SỐNG CÁC NGÀY TRONG TUẦN

28-06-2019 138 lượt xem

Theo đề nghị của Thánh Giám mục Josemaría Escrivá (1902–1975, Tây Ban Nha), giao tiếp với thế giới vô hình là điều rất tốt nếu chúng ta chú ý vào từng ngày trong tuần.

CHÚA NHẬT – KÍNH THỜ CHÚA BA NGÔI

Ngoài việc cử hành mầu nhiệm phục sinh của Chúa Giêsu, ngày Chúa Nhật là để tôn thờ Chúa Ba Ngôi, mầu nhiệm chính yếu và đỉnh cao của việc sống nhân chứng của Kitô hữu. Giáo lý Công giáo gọi mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi là “mầu nhiệm trung tâm của đức tin và đời sống Kitô giáo” (số 234).

Mầu nhiệm cao cả này phải chiếm vị trí ưu tiên không chỉ ở mức độ lý thuyết mà còn ở mức độ thực hành trong đời sống Kitô hữu. Cách tốt lành là làm cho các ngày Chúa Nhật là ngày đặc biệt.

Khi chúng ta làm dấu Thánh Giá, chúng ta cố gắng ý thức về ý nghĩa khi chúng ta đọc: “Nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần”. Hơn nữa, chúng ta có thể đem mầu nhiệm đức tin cao cả này vào lời cầu nguyện của chúng ta, làm chủ đề suy niệm, và chúng ta có thể thấy hữu ích khi đọc kinh Tạ Ơn (Te Deum), kinh Thương Xót, kinh Sáng Danh, kinh Tin Kính.

Vào các ngày Chúa Nhật, khi làm việc, chúng ta sẽ thấy hữu ích khi lặp đi lặp lại lời này: “Sáng danh Đức Chúa Cha, và Đức Chúa Con, và Đức Chúa Thánh Thần”, hoặc cầu nguyện theo đề nghị của Thánh Josemaría: “Kính mừng Maria, Ái Nữ của Chúa Cha; kính mừng Maria, Thánh Mẫu của Thánh Tử; kính mừng Maria, Hiền Thê của Chúa Thánh Thần! Không ai cao trọng hơn Mẹ, chỉ có Thiên Chúa mà thôi!”.

THỨ HAI – CẦU NGUYỆN CHO CÁC LINH HỒN NƠI LUYỆN HÌNH

Thật tốt lành để tưởng nhớ các linh hồn trong Luyện Hình. Họ thuộc thế giới im lặng, cách xa chúng ta. Tuy nhiên, họ là những linh hồn thánh thiện, vì ơn Chúa ở với họ. Các linh hồn này càng lúc càng cháy lửa yêu mến Thiên Chúa và kết hiệp với Ngài.

Do đó, khi đi qua nghĩa trang, nhà hài cốt, gặp đám tang hoặc thấy có ai tín, chúng ta hãy cầu nguyện cho họ: “Lạy Chúa, xin thương xót linh hồn này, và cho họ được nghỉ yên muôn đời!”. Thật tuyệt vời khi chúng ta nhớ tới ông bà, cha mẹ, thân nhân, bạn bè, và các linh hồn trong Luyện Hình, xin cho họ được hưởng phúc trường sinh.

THỨ BA – KÍNH CÁC THIÊN THẦN BẢN MỆNH

Thứ Ba là ngày làm cho mối quan hệ của chúng ta với các Thiên Thần Bản Mệnh. Thánh Josemaría cho biết: “Hãy tin tưởng Thiên Thần Bản Mệnh. Hãy đối xử với ngài như người bạn chí thiết, hằng ngày ngài sẽ làm hằng ngàn điều cho bạn. Nếu bạn nhớ tới ngài, bạn sẽ tránh được nhiều điều ngu xuẩn mà bạn có thể lầm lỡ trong giao tiếp hằng ngày”.

Hơn nữa, bạn cần thường xuyên nhớ rằng Thiên Thần Bản Mệnh là “vệ sĩ” uy quyền mà Thiên Chúa ban cho chúng ta, giúp đỡ chúng ta trên đường lữ hành, để chống lại ma quỷ. Hãy cầu nguyện bằng Kinh Thiên Thần Bản Mệnh và Kinh TLTT Micae.

THỨ TƯ – KÍNH ĐỨC THÁNH GIUSE

Thứ Tư là ngày kính nhớ Đức Thánh Giuse. Ngài không chỉ là Dưỡng Phụ của Chúa Giêsu, là Đức Lang Quân của Trinh Nữ Maria, là người bảo vệ Gia Đình Nadaret, đồng thời cũng là mẫu gương cho giới lao động, là bậc thầy về cầu nguyện và đời sống nội tâm, là bổn mạng những người hấp hối và Giáo Hội hoàn vũ.

Chúng ta nhớ rằng Đức Thánh Giuse có mối quan hệ riêng với mỗi chúng ta. Ngài sống âm thầm và lặng lẽ, nhưng như thế không có nghĩa là ngài như “chiếc bóng”. Không, ngài có thật và thực sự quan tâm tới chúng ta, vì Chúa Giêsu đã đổ máu ra để cứu độ nhân loại. Đức Thánh Giuse thực sự là người cha yêu thương đối với mọi người. Thánh Josemaría nói: “Đức Thánh Giuse là Cha đối với Đức Kitô thì cũng là Cha của bạn. Hãy cầu xin ngài”.

Hãy cầu xin Đức Thánh Giuse giúp đỡ về mọi nhu cầu của chúng ta. Khi cầu nguyện, chúng ta cứ tin tưởng bày tỏ với ngài. Ngoài ra, chúng ta cũng có thể cầu xin ngài dạy chúng ta biết cách giao tiếp với Chúa Giêsu và Đức Mẹ Maria.

THỨ NĂM – KÍNH THỜ THÁNH THỂ

Thứ Năm luôn gắn liền với Bí tích Thánh Thể, vì đó là ngày Chúa Giêsu thiết lập bí tích này trong Bữa Tiệc Ly. Được Chúa Thánh Thần linh hứng, Thánh Mátthêu đã ghi lại cho chúng ta biết: Trong bữa ăn, Đức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho môn đệ và nói: “Anh em cầm lấy mà ăn, đây là mình Thầy”. Rồi Người cầm lấy chén, dâng lời tạ ơn, trao cho môn đệ và nói: “Tất cả anh em hãy uống chén này, vì đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra cho muôn người được tha tội” (Mt 26:26–28).

Bữa Tiệc Ly liên kết giao ước cũ và mới (Cựu Ước và Tân Ước), để rồi ngày hôm sau được đóng ấn tín trên Thánh Giá bằng Máu Châu Báu của Chúa Giêsu. Do đó, thật thích hợp để chúng ta sống ngày Thứ Năm là Ngày Thánh Thể.

Chúng ta có thể bắt đầu bằng việc tham dự Thánh Lễ, mặc dù bạn chưa có thể đi lễ hằng ngày. Điều quan trọng là hiện diện khi tái diễn hiến tế trên Can-vê và xứng đáng lãnh nhận Bánh Sự Sống vào một ngày nào đó, không phải là ngày lễ buộc (như Chúa Nhật). Trong những trường hợp như vậy, chúng ta vui mừng bảo đảm rằng chúng ta tham dự Thánh Lễ không vì sợ hoặc đòi buộc mà vì lòng yêu mến tự do và tinh tuyền.

