vùng nghĩ suy

Thèm như chị Ma-ri-a
Được ở cận kề bên Chúa luôn luôn
Lắng nghe Ngài dạy sớm hôm
Kim ngôn thánh đức Ngài ban tuyệt vời

Con tin, cậy, mến Chúa Trời
Xin đừng trách cứ kiếp người lăng xăng
Ngài là Thiên Chúa vĩnh hằng
Xin thương đừng để bất thường đời con. 
mục lục

Viễn Dzu Tử

PHẦN TỐT NHẤT

(Phỏng theo Lc 10.38-42)

Nhà kia một chị một em
Thành tâm đón Chúa, Chúa bèn đến thăm
Mát Ta, người chị chuyên chăm
Luôn tay bận rộn việc làm tiếp tân.
Ma-ri-a mặc chị ân cần
Ngồi bên chân Chúa định thần lắng nghe
Lời Chúa răn dạy mọi bề
Khôn ngoan, tỉnh thức, chớ hề buông lơi.
Mác-ta bước tới, lạy Người:
Xin cho em nó giúp tôi chút nào
Tôi đang vất vả biết bao
Mà Thầy chẳng biết hay sao, thưa Thầy.
Chúa rằng: Hãy nhớ điều này
Mác-ta bận rộn điều này việc kia
Một điều cốt yếu hãy ghi
Ma-ri đã chọn: lắng nghe Tin Mừng.
Điều này tốt nhất vô song
Không ai cướp mất và không hao mòn
Hôm nay Thầy dạy các con…mục lục

(Thế Kiên Dominic)

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan