LẠY CHÚA, XIN XÓT THƯƠNG CON VÌ CON LÀ CON CỦA ĐỨC MẸ MARIA

05-02-2020 471 lượt xem

1.

Những ngày gần đây, hơn bao giờ hết, tôi hay cầu nguyện với Chúa bằng câu: “Lạy Chúa, xin xót thương con”. Liền đó, tôi trình bày lý do. Có nhiều lý do khác nhau. Lý do nào cũng khẩn cấp, cũng thiết tha. Một trong những lý do, mà tôi coi là bạo dạn, đó là “vì con là con của Đức Mẹ Maria”.

2.

Tôi đưa ra lý do đó với tất cả tấm lòng yêu mến đối với Đức Mẹ Maria. Cụ thể là tôi núp mình dưới bóng thánh Gioan Tông đồ, người mà Chúa Giêsu đã trối lại cho Đức Mẹ, trước khi tắt thở. Tôi cũng đã được gởi gắm cách riêng cho Đức Mẹ. Do đó, tôi hiểu người được Đức Mẹ nhận là con thực sự, thì thực sự phải có một số điều kiện căn bản.

3.

Thánh Gioan Tông đồ đã nhấn mạnh đến các điều kiện ấy, đó là:

+ Sám hối

+ Yêu thương nhau

+ Gắn bó mật thiết với Chúa

Trong Phúc âm và các thư ngài viết đều nói rõ về

1) Sự phải đoạn tuyệt với tội lỗi, tức là phải sám hối (1 Ga 2,1)

2) Sự phải tuân giữ điều răn bác ái (1 Ga 2-12)

3) Sự phải ở lại trong Chúa (1 Ga 4-15)

4.

Là con của Đức Mẹ, tôi được Đức Mẹ dạy ba điều đó thường xuyên, hằng ngày, nhất là trong những dịp đặc biệt.

Tôi còn nhớ rõ những dịp đặc biệt như thé. Ở đây, tôi chỉ xin nhắc lại hai trường hợp.

5.

Trường hợp thứ nhất là tại Lộ Đức.

Tôi đã tới Lộ Đức nhiều lần. Lần nào cũng vậy, tôi đều được nếm hương vị ngọt ngào thiêng liêng, mà Đức Mẹ ban cho, về bầu khí sám hối, bầu khí yêu thương nhau, bầu khí gặp gỡ gắn bó với Chúa.

Hương vị đó không thể đo lường được. Nhưng hương vị đó đã đổi mới lòng tôi. Tôi có một cái nhìn mới về đời mình, về những con người tôi tiếp xúc.

6.

Tôi không còn dễ tin một cách ngây ngô bất cứ ai tự xưng mình là con Đức Mẹ, nếu họ chỉ mang danh mà không mang nội dung, để rồi thay vì làm sáng danh Đức Mẹ, họ chỉ xúc phạm đến Đức Mẹ và làm cớ cho người ta chê bai đạo Chúa.

7.

Trường hợp thứ hai là Thánh giáo hoàng Gioan – Phaolô II.

Thánh nhân là người con đặc biệt của Đức Mẹ. Tôi được may mắn gặp ngài nhiều lần.

8.

Những lần được đồng tế với ngài, được đứng cạnh ngài, tôi đã rất cảm động được tâm tình sám hối của ngài truyền sang tôi.

9.

Những lần được quỳ bên cạnh ngài trơ trụi sát đất, trước Nhà Tạm, để hai cha con cùng cầu nguyện chung trong thinh lặng, khuất vắng cộng đoàn, tôi đã rất cảm động được lửa mến Chúa yêu người nơi Ngài truyền sang tôi. Ngài không nói gì với tôi, nhưng tôi cảm thấy rất rõ ngài là người con đặc biệt của Đức Mẹ.

10.

Một lần nọ, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II nói với tôi trước mặt nhiều người một câu làm tôi hết sức ngạc nhiên: “Đức cha có vẻ là một chủng sinh hơn là một Giám mục”. Lời nói đó làm tôi gần lại với ngài một cách lạ lùng. Với câu đó, ngài đã giúp tôi sống bé nhỏ. Bé nhỏ là đức tính, mà Đức Mẹ Maria đã sống trọn đời trong thái độ "Xin Vâng".

11.

“Xin Vâng”, đó là lời Đức Mẹ nói với tôi trong suốt cuộc đời Giám mục 45 năm qua.

Xin vâng theo thánh ý Chúa.

Xin vâng cả những người mà tôi phục vụ.

12.

Xin vâng những người, mà tôi phục vụ là lẵng nghe họ, là thương cảm với hoàn cảnh của họ, là không áp đặt quyết định của tôi, là phục vụ họ như mình là người đầy tớ trung tín và khôn ngoan.

13.

Là con của Đức Mẹ, tôi được Đức Mẹ khuyên dạy như vậy. Vâng lời Mẹ như thế không luôn dễ. Phải phấn đấu không ngừng nhờ Đức Mẹ.

14.

Một cách phấn đấu, mà Mẹ dạy tôi thực hiện lúc này là hãy năng cầu nguyện bằng lần hạt chuỗi mân côi.

15.

Lần chuỗi Mân Côi với kinh Lạy Cha, kinh Kính Mừng, kinh Sáng Danh là mầu nhiệm cứu độ, rút ra từ Phúc âm.

16.

Khi Đức Mẹ hiện ra ở Lộ Đức và ở Fatima, Đức Mẹ đều mang tràng hạt Mân Côi, và đều khuyên cầu nguyện bằng kinh Mân Côi.

17.

Lịch sử Hội Thánh cho thấy những lúc Hội Thánh và nhân loại gặp gian nan khốn khó, Hội Thánh đã kêu gọi các tín hữu cầu nguyện kinh Mân Côi

Tất cả chúng ta, cách riêng với hội viên Legio Mariæ là con của Đức Mẹ, chúng ta hãy thực hiện những gì Mẹ nhắn nhủ trên đây.

Lúc này là thời điểm hết sức quan trọng, nên coi thời diểm này là thời điểm chỉ sẽ được cứu nhờ Đức Mẹ Maria.

18.

Đức giáo hoàng Bênêđíctô XVI, trong buổi tiếp kiến chung các giáo đoàn, ngày 23/06/2010 đã dâng lên Đức Maria một kinh vắn, mà ngài quả quyết là của thánh Tôma Aquinô: “Lạy Mẹ Maria rất dịu hiền, Mẹ của Thiên Chúa, con xin phó dâng cho trái tim đầy xót thương của Mẹ tất cả đời con. Xin Mẹ cho con lòng bác ái thật sự, để con có thể mến yêu Con rất thánh của Mẹ và chính Mẹ, trên hết mọi sự, và yêu tha nhân của con trong Chúa và vì Chúa.”

Giờ đây, tôi cũng dâng lên Mẹ kinh vắn đó, với tư cách là người con của Mẹ. Tôi là người con của Đức Mẹ Maria. Đó là danh hiệu thương mến nhất của tôi.

+ ĐGM. GB. Bùi Tuần

LẠY CHÚA, XIN XÓT THƯƠNG CON, VÌ CON ĐAU YẾU

1.

Tôi là con người thường xuyên đau yếu. Từ vài năm nay, đau yếu càng nhiều, càng mạnh. Nhiều khi đau quá, tôi kêu than lên Chúa. Kêu than của tôi dựa phần lớn vào thánh vịnh.

2.

Thánh vịnh 06 có những những lời kêu thảm thiết, mà tôi cho như là của chính tôi:

“Lạy Chúa, xin đoái thương, vì con đang kiệt sức.

Toàn thân con rã rời quá đỗi, mà lạy Chúa, Chúa còn trì hoãn đến bao giờ?

Lạy Chúa, xin trở lại mà giải thoát con. Xin cứu con, bởi vì Ngài nhân hậu.

Rên xiết đã nhiều, nên con mệt mỏi

Trên giường ngủ, những thổn thức năm canh.

Từng giọt vắn dài, lệ tuôn đẵm gối.

Mắt hoen mờ vì quá khổ đau

Thêm suy nhược bởi nghìn thù vây hãm”.

3.

Khi tôi dùng những lời kêu than trên đây và những lời kêu khóc tương tự để cầu nguyện với Chúa, tôi hiệp thông với tất cả những ai đang đau yếu như tôi.

4.

Tôi cảm nhận sự xuống cấp của sự sống kéo theo bao điều sa sút. Tôi không còn khả năng phục vụ, không còn khả năng yêu thương, giá trị của tôi lụi tàn.

5.

Từ cảm nhận đó, tôi như thấy mình bị ruồng bỏ. Tôi diễn tả sự đau đớn của tôi bằng những lời kêu than thảm thiết dâng lên Chúa. Tôi tin Chúa sẽ xót thương tôi. Mà đúng là Chúa đã xót thương tôi.

6.

Thứ nhất, Chúa xót thương tôi ở chỗ Chúa cho tôi thấy đau yếu không phải là kết quả của tội lỗi. Để đừng bao giờ coi những kẻ đau yếu là chịu hình phạt bởi tội họ đã phạm.

Đau yếu là thân phận chung của loài người sa ngã.

7.

Thứ hai, Chúa xót thương tôi ở chỗ Chúa cho tôi thấy Chúa có quyền năng giải cứu tôi.

Chúa giải cứu tôi cách nào, lúc nào, thì tôi phó thác nơi Chúa. Nhưng chắc chắn là Chúa cứu.

8.

Xưa, Chúa Giêsu trên cây thánh giá đã có lúc than thở: “Cha ơi, Cha ơi, sao nỡ bỏ rơi con”.

Nhưng sau đó, Chúa Giêsu đã nói: “Cha ơi, Con xin dâng phó linh hồn con trong tay Cha”.

9.

Đúng là một sự giải thoát của niềm tin. Tôi cũng đã được nếm sự giải thoát đó do Chúa ban cho. Tôi cảm nhận là Chúa đã nhận lời tôi kêu khóc. Tôi được bình an trong sự phó thác.

“Xin Chúa xót thương con.

Chúa đã nhận lời con”.

Đó là hai điều tôi đã cảm nhận trong những cơn đau yếu rụng rời.

10.

Tới đây, tôi thấy rất rõ điều Chúa dạy tôi phải hết sức xa tránh, đó là tính vô cảm trước những khổ đau của những người bệnh tật, đau yếu.

Vô cảm xem ra đang là một thứ virút nguy hiểm trong lãnh vực đạo đức hiện nay.

Không biết đau cái đau của người khác. Dửng dưng trước cái đau của người khác. Cười giỡn, nhởn nhơ trước cái đau của người khác. Đó là những hình thức vô cảm hiện nay. Rất đau đớn là những hình thức vô cảm như thế cũng xuất hiện nơi khá nhiều người coi mình là tín hữu và là môn đệ của Chúa Giêsu.

11.

Tới đây, tôi chợt nhớ lại một bài học Chúa đã dạy tôi, sau ngày tôi thụ phong Giám mục.

Đêm đó, trong lúc nửa thức nửa ngủ, tôi thấy Chúa Giêsu đến với tôi.

Chúa cầm tay tôi, dẫn tôi vào một bệnh viện có nhiều bệnh nhân nằm la liệt.

12.

Chúa dẫn tôi qua các giường bệnh. Bệnh nhân rên xiết. Chúa cho tôi đau cái đau của họ. Họ là ai, tôi không biết. Chỉ biết họ là người đang đau yếu. Chúa tỏ ra rất đau cái đau của từng người. Chúa cũng cho tôi cùng đau như vậy.

13.

Tới một lúc, tôi đau quá, bừng tỉnh giấc. Thì ra cái đau của tôi là cái đau của những người khác và cũng là cái đau của Chúa Giêsu. Thăm người đau yếu thì cần tấm lòng thương cảm, cần trái tim tế nhị. Đôi khi lặng lẽ cầm lấy tay bệnh nhân với yêu thương chân thành vốn có sức an ủi họ hơn ngàn lời trống rỗng.

14.

Từ đó, tôi coi những người đau yếu là địa chỉ Chúa muốn tôi chia sẻ.

Tôi chia sẻ bằng lời cầu nguyện, bằng những con đường hợp với khả năng và hoàn cảnh của tôi.

15.

Ngay lúc này, tôi vẫn cầu xin với Chúa.

“Lạy Chúa, xin xót thương con, vì con đau yếu.”

16.

Tôi thấy Đức Mẹ cũng đang giúp tôi cầu xin cho những người đang đau yếu như tôi. “Lạy Chúa, xin xót thương chúng con, vì chúng con đau yếu”.

Đau yếu là đề tài cầu nguyện. Chúng ta nên cầu nguyện với đề tài đó, nhất là trong thời điểm có nhiều đau yếu nặng nề và lan rộng một cách nguy hiểm như hiện giờ.

+ ĐGM. GB. Bùi Tuần

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.