Vào các ngày Thứ Năm, chúng ta có thể đem mầu nhiệm tình yêu cao cả này vào lời cầu nguyện, và không quên viếng Thánh Thể. Ngoài ra, chúng ta cũng có thể cố gắng thể hiện niềm khao khát đón rước Chúa bằng việc rước lễ thiêng liêng: “Lạy Đức Chúa Giêsu, con tin thật Chúa con ngự trong Thánh Thể, con kính mến Chúa trên hết mọi sự, con ước ao rước Chúa vào linh hồn con. Xin Chúa đừng để con lìa bỏ Chúa bao giờ. Amen”. Nhiều người được lợi ích khi dùng lời cầu nguyện này của Thánh Josemaría: “Lạy Chúa, con muốn rước Chúa với lòng thanh khiết, khiêm nhường, và sùng kính mà Thân Mẫu Ngài đã đón nhận Ngài, với tinh thần và lòng nhiệt thành của các thánh”.

THỨ SÁU – KÍNH NHỚ CUỘC KHỔ NẠN CỦA CHÚA GIÊSU

Thứ Sáu là ngày tưởng niệm cuộc khổ nạn và sự chết của Chúa Giêsu trên Can-vê để cứu độ chúng ta. Đó là lòng thương xót mà chúng ta khao khát. Hãy cố gắng suy niệm về cuộc khổ nạn của Chúa trong ngày này, tốt nhất là tham dự Thánh Lễ. Chúng ta sẽ thấy mình ở Đồi Gôngôtha cùng với Thượng Tế Tối Cao, cũng là Lễ Vật, và cũng là chính Đức Giêsu Kitô – Con Thiên Chúa. Ngài là Ngôi Lời vĩnh cửu, Ngôi Hai trong Tam Vị Nhất Thể, Thiên Chúa duy nhất hằng hữu và hằng sống.

Nếu có thể, hãy tham dự Đàng Thánh Giá, một việc đạo đức được Mẹ Giáo Hội ban nhiều ân xá. Thánh Josemaría nói: “Đàng Thánh Giá là lòng sùng kính mạnh mẽ và sinh nhiều hoa trái. Nên tạo thói quen đi Đàng Thánh Giá vào ngày Thứ Sáu. Tôi bảo đảm rằng bạn sẽ có đủ sức mạnh cho cả tuần”.

Chân phước GM Álvaro del Portillo (1914–1994, Tây Ban Nha) nói: “Đàng Thánh Giá không là lòng sùng kính buồn tẻ. ĐGM Josemaría Escrivá nhiều lần dạy rằng niềm vui Kitô giáo có nguồn gốc từ Thánh Giá. Nếu cuộc khổ nạn của Đức Kitô là con đường đau khổ thì đó cũng là con đường của sự hy vọng dẫn tới chiến thắng chắc chắn”.

THỨ BẢY – TÔN KÍNH ĐỨC MẸ

Thứ Bảy luôn liên quan Đức Maria. Các Kitô hữu đừng quên rằng ngày Thứ Bảy u buồn khi thi thể Chúa Giêsu Kitô nằm trong mộ đá, Đức Mẹ gợi hứng cho các môn đệ bằng niềm tin và nâng đỡ họ bằng niềm tin vững vàng của Mẹ. Trong lúc tăm tối nhất, Đức Mẹ thực sự là niềm hy vọng của các Kitô hữu. Vì thế, qua các thế kỷ, ngày Thứ Bảy luôn là ngày sùng kính Đức Mẹ.

Thật tuyệt vời nếu sống ngày Thứ Bảy là Ngày Đức Mẹ. Chúng ta có thể bắt đầu bằng cách chú ý nhiều tới Đức Mẹ khi cầu nguyện. Đức Mẹ là Nữ Vương Thiên Đàng – nghĩa là người quan trọng nhất trong “đoàn tùy tùng” của Chúa. Sau Thiên Chúa là Đức Mẹ, và Mẹ xứng đáng được chúng ta chú ý đặc biệt. Do đó, sau khi dâng ngày cho Thiên Chúa Toàn Năng, chúng ta cần tâm sự với Đức Mẹ, cầu xin Mẹ che chở chúng ta trong ngày mới.

Kinh Hãy Nhớ thật ý nghĩa, được các Kitô hữu dùng để cầu nguyện nhiều. Chúng ta có kinh này nhờ Thánh TS Bernard Clairvaux (1090–1153, Viện phụ Dòng Xitô, Pháp quốc), một người rất sùng kính Đức Mẹ. Ngoài ra, thật phù hợp nếu chúng ta cầu nguyện bằng Kinh Mân Côi. Các đức giáo hoàng luôn tha thiết khuyến khích và ban ân xá cho những ai cầu nguyện bằng Kinh Mân Côi.

Chúng ta cũng có thể dùng Kinh Nữ Vương để tôn kính Đức Mẹ. Đó là một lời kinh đẹp, gắn liền với Mẫu Tâm Vô Nhiễm, chắc chắn làm vui lòng Đức Mẹ khi chúng ta tôn vinh Mẹ bằng tước hiệu Nữ Vương, và khiêm nhường cầu xin Mẹ cầu bầu cho chúng ta “đến khi khỏi đày” – tương tự “trong giờ lâm tử” trong Kinh Kính Mừng.

Qua Nt Lucia, Đức Mẹ đã yêu cầu chúng ta tôn sùng Mẫu Tâm vào năm ngày Thứ Bảy đầu tháng liên tiếp: Tham dự Thánh Lễ, rước lễ, đền tội, lần Chuỗi Mân Côi, và dành ít nhất 15 phút để suy niệm các mầu nhiệm Mân Côi.

Cùng với yêu cầu này, do chính Đức Mẹ đưa ra, thật tốt lành khi dùng các ngày Thứ Bảy đầu tháng để truyền bá lòng sùng kính Mẫu Tâm Vô Nhiễm và việc đền tội cho mọi người trên khắp thế giới.

LM. JOHN PORTAVELLA

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ https://catholicexchange.com/want-to-pray-more-theres-a-devotion-for-every-day-of-the-week)

SỐNG ĐỜI THƯỜNG

Bạn có bao giờ nghĩ mình sẽ nổi tiếng? Bạn có thể mơ ước viết sách hay, trở thành nhà hoạt động hoặc anh hùng. Tất cả chúng ta đều mơ mộng. Có thể chúng ta đang muốn điều gì đó tốt đẹp hơn những gì chúng ta đang có hoặc có thể là để thoát khỏi cuộc sống đời thường có vẻ quá bình thường này, chẳng có gì đặc biệt hoặc khác lạ.

Tôi xin nêu ra đây một trường hợp về việc đánh giá thấp cuộc sống đời thường. Qua thói quen hằng ngày, chúng ta thường là thành phần của điều gì đó khác lạ khi chúng ta kết hợp cuộc sống của chúng ta với Đấng Toàn Năng trên Trời. Nói cách khác, khi chúng ta nhận biết sự hiện diện của Thiên Chúa trong những gì chúng ta làm, hết ngày này qua ngày khác, mọi việc – dù lớn hay nhỏ – sẽ trở nên của lễ đức tin, đức cậy và đức mến dâng lên Thiên Chúa vì chúng ta cùng tham dự vào công cuộc cứu độ của Ngài, đưa chúng ta và thế giới gần gũi với Nước Trời. Thế thì thật là điều khác lạ! Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?

1. CẦU NGUYỆN – CON ĐƯỜNG VỀ TRỜI

Cầu nguyện nâng tâm trí chúng ta lên tới Thiên Chúa, giúp chúng ta kết hiệp với Chúa Ba Ngôi. Đức Mẹ mời gọi chúng ta cầu nguyện nhiều, đặc biệt bằng Kinh Mân Côi. Bạn có thể tự nhủ: “Tôi đọc Kinh Mân Côi hằng ngày”. Thật tuyệt vời! Đừng ngưng việc cầu nguyện tốt lành này. Hãy tự vấn: “Tôi có sống Kinh Mân Côi không?”.

