SUY NIỆM CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG NĂM A
[Is 2,1-5; Rm 13,11-14; Mt 24,37-44]
TỈNH THỨC VÀ SẴN SÀNG – + ĐGM. Phêrô Nguyễn Văn Khảm
SỐNG GIỮA BAN NGÀY – + ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên
TỈNH THỨC ĐỂ HY VỌNG BỪNG LÊN – Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
SẴN SÀNG CHO GIỜ PHÚT KHÔNG NGỜ – Phêrô Phạm Văn Trung
ANH EM PHẢI COI CHỪNG – Lm. Đa Minh Phạm Tĩnh, SDD
CHÚNG CON SẴN SÀNG RỒI! – Lm. Yuse Mai Văn Thịnh, DCCT
CHUẨN BỊ GÌ CHO NGÀY CHÚA ĐẾN – Sr. Anna Nguyễn Như Ý
TRỌN NIỀM TRÔNG ĐỢI TRONG TỈNH THỨC – Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng
+ ĐGM. Phêrô Nguyễn Văn Khảm
Tỉnh thức trong niềm hy vọng Mùa Vọng
Mùa Vọng là thời gian chuẩn bị tâm hồn để đón mừng lễ Giáng Sinh. Tuy nhiên, Lời Chúa hôm nay lại hướng chúng ta về một thực tại vượt xa biến cố Bê-lem: ngày Chúa trở lại trong vinh quang. Hình ảnh trận đại hồng thủy thời ông Nô-ê và dụ ngôn người đầy tớ canh giữ nhà được Đức Giê-su nhắc đến như một lời cảnh tỉnh về sự tỉnh thức trước ngày cánh chung. Như thế, phụng vụ gợi mở hai chiều kích nền tảng của Mùa Vọng: hướng về Chúa đến lần thứ nhất trong mầu nhiệm Nhập Thể, và mong đợi Chúa Ki-tô đến lần thứ hai trong ngày sau hết.
1. Niềm tin vào ngày Chúa quang lâm
Câu hỏi “Bao giờ thì tận thế?” luôn làm nhiều người xao xuyến. Có người phủ nhận, cho rằng trái đất vẫn tồn tại hàng triệu năm và sẽ tiếp tục như thế; có kẻ xem ngày tận thế như chuyện hoang đường. Cũng chẳng lạ gì, vì ngay thời ông Nô-ê, người ta đã chế giễu khi ông đóng tàu, nhưng ông vẫn tin vào lời Chúa mà kiên trì thực hiện.
Dù người ta có tin hay không, ý niệm về tận thế vẫn thôi thúc lương tâm con người. Ki-tô hữu đặt niềm tin vào lời quả quyết của Đức Giê-su: “Về ngày hay giờ đó thì không ai biết được… chỉ có Chúa Cha biết mà thôi.” (Mt 24,36) Và Người cũng hứa: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” (Mt 28,20)
Ngày Chúa trở lại – cuộc quang lâm – gắn liền với phán xét chung, khi mỗi người được xét xử tùy theo lối sống của mình (x. Mt 25). Từ hơn hai ngàn năm, Giáo Hội vẫn kiên định tuyên xưng chân lý này và mời gọi nhân loại tỉnh thức, bởi: “Chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.” (Mt 24,44)
2. Tận thế của mỗi người: giờ chết
Nếu “ngũ hành rung chuyển” chưa xảy ra, thì điều chắc chắn đang đến gần từng ngày với mỗi người là cái chết. Giáo lý dạy rằng giờ chết là “tận thế cá nhân”, cũng là lúc diễn ra phán xét riêng, khi con người trả lời trước mặt Chúa về những gì đã làm và đã bỏ làm cho anh em mình.
Bởi thế, người tin Chúa luôn được mời gọi sống trong tâm tình sẵn sàng. Mỗi khi chiều xuống, chúng ta tự vấn lương tâm về thái độ, lời nói và hành động trong ngày. Như một nhạc sĩ từng nói: khi gặp ai đó, đừng tiếc một nụ cười hay cái vẫy tay, vì có thể đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng ta gặp họ trên đời. Cuộc đời quá ngắn ngủi để giận hờn, tranh chấp. Ki-tô hữu là người ý thức rằng mình được tạo dựng để yêu và được yêu.
3. Sống “giữa ban ngày” theo Thánh Phao-lô
Thánh Phao-lô kêu gọi các tín hữu Rô-ma: hãy sống “đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày” – nghĩa là sống ngay thẳng, minh bạch. Ngài nói rõ hơn: “Anh em hãy loại bỏ những việc làm đen tối… không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, không cãi cọ ghen tương.” (Rm 13,13)
Đó chính là thái độ tỉnh thức mà Tin Mừng hôm nay nhấn mạnh.
4. Mùa Vọng – niềm hy vọng cánh chung
Ngôn sứ I-sai-a diễn tả một tương lai hòa bình, khi “dân này với dân kia không còn vung gươm đánh nhau nữa” (x. Is 2,4). Đó là viễn tượng của Vương Quốc Bình An, nơi “Nước Cha trị đến” – lời nguyện mà chúng ta đọc mỗi ngày.
Mỗi Ki-tô hữu được mời góp phần vào việc kiến tạo hòa bình và tình huynh đệ, như phác thảo sơ khởi của Nước Trời mai sau. Vì thế, Mùa Vọng vừa là niềm xác tín vào tương lai huy hoàng, vừa là lời mời gọi sống dấn thân trong hiện tại.
Mùa Vọng nhắc chúng ta sống tỉnh thức, trung tín và bình an, trong niềm hy vọng vào Chúa Ki-tô – Đấng đã đến và sẽ lại đến. Giữa thế giới nhiều biến động, Đức tin vào lời hứa của Người luôn nâng đỡ và dẫn dắt chúng ta tiến bước “như giữa ban ngày”, với trái tim trong sáng, yêu thương và trách nhiệm. mục lục
+ ĐTGM. Giu-se Vũ Văn Thiên
Trong bầu khí linh thiêng của Chúa nhật I mùa Vọng, chúng ta bước vào Năm Phụng vụ mới với trái tim bừng sáng lên lửa tình yêu hy vọng. Chúng ta hướng lòng mình về biến cố bế mạc Năm Thánh “Những Người Hành Hương Hy Vọng 2025”.
Mùa Vọng mời gọi chúng ta tiếp tục lên đường như những lữ khách của ánh sáng, mang trong tim ngọn lửa hy vọng mà Năm Thánh đã thắp lên. Chúng ta được kêu gọi canh tân đời sống, đổi mới đức tin và để cho ánh sáng của Đấng Cứu Thế dẫn ta vào hành trình bình an, yêu thương và hy vọng. Xin Chúa giúp chúng ta tỉnh thức và mở rộng tâm hồn, để đón Đấng Cứu Thế đang đến, Đấng dẫn chúng ta từ bóng tối sang sự sống, từ lo âu đến bình an.
Tiếng vọng của hy vọng
Đã bao năm dân Israel sống trong nỗi mong chờ Đấng Cứu Thế. Nay Isaia loan báo về Đấng Mê-si-a như chồi non mọc lên từ gốc tổ Giê-sê, Đấng mà “Thần khí Ðức Chúa sẽ ngự trên vị này… xét xử công minh cho người thấp cổ bé miệng, và phán quyết vô tư bênh kẻ nghèo trong xứ sở…” (Is 11, 1-10). Lời tiên báo trên như ánh bình minh chiếu rọi vào đêm tối trông đợi của nhân loại.
Đến thời viên mãn, sứ thần Gabriel truyền tin cho Đức Maria: “Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su… Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời” (Lc 1,31–33). Đáp lại, Đức Maria đã thưa “Xin vâng” mở ra kỷ nguyên cứu độ. Như Thánh I-rê-nê nói: “Nút thắt sự bất tuân của E-và được tháo gỡ nhờ sự vâng phục của Maria.”
Trước khi Đấng Cứu Thế tỏ mình, Gioan Tẩy Giả xuất hiện kêu gọi người ta sám hối. Ông trở thành mẫu gương: tỉnh thức, khiêm tốn, và dẫn người khác đến với Chúa. Như vậy, lời mời gọi căn bẳn của Mùa Vọng là: Hãy hoán cải và chuẩn bị lòng mình.
Tỉnh thức, thông điệp của Tin Mừng hôm nay
Tin Mừng Mt 24,37–44 vang lên như một hồi chuông cảnh tỉnh: “Vậy các con cũng phải sẵn sàng, vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến hãy tỉnh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến.”
Đức Giê-su ví ngày Con Người đến như thời ông Nô-ê: Khi người ta đang ăn uống, cưới vợ lấy chồng, thì lụt đại hồng thủy ập tới bất ngờ. Không phải vì những việc đó là xấu, nhưng vì con người quên mất chiều kích thiêng liêng của đời mình. Thánh Au-gus-ti-nô nói: “Chúa đến không phải chỉ một lần, nhưng nhiều lần; vấn đề là ta có mở cửa khi Người gõ hay không.”
“Ngày của Chúa” không phải là chuyện để gây sợ hãi. Đối với người tin, đó là ngày của niềm vui, như Công Đồng Va-ti-ca-nô II nói: “Chúng ta mong đợi cách hân hoan ngày Chúa lại đến” (GS, số 1). Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo khẳng định: “Niềm hy vọng Ki-tô giáo là sự trông đợi hạnh phúc thật mà Thiên Chúa hứa ban” (GLHTCG, số 1817).
Chúa Giê-su không muốn chúng ta sống trong lo âu, nhưng trong tỉnh thức yêu thương. Tỉnh thức là sống mỗi ngày như món quà cuối cùng; là không để lòng mình nặng trĩu vì lo toan; là biết “mặc lấy Đức Kitô” (Rm 13,14).
Tinh thần sống Mùa Vọng
Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy thiên tai và nhân tai, bão lũ dồn dập, cháy rừng lan rộng, chiến tranh chưa dứt, bạo lực và chia rẽ gia tăng, có người rơi vào cảnh mệt mỏi và hoang mang. Những bất ổn ấy nhắc chúng ta rằng, tự sức lực con người là không đủ để tự cứu mình. Chính trong bóng tối ấy, Mùa Vọng vang lên như lời mời gọi trở về với niềm hy vọng đích thực: Đấng Cứu Thế đang đến. Người đến để sưởi ấm trái tim tổn thương, chữa lành thế giới bị tổn thương và dẫn chúng ta đến bình an đích thực. Thánh Giáo hoàng Gio-an Phao-lô II từng nói: “Con người thời nay có thể quên Chúa, nhưng Chúa không bao giờ quên con người.”
Mùa Vọng giúp ta trở lại với cốt lõi của đời sống Kitô hữu, nhận ra Chúa đang đến trong người nghèo, nơi bàn tiệc Thánh Thể, trong tiếng lương tâm sâu thẳm của con người. Dẹp đi những điều làm cho lòng ta ra nặng nề như: Ích kỷ, mê đắm hưởng thụ, ganh tị, nóng giận, vô cảm… Khơi dậy niềm hy vọng giữa những thất vọng của xã hội.
Đức Bê-nê-đíc-tô XVI trong Thông điệp Spe Salvi nhắc nhở: “Ai có hy vọng thì sống khác”. Người hy vọng không buông xuôi, không bi quan, không chạy theo ảo tưởng, nhưng kiên nhẫn bước đi với Chúa, vì họ biết chắc Người sẽ đến. Vậy chúng ta phải tỉnh thức thế nào, và có thái độ sống ra làm sao?
Tỉnh thức trong cầu nguyện như Đức Maria. Cầu nguyện giúp ta mở cửa cho Chúa ghé thăm mỗi ngày. trung thành từ những điều nhỏ bé. Tỉnh thức để nhận ra Chúa nơi tha nhân. Chúa đến Tỉnh thức trong bổn phận hằng ngày, trong người nghèo, nơi người cô đơn, người bất đồng ý kiến với ta. Tỉnh thức trước cám dỗ thời đại: Ảo giác trên mạng xã hội, sống vội, hưởng thụ, lãng quên đời sống thiêng liêng. Mùa Vọng mời ta “đứng thẳng và ngẩng đầu lên” (Lc 21,28), như chính Chúa Giê-su dạy.
Không ai sống Mùa Vọng hoàn hảo hơn Đức Maria. Mẹ chờ đợi trong thinh lặng, trong tín thác và yêu thương. Thánh Bê-na-đô nói: “Cả thế giới chờ đợi lời Mẹ đáp lại.” Lời xin vâng của Mẹ mở đường cho Đấng Cứu Thế đến, và lời xin vâng của chúng ta hôm nay có thể mở đường cho Chúa đến với người khác.
Mùa Vọng là mùa để ta nâng tâm hồn lên như lời Ca Nhập lễ Chúa nhật I xưa kia: “Ad te levavi “Con nâng tâm hồn con lên với Chúa.”
Xin cho hành trình bốn tuần này trở thành thời gian : Đánh thức đức tin, làm mới niềm hy vọng, làm nồng cháy tình yêu, để khi Con Người đến, Người thấy chúng ta tỉnh thức và sẵn sàng, với trái tim đơn sơ, tựa như máng cỏ Bêlem. A-men. mục lục
Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
SẴN SÀNG CHO GIỜ PHÚT KHÔNG NGỜ
Hôm nay là Chúa Nhật đầu tiên Mùa Vọng, cũng là Chúa Nhật đầu tiên trong năm phụng vụ mới của Giáo Hội. Bài Tin Mừng trích từ Thánh Mátthêu, được cho là được viết cho Cộng đoàn Do Thái sau khi Đền Thờ Giêrusalem bị phá hủy.
1. Tỉnh thức và cảnh giác
Cơn lũ xảy ra tại xã Hòa Thịnh, trong đợt lũ lịch sử tuần qua tại tỉnh Phú Yên cũ, thật bất ngờ và tàn khốc. Anh Thức, 47 tuổi, là lao động chính trong gia đình, phải đi làm thuê xa nhà, trên Khánh Sơn, Khánh Hòa. Ngoài việc nuôi cha mẹ lớn tuổi, anh còn nuôi hai cháu ngoại là con nhỏ của cô con gái đi làm ở Sài Gòn. Nghe tin lũ về, anh vội vã về nhà lo cho cha mẹ già và các cháu nhỏ. Trên đường về cùng người bạn, lội qua cầu Cháy thì bị lũ cuốn. Người bạn bám được vào cột điện nên được đội cứu hộ cứu sống, còn anh bị lũ cuốn trôi…Nước ngập quá sâu và lâu rút, mấy ngày sau lực lượng cứu hộ mới phát hiện thi thể anh. Người thân đến nhận diện và tiến hành khâm liệm vào quan tài. Sáng sớm khi nước rút, mọi người dùng xe công nông đưa quan tài đi chôn...[1]
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói về sự cần thiết phải tỉnh thức và cảnh giác trong khi chờ đợi Con Người đến: “Quả thế, thời ông Nôê thế nào, thì ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy…Họ không hay biết gì, cho đến khi nạn hồng thủy ập tới cuốn đi hết thảy. Ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy” (Mt 24:37-39).
Xuyên suốt nhiều thế kỷ, con người luôn cố gắng xác định ngày giờ này để thỏa mãn tính hiếu kỳ hoặc trì hoãn việc sửa chữa lối sống để tiếp tục hưởng thụ cuộc đời theo ý muốn luôn thay đổi của mình. Tuy nhiên đó là chuyện vô ích. Đáp lại những toan tính của con người tìm biết về “thời gian cuối cùng, ngày tận thế”, Chúa Giêsu nói với các môn đệ về thời điểm trở lại của Ngài một cách rõ ràng và dứt khoát: “Nhưng về ngày hay giờ đó, không ai biết cả, ngay cả các thiên sứ trên trời, hay là Người Con cũng vậy, chỉ một mình Cha biết mà thôi” (Mt 24:36). Sự trở lại của Chúa Kitô là một mầu nhiệm tuyệt đối, vượt ngoài sự hiểu biết của loài người, ngay cả Chúa Giêsu trong tư cách con người cũng tuân phục ngày giờ của Chúa Cha.
Điều Chúa Giêsu muốn con người làm không phải là tỉnh thức, theo kiểu mất ngủ thể lý, nhưng là phải luôn cảnh giác và chú ý đến những gì đang diễn ra chung quanh vốn có thể khiến họ sao nhãng, quên mất “lẽ sống – raison d’être” của đời mình. Ngài muốn nói rằng tỉnh thức là sống trọn vẹn ý nghĩa của cái lẽ sống ấy ngay trong hiện tại chứ không phải cứ hoài niệm quá khứ hay lo lắng tương lai, vốn thực ra chỉ là qui về cái tôi vị kỷ giới hạn và đầy thói hư tật xấu.
Đức Phanxicô khuyến khích luôn cảnh giác và tỉnh thức, nghĩa là tránh sự sao lãng hoặc đầu hàng sự lười biếng bên trong, vì Chúa đến ngay cả trong những tình huống mà chúng ta không mong đợi Ngài đến: “Vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến…Chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến” (Mt 24:42.44). Nhiều khi chúng ta “khép kín trong chính mình với những lo lắng, phiền muộn, ngờ vực, sợ thất bại hoặc không được yêu thương. Điều này có thể dẫn đến việc chỉ tập trung vào bản thân và mong muốn tích lũy của cải, mang lại cho chúng ta cảm giác an toàn giả tạo. Điều cần thiết là phải cảnh giác và sẵn sàng, cả trong thời điểm tốt lẫn thời điểm xấu, phản ánh sự khôn ngoan của Kitô giáo. Vào cuối cuộc đời, Ngài sẽ gọi chúng ta đến để trả lẽ về những gì Ngài đã giao phó. Vì vậy, tỉnh thức cũng có nghĩa là có trách nhiệm, tức là bảo vệ và quản lý những của cải ấy một cách trung tín”. [2] Đức Giáo Hoàng khuyến khích chúng ta suy ngẫm về cuộc sống của mình và những gì chúng ta đã nhận được, như đức tin, gia đình, các mối tương quan và cộng đồng, và tự hỏi liệu chúng ta có trân trọng và đánh giá cao những món quà này từ Thiên Chúa hay không, hay chúng ta giữ tất cả chúng cho riêng mình mà không nghĩ đến người khác.
2. Cảnh báo về sự bất ngờ
Chuyện gì đã xảy ra vào thời Nôê? Vào thời ấy, Thiên Chúa thấy “sự gian ác của con người quả là nhiều trên mặt đất, và lòng nó chỉ toan tính những ý định xấu suốt ngày” và Ngài quyết định: “Ta sẽ xoá bỏ khỏi mặt đất con người mà Ta đã sáng tạo, từ con người cho đến gia súc, giống vật bò dưới đất và chim trời” (St 6:5.7). Tuy nhiên, Nôê là một người công chính “được đẹp lòng Chúa” (St 6:9), và nhờ đó, ông cùng một số người thân và một vài loài vật đã được Thiên Chúa cứu.
Ngày nay, sự gian ác và tội lỗi chắc chắn vẫn còn hiện hữu ở khắp mọi nơi. Điển hình là những cuộc chiến và xung đột như tại Ukraine do Nga phát động, tại Sudan giữa Quân đội và Lực lượng RSF đẩy đất nước này vào khủng hoảng nhân đạo tồi tệ, hay sự bất ổn kéo dài tại Myanmar gây khủng hoảng và hàng triệu người di tản. Một ví dụ sát sườn khác, dù chúng ta thừa nhận hay không, là việc nhiều người trong chúng ta vẫn tiếp tục nuôi dưỡng sự gian ác và tội lỗi trong lòng, như phủ nhận sự hiện diện của Thiên Chúa, thờ ngẫu tượng, vi phạm các giới răn về đạo đức và luân lý như bạo lực, ngoại tình, trộm cắp, tham lam, và ủng hộ các hành vi bị cấm như phá thai, trợ tử…[3]
Vào Chúa Nhật đầu tiên Mùa Vọng này, Chúa kêu gọi chúng ta từ bỏ đời sống tội lỗi. Điều này được minh họa rõ nét nhất qua lời mời gọi của Thánh Phaolô gửi tín hữu Rôma trong bài đọc thứ hai: “Vậy chúng ta hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ănở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương” (Rm 13:12-13).
Lời kêu gọi đổi mới này cũng được tiên tri Isaia nhắc lại trong bài đọc thứ nhất. Vị ngôn sứ kêu gọi mọi người hãy lên núi Chúa và bước đi trong ánh sáng của Chúa: “Đến đây, ta cùng lên núi Chúa, lên Nhà Thiên Chúa của Giacóp, để Ngài dạy ta biết lối của Ngài, và để ta bước theo đường Ngài chỉ vẽ…Hãy đến đây, nhà Giacóp hỡi, ta cùng đi, nhờ ánh sáng Chúa soi đường!” (Is 2:3).
Chúa Nhật đầu tiên Mùa Vọng này cũng nhắc nhở chúng ta về sự bất định của cuộc sống. Cuộc sống có thể kết thúc bất cứ lúc nào, vì vậy chúng ta cần nghiêm túc lắng nghe sứ điệp của Chúa, kêu gọi chúng ta sám hối, từ bỏ tội lỗi và đón nhận lòng nhân từ, tha thứ và yêu thương.
Cũng trong đợt lũ vừa qua, bà Cúc, 70 tuổi, trước đó bị tai biến, không được khỏe nên không muốn sơ tán, cứ nán lại nhà. Khi nước lũ lên nhanh, bà không kịp qua nhà hàng xóm bên cạnh, bị lũ cuốn trôi xuống phía dưới bếp, chết trong căn nhà ở thôn Phú Hữu. Đám tang mùa lũ của bà đầy thiếu thốn, không cờ, không trống, chỉ vài nén nhang và người thân đưa bà đi chôn cất. Nhưng khó lại càng thêm khó vì nhà bà bị chia cắt, ngập sâu trong nước. Vì vậy con cháu phải dùng hai chiếc thuyền nhỏ (sõng) ghép lại, đặt quan tài lên trên kéo đi. (đã dẫn).
Vào ngày giờ Chúa Giêsu trở lại, cuộc sống vẫn sẽ diễn ra “như thường lệ”, các hoạt động hằng ngày vẫn tiếp diễn. Thông điệp rất rõ ràng: mọi sự sẽ xảy ra một cách đột ngột bất ngờ, dẫn đến một kịch bản bí nhiệm: “Bấy giờ, hai người đàn ông đang làm ruộng, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại; hai người đàn bà đang kéo cối xay, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại” (Mt 24:40-41).
Sự khác biệt không nằm ở hành động bề ngoài, “như thường lệ”, mà ở sự sẵn sàng trong lòng. Do đó, lời khuyên cuối cùng là: “Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến…Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến” (Mt 24:42.44)
3. Sống sẵn sàng hằng ngày
Nếu chúng ta không biết ngày Chúa đến, thì cách duy nhất để luôn sẵn sàng là sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng: “Hãy sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng của bạn, và một ngày nào đó bạn sẽ thấy điều đó là đúng.” Đây là câu nói của Malachy McCourt, một diễn viên sân khấu, mà sau này Steve Jobs, đồng sáng lập công ty công nghệ Apple Inc, trích dẫn lại ở lễ tốt nghiệp đại học Stanford. Còn đối với người Kitô hữu, điều này cũng có nghĩa là sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng, nhưng điều quan trọng hơn là sống trong tình trạng ân sủng của Thiên Chúa: “Anh em hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng” (Rm 13:14). Sự sẵn sàng gặp gỡ Chúa không phải là một hành động cấp tốc vào phút chót, mà là một nếp sống liên tục: đón nhận Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể, kết hiệp với Chúa trong lời cầu nguyện hằng ngày, phục vụ Chúa nơi người lân cận.
Đây là cách chúng ta sống những khoảnh khắc đời mình như đang lãnh nhận các bí tích của Chúa và nương tựa vào sự quan phòng của Thiên Chúa, như Chúa Giêsu đã dạy: “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Ngài, còn tất cả những thứ kia, Ngài sẽ thêm cho. Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy” (Mt 6:33-34).
Chúng ta được mời gọi sống trọn vẹn mỗi ngày trong đời mình, không quá lo lắng sợ hãi đến độ tê liệt tâm trí, không còn khả năng nhận ra giá trị nào vượt cao hơn kiếp người hữu hạn, chỉ còn biết chôn mình vào lối sống thực dụng. Chúng ta được mời gọi dồn hết nỗ lực vào việc tìm kiếm Nước Trời và sự công chính, ngay hôm nay.
Chúa Giêsu không yêu cầu chúng ta thức trắng đêm, nhưng tỉnh táo nhận thức về ý nghĩa của từng giây phút hiện tại mình đang sống, để có thể nhận ra sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời chúng ta. Ngài tỏ mình ra trong những khoảnh khắc bất ngờ khi chúng ta dành thời gian cầu nguyện, giúp chúng ta nhận ra những giá trị mà mình mà không nhận ra khi quá bận rộn đến độ đánh mất sự quân bình cả xác và hồn.
Con người dễ bị mù tâm linh, không nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc đời mình, không nhận ra Chúa Thánh Thần đang hoạt động nơi chính mình mỗi ngày. Đức Phanxicô khuyến khích các tín hữu: “Hãy tự hỏi: tôi có ngoan ngoãn trước Chúa Thánh Thần không? Hay tôi theo đuổi những dự án của tôi, những ý tưởng của tôi mà không để cho mình được Chúa Thánh Thần uốn nắn, thay đổi? Cách thức sống đức tin của tôi có ngoan ngùy trước Chúa Thánh Thần không, hay cứng đầu, lạnh lùng trong cuộc sống? Tôi có vội vàng phán xét, chỉ tay và đóng sầm cửa vào mặt người khác, coi mình là nạn nhân của mọi người và mọi thứ không? Hay tôi chào đón sức mạnh sáng tạo hài hòa của Chúa Thánh Thần, “ân sủng hiệp nhất” mà Ngài đã thổi vào thế giới, và ơn tha thứ của Ngài vốn mang lại bình an. Và đến lượt tôi, tôi có tha thứ, thúc đẩy hòa giải và tạo ra sự hiệp thông không hay hay tôi luôn soi mói, chỉ nhìn thấy những khó khăn để ngồi lê đôi mách, để chia rẽ, để phá hoại? Chúng ta đừng lãng phí thời gian để chỉ trích người khác và tức giận với chính mình, nhưng chúng ta hãy nài xin Chúa Thánh Thần. Ngài có khả năng giải quyết những điều này.” [4]
Xin Chúa ban cho chúng con ân sủng và sức mạnh để chúng con sống mỗi ngày trong sự sẵn sàng tiến về sự sống vĩnh cửu. Xin dạy chúng con biết nhận ra khuôn mặt Chúa ở bất cứ nơi nào chúng con sống, làm việc và nơi bất cứ ai chúng con gặp gỡ. mục lục
Phêrô Phạm Văn Trung
Sống tỉnh thức giữa những bất ngờ của cuộc đời
Anh chị em thân mến,
Cuộc sống luôn đầy những điều bất ngờ. Có những điều đem lại niềm vui, sự phấn khởi và hy vọng; nhưng cũng có những bất ngờ khiến lòng người nặng trĩu ưu tư. Tuy nhiên, giữa muôn sự bất định ấy, vẫn có một “bất ngờ” mang tính quyết định đời đời – một biến cố mà mỗi người chúng ta phải hết sức cảnh giác: cái chết đến bất ngờ khi ta đang ở trong tình trạng tội trọng.
1. Những bất ngờ dễ chịu và cả những điều gây sầu muộn
Cuộc sống mang lại nhiều niềm vui bất ngờ:
– một người thanh niên hư hỏng bỗng hoán cải và xin đi tu;
– một viên sĩ quan cảnh sát không lập biên bản nhưng khuyên nhủ hiền hòa: “Hãy về và đừng phạm tội nữa”;
– hay hình ảnh một người con sau nhiều năm xa đạo, nay trở lại bí tích Hòa Giải và tham dự Thánh Lễ.
Nhưng cũng có những tin khiến lòng người nặng trĩu:
– người mẹ bất ngờ khi con gái muốn kết hôn với người quá chênh lệch tuổi tác;
– một đôi vợ chồng lâu năm, vốn đạo đức, lại quyết định ly dị;
– hoặc tin về những vị mục tử hay tu sĩ công khai ủng hộ các lập trường trái ngược giáo huấn Hội Thánh, như phá thai hay hôn nhân đồng tính.
Tất cả những điều ấy – vui hay buồn – đều chỉ mang tính tạm thời. Chúng đến rồi đi; niềm vui không kéo dài mãi, nỗi buồn cũng không ở lại hoài.
2. Bất ngờ nguy hiểm nhất: chết trong tội trọng
Có một điều bất ngờ mà nếu xảy đến cho bạn và cho tôi hôm nay, sẽ vô cùng nguy hiểm: cái chết đến bất ngờ khi ta đang mắc tội trọng. Đó là nỗi đau không chỉ cho chính ta mà còn cho những người thân yêu. Vì nếu chết trong tình trạng tội trọng, cơ hội hưởng sự sống đời đời không còn nữa.
Sách Giáo lý Toát yếu Giáo hội Công giáo, số 22, xác quyết: “Hỏa ngục hệ tại án phạt đời đời dành cho những ai, do sự lựa chọn tự do của mình, chết trong tình trạng có tội trọng. Hình phạt chính yếu của hỏa ngục là xa cách đời đời khỏi Thiên Chúa.”
Chúa Giêsu cũng cảnh báo rõ ràng: “Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến.” (Mc 13,33)
3. Những điều cần “coi chừng”
Phải coi chừng.
Đừng chủ quan nghĩ mình còn trẻ, còn khỏe, còn lâu mới chết. Cái chết không loại trừ ai.
Phải coi chừng.
Đừng để việc làm ăn, buôn bán, kiếm tiền làm ta bỏ bê linh hồn: bỏ Thánh lễ, bỏ cầu nguyện, bỏ xưng tội, bỏ Chúa.
Phải coi chừng.
Đừng chần chừ trong việc lãnh bí tích Hòa Giải. Khi phạm tội trọng, hãy xưng tội sớm nhất có thể – đừng để đến ngày mai.
Phải coi chừng.
Đừng sống ích kỷ, khư khư giữ của mà không biết chia sẻ. Nếu không, trong ngày sau hết, ta sẽ bị xếp về bên trái và phải nghe lời kết án nặng nề của Đức Kitô Vua: “Quân bị nguyền rủa kia! Đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời… Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng.” (Mt 25,41–43)
4. Ba định hướng thực hành
Để không chết bất ngờ trong tình trạng tội trọng, bạn và tôi hãy cố gắng:
(1) Xưng tội thường xuyên
Khi lỡ phạm tội trọng, hãy đi xưng tội ngay.
(2) Sống bác ái và quảng đại
Tiền bạc và của cải chỉ là vật ngoại thân. Khi chết, ta chẳng đem theo được gì.
(3) Siêng năng tham dự Thánh Lễ
Chỉ trong Thánh lễ, ta được nuôi dưỡng bằng Thánh Thể – “lương thực trường sinh” ban sự sống đời đời.
Kính chúc anh chị em một mùa Vọng đầy hy vọng, mạnh khỏe, luôn tỉnh thức và cảnh giác trước muôn cạm bẫy của Satan trên đường đời.
Xin Chúa giúp chúng ta biết “coi chừng”, biết sống tỉnh thức từng ngày và trung tín với ơn Chúa. mục lục
Lm. Đa Minh Phạm Tĩnh, SDD
Tỉnh thức bước vào Mùa Vọng – Mùa đón Chúa đang đến
Anh chị em thân mến,
Trước hết, chúng ta hãy tạ ơn Chúa vì Người đã soi sáng, dẫn dắt và nuôi sống chúng ta bằng Lời của Người trong năm 2025 vừa qua. Chúng ta cũng cùng dâng lên Chúa năm mới 2026, xin Người chúc lành và đồng hành.
Chu kỳ Phụng vụ năm C đã kết thúc. Hôm nay, cùng với Chúa Nhật I Mùa Vọng, Giáo Hội bước vào một năm Phụng vụ mới: năm A. Như thường lệ, Mùa Vọng mở ra cho chúng ta một cuộc hành trình thiêng liêng: vừa trông đợi, vừa chuẩn bị để mừng Lễ Giáng Sinh, và đồng thời sẵn sàng cho ngày Chúa quang lâm.
1. Hai sự chuẩn bị: bên ngoài và nội tâm
Trong đời sống hằng ngày, các gia đình thường tất bật chuẩn bị đón Giáng Sinh: trang hoàng cây Noel, treo đèn, viết thiệp, tặng quà, tổ chức những bữa tiệc sum họp… Tất cả đều tạo nên bầu khí vui tươi và háo hức.
Nhưng bên cạnh những chuẩn bị bên ngoài ấy, còn có một sự chuẩn bị quan trọng hơn và mang chiều kích thiêng liêng sâu xa. Đức Giêsu đã hứa Người sẽ trở lại và mời gọi chúng ta tỉnh thức. Ngày Giáng Sinh thì ai cũng biết – 25 tháng 12; nhưng ngày Chúa trở lại thì không ai biết được.
Vì thế, chuẩn bị tâm hồn để đón Chúa Giáng Sinh cũng chính là chuẩn bị cho ngày Người đến trong vinh quang.
2. Tinh thần cốt lõi của Mùa Vọng: đón Chúa đến trong mọi khoảnh khắc
Tinh thần Mùa Vọng gồm hai chiều:
– tưởng niệm lần Chúa đến thứ nhất trong mầu nhiệm Giáng Sinh;
– sẵn sàng cho lần Người đến sau hết trong quang lâm.
Bài Tin Mừng Chúa Nhật I Mùa Vọng mời chúng ta hướng về “Ngày của Chúa”, điều chỉ có thể được hiểu bằng đức tin. Chúng ta tin Người sẽ đến; còn đến thế nào, chỉ một mình Thiên Chúa biết.
3. Bài học thời ông Nô-ê: bất ngờ trong những điều bình thường
Thánh Mát-thêu dùng hình ảnh trận lụt thời Nô-ê. Điều đáng chú ý là bản văn không trình bày trận lụt như một hình phạt luân lý, nhưng nhấn mạnh tính bất ngờ. Con người vẫn ăn uống, cưới gả, lao động như mọi ngày; không có dấu hiệu báo trước. Và trong những sinh hoạt bình thường ấy, cuộc chung thẩm xảy đến bất ngờ.
Những hình ảnh tiếp theo càng làm bật lên sự bất ngờ ấy:
– hai người làm ngoài đồng: một được đem đi, một bị bỏ lại;
– hai phụ nữ đang xay bột: một được đem đi, một bị bỏ lại.
Phán quyết của Thiên Chúa không lệ thuộc nơi chốn hay công việc. Người tự do hành động. Những ai “được đem đi” có thể được hiểu là những người đã tin và can đảm tuyên xưng Đức Chúa.
4. Hình ảnh kẻ trộm và lời cảnh báo tỉnh thức
Sau đó, Đức Giêsu dùng hình ảnh kẻ trộm – một hình ảnh gợi nỗi sợ tự nhiên của con người. Tác giả kể lại kinh nghiệm cá nhân bị kẻ lạ đột nhập vào nhà, đủ để thấy chẳng ai mong chờ kẻ trộm đến. Vì thế, hình ảnh này nhấn mạnh rằng:
Chúa sẽ đến vào lúc ta không ngờ.
Tại nhiều chỗ khác, Đức Giêsu dạy:
“Anh em hãy cầu nguyện luôn, kẻo sa chước cám dỗ.” (x. Lc 21,36; Mt 26,41)
Nếu không cầu nguyện, lòng ta dễ hóa “chai đá”; lo lắng đời sống có thể làm ta quay cuồng, quên mất mục tiêu đời mình.
5. Tỉnh thức trong đời sống thường ngày
Tỉnh thức không phải là sợ hãi, nhưng là trung tín chu toàn những việc bổn phận mỗi ngày:
– nhận ra dấu chỉ thời đại;
– khám phá và thực thi thánh ý Chúa;
– kiên tâm phục vụ;
– gia tăng các công việc bác ái;
– cổ võ sự hiệp nhất;
– rộng tay chia sẻ cho những người nghèo khổ, đói rét, hoạn nạn.
Đó chính là dự án thiêng liêng của Mùa Vọng – thời kỳ hồng ân để chúng ta xét mình, biết buông bỏ những gánh nặng nội tâm và sống nhẹ nhàng hơn trong tự do của con cái Thiên Chúa.
6. Ngày nào cũng là ngày của Chúa
Ngày nào Chúa cũng có thể đến. Người vẫn “đứng ngoài cửa mà gõ” (x. Kh 3,20). Nếu mở cửa, Người sẽ vào và dùng bữa với ta – bữa tiệc của tình yêu, của lòng mến, của sự hiện diện chữa lành.
Sống giữa một nền văn hóa dễ dẫn đến vô cảm, Mùa Vọng là cơ hội để chu toàn trách nhiệm của người môn đệ: làm cho con người thật trong ta sống lại, để Thiên Chúa có thể sinh ra trong lòng mỗi người.
Tất cả đều là cơ hội để chuẩn bị cho ngày gặp Chúa trong vinh hiển.
Ngay lúc này, chúng ta hãy sống theo Lời Chúa, trung tín với điều Người truyền dạy, kiên trì yêu mến Thiên Chúa và tha nhân.
Tỉnh thức không phải là lo âu, sẵn sàng không phải là sợ hãi, nhưng là sống từng ngày trong yêu thương, hy sinh, quảng đại và trong ơn nghĩa Chúa. Để khi Chúa đến, chúng ta có thể thưa với tất cả lòng vui mừng và tín thác: “Lạy Chúa, chúng con sẵn sàng rồi.” Amen. mục lục
Lm. Yuse Mai Văn Thịnh, DCCT
Kẻ trộm đến không bao giờ báo cho chủ nhà biết trước, vì thế chủ nhà thường hay đề phòng, chuẩn bị mọi thứ thật cẩn thận để bản thân không bị hại, cũng như của cải sẽ được bảo toàn. Cũng vậy, sự đến bất ngờ của tên trộm giống như ngày Chúa đến là hình ảnh mà Đức Giêsu muốn kêu mời những ai đang sống miên man trong những đam mê của mình, hãy mau tỉnh thức trở về với Chúa, nếu không họ sẽ không còn nhiều thời gian để chuẩn bị cho cuộc hội ngộ bất ngờ này.
Lời Đức Giêsu hôm nay cũng là lời thức tỉnh mỗi người chúng ta, bởi Thiên Chúa không muốn bất cứ một ai phải diệt vong trong ngày Con Người đến nhưng muốn họ được sống đời đời. Lời Ngài nói không có ý đe dọa chúng ta, làm cho cuộc sống của chúng ta bị phân tâm, ăn không ngon, ngủ không yên. Ngài báo trước những sự việc sẽ xảy ra để nhắc nhở chúng ta rằng, cuộc sống nơi trần gian này không phải là vĩnh cửu. Ngài thức tỉnh chúng ta bởi Ngài yêu thương chúng ta, mà những ai được Thiên Chúa yêu thương, sẽ luôn luôn được Người khuyên răn chỉ dạy (x. Dt 12 , 4 – 15). Vì lẽ đó, chúng ta hãy sống và lo cho tương lai vĩnh hằng của chúng ta chứ không chỉ sống cho cuộc sống tạm bợ này, để khi Chúa đến chúng ta không bị bối rối, bỡ ngỡ nhưng hân hoan ra đi với Người như những cô trinh nữ khôn ngoan luôn sẵn sàng đèn dầu đi đón chàng rễ (x. Mt 25, 1 – 13).
Tỉnh thức và sẵn sàng không có nghĩa là chúng ta không bao giờ chợp mắt, chúng ta cũng phải sống và sống một cách có ý nghĩa nơi trần gian này chứ không phải ngồi chờ sung rụng. Cuộc sống này đáng để cho chúng ta phải sống, vì chính Chúa đã tạo dựng nên nó cho chúng ta sử dụng. Tuy nhiên, cuộc sống trần gian này cũng chỉ là phương tiện Chúa dùng để chúng ta biết cách sinh lời cho tương lai vĩnh cửu của ta. Ngài không muốn chúng ta vì một chút lợi ích của cải trần gian mà quên mất nghĩa vụ của mình là làm thế nào để chiếm cho được phần thưởng Nước trời. Bởi “nếu được cả và thế gian mà mất linh hồn nào được ích chi” (Lc 9, 25).
Là những Kitô hữu, chúng ta được mời gọi để sống cho những giá trị Tin mừng. Chúng ta đang mang trong mình một trách nhiệm cao cả là làm cho Nước Chúa hiện diện giữa thế gian này. Chúng ta không sống cho những thú vui nơi trần gian của chúng ta nhưng làm cho cuộc sống chúng ta sinh hoa kết quả, nhờ vào những công đức chúng ta đóng góp vào việc xây dựng Nước Chúa. Giữ đạo và sống đạo không chỉ là việc chỉ đi nhà thờ, đọc kinh, xem lễ thường xuyên, nhưng còn bằng việc bác ái của chúng ta đối với anh chị em sống chung quanh chúng ta. Bởi Chúa nói “hai người đàn ông đang làm ruộng, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại; hai người đàn bà đang kéo cối xay, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại” ( Mt 24, 40 – 41). Nếu là Kitô hữu mà chúng ta bị bỏ lại thì đó là chúng ta đang sống nhưng chưa thật sự tỉnh thức. Chúng ta sống với hình thức bên ngoài chỉ vì một chút danh vọng, địa vị chứ không vì tình yêu dành cho Thiên Chúa. Đừng nghĩ rằng, chúng ta là những người đã được rửa tội, mang danh Kitô thì sẽ được cứu thoát trong ngày Chúa đến, bởi việc cứu thoát còn tùy thuộc vào sự cộng tác trong cách sống của mỗi người chúng ta đối với Thiên Chúa. Hãy để cho Lời Chúa thức tỉnh chúng ta từng giây phút sống, giúp chúng ta biết cách chọn lựa thế nào cho phù hợp với ý định nhiệm mầu của Thiên Chúa.
Lạy Chúa, Chúa luôn yêu thương mời gọi chúng con hãy tỉnh thức và sẵn sàng cho ngày Chúa đến, vì Chúa biết thân phận yếu đuối của mỗi người chúng con luôn có thiện chí nhưng chưa đủ khả năng để hoàn thành trách nhiệm của một người Kitô hữu. Xin Chúa ban ơn thêm sức giúp chúng con biết nhận ra đâu là những giá trị bền vững cho cuộc sống vĩnh cửu, để chúng con luôn sống cho Chúa và chờ Chúa đến cách hân hoan trong ngày quang lâm. Amen. mục lục
Sr. Anna Nguyễn Như Ý
TRỌN NIỀM TRÔNG ĐỢI TRONG TỈNH THỨC
Không giống bất cứ mùa nào khác trong năm, mùa Vọng là điểm giao thoa giữa quá khứ và tương lai, giữa lời hứa xưa và hy vọng mai ngày, giữa khát vọng cứu độ của dân Chúa thời Cựu Ước và niềm trông đợi vinh quang của Hội Thánh hôm nay. Chính trong sự chờ đợi ấy, chúng ta nghe lời mời gọi từ Núi Thánh: "Hãy lên nhà Chúa, Chúa sẽ dạy ta đường lối của Chúa" (Bài đọc I).
Chúa nhật I mùa Vọng, ngày đầu tiên của Năm Phụng Vụ mới, "cái Tết" của đời sống đức tin, mỗi người lại được nhắc nhở: Chúng ta không sống để chạy trong bóng tối, nhưng để tiến về ánh sáng; không được phép buông trôi, nhưng luôn biết chờ đợi trong hy vọng, và mở lòng cho Thiên Chúa đến.
Có lẽ không thiếu những lần lòng ta chợt chùng xuống khi bất giác nghĩ về đời mình. Khi chợt nhận ra cuộc đời thật mong manh; hoặc có lúc cảm nhận thời gian trôi nhanh hơn ta tưởng. Những giây phút ấy khiến ta càng ý thức rằng: Con người không chỉ sống bằng những việc phải làm, những lo toan thường ngày, nhưng còn sống bằng những điều mà ta hằng mong đợi, hằng hướng về.
Mùa Vọng mời gọi mỗi người: Hãy dừng lại đôi chút, để nhìn lại hành trình mình đã đi, để làm mới lại niềm hy vọng mà đôi khi cuộc đời đã làm ta mòn mỏi. Đây không phải là mùa của vội vàng, nhưng là mùa của cõi lòng hướng về Đấng đang đến. Mùa của lắng nghe, của chuẩn bị, của sự chờ đợi để đón Đấng phải đến. Ngài sẽ ngự đến trong tâm hồn.
I. MÙA VỌNG, MÙA CỦA SỰ CHỜ ĐỢI.
Tự thân, mùa Vọng đã là mùa của hy vọng, mùa của sự ngóng trông. Khi bước vào thời khắc phụng vụ này, là Kitô hữu đang sống lại những tâm tình của dân Chúa xưa. Họ phải trải qua bao đêm dài nô lệ, bao mất mát, bao lần đứng trên bờ tuyệt vọng, để rồi vẫn giữ một niềm hy vọng duy nhất: Chúa sẽ đến.
Chúa đã đến thật. Chúa đến trong thân phận yếu đuối và nghèo hèn nơi hang Belem đơn sơ, giá lạnh.
Nhưng với Hội Thánh hôm nay, niềm mong đợi ấy không dừng lại ở một biến cố đã qua. Nếu xưa dân Chúa trông chờ Chúa Cứu Thế đến để "cứu thế", thì nay, Hội Thánh trông chờ Chúa Cứu Thế đến để đưa toàn thể chúng ta vào miền cứu độ vĩnh cửu. đó là cõi vinh quang không tàn phai.
Tuy nhiên, Chúa không chỉ đến vào ngày vinh hiển phán xét. Chúa đến mỗi ngày, trong từng khoảnh khắc của đời sống ta: Chúa đến trong những ngày ta hân hoan, vui mừng; Chúa đến trong những ngày ta khổ đau, trầy trật, bất hạnh; Chúa đến trong từng biến cố của nhân loại, từ những điều nhỏ bé đến những thảm họa làm xé lòng...
Hôm nay, Lời Chúa dẫn ta về một mối bận tâm duy nhất nhưng sống còn: Hãy để niềm trông đợi và hy vọng vinh quang đánh thức từng ngày, khi ta đồng hành cùng cõi đời này.
Đó là lời mời gọi hướng về "núi Chúa", nơi Chúa ngự, nơi hòa bình, nơi sự sống, nơi tất cả muôn dân sẽ tụ họp.
Hình ảnh ấy không chỉ là giấc mơ của Isaia, nhưng là lời nhắc nhở: Người Kitô hữu phải biết đi lên, phải biết tiến bước, phải biết định hướng đời mình về phía ánh sáng.
II. NGÀY CỨU ĐỘ KHÔNG XA, MÀ ĐANG ĐẾN.
Thánh Phaolô khẳng định: "Đêm sắp tàn, ngày gần đến" (bài đọc II). Ơn cứu độ không phải là chuyện xa vời. Nó đang tiến đến với ta trong từng nhịp thở: khi ta mở mắt ra buổi sáng, khi ta cố gắng sống tử tế, khi ta chiến đấu với tội lỗi, khi ta giữ lấy chút lòng tốt còn sót lại giữa bộn bề cuộc đời.
Ngày của Chúa không bao giờ đến muộn. Chỉ có lòng người nhiều khi đến muộn trước ngày của Chúa. Đó là lúc ta không chuẩn bị tâm hồn mình, khi ta sống buông thả, khi ta quên trên đầu mình có Chúa, khi ta mải miết lo cho cuộc sống hiện tại...
Thánh Phaolô mời ta tỉnh thức. Nhưng tỉnh thức không phải là căng thẳng lo âu. Tỉnh thức là để mình được lôi cuốn về phía ánh sáng. Là mở lòng để cho Chúa chạm vào. Là cắt bỏ những điều tối tăm, những giận hờn, ghen tuông, dục vọng, vô cảm. Là biết sống một đời sống có chủ đích, có định hướng, có ánh sáng soi đường.
Lời Chúa tích cực nhắc ta: Không chỉ chờ đợi, mà phải hành động. Không chỉ tin, mà phải sống điều mình tin. Không chỉ mong, mà phải bước đi. Hãy luôn tưởng nhớ Chúa, dù phải lo toan đến đâu, bận rộn đến đâu, nhọc nhằn đến đâu.
III. "TÀU NÔÊ" HÀNH TRÌNH CỦA NHỮNG KẺ BIẾT CHUẨN BỊ.
Chúa Giêsu nhắc đến ông Nôê để dạy một điều rất đơn giản mà cũng rất sắc bén: Ơn Chúa không dành cho những ai ngồi đó chờ cho đến khi "đủ", khi "thuận tiện". Ơn Chúa chỉ dành cho những người dám "đóng tàu" khi trời còn nắng, khi mây còn trong, khi không ai tin rằng nước có thể dâng lên đến ngập trời.
Nôê không ngồi chờ sung rụng. Nôê làm việc. Ông chuẩn bị. Ông dấn thân. Đúng hơn, hành động "đóng tàu" dài lâu của Nôê dạy ta bài học cộng tác với ơn Chúa, bài học của sự thức tỉnh thường xuyên, bại học của lòng gắn bó với mệnh lệnh của Chúa, bài học thấm thía mà Chúa chính là người Thầy huấn dạy: Hãy ăn năn tội. Hãy đứng dậy trở về. Hãy làm mới lại đời mình.
Đó chính là Mùa Vọng. Đời người cũng vậy: Không thể cứ lo "ăn, uống, dựng vợ gả chồng, làm việc bình thường" rồi mọi sự khác... tính sau. Không thể để đời mình cuốn trôi theo lối sống "được chăng hay chớ". Không thể cậy vào tương lai mơ hồ mà quên mất rằng tương lai đó có thể đến trong chớp mắt.
Những ngày qua, lũ dữ khắp các miền đất nước đã cuốn đi biết bao sự sống. Có những gia đình tưởng như bình yên, chỉ trong một đêm đã mất tất cả. Tiếng khóc trẻ thơ bị tách khỏi vòng tay cha mẹ. Tiếng gọi hãi hùng trong nước xoáy. Tiếng thở dài lặng lẽ của những ông bà mất cháu, mất con...
Lũ… lũ… và lũ..., như một minh chứng đau đớn cho lời Chúa Giêsu hôm nay: Có những điều đến, và đến bất ngờ, không cho ta kịp trở tay. Trải qua những giận dữ của đất trời khắp nơi, khiến ta giật mình tự hỏi: Nếu đó là "trận lũ" của đời tôi, tôi có kịp không? Nếu ngày ấy đến khi tôi còn đang bận, tôi có sẵn sàng không? Nếu tiếng gọi của Chúa vang lên trong lúc tôi dửng dưng nhất, tôi có nhận ra không?
IV. SỐNG MÙA VỌNG LÀ Ý THỨC RẰNG, TA MONG MANH.
Con người mong manh thật. Cuộc đời này nhỏ bé thật. Tất cả những gì ta cố giữ, cố bám, cố xem là quan trọng… lại dễ tan như sương như khói.
Mỗi ngày sống đi qua, là mỗi ngày quỹ thời gian của đời ta bé lại. Một ngày sống thêm, nghĩa là ta cũng vừa đi gần hơn với ngày cuối đời. Sống là đi về phía cái chết, nhưng không phải cái chết tuyệt vọng, mà là đi về ngưỡng cửa của sự sống đời đời.
Vì thế, Mùa Vọng nhắc ta học tinh thần siêu thoát. Học biết mặc lấy Nước Trời ngay khi ta còn hít thở, còn bước đi trên mặt đất này. Học biết buông những điều không đáng giữ. Học giữ lại những điều đáng thuộc về mình mãi mãi: tình yêu, niềm tin, lòng quảng đại, sự thứ tha.
Mùa Vọng là mùa của người biết nhìn xa: biết nhìn cuộc đời dưới ánh sáng của vĩnh cửu, biết thấy "ngày của Chúa" ngay trong từng ngày sống, biết để lòng mình thức tỉnh trước những mong manh của kiếp người.
V. ĐỂ CHÚA ĐẾN VÀ ĐỂ TÌNH YÊU TỎA SÁNG TRONG ĐỜI TA.
Chúa sẽ đến. Chúa luôn đến. Nhưng câu hỏi lớn nhất là: Ta có mở cửa cho Chúa không?
Hãy để Mùa Vọng này đánh thức ta: Đánh thức khỏi những lười biếng tinh thần. Đánh thức khỏi lối sống buông thả. Đánh thức khỏi sự vô cảm đang bao phủ thế giới. Đánh thức khỏi thói quen sống như thể không có ngày tận cùng.
Chúa không đòi ta phải là thánh ngay lập tức. Nhưng Chúa đòi ta phải bắt đầu, phải bước lên, phải làm như Nôê: lựa gỗ, ghép từng miếng, đóng từng mảnh, để con tàu đời mình ngày một vững hơn trong ân sủng.
Chúa sẽ đến, không phải để hù dọa, nhưng để cứu ta. Không phải để xét xử trước tiên, nhưng để ôm ta vào lòng. Không phải để kết thúc câu chuyện đời ta, nhưng để mở ra chương mới trong vinh quang bất diệt. mục lục
Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng
Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.
Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.
Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.