SUY NIỆM CHÚA NHẬT 18 TN_C

03-08-2019 47 lượt xem

Mục Lục

LÒNG THAMĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

HÃY CHỌN CÁI BỀN VỮNG VÀ BỎ CÁI TẠM THỜILm. Antôn Nguyễn Văn Độ

TÍCH LŨYTrầm Thiên Thu

CẨN TRONG KHI SỬ DỤNG TIỀN CỦA Jos. Vinct. Ngọc Biển

HÃY GIỮ MÌNH KHỎI MỌI THỨ THAM LAMLm. Giuse Nguyễn Hữu An 

TẤT CẢ CHỈ LÀ PHÙ VÂN JM. Lam Thy ĐVD

HÃY CÓ CHÚA NƠI LÒNG MÌNH Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

LÒNG THAM

ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

Chuyện kể rằng, ngày xưa, có một vị tướng rất giỏi, có khả năng chinh đông dẹp bắc. Một lần kia, sau khi đánh thắng quân thù, nhà vua muốn khen thưởng cho vị tướng và nói: “Trẫm ban cho ngươi một phần thưởng: ngươi cưỡi ngựa phi đến đâu thì phần đất ấy thuộc về ngươi”. Vị tướng nọ cưỡi ngựa phi nước đại, chẳng mấy chốc, đã đi được rất xa. Nhưng ông ta tiếp tục phi ngựa vì nghĩ rằng cần phải mở rộng đất đai cho con, cháu và các thế hệ tương lai. Ông phi ngựa tới lúc xế chiều và con ngựa mệt mỏi vấp chân làm ông ngã lăn ra, đập đầu vào tảng đá. Lúc hấp hối, vị tướng đã thốt lên: “Ta tham vọng có một giang sơn, nhưng nay, lúc chết, chỉ cần mấy tấc đất làm chỗ chôn là đủ”.

Việc một người đề nghị Chúa Giêsu làm trọng tài phân chia của cải làm chúng ta nghĩ đến những cuộc tranh chấp thường xuyên xảy ra giữa những người cùng chung máu huyết trong cuộc sống hôm nay. Thực vậy, của cải tiền bạc đã làm nhiều người mờ con mắt và quên hết mọi sự. Đối với những người này, tiền bạc là lý tưởng, là ưu tiên. Vì tiền bạc, người ta có thể phủ nhận những gì là thiêng liêng nhất: anh em chia rẽ, huynh đệ tương tàn, bạo lực cướp bóc gia tăng tràn lan, xã hội hỗn loạn, gia đình tan vỡ, bạn bè chia lìa. Trong lãnh vực đức tin cũng vậy. Nhiều người sẵn sàng làm những điều trái với luật Đạo, để làm giàu hoặc thăng tiến trong đời sống chính trị. Giáo huấn của Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay muốn khẳng định: chọn của cải như lý tưởng của cuộc đời là một chọn lựa lầm lẫn, thậm chí là ngu ngốc.

Người phú hộ thực ra là người khôn ngoan và cần mẫn. Nhờ sự khôn ngoan khéo léo mà anh có thể làm giàu. Anh lo lắng tích trữ của cải, phá kho nhỏ đề xây kho lớn. Đến lúc anh tưởng như mình thực sự an toàn và được hưởng thụ của cải bao lao công khó nhọc làm ra, thì anh lại bị quở trách là đồ ngu ngốc! Anh bị kết án vì anh tham lam và coi của cải là lý tưởng cao cả nhất của mình. Anh đặt mọi niềm hy vọng nơi của cải. Anh còn bị kết án là ngốc, vì anh không biết lo lắng cho linh hồn mình, là điều mà Chúa Giêsu gọi là “làm giàu trước mặt Thiên Chúa”. Vì vậy, nếu anh nghĩ rằng đã đến lúc nghỉ ngơi thoải mái, thì Chúa lại đòi linh hồn anh, có nghĩa là anh chẳng còn cơ hội để mà hưởng lạc nữa.

Đừng vội cho rằng Chúa kết án những người giàu có! Trong lịch sử, biết bao người giàu có đã nên thánh. Họ không coi tiền bạc của cải như lý tưởng và mục đích cuối cùng của cuộc đời. Họ ý thức rằng, ở đời này, của cải thực ra là Chúa trao cho mỗi người quản lý và sinh lợi. Họ như những đóa sen, sống gần bùn mà vẫn thanh tao tinh tuyền, tỏa hương thơm ngát. Của cải chi là phương tiện để giúp họ nối kết tình bạn, thực thi bác ái và làm cho phẩm giá con người được tôn trọng.

“Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu.” Chúa dạy chúng ta, đừng cậy dựa vào của cải như một điểm tựa vững chắc vĩnh cửu. Kinh nghiệm đời thường cũng cho chúng ta thấy, dư dật của cải không phải lúc nào cũng cho chúng ta niềm vui và hạnh phúc.

Tác giả sách Giảng Viên đã khẳng định: mọi sự đời này đều như mây trôi, hội tụ rồi lại phân tán, như đóa hoa phù dung sớm nở chiều tàn, tất cả chỉ là hư vô. Con người cứ mải mê làm giàu, một lúc nào đó giật mình nhìn lại, không biết mình sống vì ai và để làm gì, như trường hợp vị tướng trong câu chuyện trên đây. Anh nghĩ rằng cần phải mở rộng giang sơn, nhưng “ba tấc đất mới thật là nhà”. Giang sơn rộng rãi ấy, đối với một người đang hấp hối, đã trở nên vô nghĩa.

Thánh Phaolô không chỉ phê phán thói quen gắn bó lệ thuộc vào của cải, mà còn mời gọi mọi người hãy từ bỏ gian dâm, ô uế, đam mê, ước muốn xấu và tham lam, từ bỏ giận dữ, nóng nảy, độc ác, thoá mạ, ăn nói thô tục. Thánh nhân cũng gọi tham lam là một thứ ngẫu tượng, cần phải diệt trừ để có thể trung thành sống theo giáo huấn của Chúa Giêsu, trở nên con người của thượng giới, vì con người hạ giới đã bị giết chết khi chúng ta trở thành môn đệ của Chúa Giêsu.

Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta tự vấn lương tâm, xem đâu là chọn lựa quan trọng và ưu tiên cho đời mình. Chọn Chúa là một chọn lựa khó khăn và chấp nhận nhiều thiệt thòi, nhưng đó là một chọn lựa căn bản, giúp ta tìm ra ý nghĩa của cuộc sống. Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã khẳng định với chúng ta: Đừng sợ chọn lựa Chúa Giêsu. Bạn sẽ không phải thiệt thòi, vì Chúa Giêsu sẽ ở bên bạn và Người sẽ giúp bạn vượt lên những thử thách cam go của cuộc đời. Chúa cũng nói với chúng ta : “Hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian” (Ga 16,33). mục lục

HÃY CHỌN CÁI BỀN VỮNG VÀ BỎ CÁI TẠM THỜI

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

“Hu không trên các sự hu không”. Ðây là lời của ông Côhelét con vua Ða-vít trong sách Giảng Viên, (Bài ðọc I). Côhélet là một vị vua khôn ngoan, ông nhìn thế giới với cái nhìn huớng thuợng và truyền lại cho các môn sinh. Một trong các môn sinh lấy lại lời dạy của Thầy và ðào sâu hon: “Hu không trên các sự hu không, và mọi sự ðều hu không” (Gv 1,2). Sự khôn ngoan này ðã trở thành cách ngôn dân gian ðể con nguời nhìn thế giới mình ðang sống với sự tỉnh táo, không ảo tuởng, với hy vọng những cố gắng của con nguời sẽ không bị tiêu tan vô ích trong một thế giới thấp hèn!