Qua việc chuyển tải chiều sâu của sứ điệp Tin Mừng, các mùa Vui, Sáng, Thương, Mừng cho chúng ta biết đời sống của chúng ta có ý nghĩa thế nào – với đức tin, đức cậy và đức mến – khi chúng ta kết hiệp với Đức Giêsu Kitô, và qua Ngài, chúng ta cũng kết hiệp với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần. Giáo lý Công giáo (GLCG) cho biết: “Lời Chúa, Phụng Vụ của Giáo Hội, đức tin, đức cậy, và đức ái là nguồn của việc cầu nguyện” [số 2662].

Cầu nguyện cũng nuôi dưỡng các nhân đức của chúng ta nhờ ơn Chúa, đem Lời Chúa vào cuộc sống khi chúng ta tham dự vào công việc của Chúa trong đời sống hằng ngày. Các thử thách trong cuộc sống sẽ không biến mất khi chúng ta cầu nguyện, nhưng cầu nguyện sẽ củng cố mối liên kết của chúng ta với Chúa Ba Ngôi, đặc biệt là cầu nguyện bằng Kinh Mân Côi, nhờ đó sự cảm nghiệm hoặc sự chịu đựng của chúng ta có thể sinh ích lợi cho chính mình và thế giới.

Tuy nhiên, “nếu tâm hồn chúng ta cách xa Thiên Chúa, lời cầu nguyện vô ích” [GLCG, số 2562]. Tâm hồn là trung tâm của chính chúng ta. Chúng ta dành cho Chúa nơi cư ngụ loại nào trong tâm hồn chúng ta? Để thanh tẩy linh hồn, chúng ta có tìm kiếm sự hòa giải, cầu xin ơn tha thứ cho mình và cho người ghét chúng ta? Nhờ cuộc đối thoại của tâm hồn và chân thành cầu nguyện, ơn Chúa sẽ ở trong chúng ta, kết hợp với chúng ta bằng con đường, sự thật, và sự sống của Chúa Giêsu.

Là anh chị em của Chúa Giêsu, chúng ta được Chúa Thánh Thần linh hứng tiếp tục sứ vụ của Đức Kitô là chia sẻ lòng thương xót qua niềm vui, công việc, và nỗi buồn của chúng ta vì vinh quang Nước Trời. Việc cầu nguyện hằng ngày giúp chúng ta sống đức tin vì yêu mến Chúa và ân sủng mà chúng ta lãnh nhận, lan tỏa niềm hy vọng của Ơn Cứu Độ dành cho chúng ta và nhân loại.

2. ĂN NĂN – THỂ HIỆN YÊU THƯƠNG

Trong ba nhân đức đối thần – đức tin, đức cậy, và đức mến, nhân đức quan trọng nhất là đức mến (đức ái, yêu thương). Tình yêu Thiên Chúa gợi hứng lòng tha thứ, lòng thương xót, đức ái, thiêu đốt ước muốn tội lỗi trong chúng ta. Ăn năn sám hối là thể hiện lòng yêu mến chúng ta đối với Thiên Chúa và tình yêu Ngài dành cho chúng ta, làm sâu sắc đức tin của chúng ta và gia tăng hy vọng Ơn Cứu Độ trong vòng tay nhân hậu của Thiên Chúa.

Tôi vẫn thường nghĩ rằng lòng sám hối là việc chỉ thực hành trong Mùa Chay. Sau Lễ Phục Sinh, tôi trỏ lại thói quen và không coi trọng việc ăn năn sám hối. Tuy nhiên, tôi bắt đầu nhận ra rằng cuộc sống đời thường cho tôi có cơ hội xây dựng lòng sám hối hằng ngày – thể hiện tình mến đối với Thiên Chúa và cảm nghiệm tình yêu Thiên Chúa.

Tu sĩ Lawrence, Dòng Camêlô, sống trong những năm 1600. Tu sĩ này làm đủ thứ việc lớn, nhỏ, và cầu nguyện hằng ngày, thể hiện lòng yêu thương. Hãy cân nhắc những việc bạn làm trong một ngày theo công việc của mình, theo gia đình, theo mối quan hệ – mọi thứ có thể trở thành lễ vật yêu thương dâng lên Thiên Chúa.

Trong cuộc sống đời thường, chúng ta càng hành động vì yêu mến Chúa thì chúng ta càng muốn hành động nhiều hơn vì Ngài chứ không vì chính mình. Nói cách khác, khi chúng ta ưu tiên tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính, cám dỗ của tội lỗi không còn thế lực đối với chúng ta, cuộc sống mang ý nghĩa và mục đích hoàn toàn mới. Chúng ta trải nghiệm một cuộc biến đổi cho phép sự thiện nội tại đi xuyên qua chúng ta bằng cách sống, cách cư xử với chính mình và với người khác.

Khi lòng yêu mến và cam kết của chúng ta phát triển, chúng ta sẽ thấy mình dễ ra khỏi vùng an toàn của mình để giúp đỡ những người khác có cuộc sống khó khăn hơn mình. Từng bước nhỏ, chúng ta cũng có thể quyết tâm không phạm tội nữa. Đức tin của chúng ta vững mạnh, gia tăng hy vọng, vì khi chúng ta đối mặt với sự khó khăn là để chuẩn bị cho điều gì đó quan trọng hơn sẽ xảy đến. Hãy nhớ rằng “đối với Thiên Chúa thì không gì là không thể”.

3. SỐNG ĐỨC VÂNG LỜI

Buổi sáng, chúng ta cầu nguyện, dâng mọi việc chúng ta sẽ làm trong ngày, và giúp đỡ những người kém may mắn trong cuộc sống hằng ngày, đó là bày tỏ lòng yêu mến và biết ơn về những gì chúng ta được Thiên Chúa trao ban qua Đức Giêsu Kitô. Các hành động đó thể hiện đức vâng lời – ý muốn tham dự vào kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa dành cho chính chúng ta, người thân, người quen, người lạ, kẻ thù, và các linh hồn nơi luyện hình.

Qua đức vâng lời, mối quan hệ của chúng ta với Chúa Ba Ngôi thêm sâu sắc cùng với ước muốn nên thánh. Chúng ta có thể nuôi dưỡng ước muốn đó bằng Thánh Thể – Thần Lương mà Chúa Giêsu đã trao ban cho chúng ta là chính Mình, Máu, Linh Hồn và Thần Tính của Ngài, làm cho chúng ta có thể vâng lời Ngài mà không lưỡng lự, nhất là khi chúng ta đối mặt với thập gia cuộc đời. Nhờ Đức Kitô, với Đức Kitô, và trong Đức Kitô, chúng ta được kết hiệp với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần, sự thánh thiện của chúng ta sẽ phát triển qua hành động, sự khó khăn, cùng với sự chiến thắng bằng đức tin, đức cậy, và đức mến mà chúng ta thể hiện trong cuộc sống đời thường vì Thiên Chúa và thế giới của chúng ta.

Có thể trong các ước mơ của mình, chúng ta thực sự muốn gần gũi Thiên Chúa và muốn tìm kiếm mục đích cho cuộc đời của chúng ta. Tình yêu Thiên Chúa ban mục đích cho chúng ta. Chúng ta không thể viết được cuốn sách hay, nhưng nhờ Chúa Thánh Thần soi sáng, chúng ta có thể loan truyền Lời Chúa bằng cách nên giống Đức Kitô trong cuộc sống hằng ngày. Chúng ta không trở thành ngôi sao, nhưng với sự cầu bầu của Đức Mẹ, chúng ta có thể trở thành những ngọn đèn để ánh sáng của Chúa chiếu sáng qua chúng ta. Dĩ nhiên chúng ta không thể biết sự khác biệt mà cuộc sống đời thường của chúng ta tạo nên trong thế giới này, nhưng đừng lo, bởi vì Thiên Chúa biết hết. Như thế thì thật là điều khác lạ trong cuộc sống đời thường này!

CAROL MONACO

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ https://catholicexchange.com/ordinary-living-in-ordinary-time)

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan