SUY NIỆM LỄ TRUYỀN TIN_A

23-03-2020 249 lượt xem

(Is 6,10-14; Dt 10,4-10; Lc 1,26-38)

Mục Lục

LẮNG NGHE CUỘC ĐỐI THOẠILm. Giuse Nguyễn Hữu An

NÀY TÔI ĐÂY LÀ TÔI TỚ CHÚA Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD

NÀY TÔI LÀ TÔI TỚ CHÚALm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

ƠN CỨU CHUỘC NGANG QUA SỰ VÂNG PHỤCVinhsơn Ngọc Biển, SSP

KHIÊM HẠ và VÂNG PHỤCTrầm Thiên Thu

SỰ KIỆN TRUYỀN TIN - Viễn Dzu Tử

MỪNG LỄ TRUYỀN TIN - (Thế Kiên Dominic)

LẮNG NGHE CUỘC ĐỐI THOẠI

Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

1. Một cuộc đối thoại

Thiên Sứ Gabriel truyền tin cho Đức Maria là một cuộc đối thoại. Các nhà chú giải đã chia ra ba sườn chính về thể văn mà thánh Luca sử dụng trong cuộc đối thoại của khung cảnh Truyền Tin.

1.1 Thể văn báo tin việc sinh hạ:

a. Thiên sứ hiện ra – Phản ứng của người được thị kiến là sợ hãi – Lời loan báo về việc thụ thai và sinh hạ, đặt tên cho con trẻ, tương lai của con trẻ – Chất vấn: làm thế nào được? – Thiên sứ khẳng định điều loan báo với một dấu hiệu. Ví dụ: báo tin về sự sinh ra của Isaac (St 17), Samson (Tl 13, 1-23), Samuel (1Sm 1), Gioan Tẩy Giả (Lc 1, 5-25).

b. Nội dung sứ điệp là loan báo về việc Thiên Chúa can thiệp lạ thường nơi một phụ nữ sinh ra một người con làm vị cứu tinh dân tộc.

1.2 Thể văn kêu gọi vào một sứ mạng:

a. Thiên sứ hiện ra – Ơn gọi sứ mạng – Giải thích và dấu hiệu – Kết luận.Ví dụ: Maisen (Xh 3, 1-12), Geđeon (Tl 6, 11-23)

b. Thiên sứ hiện ra trực tiếp cho người được Chúa gọi.

1.3 Thể văn giao ước, hay lập lại giao ước

Một người trung gian như Ngôn Sứ, Vua, Tư Tế trình bày ý định của Thiên Chúa và toàn dân đáp lại “Chúng tôi sẽ thực hành điều Ngài dạy” (Xh 19, 7; 24, 3-7; Er 10, 12; Nkm 5, 12).

2. Một cuộc đối thoại độc đáo

Cả ba thể văn bổ túc cho nhau diễn tả sắc thái độc đáo có một không hai trong lịch sử qua biến cố Truyền Tin.

Để thấy được sự trang trọng, độc đáo của cuộc đối thoại Truyền Tin, cần so sánh khung cảnh truyền tin của Thiên sứ Gabriel cho ông Zacaria và cho Đức Maria.

a. Về địa điểm: Thiên sứ hiện ra với Zacaria ở đền thờ Giêrusalem, trung tâm tôn giáo của Israel, giữa làn khói hương nghi ngút. Với Đức Maria, Thiên sứ đến gặp Mẹ tại Nazareth, một thôn làng chẳng mấy ai biết đến (Ga1,46; 7,41). Nazareth thuộc miền đất Galilê, gần vùng dân ngoại (Is 8, 23; Mt 4,14).

b. Về nhân vật: Zacaria là tư tế thuộc giòng Abia, Isave thuộc giòng Aaron. Cả hai ông bà thuộc thành phần có địa vị xã hội. Hai ông bà tuân giữ lề luật chu đáo (Lc 1, 6). Họ tượng trưng cho người công chính theo Cựu ước. Còn Maria chỉ là một thôn nữ tầm thường, một người nghèo của Giavê.

c. Đi vào nội dung đối thoại thì hoàn toàn đảo ngược

- Thái độ của Thiên sứ:

* Với Zacaria: Thiên sứ coi mình như chủ nhà. Giọng nói Thiên sứ như ra lệnh, thị oai. Thiên sứ phạt Zacaria khi ông tỏ dấu nghi ngờ.

* Với Maria: Thiên sứ là khách, đi đến nhà của Maria, một làng quê hẻo lánh. Thiên sứ tỏ vẻ kính cẩn vì nhìn thấy nơi thôn nữ mộc mạc dáng vẻ oai nghi của “Đấng đầy ân sủng, Thiên Chúa ở cùng”.

d. Công trạng và ân huệ

* Với Zacaria: Thiên sứ bảo rằng: Lời cầu nguyện của ông đã được Chúa chấp nhận, vợ ông sẽ thụ thai (Lc 1, 13). Như vậy tất cả đều dựa trên công trạng phúc đức của con người, đúng theo tinh thần Cựu ước.

* Với Đức Maria: Tất cả đều là Ân huệ của Chúa. Thiên sứ chào Maria là “người được Thiên Chúa yêu thương chiếu cố” (Lc 1,28). Mọi sự đều là ân huệ và tình thương của Chúa.

e. Kết quả : Zacaria bị quở trách vì “không chịu tin vào Lời Chúa” (Lc 1, 20). Maria được ca ngợi vì “đã tin rằng Lời Chúa sẽ thực hiện” (Lc 1, 45. 38). Isave được cưu mang Gioan “sẽ làm lớn trước mặt Chúa ” (Lc 1, 15). Maria cưu mang “Con Đấng Tối Cao ” (Lc 1, 32), “Con Thiên Chúa” (Lc 1, 35).

3. Lắng nghe cuộc đối thoại lịch sử.

Lắng nghe cuộc đối thoại giữa Thiên Sứ và Đức Maria, ta thấy rằng: công cuộc vĩ đại của Thiên Chúa là cứu chuộc nhân loại, thiết lập Nước Trời được bắt đầu một cách rất âm thầm. Một cuộc đối thoại Truyền Tin tại một làng quê, giữa Thiên Sứ với một thôn nữ chẳng mấy người biết. Chúa Giêsu đã diễn tả sự khởi đầu bé nhỏ nhưng thành quả lại lớn lao qua dụ ngôn hạt cải: “Nước Thiên Chúa giống như hạt cải, lúc gieo xuống đất, nó là loại hạt nhỏ nhất trên mặt đất. Nhưng khi gieo rồi, thì nó mọc lên lớn hơn mọi thứ rau cỏ, cành lá xum xuê, đến nỗi chim trời có thể làm tổ dưới bóng” (Mc 4, 31-32). Thiên Chúa thường khởi sự những việc hết sức lớn lao bằng những việc hết sức bé nhỏ, với những con người cũng hết sức nhỏ bé. Như thế người ta mới thấy quyền năng của Ngài, mới thấy Ngài là một Thiên Chúa vĩ đại: “Những gì thế gian cho là yếu kém, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ hùng mạnh” ( 1Cr 1, 27).

Lắng nghe cuộc đối thoại giữa Thiên Sứ và Maria, ta thấy Thiên Chúa chọn những ai sống đẹp lòng Ngài. Maria đã được Thiên Chúa chọn làm Mẹ Đấng Cứu Thế để cộng tác với Ngài trong công trình cứu độ. Ngài chọn Maria vì Ngài muốn chọn, theo sự tự do của Ngài (x. Rm 9, 12. 16), và cũng vì Maria đẹp lòng Thiên Chúa. Thời Đức Mẹ, ai cũng mong chờ Đấng Cứu Thế, nhưng chỉ mình Đức Mẹ được diễm phúc đón nhận. Chúa chọn Đức Mẹ, đó là do ân huệ nhưng không của Chúa, nhưng cũng vì Đức Mẹ có tâm hồn khiêm nhường đón nhận.

Thiên sứ nói với Đức Maria: “Quyền năng của Đấng tối cao sẽ bao trùm lên bà, vì thế Đấng Thánh con của bà sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa” (Lc 1, 35). Tiếng quan trọng ở trong câu đó là “bao trùm lên” hay “bao phủ lên”. Lều tạm nơi dân Do Thái để hòm Giao Ước. Câu Xh 40, 34 nói rằng bao lâu đám mây còn bao phủ lều tạm thì “lều tạm có Thiên Chúa hiện diện”. Việc Luca chọn và dùng từ “bao trùm lên” có ý nghĩa thâm sâu. Luca so sánh thân thế Đức Maria với lều tạm nơi đặt Hòm Giao Ước của Thiên Chúa. Luca so sánh cung lòng Đức Maria nơi Đức Giêsu sẽ tới cư ngụ với Hòm Giao Ước nơi đặt hai phiến đá có ghi 10 điều răn của Thiên Chúa. Như vậy nghĩa là khi quyền năng của Thiên Chúa bao trùm lên Đức Maria thì có “Thiên Chúa hiện diện ” trong Mẹ. Nhưng sự hiện diện của Thiên Chúa trong Đức Maria thì vô cùng phong phú hơn sự hiện diện của Ngài trong “lều tạm”. Sự hiện diện của Thiên Chúa nơi Đức Maria chính là sự hiện của Đức Giêsu bằng xương bằng thịt.

Lắng nghe cuộc đối thoại giữa Thiên Sứ và Maria, ta thấy Đức Maria đã tự do đáp tiếng “Xin vâng”. Trong Hiến Chế Lumen Gentium số 56, Công Đồng Vatican II đã giải thích ý nghĩa quan trọng của câu chuyện Truyền Tin và sự ưng thuận tự do của Đức Maria: “Các thánh Giáo Phụ đã nghĩ rất đúng rằng: Thiên Chúa đã không thu dụng Đức Maria một cách thụ động, nhưng đã để Ngài tự do cộng tác vào việc cứu rỗi nhân loại, nhờ lòng tin và sự vâng phục của Ngài. Thực vậy, Thánh Irênê nói: “Chính Ngài, nhờ vâng phục, đã trở thành nguyên nhân ơn cứu độ cho bản thân Mẹ và cho toàn thể nhân loại”. Và cùng với thánh Irênê còn có rất nhiều thánh Giáo Phụ thời xưa cũng không ngần ngại giảng dạy rằng: “Nút dây đã bị thắt lại do sự bất tuân phục của bà Evà, nay được gỡ ra nhờ sự vâng phục của Đức Maria ; điều mà trinh nữ Evà đã buộc lại bởi cứng lòng tin, thì Trinh Nữ Maria đã tháo ra nhờ lòng tin”. Và so sánh với Evà, các Giáo phụ gọi Đức Maria là “Mẹ các sinh linh” và thường quả quyết rằng : “Bởi Evà đã có sự chết, thì nhờ Maria lại được sống”. Trong Sứ điệp Ngày Quốc Tế Giới Trẻ Lần Thứ 18 năm 2002, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nói với giới trẻ rằng: Trong biến cố Truyền Tin, Đức Maria trao ban bản tính nhân loại cho Con Thiên Chúa trong cung lòng Mẹ với lời tự do chấp nhận: “Này tôi là tôi tớ Chúa”. Dưới chân Thánh Giá, nơi thánh Gioan, Đức Maria đón nhận toàn thể nhân loại vào tâm hồn mình: “Hỡi bà, này là con bà”. Là Mẹ Thiên Chúa ngay từ lúc đầu tiên của biến cố Nhập Thể, Mẹ đã trở thành Mẹ loài người trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời Chúa Giêsu, Con Mẹ.

Cuộc đối thoại Truyền Tin là khoảnh khắc Thiên Chúa “bật mí” cái bí mật từ ngàn đời. Thiên Chúa đã yêu thương con người đến nỗi muốn trở thành một con người giữa nhân loại. Và Thiên Chúa đã chọn Mẹ Maria là để Ngài sai Con Một đến giữa chúng ta, thực hiện chương trình cứu độ của Ngài đối với trần gian. Giây phút Mẹ tự do đáp lời “Xin vâng” là khởi đầu bình mình ơn cứu độ cho thế nhân. Một lời thật ngắn nhưng âm vang cả đời. Một lời vừa biểu lộ sự hiến dâng cộng tác tích cực, vừa thể hiện niềm yêu mến tin tưởng phó thác. Mẹ Maria đã đáp “Xin vâng” không chỉ một lần mà còn nhiều lần trong đời. Mẹ Maria mãi mãi là tấm gương cho chúng ta soi trong cuộc đối thoại lắng nghe Lời Chúa và đáp trả Lời Chúa. Thiên Chúa đã chứng tỏ nơi Mẹ điều không thể để trở nên điều có thể. Vì “cái gì cũng có thể đối với người có lòng tin” (Mc 9, 23).

4. Xin được sống khiêm nhường.

Ngắm thứ nhất Mùa Vui: Thiên thần truyền tin cho Đức Bà chịu thai.Lời kinh mỗi người chúng ta dâng lên từ mầu nhiệm này là xin cho mình được sống khiêm nhường.

Đức Maria vâng lời Chúa qua trung gian của Thiên thần. Mẹ biểu lộ nhân đức khiêm nhường tuyệt vời. Vâng phục Chúa, qua “xin vâng” như lời Thiên thần truyền. Mẹ nhận mình là một người tôi tá. Rõ ràng, trong sự vâng phục, trong tiếng xin vâng của Mẹ là một niềm trông cậy. Mẹ tin tưởng phó thác cả đời sống cho Đấng đã tuyển chọn mình. Là Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ nhân loại, để từ đó một cách thường hằng, Mẹ nên Hiền Mẫu chuyển cầu che chở nâng đỡ ủi an mọi người trên đường lữ thứ trần gian. Và một cách đặc biệt, Mẹ nên nguồn cậy trông cho tất cả những ai, không phân biệt lương giáo, đang gặp phải những nỗi đau trong đời như đau đớn xác thân vì bệnh tật, đau khổ tinh thần vì thất vọng thử thách, đau buồn vì cảnh gia đình tan tác hay đau thương vì nỗi vĩnh quyết chia xa hoặc đau điếng mãn tính cấp tính vì tình đời đen bạc… Hãy bền lòng cậy trông ký thác, phần còn lại là kiên tâm làm theo hướng dẫn của Mẹ.

Đức khiêm nhường là nhân đức nền tảng, từ đó mới có thể xây dựng lâu đài các nhân đức khác. Giữa lòng Mùa Chay Thánh, mừng lễ Truyền Tin, học nơi Mẹ nhân đức khiêm nhường.

Mùa Chay là mùa sám hối để canh tân. Mùa Chay là mùa đổi đời, trút bỏ đi những gì là cồng kềnh, những gì là cũ kỹ, những gì là tăm tối, những gì là tội lỗi để khoác vào đời sống của mình một tấm áo mới trong niềm tin yêu Chúa. Lòng khiêm tốn, sự vâng phục của Đức Trinh Nữ Maria là mẫu gương cho chúng ta noi theo. Luôn thưa xin vâng với Chúa trong khiêm nhường của người tôi tớ, để cảm nghiệm mình được hân hạnh cộng tác với Chúa và thấy Chúa đang làm biến chuyển tâm hồn sẵn sàng cưu mang Chúa trong tâm hồn mình. Đó là niềm vui muôn thưở của người Kitô hữu hôm nay.

NÀY TÔI ĐÂY LÀ TÔI TỚ CHÚA

Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD

Việc thiên thần truyền tin cho Đức Mẹ Maria báo hiệu Mẹ sẽ sinh Chúa Giêsu là một sự kiện rất quan trọng. Nó gói gém tất cả huyền nhiệm về việc Chúa Giêsu sinh ra do quyền năng Thiên Chúa qua Đức Maria đồng trinh.

LỊCH SỬ LỄ TRUYỀN TIN

Giáo Hội mừng lễ Truyền Tin vào đầu thế kỷ V, có lẽ do Công đồng Ephesus (c 431). Những danh hiệu ban đầu là Festum Incarnationis và Conceptio Christi. Ở Giáo Hội Đông Phương, lễ Truyền Tin là lễ Chúa Kitô. Ở Giáo Hội Latinh, lễ này - dù nhắm vào mẹ Maria nhiều hơn - vẫn được gọi là lễ Tuyền Tin Thiên Chúa. Lễ Truyền Tin luôn luôn mừng vào ngày 25 tháng 3, đúng 9 tháng trước lễ Giáng Sinh. Một số nhà văn Kitô giáo xưa tin rằng Thiên Chúa tạo dựng nên thế giới ngày 25 táng 3 và ông Adong phạm tội cũng như việc Chúa bị đóng đinh trên thập giá cũng xẩy ra ngày 25 tháng 3. 

SỨ ĐIỆP TRUYỀN TIN VÀ CHÚNG TA

Khi suy niệm về việc sứ thần Gabriel truyền tin cho Đức Mẹ Maria và việc Mẹ chấp nhận lời Thiên Thần truyền, chúng ta cũng cần suy nghĩ về chính ơn gọi của chúng ta do Thiên Chúa truyền. Trong kinh Lạy Cha, chúng ta cầu: “Xin cho Nước Cha trị đến, Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời…” chính là dư âm của lời Mẹ Maria “Xin vâng như lời Thiên Thần truyền.” Mỗi khi chúng ta chấp nhận, cam kết một điều gì với Chúa là chúng ta ghi một điểm tựa mới trong tình liên đới với Chúa. Đối với Mẹ Maria, từ lúc mẹ chấp nhận lời thiên thần, mẹ nghiền ngẫm cuộc sống đặc biệt của mẹ với Thiên Chúa, đắn đo sứ điệp của thiên thần ngày đêm trong lòng. Từ máng cỏ đến Thánh Giá, cuộc sống của Mẹ đã thay đổi tận gốc rễ -sự liên hệ giữa Mẹ với Thiên Chúa ngày càng sâu đậm hơn - từ lúc mẹ nói tiếng “Xin Vâng”.

Mẹ Maria thành Nazareth đã có sẵn một niềm tin sâu đậm do truyền thống tổ tiên. Giờ này thiên thần lại bất ngờ xuất hiện và nhắc lại lời mời gọi “Bà đầy ơn phúc, Chúa ở cùng bà…, Bà sẽ thụ thai và sinh con trai”. Mẹ Maria đã hân hoan đón chào và chấp nhận Lời Chúa với hết cả tâm trí. Mẹ thụ thai và sinh con cho nhân loại.

Bạn hãy tưởng tượng, đặt mình vào vị trí của mẹ Maria, được Chúa mời gọi trả lời “Con xin vâng” theo một kế hoạch bao la, sâu rộng của Thiên Chúa xem ra không tài nào bạn có thể hiểu nổi như Mẹ đã trả lời “Chuyện ấy làm sao xẩy ra với tôi được? thì… đối với bạn nó sẽ thế nào? Bạn có chấp nhận tình yêu Chúa và cuộc sống mới của Chúa ban cho bạn để rồi bạn vui vẻ đem chia sẻ với những người chung quanh không? Bạn có tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa, ngay cả khi bạn không nhìn thấy đoạn đường phía trước của bạn thế nào. Giữa những xáo trộn ồn ào của cuộc sống hàng ngày, bạn có để ý và lắng nghe tiếng Chúa gọi không?

Ngày hôm nay, hiên ngang, đồ sộ đứng giữa thị trấn Nazareth ở Galilee là Vương Cung Thánh Đường Truyền Tin được xây cất tại nơi mà người ta tin rằng đó là cái động chỗ Mẹ ở khi xưa. Một mảnh đá nhỏ gắn trên bàn thờ trong một phòng giống như cái động ỡ chính giữa thánh đường có ghi “Đây là động ghi nhớ nơi Mẹ Maria chấp nhận lời thiên thần Gabriel truyền là Mẹ sẽ thụ thai và sinh con trai, đặt tên cho con trẻ là Giêsu (Lc 1:31). Tiếng Latinh ghi là “Verbum caro hic factum est” nghĩa là đây là Lời trở thành máu thịt thật.

Chữ ghi trên bảng trong động Vương Cung Thánh Đường rất sâu dù động đất hay thời gian đổi thay cũng khó có thể biến chuyển. Những chữ “Verbum caro hic factum est” không thấy ghi trên bảng đá nơi động trong đền thờ Chúa Sinh Ra ở Bethlem và bên ngoài tường thành của Đền Thánh đã bị phá hủy hay trong những văn phòng du lịch của chính phủ ở Jerusalem. Nó chỉ thấy ở trong Vương Cung Thánh Đường Truyền Tin này. Câu “Đây là Lời đã trở thành Máu Thịt” chính là di tích đã làm thay đổi lịch sử, bởi vì Mẹ Maria đã nói tiếng “Xin Vâng”.

Trên hết mọi sự, chính Mẹ Maria là đấng có thể day cho chúng ta cách sống với niềm tin, và cách thức đáp ứng khi sự quan phòng của Thiên Chúa bị gián đoạn giữa giòng đời, bị trật nhịp hay bị đổi thay bất ngờ. Ai là người tin tưởng hơn Mẹ Maria để đồng hành với chúng ta, làm cho cuộc sống của chúng ta hùng mạnh hơn trên bước đường dương thế? Ai hay hơn người môn đệ thành tín này, đã chịu đựng được cảnh nghèo khó nơi Bethlehem, hôi hám nơi chuồng bò lừa, cảnh cơ cực khi phải chạy trốn di tản? Họ có thể chứng tỏ cho chúng ta cách bám lấy Thiên Chúa khi mà mọi sự hầu như tiêu tan như mẹ Maria không? Người con gái Zion có niềm tin và hy vọng vượt quá tất cả mọi hy vọng và ao ước một ngày khi mà “Những  kẻ giàu có bị đuồi đi tay trắng” và “người nghèo khổ sẽ có dư đầy mọi sự.” (Lc 1:53)

Chính Mẹ Maria cũng bị bối rối khi nghe thiên thần báo tin Mẹ sẽ mang thai và sinh con Thiên Chúa. Niềm tin đơn giản của Mẹ là sống chứng nhân về một cuộc khải hoàn chính thức, sau cùng, không thể ngờ được của Tin Mừng của Con Trai của Mẹ, là Chúa Giêsu Kitô. Dù Mẹ sợ hãi và phân vân không biết làm sao Mẹ có thể hoàn thành lời hứa nhưng Mẹ vẫn trả lời “Xin Vâng”.

Bạn có thể trả lời Chúa được như vậy không? Cái gì có thể ngăn cản bạn không chấp nhận lời kêu gọi của Chúa? Sợ hãi? Cái gì cản bạn nghe tiếng Chúa gọi? Ham muốn trần thế, tiếng động ồn ào  của cuộc sống? Sợ yên lặng?..... 

LỜI KẾT: SUY NIỆM

Hãy nhìn kỹ ảnh thiên thần Truyền Tin cho Đức Mẹ 

 * Chúa Thánh Thần đến với Mẹ Maria thế nào? Đỉnh điểm của việc xuất hiện đầy quyền lực này là một nhân vật có diện mạo  người.

 * Mẹ Maria nghe tin truyền thế nào? Quì trên sàn nhà, áo buông phủ kín xung quanh, trong một căn phòng hoàn toàn yên tĩnh và riêng biệt ở Nazareth.

 * Hãy tưởng tượng Mẹ cảm động thế nào, trầm ngâm nghĩ ngơi làm sao trong cuộc gặp gỡ linh thiêng này.

Kinh Tiền Tụng trong Thánh Lễ Truyền Tin - “MẦU NHIỆM NHẬP THỂ”

Lạy Chúa là cha chí thánh, là Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, chúng con cảm tạ Chúa mọi nơi mọi lúc, thật là chính đáng, công bình và hữu ích cho phần rỗi của chúng con: nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con.

Đức trinh nữ - nhờ thiên sứ loan báo và quyền lực Chúa Thánh Thần che chở - đã trung thành nghe Đấng sẽ sinh ra giữa loài người và vì loài người, đã âu yếm cưu mang Người trong lòng trinh khiết, để đấng là chân lý hoàn tất các lời hứa cho con cái Israel và niềm mong đợi của muôn dân được thỏa mãn cách kỳ diệu.

Nhờ Người, đạo binh Thiên Thần hân hoan trước tôn nhan Chúa, thờ lạy uy linh Chúa. Xin cho chúng con được đồng thanh cùng các đấng ấy tung hô rằng: Thánh ! Thánh ! Thánh là Thiên Chúa các đạo binh….

NÀY TÔI LÀ TÔI TỚ CHÚA

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

Lễ Truyền Tin là cơ hội để chúng ta nhìn vào Nagiaret hầu cảm nhận được sự hiện diện của một trinh nữ mà muôn đời khen là có phúc (x. Lc 1, 48). Thánh Augustinô viết : " Ngài đã chọn một người mẹ mà Ngài đã tạo dựng, Ngài đã tạo dựng người mẹ mà Ngài đã chọn "(x. Bài giảng 69, 3, 4).

Hôm nay, chúng ta cử hành mầu nhiệm cao cả tuyệt vời đã hoàn tất cách đây hơn hai ngàn năm. Sự kiện ấy diễn ra trong không gian và thời gian : " Khi ấy, Thiên Thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nagiarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Đa-vít, Trinh nữ ấy tên là  Maria "(Lc 1 , 26-27 ). Tuy nhiên, để hiểu được những gì đã xảy ra tại Nagiaret hơn ngàn năm về trước, chúng ta lần dở lại Thư gửi tín hữu Do thái. Bản văn này thuật lại cuộc trò chuyện giữa Chúa Cha và Chúa Con về kế hoạch đời đời của Thiên Chúa. " Chúa đã không muốn hy tế và của lễ hiến dâng, nhưng đã tạo nên cho tôi một thể xác. Chúa không nhận của lễ toàn thiêu và của lễ đền tội ". Nên tôi nói : " Lạy Chúa, này tôi đến để thi hành thánh ý Chúa " (Dt 10, 5-7). Như thế, vì vâng ý Chúa Cha, Ngôi Lời đến đã đến cư ngụ giữa chúng ta, dâng chính thân mình làm của lễ hy sinh vượt trên mọi hy lễ đã dâng trong Cựu Ước. Lễ hy sinh của Chúa Giêsu là lễ vĩnh viễn và hoàn hảo cứu chuộc thế gian.

Kế hoạch của Thiên Chúa dần dần được thể hiện trong Cựu Ước, lời tiên tri Isaia là bằng chứng : " Vì thế chính Chúa sẽ cho các ngươi một dấu, này đây một trinh nữ sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai và tên con trẻ sẽ gọi là Immanuel " (Is 7, 14). Emmanuel nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Khi thời gian tới hồi viên mãn như đã báo trước, những lời trên được thực hiện, ngày hôm nay chúng ta cử hành với hạnh phúc và niềm vui.

Từ Abraham đến Đức Maria

Hành trình truyền tin khởi đi từ Abraham " cha chúng ta trong đức tin" (x. Rm 11, 12 ). Đưa chúng ta về Nagiaret, gặp Đức Maria nữ tử Sion thuộc dòng dõi Abraham. Hơn ai hết, Đức Maria là người có thể dạy cho chúng ta sống đức tin với " Cha chúng ta."

Abraham và Đức Maria, cả hai đều nhận được từ Thiên Chúa lời hứa tuyệt hảo. Abraham sẽ trở thành cha một cậu con trai, sinh ra một quốc gia vĩ đại. Đức Maria sẽ trở thành Mẹ Đấng Thiên Sai, Đấng Được Xức Dầu của Chúa. Sứ thần Gabriel nói , "Này Bà sẽ thụ thai, sinh một con trai [...] Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Đavít tổ phụ Người [...] và triều đại Người sẽ vô tận " (Lc 1, 31-33) .

Lời hứa của Thiên Chúa đến với Abraham và Đức Maria thật bất ngờ, làm thay đổi cuộc sống hàng ngày và đảo lộn những trật tự bình thường của hai đấng. Lời hứa ấy là hoàn toàn khổng thể đối với Abraham và Đức Maria. Sara vợ của Abraham đã lão, Maria còn trinh nữ nên đã thưa với Thiên Thần : " Việc đó xảy ra thế nào được, vì tôi không biết đến người nam " (Lc 1, 34).

Lời "xin vâng" của Abraham và Đức Maria

Cả Abraham và Đức Maria đều được yêu cầu trả lời "xin vâng " cho một điều mà từ trước tới nay chưa từng thấy thế bao giờ. Sara, người đàn bà son sẻ đầu tiên trong Kinh Thánh thụ thai bởi ân sủng quyền năng của Thiên Chúa, giống như người phụ nữ sau cùng là bà Elizabeth. Thiên Thần Gabriel nói về Elizabeth để trấn an Đức Maria : "Này Isave, chị họ Bà cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già " (Lc 1, 36).

Như Abraham, Đức Maria cũng phải bước đi trong đêm tối, tin tưởng vào Đấng đã kêu gọi Maria. Tuy nhiên, câu hỏi " việc đó xảy ra thế nào được ? " chứng tỏ Đức Maria đã sẵn sàng thưa " xin vâng " bất chấp mọi hoàn cảnh. Maria không đặt câu hỏi liệu lời hứa có được thực hiện hay không, nhưng chỉ hỏi việc đó xảy ra thế nào và đã thưa : "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên Thần truyền" (Lc 1, 38). Với những lời trên, Đức Maria chứng tỏ mình là nữ tử thuộc dòng dõi Abraham đã trở thành Mẹ Chúa Kitô và Mẹ của tất cả các những người tin.

Để hiểu rõ hơn mầu nhiệm này, chúng ta nhìn lại hành trình của Abraham khi đón ba vị khách lạ vào nhà mình (x. St 18, 1-5) ông đã nhận được lời hứa. Cuộc gặp gỡ nhiệm mầu ấy báo trước buổi Truyền Tin cho Đức Maria. Sự hiệp thông giữa Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần lôi kéo Mẹ. Nhờ lời thưa "xin vâng" của Đức Maria tại Nagiaret mà mầu nhiệm Nhập Thể hoàn tất cuộc gặp gỡ của Abraham với Thiên Chúa. Hôm nay chúng ta hát mừng người nữ " đem vầng hồng rực rỡ xuống trần gian" ( Hymne Ave Regina Caelorum).

Chúng ta xin gì cùng Mẹ Thiên Chúa?

Chúng ta cầu xin cho mọi người trong  "Năm Thánh" này được đối mới về đức tin, đổi mới cách sống Đạo không chỉ chung chung, nhưng là một đức tin có ý thức và can đảm tuyên xưng như vẫn đọc trong Kinh Tin Kính : "Bởi phép Đức Chúa Thánh Thần, Người đã nhập thể trong lòng Trinh Nữ Maria, và đã làm người " đồng thời quyết tâm nên thánh.

Tại Nagiaret, Chúa Giêsu " đã ngày càng tiến tới trong sự khôn ngoan, tuổi tác và ân sủng trước mặt Thiên Chúa và người ta" ( Lc 2,52 ). Chúng ta xin Thánh Gia để bảo vệ tất cả các gia đình khỏi các mối đe dọa hiện nay đang đè nặng trên các gia đình. Chúng ta phó thác cho Chúa tất cả những ai đang nỗ lực bảo vệ sự sống và cổ võ việc tôn trọng phẩm giá con người. Chúng ta cũng phó dâng cho Chúa các gia đình trên thế giới và cả nhân loại đang trong ơn dịch bệnh cho Mẹ Maria.

Tại Nagiaret, nơi Chúa Giêsu khởi đầu sứ vụ công khai, chúng ta xin Đức Maria giúp Hội Thánh rao giảng "Tin Mừng " khắp mọi nơi. Trong " Năm Nên Thánh" này, chúng ta xin Mẹ dạy chúng ta biết sống khiêm nhường, vâng phục với niềm vui.

Ước gì trên hành trình dương thế, chúng ta đang đi có Mẹ Maria đồng hành, nhờ lời " xin vâng " của Mẹ lúc Truyền Tin, ơn cứu rỗi đã mở ra cho nhân loại. Chúng ta có thể thư " xin vâng " với Chúa Kitô, ngõ hầu toàn thể nhân loại "giao hòa với Thiên Chúa. " Amen.

ƠN CỨU CHUỘC NGANG QUA SỰ VÂNG PHỤC

Vinhsơn Ngọc Biển, SSP

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo Hội hân hoan mừng trọng thể lễ Truyền Tin Thiên Chúa nhập thể. Nói cách khác, hôm nay, chúng ta long trọng mừng biến cố Thiên Chúa chính thức thực hiện lời hứa cứu độ với nhân loại khi trao ban Con của Người xuống thế và nhập thể trong cung lòng Đức Trinh Nữ Maria.

Qua biến cố vĩ đại này, tinh thần phụng vụ hướng chúng ta về hai mẫu gương vâng phục của Đức Giêsu và Mẹ Maria, đồng thời cũng mời gọi mỗi người chúng ta noi gương Đức Giêsu và Mẹ Maria để sống sự vâng phục trong cuộc sống đạo hôm nay.

1. Vâng phục để cứu độ

Khi nói đến sự vâng phục, chúng ta nhớ ngay đến đoạn Kinh Thánh mà thánh Phaolô đã viết trong thư gửi tín hữu Philípphê, ngài viết: “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế” ( Pl 2, 6-7).

Sự vâng phục này là khởi đầu của nguồn ơn cứu độ, vì nếu Đức Giêsu không vâng phục Thiên Chúa để trở thành Đấng Emmanuen, nhằm cứu chuộc nhân loại tội lỗi, thì chắc chắn Thiên Chúa sẽ phải chọn con đường khác. Tuy nhiên, con đường tự hủy mà Đức Giêsu đã chọn là con đường tuyệt vời nhất, bởi vì nó diễn tả trọn vẹn tình yêu của Thiên Chúa. Điều này đã được thánh Gioan nhắc đến, ngài nói: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3, 16).

Sự vâng lời của Đức Giêsu hoàn toàn được diễn ra trong tự do và tự nguyện, vì thế, Ngài đã nói: “Lạy Chúa, này con xin đến để thi hành thánh ý Chúa” Tv 39, 8a – 9a) ; hay: “Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy" (Ga 4,34 ). Chính nhờ sự vâng phục tuyệt đối trong tự do này, mà Đức Giêsu trở thành nguồn ơn cứu độ đến muôn ngàn đời. Tại sao vậy? Thưa! Bởi vì Ngài đã vâng lời và vâng lời cho đến chết, chết trên cây thập tự và đã chấp nhận đổ máu mình ra nhằm cứu chuộc con người.

Chính vì sự vâng phục này, mà nhân loại đón nhận được ơn cứu chuộc của Thiên Chúa ngang qua Đức Giêsu, Đấng vừa là Thiên Chúa thật, vừa là người thật.

2. Vâng phục để hiệp thông cứu chuộc

Khi nói đến sự vâng phục của Đức Giêsu, chúng ta không thể không nói đến sự vâng phục của Đức Maria. Mặc dù phụng vụ canh tân ngày nay không còn tập trung nơi Đức Maria như trước kia vào thời Trung Cổ. Tuy nhiên, khi nói đến ơn cứu chuộc của Đức Giêsu nhờ sự vâng phục mà có, thì Giáo Hội cũng luôn đề cao sự cộng tác của Mẹ Maria trong công cuộc ấy cũng bằng chính sự vâng phục nơi Mẹ.

Sự vâng phục của Mẹ Maria được đánh giá rất cao trọng, bởi vì khi Mẹ vâng phục thánh ý Thiên Chúa, kế hoạch riêng tư của Mẹ hoàn toàn sang trang và chuyển hướng khác, để nhường cho chương trình và ý định của Thiên Chúa trên toàn thể nhân loại.

Nói như thế, là vì Đức Mẹ ngay từ khi còn nhỏ đã khấn giữ mình đồng trinh để thuộc trọn về Chúa và phụng sự Người. Tuy nhiên, Thiên Chúa lại có chương trình riêng cho người thiếu nữ Sion này, đó là muốn Mẹ nhận lời và cưu mang Con Thiên Chúa làm người để cứu chuộc nhân loại.

Biết được ý định ngàn đời của Thiên Chúa, nên sau khi đã nghe lời giải thích của sứ thần: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà,và quyền năng Đấng tối cao sẽ rợp bóng trên bà,vì thế,Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa” (Lc 1,35 ), Mẹ Maria đã mau mắn trong tự do để thưa lên với Thiên Chúa ngang qua sứ thần: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói” (Lc 1,38 ). Nhờ hai tiếng xin vâng của Mẹ, nhân loại tràn đầy niềm hân hoan, vì từ nay, Con Thiên Chúa đã đến và ở với loài người.

Khi chọn Mẹ Maria, người thiếu nữ Sion để cộng tác với Thiên Chúa trong công trình cứu chuộc, Thiên Chúa đã khai mở một kỷ nguyên mới, thiết lập một dân tộc mới thay thế cho dân cũ đã bị cái chết bao phủ do tội bất tuân của Evà. Từ nay, muôn đời sẽ khen Mẹ diễm phúc, vì từ cung lòng Mẹ đã cưu mang Đấng là Nguồn Ơn Cứu Độ, Nguồn Mạch Sự Sống.

Cũng chính lời xin vâng này, mà cuộc đời của Mẹ đã kết hiệp mật thiết với Đức Giêsu trọn vẹn. Mẹ đã trở thành Đấng cộng tác cứu chuộc với Con Chí Ái của mình.

3. Người Kitô hữu sống tinh thần vâng phục

Sứ điệp Lời Chúa và tinh thần phụng vụ ngày lễ hôm nay mời gọi chúng ta hướng về Đức Giêsu và Mẹ Maria như là mẫu gương tuyệt hảo cho sự vâng phục trong đời sống đức tin hằng ngày của mỗi người.

Nếu trước kia, nơi Đức Giêsu, Ngài đã tự nguyện trút bỏ vinh quang để vâng phục Thiên Chúa Cha qua việc đến trần gian trong thân phận là một con người nhằm cứu chuộc nhân loại; và nếu Mẹ Maria khi vâng lời Thiên Chúa và sẵn sàng để cho thánh ý của Người được thực hiện, thì đến lượt chúng ta, nếu muốn trở nên người môn đệ đích thực của Chúa trong lòng Giáo Hội hôm nay, thiết nghĩ con đường tự khiêm tự hạ và vâng phục trong lòng mến của Đức Giêsu và Mẹ Maria chính là lựa chọn của chúng ta.

Tuy nhiên, với sự yếu đuối của con người và với những trào lưu hiện sinh của nhân loại ngày nay, chúng ta rất khó có thể vâng phục, nhất là sự vâng phục của đức tin!

Nhiều khi chúng ta biện hộ cho việc bất tuân của mình bằng những chuyện như: vâng phục là mất tự do; vâng phục làm cho con người bị lệ thuộc. Hiểu theo nghĩa tâm lý hay triết học thì thật đúng như vậy. Tuy nhiên, hiểu theo nghĩa đức tin dưới ánh sang Lời Chúa thì không phải vậy, bởi vì: “Tự do đạt tới mức hoàn hảo khi quy hướng về Thiên Chúa, nguồn hạnh phúc của chúng ta. Chỉ có tự do đích thực khi con người phục vụ cho điều thiện và công bằng. Khi bất tuân ý Chúa và chọn điều ác, con người lạm dụng tự do và trở nên “nô lệ tội lỗi” (SGLHTCG. Số 1733).

Thực tế cho thấy, những ai trung thành với Chúa, người đó đạt tới đích trong sự viên mãn. Những ai biết gắn bó cuộc đời của mình với Thiên Chúa trong sự vâng phục, cuộc sống của người ấy vui tươi bình an và hạnh phúc.

Lạy Thiên Chúa toàn năng, chúng con tạ ơn Cha đã ban cho chúng con chính người Con Một duy nhất của Cha đến trần gian qua cung lòng Mẹ Maria, để chúng con được hưởng dồi dào ơn cứu chuộc của Đấng vừa là Thiên Chúa thật vừa là người thật. Xin Cha ban cho chúng con biết noi gương Con Một Cha và Đức Trinh Nữ Maria để sẵn sàng hiến dâng cuộc đời của mình trong sự vâng phục nhằm cộng tác vào công trình cứu chuộc mà Thiên Chúa đang thực hiện trong thế giới hôm nay. Amen.

KHIÊM HẠ và VÂNG PHỤC

Trầm Thiên Thu

Nữ Tỳ Mọn Hèn Luôn Khiêm Hạ

Đức Mẹ Vâng Phục Trọn Tín Trung.

Khiêm hạ và vâng phục là hai nhân đức rất quan trọng: Khiêm hạ là nền tảng của tòa nhà nhân đức, vâng phục cao quý hơn lễ vật. (1 Sm 15:22; Tv 50:8-9; Tv 40:7-9) Hơn nữa, vâng phục cũng liên quan đức tin, bởi vì có tin tưởng thì mới vâng lời. Thật vậy, Đức Mẹ là người tuyệt đối tín thác nên cũng tuyệt đối vâng phục Thiên Chúa, sự kiện Truyền Tin minh chứng điều đó.

Màu tím là sắc màu Mùa Chay, với gai nhọn và đinh sắc, nhắc nhớ Cuộc Khổ Nạn của Đức Kitô, thế nhưng lại có một khởi sắc sáng tươi: Ơn Cứu Độ được trao ban cho nhân loại qua sự chết và phục sinh của Con Thiên Chúa, khởi đầu từ Cuộc Truyền Tin. Điều đó không chỉ là Đại Hỉ Tín đối với Đức Maria mà còn cho cả nhân loại. Nhờ sự kiện truyền tin và nhờ lời “xin vâng” của Đức Maria mà chúng ta có Đấng Emmanuel, vị Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta. Mầu nhiệm thứ nhất Mùa Vui suy niệm về việc Sứ thần truyền tin cho Đức Maria, Giáo Hội dạy chúng ta xin cho biết SỐNG KHIÊM NHƯỜNG – trở nên đơn sơ và bé nhỏ, để có thể biết quên mình và dấn thân.

Chỉ trong vòng nửa năm mà có hai tin vui vĩ đại: Người chị họ Êlidabét (Isave) mang thai ngôn sứ Gioan Tẩy Giả, và Đức Maria mang thai Đấng Cứu Thế. Cả hai tin đều quan trọng vá vui mừng, nhưng tin thứ hai lớn hơn tin thứ nhất. Quả thật, niềm vui ấy lan tỏa mau chóng, bao phủ khắp nơi, đầy ắp lòng người. Chúng ta có Thánh ca “Chúc Tụng” (Benedictus, của ông Dacaria, Lc 1:68-79) đối với hỉ tín thứ nhất, và có Thánh ca “Ngợi Khen” (Magnificat, của Đức Maria, Lc 1:46-55) đối với hỉ tín thứ hai. Thánh Ý Chúa thật là mầu nhiệm.

Có nói và viết bao nhiêu cũng không thể diễn tả hết về Đức Maria – một Nữ Tỳ Vĩ Đại, một Kiệt Tác, và là một loại kỳ hoa dị thảo đặc biệt nhất của Thiên Chúa. Trí óc phàm nhân không thể nào hiểu nổi chuyện “thụ thai mà còn đồng trinh,” có so sánh cách nào thì cũng chỉ hiểu được phần nào mà thôi. Càng khó hiểu hơn về một thụ tạo mà lại trở thành Mẹ của Thiên Chúa, điều mà chính bà Êlidabét đã vui mừng xác nhận: “Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này?” (Lc 1:43) Thực sự vô cùng kỳ diệu đối với nhân loại.

Ngày xưa, Vua A-khát được phép của Đức Chúa: “Ngươi cứ xin Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi ban cho ngươi một dấu dưới đáy âm phủ hoặc trên chốn cao xanh.” (Is 7:11) Ngài cho phép nhưng ông không dám xin. Ông xác định: “Tôi sẽ không xin, tôi KHÔNG DÁM thử thách Đức Chúa.” (Is 7:12) Thật tuyệt vời với cách sống đức tin và khiêm nhường như vậy, đó tấm gương sáng mà mỗi chúng ta phải thường xuyên “soi” để nhận biết dung nhan linh hồn mình thế nào. Bởi vì đôi khi chúng ta có thể thử thách hoặc đòi hỏi Thiên Chúa thái quá.

Thật vậy, ngôn sứ Isaia cũng đã có lần cảnh báo: “Nghe đây, hỡi nhà Đa-vít! Các ngươi làm phiền thiên hạ chưa đủ sao, mà còn muốn làm phiền cả Thiên Chúa của tôi nữa? Vì vậy, chính Chúa Thượng sẽ ban cho các ngươi một dấu: Này đây người thiếu nữ mang thai, sinh hạ con trai, và đặt tên là Emmanuel.” (Is 7:13-14) Đó là dấu lạ lớn hơn các dấu lạ nào khác – Con Thiên Chúa nhập thể làm người.

Đó không chỉ là lời cảnh báo cho Israel mà còn là lời cảnh báo cho chúng ta ngày nay, bởi vì chúng ta vẫn thường có “máu nổi loạn” là làm phiền Thiên Chúa, khoái sự lạ, hiếu kỳ hơn là tin tưởng. Chẳng hạn khi đi đường, thấy có gì khác một chút thôi, người ta xúm lại rồi bàn tán, thậm chí còn suy diễn đủ kiểu – trên facebook thấy rất rõ, có nhiều thứ vớ vẩn, có người nói “khó hiểu” vì chẳng đâu vào đâu. Đã và đang có biết bao người là “nạn nhân” của những “cái lưỡi không xương” như vậy. Tương tự, người ta nghe nói có “sự lạ” ở nơi này hoặc nơi kia, họ rỉ tai nhau rồi kéo nhau đi. Xong rồi thôi, chính cuộc sống của những người đó chẳng thấy có gì thay đổi tích cực về tâm linh. Như thế cũng chỉ là vô ích. Thậm chí có người còn nói thấy Chúa, thấy Mẹ, hoặc thấy “người lạ” nào đó, một dạng đề cao mình, như muốn người khác biết mình là “thị nhân” vậy. Có thể đại dịch corona là tiếng Chúa nhắc nhở người ta “dừng lại” những hoạt động không cần thiết.

Hằng ngày vẫn có “dấu lạ” nhãn tiền mà lại không thực sự quan tâm hoặc cố ý làm ngơ. Thật ư? Hoàn toàn thật. Đó là các “dấu lạ” minh nhiên như không khí mà chúng ta hít thở để có thể sống, hoặc ánh sáng, đặc biệt là phép lạ Thánh Thể vẫn tái diễn trên bàn thờ, qua thừa tác viên linh mục, và chính Chúa Giêsu thực sự hiện diện sống động ở giữa chúng ta, ngày đêm ở nơi Nhà Tạm, nhất là khi chúng ta rước lễ thật hoặc rước lễ thiêng liêng.

Xét về đức hạnh thì đức khiêm nhường và đức vâng phục không tách rời nhau. Đối với các tu sĩ, vâng phục là lời khấn thứ nhất, sau đó là nghèo khó và khiết tịnh – một số dòng còn có thêm các lời khấn khác. Thánh Vịnh gia nói: “Chúa chẳng thích gì tế phẩm và lễ vật, nhưng đã mở tai con; lễ toàn thiêu và lễ xá tội, Chúa không đòi, con liền thưa: ‘Này con xin đến!’ Trong sách có lời chép về con rằng: con thích làm theo thánh ý, và ấp ủ luật Chúa trong lòng, lạy Thiên Chúa của con.” (Tv 40:7-9) Điều này thể hiện rõ nét nơi Đức Mẹ, vì Đức Mẹ cũng là người ít nói, biết được gì thì cũng “hằng ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng.” (Lc 2:19) Im lặng là vàng, người ta so sánh thật chí lý.

Thánh Vịnh gia bộc bạch với niềm vui nỗi mừng: “Đức công chính của Ngài, con loan truyền giữa lòng đại hội; lạy Chúa, Ngài từng biết: con đâu có ngậm miệng làm thinh. Đức công chính của Ngài, con chẳng giữ riêng lòng mình biết; nhưng con đã nói lên đức trung tín và ơn cứu độ của Ngài, chẳng giấu giếm chi cùng đại hội rằng Ngài thành tín và yêu thương.” (Tv 40:11) Không thể không chia sẻ. Và đó cũng phải là quyết định của mọi tín nhân. Hành động như vậy là hợp tác với Thiên Chúa – loan báo Tin Mừng, truyền bá lòng sùng kính Thánh Tâm, Lòng Chúa Thương Xót, đồng thời cũng là cố gắng hoàn thiện, chia sẻ Chúa với người khác để họ nhận biết Ngài và được Ngài cứu độ. Không thể chỉ lo cứu mình, vì lên Thiên Đàng một mình là ích kỷ, Thiên Chúa không chấp nhận như vậy.

Thánh Phaolô cho biết: “Máu các con bò, con dê không thể nào xoá được tội lỗi. Vì vậy, khi vào trần gian, Đức Kitô nói: Chúa đã không ưa hy lễ và hiến tế, nhưng đã tạo cho con một thân thể. Chúa cũng chẳng thích lễ toàn thiêu và lễ xá tội. Bấy giờ con mới thưa: Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài, như Sách Thánh đã chép về con.” (Dt 10:4-7) Thi hành ý Chúa là điều quan trọng – từ bỏ ý riêng để làm theo ý Chúa. Vì đức vâng phục, cậu bé Samuel đã biết thân thưa: “Người là Đức Chúa. Xin Người cứ làm điều Người cho là tốt.” (1 Sm 3:18) Ước gì mỗi chúng ta cũng biết vâng phục mà tâm nguyện như vậy suốt đời này.

Vì là điều quan trọng nên đức vâng phục cứ được lặp đi lặp lại. Thánh Phaolô dẫn chứng: “Trước hết, Đức Kitô nói: Hy lễ và hiến tế, lễ toàn thiêu và lễ xá tội, Chúa đã chẳng ưa, chẳng thích, mà đó chính là những thứ của lễ được dâng tiến theo Lề Luật truyền. Rồi Người nói: Này con đây, con đến để thực thi ý Ngài. Thế là Người bãi bỏ các lễ tế cũ mà thiết lập lễ tế mới. Theo ý đó, chúng ta được thánh hoá nhờ Đức Giêsu Kitô đã hiến dâng thân mình làm lễ tế, chỉ một lần là đủ.” (Dt 10:8-10) Với tinh thần tuân phục tuyệt đối, Đức Mẹ đã sẵn sàng và mau mắn “đồng ý” vì vâng phục Thiên Chúa chứ không theo ý mình. Chính Đức Kitô cũng hoàn toàn vâng phục ý Chúa Cha, mặc dù Ngài cũng bị nhân tính giằng co khi được trao “chén đắng.” (Mt 26:39, 42; Mc 14:36; Lc 22:42)

Theo lời kể của Thánh sử Luca, Lc 1:26-38 cho biết rằng khi bà Êlidabét có thai được sáu tháng thì Thiên Chúa sai sứ thần Gabriel đến gặp trinh nữ Maria, đã thành hôn với Giuse, thuộc hoàng tộc Đa-vít, tại thành Nadarét, miền Galilê. Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” Nghe lời ấy, Maria rất bối rối và không hiểu lời chào đó là thế nào. Nhưng Sứ thần trấn an ngay: “Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.”

Rất ngạc nhiên, Đức Maria thưa với Sứ thần: “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!” Sứ thần xác định: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên Chị, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên Chị, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Kìa Cô Ê-li-sa-bét, người họ hàng với Chị, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: Cô ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. Vì đối với Thiên Chúa, KHÔNG CÓ GÌ LÀ KHÔNG THỂ LÀM ĐƯỢC.” Ôi, thật tuyệt vời vô cùng!

Và như thế thì không còn gì phải quan ngại, Đức Maria nói ngay: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” (Lc 1:38) Một câu ngắn gọn nhưng chứa đầy sự can đảm và mang tầm nhìn tương lai rộng lớn. Thật không dễ gì mà có thể quyết định mau mắn với đại sự như vậy. Đó là quyết định rất quan trọng, vì nhờ Đức Mẹ vui lòng chấp nhận mà Ngôi Hai nhập thể và khởi sự Chương Trình Cứu Độ: “Chốc ấy Ngôi Thứ Hai xuống thế làm người.” (Kinh Truyền Tin)

Tổng thần Gabriel từ biệt ra đi sau khi hoàn thành sứ vụ. Từ giây phút đó, Đức Maria khởi đầu trang sử cuộc đời mới – với trọng trách mới và nhiều nỗi gian khó ở phía tương lai.

Cả nhân loại phải cảm tạ Thiên Chúa và tri ân Đức Trinh Nữ Maria. Chính Đức Mẹ là Nhà Tạm đầu tiên, bởi vì Đức Mẹ là “Người Mang Thiên Chúa” – Theotókos, God-Bearer. Thật diễm phúc đối với chúng ta – phàm nhân và tội nhân. Thật vậy, bởi vì mỗi khi đón nhận Thánh Thể, chúng ta cũng được chính Thiên Chúa Ngôi Hai Giêsu Kitô ngự vào, nghĩa là chúng ta cũng diễm phúc trở nên Nhà Tạm của Ngài. Đúng như Thánh Phaolô xác nhận rằng chúng ta là “đền thờ của Thiên Chúa hằng sống.” (2 Cr 6:16) Hạnh phúc mặc vẻ bí ẩn như một mầu nhiệm, không thấy mà có thật, khả dĩ cảm nhận, thực sự rất kỳ diệu.

Lạy Thiên Chúa chí thánh, chí thiện và toàn năng, Đấng duy nhất mà con tôn thờ, xin cứ thực hiện điều Ngài muốn vì lợi ích cho con, dù điều đó trái với ý muốn của con. Xin giúp con biết vâng phục Thánh Ý Ngài mọi nơi và mọi lúc. Xin gia tăng Hệ Miễn Nhiễm TIN-CẬY-MẾN cho mọi người, đặc biệt trong thời gian căng thẳng của đại dịch Corona phức tạp hiện nay. Lạy Đức Mẹ, xin giúp con giản dị hóa cuộc sống, từ bỏ những gì không cần thiết, và luôn khiêm hạ theo cách thức như Mẹ. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.

SỰ KIỆN TRUYỀN TIN

Ma-ri-a thật tuyệt vời

Vững lòng tín thác, vâng lời Chúa ngay

Một trang đời mới từ nay

Phi thường gương mẫu tỏ bày khiêm nhu

Mẹ cao cả rất đơn sơ

Nữ tỳ vĩ đại, đóa hoa nhiệm mầu

Xin thương giúp nguyện thay cầu

Chúng con hèn mọn với bao lỗi lầm

Chứng minh yêu mến Chúa luôn

Chúng con phải biết thành tâm vâng lời

Những vị đại diện của Ngài

Thầy cô, cha mẹ, những người bề trên

Kính mừng Thánh Mẫu nhân hiền

Xin thương nâng đỡ thế nhân đêm ngày

Nhất là trong đại dịch này

Mẹ ơi, xin cứu giúp loài phàm nhân

Viễn Dzu Tử

MỪNG LỄ TRUYỀN TIN

********

Trang lịch sử mở đầu Ơn Cứu Độ

Lễ Truyền Tin: Giáo Hội  thỏa mừng vui

Cùng niệm suy, chúc tụng Chúa Làm Người

Từ Ý Chúa hứa ban E Và Mới.

Nay thể hiện: bao ngàn năm mong đợi

Khi Sứ Thần hiện đến: cất tiếng chào

Mẹ khiêm nhường không nhận chức vị cao

Nhưng cất tiếng: xin vâng theo Ý Chúa.

Đức Trinh Nữ MARIA đoan hứa

Dâng trọn đời làm Mẹ Đấng Thiên Sai

Sống hiền hòa, phục vụ Chúa Làm Người

Cùng Dưỡng Phụ: Thánh GIU SE Công Chính.

Lễ kỷ niệm hôm nay toàn dân thánh

Sống Tin Mừng, đón nhận Đấng Cứu Tinh

Xưa nhập thể vào lòng Mẹ Đồng Trinh

Mẹ Vô Nhiễm, Mẹ là Mẹ Thiên Chúa.

(Thế Kiên Dominic)

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.