BA TÔI QUÊN TUỐT

15-06-2019 128 lượt xem

Viết về người cha của tôi nhân "Ngày của Cha"

Chúa nhật 16.6.2019

1. Tôi hỏi: "Ngày xưa con trốn học, bị cô giáo hạ bậc hạnh kiểm. Ba có nhớ không, ba?".

Ba tôi hỏi lại: "Có như vậy sao con?".

2. Tôi hỏi: "Ngày xưa, nhiều lần con hư, quên lời dạy, quên việc nhà, quên cả những bài tập về nhà. Ba có nhớ không, ba?".

3. Tôi hỏi: "Ngày xưa, nhiều lần, vì hiếu động, con phá phách, làm phiền hàng xóm, hàng xóm gọi ba sang nhà họ, họ kể tội con, họ nói nặng lời ba. Ba có nhớ không, ba?".

4. Tôi hỏi: "Ngày xưa, nhiều lần ba dẫn con đến trước mặt người lớn, buộc con phải xin lỗi họ. Cuối cùng chính ba còn thêm: Cháu nó hư, xin ông bà bỏ qua cho. Tôi sẽ dạy cháu. Tôi sẽ dạy cháu... Ba có còn nhớ không, ba?".

5. Tôi hỏi: "Ngày xưa, có lần, trong khi gây nhau với lũ bạn trang lứa, người lớn nghe được, nhưng thay vì khuyên can, họ lại bênh con của họ. Họ miệt thị ba mẹ. Lúc bấy giờ, con không hiểu những lời miệt thị ấy. Bây giờ con đã hiểu và nghe buốt tâm hồn. Chắc lúc đó ba buồn lắm! Ba có nhớ không, ba?".

6. Tôi hỏi: "Ngày xưa, có lần con mải rong chơi, con rong chơi đến quên giờ cơm, quên cả chiều đã hết nắng. Vừa mới đi làm về, còn chưa kịp hớp một ngụm nước, ba và mẹ phải tất tả lao đi tìm con. Ba có nhớ không, ba?".

7. Tôi hỏi: "Ngày xưa, có lần ba làm ngựa để con cưỡi trên lưng. "Ngựa" đang phi ngon lành, bỗng dưng con đòi "ngựa" phải phi qua con mương phía trước nhà. Sợ con té xuống mương vì không thể giữ thăng bằng, ba cương quyết không theo ý con. Con giận dỗi, khóc lóc, giãy giụa. Ba có nhớ không, ba?".

8. Tôi hỏi: "Ngày xưa ba chở con trên chiếc xe đạp thồ. Nhìn bạn mình được ba nó chở đi học bằng chiếc xe thật đẹp. Trưa tan học về, con đòi ba mua một chiếc xe y như thế. Ba bảo, con ráng họ, ăn nhiều, lớn tí nữa rồi ba sẽ mua. Con không chịu, giận ba. Ba còn nhớ không, ba?".

9. Tôi hỏi: "Nhà mình nghèo. Trời mưa anh em chúng con phải lấy đủ các loại thau, xô, chậu, xoong, nồi... hứng nước mưa bên trong nhà. Buổi chiều hôm ấy, ba đi làm về, chở theo sau cuộn giấy carton có tráng dầu hắc (có người gọi là nhựa đường - loại dùng lợp nhà tạm thời). Đêm ấy một mình ba leo lên mái nhà, phủ cuộn giấy lên trên mái. Đến khuya ba mới lợp xong. Ba lợp lại mái nhà đã rách vào ban đêm, vì sáng mai ba không thể bỏ việc làm. Ba vẫn nhớ phải không, ba?".

10. Tôi hỏi: "Nhà mình nghèo. Nhưng có lần con bị bệnh phải nằm bệnh viện. Người ta đòi một khoản viện phí, nếu không, họ sẽ từ chối chữa trị cho con. Cả ba và mẹ thay nhau năn nỉ.

Sau cùng, con nghe ba nói: Xin bác sĩ thương con tôi, tiếp tục nhận con tôi. Tội nghiệp nó lắm. Tội nghiệp nó lắm. Xin cho tôi khất đến chiều nay thôi... Rồi suốt ngày hôm ấy con không một lần thấy ba vào thăm con.

Đến chiều, ngay đúng giờ người ta bắt đầu đóng cửa phòng "Thu ngân", con lại thấy bóng ba chạy thật nhanh. Rồi ba cúi đầu trước một cô gái hình như nhỏ tuổi hơn ba. Người ta cũng thương tình mở cửa đón ba. Hôm ấy ba là người khách cuối cùng của phòng "Thu ngân" trong bệnh viện.

Rời phòng Thu ngân với tờ hóa đơn trên tay, đôi môi ba khẽ cười vì đã có thể tiếp tục chữa bệnh cho con.

Nhưng sao con lại thấy đôi chân ba như chẳng thể nhấc lên nổi. Ba bước thấp bước cao đầy vẻ mệt mỏi, khác hẳc lúc ba chạy vào.

Ba tìm đến chiếc ghế đá bên hiên bệnh viện nằm xuống đó. Hơi thở của ba nặng nhọc, đôi mắt trũng sâu, gương mặt phờ phạc, đầu tóc rối bù... Ba vẫn nhớ phải không, ba?"...

Thật lạ lùng. Tất cả các câu hỏi về sự nhọc nhằn, xưa ba đã từng vì chúng tôi mà chịu đựng, ba chỉ trả lời tôi bằng câu hỏi khác: "Có như vậy sao con?", y như ba chẳng còn nhớ gì hết vậy.

Nhiều lắm. Nhiều thật nhiều những gì mà ba mẹ đã cho chúng tôi. Mười điều kể ra, chỉ là đại diện, chỉ là nói thay cho tất cả mọi điều mà một đời ba mẹ tôi sống và hiến dâng cho lũ cháu, đàn con.

Những điều xảy ra ấy, dẫu thời gian có thể đã trôi xa lắm. Nhưng cũng có những hoàn cảnh chưa lâu. Nhưng chưa bao giờ tôi nghe ba mẹ nhắc lại những lao đao mà ba mẹ đã từng nếm trải.

Riêng ba, người đàn ông hay trầm ngâm, hiền lành, ít nói, chỉ nhắc đi nhắc lại: "Giờ ba thật hạnh phúc vì các con của ba đã thành đạt, đã nên người". Ba khuyên: "Chỉ cần anh em chúng con yêu thương nhau là đã trả hiếu cho ba mẹ"...

Kính thưa ba, đỉnh Thái Sơn có thể không nhớ nổi bao nhiêu lần mình đã trơ gan cùng bão táp. Ba của con có thể quên tất cả những gì mà một đời cặm cụi hao gầy cùng sương gió vì chúng con.

Còn chúng con, làm sao chúng con có thể quên được Thái Sơn của lòng mình? Càng nên hình nên dáng bao nhiêu, càng trải nghiệm giữa đời, và thấm thía những cú ngã trong đời, hoặc những lần bị đời đối xử bạc đãi..., chúng con càng muốn trở về căn nhà xưa có hũ cà muối của ba, có chén cơm thơm lừng của mẹ. Dẫu nghèo nhưng vô cùng ấm áp, vô cùng bình yên.

Ba ơi, rong ruổi mải giữa đời, đã biết bao nhiêu lần chúng con thèm trở về đặt mình lên chiếc chiếu đã sờn của nhà mình; thèm kê đầu lên chiếc gối mẹ mới vá vì chính con làm rách sau trận nô đùa với các em, lấy gối làm vũ khí đập vào lưng nhau ình ịch; thèm vô cùng được một lần nữa ngồi trên chiếc xe đạp thồ cũ kỹ của ba và nghe tiếng cót két, cót két vang trên phố, khiến mọi người phải quay nhìn ba con mình...

Nhà mình nghèo, nhưng thuở ấy có ba, có mẹ luôn ở bên, con hạnh phúc không gì bằng...

Ba! Con muốn gọi thật nhiều, muốn gào thật to tiếng "BA" diệu kỳ của lòng con. Con xin ghi tâm khắc cốt đến muôn đời những nhọc lao bươn chải của ba mẹ để anh em chúng con có ngày hôm nay.

Ba mẹ không hoàn hảo. Đơn giản, ba mẹ chỉ là những người cha, người mẹ như bao nhiêu người làm cha, làm mẹ. Nhưng ba mẹ luôn yêu chúng con bằng tình yêu hoàn hảo.

Con cám ơn Chúa vì Chúa đã cho con làm con của ba mẹ. Con thấy phép lạ mà Chúa đã ban cho con trong suốt cuộc đời làm người trên dương thế này không hề ở đâu xa mà chính là ba, là mẹ. Ba mẹ là phép lạ, là hồng ân, là hình ảnh, là tình yêu cụ thể của Thiên Chúa mà con được hưởng cách hết sức sung mãn nơi cõi trần này.

Con hãnh diện vì được làm con của ba, làm con của mẹ. Con muốn thốt lên từ tận trái tim mình lời biết ơn chân thành. Con muốn gào lên từ tận hồn mình những lời mà suốt nhiều năm con vẫn ôm ấp nhưng ngại nói thành lời: Con yêu ba mẹ.

Ba ơi, con cảm ơn ba đã sinh ra con. Cảm ơn ba đã chăm sóc, nuôi dưỡng con đến khi trưởng thành. Cảm ơn ba đã dạy dỗ con. Cảm ơn mọi nỗ lực, mọi nhọc nhằn của ba để con có hôm nay.

Cảm ơn ba đã vui, đã cười hay đã khóc, đã đau vì con. Cảm ơn ba, vì tận tới bây giờ ba vẫn âm thầm dõi theo từng bước con đi. Cảm ơn ba. Con muốn bày tỏ thật nhiều về lòng biết ơn của con. Vì, đơn giản, ba là ba của con.

Dù con có trở thành ai đi chăng, có đạt tới địa vị nào, thì mỗi khi trở về mái nhà của mình, con luôn là đứa con của ba, của mẹ. Con thích nhìn mẹ cười. Con thích ngã mình vào lòng ba.

Mỗi khi về dưới mái nhà mình, chỉ cần nhìn ba mẹ, con thấy cuộc đời đầy lao tác của con, con thấy mọi mang gánh mà người đời có khi vô tình có khi cố ý đã từng giáng trên đôi vai con tan biến hết. Ba mẹ chính là sức mạnh, là nỗ lực, là sự chịu đưng, là nghị lực của con.

Về dưới mái nhà mình, được ở bên ba mẹ, con cảm nhận bình an, thanh thoát và hạnh phúc. Về dưới mái nhà mình, con tưởng chừng cả một bầu trời yêu thương đang đổ ập xuống cho chỉ một mình con tận hưởng.

Ba ơi, mẹ ơi, hãy sống thêm với anh em chúng con thật lâu nhé. Ở độ tuổi tám mươi và gần tám mươi như ba mẹ, mỗi lần nghĩ đến là con phát sợ...

Nhiều đêm bất chợt giật mình thức giấc, nhớ lại hai lần mỗ tim và mạch máu của ba, nhớ đến bệnh cao đường và huyết áp của mẹ con khó khăn để có thể chợp mắt...

Con chỉ còn biết phó dâng ba mẹ cho lòng từ bi của Chúa. Anh em chúng con nguyện sống tốt, đoàn kết cùng nhau trong yêu thương, để ba mẹ có thể vui hưởng thêm chút thời gian của tuổi già...

Lm. JB NGUYỄN MINH HÙNG

 LÀM CHA HAY ÁC MỘNG CỦA CÁC CON?

Viết về người cha của tôi nhân "Ngày của Cha"

Chúa nhật 16.6.2019

Câu chuyện sau đây chỉ là chuyện cũ, xảy ra trong những năm cuối của thế kỷ trước kéo dài đến khoảng giữa năm 2013.

Câu chuyện kể về khuôn mặt ác quỷ của một người làm chồng, làm cha trong một gia đình ở Mộ Đức, Quảng Ngãi.

Chính vì sự hiện diện của khuôn mặt ác quỷ mà người đàn ông này đã làm tan nát gia đình, tan nát cuộc đời của tất cả những người thân trong gia đình mình. Có thể nói, đây là tận cùng của bi kịch về gia đình...

Chúa nhật ngày 16.6.2019 là ngày tôn vinh những người cha. Trong ngày vui này mà lại viết về hình tượng xấu của một người cha, sẽ không hợp chút nào.

Tuy nhiên, bên cạnh số đông những người cha luôn khiến con cái mình phải tôn thờ và noi theo suốt đời, lại hằn lên hình ảnh những người cha là địa ngục, là nỗi ám ảnh kinh hoàng của con mình.

Vì thế, ghi lại câu chuyện đã cũ, người viết mong mỏi:

- Những ai trong trách nhiệm làm cha mẹ, hãy là người cha, người mẹ luôn ưu tiên đặt tình yêu dành cho gia đình mình trên tất cả.

- Mọi người hãy cảm thông, sớt chia những bất hạnh của tất cả những ai đã, đang bị đọa đày trong chính gia đình mình.

- Lương tâm mọi người công chính hãy làm tất cả những gì có thể để chấm dứt cảnh bạo lực dưới mọi hình thức.

1. Sau đây là câu chuyện thương tâm:

Tại một phiên tòa, cả năm người con của bị cáo Trương Văn Thuận (49 tuổi) đều đề nghị Hội đồng xét xử xử tử cha mình, trong khi Viện kiểm sát chỉ đề nghị chung thân.

- Chị D (21 tuổi - con ông Thuận) vắng mặt, viết giấy ủy quyền: "Tinh thần bị suy sụp sau cái chết của mẹ. Khi gặp ông Trương Văn Thuận, nỗi uất hận, nỗi đau trong lòng hiện về. Kể từ ngày mẹ mất, tôi xem ông Thuận như đã xử tử rồi và không muốn nhìn thấy hay nghe bất kỳ điều gì về ông nữa. Tôi vẫn còn đang sợ hãi. Tôi đề nghị tòa tuyên án tử hình đối với ông Trương Văn Thuận".

- Tr (23 tuổi - một người con khác) nói trong nước mắt: "Chẳng người con nào muốn đẩy cha đến đường cùng, đau xót lắm chứ. Nhưng những việc làm của ổng với mẹ, tôi chứng kiến từ nhỏ. Hết đánh vợ đến đánh con. Có lần, đánh mẹ tôi nhiều quá, tôi cầm cây nói ổng đánh chết tôi đi, xem như tôi đổi mạng cho mẹ. Những tưởng ổng không đánh, nhưng ổng đánh thiệt, đánh túi bụi tối tăm mặt mày. Chị gái phải lôi tôi ra, sợ ổng đánh chết. Từ đó tình cha con gần như đã hết".

- Th (con gái cả) cho biết: "Mong trong ổng có một chút tình người trỗi dậy, như vậy cũng đã an ủi chúng tôi phần nào. Chứ đứng trước tòa, trước pháp luật mà ổng không hề hối hận".

- Người con khác cho biết thêm: Sự tàn bạo của cha cô "không thể tha thứ được. Không chỉ tôi mà xã hội này cũng không chấp nhận được. Nhưng tôi sợ, đến khi chết, ổng vẫn không nhận ra mình sai và oán trách tụi tôi đẩy ổng đến bước đường cùng.

2. Vì sao nên nỗi?

Tính đến ngày bị Trương Văn Thuận giết, bà Hoàng Thị Nhiệm đã chung sống với Thuận gần 30 năm. Hai người đã có với nhau năm người con. Tuy nhiên, 30 năm làm vợ của bà là 30 năm sống trong địa ngục.

Theo lời kể của các người con, của hàng xóm, thì những gì hãi hùng nhất, Thuận đều có thể trút xuống vợ mình.

Thuận từng đập gãy mũi vợ, cắt vành tai, bắt vợ liếm cơm rơi trên nền nhà, đổ cơm xuống đất trộn với cát và tro buộc bà Nhiệm hốt lên ăn...

Nhiều lần ông Thuận nhốt bà Nhiệm trong chuồng heo, tạt nước liên tục vào mặt hòng làm cho bà ngạt thở. Thuận còn dùng dây điện châm vào người bà, bóp cổ bà, buộc bà cởi hết quần áo đứng giữa trời lạnh giá...

Không còn chịu nổi cảnh tra tấn ngục tù, bà Nhiệm đến thành phố Quảng Ngãi ở nhờ nhà con gái mình và quyết ly dị Thuận.

Tháng 11.2012, trở về nhà ngoài việc gặp chồng để lo thủ tục ly hôn, bà Nhiệm còn lo nhổ cỏ trong vườn nhà. Thuận năn nỉ bà Nhiệm rút đơn ly hôn, nhưng bà cự tuyệt.

Không thuyết phục được vợ, Thuận tuyên bố: "Bà bỏ tôi, tôi chết thì bà cũng chết". Nói là làm. Thuận lao vào người bà Nhiệm bóp cổ, liên tiếp đập đầu bà vào tường. Sau đó Thuận quật mạnh bà Nhiệm xuống nền ximăng khiến bà chấn thương sọ não, nứt hộp sọ, xuất huyết não, tử vong.

3. Thái độ của Trương Văn Thuận trước tòa.

Đến giờ xét xử, bị cáo Thuận dáng người to khỏe bị giải vào tòa. Dù phía sau vành mống ngựa nơi Thuận đứng có đến hàng trăm người dự phiên tòa, Thuận vẫn cứng đầu quanh co chối tội.

Đặc biệt, trước những bằng chứng điều tra sắc bén, trước nhiều bằng chứng của nhiều người trong xóm và của các cán bộ lãnh đạo địa phương, nhất là trước những cáo buộc của cả năm người con, cho thấy hành vi của bị cáo có hệ thống và vô nhân tính..., Thuận vẫn không hề tỏ chút sám hối.

Khi công tố viên đề nghị án chung thân, dù hầu như cả tòa đứng dậy phản đối, gương mặt Thuận vẫn lạnh lùng.

Cuối cùng, tòa tuyên tử hình bị cáo theo đề nghị của cả năm người con, Thuận vẫn điềm nhiên không có lấy một lời xin lỗi các con, không một lần quay đầu nhìn lại các con của mình.

4. Lời bàn của người viết.

Những hành vi tội ác chống lại gia đình do chính những thành viên trong gia đình gây ra cho nhau ngày càng nhiều. Từ loạn luân đến mọi hình thức bạo hành, được báo chí đăng tải hầu như thường xuyên.

Tôi nghĩ, có mấy lý do:

- Đời sống tôn giáo ngày càng bị nhiều người chối từ. Không còn đức tin vào Đấng Toàn Năng thấu suốt mọi hành động của con người, con người dễ gây ra tội ác mà không thấy mình có tội.

- Nền giáo dục chung, lẫn các bậc cha mẹ là những người giáo dục trực tiếp trên con cái, chỉ quan tâm nhiều đến đào tạo kiến thức mà xem nhẹ, hay không chú trọng đến yếu tố con người.

- Xã hội ngày càng có xu hướng tôn thờ tự do cá nhân. Vì thế những chuẩn mực đạo đức, những giá trị nhân phẩm bị phớt lờ. Con người lầm tưởng tự do là muốn làm gì thì làm.

- Kinh tế thị trường, trong đó thói quen bon chen, giành giật, chèo kéo... cách ích kỷ cho bản thân, mà không nhìn thấy quyền lợi người khác, hay quyền lợi của mình trong tương quan với người khác cách lành mạnh.

- Đời sống vật chất tăng, lối sống hưởng thụ tăng, óc thực dụng cũng theo đó mà bành trướng, làm cho con người xa rời tâm linh, mất mọi hướng dẫn cần thiết từ những chân lý thiêng liêng.

- Tư tưởng bài xích tôn giáo, hoặc một thứ lý thuyết vô thần đang được đề cao và rao giảng khắp nơi và thường xuyên, khiến những người tin vào quả báo, đức, nghiệp bị chê cười, bị cho là "vớ vẩn". Sự vô tôn giáo, vô thần thánh ấy đã cướp sạch lương tri và đạo đức nhiều người đương thời.

- Thêm vào đó sự tham lam vật chất, tiền bạc càng ngày càng hình thành thói quen tranh giành, thói quen ích kỷ, thói quen vun quén cho bản thân. Với những tham lam ấy, khiến nhiều người bất chấp tội ác, miễn sao bản thân có nhiều của cải, càng ngày càng thâu tóm quyền lực để phục vụ cho việc làm giàu cho mình.

Trên đây chỉ là một vài suy nghĩ nhỏ nhoi, rất cá nhân. Chắc chắn không thể đầy đủ và không hoàn toàn chính xác. Rất ước mong được nhiều người khôn ngoan và kinh nghiệm bổ túc thêm.

Trong ngày của Cha, nhiều người nói về những người cha tốt lành, những người cha đáng tự hào của những đứa con.

Người viết chỉ xin nói thay cho những ai đau khổ mà không thể ngỏ cùng ai. Mong những ai phải sống trong nỗi kinh hoàng ngay trong chính gia đình mình được an ủi hơn, được yên tâm hơn khi biết rằng, xung quanh vẫn còn nhiều người đồng cảm với mình.

LM. JB NGUYỄN MINH HÙNG

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan