BÀI GIÁO LÝ 5 CỦA ĐTC PHANXICÔ VỀ BÁT PHÚC

06-02-2020 563 lượt xem

Bài 5 - Phúc thay những ai đói khát sự công chính vì họ sẽ được no thỏa (Mt 5:6)

Bài Tóm Tắt bằng Anh Ngữ

Anh chị em thân mến,

Tiếp tục loạt bài giáo lý về Bát Phúc, giờ đây chúng ta chuyển sang Mối Phúc thứ tư: "Phúc thay những ai đói khát sự công chính vì họ sẽ được no thỏa" (Mt 5:6). Chúa Giêsu không chỉ nói về sự đói khát công lý cá nhân và xã hội, mà còn chỉ đến một lòng khao khát sự công chính sâu thẳm hơn trong mắt Thiên Chúa. 

Thánh Vịnh 63 diễn tả khát khao này như sau: Lạy Thiên Chúa là Thiên Chúa của con, con khao khát Chúa; tâm hồn con khao khát Chúa (c. 1). Thánh Augustinô cũng nói tương tự như thế: “Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên chúng con cho chính Chúa, và tâm hồn chúng con không tìm thấy sự bình an cho đến khi được an nghỉ trong Chúa” (Tự Thú, I, 1). Sự mong ước này nằm trong tâm hồn của mỗi con người và tìm thấy no thoả trong Đức Kitô, Đấng qua mầu nhiệm vượt qua đã hòa giải chúng ta với Chúa Cha và mời gọi chúng ta chia sẻ với mọi người Tin Mừng về ơn công chính hoá của mình. Bát Phúc hứa với chúng ta rằng bằng cách cổ võ công lý theo nghĩa cao trọng nhất này, chúng ta sẽ được thoả mãn thực sự, vì lòng khao khát sự công chính của chúng ta sẽ được no thoả bởi tình yêu mà Thiên Chúa tuôn đổ trên con cái Ngài.

Bài Chính bằng Tiếng Ý

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Trong buổi triều yết hôm nay, chúng ta tiếp tục suy niệm về con đường hạnh phúc rạng ngời mà Chúa đã ban cho chúng ta trong Bát Phúc, và chúng ta đến Mối Phúc thứ tư: "Phúc thay những ai đói khát sự công chính vì họ sẽ được no thỏa" (Mt 5:6).

Chúng ta đã bàn đến sự nghèo đói về tinh thần và khóc lóc; bây giờ chúng ta đối diện với một loại yếu đuối khác, liên quan đến đói và khát. Đói và khát là những nhu cầu chính, chúng liên hệ với sự sống còn. Điều này phải được nhấn mạnh: ở đây không phải là vấn đề mong ước chung chung, mà là một nhu cầu sống còn và hàng ngày, như lương thực.

Nhưng đói khát sự công chính nghĩa là gì? Chúng ta chắc chắn không nói về những người muốn trả thù, ngược lại, trong mối phúc trước, chúng ta đã nói về sự hiền lành. Chắc chắn bất công làm tổn thương nhân loại; xã hội loài người rất cần sự công bằng, sự thật và công bằng xã hội; chúng ta hãy nhớ rằng sự dữ mà các người nam nữ trên thế gian phải gánh chịu bốc lên đến tận quả của Thiên Chúa Cha. Có người cha nào mà không cảm thấy đau khổ vì nỗi đau của con mình?

Thánh Kinh nói về nỗi đau của những người nghèo khổ và bị áp bức mà Thiên Chúa biết và chia sẻ. Vì đã lắng nghe tiếng khóc than về sự áp bức mà con cái Israel kêu lên - như sách Xuất Hành kể lại (xem 3: 7-10) - Thiên Chúa đã xuống để giải thoát dân Ngài. Nhưng sự đói khát công lý mà Chúa nói với chúng ta thậm chí còn sâu xa hơn nhu cầu chính đáng về công lý của con người mà mọi người đều mang trong lòng.

Trong cùng một "Bài Giảng Trên Núi", đi xa hơn một chút, Chúa Giêsu nói về một công lý to lớn hơn quyền lợi của con người hay sự hoàn hảo cá nhân (mà tiếng Việt dịch là công chính thay vì công lý), rằng: "Nếu sự công chính của các con không hơn sự công chính các luật sĩ và Biệt Phái, thì các con sẽ chẳng vào được Nước Trời đâu" (Mt 5: 20). Và đây là sự công chính xuất phát từ Thiên Chúa (x. 1Cr 1: 30).

Trong Thánh Kinh, chúng ta tìm thấy một khát khao sâu thẳm hơn sự đói khát về thể lý, đó là một khao khát nằm ở tận gốc của con người. Một Thánh Vịnh nói: "Lạy Thiên Chúa, Ngài là Thiên Chúa của con, ngay từ rạng đông con tìm kiếm Chúa. Linh hồn con đã khát khao Ngài, tấm thân này mòn mỏi đợi trông, như mảnh đất hoang khô cằn, không giọt nước" (Tv 63: 2). Các Giáo Phụ của Hội Thánh nói về sự bồn chồn thao thức này trong tâm hồn con người. Thánh Augustinô nói: "Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên chúng con cho chính Chúa, và tâm hồn chúng con không tìm thấy sự bình an cho đến khi được an nghỉ trong Chúa". [1] Có một khát khao nội tâm, một cơn đói nội tâm, một sự thao thức bồn chồn ...

Trong mọi tâm hồn, thậm chí trong những tâm hồn đồi bại và xa cách điều tốt lành nhất, vẫn có một khát khao ánh sáng, ngay cả khi nó bị đè bẹp dưới một đống đổ nát của lừa dối và sai lầm, nhưng luôn luôn khao khát sự thật và điều tốt lành, đó là lòng khát khao Thiên Chúa. Chính Chúa Thánh Thần khơi dậy cơn khát này: Ngài là nước hằng sống đã hình thành chúng ta từ bụi đất, Ngài là hơi thở sáng tạo đã mang lại cho nó sự sống.  

Vì lý do này mà Hội Thánh được sai đi để loan báo Lời Chúa cho mọi người, được tràn đầy Thánh Thần. Bởi vì Tin Mừng của Chúa Giêsu Kitô là sự công chính lớn nhất có thể được ban cho tâm hồn của nhân loại, đang có nhu cầu sống còn đối với sự công chính này, ngay cả khi nó không nhận ra điều ấy. [2]

Chẳng hạn như khi hai người nam nữ kết hôn, họ dự định sẽ làm một điều gì đó tuyệt vời và tốt đẹp, và nếu họ giữ được sự khao khát này, họ sẽ luôn tìm cách tiến bước, giữa những vấn đề, với sự giúp đỡ của ân sủng. Ngay cả những người trẻ đang đói, và họ không được đánh mất nó! Chúng ta phải bảo vệ và nuôi dưỡng trong quả tim của những đứa trẻ sự khao khát tình yêu, sự dịu dàng, sự chào đón được bày tỏ trong những thôi thúc chân thành và quang minh của chúng.

Mỗi người được mời gọi để tái khám phá ra điều gì thực sự quan trọng, điều gì thực sự cần thiết, điều gì làm cho cuộc sống tốt đẹp, đồng thời, điều gì là thứ yếu và điều gì không có cũng chẳng sao.

Chúa Giêsu công bố trong Mối Phúc này - đói khát sự công chính - rằng có một khát khao sẽ không bị thất vọng; một khát khao, nếu được thỏa mãn, sẽ được no thỏa và sẽ luôn thành tựu, vì nó tương ứng với chính quả tim của Thiên Chúa, với Chúa Thánh Thần của Ngài, Đấng là tình yêu, và cũng với hạt giống mà Chúa Thánh Thần đã gieo vào lòng chúng ta. Xin Chúa ban cho chúng ta ơn này: có lòng khao khát sự công chính này, đó chính là ao ước tìm thấy Ngài, được thấy Thiên Chúa và làm điều tốt lành cho tha nhân.

-------------------

[1] Tự Thú, 1, 1.5

[2] Xem Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo, câu 2017: “Ân sủng của Chúa Thánh Thần đem lại cho chúng ta sự công chính của Thiên Chúa. Khi kết hợp chúng ta, nhờ đức tin và Phép Rửa, vào cuộc khổ nạn và sự phục sinh của Đức Kitô, Thần Khí làm cho chúng ta được tham dự vào sự sống của Người”.

Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ

Nguồn: http://www.vatican.va/content/francesco/it/audiences/2020/documents/papa-francesco_20200311_udienza-generale.html

Bài 4 - Phúc thay người hiền lành, vì họ sẽ được đất làm gia nghiệp (Mt 5:5)

Bài Tóm Tắt bằng Anh Ngữ

Anh chị em thân mến,

Tiếp tục loạt bài giáo lý về các Bát Phúc, giờ đây chúng ta bàn đế Mối Phúc Thứ Ba: “Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất làm gia nghiệp” (Mt 5:5). Thánh Kinh sử dụng thuật ngữ “hiền lành” để chỉ những người nghèo và không có ruộng đất. Như thế việc Chúa Giêsu tuyên bố rằng người hiền lành sẽ được đất làm gia nghiệp có vẻ mâu thuẫn. Nhưng Chúa nói với chúng ta rằng người hiền lành sẽ được đất làm gia nghiệp. Bát Phúc chung cuộc chỉ đến quê hương trên trời đã được hứa cho con cái Thiên Chúa. Đối với Chúa Giêsu, người hiền lành là người đã học cách bảo vệ lãnh thổ của mối liên hệ của họ với Thiên Chúa và giữ gìn những món quà của Ngài là an bình, lòng thương xót và tình huynh đệ. Tội lỗi có thể phá hủy gia nghiệp này, vì hận thù và chia rẽ bắt nguồn từ tội lỗi có sức hủy diệt.

Trái lại, sự hiền lành bảo tồn gia nghiệp này, giúp nó phát triển và chiếm được cảm tình của những người khác bằng tình yêu, lòng tốt và tình bằng hữu. Bằng cách noi gương sự hiền lành của Đức Kitô, chúng ta có thể giúp mở rộng vương quốc của Người và đến để lãnh nhận gia nghiệp được hứa cho chúng ta bởi Bát Phúc.

Bài Chính bằng Tiếng Ý

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Trong bài giáo lý hôm nay, chúng ta đề cập đến mối phúc thứ ba trong Tám Mối Phúc Thật của Tin Mừng Thánh Matthêu: “Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được đất làm gia nghiệp” (Mt 5:5).

Thuật ngữ “hiền lành” được sử dụng ở đây theo nghĩa đen là ngọt ngào, hiền hậu, dịu dàng, không dùng bạo lực. Sự hiền lành tỏ lộ trong những lúc xung đột, bạn có thể thấy một người phản ứng với một tình cảnh thù nghịch thế nào. Bất cứ ai cũng có thể tỏ ra ôn hòa khi mọi sự đều bình thản, nhưng người ấy phản ứng thế nào “dưới áp lực” nếu bị tấn công, xúc phạm, hà hiếp?

Trong một đoạn thư, Thánh Phaolô nhắc lại “lòng nhân từ và hiền lành của Ðức Kitô” (2 Cr 10:1). Và đến lượt Thánh Phêrô nhắc lại thái độ của Chúa Giêsu trong Cuộc Khổ Nạn: Người đã không trả lời và cũng không đe dọa, vì “Người đã phó mình cho Ðấng xét xử công minh” (1 Pr 2:23). Và sự hiền lành của Chúa Giêsu được thấy rõ trong Cuộc Khổ Nạn của Người.

Trong Thánh Kinh, từ “hiền lành” cũng ám chỉ một người không có đất đai tài sản; và do đó, chúng ta ngạc nhiên bởi sự thực là mối phúc thứ ba nói chính xác rằng người hiền lành “sẽ được đất làm gia nghiệp”.

Thực ra, mối phúc này trích dẫn Thánh Vịnh 37, mà chúng ta đã nghe ở đầu bài giáo lý. Ở đó cũng vậy, sự hiền lành và việc sở hữu đất được nối kết với nhau. Hai điều này, khi chúng ta nghĩ về chúng, thì chúng có vẻ xung khắc. Thực ra, sở hữu đất đai là lãnh vực xung đột điển hình: người ta thường chiến đấu cho một lãnh thổ, để giành quyền bá chủ một khu vực nhất định. Trong các cuộc chiến tranh người mạnh nhất thắng thế và chinh phục các vùng đất khác.

Nhưng hãy xem xét kỹ động từ được sử dụng để chỉ sự sở hữu của những người hiền lành: họ không chinh phục đất đai; không nói “phúc thay ai hiền lành vì họ sẽ chinh phục trái đất”. Họ “thừa hưởng” nó. Phúc cho những người hiền lành vì họ sẽ “thừa hưởng” đất. Trong Thánh Kinh, động từ “thừa hưởng” thậm chí còn có ý nghĩa hơn nhiêu. Dân Thiên Chúa gọi vùng đất của Israel, là Đất Hứa, là “gia nghiệp”.

Đất ấy là một lời hứa và một món quà cho Dân Thiên Chúa, và trở thành một dấu chỉ của một điều lớn hơn nhiều so với một lãnh thổ đơn giản. Có “đất” - cho phép chơi chữ - đó là Thiên Đàng, nghĩa là đất mà chúng ta đang bước đến: Trời mới và đất mới mà chúng ta đang đi tới (x. Is 65:17; 66:22; 2 Pr 3:13; Kh 21:1).

Vậy thì người hiền lành là người “thừa hưởng” lãnh thổ siêu phàm nhất trong tất cả các lãnh thổ. Người ấy không phải là một kẻ hèn nhát, một “kẻ yếu đuối”, kẻ tìm một loại đạo đức co mình lại để tránh rắc rối. Khác xa! Người ấy là một người đã nhận được một gia sản và không muốn phung phí nó. Người hiền lành không phải là người thích nghi với hoàn cảnh nhưng là môn đệ của Đức Kitô, là người đã học cách bảo vệ một miền đất khác. Người ấy bảo vệ sự bình an của mình, bảo vệ mối liên hệ của mình với Thiên Chúa, bảo vệ những hồng ân của mình, những hồng ân của Thiên Chúa, bảo tồn lòng thương xót, tình huynh đệ, niềm tin, hy vọng. Bởi vì người hiền lành là người có lòng thương xót, tình huynh đệ, tin tưởng và là người có niềm hy vọng.

Ở đây chúng ta phải đề cập đến tội tức giận, một sự di chuyển vũ bão của điều mà tất cả chúng ta đều biết là cơn bốc đồng. Có ai đôi khi đã không tức giận không? Tất cả mọi người. Chúng ta phải lật ngược mối phúc và tự hỏi mình một câu: chúng ta đã phá hủy bao nhiêu thứ với sự tức giận? Chúng ta đã mất bao nhiêu thứ? Một giây phút tức giận có thể phá hủy nhiều thứ; bạn mất kiểm soát và không đánh giá điều gì thực sự quan trọng và có thể phá hỏng mối liên hệ với một người anh em, đôi khi không có thuốc chữa. Trong cơn giận dữ, nhiều anh em không còn nói chuyện với nhau, họ rời xa nhau. Đó là đối nghịch của hiền lành. Hiền lành tụ họp lại, giận dữ tách rời ra.

Sự hiền lành chinh phục được nhiều thứ. Sự hiền lành có khả năng chiến thắng con tim, cứu vãn tình bằng hữu và nhiều hơn nữa, bởi vì những người tức giận nhưng sau đó bình tĩnh lại, suy nghĩ lại và phục hồi, và vì thế có thể xây dựng lại được với sự hiền lành.

“Đất” được chinh phục bằng sự hiền lành là ơn cứu rỗi của anh em mà Tin Mừng Thánh Mátthêu nói: “Nếu nó chịu nghe con, thì con đã chinh phục được người anh em” (Mt 18:15). Không có vùng đất nào đẹp hơn con tim của những người khác, không có lãnh thổ nào đẹp để chiếm được hơn là sự bình an được tìm thấy với một người anh em. Và đó là đất được thừa hưởng với sự hiền lành!

Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ.

Nguồn: http://www.vatican.va/content/francesco/it/audiences/2020/documents/papa-francesco_20200219_udienza-generale.html

Bài 3 - Phúc thay những ai khóc lóc, vì họ sẽ được an ủi (Mt 5,4)

Bài Tóm Tắt bằng Anh Ngữ

Anh chị em thân mến,

Tiếp tục loạt bài giáo lý về các Mối Phúc Thật, giờ đây chúng ta quay sang lời công bố thứ hai: “Phúc thay những ai khóc lóc, vì họ sẽ được an ủi” (Mt 5: 4). Sự than khóc như vậy - được mô tả bởi các vị Ẩn Tu (trong sa mạc) bằng từ Hy Lạp “penthos” - không chỉ là sự than khóc: nó là một nỗi đau buồn nội tâm có thể mở lòng chúng ta ra cho một mối liên hệ đích thực với Chúa và với nhau. Thánh Kinh nói về hai loại sầu khổ như vậy. Loại thứ nhầt là nỗi đau mà chúng ta cảm thấy khi phải đối diện với sự đau khổ hoặc cái chết của anh chị em mình. Loại thứ hai liên quan đến sự đau buồn vì tội lỗi. Cả hai đều dựa trên mối quan tâm yêu thương dành cho tha nhân, nhưng trên hết là tình yêu dành cho Chúa. Sự đau buồn vì tội lỗi - như đã thấy trong những giọt nước mắt của Thánh Phêrô sau khi ngài phản bội Chúa Giêsu - đến như một hồng ân của Chúa Thánh Thần, Đấng An Ủi. Chúng ta hãy liên tục cầu xin ơn đau buồn vì tội lỗi của mình và mở lòng ra cho ân sủng chữa lành của Chúa Thánh Thần, để chúng ta có thể an ủi người khác bằng chính niềm an ủi mà mình lãnh nhận.

Bài Chính bằng Tiếng Ý

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Chúng ta đã bắt đầu cuộc hành trình vào Bát Phúc và hôm nay chúng ta tập trung vào mối phúc thứ hai: Phúc thay những ai khóc lóc, vì họ sẽ được an ủi.

Trong ngôn ngữ Hy Lạp mà Tin Mừng được viết, mối phúc này được diễn tả bằng một động từ không ở thể thụ động - thực ra, những người được chúc phúc không phải chịu sự than khóc này - nhưng với những người chủ động: "họ tự ý đau buồn"; họ than khóc, nhưng trong lòng. Đó là một thái độ đã trở thành trung tâm trong linh đạo Kitô giáo, và là điều mà các Giáo Phụ Ẩn Tu trong sa mạc, những đan sĩ đầu tiên trong lịch sử, đã gọi là "penthos", nghĩa là một nỗi đau đớn nội tâm mở ra cho một mối liên hệ với Chúa và với tha nhân; một mối liên hệ được canh tân với Chúa và với những người khác.

Sự khóc lóc này trong Thánh Kinh có thể có hai khía cạnh: khía cạnh thứ nhất là vì cái chết hoặc đau khổ của một ai đó. Khía cạnh thứ hai là chảy nước mắt vì tội lỗi - tội lỗi của chính mình - khi con tim rỉ máu bởi đau buồn vì đã xúc phạm đến Chúa và tha nhân.

Vì thế, đó là vấn đề yêu thương người khác đến nỗi ràng buộc mình với người ấy để chia sẻ nỗi đau khổ của người ấy. Có những người vẫn còn giữ khoảng cách, họ lùi lại một bước; thay vào đó, điều quan trọng là những người khác làm tan nát tâm hồn chúng ta.

Tôi thường nói về hồng ân nước mắt, và nó quý giá biết bao.  Chúng ta có thể yêu một cách lạnh lùng không? Chúng ta có thể yêu vì chức năng, vì nhiệm vụ không? Chắc chắn là không. Có những đau buồn để an ủi, nhưng đôi khi cũng có những an ủi để gây đau buồn và để đánh thức những kẻ có con tim sắt đá và đã quên khóc. Cũng cần phải đánh thức những người không thể biết rung động trước những đau khổ của người khác.

Chẳng hạn, tang chế là một con đường cay đắng, nhưng có thể hữu ích để mở mắt ra nhìn cuộc sống cùng giá trị thiêng liêng và không thể thay thế được của mỗi người, và ngay lúc đó chúng ta nhận ra rằng thời gian ngắn ngủi như thế nào.

Có một ý nghĩa thứ hai của mối phúc nghịch lý này: khóc lóc vì tội lỗi.

Ở đây chúng ta phải phân biệt: có những người tức giận vì họ đã làm sai. Nhưng sự tức giận ấy là vì kiêu căng. Trái lại, có những người khóc lóc vì những điều sai lầm họ đã làm, vì những điều tốt họ đã không làm, vì đã phản bội trong mối liên hệ với Thiên Chúa. Đó là khóc lóc vì đã không yêu thương, xuất phát từ việc quan tâm đến cuộc sống của người khác. Ở đây chúng ta khóc vì chúng ta không xứng đáng với Chúa là Đấng yêu thương chúng ta rất nhiều, và chúng ta rất buồn vì suy nghĩ về những điều tốt mà chúng ta đã không làm; đây là cảm giác về tội lỗi.  Họ nói: "Tôi đã làm tổn thương người tôi yêu", và điều này khiến họ rơi nước mắt. Thiên Chúa được chúc tụng nếu những giọt nước mắt này chảy ra!

Đây là chủ đề về những sai lầm mà một người phải đối diện, khó khăn nhưng sống còn. Chúng ta hãy nghĩ về sự khóc lóc của Thánh Phêrô, là điều dẫn ngài đến một tình yêu mới và chân thật hơn: đó là một sự khóc lóc thanh tẩy, canh tân. Thánh Phêrô nhìn Chúa Giêsu và khóc: con tim ngài được đổi mới. Khác với Giuđa, kẻ không nhận rằng mình đã lầm lỗi và, đáng thương thay, hắn đã tự vận. Hiểu được tội lỗi của mình là một hồng ân từ Thiên Chúa, là một công việc của Chúa Thánh Thần. Tự mình chúng ta không thể hiểu được tội lỗi. Đó là một ơn mà chúng ta phải cầu xin. Lạy Chúa, xin cho con hiểu sự dữ con đã làm hoặc có thể làm. Đây là một hồng ân rất tuyệt vời, và sau khi hiểu điều này, thì đến khóc lóc ăn năn.

Một trong những đan sĩ đầu tiên, Thánh Ephrem ở Syria, đã nói rằng một khuôn mặt được rửa bằng nước mắt là một khuôn mặt đẹp tuyệt vời (x. Discorso ascetico). Vẻ đẹp của sự hối cải, vẻ đẹp của nước mắt, vẻ đẹp của sự ăn năn! Như thường lệ, đời sống Kitô hữu được diễn tả cách tốt nhất trong lòng thương xót. Khôn ngoan thay và phúc thay người chấp nhận sự đau khổ nối kết với tình yêu, bởi vì người ấy sẽ nhận được sự an ủi của Chúa Thánh Thần, Đấng là sự dịu hiền của Thiên Chúa, là Đấng tha thứ và sửa dạy. Thiên Chúa luôn tha thứ: đừng quên điều này. Thiên Chúa luôn tha thứ, ngay cả những tội lỗi xấu xa nhất, luôn luôn. Vấn đề là ở chúng ta, vì chúng ta mệt mỏi khi cầu xin ơn tha thứ, chúng ta tự đóng cửa lòng mình và không cầu xin ơn tha thứ. Đây là vấn đề; nhưng Ngài ở đó để tha thứ.

Nếu chúng ta luôn luôn nhớ rằng Thiên Chúa "không đối xử với chúng ta theo tội của chúng ta và không trả cho chúng ta theo tội lỗi của chúng ta" (Tv 103,10), thì chún  ta sẽvsống trong lòng thương xót và từ bi, và tình yêu xuất hiện trong chúng ta. Xin Chúa ban cho chúng ta biết yêu thương cách dồi dào, yêu thương bằng một nụ cười, với sự gần gũi, với việc phục vụ và cả bằng khóc lóc.

Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ.

Nguồn:http://www.vatican.va/content/francesco/it/audiences/2020/documents/papa-francesco_20200212_udienza-generale.html

Bài 2 - Phúc Thay Ai Có Tâm Hồn Nghèo Khó

Bài Tóm Tắt bằng Anh Ngữ

Anh chị em thân mến: Trong bài giáo lý tiếp tục của chúng ta về các Mối Phúc Thật trong Tin Mừng Thánh Mátthêu, chúng ta bàn đến lời công bố thứ nhất trong tám lời công bố: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (Mt 5:3). Tường thuật của Thánh Mátthêu, khác của Thánh Luca, nói về người có tâm hồn (hay tinh thần) nghèo khó.

Ở đây, “tinh thần” nhắc lại hơi thở sự sống mà Thiên Chúa ban cho ông Ađam, đề cập đến phần sâu thẳm nhất của con người chúng ta. Người có tâm hồn nghèo khó cảm nhận được sự nghèo túng và lệ thuộc của họ vào Thiên Chúa ở mức độ sâu thẳm này, trong khi người kiêu căng coi mình như tự túc tự cường, không ưa bất cứ điều gì nhắc nhở họ về sự mong manh của tình trạng con người. Nghèo khó về tinh thần là ý thức được sự yếu đuối của mình, chấp nhận những sai lầm của mình và có thể xin người khác tha thứ. Như thế, nó trở nên một dịp cho ân sủng dẫn chúng ta đến Nước Thiên Chúa. Trái ngược với sức mạnh của thế gian, sức mạnh của Thiên Chúa được thấy trong lòng trắc ẩn yêu thương. Chính Đức Kitô đã cho thấy điều này bằng cách mong muốn sự tốt lành cho người khác, thậm chí đến mức đổ máu cho chúng ta. Chúng ta sẽ được chúc phúc nếu chúng ta chấp nhận sự nghèo khó của bản thân mình, và cố gắng noi gương sự nghèo khó của Chúa Giêsu để phục vụ tha nhân.

*******

Bài Chính bằng Tiếng Ý

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Hôm nay chúng ta đối diện với phúc thật thứ nhất trong Tám Mối Phúc Thật của Tin Mừng Thánh Mátthêu. Chúa Giêsu bắt đầu rao giảng con đường hạnh phúc của Người bằng một công bố nghịch lý: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (5:3). Một con đường đáng kinh ngạc và một đối tượng kỳ lạ của hạnh phúc, sự nghèo khó.

Chúng ta phải tự hỏi: "nghèo khó" ở đây có nghĩa gì? Nếu Thánh Mátthêu chỉ sử dụng từ này, thì nó chỉ có ý nghĩa đơn thuần về kinh tế, tức là ám chỉ những người có ít tiền của hoặc không có phương tiện nuôi thân và cần sự giúp đỡ của người khác.

Nhưng Tin Mừng Thánh Mátthêu, khác Tin Mừng Thánh Luca, nói về "tâm hồn nghèo khó". Điều ấy có nghĩa gì? Tinh thần (hay tâm hồn), theo Thánh Kinh, là hơi thở sự sống mà Thiên Chúa đã truyền cho ông Ađam; đó là chiều kích sâu thẳm nhất của chúng ta, tức là chiều kích tâm linh, sâu thẳm nhất, chiều kích lảm cho chúng ta trở thành những con người, cốt lõi sâu xa của con người chúng ta. Như thế, "người có tâm hồn nghèo khó" là những người nghèo và cảm thấy nghèo, những người ăn xin trong tận đáy lòng của con người họ. Chúa Giêsu tuyên bố họ có phúc, vì Nước Trời thuộc về họ.

Đã bao lần chúng ta được người ta bảo ngược lại! Bạn phải là một cái gì đó trong đời, bạn phải trở nên một nhân vật nào đó ... Bạn phải làm cho mình nổi danh... Đó chính là nguồn gốc của sự cô đơn và bất hạnh: nếu tôi phải là "một nhân vật nào đó", thì tôi phải cạnh tranh với người khác và sống trong nỗi lo âu ám ảnh về cái tôi của mình. Nếu tôi không chấp nhận nghèo khó, thì tôi ghét mọi điều nhắc nhở tôi về sự mong manh của mình. Bởi vì sự mong manh này ngăn cản tôi trở nên một nhân vật quan trọng, giàu có, không những chỉ về tiền của mà còn về danh vọng và mọi sự.

Tất cả mọi người, trước chính mình, đều biết rõ rằng, dù cố gắng đến đâu đi nữa, mình luôn hoàn toàn không đầy đủ và dễ bị tổn thương. Không có sự hoá trang nào có thể che đậy tình trạng bất lực này. Mỗi người chúng ta đều dễ bị tổn thương bên trong. Chúng ta phải thấy ở đâu. Nhưng nếu bạn chối từ những giới hạn của mình thì bạn sẽ sống khổ sở như thế nào! Bạn sống khổ sở. Giới hạn không bị tiêu hóa, nó vẫn ở đó. Những kẻ kiêu căng không xin người khác giúp đỡ, họ không thể xin người khác giúp đỡ, họ không xin người khác giúp đỡ vì họ phải tự chứng minh rằng mình tự túc tự cường. Và có bao nhiêu người trong họ cần sự giúp đỡ, nhưng tính kiêu ngạo ngăn cản họ xin giúp đỡ. 

Và thật khó biết bao khi nhận lỗi và xin được tha thứ! Khi tôi khuyên các cặp vợ chồng mới cưới, là những cặp hỏi tôi làm cách nào để sống tốt đời sống hôn nhân của họ, tôi bảo họ: "Có ba lời thật kỳ diệu: làm ơn (xin phép), cảm ơn và xin lỗi". Đây là những lời xuất phát từ tâm hồn nghèo khó. Bạn không cần phải bắt người khác chịu đựng mình, nhưng xin phép: "Làm điều này có vẻ tốt không?", như thế có đối thoại trong gia đình, cô dâu và chú rể đối thoại. "Anh (em) đã làm điều này cho em (anh), cảm ơn anh (em),  em (anh) cần nó." Sau đó, bạn luôn sai lỗi, bạn lỡ phạm: "Xin lỗi". Và các cặp vợ chồng, các cặp tân hôn, những người ở đây và nhiều người khác, thường nói với tôi: "Điều thứ ba là điều khó nhất", xin lỗi, xin người khác tha thứ. Bởi vì những kẻ tự cao tự đại không thể làm điều ấy. Anh ấy không thể xin lỗi: anh ấy luôn luôn đúng. Đó không phải là có tâm hồn nghèo khó. Thay vào đó, Chúa không bao giờ biết mệt khi tha thứ; vô phúc thay, chính chúng ta là những người mệt mỏi trong việc xin được tha thứ (xem Kinh Truyền Tin, ngày 17 tháng 3 năm 2013). Sự mệt mỏi trong việc cầu xin sự tha thứ: đây là một căn bệnh tồi tệ!

Tại sao khó xin tha thứ?  Bởi vì nó làm nhục hình ảnh đạo đức giả của mình. Tuy nhiên, sống trong khi nỗ lực che đậy những thiếu sót của mình là điều làm cho mình mệt mỏi và khổ sở.  Đức Chúa Giêsu Kitô bảo chúng ta: nghèo khó là dịp cho ân sủng; và chỉ cho chúng ta cách thoát ra khỏi nỗ lực này. Chúng ta được Chúa ban cho quyền nghèo khó về tinh thần, vì đây là con đường của Nước Thiên Chúa.

Nhưng có một điều cơ bản cần được nhắc lại: chúng ta không phải biến đổi mình thành người nghèo về tinh thần, chúng ta không phải làm bất cứ biến đổi nào vì chúng ta đang nghèo! Chúng ta nghèo... hoặc rõ ràng hơn: chúng ta "nghèo" về tinh thần! Chúng ta cần tất cả mọi sự. Tất cả chúng ta đều nghèo về tinh thần, chúng ta là những kẻ ăn mày. Đó là tình trạng của con người.

Nước Thiên Chúa thuộc về những người có tâm hồn nghèo khó. Có những người có vương quốc của thế gian này: họ có của cải và tiện nghi. Nhưng đó là những vương quốc sẽ chấm dứt. Sức mạnh của con người, ngay cả của những đế quốc vĩ đại nhất, cũng qua đi và biến mất. Nhiều lần chúng ta thấy trên tin tức hoặc báo chí rằng nhà lãnh đạo quyền uy này, hoặc chính phủ nọ đã có ngày hôm qua và ngày hôm nay không còn nữa đã sụp đổ. Sự giàu sang của thế gian này không còn nữa, và tiền của cũng vậy. Các bậc lão thành dạy chúng ta rằng tấm vải liệm không có túi. Đó là sự thật. Tôi chưa bao giờ thấy một chiếc xe vận tải di chuyển đằng sau một đám tang: không ai mang theo được bất cứ gì. Những sự giàu có này có vẫn còn ở đây.

Nước Thiên Chúa thuộc về những người có tâm hồn nghèo khó. Có những người có vương quốc của thế gian này, có của cải và có tiện nghi. Nhưng chúng ta biết họ kết thúc ra sao. Những người biết yêu sự tốt lành thật hơn chính mình là những người thực sự cai trị. Và đó là quyền năng của Thiên Chúa.

Đức Kitô chứng tỏ  quyền năng của Người bằng điều gì? Bởi vì Người đã có thể làm điều mà các vua chúa trần gian không làm: hiến mạng sống mình cho nhân loại. Và đây là sức mạnh thực sự. Sức mạnh của tình huynh đệ, sức mạnh của lòng bác ái, sức mạnh của tình yêu, sức mạnh của lòng khiêm nhường. Điều này Đức Kitô đã làm.

Đây là sự tự do thực sự: bất cứ ai có sức mạnh này của lòng khiêm nhường, phục vụ và tình huynh đệ thì người ấy được tự do. Phục vụ cho sự tự do này là sự nghèo khó được Bát Phúc ca ngợi.

Bởi vì có một sự nghèo khó mà chúng ta phải chấp nhận, đó là sự nghèo khó của chúng ta và sự nghèo khó mà chúng ta phải tìm kiếm, một điều cụ thể, từ những điều của thế giới này, để được tự do và có thể yêu thương. Chúng ta phải luôn luôn tìm kiếm sự tự do của tâm hồn, là tự do bắt nguồn từ sự nghèo khó của chính mình.

Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ.

Nguồn: http://www.vatican.va/content/francesco/it/audiences/2020/documents/papa-francesco_20200205_udienza-generale.html

BÀI GIÁO LÝ 1 CỦA ĐTC PHANXICÔ VỀ BÁT PHÚC

GIỚI THIỆU

Kể từ Thứ Tư 29 tháng 1, năm 2020, Đức Thánh Cha Phanxicô bắt đầu loạt bài giáo lý về Bát Phúc hay Tám Mối Phúc Thật. Dưới đây là bản dịch Bài Giáo Lý thứ nhất của Đức Thánh Cha được ban hành trong buổi Triều Yết Chung tại Rôma hôm Thứ Tư vừa qua. Trong bài này chúng tôi dịch Bài Tóm Tắt bằng Tiếng Anh và bài Giáo Lý chính từ bản tiếng Ý được đăng trong website của Toà Thánh (http://www.vatican.va).

 Bài Tóm Tắt bằng Anh Ngữ

Anh chị em thân mến: Hôm nay chúng ta bắt đầu một loạt bài giáo lý mới về các Mối Phúc Thật trong Tin Mừng Thánh  Mátthêu. Giáo huấn của Chúa Giêsu cung cấp một loại “thẻ căn cước” cho các Kitô hữu. Như ông Môsê trên Núi Sinai, Chúa Giêsu cũng ban “những “điều răn mới” này từ một sườn đồi. Người không áp đặt chúng, nhưng thay vào đó, đề nghị chúng như con đường dẫn đến hạnh phúc thật trong tương lai mà Thiên Chúa hứa với những ai trung thành với Ngài.

Mỗi Mối Phúc Thật gồm có ba phần: từ mở đầu “Phúc thay”, tiếp theo là tình cảnh mà những người được gọi là có phúc tìm thấy ở mình - nghèo đói về tâm linh, khóc lóc, khao khát công lý - và cuối cùng là lý do mà họ được chúc phúc. Các Mối Phúc Thật dạy rằng chúng ta được chúc phúc không phải bởi hoàn cảnh hiện tại của mình, nhưng trái lại, vì điều kiện mới mà chúng ta có được nhờ ân sủng của Thiên Chúa.

Như thế, bài giảng thứ nhất này của Chúa Giêsu giới thiệu tám “cánh cửa” mà qua đó chúng ta có thể gặp gỡ quyền năng của tình yêu Thiên Chúa để biến đổi cuộc đời và lịch sử của mình. Vượt trên các giới hạn, nước mắt và thất bại của chúng ta, các Mối Phúc Thật chỉ đến niềm vui Vượt Qua phát sinh từ cuộc vượt qua hiển hách của chính Đức Kitô từ sự chết sang sự sống.

Bài Chính bằng Tiếng Ý

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Hôm nay chúng ta bắt đầu loạt bài giáo lý về các Phúc Thật trong Tin Mừng Thánh Mátthêu (5:1-11). Văn bản này mở đầu “Bài Giảng Trên Núi” và soi sáng cuộc sống của các tín hữu, thậm chí của cả những người chưa có đức tin.  Thật khó mà cầm nổi xúc động do những lời này của Chúa Giêsu gây ra, và ước ao hiểu chúng cùng chấp nhận chúng một cách trọn vẹn hơn bao giờ hết là điều thật chính đáng. Bát Phúc hàm chứa “căn cước” của Kitô hữu - đây là chứng minh thư của chúng ta - bởi vì chúng phác thảo dung nhan của chính Chúa Giêsu và cách sống của Người.

Giờ đây chúng ta trình bày những lời này của Chúa Giêsu một cách tổng quát; trong các bài giáo lý tiếp theo, chúng ta sẽ giải thích từng Mối Phúc Thật một.

Trước hết, điều quan trọng là việc công bố sứ điệp này đã xảy ra như thế nào: Chúa Giêsu, khi thấy đám đông dân chúng đi theo Người, thì Người lên một sườn núi quanh hồ Galilêa, ngồi xuống và giảng cho các môn đệ, công bố các Mối Phúc Thật. Vì vậy, sứ điệp được nói với các môn đệ, nhưng ở chân trời thì cũng có những đám đông dân chúng, là tất cả nhân loại. Đó là một sứ điệp cho toàn thể nhân loại.

Hơn nữa, “núi” ám chỉ núi Sinai, nơi Thiên Chúa ban các Điều Răn cho ông Môsê. Chúa Giêsu bắt đầu dạy một Luật Mới: trở nên nghèo khó, hiền lành, thương xót... Những “Điều Răn Mới” này còn hơn cả những luật lệ. Thực ra, Chúa Giêsu không áp đặt bất cứ điều gì, nhưng mặc khải con đường hạnh phúc – con đường của Người - bằng cách lặp lại từ “phúc thay” tám lần.

Mỗi mối phúc có ba phần. Phần thứ nhất luôn có từ “phúc thay”; rồi đến hoàn cảnh mà trong đó người được chúc phúc  cảm thấy mình đang sống: nghèo đói về tâm linh, đau khổ, khao khát công lý,…; sau cùng là lý do cho phúc lành, được giới thiệu bởi liên từ “vì”: “Phúc thay những người này vì, phúc thay họ vì ...”  Cả tám Mối Phúc đều như vậy, và thật tốt khi học thuộc lòng chúng để lặp lại chúng, để ghi nhớ luật này, mà Chúa Giêsu đã cho chúng ta, trong trí khôn và tâm hồn anh chị em.

Chúng ta hãy chú ý đến sự thật này: căn nguyên của hạnh phúc không phải là tình trạng hiện tại nhưng là điều kiện mới mà chúng ta nhận được như một hồng ân từ Thiên Chúa: “vì Nước Trời là của họ”, “vì họ sẽ được an ủi”, “vì họ sẽ được đất làm gia nghiệp”, vân vân.

Trong yếu tố thứ ba, chính là lý do của hạnh phúc, Chúa Giêsu thường sử dụng thì tương lai thụ động: “họ sẽ được an ủi”, “ họ sẽ được đất làm gia nghiệp”, “họ sẽ được thỏa lòng”, “họ sẽ được tha thứ”, “họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa”.

Nhưng từ “phúc thay” có nghĩa gì? Tại sao mỗi mối phúc trong Tám Mối Phúc Thật lại bắt đầu bằng từ “phúc thay”?  Thuật ngữ nguyên thuỷ không ám chỉ một người được no đủ hay đang sung túc, nhưng ám chỉ một người đang ở trong tình trạng ân sủng, đang tiến bộ trong ân sủng của Thiên Chúa và tiến bộ trên con đường của Thiên Chúa: kiên nhẫn, nghèo khó, phục vụ người khác, an ủi ... Những người tiến bộ trong những điều này đều có hạnh phúc và sẽ được chúc phúc.

Để tự hiến cho chúng ta, Thiên Chúa thường chọn những con đường không thể tưởng tượng được, có lẽ là những con đường của các giới hạn của chúng ta, của những giọt nước mắt của chúng ta, của những thất bại của chúng ta. Đó là niềm vui Phục Sinh mà anh em Đông Phương nói, có thánh tích nhưng vẫn còn sống, đã trải qua cái chết và đã cảm nghiệm được quyền năng của Thiên Chúa. Các Mối Phúc Thật luôn mang đến cho anh chị em niềm vui; chúng là con đường dẫn đến niềm vui.  Thật có lợi cho chúng ta hôm nay khi lấy Tin Mừng Thánh Mátthêu, chương năm, câu một đến câu mười một và đọc các Mối Phúc Thật - có lẽ đọc thêm một vài lần nữa trong tuần - để hiểu con đường thật đẹp, thật chắc chắn của hạnh phúc này mà Chúa ban cho chúng ta.

Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ.

Nguồn: http://www.vatican.va/content/francesco/it/audiences/2020/documents/papa-francesco_20200129_udienza-generale.html

XIN CHÚA GỬI XUỐNG CHO CHÚNG TA MỘT NGÔN SỨ

ĐỪNG QUÊN CHÚNG TA LÀ KẺ CÓ TỘI

Trong thánh lễ tại nhà nguyện Santa Marta hôm 31 tháng1 năm 2020 hồi 18:13, ĐTC Phanxicô đã cầu xin Thiên Chúa ban cho chúng ta “Hồng Ân là luôn luôn gửi đến cho chúng ta một Ngôn Sứ”. Đó có thể là người láng giềng của chúng ta, một đứa trẻ, một người mẹ, một người cha. Họ sẽ đánh yêu chúng ta khi chúng ta rơi vào tình trạng xem ra có vẻ hợp pháp.”

Bằng bài giảng trong Thánh Lễ tại nhà nguyện Casa Santa Marta, ĐTC đã suy niệm về sách Samuel quyển thứ 2, nhắm vào “Vua Đavít.”

NHẬN BIẾT MÌNH TỘI LỖI

Trong một khoảnh khắc nào đó, vua Đavít vì vui thú cuộc sống trần tục đã quên là mình đã được Chúa chọn.

ĐTC Phanxicô có ý nói đến tội lỗi của vua Đavít. Chuyện liên quan đến việc kiểm tra quân binh và câu chuyện Uriah bị nhà vua âm mưu giết sau khi ăn ngủ với vợ ông là bà Bathsheba. Giết người vì âm mưu bất thành sau khi phạm tội ngoại tình, vua Đavít vẫn “tiếp tục cuộc sống bình thường, lặng lẽ, tâm hồn không hề sao động.”

TINH THẦN THẾ TỤC

“Tuy nhiên, làm sao mà vua Đavít, một vị vua thánh đức, vĩ đại, đã từng làm được nhiều điều tốt đẹp, đã kết hợp được với Chúa lại có thể hành động như vậy? Đây không phải là việc chỉ làm trong một đêm. Vua Đavít đã hành động từ từ…”, ĐTC nói.

“Đó là những tội đã phạm trong khoảnh khác: như tội nóng giận, tội lăng nhục lúc mà mình không thể tự kiềm chế mình được. Nhưng cũng có những tội mà con người phạm từ từ với một tinh thần thế tục. Tinh thần thế tục này nó dẫn đưa, thúc dục người ta làm đến một lúc nó trở thành như tự nhiên và bình thường, ngay cả như chuyện giết người…”.

Với tính liên đới như vậy, ĐTC diễn tả cách thức người ta phạm tội từ từ đến một lúc họ cảm thấy dễ chịu. “Chúng ta, tất cả đều là những kẻ tội lỗi. Tuy nhiên đôi khi chúng ta lại phạm tội đó chỉ trong khoảnh khắc như: Tôi tức giận quá! Tôi lăng nhục. Rồi tôi hối hận. Nhưng có những lúc khác, chúng ta mang cái tật đó suốt đời… và nó trở thành tự nhiên và bình thường.” ĐTC đưa ra một thí dụ: “Không trả lương cho người làm đúng mức như họ cần, hoặc chỉ trả có phân nửa tiền mà mình nợ người ta.

TỘI ÁC THỜI NAY

Do đó ĐTC đã làm nổi bật vấn đề: Có những người “tốt lành”, đi lễ Chúa Nhật đều đặn, là Kitô hữu thực sự, đã phạm những tội nặng, vì họ rơi vào “tình trạng mất ý thức về tội. Đó là tội ác thời nay. Đức Piô XII đã nói đó là tội mất ý thức về tội.”

Để chứng tỏ thực tế này không phải là chuyện ở quá khứ, ĐTC nói đến một biến cố gần đây ở Argentina. Một số người trẻ chơi rugby đã giết một đồng bạn trong lúc đánh lộn vào ban đêm. Chúng đã trở thành hung dữ như “một đàn chó sói”, ĐTC nhấn mạnh.

HÃY LẮNG NGHE NHỮNG NGƯỜI KHÁC

ĐTC nhấn mạnh là “nhiều khi chỉ cần một cái đánh nhẹ” lại cần thiết để làm ngừng lại hay cảnh báo những sa ngã đang từ từ rơi vào hố tội lỗi, và một người nào đó như Nathan cũng cần thiết mà Thiên Chúa gửi xuống để báo cho Đavít biết ông sai lầm.

“Chúng ta hãy suy nghĩ một chút. Bầu khí thiêng liêng của đời sống chúng ta là gì? Tôi có cẩn thận không. Tôi có luôn luôn cần một ai đó nói thật với tôi không? Tôi không nghĩ vậy phải không? Tôi có lắng nghe lời chê trách của bạn bè, của linh mục giải tội, của chồng, của vợ, của con cái, coi đó là hữu ích để sửa đổi không? ĐTC hỏi.

Sau cùng, hãy để ý đến câu chuyện của vua Đavít - một ông vua thánh - Ông gợi ý cho chúng ta tự vấn mình: “Một ông thánh mà có thể sa ngã như vậy thì chúng ta hãy cẩn thận, anh chị em thân mến, nó cũng có thể xẩy ra cho chúng ta. Ngoài ra, chúng ta hãy tự hỏi mình, chúng ta đang sống trong tình trạng nào?”.

+ Phanxicô - Giáo hoàng

Jan 31,2020 18:13

_________________

Chuyển ngữ: Bs. Nguyễn Tiến Cảnh, MD

Theo Zenit bản Anh ngữ của Larissa I. Lopez (bản gốc tiếng Ý)  

https://zenit.org/articles/pope-at-santa-marta-mass-god-grant-the-grace-to-send-us-always-a-prophet/ 

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.