Tuy nhiên, ðây là dịp ðể chất vấn chúng ta về vị trí của mình trên trái ðất này và cách thức chúng ta quản lý thế giới. Chính trong bối cảnh này mà Ðức Giêsu ngang qua dòng nguời, ở giữa ðám ðông vây quanh Nguời, với tất cả khổ ðau và kêu cứu. Một nguời trong nhóm họ lên tiếng thua : “Lạy Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia gia tài cho tôi” (Lc 12, 13). Ðức Giêsu bỗng dung bị ðặt làm trọng tài giữa hai nguời trong tuong quan nhân loại. Có nguời hỏi : vì lý do gì mà nguời kia lại thua với Ðức Giêsu một ðiều nhu thế, Nguời ðâu phải là một quan tòa chuyên xử các vụ chia cắt gia tài của các gia ðình ? Tuy nhiên chúng ta không vội kết án nguời này. Anh ta có hai lần ðúng khi chạy ðến nhờ Ðức Giêsu. Truớc hết ðối với Ðức Giêsu không có gì vô nghĩa, thứ ðến Ðức Giêsu với tu cách là Thầy, Nguời hoàn toàn có quyền làm trọng tại ðể giải quyết cho anh vấn ðề anh nêu ở trên, nên chạy ðến Nguời cầu cứu!

Tuy nhiên Ðức Giêsu nhanh chóng gạt ði và dứt khoát từ chối can thiệp vào những chuyện nhu thế : “Hỡi nguời kia, ai ðã ðặt Ta làm quan xét, hoặc làm nguời chia gia tài cho các nguoi? “ (Lc 12,14). Ðức Giêsu không can thiệp, nhung Nguời lại chỉ cho cách cần phải giải quyết những vấn ðề ðó với tinh thần nào : “Các nguoi phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, vì không hễ ai ðuợc du giả, thì mạng sống nguời ấy nhờ của cải mà ðuợc bảo ðảm ðâu” (Lc 12,15).

Trở lại bài ðọc I ta thấy : “Kẻ này làm việc vất vả trong sự khôn ngoan, hiểu biết và lo lắng, rồi phải ðể sự nghiệp lại cho nguời ở nhung không, thì thật là hu không và tai hại lớn lao” (Gv 1,3). Ở ðây “kẻ làm việc vất vả trong sự khôn ngoan” phải kể ðến là cha mẹ hai anh, nên hai anh có lý ðể tranh dành của cải họ ðuợc kế thừa.

Câu “Hu không trên các sự hu không” không thể hiện ðiều cam chịu nhung mở ra con ðuờng ân sủng cứu ðộ. Thật khôn ngoan khi biết rằng thế giới mà chúng ta ðang sống không mang lại ý nghĩa tối hậu chúng ta tìm kiếm trong cuộc ðời. Nhung cũng thật sai lầm khi ðể mình bị giam hãm trong sự phi lí của thế gian này. Thánh Phaolô trong bài ðọc II mời gọi chúng ta tìm kiếm những sự cao siêu trên trời (x. Cl  3, 1).

Câu hỏi ðuợc ðặt ra : chúng ta ðang bám víu vào ai và cái gì ? Dụ ngôn Ðức Giêsu kể trên dành cho chúng ta là những kẻ ðang ngồi ðây, ðang tiêu tán cho những dự án và lo lắng mà không biết rằng thế giời này là hu không (ý nghĩa vãn chuong hu không có nghĩa là hoi nuớc ðọng lại, phù du), chúng ta hy vọng sẽ thỏa mãn và  ổn ðịnh lâu dài. Một ngày kia, nguời giầu tỉnh giấc, ðau buồn vì của cải thế gian này không còn là của ông nữa.

Nguời nhà giầu bị trách, không phải vì ông thu góp của cải, những của cải, vật chất ðời này không phải là xấu, nhung tự bản chất, chúng không có giá trị bền vững. Xấu là ở chỗ lòng ông bám bíu trọn vẹn vào chúng, ông ðã quên ði cái ðuợc cái mất và ý nghĩa cuộc ðời. Ông muốn “nghỉ ngoi”, ông muốn bình an “trong nhiều nãm” (x. Lc 12,19). Liệu có phải là mục ðích cuộc ðời của ông không? Tại sao? Ông có chắc rằng ông có thể tự cho mình nghỉ ngoi vui choi không ? Những thứ mà ông ðang sở hữu có mang lại bình an và niềm vui không? ”  Ðó chính là lý do Ðức Giêsu cho ông là “kẻ ngu dại” (Lc 12,20). Vì hạnh phúc bền lâu không ðến từ thế gian này mà ðến từ Thiên Chúa. Ông ðã nhầm khi chọn cái tạm bợ (ðời này) làm chỗ dựa bền vững.

Mỗi lần “kẻ ngu dại” trong Tin Mừng xuất hiện là một lần Thánh Phaolô hỏi chúng ta về vấn ðề này : trong cuộc ðời, anh em có “bê tha, nho bẩn, dục vọng, uớc muốn sấu và thèm khát huởng thụ không ?” Chúng ta có chắc rằng “Hu không trên hết các sự hu không?” Trong ðời ta có còn những thần tuợng tạm bợ ở ðời này không ? Ðây là lúc chúng ta gạt bỏ “những thủ ðoạn của nguời xua”, vì ngu dại chọn lựa sự hu không khi Ðức Kitô trao ban cho chúng ta những phuong tiện ðể xây dựng trên sự bền vững.

Phải chãng lời của ông Côhelét trong sách Giảng Viên : “Hu không trên hết các sự hu không” không phải là một tiếng kêu ðầy thất vọng và chán chuờng sao? Tác giả của Sách Giảng Viên ðã bày tỏ nỗi buồn và thất vọng của mình về sự ðời, về những việc làm thuần túy nhân loại, vì chúng không mang lại lợi ích bền và không hề có giá trị tồn tại vĩnh cửu.

Ðức Giêsu và tác giả Sách Giảng Viên nhắn nhủ chúng ta hay rằng, tất cả là hu không, là lầm lẫn khi con nguời chỉ lo tìm ðịa vị, quyền hành và ðặt hết tin tuởng của mình vào những sự vật chóng qua, mà lại sao nhãng việc tích trữ các của cải thiêng liêng, thực thi các việc lành phúc ðức bác ái, thì chỉ là những kẻ dại dột và thua thiệt. Vì một ngày kia, khi chết, chúng ta sẽ làm ðuợc gì với những thứ của cải vật chất chúng ta từng ký cóp cả ðời? Chúng ta ðã trang bị, sửa soạn cho mình ðuợc những gì khi phải ra truớc tòa Thiên Chúa? Mọi vất vả khó nhọc của những kẻ sống nhu thế sẽ hoàn toàn hu không!

Ðây là một lời dạy khôn ngoan luôn mang tính cách thời sự. Vì trong thời ðại chúng ta, nhiều nguời ðang bỏ quên ði các giá trị tinh thần vĩnh cửu và cố chạy theo tìm kiếm cái tạm thời mau qua và chóng hết.

Thánh Gioan Maria Vianey nói: “Không có gì vững bền cả. Ðời sống sẽ qua ði… danh giá cũng sụp ðổ, của cải rồi sẽ tiêu tan, sức khỏe cũng bị tấn công, chúng ta ra ði nhu làn gió. “

Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết tìm kiếm và tích lũy những thực tại của Nuớc Chúa. Amen. mục lục

TÍCH LŨY

Trầm Thiên Thu

Tích lũy là thu gom để chất chứa càng ngày càng nhiều thêm. Có nhiều dạng tích lũy: tích lũy của cải, kiến thức, kinh nghiệm, tinh thần, sức khỏe,… Tích lũy là quá trình lâu dài, khó chứ không dễ, thế nên rất cần lòng kiên trì.

Vạn sự khởi đầu nan. Khởi đầu là thời điểm quan trọng, cần dứt khoát và quyết tâm. Có lẽ vì thế mà người ta thường coi trọng ngày khai trương. Jim Rhon nhận xét: “Học tập là khởi đầu của giàu có. Học tập là khởi đầu của sức khỏe. Học tập làkhởi đầu của tâm linh. Tìm kiếm và học hỏi là nơi điều kỳ diệu bắt nguồn”.

Hành trình lâu dài nên thường có những lúc gặp khó khăn. Như thế mới cần quyết tâm cao độ, và phải xác định rằng khó khăn là chướng ngại vật nhưng không thể cản bước tiến của chúng ta. Robert S. Schuller nói: “Rắc rối không phải biển báo cấm, chúng chính là những tấm biển chỉ đường”. Tuyệt vời lắm! Thật vậy, chí sĩ Phan Bội Chau đã đặt vấn đề: “Ví phỏng đường đời bằng phẳng cả, anh hùng hào kiệt có hơn ai?”. Hơn nhau ở chỗ là dám vượt qua khó khăn.

Có những thứ cần tích lũy trong một thời gian – có thể mau hoặc lâu, nhưng có những thứ phải tích lũy cả đời. Con người có hai phần là xác và hồn, việc tích lũy cũng có hai phần rạch ròi – không thể lo cho phần này và bỏ mặc phần kia. Chắc chắn “phần tốt nhất” đối với một Kitô hữu vẫn là cách tích lũy tâm linh.

Người ta tích lũy nhiều thứ tài sản trần gian nhưng lại quên tích lũy tài sản thiêng liêng, người ta cũng tìm kiếm các kho tàng trần thế nhưng lại quên tìm kiếm kho tàng trên trời. Một trong các kho tàng quý giá nhất chính là sự khôn ngoan: “Trí khôn ngoan là cội rễ không thể nào hư hoại” (Kn 3:15).

Miệng ăn, núi lở. Tất cả sẽ hết. Không hết thì cũng chẳng đem theo được khi chúng ta chết. Những gì chúng ta tích lũy sẽ để lại cho người khác sử dụng. Cũng vì cứ lo tích lũy mà nảy sinh xung đột, tranh giành, rồi sinh ra chiến tranh. Tiền tan, tình tàn. Rồi cả đôi bên đều đau khổ và mất mát. Hơn thua gì, lợi lộc gì?

Ông Cô-he-lét thật là dày dạn kinh nghiệm và cảm nghiệm sâu sắc: “Phù vân, quảlà phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân. Lợi lộc gì đâu khi con người phải chịu đựng bao gian lao vất vả dưới ánh nắng mặt trời?” (Gv 1:2-3).

Tiền nhân đã nói: “Ky cóp cho cọp xơi”. Quả không sai. Ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, tối ngày cứ chạy theo đồng tiền. Tham thì thâm. Kinh Thánh xác định: “Quả thế, có người đã đem hết khôn ngoan và hiểu biết mà làm việc vất vảmới thành công, rồi lại phải trao sự nghiệp của mình cho một người đã không vất vảgì hết. Điều ấy cũng chỉ là phù vân và lại là đại hoạ. Chuyện gì xảy ra cho con người sau bao mối bận tâm và bao gian lao vất vả nó phải chịu dưới ánh mặt trời? Phải, đối với con người ấy, trọn cuộc đời chỉ là đau khổ, bao công khó chỉ đem lại ưu phiền! Ngay cả ban đêm, nó cũng không được yên lòng yên trí. Điều ấy cũng chỉ là phù vân!” (Gv 2:21-23). Cách đặt vấn đề rất độc đáo và thú vị. Chí lý lắm!

Tiền chỉ là tờ giấy mỏng, nhưng nó có thể “cưa đứt” mọi song sắt của tất cả các cửa ở trần gian, kể cả “cửa tâm hồn”. Tiền có một sức mạnh hầu như bất khả kháng, người ta gọi đó là mãnh lực, thậm chí là ma lực. Tiền không có mùi nhưng “hương vị” của nó quyến rũ bất cứ ai. Dính vào nó thì khó gỡ lắm: “Cội rễ sinh ra mọi điều ác là lòng ham muốn tiền bạc” (1 Tm 6:10). Thật vậy, tiền bạc làm người ta mất lương tri, mất tình nghĩa – kể cả tình ruột rà, nói chung là mất mọi thứ – mất trắng. Thế mà người ta vẫn không thoát khỏi “lưới dò” của tiền bạc, tôn giáo cũng chẳng thoát.

Ma quỷ rất ranh mãnh, lơ là một chút sẽ chết với nó ngay. Thật vậy, lịch sử xưa nay cho thấy rõ hệ lụy này. Tông đồ Giu-đa sẵn sàng bán Thầy không văn tự, nhiều cha mẹ bán con ruột của mình, chồng bán vợ, người ta dám bán cả đất nước, thậm chí là buôn thần bán thánh nữa,… Thiên hình vạn trạng. Bán để làm gì? Để lấy tiền!

Muốn thoát khỏi vòng kiềm tỏa của tiền bạc, chỉ có cách duy nhất là “bám chặt vào gấu áo Chúa Giêsu”. Áo Ngài có bị xé rách thì cứ giữ lấy miếng vải đó làm “bùa hộ mạng”. Chắc chắn ma quỷ sẽ sợ hãi “lá bùa” này. Bám vào Chúa sẽ có Chúa, có Ngài thì an tâm, an tâm thì vui sướng, vui sướng thì phải ca hát và chia sẻ niềm vui đó với người khác: “Hãy đến đây ta reo hò mừng Chúa, tung hô Người là Núi Đá độtrì ta, vào trước Thánh Nhan dâng lời cảm tạ, cùng tung hô theo điệu hát cung đàn”(Tv 95:1-2).

Vui mừng thì nhớ đừng ngủ quên trong chiến thắng, đừng ỷ lại mà làm cho con tim xơ cứng, đừng bắt Thiên Chúa phải lên tiếng nhắc nhở như Ngài đã cảnh báo dân Israel xưa: “Các ngươi chớ cứng lòng như tại Mơ-ri-va, như ngày ở Ma-xa trong sa mạc, nơi tổ phụ các ngươi đã từng thách thức và dám thử thách Ta, dù đã thấy những việc Ta làm” (Tv 95:8-9).

Con người rất yếu đuối, thế nên luôn phải tự cảnh giác. Lý do đơn giản là “cái tôi” lúc nào cũng rình vùng lên, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào, với bất cứ ai. Cứ biện hộ với những cái VÌ, BỞI, TẠI, NẾU, GIÁ MÀ,… thì tiêu đời thôi. Tại sao vậy? Đó là kiêu ngạo, không phục thiện!

Thánh Phaolô vừa khuyên nhủ, vừa phân tích, vừa nhắc nhở: “Anh em đã được trỗi dậy cùng với Đức Kitô, nên hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức Kitôđang ngự bên hữu Thiên Chúa. Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới, chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới. Thật vậy, anh em đãchết, và sự sống mới của anh em hiện đang tiềm tàng với Đức Kitô nơi Thiên Chúa. Khi Đức Kitô, nguồn sống của chúng ta xuất hiện, anh em sẽ được xuất hiện với Người, và cùng Người hưởng phúc vinh quang. Vậy anh em hãy giết chết những gìthuộc về hạ giới trong con người anh em: ấy là gian dâm, ô uế, đam mê, ước muốn xấu và tham lam; mà tham lam cũng là thờ ngẫu tượng” (Cl 3:1-5). Ui da, thảo nào Chúa Giêsu bảo chúng ta là “vốn là những kẻ xấu” (Mt 7:11).

Vì chúng ta xấu xa nên mới “tham”, vì tham mà hóa “sân” khi không thỏa mãn, và rồi cứ miệt mài trong cõi “si”. Thật không dễ để vượt ra khỏi “tam độc” đó. Và Thánh Phaolô lại tiếp tục khuyến cáo: “Anh em ĐỪNG nói dối nhau, vì anh em đã cởi bỏcon người cũ với những hành vi của nó rồi, và anh em đã mặc lấy con người mới, con người hằng được đổi mới theo hình ảnh Đấng Tạo Hoá, để được ơn thông hiểu. Vậy không còn phải phân biệt Hy Lạp hay Do Thái, cắt bì hay không cắt bì, man di, mọi rợ, nô lệ, tự do, nhưng CHỈ CÓ Đức Kitô là tất cả và ở trong mọi người” (Cl 3:9-11).

Trình thuật Lc 12:13-21 cho biết lời cảnh báo về động thái “tích lũy của cải”. Cuộc sống mà cứ “bóc ngắn, cắn dài”, vung tay quá trán, cứ “xả láng sáng về sớm”, không lo tích cốc phòng cơ thì không được. Chắc chắn Thiên Chúa không cảnh báo dạng “tích lũy” này, vì đó là tiết kiệm, mà tiết kiệm là “đức tính tốt”, và hẳn là Ngài không ngăn cản mà lại khuyến khích.

Thiên Chúa cảnh báo là đừng tích lũy của cải vật chất theo kiểu tham vọng, mê tiền bạc, thực dụng đến nỗi bất chấp mọi thứ. Kiểu tích lũy này sẽ gây xung đột và tranh chấp. Rất nguy hiểm. Thế nên Ngài mới cảnh báo chúng ta phải cẩn trọng và cảnh giác!

Một hôm, có người trong đám đông đề nghị với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia phần gia tài cho tôi”. Ngài hỏi lại: “Này anh, ai đã đặt tôi làm người xử kiện hay người chia gia tài cho các anh?”. Rồi Ngài nói với họ: “Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu”. Thảo nào người ta bảo rằng “người giàu cũng khóc”. Khóc nghĩa là khổ. Giàu sang mà sao lại không vui? Vì không có hạnh phúc, giàu vật chất mà nghèo tinh thần, nghèo lòng thương xót.

Rồi Ngài nói với họ dụ ngôn này: Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, mới nghĩ bụng rằng: “Mình phải làm gì đây? Vì còn chỗ đâu mà tích trữ hoa mầu!”. Rồi ông ta tự bảo: “Mình sẽ làm thế này: phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải mình vào đó. Lúc ấy ta sẽnhủ lòng: hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã!”.

Dụ ngôn này gợi nhớ thi sĩ ngụ ngôn La Fontaine (1621-1695, Pháp). Ông có truyện thơ “Con Ve và Con Kiến” (được dịch giả Nguyễn Văn Vĩnh dịch ra Việt ngữ năm 1928). Chuyện kể rằng Ve suốt ngày cứ rong chơi, ca hát, chẳng lo gì cho tương lai, còn Kiến luôn cần mẫn làm việc. Mùa đông đến, Ve không còn đồ ăn nên phải sang vay Kiến, nhưng Kiến hỏi Ve làm gì khi trời nắng ráo, Ve vẫn sĩ diện và chảnh chọe trả lời: “Tôi ca hát đêm ngày, thế thì thiệt gì bác?”. Kiến thản nhiên nói: “Trước chúvui ca hát, giờ thử múa coi đi!”. Nói như vậy, Kiến cũng ngụ ý nói với Ve rằng: “Đúng là đồ ngốc!”.

Còn đối với đại gia kia, Thiên Chúa nói thẳng: “Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽđòi lại mạng ngươi thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai? Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, số phận cũng nhưthế đó”. Chúng ta cũng có những lúc lo tích trữ, không chỉ vật chất mà còn các thói hư và tật xấu khác, đôi khi chúng ta còn “hãnh diện” vì đã lừa được người này, bịp được kẻ khác, sỉ nhục được người nọ. Và cứ thế, “vốn tích lũy” khá nhiều khiến chúng ta bị “khóa chặt” trong vòng xoáy tam độc Tham-Sân-Si. Chúa Giêsu cũng đã hoặc đang nguyền rủa chúng ta là “đồ ngốc”.

Lạy Thiên Chúa giàu lòng thương xót, con thực sự là một kẻ ngu ngốc, xin Ngài mau phá ngu đời con. Xin giúp con biết chuyển hướng trước khi quámuộn, để con có thể tích lũy chút việc lành – mặc dù nhỏ mọn – để kịp trong Giờ Thương Xót của Ngài, trước khi Thẩm Phán Công Minh tái lâm. Con chân thành tạ ơn và cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ nhân loại. Amen. mục lục

CẨN TRONG KHI SỬ DỤNG TIỀN CỦA

Jos. Vinct. Ngọc Biển

Đã từ lâu đời, nơi xã hội loài người, con người luôn coi trọng đồng tiền. Đồng tiền nhiều khi đóng vai trò quyết định thành công hay thất bại… chẳng thế mà người ta thường nói:

“Đồng tiền là tiên là phật

Là sức bật của con người

Là nụ cười của tuổi trẻ

Là sức khỏe của tuổi già

Là cái đà danh vọng

Là cái lọng che thân

Là cán cân công lý…!”.

Và còn có những người mạnh miệng hơn khi tuyên bố rằng: “Có tiền mua tiên cũng được”. 

Tuy nhiên, phụng vụ Lời Chúa hôm nay chỉ ra sự giới hạn của đồng tiền. Đồng thời cũng dạy cho chúng ta bài học về cách sử dụng tiền của sao cho hợp lý, để nó không chỉ có ích cho cuộc sống, mà còn có lợi cho phần hồn và ơn cứu chuộc.

Thái độ của con người về tiền bạc

Khi diễn tả tâm lý của con người về sự quý chuộng đồng tiền, người ta đã đúc kết qua một câu nói: “Đồng tiền liền khúc ruột”.

Bởi vậy, nhiều người đã dành cả một cuộc đời cặm cụi kiếm tiền, tìm mọi cách để giữ tiền và không chịu rời bỏ đồng tiền. Khi phải sử dụng hay mất mát, họ cảm thấy như mất đi một phần cuộc sống, chẳng khác gì: “Của đau con xót”.

Thực ra, việc kiếm tiền và giữ tiền tự bản chất không xấu. Tuy nhiên, sử dụng tiền làm sao cho hợp lý mới là điều đáng lưu tâm.

Đáng buồn thay, trong thực trạng xã hội hiện thời, người ta coi trọng đồng tiền đến độ tôn thờ nó như ông chủ. Họ sẵn sàng sử dụng đồng tiền để làm cho cán cân công lý bị lệch chuẩn cũng như đổi trắng thành đen…

Thật vậy:

“Đồng tiền không phấn không hồ,

Đồng tiền khéo điểm, khéo tô mặt người”.

Chính vì lẽ đó, mà thi sĩ Nguyễn Bỉnh Khiêm đã thốt lên một cách chua chát:

“Nếu không điều lợi khôn thành dại,

Đã có đồng tiền dở cũng hay”.

Nếu sử dụng đồng tiền cho tốt thì nó sẽ trở thành tên đầy tớ trung thành, còn nếu sử dụng sai, nó sẽ là ông chủ bất nhân và lẽ đương nhiên, ta trở thành nô lệ cho nó.

Kinh nghiệm cuộc sống của mỗi người đã dạy cho chúng ta bài học về đồng tiền. Thật vậy, đồng tiền nó cũng có thể trang điểm cho chúng ta vinh quang, danh dự và giúp chúng ta trở thành con người có nhân nghĩa với anh chị em đồng loại. Nhưng ngược lại, đồng tiền nó cũng nhấn chìm chúng ta xuống tận bùn đen và nó tước hết tất cả những gì là danh thơm tiếng tốt nơi mỗi người nếu đặt để chúng sai vị trí!

Thái độ và lời dạy của Đức Giêsu về tiền bạc 

Bài Tin Mừng hôm nay, thánh Luca cho thấy thái độ của Đức Giêsu về vấn đề tiền bạc và làm toát lên lời dạy của Ngài cho người đương thời biết sự giới hạn của đồng tiền.

Câu chuyện được khỏi đi từ việc có hai anh em đến nhờ Ngài phân chia tài sản, bởi lẽ, trước mắt họ, Đức Giêsu là một bậc thầy rabbi có uy tín trong dân, nên việc nhờ Ngài phân chia tài sản là điều cần thiết.

Tuy nhiên, trước lời đề nghị này, Đức Giêsu đã thẳng thắn từ chối vai trò trung gian. Ngài từ chối, không phải vì Ngài thờ ơ, lạnh lùng với thực trạng cuộc sống của hai anh em này. Nhưng qua đó, Ngài muốn khẳng định rằng: sứ vụ Thiên Sai của Ngài không phải là để làm những chuyện như thế, mà là loan báo ơn cứu độ và phần rỗi của con người. Vì thế, Ngài đã trả lời khi được đề nghị: “Này anh, ai đã đặt tôi làm người  xử kiện hay chia gia tài cho các anh”?.

Nhân dịp thuận lợi này, Đức Giêsu đã dạy cho hai anh em này bài học: hãy tránh xa mọi thứ tham lam, bởi lẽ những của cải chiếm dụng được sẽ không đảm bảo cho được sống đời đời. Vì thế, đừng cậy dựa vào chúng quá lẽ.

Như một sự chứng minh, Đức Giêsu đã kể cho họ nghe dụ ngôn nhà phú hộ giàu có, nhưng đã không biết sử dụng tiền của cách chính đáng và hữu ích.

Lý do, ông phú hộ này khi có tiền của dư thừa, đã chè chén say sưa, xây dựng đền đài kho lẫm khổng lồ; ăn chơi phung phí, không hề nghĩ đến việc chia sẻ cho người nghèo và mưu cầu sự sống mai sau, tức là phần hồn. Ông ta coi những thứ đó như là một thứ đảm bảo cho cuộc sống của ông. Vì thế, ông ta đã ngủ mê trên sự giàu có, nhưng thực ra, đến ngày tận cùng, sự giàu có đó đã tố cáo ông và làm cho ông trắng tay.

Kết thúc câu chuyện, Đức Giêsu đưa ra giả thiết: “Đêm nay người ta sẽ đến đòi linh hồn ngươi” thì lúc đó: “Những của cải ngươi tích trữ sẽ để lại cho ai”?.

Thái độ của người Kitô hữu về việc sử dụng tiền bạc 

Lời cảnh tỉnh trên của Đức Giêsu đã là một sự cảnh báo cho mỗi người chúng ta hôm nay.

Vì thế, với tư cách là Kitô hữu, chúng ta phải chọn sao cho trọn. Tức là trước khi lựa chọn, chúng ta hãy xét đến sự ưu tiên.

Sách Giảng Viên trong bài đọc I đã đưa ra lời nhắc nhở: “Phù vân, quả là phù vân. Phù vân quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân”.

Sang bài đọc II, thánh Phaolô tiếp nối tư tưởng đó để khuyên bảo tín hữu của ngài khi đã trở nên thụ tạo mới, mặc lấy Đức Kitô và thuộc về Ngài qua Bí tích Rửa Tội, thì: “Hãy hướng lòng trí  về những gì thuộc thượng giới, chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới”. 

Và, như một sự mặc khải, Đức Giêsu đã chỉ dạy thật rõ ràng: “Đừng thu tích của cải trần gian cho mình mà hãy lo làm giầu trước mặt Thiên Chúa”.

Nhưng oái oăm thay! Nhiều người trong chúng ta không mảy may đến những lời cảch báo trên, mà ngược lại, chúng ta đã thượng tôn đồng tiền đến độ tôn thờ chúng. Coi chúng như gia tài. Giữ chúng như kho báu. Nên đã tìm mọi thủ đoạn để chụp giật được đồng tiền, đôi khi bán rẻ cả lương tâm để có được đồng tiền. Khi có nó, chúng ta đã phung phí cách thỏa thích nơi các cuộc ăn nhậu vô bổ, hút chích cũng như những việc làm bất chính khác…!

Trước những thái độ trên, hẳn là chúng ta đã đi vào vết xe đổ của nhà phú hộ ngu ngốc trong bài Tin Mừng hôm nay.

Sứ điệp Lời Chúa dạy chúng ta rằng:

Nhiều tiền lắm bạc không phải là tội hay xấu xa, nếu đồng tiền được làm ra bởi công khó của mình. Mặt khác, giàu có mà biết sử dụng đúng mục đích thì thật là hữu ích không chỉ cho phần xác, mà còn cả phần hồn. Vì thế, giàu có trước mặt Thiên Chúa không hệ tại ở đồng tiền, mà là ở cách sử dụng đồng tiền.

Cần nhớ rằng: “Chúng ta đã chẳng mang gì vào trong thế gian, và chúng ta cũng không thể mang bất cứ cái gì ra khỏi đó” (1Tm 6,7).

Vì thế, đừng bám víu quá lẽ vào tiền bạc, mà hãy: “Sắm lấy túi tiền chẳng bao giờ cũ rách, một kho tàng chẳng thể hao hụt ở trên trời, nơi trộm cắp không bén mảng, mối mọt cũng không đục phá” (Lc 12,33), đó là sự sẻ chia cho người nghèo.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con hiểu rằng: chỉ có sự cho đi thì mới là gia tài của chúng con. Bởi vì khi nằm xuống, những gì chúng con đang có, cũng phải trả lại cho đời. Những gì thuộc về chúng con thì từ nay không còn nữa. Chỉ những gì đã cho đi vì lòng mến thì mới thuộc về chúng con và nó sẽ theo chúng con đến trước tòa phán xét để bênh vực chúng con mà thôi. Amen. mục lục

HÃY GIỮ MÌNH KHỎI MỌI THỨ THAM LAM

Lm. Giuse Nguyễn Hữu An 

Người đời thường quan niệm: “Có tiền mua tiên cũng được”. Do đó ai cũng tìm cách kiếm tiền, càng nhiều càng tốt. Làm ăn hợp pháp cũng có mà một cách bất nhân cũng không thiếu. Phải thú nhận rằng thời đại nào tiền bạc cũng dễ có mùi hôi hám! Tiền bạc hôi nhưng người ta vẫn ham, mà vì ham tiền nên người đời sẵn sàng làm bất cứ mọi cách để có tiền, kể cả quật xác lợn dịch lên làm thịt đem bán! Họ mải mê chạy theo lòng tham lam vô độ bất chấp mọi hậu quả. Lòng tham giống như ngọn lửa : càng thỏa mãn nó bằng cách chất thêm củi vào thì lửa càng bùng to lên và càng đòi nhiều củi thêm.

Chứng bệnh trầm trọng nhất của con người trong nền kinh tế thị trường và văn minh hưởng thụ này là con người không biết khi nào mình đủ. Chính người tham lam phải chịu nô lệ cho một ông chủ thật ác nghiệt là tiền bạc. Theo triết lý Đạo Phật thì tham lam là nguyên nhân mọi khổ đau trên đời.

Tin mừng Chúa nhật hôm nay kể chuyện, khi một người đến xin Chúa Giêsu làm quan toà chia tài sản giúp cho anh thì Người khuyên dạy: Hãy giữ mình khỏi mọi thứ tham lam.

Bài đọc một theo Sách Giảng Viên đã cho thấy lý do tâm lý tại sao con người “hãy giữ mình khỏi mọi tham lam”, đó là vì “tất cả mọi sự đều là hư không… Vì con người được lợi lộc gì nơi tất cả những cực nhọc và lo toan làm họ phải chịu vất vả dưới ánh mặt trời này? Cả ngày họ quằn quại với sầu muộn và đau thương; ngay đêm về họ cũng còn trằn trọc. Hư không cũng là như thế nữa”.

Khi chưa có của thì mất ăn mất ngủ để tìm cho có, nhưng khi có rồi thì lại lo giữ của, ăn ngủ không yên : “Suốt ngày của họ đầy sự đau khổ gian truân, và ban đêm lại không được yên lòng”. Còn ông chủ nào tàn ác hơn kẻ bắt người ta phải làm đến kiệt sức để mua lấy phù vân : “Kìa thiên hạ thấy người khôn cũng chết, kẻ ngu đần dại dột cũng tiêu vong, bỏ lại tài sản mình cho người khác” (Tv 49,11).

Chúa Giêsu kể dụ ngôn ông phú hộ dại dột. Sai lầm lớn nhất của nhà phú hộ khi cho rằng tiền bạc và của cải là một thứ tài sản có giá trị tuyệt đối. Nó đảm bảo cho cuộc sống hạnh phúc của ông ta. Với đống của cải đồ sộ đó, nhà phú hộ tưởng rằng bản thân mình từ nay sẽ được sung sướng, được an toàn ngay cả mạng sống. Thế nhưng, những dự định mà ông cho là khôn ngoan thì đó lại là sự dại khờ. Nhà phú hộ dại khờ vì ông không thể phân định đâu là tài sản đích thực và đâu là tài sản tạm thời chóng qua, mau hư nát; Nhà phú hộ dại khờ vì ông ngỡ rằng có thể xây dựng cuộc đời mình trên nền tảng là tiền bạc và của cải mà quên đi đó chỉ là những thứ chóng tàn phai, nay còn mai mất; Nhà phú hộ dại khờ vì ông đã sai lầm trong nhận định đâu là chân giá trị, ông chỉ để ý đến của cải, tiền bạc vốn chỉ có giá trị nhất thời, không chắc chắn mà quên mất thứ tài sản trân quý nhất chỉ đến từ Thiên Chúa- Đấng có thể làm cho ông được sống cũng như có thể lấy mạng sống ông bất cứ lúc nào. “Đồ ngốc, nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì người sắm sẵn đó sẽ về tay ai?”.

“Người ngốc” được nói đến trong Phúc âm là kẻ chỉ biết có hiện tại, tìm kiếm và hưởng thụ những giá trị hữu hình. Cái chết sẽ đóng dấu chấm hết cho mọi cuộc sống giàu nghèo, sang hèn. Quan trọng là khi nhắm mắt, số phận đời đời của con người sẽ ra sao ? Của cải trần gian có giúp họ tìm được hạnh phúc bất diệt hay đưa vào chỗ trầm luân? Người khôn ngoan chính là người sống trong hiện tại nhưng biết hướng về tương lai, ở trong thế giới hữu hình nhưng luôn chuẩn bị cho mình những giá trị và tài sản vô hình thiêng liêng. Người khôn ngoan “khi còn sống trên địa cầu biết kiềm chế các chi thể là sự gian dâm, ô uế, dục tình, đam mê xấu xa và hà tiện, tức là những sự thờ quấy… (cùng với) nóng giận, gắt gỏng, thâm độc, chửi rửa, thô tục” (Col 3,5,8) Người khôn ngoan là người biết rằng không có gì quí bằng linh hồn, không có gì quan trọng cho bằng sự sống mai sau với Đức Kitô. Từ chỗ nhận biết này người khôn ngoan sẽ lo việc bảo hiểm linh hồn của mình nhiệt thành hơn.

Chúa Giêsu nhấn mạnh: Hãy lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa. Sự giầu có lâu bền, vĩnh cửu; chứ không phải của đời này chóng qua, phù vân và bấp bênh. Làm giàu trước mặt Thiên Chúa là trở nên giàu có như Đức Kitô, luôn “yêu thương, khiêm nhu, hiền từ, đại lượng” (Cl 3,12) và “trên tất cả là lòng mến, giềng mối của mọi trọn lành”. (Cl 3,14). Trong cuộc đời này, có biết bao người giàu tình thương, chăm lo cho bệnh nhân, chăm sóc trẻ em tật nguyền, tiếp đón người khổ đau bất hạnh, ưu tư lo lắng cho người sầu khổ, dấn thân phục vụ cho các hoạt động xã hội, bác ái và thăng tiến con người…

Có thể nói được là không ai giàu có, tự do, và mạnh mẽ hơn ‘người giàu trước mặt Chúa”, người mà niềm tin vào Chúa giúp họ vượt lên trên mọi tài sản trần gian, vì đã có “Chúa là nơi họ ẩn náu”(Tv 13,6). Vì thế, mối phúc đầu tiên được dành cho người nghèo, người “đặt niềm tin vào Đức Chúa, và có Đức Chúa làm chỗ nương thân” (Gr 17,7). Người giàu trước mặt Chúa không phải là người có nhiều tài sản, mà là người tài sản chỉ đủ dùng nhưng biết lo tìm kiếm Nước Trời : “chúng ta đã không mang gì vào trần gian, thì cũng chẳng mang gì ra được. Vậy nếu có cơm ăn áo mặc, ta hãy lấy thế làm đủ” (1Tm 6,7-8). Phải biết coi trọng con người hơn tiền bạc. Tình người đáng giá hơn giàu sang phú quý. Tiền bạc rồi sẽ hết. Chẳng ai mang theo gia tài khi chết. Có chăng là tình yêu thương đã chia sẻ với tha nhân nơi trần thế này để trở nên “giầu có trước mặt Thiên Chúa” trên Thiên Quốc. Hãy sống quảng đại, mở rộng quả tim, mở rộng bàn tay để chia sẻ và cảm thông với mọi người, như thánh Phaolô khuyên dạy : “Hãy làm ơn làm nghĩa, hãy giàu có việc lành, hãy hào phóng, rộng rãi chia sẻ để tích trữ vốn liếng cho cuộc đời mai sau”.

Phải biết coi trọng con người hơn tiền bạc. Tình người đáng giá hơn giàu sang phú quý. Tiền bạc rồi sẽ hết. Chẳng ai mang theo gia tài khi chết. Có chăng là tình yêu thương đã chia sẻ với tha nhân nơi trần thế này để trở nên “giàu có trước mặt Thiên Chúa” trên Thiên Quốc. Hãy sống quảng đại, mở rộng quả tim, mở rộng bàn tay để chia sẻ và cảm thông với mọi người, như thánh Phaolô khuyên dạy : “Hãy làm ơn làm nghĩa, hãy giàu có việc lành, hãy hào phóng, rộng rãi chia sẻ để tích trữ vốn liếng cho cuộc đời mai sau”. mục lục

TẤT CẢ CHỈ LÀ PHÙ VÂN

JM. Lam Thy ĐVD

Bài đọc 1 hôm nay (CN XVIII/TN-C – Gv 1, 2; 2, 21-23) trich Lời tựa của sách Giảng Viên: “Đây là lời ông Cô-he-lét, làm vua ngự tại Giê-ru-sa-lem. Ông là con vua Đa-vít.”. Ông Cô-hê-let nói: “Phù vân, quả là phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân.” (Gv 1, 1-2). Mọi sự ở trần gian sẽ qua đi. Mọi người, dù giầu hay nghèo, bình dân hay quyền quý, cũng qua đi và khi chết phải bỏ lại tất cả không mang theo được gì. Tất cả chỉ là phù vân, ngoại trừ những điều tốt lành người ta đã làm khi còn sống ở trần gian này. Bài đọc 2 là thư gửi tín hữu Cô-lô-sê (Cl 3, 1-5.9-11): Thánh Phao-lô khuyên mọi người khi còn sống hãy làm việc lành và xa lánh mọi quyến rũ của  thế gian (do lòng hám danh, hám lợi gây ra); hãy luôn hướng tâm trí về cuộc sống đời sau, về quê hương thật là Nước Trời; hãy “mặc lấy con người mới, con người hằng được đổi mới theo hình ảnh Đấng Tạo Hóa để được ơn thông hiểu.” (Cl 3, 10). 

Trong bài Tin Mừng CN XVIII/TN-C (Lc 12, 13-21), Thánh sử Lu-ca trình thuật câu chuyện có một người trong đám đông đi theo Đức Ki-tô, nói với Người: "Thưa Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia phần gia tài cho tôi." Người đáp: "Này anh, ai đã đặt tôi làm người xử kiện hay người chia gia tài cho các anh?" Và Người nói với họ: "Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu." (Lc 12, 13-15). Sau đó, Người kể một dụ ngôn về người phú hộ lo thu tích của cải. Chàng phú hộ này có lòng tham vô cùng; nhưng may mắn được Thiên Chúa nhắc nhở: "Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai? Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó." (Lc 12, 20-21). Đây chính là dịp cho anh chàng phú hộ mở mắt.

Anh chàng phú hộ trong dụ ngôn có được dịp mở mắt, “bừng con mắt dậy” để “thấy mình tay không” (Nguyễn Gia Thiều – “Cung Oán Ngâm Khúc”), ngộ ra được cuộc sống trăm năm với biết bao của cải vật chất cũng chỉ là "Phù vân, quả là phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân.” (Gv 1, 2). Giàu có đến như vua Ngô mà khi trở về bụi đất cũng chẳng mang được gì, huống hồ! (“Vua Ngô ba mươi sáu cái tàn vàng, Chết xuống âm phủ chẳng mang được gì.” – ca dao VN). Quả thật con người trên đời nếu có dịp “bừng con mắt dậy” mới thấy của cải cũng chỉ là “phù phiếm”, “phù vân”, nhan sắc cũng chỉ là “phù dung” sớm nở tối tàn, danh tiếng cũng chỉ là “phù danh” (danh hờ, danh hão). Và cuộc đời rốt lại cũng chỉ là “phù sinh” mà thôi. Vâng, cuộc “phù thế nhân sinh” ba vạn sáu ngàn ngày chẳng qua cũng chỉ như một “giấc mộng kê vàng” (1). Vậy đó! “Trăm năm nào nghĩa gì đâu, Chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì!” (Nguyễn Gia Thiều – “Cung Oán Ngâm Khúc”) cũng là phải thôi!

Người tín hữu hàng ngày cầu nguyện “Xin cho chúng con lương thực hàng ngày” với mục đích “ăn để mà sống chớ không sống để mà ăn” (tục ngữ Việt Nam), thì chẳng có gì đáng nói, bởi “anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ thì sẽ mở ra cho”. Nhưng khổ một nỗi, tâm lý chung của con người có 1 lại đòi 2, có 2 lại đòi 3, đòi 4; chưa có ăn thì chỉ cầu cho có bữa ăn, đến lúc có bữa ăn rồi thì lại muốn có “bữa ăn, bữa để” (tục ngữ VN), rồi thì thu tích đầy hết kho lẫm vẫn chưa thoả mãn, lại muốn xây thêm kho lẫm thật hoành tráng, nguy nga, để chứa cho vừa lòng tham. 

Lòng tham con người vốn dĩ không có đáy, biết thế nào cho vừa, biết làm sao cho đủ, cho đầy. Như vậy thì phải chăng con người đã mờ mắt vì cái bả vinh hoa, mà quên mất cuộc đời như “bóng câu cửa sổ”, “cuộc đời ngắn chẳng tày gang”? “Phải, đối với con người ấy, trọn cuộc đời chỉ là đau khổ, bao công khó chỉ đem lại ưu phiền! Ngay cả ban đêm, nó cũng không được yên lòng yên trí. Điều ấy cũng chỉ là phù vân!” (Gv 1, 23). Vì thế, cần phải có một khoảnh khắc nào đó “bừng con mắt dậy”, mà lắng nghe trong thẳm sâu tiềm thức Lời nhắc nhở: "Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của được." (Lc 16, 13). 

Muốn có được khoảnh khắc “bừng con mắt dậy” ấy, thì cần phải biết sử dụng cái vũ khí sắc bén nhất, đắc lực nhất, đó là “cầu nguyện”. Cầu nguyện xin ơn soi sáng để ý thức được “Nguyên lý của đời sống mới: kết hợp với Đức Ki-tô phục sinh” như lời Thánh Phao-lô gửi tín hữu Cô-lô-sê: “Anh em đã được trỗi dậy cùng với Đức Ki-tô, nên hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức Ki-tô đang ngự bên hữu Thiên Chúa Cha. Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới, chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới. Thật vậy, anh em đã chết, và sự sống mới của anh em hiện đang tiềm tàng với Đức Ki-tô nơi Thiên Chúa. Khi Đức Ki-tô, nguồn sống của chúng ta xuất hiện, anh em sẽ được xuất hiện với Người, và cùng Người hưởng phúc vinh quang.” (Cl 3, 1-4). 

Chỉ tới khi ấy, chỉ tới khi thấm thía được tất cả chỉ là “phù vân”, “phù dung”, “phù thế”, “phù sinh”, người tín hữu mới không còn lo sợ “thấy mình tay không” nữa, vì đã chiếm hữu được kho tàng không bao giờ hư nát, kho tàng vĩnh cửu: Nước Trời. Được coi là bạn của Người nghèo đến độ “không có chỗ tựa đầu” (Mt 8, 20), người Ki-tô hữu đừng bao giờ “tham phú phụ bần” (ham giàu chê nghèo), mà cần phải tỉnh thức mở mắt ra “nhìn linh thị” (Ds 24, 16) trong cầu nguyện, lắng nghe Lời Thầy Chí Thánh, hy vọng có dịp “bừng con mắt dậy” trước khi bước tới “một nấm cỏ khâu xanh rì”. Còn nếu có tham giàu, thì hãy lo thu tích của cải Nước Trời mà “làm giàu trước mặt Thiên Chúa” (Lc 12, 21). Ước được như vậy. 

Ôi! “Lạy Chúa, chúng con tự hào vì được Chúa dựng nên và hướng dẫn; xin Chúa hằng dủ thương nâng đỡ chúng con, cùng ban ơn đổi mới và gìn giữ mọi loài Chúa dựng nên cho chúng con được hưởng nhờ. Chúng con cầu xin nhò Đức Ki-tô Chúa chùng con. Amen. (Lời nguyện nhập lễ CN XVIII/TN-C). 

----------

Chú thích: (1)- Truyện cổ “Giấc mộng kê vàng” trình thuật: Có một chàng trai đặt một nồi cháo kê trên bếp, rồi ngủ thiếp đi và chìm trong một giấc mộng trải qua một đời lên xe xuống ngựa, công hầu khanh tướng, giàu sang phú quý; đến lúc giật mình tỉnh giấc, nồi kê vẫn chưa chin. Cuộc sống rốt cuộc cũng chỉ là “Trăm năm một giấc kê vàng” mà thôi! mục lục

HÃY CÓ CHÚA NƠI LÒNG MÌNH

Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

“Ta sẽ ban tặng các ngươi một quả tim mới, sẽ đặt thần khí mới vào lòng các ngươi. Ta sẽ  bỏ đi quả tim chai đá khỏi thân mình các ngươi, và sẽ  ban tặng các ngươi một quả tim bằng thịt” (Ed 36,26). 

