Thời gian vẫn còn in dấu Cha cố Phêrô Nguyễn Công Danh (1935-2016)

25-07-2018 1,516 lượt xem

Mới đây mà đã 2 năm, ngày cha cố Phêrô Nguyễn Công Danh trở về với Chúa (27.7.2016 -27.7.2017). Thời gian vẫn còn in dấu những hình ảnh thân thương về ngài.

Tiểu sử Cha cố PHÊRÔ NGUYỄN CÔNG DANH

Giáo hội:

Sinh ngày 13/9/1935 tại Lương Hòa, Bến Lức , Long An

Gia nhập Tiểu Chủng viện Thánh Giuse Saigon: 13/8/1947

Lên Đại Chủng viện Thánh Giuse Saigon: 24/9/1956

Thụ phong Phó tế: 24/2/1963

Thụ phong Linh mục: 23/4/1963 do ĐTGM. Phaolô Nguyễn Văn Bình (+) tại Vương Cung Thánh Đường Đức Bà Saigon

Giáo sư Tiểu Chủng viện Thánh Giuse Saigon: 1963 – 1971

Cha Sở Nhà thờ Giáo xứ Mẫu Tâm: 1971 – 1981 (huyện Nhà Bè – Q.7 hiện nay)

Cha Sở Nhà thờ Giáo xứ Xóm Chiếu: 1981 – 1991 (Q.4 TP. HCM)

Cha Sở Nhà thờ Giáo xứ Thị Nghè: 1991 – 8/8/2013

Linh giám Hội đồng Senatus – Legio Mariæ Việt Nam: 1997 – 17/2/2016

Xã hội:

Cha cố Phêrô Nguyễn Công Danh tham gia UBMTTQVN huyện Nhà Bè từ năm 1977 đến năm 1982.

Giai đoạn 1982-1991: Đại biểu HĐND quận 4 hai khóa liên tiếp và là thành viên MTTQVN quận 4, Tổ trưởng Tổ Đoàn kết Công giáo quận 4.

Năm 1991-2013 là thành viên MTTQVN Bình Thạnh; năm 1994 là thành viên MTTQ TPHCM và Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam; năm 1998 đến 2016 là Phó Chủ tịch MTTQVN TPHCM.

Năm 2003 - 2016: Phó Chủ tịch rồi Chủ tịch UBĐKCG TPHCM

Năm 2008 - 2016: Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam

Tại Đại hội đại biểu toàn quốc những người Công giáo Việt Nam Xây dựng và Bảo vệ Tổ quốc tại Hà Nội khóa V, nhiệm kỳ 2008-2013, cha cố Phêrô được bầu làm Chủ tịch UBĐKCGVN, sau đó tái đắc cử nhiệm kỳ 2013-2018.

Cha cố Phêrô Nguyễn Công Danh đã được trao tặng nhiều phần thưởng cao quý: Huân chương Lao động hạng Nhì; Huân chương Độc lập hạng Ba; Huân chương Đại đoàn kết dân tộc; Huy chương Vì sự nghiệp Đoàn kết dân tộc..., và nhiều bằng khen của Thủ tướng Chính phủ, Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam và UBND TPHCM.

Sau khi hoàn tất hành trình trên trần thế đã được Chúa gọi về lúc 21g15’ ngày 27 tháng 7 năm 2016.

Hưởng thọ 81 tuổi  và 53 năm linh mục.

Thi hài được quàn và tang lễ được cử hành tại Nhà thờ Giáo xứ Thị Nghè.

Nghi thức nhập quan do Đức Giám mục Giuse Đỗ Mạnh Hùng cử hành vào lúc 15g00’ ngày 28 tháng 7 năm 2016.

Thánh lễ đồng tế an táng do Đức Tổng Giám mục Phaolô Bùi Văn Đọc cử hành vào lúc 8g30’, Thứ Hai ngày 1 tháng 8 năm 2016 tại Nhà thờ Giáo xứ Thị Nghè, Giáo hạt Gia Định.

Sau đó di quan về tư gia tại ấp 7, xã Lương Hòa, huyện Bến Lức, tỉnh Long An.

An táng tại đất nhà của gia đình.

-----------------------------------------------------------------------

Thời gian vẫn còn in dấu Cha cố Phêrô Nguyễn Công Danh

Linh muc danh

Còn nhớ ở thánh lễ an táng cha Phêrô tại nhà thờ Thị Nghè, chia sẻ trong bài giảng, linh mục Tổng Đại diện TGP. TP. HCM Inhaxiô Hồ Văn Xuân nhận xét về cha: “Có người chết đi, nhiều người đều thở phào nhẹ nhõm bởi vì họ là tai họa cho con người; nhưng cũng có cái chết khiến người ta muôn đời nhớ mãi, như cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá đã cứu rỗi nhân loại. Sự ra đi của cha Phêrô Nguyễn Công Danh chắc chắn để lại sự tiếc thương cho Giáo hội cũng như ngoài xã hội. Cha Phêrô đã sống trọn tình với Chúa và vẹn nghĩa với anh em. Cha đã luôn cố gắng chu toàn trách nhiệm của một vị mục tử như lòng Chúa mong ước, để đoàn chiên mà cha chăm sóc được sống và sống dồi dào.

Đặc biệt, khi được bề trên giao nhiệm vụ làm Tổng Linh giám Hội đoàn Legio Mariae toàn quốc, cha không ngừng xây dựng và làm cho hội đoàn này lớn mạnh hơn 40 năm qua. Ước mong cuối đời của cha Phêrô là Hội Legio Mariae được tiếp tục phát triển rộng khắp 26/26 giáo phận…

Khi tham gia vào các hoạt động xã hội, cha Phêrô cũng chỉ muốn duy nhất một điều là làm sao cho mọi người biết đạo Công giáo là đạo yêu thương, người Công giáo biết yêu quê hương và đồng bào. Chính cách sống chan hòa của cha đã để lại những tình cảm thương mến cho nhiều người”. Đức cha Phaolô Bùi Văn Đọc - Tổng Giám mục TGP. TP. HCM - khi viếng và cầu nguyện cho cha cố cũng đã khẳng định: “Có thể nói, nếu không có cha Phêrô Nguyễn Công Danh thì cũng không có sự phát triển của Hội đoàn Legio Mariae như ngày hôm nay”.

Cha Phêrô đối với tôi như một người anh rất đáng kính. Ngài thụ phong linh mục ngày 23 tháng 4 năm 1963. Cha đã trải qua công tác mục vụ ở nhiều môi trường và hoàn cảnh khác nhau:

8 năm đầu tiên của đời linh mục (1963 - 1971), cha là giáo sư Việt văn của Tiểu chủng viện Sài Gòn. 1971 - 1981, cha được bổ nhiệm làm cha sở họ đạo Mẫu Tâm, Nhà Bè, nay thuộc quận 7. Một kỷ niệm khó quên của cha trong giai đoạn này là dịp hành hương Năm Thánh qua 3 nước Do Thái, Pháp, Ý từ 12-3 đến 5-4-1975 - thời điểm lịch sử của miền Nam lúc bấy giờ. Trong đoàn đã có những người chọn ở lại Pháp, còn cha quyết định trở về vì trách nhiệm với giáo xứ Mẫu Tâm. Tại địa phương sau ngày hòa bình, cha tham gia UBMTTQ huyện từ năm 1977 và là đại biểu Hội đồng nhân dân trong hai khóa.

Năm 1982, cha được cử về giáo xứ Xóm Chiếu. Một tuần sau đó, cha được bầu làm Hạt trưởng hạt Xóm Chiếu. Cũng trong thời gian này, cha được mời làm Tổ trưởng Tổ Đoàn kết Công giáo quận 4 và đắc cử đại biểu HĐND quận hai khóa liên tiếp. Cha xác tín : chức vị ở xã hội cũng là để phục vụ và làm theo đường hướng mới của Hội đồng Giám mục Việt Nam. Năm 1991, cha được thuyên chuyển về giáo xứ Thị Nghè, một xứ đạo hơn 11.000 giáo dân và cha đã gầy dựng xứ đạo ngày một tốt đẹp, sống động cho đến khi nghỉ hưu năm 2013. Cha Phêrô từng tâm sự: “Đây là trạm dừng chân cuối đời trong công tác mục vụ. Do vậy mà tôi để tâm tối đa làm việc cho Giáo hội, cho giáo xứ. Chúa ban cho mình có bao nhiêu khả năng, tôi dồn hết cho giáo xứ Thị Nghè, như Thánh Gioan Vianney đã nói, món quà lớn nhất Chúa ban cho giáo xứ, giáo dân là một linh mục thánh đức, nhiệt tâm sống hết mình vì lợi ích cho họ”.

Tôi hân hạnh là người cùng hoạt động và làm việc với cha trên 30 năm, từ năm 1983, khi UBĐKCG ra đời. Tấm lòng gắn bó với vận mệnh quê hương của cha đã được hun đúc ngay từ thuở thiếu thời. Được thấm nhuần truyền thống gia đình và truyền thống dân tộc, cha đã không hề lưỡng lự khi tham gia các công việc tốt đời đẹp đạo. Năm 2013, nhân kỷ niệm 50 năm ngày thụ phong linh mục, cha đã tâm tình với mọi người về lý do thúc đẩy cha thể hiện lòng yêu quê hương đất nước của mình: “Bản thân tôi sinh ra, lớn lên, học tập, được đào tạo trong môi trường khác hẳn với chế độ mới - chế độ xã hội chủ nghĩa. Đứng trước tình hình quá mới mẻ như thế, tâm lý bất an, chưa tìm ra giải pháp nào để ổn định tinh thần, thì may thay, Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình đã gởi thư cho các linh mục, tu sĩ, giáo dân đề ngày 5.6.1975. Thư viết: “Một trang sử mới đã mở ra cho dân tộc Việt Nam.

Từ ngày 30-4 vừa qua, chiến tranh đã chấm dứt, hòa bình đã trở lại trên đất nước thân yêu của chúng ta. Từ nay không còn bom đạn, tang tóc, hận thù, phân  ly… Tất cả những tai họa đó thuộc về dĩ vãng. Đây là niềm vui chung của cả dân tộc và với cái nhìn theo đức tin của người Kitô hữu, đây cũng chính là hồng ân của Thiên Chúa… Hơn mọi lúc, giờ đây người Công giáo phải hòa mình vào cuộc sống của toàn dân đi sâu vào lòng dân tộc”. Như đất hạn gặp mưa rào, lòng tôi hết sức vui mừng qua lời trấn an của Đức cố Tổng Giám mục Phaolô. Tôi truyền đạt lời chỉ đạo của ngài cho tất cả bà con giáo dân và mọi người an tâm đi vào cuộc sống mới đầy lạc quan và tin tưởng” (Trích bài nói nhân lễ Kim khánh linh mục tại nhà thờ Thị Nghè).

Không chỉ truyền đạt, cha còn luôn nêu gương mẫu mực cho mọi người theo đường hướng Thư chung HĐGMVN năm 1980 : “Yêu tổ quốc, yêu đồng bào, đối với người Công giáo không những là một tình cảm tự nhiên phải có mà còn là một đòi hỏi của Phúc Âm” (số 10). Trong giai đoạn lịch sử của những thập niên cuối thế kỷ 20, cha là một chứng nhân về sự dấn thân của người Công giáo trong các môi trường xã hội, xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân.

Tại lễ tiễn biệt cha Phêrô, ông Nguyễn Hoàng Năng, Phó Chủ tịch UBTW.MTTQVN - Chủ tịch UBMTTQVN TPHCM đã nhắc lại những đóng góp cho Xã hội và Giáo hội của linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh: “Chúng tôi luôn nhớ về linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh - người luôn hết sức, hết lòng vun đắp khối đại đoàn kết toàn dân tộc, để xây dựng, bảo vệ và phát triển thành phố, đất nước. Làm sao có thể quên được hình ảnh linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh, người đại biểu HĐND các quận, huyện và HĐNDTP nhiều nhiệm kỳ, luôn gắn bó mật thiết với cử tri, luôn phản ảnh trung thực, đầy đủ tâm tư, nguyện vọng của cử tri và  đồng bào Công giáo tại các cơ quan dân cử, cũng như góp nhiều ý kiến xác đáng hữu ích vào chương trình hành động của HĐNDTP và các quận, huyện mà linh mục là đại biểu. Nhiều vị linh mục, tu sĩ, đồng bào giáo dân của ngài vẫn nhớ và truyền cho nhau nghe những câu chuyện cảm động về một vị linh mục chánh xứ hiền hòa, thương yêu, chia sẻ ngọt bùi với giáo dân những lúc khó khăn, cũng như thân tình thường xuyên trao đổi công việc với tín hữu và anh, chị, em trong Giáo hội…”

Vâng, mới đó mà đã một năm chia tay cha - một linh mục để lại rất nhiều sự thân thương nơi mọi người. Nhưng chắc chắn, nhiều người, nhiều giới vẫn luôn nhớ về cha, nhớ về con đường cha đã đi qua và những chọn lựa dấn thân của cha.

Lm. Phêrô Phan Khắc Từ

Nguồn: http://www.cgvdt.vn/cong-giao-viet-nam/thoi-gian-van-con-in-dau-cha-phero-nguyen-cong-danh_a5402

Vĩnh biệt một vị mục tử tốt lành

Sau gần hai năm lâm bệnh nặng, linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh, Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam, Phó Chủ tịch UBMTTQVN.TPHCM, Chủ tịch Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam, Chủ tịch UBĐKCG.TPHCM, đã từ trần lúc 21 giờ 15 phút ngày 27.7.2016 tại bệnh viện Thống Nhất - TPHCM. Linh cữu của ngài được quàn tại nhà thờ Thị Nghè, sau đó an táng tại quê nhà Long An.

Chủ tịch Trương Tấn Sang chúc Tết cha cố Phêrô Nguyễn Công Danh nhân dịp Tết Giáp Ngọ 2014

Đó là thuở ấu thời từ giữa những năm 30 của thế kỷ 20 tại quê nhà Lương Hòa - huyện Bến Lức, tỉnh Long An nay thuộc địa bàn giáo phận Mỹ Tho - một họ đạo thôn quê với đường làng, bờ đê, rặng dừa, kênh rạch, khúc mương và những tháng ngày tham gia lễ sinh của giáo xứ. Lương Hòa còn là mảnh đất ươm mầm ơn gọi với nhiều linh mục tu sĩ xuất thân từ đây và đã gieo không ít ấn tượng cho tâm hồn bé nhỏ. Cha viết trong Hồi ký: “Lúc nhỏ tôi có được ơn gọi đi tu là nhờ có những tấm gương tốt lành của các anh chị là tu sinh, là chủng sinh. Vào kỳ hè hằng năm về nghỉ hè, dự lễ mỗi ngày, đi rước lễ nghiêm trang, thánh thiện như thiên thần và được cha sở ưu tiên cho bánh kẹo ngon lành. Ngó lại mình, lúc bấy giờ là chú bé giúp lễ, chỉ được khúc “ô môi”. Nói thế, tôi không buồn và ganh tị đâu, nhưng trong lòng trộm nghĩ, mình phải phấn đấu học giỏi, trò ngoan, con thảo… để được cha sở cho đi tu, và biết đâu còn được nhiều bánh kẹo ngon hơn bây giờ. Buồn cười cho một ý tưởng quá ngô nghê, mộc mạc như vậy ! Mãi về sau khi đi tu, nhờ gương, lời dạy bảo của cha mẹ, của anh Hai : linh mục Nguyễn Hiếu Lễ, tôi mới biết thế nào là đi tu, đi tu để làm gì, và làm như thế nào cho Giáo hội, cho phần rỗi các linh hồn”.Cha Phêrô sinh ngày 13.9.1935 tại làng Lương Hòa, Bến Lức, Long An, trải qua thời niên thiếu và quãng đời tu học với không ít dấu ấn trong ký ức. Người con đạo hạnh của vùng đất Lương Hòa - một mục tử dấn bước theo Tin Mừng của TGP.TPHCM đã kết thúc chặng hành trình 81 năm trần thế, 53 năm linh mục. Chặng hành trình khắc họa biết bao cống hiến của bậc tu trì và đầy sắc màu với những trải nghiệm nhân sinh.

Đó là thuở tu học ở chủng viện Saigon từ 1947 - 1963 với những thời khắc trau dồi văn hóa, rèn luyện tu đức, nhân bản, định hướng ơn gọi; với những tấm gương và nhân cách của nhiều cha giáo như Philipphê Nguyễn Kim Điền, Aloisiô Louis Phạm Văn Nẫm; cha giám đốc Giuse Phạm Văn Thiên; cha linh hướng Mathêu Phạm Hảo Kỳ...

Đó còn là huyết thống của gia tộc. Bà Đoàn Thị Phận, thân mẫu của cha Phêrô, là cháu 4 đời của Thánh linh mục tử đạo Phêrô Đoàn Công Quý. Thế hệ tiền nhân còn có linh mục Đoàn Công Triệu, bà Nhì dòng MTG Thủ Thiêm Đoàn Thị Ca; sau này còn có bào huynh : cố linh mục Nguyễn Hiếu Lễ.

23.4.1963, cha Phêrô nhận lãnh tác vụ linh mục và khởi đầu chặng đường mục tử.

Tám năm đầu tiên của đời linh mục (1963 - 1971), cha là cha giáo Việt văn của Tiểu chủng viện Saigon. Quãng thời gian này với cha là vừa truyền đạt kiến thức và tâm hồn cho thế hệ kế thừa, vừa thu nạp kiến thức về giáo dục, văn hóa cho riêng mình. Lớp kế thừa nay đã có những người là cha sở các họ đạo lớn, Hạt trưởng, Giám đốc Chủng viện, cha giáo...

1971 - 1981, cha được bổ nhiệm làm cha sở họ đạo Mẫu Tâm - Nhà Bè nay thuộc quận 7. Mẫu Tâm trước đây là một họ lẻ của giáo xứ Thuận Phát với số giáo dân khoảng 700 - 800 người. Vào đầu thập niên 70 của thế kỷ 20, họ đạo nghèo nàn vùng ven này chỉ có ngôi nhà nguyện cỏ dại um tùm chung quanh, không tháp chuông, nhà xứ; và cũng không khó mường tượng đời sống tinh thần ảm đạm của giáo hữu nơi đây. Cha sở trẻ tiên khởi đã từng bước tạo nền móng về cơ sở vật chất và nền nếp sinh hoạt của họ đạo và các khu xóm. Một kỷ niệm khó quên của cha trong giai đoạn này là dịp hành hương Năm Thánh qua 3 nước Do Thái, Pháp, Ý từ 12.3 đến 5.4.1975 - thời điểm lịch sử của miền Nam lúc bấy giờ. Trong đoàn đã có những người chọn ở lại Pháp, còn cha quyết định trở về vì trách nhiệm với giáo xứ Mẫu Tâm.

Trong bối cảnh xã hội những năm sau 1975 và trong cương vị cha sở Mẫu Tâm, cha Phêrô còn lưu dấu một hình ảnh thân thương đối với bà con trong vùng khi tham gia lao động tại một tổ sản xuất mì sợi trên địa bàn. Cha kể lại: “Thấy tổ viên và tôi ngồi vắt than đá trộn bùn để nung lò sấy mì sợi, nói cười vui vẻ, nhiều người lấy làm ngạc nhiên - sao ông linh mục này chịu khó và bình dân thế!”.

Cũng chính trong thời điểm này, một sự kiện quan trọng đã đến với GHCGVN, đó là Thư Chung HĐGMVN ngày 1.5.1980 với đường hướng mục vụ “một Hội Thánh vì loài người - một Hội Thánh trong lòng Dân Tộc”. Đường hướng mục vụ này đã khiến cha Phêrô càng thêm suy tư, trăn trở để chọn lựa cung cách mục vụ xứng hợp với giáo huấn của Giáo hội. Và quả thật, cha đã thể hiện một cách tự nhiên hình ảnh của một mục tử “lấm mùi chiên” với không chỉ đoàn chiên của mình mà còn cả với cộng đồng.

1982 - 1991, cha được bài sai làm cha sở Xóm Chiếu, một trong những họ đạo cổ xưa của giáo phận. Bước đầu, cha đã dành khoảng 6 tháng viếng thăm mục vụ các gia đình. Sau khi thấu hiểu tình hình sinh hoạt và cuộc sống của giáo dân, ngài đã triệu tập Ban Hành giáo, 14 Ban Chấp hành khu và các đoàn thể Công giáo tiến hành trong xứ họp bàn và soạn thảo Nội quy HĐMVGX (lúc này trong giáo phận chưa có Nội quy HĐMVGX chính thức). Từ đây, các sinh hoạt mục vụ của giáo xứ Xóm Chiếu thêm phần khởi sắc với vai trò và vị trí xứng tầm và chủ động của các giáo dân.

Từ tháng 11.1991, cha Phêrô chuyển về giáo xứ Thị Nghè. Thị Nghè cũng là một họ đạo cổ xưa đã từng lưu dấu Tòa Giám mục và Tiểu Chủng viện, đồng thời cũng là một họ đạo lớn với hơn 11.000 giáo dân - lúc đó chưa tách khu 7 và khu 8 cho giáo xứ Nguyễn Duy Khang. Với kinh nghiệm tích lũy được từ hai nhiệm sở Mẫu Tâm và Xóm Chiếu, đồng thời phát huy đúng mức vai trò tích cực của giáo dân nên sau hơn một năm với lộ trình khắc phục và củng cố, sinh hoạt của giáo xứ Thị Nghè đã từng bước ổn định và chuyển mình phát triển. Các hội đoàn đoàn thể và các sinh hoạt mục vụ khác cũng đều hòa nhịp một cách sinh động.

Cha Phêrô từng tâm sự:“Đây là trạm dừng chân cuối đời trong công tác mục vụ. Do vậy mà tôi để tâm tối đa làm việc cho Giáo hội, cho giáo xứ. Chúa ban cho mình có bao nhiêu khả năng, tôi dồn hết cho giáo xứ Thị Nghè, Như Thánh Gioan Vianney đã nói - món quà lớn nhất Chúa ban cho giáo xứ, giáo dân là một linh mục thánh đức, nhiệt tâm sống hết mình vì lợi ích cho họ”.

Tháng 5.1997, Đức cha Giám quản Nicôla Huỳnh Văn Nghi lúc bấy giờ chỉ định cha Phêrô làm Linh giám Senatus - hội đoàn Legio Mariae. Trong vai trò mới, cha đã giúp thăng tiến và phát triển Hội đoàn Legio Mariae theo tôn chỉ mục đích của Hội tại nhiều giáo xứ và giáo hạt.

Hơn 30 năm là cha sở Xóm Chiếu, Thị Nghè, cha Phêrô đã có 16 linh mục cộng sự. Cha chia sẻ: “Tôi được may mắn cộng tác với 16 cha phụ tá gốc gác thuộc đủ ba miền Bắc Trung Nam với nhiều sắc thái độc đáo. Anh em chúng tôi học tập lẫn nhau, người đi trước rước người đi sau, chỉ bảo cho nhau kinh nghiệm sống, cách đối nhân xử sự sao cho có hiệu quả nhất trong công tác mục vụ, nhờ đó giúp nhau trưởng thành về nhiều mặt đạo đời”.

Từ chủng viện, hội đoàn đến các giáo xứ nhỏ lớn, cha Phêrô đã ít nhiều thể hiện nét “chân tu”, nghiêm túc và học hỏi, tuân phục bề trên, yêu quý anh em linh mục, gần gũi và lắng nghe đoàn chiên. Cha thường suy nghĩ và đắm chìm trong một châm ngôn mà các mục tử đều nằm lòng : “Một cha sở thánh thiện, giáo dân đạo đức; một cha sở đạo dức, giáo dân bình thường; một cha sở bình thường, giáo dân nguội lạnh”.

Ngày 23.4.2013, cha Phêrô kỷ niệm Kim khánh 50 năm linh mục và một thời gian ngắn sau đó nghỉ hưu tại nơi sinh quán Lương Hòa khi đã 78 tuổi.

Ngoài việc chu toàn nhiệm vụ của một cha sở họ đạo, cha Phêrô cũng đã tạo nên một nét khắc họa ấn tượng trong sự dấn thân vào xã hội theo đường hướng Công đồng Vaticanô II và sau này là Thư Chung HĐGMVN năm 1980. Cha đã tham gia nhiều đoàn thể xã hội các cấp trong một chặng đường dài, đặc biệt là các hoạt động trong tổ chức Ủy ban Đoàn kết Công giáo. Trong suốt quá trình tham gia, cha Phêrô luôn thể hiện hình ảnh của một nhà tu hành đạo đức, nhiệt thành đóng góp phần công sức theo đường hướng mục vụ của HĐGMVN năm 1980 “Sống Phúc âm giữa lòng dân tộc để phục vụ hạnh phúc đồng bào”. Riêng những năm gần đây, trên nhiều diễn đàn, cha không ngừng giới thiệu, triển khai huấn dụ của ĐTC Bênêdictô XVI : “Bằng đời sống xây nền trên đức ái, sự liêm chính, việc quý trọng công ích, anh chị em giáo dân phải chứng tỏ người Công giáo tốt cũng là công dân tốt”. Ở giai đoạn lịch sử của những thập niên cuối thế kỷ 20, cha Phêrô là một chứng từ về sự dấn thân của người Công giáo trong các môi trường xã hội.

Trong suốt cuộc đời mục tử trung thành với Giáo hội, phục vụ đoàn chiên và cộng đồng, cha Phêrô gây ấn tượng cho mọi người trong hình ảnh một linh mục Nam bộ với ngôn từ bình dị, một tâm hồn trong sáng, một nhận thức và trái tim nhiệt huyết, một cung cách huynh đệ tự nhiên, nhẹ nhàng và gần gũi...

Phạm Ngọc

Nguồn: http://www.cgvdt.vn/cong-giao-viet-nam/vinh-biet-mot-vi-muc-tu-tot-lanh_a3511

Linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh

Người Công giáo kính Chúa, yêu nước

Cách nay hơn 3 năm, nhân kỷ niệm Kim khánh 50 năm linh mục của Linh mục Nguyễn Công Danh, Chủ tịch Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam, Chủ tịch Ủy ban Đoàn kết Công giáo TPHCM, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam TPHCM, nhiều vị chức sắc trong Giáo hội Công giáo Việt Nam và giáo dân Giáo xứ Thị Nghè đã nói lên rằng: “Chính cuộc đời yêu thương phục vụ của linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh đã góp phần thắp lên ngọn lửa Đại đoàn kết dân tộc và làm cho tinh thần Đại đoàn kết dân tộc càng được vững mạnh, trường tồn...”.

Linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh, sinh ngày 13-9-1935 trong một gia đình nghèo tại vùng nông thôn Nam bộ thuộc họ đạo Lương Hòa, huyện Bến Lức, tỉnh Long An, nằm bên dòng sông Vàm Cỏ Đông nổi tiếng với bài hát “Vàm Cỏ Đông”. Từ  năm 1971 đến năm 2013 linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh làm chánh xứ Mẫu Tâm, huyện Nhà Bè; giáo xứ Xóm Chiếu, quận 4; giáo xứ Thị nghè, quận Bình Thạnh. Trong suốt quãng đời hoạt động mục vụ của mình, linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh đã chọn con đường đồng hành cùng dân tộc, gắn bó với đất nước và quê hương với nhiều đóng góp thiết thực cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Dấu ấn tạo sự thay đổi trong cuộc đời rất lớn của linh mục Nguyễn Công Danh được ghi lại ở sự kiện từ ngày 23-3 đến 6-4-1975 khi linh mục cùng đoàn hành hương thăm đất Thánh Palestin, Tòa Thánh Vatican và nước Pháp, đúng vào thời điểm cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta sắp kết thúc, trong khi có những người trong đoàn không trở về vì sợ, còn linh mục quyết định về Việt Nam, vì như Ngài nói: “Tôi có trách nhiệm với giáo dân giáo xứ Mẫu Tâm và quê hương, đất nước tôi sau ngày hòa bình...”. Khi về Việt Nam, có nhiều người ở giáo xứ Mẫu Tâm hỏi linh mục: “Sao cha không trốn ở lại Roma, về Việt Nam cha không sợ Cộng sản sao? Họ cấm đạo và Sài Gòn sẽ có tắm máu”. Linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh bình tĩnh trả lời: “Ai nói thế, làm gì có việc đó. Chúng ta cứ bình tĩnh hoạt động tôn giáo bình thường…”. Lời động viên của linh mục đã tạo động lực và sự gắn kết trong bà con giáo dân yên tâm trong cuộc sống và sinh hoạt bình thường, tích cực tham gia các hoạt động giúp ích cho xã hội.

Linh mục Phê rô Nguyễn Công Danh tham gia Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam từ Đại hội Mặt trận Dân tộc Thống nhất năm 1977 cho đến ngày Ngài về nước Chúa. Ngày 14-4-1977, linh mục đang làm chánh xứ giáo xứ Mẫu Tâm, huyện Nhà Bè thì đại diện Ủy ban MTTQ huyện Nhà Bè đến thăm và mời tham gia làm ủy viên Ủy ban MTTQ huyện. Linh mục xin ý kiến của Đức Tổng Phaolô Nguyễn Văn Bình và được ngài dạy: “Cách mạng tín nhiệm cha thì cố gắng nhận đi, và làm tốt vai trò công dân, là cầu nối giữa đạo và đời”. Thế rồi linh mục Phêrô nhận làm ủy viên Ủy ban MTTQ huyện Nhà Bè  từ năm 1977 đến năm 1982. Khi giáo hội thuyên chuyển qua giáo xứ Xóm Chiếu quận 4, rồi sau này là giáo xứ Thị Nghè, quận Bình Thạnh, linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh đều được tín nhiệm mời tham gia Ủy ban MTTQ Việt Nam quận 4 và quận Bình Thạnh. Linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh còn tham gia Ủy ban MTTQ TPHCM từ năm 1994, từ năm 1998  đến nay là Phó Chủ tịch; tham gia Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam từ năm 1994, sau đó đến năm 2008 tới nay là Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam. Dù ở cương vị nào, linh mục Nguyễn Công Danh đều có những đóng góp rất thiết thực cho các hoạt động của MTTQ, và là cầu nối giữa giáo dân, Giáo hội với chính quyền và các đoàn thể xã hội.

Từ tiếng nói, việc làm của linh mục đã tạo uy tín, sự ảnh hưởng trong đồng bào Công giáo, làm cho mọi giáo dân - những người con Chúa càng thương yêu, đoàn kết gắn bó trong cộng đồng dân cư và xã hội. Trong mọi hoàn cảnh, linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh luôn sống chan hòa, gần gũi trên địa bàn dân cư và chia sẻ lo lắng, ưu tư, nguyện vọng của người dân với chính quyền, vận động người dân tích cực tham gia các phong trào thi đua yêu nước, làm cho mọi người hiểu được ý nghĩa của việc đạo cũng như việc đời, cùng nhau “Sống tốt đạo, đẹp đời”.

Khi nói về tính tương đồng giữa Chủ nghĩa xã hội và tôn giáo, linh mục Nguyễn Công Danh cho rằng, cả hai được thể hiện bằng hành động cụ thể như những chương trình dài hạn, xóa đói giảm nghèo, xây dựng nhà tình nghĩa, tình thương, đem văn hóa, y tế đến vùng sâu, vùng xa, miền núi… Như thế, chẳng phải là Chủ nghĩa xã hội và tôn giáo cùng đồng hành với nhau trên con đường xây dựng một xã hội công bằng, yêu thương, một thiên đường, một Niết bàn hay sao? Hay nói một cách khác, Chủ nghĩa xã hội và tôn giáo cùng có ít nhất một mục tiêu chung, một hướng đi chung, đó là đem lại hạnh phúc cho đồng bào ruột thịt. Và như thế cũng đã quá đủ để Chủ nghĩa xã hội và tôn giáo tồn tại "trong” nhau, chứ không chỉ tồn tại "bên” nhau.

Qua cuộc đời yêu thương, phục vụ của linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh cho thấy Ngài đã cống hiến cả cuộc đời cho Chúa, cho Giáo hội và đất nước. Đảng, Nhà nước đã trân trọng ghi nhận và đánh giá cao những công lao đóng góp của linh mục Nguyễn Công Danh và trao tặng nhiều phần thưởng cao quý: Huân chương Lao động hạng Nhì; Huân chương Độc lập hạng Ba; Huân chương Đại đoàn kết dân tộc; Huy chương Vì sự nghiệp Đoàn kết dân tộc và nhiều bằng khen của Thủ tướng Chính phủ, Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam và UBND TPHCM. Linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh đã xứng đáng với sự tôn kính của đồng bào Công giáo dành cho ngài: Người Công giáo kính Chúa, yêu nước, người con của quê hương Long An “Trung dũng kiên cường”.

Fx. LÊ GIÁO (Phó Chủ tịch Ủy Ban Đoàn kết Công giáo TP.HCM)
HOÀI NAM (lược ghi)

Nguồn: http://www.sggp.org.vn/linh-muc-nguyen-cong-danh-nguoi-cong-giao-kinh-chua-yeu-nuoc-26360.html

Nhớ về một vị chân tu

Tôi biết cụ linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh đã từ rất lâu; còn tiếp xúc, trao đổi, làm việc trực tiếp với cụ thì cũng đã ngót 1/4 thế kỷ. Còn nhớ cũng vào thời điểm hè như lúc này của năm 1991, linh mục được Tòa TGM.TPHCM thuyên chuyển về làm chánh xứ Thị Nghè. Lúc đó tôi đang công tác tại UBMTTQVN quận Bình Thạnh, địa bàn có nhà thờ Thị Nghè. Vì yêu cầu công việc và dần về sau không phải đơn thuần về công việc mà còn có cả tình cảm quý mến, tôi đã rất nhiều lần đến thăm cụ, vị linh mục có gương mặt phúc hậu, dáng dỏng cao và tóc bạc trắng như ông bụt. Cụ có cách nói chuyện từ tốn, cắt nghĩa từng vấn đề trong sự mạch lạc, chậm rãi, đúng phong cách của một trí thức Nam bộ. Ở cụ luôn toát lên vẻ bình dị và chân thành, tạo cho người đối diện một niềm lạc quan và sự tin tưởng. Tôi để ý mỗi khi đối diện trước bất kỳ vấn đề gì gai góc, hoặc một sự hiểu lầm, ngộ nhận nào đó (ngay cả với chính bản thân mình), cụ cũng tìm cách lý giải nhẹ nhàng, thậm chí còn cố phân tích để người khác không lên án người thiếu thiện chí đã gây xáo trộn. Để có thể cởi mở, bao dung như vậy, chắc chắn cụ đã không thành kiến hay giận ghét ai, mà chỉ sống theo tinh thần Tin Mừng của đạo Công giáo : yêu thương hết thảy mọi người; hay nói một cách khác, cụ là trung tâm đại đoàn kết.

Ông Nguyễn Ngọc Phong thăm cha cố Phêrô Nguyễn Công Danh dịp mừng thượng thọ 80 tuổi

Cụ linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh cũng là người tham gia nhiều đoàn thể xã hội các cấp trong một chặng đường dài, đặc biệt là các hoạt động trong tổ chức Ủy ban Đoàn kết Công giáo mà sau này cụ là đầu tàu. Trong suốt quá trình dấn thân phục vụ xã hội và Giáo hội Công giáo, cụ luôn thể hiện hình ảnh của một nhà tu hành đạo đức, nghiêm túc, nhiệt thành đóng góp công sức. Cụ đã có nhiều sáng kiến trong mục vụ điều hành giáo xứ cũng như trong những tổ chức mà cụ tham gia như UBMTTQVN các cấp; Hội đồng nhân dân thành phố, quận, huyện; Ủy ban Đoàn kết Công giáo các cấp... Những sáng tạo, những cách thức làm việc của cụ, nếu tinh ý sẽ nhận ra luôn hướng đến lợi ích của đất nước, sự thăng tiến của con người, và nhất là không bao giờ nằm ngoài những giáo huấn của Giáo hội Công giáo mà cụ là một thành viên tuyệt đối trung thành.

Chính vì những lẽ này nên trong thâm tâm, tôi vẫn nhủ thầm và xác tín : đây là một vị chân tu đích thực, luôn hướng các hoạt động của bản thân cũng như của tổ chức mình phụ trách đến một mục tiêu duy nhất : có ích cho đời, có lợi cho đạo.

Về sau, khi chuyển lên công tác ở Ủy ban MTTQVN.TPHCM, được tổ chức phân công làm Trưởng ban Dân tộc - Tôn giáo rồi Phó Chủ tịch phụ trách lĩnh vực dân tộc - tôn giáo; tôi lại càng có nhiều dịp tiếp xúc và làm việc cùng với cụ, đặc biệt là từ khi cụ nhận chức Chủ tịch UBĐKCG.TPHCM rồi Chủ tịch UBĐKCGVN. Tôi và cụ đã có những chương trình, những chuyến đi, cùng dự các kỳ Đại hội Đại biểu MTTQVN, Đại hội Đại biểu UBĐKCGVN; cùng phối hợp thực hiện những buổi hội thảo, tọa đàm… từ địa phương đến Trung ương. Ở đâu cũng bắt gặp nụ cười hiền hậu của cụ, lúc nào cũng thấy cụ thổn thức với phong trào chung, với khối Đại đoàn kết dân tộc, với những phương kế đối thoại đạo - đời, với các phương cách giúp người nghèo, nâng đỡ người khó khăn, giáo dục thanh thiếu niên, mời gọi người Công giáo dấn thân tham gia các hoạt động xã hội để làm những việc ích đời lợi đạo.

Có thể nói, cụ linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh là một người vừa có tinh thần dân tộc mãnh liệt, vừa yêu mến Giáo hội Công giáo hết lòng. Cụ sống với trái tim nhân hậu và đầy trách nhiệm. Cụ đã thực hiện theo đúng hướng dẫn của Thư Chung của Hội đồng Giám mục Việt Nam năm 1980 : “Yêu tổ quốc, yêu đồng bào, đối với người Công giáo không những là một tình cảm tự nhiên phải có mà còn là một đòi hỏi của Phúc Âm. (…) Chúng ta phải đồng hành với dân tộc mình, cùng chia sẻ một cộng đồng sinh mạng với dân tộc mình, vì quê hương này là nơi chúng ta được Thiên Chúa mời gọi để sống làm con của Người, đất nước này là lòng mẹ cưu mang chúng ta trong quá trình thực hiện ơn gọi làm con Thiên Chúa, dân tộc này là cộng đồng mà Chúa trao cho chúng ta để phục vụ với tính cách vừa là công dân vừa là thành phần Dân Chúa…”; cũng như luôn làm theo giáo huấn của Công đồng Vatican II : “Các Kitô hữu từ mọi dân tộc tụ họp trong Hội Thánh, không phân cách với những người khác về chế độ, cũng như về tổ chức xã hội trần gian, nên họ phải sống cho Thiên Chúa và cho Chúa Kitô trong nếp sống lành mạnh của dân tộc mình; là công dân tốt, họ phải thật sự và tích cực vun trồng lòng yêu nước” (Sắc lệnh về hoạt động truyền giáo, số 15); “Hội Thánh phải đồng tiến với toàn thể nhân loại và cùng chia sẻ một số phận trần gian với thế giới” (Hiến chế Mục vụ về Giáo hội trong thế giới ngày nay, số 40).

Bây giờ thì cụ linh mục Phêrô Nguyễn Công Danh đã đi hết chặng đường cuộc đời, đã giữ vững niềm tin và chọn lựa của mình trong suốt 81 năm hiện diện ở trần thế. Với một người đã sống thủy chung với bổn phận làm người Việt Nam và làm người của Giáo hội, đã miệt mài dấn thân cho sự tốt đẹp của xã hội, cho sự phát triển của đồng bào, đồng đạo của mình; ra đi nhưng còn để lại cho Giáo hội và xã hội hình ảnh của một vị chân tu và hình ảnh của một công dân, tu sĩ tiêu biểu có tác dụng giáo dục cho đạo, cho đời..., tôi tin cụ đang được ở bên cạnh Đấng mà cụ đã tin và noi gương cả đời mình : Thiên Chúa. Và cụ cũng sẽ an lòng yên nghỉ vì đã sống trọn vẹn, cống hiến cả đời mình cho Giáo hội và xã hội.

NGUYỄN NGỌC PHONG (Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQVN.TPHCM)

Nguồn: http://www.cgvdt.vn/cong-giao-viet-nam/nho-ve-mot-vi-chan-tu_a3556

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.