BÀI GIẢNG CỦA ĐTC TRONG GIỜ CẦU NGUYỆN TỐI 27/3/2020

28-03-2020 243 lượt xem

PHÉP LÀNH TÒA THÁNH NHÂN VỤ CORONAVIRUS

(URBI ET ORBI BLESSING)

TẠI SAO CÁC ANH SỢ? CÁC ANH KHÔNG CÓ NIỀM TIN SAO?

Ngày 27 tháng 3 năm 2020 hồi 18:27 ĐTC Phanxicô đã ban phép lành Tòa Thánh Urbi et Orbi (cho thành phố Rôma và Thế giới) nhân vụ đại dịch Coronavirus. Xin giới thiệu đến Bạn đọc bản dịch của Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh gồm 2 phần: phần tóm tắt và phần toàn bài giảng của ĐTC Phanxicô.

Bản tóm lược bài giảng của ĐTC

ĐTC đã hỏi toàn thế giới câu hỏi mà Chúa Giêsu khi xưa đã hỏi các môn đệ: Tại sao các anh sợ? Các anh không có niềm tin sao? (Mc 4:40)

Nhắc lại câu chuyện gió bão năm xưa làm thuyền của các môn đệ gần đắm ở biển hồ Galilê, chương 4 Tin Mừng thánh Máccô, ĐTC muốn nói về gió bão mà thế giới đang phải đương đầu trong lúc này là đại dịch coronavirus đang hoành hành trên toàn thế giới với hơn nửa triệu người bị nhiễm và kết quả đã hơn 25.000 người chết.

“Nhận ra chúng ta thì rất dễ trong câu chuyện này, nhưng điều khó hiểu hơn là thái độ của Chúa Giêsu”. ĐTC nói: “Trong khi các môn đệ hoàn toàn rối loạn vì sợ chết thì Chúa đang ở đầu thuyền chỗ mà thuyền có thể sẽ đắm trước tiên. Nhưng Chúa làm gì lúc đó? Chúa ngủ ngon lành, vì tin vào Chúa Cha. Đây là lúc duy nhất trong Tin Mừng chúng ta thấy Chúa Giêsu ngủ. Khi Người thức dậy, sau khi khiến cho sóng gió yên lặng, Chúa quay ra hỏi trách các môn đệ: Tại sao các anh sợ? Các anh không có niềm tin à?” (c. 40).

“Sóng gió tỏ lộ sự bấn loạn của chúng ta và vạch trần những thứ gọi là chắc chắn nhưng thực ra là giả trá và phù phiếm hời hợt trong công việc, dự án và ưu tiên hàng ngày của chúng ta. Nó cho chúng ta thấy chúng ta quả là đần độn ngay trong những chuyện nó giúp ích chúng ta và cộng đồng chúng ta. Sóng gió lột trần tất cả những tư tưởng đã đóng khung từ trước và quên cả những việc đã nuôi dưỡng giúp cho linh hồn mình từ lâu.Tất cả những thứ đó đã làm tê liệt những tư tưởng và hành động của chúng ta mà chính ra là chúng đã “cứu rỗi” chúng ta, nhưng thay vào đó nó lại cho thấy nó tỏ chẳng có khả năng giúp chúng ta tiếp xúc với căn gốc của chúng ta và làm cho chúng ta nhớ lại những người đã đi trước chúng ta. Chúng ta đã tự hủy những kháng thể mà chúng ta cần phải có để chống trả kẻ thù.”

Lời ĐTC nói nằm trong một khung cảnh đặc biệt. Ngài cầu nguyện trước một Quảng trường trống vắng từ mặt phẳng của đền thờ Basilica thánh Phêrô bước lên những bậc thang ngay trước mặt tiền đền thờ. Tượng “Salus Populi Roman” và Thánh giá thánh Marcellus được đặt trước cửa chính của thánh đường Phêrô Basilica.

Thánh Thể được đặt trên bàn thờ trong trong phòng chính của thánh đường Basilica.

Nghi lễ gồm các bài đọc Thánh Kinh, cầu khẩn Thiên Chúa và chầu Mình Thánh. Kết thúc bằng phép lành của ĐTC ban cho thành phố Rôma và Thế giới (Urbi et Orbi blessing) với ơn toàn xá cho tất cả mọi người lắng nghe và xưng tội rước lễ theo như điều kiện. Ơn toàn xá này có thể ban cho những người không thể tham dự buổi cầu nguyện này bằng truyền thông vì đau yếu nhưng có thể hiệp thông bằng lời cầu nguyện.

Phép lành này ban cho Rôma và thế giới (urbi et orbi blessing) bình thường chỉ trong dịp lễ Giáng Sinh và Phục Sinh thôi.

“Chúa hỏi chúng ta và, trong cơn giông bão, kêu gọi chúng ta tỉnh thức và thực hành tình đoàn kết và hy vọng để có thêm sức mạnh trợ lực, và thích ứng với những giây phút mà mọi sự trở nên rối loạn. Chúa thức dậy - ĐTC nhấn mạnh - và vì thế đánh thức chúng ta, và làm sống lại niềm tin phục sinh nơi chúng ta”.

“Chấp nhận Thánh Giá Chúa có nghĩa là tìm lại can đảm để chấp nhận tất cả những khổ cực gian nan khó khăn của thời hiện tại, bỏ quên trong chốc lát sự tham lam quyền lực và của cải để dành chỗ cho sáng tạo mà chỉ có thần khí mới có khả năng linh hứng mà thôi. Nó có nghĩa là tìm lại can đảm để tạo ra không gian mà mọi người có thể nhận ra là họ được kêu gọi hoặc là đề nghị những hình thức mới về cách tiếp đãi khách, về tình huynh đệ hoặc là tình đoàn kết. Nhờ Thánh Giá Chúa, chúng ta được cứu rỗi để có hy vọng và làm cho nó trở nên mạnh mẽ có thể chống đỡ bất cứ khó khăn nào xẩy ra ở bất cứ hoàn cảnh nào hầu giúp chúng ta tự bảo vệ mình và những người khác. Chấp nhận Chúa để mang hy vọng: đó là sức mạnh của niềm tin, nó giải thoát chúng ta khỏi sợ hãi và giúp chúng ta hy vọng.”

Dưới đây là toàn bài giảng và cầu nguyện của ĐTC do Tòa Thánh Vatican đưa ra.

“Khi chiều xuống…” (Mc 4:36). Đoạn Tin Mừng này mà chúng ta vừa nghe đọc nó  giống như vậy. Từ nhiều tuần nay tất cả đều là buổi chiều. Bóng tối dày đặc đã bao phủ trên các Quảng trường, đường phố và các thị trấn của chúng ta; nó thay thế sức sống của chúng ta, bao chùm mọi sự bằng yên lặng câm điếc và khoảng trống buồn thảm làm ngừng mọi sinh hoạt như nó vừa qua đi; chúng ta cảm thấy nó ở trên không trung, qua dáng điệu của người dân, cái nhìn lấm lét tỏ vẻ sợ hãi. Chúng ta cảm thấy sợ hãi và mất mát. Giống như các môn đệ trong Tin Mừng, chúng ta gặp phải bão tố bất ngờ. Chúng ta nhận ra chúng ta ở trên cùng một con thuyền, tất cả chúng ta đều yếu đuối và lúng túng mất định hướng nhưng đồng thời lại quan trọng và cần thiết; tất cả chúng ta phải cùng nhau chèo, tất cả chúng ta cần phải an ủi người khác. Trên con thuyền này….là tất cả của chúng ta. Giống như các môn đệ, đều cùng lo lắng và nói: “Chúng ta sắp chết rồi” (c.38). Chúng ta cũng vậy, đã nhận ra là chúng ta không thể tiếp tục chỉ nghĩ về chúng ta mà phải cùng nhau làm thì mới được.

Quả là rất dễ nhận ra chúng ta trong câu chuyện này. Điều khó hiểu hơn là thái độ của Chúa Giesu. Trong khi các môn đệ thì rối loạn sợ chết, Chúa đứng ở đầu thuyền chỗ có thể bị chìm trước tiên. Nhưng Chúa làm gì lúc đó? Dù cho bão tố, Chúa vẫn ngủ ngon lành vì Chúa tin vào Chúa Cha. Đây là lúc duy nhất trong Thánh Kinh chúng ta thấy Chúa ngủ. Khi Chúa thức dậy, sau khi làm cho sóng gió yên lặng, Chúa quay ra quở trách các môn đệ: “ Tại sao các anh sợ? Các anh không có niềm tin à?” (c. 40)

Chúng ta thử tìm hiểu xem sao. Các môn đệ thiếu niềm tin là ở chỗ nào và nó có trái ngược với sự tin tưởng của Chúa không? Họ không ngừng tin vào Chúa. Đúng vậy, họ đã cầu cứu Chúa. Nhưng chúng ta thấy họ kêu cứu đến Chúa thế nào: “Thưa Thầy, Chúng ta sắp chết rồi, Thầy chẳng lo cho chúng tôi sao?” (c.38). Thầy không lo sao, họ nghĩ là Chúa Giêsu không để ý đến họ, không lo săn sóc họ. Một trong những điều làm tổn thương chúng ta và gia đình chúng ta nhất là khi chúng ta nghe nói: “Anh không thèm để ý lo lắng đến tôi sao?” Đây là câu làm tổn thương và gây bão tố trong lòng chúng ta. Nó cũng làm rung động Chúa Giêsu. Bởi vì Người, hơn bất cứ ai, đã để ý đến chúng ta. Thực vậy, một khi các môn đệ kêu cứu đến Người, thì Người ra tay cứu giúp họ và cho họ can đảm.

“Sóng gió tỏ lộ sự bấn loạn của chúng ta và vạch trần những thứ gọi là chắc chắn nhưng giả trá và phù phiếm hời hợt trong công việc, dự án và ưu tiên hàng ngày của chúng ta. Nó cho chúng ta thấy chúng ta quả là ngu si lơi là ngay trong những chuyện nó giúp ích chúng ta và cộng đồng chúng ta. Sóng gió lột trần tất cả những tư tưởng đã đóng khung từ trước và quên cả những việc đã nuôi dưỡng giúp cho linh hồn mình từ lâu. Tất cả những thứ đó đã làm tê liệt những tư tưởng và hành động của chúng ta mà chính ra là chúng đã “cứu rỗi” chúng ta, nhưng thay vào đó chúng lại chứng tỏ chẳng có khả năng giúp chúng ta tiếp xúc với căn gốc của chúng ta và làm cho chúng ta nhớ lại những người đã đi trước chúng ta. Chúng ta đã tự hủy những kháng thể mà chúng ta cần phải có để chống trả lại kẻ thù.”

Trong cơn bão tố này, bộ mặt bề ngoài mà chúng ta dùng để che dấu cái tôi của chúng ta là luôn lo lắng về những hình ảnh của mình, đã bị mất, một lần nữa để lộ những cái bình thường mà chúng ta ai cũng có: những thứ thuộc về chúng ta là những người anh chị em.

“Tại sao các anh lại sợ? Các anh không có niềm tin sao? Lạy Chúa, lời Chúa chiều hôm nay đã đánh động chúng con và đoái hoài đến chúng con, tất cả chúng con. Trong thế giới này, Chúa yêu thương hơn là chúng con, chúng con đã đi trước với tốc độ thật nhanh và cảm thấy có sức mạnh có thể làm được bất cứ điều gì. Ham muốn lợi lộc, chúng con đã để mình bị lôi cuốn vào mọi sự và bi cuốn hút đi thật nhanh. Chúng con đã không biết dừng lại khi Chúa quở trách chúng con, chúng con đã không bị lay động thức giấc vì chiến tranh hay bất công trên thế giới, cũng chẳng thèm lắng nghe tiếng kêu than của những người nghèo đói hay của quả địa cầu khốn khổ của chúng con. Chúng con tiếp tục nghĩ rằng chúng con còn khỏe mạnh trong một thế giới bệnh hoạn. Bây giờ chúng con đang trong biển sóng gió lớn, chúng con nài xin Chúa: “Lạy Chúa, xin Chúa thức dậy!”

“Tại sao các anh lại sợ? Các anh không có niềm tin sao?” Lạy Chúa, Chúa đang kêu gọi chúng con, kêu gọi hãy có niềm tin. Niềm tin này không phải chỉ để tin Chúa hiện hữu, nhưng để đến với Chúa và tin tưởng vào Chúa. Trong mùa Chay Thánh này, tiếng Chúa kêu gọi khẩn cấp vang lên: “Hãy cải đổi!”. “Hãy trở lại với Ta với tất cả tâm hồn ngươi” (Ge 2:12). Chúa đang kêu gọi chúng con hãy nắm lấy thời gian thử thách này như một thời cơ chọn lựa. Nó không phải thời gian phán xét của Chúa nhưng là của chúng con: thời gian để chọn điều gì quan trọng và điều gì qua đi, thời gian để phân chia những điều cần thiết ra khỏi những điều không cần thiết.

Nó là thời gian để kéo cuộc sống của chúng con trở lại đúng đường vì Chúa, lạy Chúa, và vì tha nhân. Chúng con nhìn đến rất nhiều bạn đường gương mẫu trên cuộc hành trình, những người bạn, dù sợ hãi nhưng họ dám hy sinh mạng sống. Đây là sức mạnh của Chúa Thánh Thần đổ xuống và biến thành những hy sinh can đảm và quảng đại.

Nó là lẽ sống trong Chúa Thánh Thần mà mình có thể lãnh nhận, trân quí và chứng minh cách sống của chúng ta liên kết với nhau, được giúp đỡ bởi những người bình thường -thường là những người bị bỏ quên- không thấy xuất hiện dưới những hàng tít lớn trên báo chí hoặc trên những ‘show’ mới nhất, nhưng chắc chắn trong những ngày này họ đang tạo thành những biến cố quyết định của thời đại chúng ta: những bác sĩ, y tá, nhân viên siêu thị, nhân viên đặc trách vệ sinh lau chùi, nhân viên chăm lo, người cung cấp dịch vụ chuyên chở, nhân viên công lực, thiện nguyện viên, các linh mục, các tu sĩ nam nữ và nhiều người khác nữa là những người mà họ nghĩ rằng không ai có thể cứu người được ngoài họ. Đối diện với biết bao đau thương mà trong đó chúng ta đã định giá được mức phát triển của các dân tộc, chúng ta mới cảm nghiệm được lời cầu của các linh mục lên Chúa Giêsu: “Xin cho tất cả nên một…” (Ga 17:21).

Thử hỏi có bao nhiêu người có đủ kiên nhẫn hàng ngày và gieo niềm hy vọng, săn sóc không phải để tạo hốt hoảng mà là trách nhiệm. Bao nhiêu người cha, người mẹ, ông bà, cô thầy giáo đã dạy cho con trẻ, qua những cử chỉ nhỏ hàng ngày, biết đương đầu và vượt thắng một khủng khoảng bằng cách điều chỉnh những thói quen thường lệ, ngước mắt lên và cầu nguyện. Bao nhiêu người đang cầu nguyện, trao tặng và can thiệp vì thiện ích của tất cả mọi người. Cầu nguyện và yên lặng phục vụ là vũ khí chiến thắng của chúng ta.

“Tại sao các anh lại sợ? Các anh không có niềm tin sao?” Niềm tin bắt đầu khi chúng ta nhận ra là chúng ta cần có ơn cứu chuộc. Chúng ta không tự lo được, chúng ta sẽ chao đảo: Chúng ta cần có Chúa như người đi biển cần sao trời. Chúng ta hãy mời Chúa Giêsu vào con thuyền đời sống của chúng ta. Hãy trao cho Chúa những sợ hãi của chúng ta để Người chinh phục chúng. Như các môn đệ, chúng ta sẽ cảm nghiệm được là có Người ở trên thuyền, thuyền sẽ không đắm. Bởi vì đó là sức mạnh của Thiên Chúa, sẽ biến mọi sự thành tốt đẹp cho chúng ta, ngay cả những sự xấu. Người mang sự yên tĩnh vào thuyền của chúng ta, bởi vì với Thiên Chúa sự sống chẳng bao giờ chết.

Chúa hỏi chúng ta và, giữa cơn sóng gió, Người kêu gọi chúng ta tỉnh thức và thực hành đoàn kết và hy vọng để chúng ta có sức mạnh, trợ lực, biến những giờ phút đó trở thành có ý nghĩa khi mà mọi sự xem ra đang chao đảo rối loạn. Chúa thức dậy để chúng ta tỉnh táo và làm sống lại niềm tin phục sinh. Chúng ta có neo thuyền: nhờ thánh giá Chúa, chúng ta đã được chữa lành. Chúng ta có bánh lái: nhờ thánh giá Chúa, chúng ta được cứu rỗi. Chúng ta có hy vọng: nhờ thánh giá Chúa, chúng ta được chữa lành và che chở để không có gì và không ai có thể ngăn cách chúng ta khỏi tình yêu cứu rỗi được.

Ở trong hoàn cảnh bị cô lập mà chúng ta phải đau khổ vì thiếu an ủi và may mắn để gặp mặt, chúng ta nhận ra là chúng ta mất mát đủ thứ, chúng ta hãy -một lần nữa- lắng nghe lời tuyên xưng đã cứu chúng ta: Người đã sống lại và đang sống bên cạnh chúng ta. Chúa đòi hỏi chúng ta từ thập giá, hãy tái khám phá đời sống đang chờ đợi chúng ta, hãy nghĩ đến những kẻ đang trông ngóng chúng ta, hãy làm cho mạnh, hãy nhận ra và nuôi dưỡng hồng ân đang ở trong chúng ta. Chúng ta đừng dập tắt ngọn đèn đang cháy (Is 42:3) chẳng bao giờ tàn và hãy để cho hy vọng tái bừng sáng trở lại.

Chấp nhận Thánh Giá Chúa có nghĩa là tìm sự can đảm để chấp nhận tất cả những thử thách căm go của hoàn cảnh hiện tại, bỏ qua trong khoảnh khắc lòng ham mê quyền lực và của cải để dành chỗ cho sáng tạo mà chỉ có thần khí mới có khả năng linh hứng mà thôi. Nó có nghĩa là tìm lại can đảm để tạo ra không gian mà mọi người có thể nhận ra là họ được kêu gọi hoặc là đề nghị những hình thức mới về cách tiếp đãi khách, về tình huynh đệ hoặc tình đoàn kết. Nhờ Thánh Giá Chúa, chúng ta được cứu rỗi để có hy vọng và làm cho nó trở nên mạnh mẽ có thể chống đỡ bất cứ khó khăn nào ở bất cứ hoàn cảnh nào hầu giúp chúng ta tự bảo vệ mình và người khác. Chấp nhận Chúa để mang hy vọng: đó là sức mạnh của niềm tin, nó giải thoát chúng ta khỏi sợ hãi và giúp chúng ta hy vọng.”

“Tại sao các anh sợ? Các anh không có niềm tin sao?”

Anh chị em thân mến,

Từ nơi đây là nơi nhắc đến niềm tin chắc rắn như đá của thánh Phêrô, tôi muốn, chiều hôm nay, dâng phó tất cả anh chị em cho Chúa qua Đức Mẹ Maria cầu bầu, sức khỏe của người dân và Sao trời chiếu trên biển cả trong cơn sóng gió. Từ hàng cột bao quanh thành Rôma này và toàn thế giới, xin Thiên Chúa đổ phúc lành xuống anh chị em như vòng tay vỗ về an ủi.

Lạy Chúa, xin Chúa chúc phúc cho toàn thế giới, ban sức khỏe thể xác cho chúng con, an vui tâm hồn cho chúng con. Chúa biểu chúng con đừng sợ, nhưng niềm tin của chúng con còn yếu, chúng con sợ.

Nhưng, lạy Chúa, xin Chúa đừng bỏ chúng con vì lòng Chúa thương xót trong cơn bão tố. Xin Chúa hãy lại nói nữa đi: “Đừng sợ” (Mt 28:5). Và chúng con, cùng với thánh Phêrô “đặt tất cả buồn phiền của chúng con nơi Chúa, để Chúa chăm lo cho chúng con” (1 Pr 5:7).

+ Phanxicô

Vatican, March 27, 2020 18:57

Biên dịch: Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD

Theo Zenit bản tiếng Anh của Jim Fair, bản gốc tiếng Ý.

Nguồn: zenit.org/articles/popes-urbi-et-orbi-blessing-in-light-of-coronavirus

-------------------------------------------------------------------------------

Bản dịch của J.B. Đặng Minh An

Lúc 18g00 giờ chiều thứ Sáu 27 tháng Ba, Đức Thánh Cha Phanxicô đã cầu nguyện trước một Quảng trường trống không như ngài đã giải thích khi tuyên bố ý định này vào hôm Chúa nhật 22 tháng Ba, và ngài đã nhắc lại hôm thứ Tư 25 tháng Ba vừa qua. Buổi cầu nguyện gồm việc lắng nghe Lời Chúa, dâng lời cầu nguyện lên Chúa, thờ lạy Thánh Thể, và ban phép lành Urbi et Orbi, kèm với một Ơn Toàn xá. Trong bài giảng tại buổi cầu nguyện đặc biệt này, Đức Thánh Cha nói:

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời và ngoài trời

“Khi chiều đến” (x. Mc 4:35). Đoạn Tin Mừng chúng ta đã nghe được bắt đầu như thế. Từ nhiều tuần nay, dường như chiều đã buông xuống. Bóng tối dầy đặc chụp xuống trên các quảng trường, các đường phố và thành phố của chúng ta; chúng chụp xuống cuộc sống chúng ta, lấp đầy mọi thứ với một sự im lặng điếng người và một sự trống rỗng thê thảm, nó làm tê liệt mọi thứ khi nó đi qua: chúng ta cảm thấy điều này trong không khí, chúng ta nhận thấy nó qua các cử chỉ, qua những cái nhìn của mọi người. Chúng ta lo lắng và mất phương hướng. Như các môn đệ trong bài Tin Mừng, chúng ta bị ngỡ ngàng trước một trận bão bất ngờ và hung bạo. Chúng ta nhận thấy mình đang ở trên cùng một con thuyền, tất cả đều mong manh và mất phương hướng, nhưng đồng thời điều quan trọng và cần thiết là tất cả được kêu gọi cùng chèo chống với nhau, mỗi người đều cần an ủi người khác. Tất cả chúng ta đều ở trên con thuyền ấy. Như những môn đệ trong bài Tin Mừng đồng thanh kêu lên trong âu lo: “Chúng ta chết mất” (v.38), chúng ta cũng nhận thấy mình không thể tiến bước nếu mỗi người chỉ lo cho mình, nhưng phải cùng nhau.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Thật là dễ nhận ra hình ảnh của chính chúng ta trong trình thuật này. Điều khó khăn hơn là làm sao hiểu được thái độ của Chúa Giêsu. Khi các môn đệ đương nhiên hốt hoảng và tuyệt vọng, thì Chúa đang nằm ở cuối thuyền, là phần sẽ bị chìm trước tiên. Và Ngài làm gì? Bất chấp những giao động, hối hả, Ngài vẫn say ngủ, tín thác nơi Chúa Cha - đó là lần duy nhất trong Tin Mừng, chúng ta thấy Chúa Giêsu ngủ. Khi Ngài bị đánh thức dậy, Chúa cho gió yên biển lặng, rồi nói với các môn đệ với giọng khiển trách: “Sao nhát thế? Anh em vẫn chưa có lòng tin sao?” (v.40).

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Chúng ta hãy cố hiểu điều này. Điều gì bao gồm trong sự hèn tin của các môn đệ, là một thái độ trái ngược với sự tín thác của Chúa Giêsu? Các môn đệ không ngừng tin nơi Chúa, và thực sự họ kêu cầu Ngài. Nhưng chúng ta hãy xem cách thức các môn đệ cầu khẩn Ngài: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?” (v. 38). “Thầy chẳng lo gì”: họ nghĩ rằng Chúa Giêsu không đoái hoài gì đến họ, không chăm sóc cho họ. Một trong những điều làm chúng ta và các gia đình đau lòng nhất là câu: “chẳng lo gì sao?”. Đó là một câu làm thương tổn và khơi dậy bão tố trong tâm hồn. Câu ấy cũng làm Chúa Giêsu tổn thương. Vì Ngài quan tâm đến chúng ta hơn bất cứ ai. Thực vậy, sau khi các môn đệ kêu cầu, Chúa đã cứu các ngài khỏi sự ngã lòng.

Bão tố phơi bày tính dễ bị thương tổn của chúng ta và vạch trần những định tín giả tạo và hời hợt trên đó chúng ta đã xây dựng những dự định, những dự án, các tập quán và ưu tiên của chúng ta. Nó cho thấy chúng ta đã khờ khạo và mù mờ trước những điều căn cơ nuôi dưỡng, nâng đỡ và ban sức mạnh cho cuộc sống và cộng đoàn của chúng ta. Bão tố để lộ tất cả những ý tưởng định kiến và sự lãng quên những gì nuôi dưỡng linh hồn con người; nó làm lộ ra tất cả những toan tính gây mê chúng ta bằng những nếp nghĩ và cách hành xử được cho là “cứu” chúng ta, nhưng thực ra lại cho thấy không có khả năng quy chiếu đến những căn cội và giữ cho sống động ký ức của những người đi trước chúng ta, và vì thế đánh mất các kháng thể cần thiết để đương đầu với nghịch cảnh.

Trận bão này cũng đánh trôi cái mã bề ngoài của những định kiến chúng ta dùng để ngụy trang “cái tôi” của mình, luôn lo lắng về hình ảnh của mình; và một lần nữa, chúng ta khám phá thấy điều tốt lành là chúng ta cùng thuộc về nhau, cùng là anh chị em của nhau.

“Sao nhát thế? Anh em vẫn chưa có lòng tin sao?” Lạy Chúa, Lời Chúa chiều tối hôm nay đánh động chúng con và có liên hệ đến tất cả chúng con. Trong thế giới mà Chúa yêu thương nhiều hơn cả chúng con yêu, chúng con lao đi rất nhanh, cảm thấy thật mạnh mẽ như thể có khả năng làm mọi sự. Ham hố lợi lộc, chúng con để cho mình bị vật chất thu hút và bị cuốn trôi trong sự vội vã. Chúng con không dừng lại trước những lời nhắc nhở của Chúa, không thức tỉnh trước những cuộc chiến và bất công trên thế giới, chúng con đã không lắng nghe tiếng kêu của những người nghèo và của trái đất đang đau yếu của chúng con. Chúng con cứ tiếp tục lao nhanh bất chấp mọi thứ, nghĩ rằng mình sẽ luôn khỏe mạnh trong một thế giới bệnh hoạn. Giờ đây, khi chúng con đang ở giữa một vùng biển động, chúng con khẩn cầu Chúa: “Lạy Chúa, xin hãy thức dậy!”

“Sao nhát thế? Anh em vẫn chưa có lòng tin sao?” Lạy Chúa, Chúa đang kêu gọi chúng con, một lời kêu gọi hãy có đức tin. Không phải chỉ tin Chúa hiện hữu cho bằng hãy đến cùng Chúa và tín thác nơi Chúa. Lời kêu gọi cấp thiết của Chúa còn vang dội mạnh mẽ hơn trong Mùa Chay này: “Hãy hoán cải”, “hãy hết lòng trở về cùng Ta” (Gl 2,13). Chúa gọi chúng con nắm lấy thời điểm thử thách này như một thời khắc chọn lựa. Đây không phải là thời điểm phán xét của Chúa, nhưng là lúc chúng con phải phân định: đó là thời điểm chọn lựa điều gì là đáng kể và điều gì là chóng qua, một thời để tách biệt điều cần thiết ra khỏi điều không cần. Đây là lúc điều chỉnh lại hành trình cuộc sống của chúng con hướng về Chúa và hướng về tha nhân. Chúng con có thể nhìn thấy bao nhiêu bạn đồng hành gương mẫu, là những người trong sợ hãi, đã phản ứng bằng cách hiến mạng sống mình. Đó là sức mạnh tác động được Thánh Linh đổ xuống và nhào nặn thành những sự hy sinh quên mình can đảm và quảng đại.

Đó là sự sống trong Thánh Linh có khả năng cứu vớt, đánh giá và biểu lộ cách thức cuộc sống của chúng ta được hình thành và nâng đỡ nhờ những người bình thường - thường khi bị quên lãng - không được nêu trong các tít lớn của các tờ báo hay tạp chí, hay trong những chương trình biểu diễn mới nhất, nhưng chắc chắn là trong những ngày này họ đang viết lên những biến cố quan trọng trong lịch sử chúng ta. Các bác sĩ, y tá, các nhân viên trong siêu thị, các nhân viên vệ sinh, những người chăm sóc, những người cung cấp các dịch vụ giao thông, các nhân viên công lực, những người thiện nguyện, các linh mục, nam nữ tu sĩ và cơ man những người khác là những người hiểu rằng không ai có thể giải thoát chỉ một mình. Đứng trước biết bao đau khổ, qua đó mức độ phát triển đích thực của các dân tộc chúng ta được đánh giá, chúng ta khám phá và cảm nghiệm lời cầu nguyện tư tế của Chúa Giêsu: “Ước gì tất cả họ được nên một” (Ga 17:21).

Biết bao người hằng ngày thực hành kiên nhẫn và trao ban hy vọng, chú tâm không gieo rắc kinh hoàng nhưng cổ vũ cho tinh thần đồng trách nhiệm. Bao nhiêu người cha, người mẹ, ông bà, và thầy cô giáo, chỉ cho các trẻ em của chúng ta, qua những cử chỉ nhỏ bé thường nhật, cách thức đương đầu và vượt thắng một cuộc khủng hoảng, bằng cách điều chỉnh các thói quen, ngước mắt lên cao và dưỡng nuôi lời cầu nguyện. Biết bao người cầu nguyện, trao ban và chuyển cầu cho thiện ích chung của tất cả mọi người. Cầu nguyện và phục vụ âm thầm: đó là những khí giới chiến thắng của chúng ta.

“Sao nhát thế? Anh em vẫn chưa có lòng tin sao?” Đức tin bắt đầu khi chúng ta biết mình cần đến ơn cứu độ. Chúng ta không tự mãn, chỉ một mình chúng ta sẽ chìm nghỉm; chúng ta cần Chúa như những người hải hành xưa cần đến những vì sao. Chúng ta hãy mời Chúa Giêsu bước lên những con thuyền cuộc sống của chúng ta. Hãy phó dâng cho Chúa những lo sợ của chúng ta để Ngài khuất phục chúng. Như những môn đệ chúng ta sẽ cảm nghiệm thấy rằng có Chúa ở trên thuyền, con thuyền sẽ không bị đắm. Vì đây là sức mạnh của Thiên Chúa: Ngài biến tất cả những gì xảy ra cho chúng ta, ngay cả những điều bất hạnh, thành những điều tốt lành cho chúng ta. Ngài mang lại sự thanh thản ngay giữa những bão tố của chúng ta, vì với Thiên Chúa, sự sống sẽ không bao giờ chết.

Giữa bão tố của chúng ta, Chúa hỏi chúng ta, và mời gọi chúng ta hãy tỉnh thức và thực hành tình liên đới và hy vọng có khả năng mang lại sức mạnh, sự nâng đỡ và ý nghĩa cho những giờ phút này, trong đó tất cả dường như bị chìm. Chúa thức dậy để đánh thức và hồi sinh niềm tin [vào mầu nhiệm] Phục sinh của chúng ta. Chúng ta có một chiếc neo: đó là qua thập giá của Ngài chúng ta được cứu độ. Chúng ta có một hoa tiêu: đó là qua thập giá của Ngài chúng ta được cứu chuộc. Chúng ta có một hy vọng: đó là qua thập giá của Chúa, chúng ta được chữa lành và ôm ấp để không có gì và không một ai có thể tách biệt chúng ta ra khỏi tình yêu cứu độ của Chúa. Giữa tình trạng cô lập, trong đó chúng ta đang phải chịu đựng sự thiếu vắng tình cảm trìu mến và những cuộc gặp gỡ, chịu đựng bao nhiêu mất mát, chúng ta hãy để mình một lần nữa lắng nghe lời loan báo cứu độ chúng ta: Chúa đã sống lại và Ngài sống cạnh chúng ta. Chúa kêu gọi chúng ta, từ trên thập giá của Ngài, hãy tái khám phá cuộc sống đang chờ đợi chúng ta, và hãy nhìn đến những người đang trông đợi nơi chúng ta, để củng cố, nhìn nhận và nuôi dưỡng ơn thánh đang sống trong chúng ta. Đừng dập tắt tim đèn còn ngún khói (x Is 42:3) không bao giờ tàn lụi, và hãy để cho niềm hy vọng được thắp lên.

Đón nhận thập giá Chúa có nghĩa là tìm lại can đảm để đón nhận tất cả các gian truân của thời điểm hiện nay, tạm bỏ sang một bên ước muốn quyền lực và của cải, để nhường chỗ cho tinh thần sáng tạo mà chỉ có Thánh Linh mới có khả năng khơi dậy. Điều này có nghĩa là tìm kiếm can đảm để mở ra những không gian trong đó tất cả mọi người đều thể cảm thấy được mời gọi và thực hiện những hình thức mới của lòng hiếu khách, tình huynh đệ và tình liên đới. Qua thập giá Chúa, chúng ta được cứu thoát để đón nhận hy vọng và để cho niềm hy vọng ấy củng cố và nâng đỡ tất cả các biện pháp và những con đường có thể giúp chúng ta bảo vệ chính mình và những người khác. Đón nhận Chúa để đón nhận hy vọng: đó là sức mạnh của đức tin, là điều giải thoát chúng ta khỏi sợ hãi và mang đến hy vọng cho chúng ta.

“Sao nhát thế? Anh em vẫn chưa có lòng tin sao?”

Anh chị em thân mến,

Từ nơi này, là nơi nhắc nhớ đức tin kiên vững của thánh Phêrô, tối hôm nay tôi muốn phó thác tất cả anh chị em cho Chúa, nhờ lời chuyển cầu của Đức Mẹ là Sức khỏe của mọi người, là Sao biển giữa bão tố. Từ những hàng cột đang ôm lấy Rôma và thế giới này, xin phúc lành của Thiên Chúa tuôn đổ trên anh chị em như một vòng tay an ủi. Lạy Chúa, xin Chúa chúc lành cho thế giới, xin ban sức khỏe cho thân xác và an ủi tâm hồn chúng con. Chúa bảo chúng con đừng sợ hãi. Nhưng niềm tin của chúng con yếu ớt, và chúng con nhát đảm. Nhưng lạy Chúa, Chúa không bỏ mặc chúng con trong bão tố. Xin Chúa lặp lại lần nữa: “Các con đừng sợ” (Mt 28:5). Và cùng với thánh Phêrô, “mọi âu lo, xin trút cả cho Người, vì Người chăm sóc chúng con” (1 Pr 5:7).

Source: Libreria Editrice Vaticana EXTRAORDINARY MOMENT OF PRAYER PRESIDED OVER BY POPE

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan