LÝ DO PHẢI ĐI LỄ

20-07-2024 3,848 lượt xem

Ảnh Đỗ Tùng

Dù bạn 8 tuổi hay 80 tuổi, có lẽ vào một thời điểm nào đó trong đời, bạn đã phải vật lộn với câu hỏi: “Tại sao phải đi Lễ?”

Đôi khi bạn có thể cảm thấy không muốn đi Lễ. Bạn có thể không thích âm nhạc hoặc bài giảng trong giáo xứ. Bạn có thể nghĩ Thánh Lễ nhàm chán. Bạn có thể cảm thấy như thể giáo xứ không chào đón bạn. Bạn có thể cố gắng tự thuyết phục rằng bạn có thể cầu nguyện tốt ở ngoài trời hoặc trong sự thoải mái tại nhà mình.

Mặc dù bạn biết rằng tham dự Thánh Lễ là điều tốt, nhưng bạn có thể tự khuyên mình không nên đi lễ bằng cách tập trung vào những điều tiêu cực. Lúc đầu, bạn có thể cảm thấy hơi tội lỗi, nhưng cuối cùng, bạn có thể biện minh cho quyết định của mình bằng cách tự thuyết phục rằng bạn quá bận, quá mệt mỏi, quá buồn chán hoặc quá thất vọng. Khi điều đó xảy ra, bạn đã bỏ lỡ món quà tuyệt vời mà Thiên Chúa ban cho chúng ta qua Bí tích Thánh Thể.

Nếu bạn không muốn tham dự Thánh Lễ, đây là 10 lý do chính đáng để bạn đi lễ:

1. THIÊN CHÚA YÊU CẦU CHÚNG TA THÁNH HÓA MỘT NGÀY. Ngài yêu cầu chúng ta dành một ngày để tập trung lại về thể lý, tinh thần và tâm linh. Chúng ta đang sống trong một thế giới trần tục, đi lễ giúp chúng ta nhìn mọi thứ từ một viễn cảnh khác. Chúng ta bắt đầu nhận thấy trong sâu thẳm con người mình rằng Chúa đang nắm quyền. Chúng ta có thể buông bỏ chương trình của riêng mình vì chúng ta biết rằng Chúa sẽ truyền cảm hứng, hướng dẫn và củng cố chúng ta cho tuần tới.

2. CHÚA GIÊSU BAN CHO CHÚNG TA MÓN QUÀ CHÍNH NGÀI. Khi tham dự Thánh Lễ, chúng ta đang làm những gì Chúa Giêsu truyền cho các môn đệ phải làm. Đó là mệnh lệnh yêu thương và được Thiên Chúa yêu thương. Chúa Giêsu hiến mình cho chúng ta trong Lời Chúa mà chúng ta nghe và trong sự Hiện Diện Thật của Ngài, được ban cho chúng ta qua Thánh Thể khi hiệp lễ.

3. CHÚNG TA CẦN TRỞ THÀNH MỘT PHẦN CỦA CỘNG ĐỒNG. Khi cùng nhau tham dự Thánh Lễ để cầu nguyện và thờ phượng Thiên Chúa, chúng ta đáp ứng nhu cầu sâu sắc bên trong mình là được hiệp thông với người khác. Các giáo dân khác – dù chúng ta không biết tất cả – đều hỗ trợ, xác định và động viên chúng ta về nỗ lực sống sứ điệp Tin Mừng. Họ giúp chúng ta thấy rằng chúng ta không đơn độc, rằng tất cả chúng ta đều là một phần của Nhiệm Thể Đức Kitô.

4. THIÊN CHÚA CÓ MỘT THÔNG ĐIỆP ĐẶC BIỆT DÀNH CHO CHÚNG TA. Khi lắng nghe các bài đọc, bài giảng và lời cầu nguyện trong Thánh Lễ, Thiên Chúa nói với chúng ta một cách đặc biệt. Chúng ta nên kết thúc mỗi Thánh Lễ với ít nhất một cảm hứng sẽ tác động đến cuộc sống của chúng ta một cách nào đó. Chúng ta chỉ cần chú ý và cởi mở với những gì Thiên Chúa đang muốn nói với chúng ta.

5. CHÚNG TA CẦN NÓI CHUYỆN VỚI CHÚA. Khi tham dự Thánh Lễ, chúng ta thưa chuyện với Chúa qua tiếng hát, qua những câu đáp và lời cầu nguyện chung cũng như lời cầu nguyện riêng từ sâu thẳm trái tim. Trong Thánh Lễ, chúng ta có cơ hội cầu xin Chúa những gì chúng ta cần, hứa với Ngài rằng chúng ta sẽ làm những gì Ngài muốn chúng ta làm, và tạ ơn Ngài vì nhiều hồng ân Ngài đã ban cho chúng ta.

6. MỌI NGƯỜI CẦN LỜI CẦU NGUYỆN CỦA CHÚNG TA. Chúng ta có thể cầu nguyện cho người khác bất cứ lúc nào, nhưng khi cầu nguyện cho người khác trong Thánh Lễ, chúng ta cầu nguyện một cách đặc biệt. Sẽ không có vấn đề gì nếu những người khác xa cách chúng ta bởi khoảng cách hoặc bởi cái chết. Thánh Lễ quy kết chúng ta lại với nhau trong Nhiệm Thể Chúa Kitô, và chúng ta trở thành sự hiệp thông của các thánh. Đó là một phần chiều kích vũ trụ của Thánh Lễ kết hợp trời và đất bằng cách vượt qua thời gian và không gian.

7. CHÚNG TA CẦN ĐỨNG LÊN VÌ NHỮNG GÌ CHÚNG TA TIN. Trở thành môn đệ của Chúa Giêsu là giao thoa văn hóa. Trong mỗi Thánh Lễ, chúng ta có cơ hội đứng lên và tuyên bố những điều chúng ta tin một cách công khai. Chúng ta thừa nhận rằng chúng ta tin vào Thiên Chúa, tin vào Chúa Giêsu, tin vào Chúa Thánh Thần, tin vào Giáo hội Công giáo, tin vào sự hiệp thông của các thánh, tin vào sự tha tội và tin vào sự sống sau khi chết. Đó là lời tuyên bố mạnh mẽ về lòng trung thành và là cơ hội để chúng ta tái cam kết.

8. CHÚNG TA CẦN THỪA NHẬN MÌNH SAI LẦM. Trong mỗi Thánh Lễ, chúng ta có cơ hội ôn lại tuần vừa qua. Chúng ta thừa nhận mình đã phạm tội trong tư tưởng, lời nói, việc làm, và những điều thiếu sót – việc đã làm và chưa làm. Chúng ta tìm kiếm sự tha thứ và tin chắc rằng Thiên Chúa vẫn yêu thương chúng ta. Trước khi rước lễ, chúng ta thừa nhận mình không xứng đáng và cầu xin Thiên Chúa chữa lành chúng ta. Đi lễ giúp chúng ta củng cố quyết tâm sống đạo đức.

9. CHÚNG TA CẦN NGHI THỨC TRONG CUỘC SỐNG. Thánh Lễ là một nghi thức, có nghĩa là qua việc lặp đi lặp lại những lời cầu nguyện, các động tác và việc thánh hóa bánh và rượu thành Mình và Máu Chúa Kitô, chúng ta được đào tạo, kỷ luật và an ủi. Sự “giống nhau” của Thánh Lễ đưa chúng ta đi theo hành trình tâm linh – ngay cả khi chúng ta “cảm thấy” không muốn cầu nguyện. Sự “giống nhau” của nghi lễ cho phép chúng ta được biến đổi ở mức độ tâm hồn – ngay cả khi chúng ta không biết điều gì đang xảy ra.

10. CHÚNG TA CẦN TRẢI NGHIỆM ĐIỀU GÌ ĐÓ LỚN LAO HƠN CHÍNH MÌNH. Khi tham dự Thánh Lễ, chúng ta chia sẻ sự chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu. Khi dâng cuộc sống bình thường của mình cho Thiên Chúa qua Chúa Giêsu, chúng ta bước vào kế hoạch vĩ đại của Thiên Chúa dành cho thế giới. Chúng ta được Thánh Thể củng cố và được sai đi vào thế giới để đem sứ điệp Tin Mừng đến cho mọi người. Thánh Lễ đem lại ý nghĩa và mục đích cho cuộc sống của chúng ta, cho chúng ta cảm giác về số phận và đem lại sự bình an mà thế giới không thể đem lại. Thánh Lễ giúp chúng ta phát triển cảm giác kỳ diệu và ngạc nhiên, giúp chúng ta thấy rằng có điều gì đó lớn lao hơn chính chúng ta.

Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn thay đổi thái độ về việc đi lễ? Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn bắt đầu nghĩ Thánh Lễ là thời gian trong ngày mà bạn có thể kết nối với Chúa và với người khác một cách đặc biệt? Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn tập trung vào những điều bạn thích ở giáo xứ mình thay vì những điều bạn không thích? Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn ưu tiên cho Thánh Lễ?

Tác động của những thái độ tích cực đó có thể khiến bạn ngạc nhiên đấy!

Trầm Thiên Thu chuyển ngữ từ https://www.oursundayvisitor.com

CÁCH SỐNG ĐỨC TIN

Tin là chấp nhận hoặc từ chối: “Người tin thì không cần giải thích, người không tin thì giải thích cũng vô ích!” (Thánh Bernadette, Lộ Đức) Thánh Phaolô nói: “Có đức tin là nhờ nghe giảng, mà nghe giảng là nghe công bố lời Đức Kitô.” (Rm 10:17)

Mới đây tôi có nói với một người bạn rằng tôi đã đã suy nghĩ nhiều, cứ suy đi nghĩ lại, chưa bao giờ tôi như vậy.  Cô bạn tôi nói về cách mà Thiên Chúa cho mỗi người chúng ta hiện diện ở đây, vào thời điểm đặc biệt đó và đặt vào lịch sử, vì một mục đích. Chúng ta không sinh trong thập niên 1800, cũng không ở đâu đó trong cuộc chiến thành Troy. Hiện nay chúng ta ở đây và vào lúc này.

Càng nghĩ về điều đó tôi càng thấy đây thực sự là điều thâm sâu – trước đây tôi chưa bao giờ thấy mình hiện hữu trong ý nghĩa này.

Sau đó tôi cũng nghĩ về cách mà chúng ta sống trong một kỷ nguyên của thuyết tương đối về luân lý, con người trở thành làn chớp và cách nhìn về tôn giáo đang thay đổi. Bạn có thấy bìa tuần báo Newsweek dịp Lễ Phục Sinh? Hoặc nếu bạn sống ở Denver, Hoa Kỳ, sự lan rộng sẽ thế nào trong năm 2080? Rồi chỉ mới đây, có một cuộc họp tại thành phố của tôi để thảo luận xem trường trung học có được phép phổ biến biện pháp tránh thai cho học sinh hay không, dĩ nhiên không cần cha mẹ cho phép!

Làm sao giải thích đức tin của mình rạch ròi trong thế giới ngày nay? Vì không ngẫu nhiên mà bạn hiện hữu ở đây, còn tôi ở đó. Không gì lạ khi văn hóa của chúng ta đang càng ngày càng trở thành “hậu Kitô giáo,” và càng ngày càng ít chấp nhận quan niệm của Kitô giáo Do Thái truyền thống. Thế nên chúng ta thực sự không nên hy vọng điều gì khác – cũng không nên ngạc nhiên – khi các Kitô hữu bị “gắn mác” là cố chấp và mê tín vì bảo thủ ý kiến.

Hiện nay đa số chúng ta không tích cực cho lắm về lĩnh vực chính trị, cũng chẳng muốn bày tỏ chính kiến. Nhưng chúng ta vẫn đi làm, đi mua sắm, vui chơi, và ăn uống với bạn bè. Đây là những cơ hội để bày tỏ mình có muốn hay không. Theo tôi, có 5 cách thực tế để bày tỏ đức tin.  Không phải luôn dễ thực hiện với một thế giới không hiểu bạn, nhưng bây giờ là lúc cần áp dụng.

1. SỐNG ƠN GỌI

Tôi chia sẻ ở đây về việc đưa ra những hình ảnh của một phụ nữ sống hạnh phúc với ơn gọi của mình. Vì tôi thực sự tin rằng có một điều mà thế giới cần, đó là những phụ nữ vui vẻ sống được làm nữ giới. Tôi giao tiếp cái gì với thế giới khi tôi la rầy con cái, tức giận và khổ sở vì điều gì đó? Có thể có điều gì đó rất khác với những gì tôi giao tiếp khi tôi vui cười với con cái hoặc chỉ đơn giản là ngồi tĩnh lặng. Kế hoạch của Thiên Chúa dành cho nữ giới và người mẹ là điều tốt đẹp và tự do – ngay cả trong sự hỗn độn và nước mắt. Thế giới của chúng ta không muốn thấy điều đó. Đây là lý do mà tôi cố gắng trang điểm và ăn mặc khi tôi đi đâu đó với 7 đứa con của tôi. Chúng ta khả dĩ phát triển khi chúng ta sống ơn gọi của mình.

2. XUẤT HIỆN

Trước đây tôi chưa bao giờ thấy cái đó? Có vẻ nói vậy là chuyện dĩ nhiên, nhưng đôi khi chỉ là người mà chúng ta là cũng đủ là điều kỳ diệu. Đó có thể là một thách đố, nhưng tôi không cố gắng hối tiếc về việc có nhiều con, là người Công giáo, về việc phản đối ngừa thai, về việc chấp nhận là giỏi giang, hoặc về các giá trị truyền thống đã cũ rích và lỗi thời. Ôi, khiếp quá! Tôi thường tâm sự khi tôi có chuyện gì, và dù tôi không đưa ra các ý kiến của tôi, tôi cũng vẫn cố gắng là chính tôi.

3. ẤP Ủ CUỘC SỐNG

Chúa Giêsu đến ban cho chúng ta sự sống dồi dào, nếu điều đó không gợi hứng thì tôi chẳng biết đó là gì. Dù là ai hoặc ở đâu, chúng ta vẫn có thể cho phép mình cởi mở với cuộc đời trong mọi hình thức. Bằng cách nào? Chúng ta có thể nhìn con cái là kết quả của tình yêu trong hôn nhân. Chúng ta có thể tình nguyện đi khám thai, và chờ đợi đứa con sinh ra (dù sinh một hoặc sinh đôi, sinh bốn,…), hoặc phấn khởi vì thấy một phụ nữ sinh con. Chúng ta có thể yêu thương mọi người xung quanh mình bằng nhiều cách – có thể là khó lắm! Văn hóa sự sống là văn hóa tình thương, và ngược lại.

4. YÊU SỰ THẬT

Tôi biết mình đang đi trên vùng đất có mìn khi tôi đề nghị những điều như vậy. Chúng ta sống trong một xã hội cho rằng cái gì thật với mình mới là thật, và cái gì thật với tôi mới là thật – mặc dù đó là những đòi hỏi lẫn nhau không thể chấp nhận. Tuy nhiên, tôi thuộc về niềm tin mà Thiên Chúa đã tỏ chính Ngài cho chúng ta. Có một số điều thật và một số điều sai, nhưng vẫn có sắc thái. Vâng, có sự thất vọng, có bóng tối ảm đạm. Nhưng luôn có khoảng bao la chứa Lòng Thương Xót của Chúa ngay trong những đau khổ và tuyệt vọng của chúng ta. Cuộc đời chúng ta tươi đẹp biết bao nếu chúng ta thực sự bám vào chân lý, nếu chúng ta theo sau Chúa Giêsu bằng sự tuân phục tận đáy lòng, đồng thời đắm mình vào Kinh Thánh, những sách đạo đức, những lời cầu nguyện và những mối quan hệ có sức nuôi dưỡng đức tin.

5. ĐỪNG SỢ!

Chúa Giêsu đã nhiều lần nói vậy, và Thánh GH Gioan Phaolô II cũng đã nhắc nhở điều đó. Điều đó có thể đe dọa chúng ta khi chúng ta bảo vệ đức tin chứ không a dua theo đám đông phản đối. Cứ sống, chúng ta có thể trở nên nhân chứng sống động của các giá trị tôn giáo, giá trị đích thực của đức tin. Người ta muốn biết bạn làm điều này hoặc tin điều đó, nhưng chúng ta có thể tin rằng nếu chúng ta độ lượng, tử tế, chân thật và hòa nhã, chúng ta có thể khiêm nhường nhưng lại cho họ câu trả lời về niềm hy vọng mà chúng ta đã tìm ra. Cần phải can đảm, nhưng có thể đó là lý do mà Thiên Chúa đặt bạn ở đây, ngay bây giờ.

Brianna Heldt
Trầm Thiên Thu (chuyển ngữ từ New Advent)

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.