Vì sao Chúa lại muốn vứt bỏ quả tim chai đá của chúng ta và ban tặng quả tim mới? Vì sao Chúa lại muốn thay đổi lòng dạ chúng ta bằng cách đặt vào trong tâm hồn chúng ta thần khí của Người?

Loài người, kể cả những người tu hành nói chung, thậm chí các linh mục, các tu sĩ, các bề trên dòng tu của Hội Thánh Chúa Kitô nói riêng, dù vẫn còn đó những giờ cầu nguyện, những lần trò chuyện về tình yêu, về đức bác ái… nhưng dường như tất cả đều có chung một mối bận tâm: vật chất và cuộc sống ngay trên dương thế này. 

Người ta chạy theo tiền của, chạy theo việc phát triển cơ sở vật chất. Người ta suy nghĩ nhiều về việc xây dựng, sửa chữa nhà thờ, tháp chuông, nhà xứ, hội trường giáo xứ... Nhiều lúc cảm thấy lo đau đáu về cơm ăn, áo mặc, xe cộ, nhà ở, sức khoẻ, việc làm… 

Trong tất cả những bận tâm xem ra cấp thiết và hợp lý ấy, coi chừng chúng ta đã không dành cho Chúa Giêsu bất cứ một chỗ nào trong lòng mình. Coi chừng ta biến Người thành kẻ ngoại cuộc đối với cuộc đời ta. Coi chừng Người vẫn là một người khách lạ đứng bên lề mọi ưu tư, mọi suy nghĩ, thậm chí mọi ưu ttiên của ta. 

Tin Mừng hôm nay, Chúa dạy: "Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu".

Đâu phải tham tiền mới là tham. Tham công tiếc việc, tham sự nổi nang, ham muốn có được những công trình vật chất mới, quan tâm quá nhiều đến sửa chữa hay xây dựng nhà cửa..., tất cả cũng phải bị coi là tham lam. Phải chăng vì thế mà Chúa chỉ tên, vạch mặt, gọi chúng là: "mọi thứ tham lam".

Vì thế, việc cấp bách phải làm ngay là, từng người hãy để Chúa "tặng một quả tim mới". Hãy để cho Chúa "đặt thần khí mới vào lòng". Hãy cố gắng mà uốn mình từng chút, từng chút một theo kiểu mẫu của Trái Tim Chúa Giêsu là: sống tận tụy cho người khác; chọn lối sống thanh bần; dù sống hay chết, chỉ một lòng tuân phục thánh ý Thiên Chúa; biết bằng lòng với hiện tại, với những gì Chúa ban mà ta đang có...

Hay chúng ta cho rằng: Trái Tim Chúa Giêsu cao trọng, phải được đặt trên bàn thờ, phải tôn thờ nơi cung thánh của nhà thờ… cho xứng hợp? Nếu nghĩ như thế, thì không bao giờ Trái Tim Chúa có thể ở gần ta. Và chính Người cũng sẽ mãi mãi là người khách xa lạ với cuộc đời ta.

Nhưng trớ trêu thay, điều Thiên Chúa muốn là người ta phải tôn thờ Người trong lòng họ. Người phải được đặt để ở vị trí trung tâm cuộc đời con người. Từ ngàn xưa, cả Cựu Ước lẫn Tân Ước đều chứng minh, Thiên Chúa yêu thích ở giữa loài người. Người muốn cùng đồng hành, cùng sớt chia thân phận lữ khách của loài người. 

Vì thế, Người đồng cam cộng khổ với dân riêng hàng trăm năm trời trong cảnh bị áp bức vì phải làm tôi cho người Aicập. Khi Thiên Chúa quyết định giải phóng họ, thì 40 năm ròng rã, Thiên Chúa đã lang thang với họ rày đây mai đó giữa sa mạc hoang vu. 

Bằng chứng lớn lao nhất, cho thấy Thiên Chúa “cắm lều” ở giữa loài người là cuộc nhập thể và nhập thế ngoạn mục của Chúa Giêsu. Từ đó, cho đến muôn đời sau, nhờ Thánh Thần của Người, Thiên Chúa vẫn kiên nhẫn hiện diện giữa loài người để thi ân giáng phúc, để đồng hành, để sớt chia phận người, để cứu độ từng con người… 

Chính Chúa Giêsu đã từng trích lời của sách tiên tri Isaia để trách móc: “Dân này kính Ta bằng môi miệng, còn lòng chúng thì xa Ta” (Is 29, 13. Mc 7, 6-7). Ngay lời tựa Tin Mừng Gioan, mạc khải của Chúa đã cho thấy: “Người ở giữa thế gian và thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người. Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận” (Ga 1, 10-11). 

Không một lời nào của Kinh Thánh cho thấy, Thiên Chúa chỉ đứng xa xa để yêu con người. Ngược lại, Thiên Chúa là tình yêu. Càng yêu thương, càng bày tỏ tình yêu, Thiên Chúa càng trở nên gần gũi, càng trở nên một với con người cách diệu kỳ. Người là Thiên Chúa vui nỗi vui của chúng ta, đau nỗi đau của chúng ta. 

Thiên Chúa ước ao ở giữa chúng ta. Người mong muốn cư ngụ trong chính nội tâm và linh hồn của từng con người. Mãi mãi vẫn thế. Thiên Chúa không bao giờ chấm dứt ước mơ hiện diện với con người. 

Trái Tim Chúa Giêsu là biểu tượng của tình yêu mà Thiên Chúa đã và vẫn yêu loài người. Chúa Giêsu đã để lộ bên ngoài lồng ngực Trái Tim mình như một lời chứng hùng hồn về tình yêu thổn thức, tình yêu day dứt, tình yêu tha thiết của một vì Thiên Chúa đã yêu đến cạn lòng mình. Trái Tim Chúa Giêsu là biểu lộ và minh chứng tình yêu có một không hai, tình yêu đến vô cùng, thứ tình yêu mà lên non không thể gặp, đào bới dưới biển không thể thấy. Bởi không đơn thuần là tình yêu, nhưng là tình yêu của Thiên Chúa, tình yêu của Đấng là chính Tình Yêu.

Vì thế mà Chúa muốn vứt bỏ quả tim chai đá của chúng ta và ban tặng quả tim mới. Vì thế mà Chúa muốn thay đổi lòng dạ chúng ta bằng cách đặt vào trong tâm hồn chúng ta thần khí của Người. BỞi chỉ có như thế, lòng ta mới thực sự hướng về Ch1ua như trung tâm của đời mình. Chỉ có như thế, ta mới tách mới có thể tách mình khỏi mọi thứ tham lam.

Vậy chúng ta đừng cứng lòng nữa. Hãy thay đổi chính mình để biết yêu Chúa hơn. Hãy để Chúa uốn nắn. Hãy ra sức bắt chước Trái Tim Chúa mà yêu chính Chúa, yêu con người như Chúa muốn và xa tránh ngày một hơn về mọi bận tâm vật chất, bận tâm trong cuộc đời. Nhờ đó, ta mới thực sự sống bằng “trái tim mới” sống bằng “thần khí” do Chúa tặng ban. 

Đừng để Chúa chỉ là người lủi thủi đi bên cạnh cuộc đời ta, nhưng hãy để Chúa sống trong ta, và để tình yêu của Người chiếm ngự tâm hồn ta, như thánh Phaolô đã từng nói: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20). 

Chúng ta tin tưởng đặt tất cả vận mạng của mình, của Hội Thánh, của thế giới vào trong bàn tay của một Con Người. Con Người ấy đã chết, đã phục sinh, vẫn sống giữa chúng ta. 

Chỉ có một Con Người ấy mới thực sự là Con Đường, là Sự Thật, và là Sự Sống cho chúng ta. 

Con Người ấy là Chúa Giêsu, Đấng là chính Thiên Chúa lại có trái tim thể lý như mọi người, nhưng yêu mọi người bằng chính tình yêu của Thiên Chúa. mục lục

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan