TÌM MỘT LỐI SỐNG TRONG HOÀN CẢNH CÁCH LY THỜI DỊCH CORONAVIRUS

28-03-2020 1,363 lượt xem

Bệnh viện dã chiến phòng dịch Covid-19 tại Củ Chi - Ảnh: Sỹ Đông

1.

Xưa, trước giờ tự nguyện trao nộp mình cho một cảnh cách ly đầy bi thảm, Chúa Giêsu đã cầu nguyện với Chúa Cha cho các môn đệ của Ngài còn ở lại: 

“Lạy Cha, Con không chỉ cầu nguyện cho những người này, nhưng còn cho những ai nhờ lời họ mà tin vào con, 21 để tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha để họ cũng ở trong chúng ta. Như vậy, thế gian sẽ tin rằng Cha đã sai con” (Ga 17,20-21).

2.

Như vậy, Chúa Giêsu đã cầu cho tôi, và cho chúng ta, để chính trong cách ly, tôi và các môn đệ Chúa càng cần phải nên một một cách tha thiết. Nên một với Chúa và nên một với nhau.

Chúa Giêsu đã dùng những từ rất thân thương: “Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ cũng hoàn toàn nên một"(Ga 17,23).

3.

Có nghĩa là chính trong hoàn cảnh cách ly, sự hiệp nhất giữa các môn đệ Chúa càng phải  “hoàn toàn nên một”.

4.

Hiểu ý Chúa là như vậy, nên mấy ngày nay, tôi cầu nguyện rất nhiều cho sự hiệp nhất giữa nội bộ Hội Thánh tại Việt Nam nói chung và tại địa phương của tôi nói riêng.

5.

Khi cầu nguyện như vậy, tôi được Chúa cho cảm nghiệm thấy tình nghĩa trong nội bộ Hội Thánh lúc này là điều phải quan tâm đặc biệt, sao cho cụ thể, sao cho thiết thực, sao cho quảng đại, để thành dấu chỉ truyền giáo.

6.

Chúa Giêsu đã coi sự hiệp nhất như một dấu chỉ: “Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một ; như vậy, thế gian sẽ nhận biết là chính Cha đã sai con và đã yêu thương họ như đã yêu thương con” (Ga 17,23).

7.

Càng cầu nguyện theo ý Chúa như trên, tôi càng nhận ra rằng: Dấu chỉ của lòng Chúa thương xót, chính là sự chúng ta yêu thương nhau, xót thương nhau, nhất là trong hoàn cảnh phải cách ly.

8.

Yêu thương nhau, xót thương nhau, trong hoàn cảnh cách ly, thi phải vô vị lợi. Đó mới là dấu chỉ thực có sức làm chứng cho sự mình gắn bó với Chúa.

9.

Nói tới đây, tự nhiên tôi nhớ tới người bạn thân thiết của tôi là Đức cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận. Ngài đã phải sống cách ly một thời gian dài.

Theo những gì Ngài đã tâm sự với tôi sau khi được tự do, thì Ngài gặp đau xót nhiều sau đó, vì ngài lại bị cách ly một cách nào đó trong nội bộ Hội Thánh tại Việt Nam. Chẳng nơi nào muốn đón nhận Ngài vào hộ khẩu của mình.

10.

Bị cách ly trong nội bộ và do chính nội bộ, cho dù bằng những cách tử tế nhất mà nhiều người đã chịu, thì đó cũng vẫn là cách ly đau đớn.

11.

Nếu hôm nay, trong tình hình cách ly giữa xã hội đang tăng tốc, mà cảnh cách ly trong nội bộ Hội Thánh lại vượt xa hơn, thì còn đâu là dư âm của lời nguyện xưa của Chúa Giêsu về sự hiệp nhất.

12.

Rất may là cảnh đó không xảy ra nhiều. Hiện nay lời cầu cho sự hiệp nhất vẫn tha thiết, cũng như  chứng nhân hiệp nhất vẫn hoạt động mạnh. Chúng ta cần để ý đến tình hình đó, để biết tìm ra một lối sống trong cảnh cách ly hiện giờ.

13.

Đừng vô cảm, đừng vô tâm trong cảnh cách ly. Nhưng cảnh cách ly càng khắc nghiệt, thì càng cần phải yêu thương và khiêm nhường.

14.

Nếu mọi người xa tránh và cách ly tôi, vì coi tôi là kẻ tội lỗi, thì tôi xin vâng. Nhưng, xin hãy thương câu nguyện cho tôi. Đối với tôi, hiệp nhất là vâng lời bề trên, và trân trọng đối với bất cứ nâng đỡ nào của cộng đoàn và của bất cứ ai dành cho tôi.

15.

Lúc này hơn bao giờ hết,

Tôi đang nhìn thấy từng đoàn thiên thần từ đất lên trời, và từ trời xuống đất giữa chúng ta.

Các Ngài lên trời, để mang những việc lành của chúng ta dâng lên Thiên Chúa. Các Ngài xuống đất, để mang những phúc lành của Chúa cho chúng ta. Các thiên thần lên xuống trong tiếng hát cầu nguyện Thiên Chúa cho chúng ta.

16.

Thế là trong cảnh cách ly thê thảm, tôi đã tìm được một lối sống.

Xin cảm tạ Chúa.

Xin thân ái gửi tới anh chị em tâm tình hiệp nhất yêu thương.

+ ĐGM J.B. Bùi Tuần

AN TÂM SỐNG THÁNH LỄ CUỘC ĐỜI THỜI DỊCH CORONAVIRUS

1.

Để phòng chống đại dịch lây lan, các nhà thờ trên khắp thế giới hiện nay đều hủy bỏ các cuộc tụ họp đông người, cho dù để tham dự thánh lễ bàn thờ, các ngày lễ trọng.

2.

Không được tham dự thánh lễ bàn thờ, đó là điều tôi đau xót. Nhưng tôi được an ủi, vì Chúa dạy tôi về thánh ý Chúa lúc này là hãy sống thánh lễ cuộc đời một cách tích cực hơn. Sống thánh lễ cuộc đời là hãy gặp Chúa Giêsu trên mọi ngả đường cuộc sống đầy khổ đau ngay tại lúc này.

3.

Ngay tại Việt Nam này, ngay chính lúc này, Chúa Giêsu đang chịu muôn vàn khổ đau để cứu các linh hồn. Đó là thánh lễ cuộc đời, mà Chúa Giêsu đang thực hiện.

4.

Chúa muốn tôi cũng hãy dùng tinh thần, tình cảm, để đi vào cuộc sống thực tế của đồng bào tôi, tại đây lúc này, để cùng với Chúa Giêsu mà cứu họ. Đó là thánh lễ cuộc đời. Tôi dâng đời tôi làm của lễ ở giữa đời. Cứu đời như thế cũng là cứu bản thân tôi.

5.

Theo tôi, sống thánh lễ cuộc đời cốt yếu là biết đau cái đau của đồng bào mình, biết khổ cái khổ của những người xung quanh mình, nhất là đối với những người túng nghèo, bệnh tật, già yếu, những người bị kỳ thị, bị ngược đãi, bị bỏ rơi.

6.

Được như vậy không phải là chuyện dễ. Phải có ơn Chúa. Mà để có ơn Chúa thì phải cầu nguyện.

7.

Lúc này, khi việc tập trung đang bị cấm, thì việc cầu nguyện rất cần được thực hiện riêng. Tôi cầu nguyện riêng, nhưng thực sư tôi cầu nguyện với Đức Mẹ, với thánh Giuse, với Chúa Thánh Thần, cùng vời Đức giáo hoàng và  tất cả Hội Thánh trên trời, dưới đất.

8.

Cầu nguyện riêng của tôi tập trung vào sám hối, xin ơn tha tội và giải cứu mọi người khỏi hỏa ngục đời này, nhất là hỏa ngục đời sau.

Hỏa ngục đời này là tình trạng cố tình đi theo Satan, sống tinh thần Satan là kiêu ngạo, lừa dối, ghen tương, hận thù, chia rẽ. Hỏa ngục đời sau là tình trạng phải xa Chúa mãi mãi đời đời.

9.

Khi cầu nguyện riêng, lúc này tôi cũng tha thiết xin Chúa thương giúp tôi mau mắn hiểu được thánh ý Chúa về những sáng kiến cần có, để sống thánh lễ cuộc đời một cách thiết thực trong tình hình cực kỳ nghiêm trọng này.

10.

Dừng lại ngay, hoặc bỏ đi ngay những công trình, mà trước đây coi là tốt, nhưng bây giờ coi là không thích hợp. Đó là sáng kiến cần.

11.

Bỏ đi ngay cách suy nghĩ trước đây coi là làm sáng danh Chúa, nhưng bây giờ thì không còn thích hợp. Đó là sáng kiến cần.

12.

Làm những việc tốt nhỏ và âm thầm, không cần di chuyển,  đó là sáng kiến cần. Nắm bắt ngay mọi cơ hội để phục vụ, đó là sáng kiến cần.

13.

Chọn những kinh nguyện, những bài hát sao cho thích hợp với thánh lễ cuộc đời trong diễn biến phức tạp hiện nay. Đó là sáng kiến cần.

14.

Sống thánh lễ cuộc đời là rất khó, nhất là lúc này. Do vậy, mấy ngày nay, tôi hay chọn cho tôi những bài hát xin Chúa xót thương tôi, vì tôi rất yếu đuối. Thí dụ bài “Xin thương đỡ nâng con” của Dao Kim. Xin phép ghi lại ở đây toàn văn bài đó:

“Xin thương đỡ nâng con suốt cuộc đời, vì ngoài Chúa con đâu có ai nương nhờ.

Chúa biết con đây bao yếu đuối. Đường đời muôn gian nguy giăng lối. Chúa là đường dẫn soi trên trần. Xin dắt dìu về ánh Thiên nhan.

Chúa biết tâm tư con héo úa. Ngày và đêm con kêu van Chúa.                                   

Chúa là nguồn sáng tươi hy vọng. Xin cứu hồn khỏi chốn hư vong.

Hãy giúp con kiên trung đoan hứa. Trọn đời con xin dâng hiến Chúa. Dưỡng nuôi con sống trong thánh tịnh. Kính tiến Người bài hát tôn vinh.”

15.

Đúng là chỉ được Chúa đỡ nâng từng giờ, từng phút, từng giây, tôi mới sống được thánh lễ cuộc đời.

Tôi không chối việc tôi đang mang trong mình vô vàn yếu đuối, rất nhiều lo sợ, rất nhiều khổ đau. Nhưng tôi phải thú nhận sự thực này: Chúa vẫn nâng đỡ tôi, do lòng xót thương của Chúa. Tôi tin chỉ Chúa mới cứu được chúng ta.

16.

Chia sẻ với anh chị em những gì Chúa đang làm cho tôi, đó là một bổn phận, nhất là lúc này, chúng ta cần được sống bên nhau, để cùng nhau đi về với Chúa.

17.

Tình hình đang biến chuyển từng giờ từng phút. Cho dù u ám đến đâu, vẫn có ánh sáng cứu độ. Đó là Chúa. Chúng ta cần tin chắc điều đó. Chúng ta cần sống niềm tin đó với lòng khiêm nhường phó thác.

Chúng ta sẽ sống như thánh lễ cuộc đời, chúng ta sẽ chết như thánh lễ cuộc đời. Nghĩa là sống trong Chúa, chết trong Chúa.

+ ĐGM. JB. Bùi Tuần

NẾU NGÀY MAI CON KHÔNG ĐI LỄ NỮA

Nếu ngày mai con không đi lễ nữa
Nơi thánh đường liệu Chúa có buồn không?
Chẳng còn tiếng hát ca hay nguyện lễ
Hàng ghế lặng, cả Cung Thánh buồn tênh...

Nếu ngày mai con không đi lễ nữa
Nỗi niềm này biết san sẻ cùng ai?
Từng nỗi buồn, sầu nặng gánh đôi vai
Từng hạnh phúc, từng thử thách trong đời...

Nếu ngày mai con không đi lễ nữa
Cả cõi lòng chợt khô héo nguồn ơn,
Thánh Thể Chúa giờ đây chẳng thể rước
Linh hồn này liệu có đủ đầy chăng?

Nếu ngày mai con không đi lễ nữa
Ơn gọi mình con vẫn giữ trong tim
Dùng lặng im mà thêm lòng xác tín
Lạy Chúa Trời, xin cho mãi trung kiên..

Nếu ngày mai con không đi lễ nữa
Lời Chúa sẽ là điều con suy gẫm
Chuỗi Mân Côi, con giữ mãi trong tay
Thánh Thể Thiêng (Liêng) con sửa soạn tâm hồn
Lễ từ xa con sốt sắng hiệp thông
Nhưng khao khát vẫn hoài chưa đầy thoả...

Nếu ngày mai con không đi lễ nữa
Chúa đừng lo, con sẽ mãi tin yêu
Con tín thác lời Thầy khuyên: “Đừng sợ”
Vì muôn đời Chúa vẫn trọn tình thương.

Ngọn Nến Nhỏ

ĐẠI DỊCH COVID-19 VỚI CÁI NHÌN TÂM LINH

Trần Mỹ Duyệt

“Tất cả là hồng ân”. Tôi muốn nhìn cơn đại dịch với cái nhìn tâm linh này. “And we know that God works all things together for the good of those who love Him, who are called according to His purpose - Chúng ta biết rằng, Thiên Chúa làm cho mọi sự để sinh lợi cho những kẻ được Ngài kêu gọi theo như ý Ngài định" (Rm 8: 28).

Nhiều người trong cơn hoảng loạn, lo lắng này đã tỏ ra mất hy vọng, mất niềm tin vào quan phòng, vào ngày mai. Họ hốt hoảng, chộp giật, ky cóp những gì mà họ nghĩ rằng sẽ giúp mình sống sót một ngày, một tuần, một tháng mà không cần quan tâm đến lẽ phải, luân lý, đạo đức và nhân cách. Từng đoàn người rồng rắn nối đuôi nhau vào các siêu thị hay các chợ thực phẩm khuân, vác tất cả những gì họ cho là cần cho mình mà không hề quan tâm đến nhu cầu của những người khác.

Liên tiếp trong những ngày này, tôi nhận được hàng tá thông tin liên tục qua email, facebook, messenger, cũng như nghe nhiều tin tức từ mọi phía về những lời tiên tri, những thông điệp đạo đức, những chương trình cầu nguyện để xin cho cơn đại dịch chóng qua. Có thông điệp được cho là từ trời cao mách bảo. Có thông điệp rút ra từ bí mật này bí mật khác tiên tri về những ngày đại họa này, bao gồm những thử thách kinh khủng nhân loại phải chịu, những hình phạt Thiên Chúa giáng xuống con người vì tội lỗi, và dĩ nhiên, cùng với những lời kêu gọi xám hối.

Người ta cứ tưởng Thượng Đế rảnh rỗi không có việc làm nên thỉnh thoảng tạo ra một scandal dọa dẫm con người cho vui chơi. Hoặc Ngài giống như ông chủ hẹp hòi, bủn xỉn, thấy bọn giai nhân làm biếng, ươn lười và bất tuân thì giáng xuống một đòn trừng phạt để cảnh cáo. 

Tôi không nghĩ Thiên Chúa hành động theo tâm địa hẹp hòi của con người trong biến cố Covid-19 này. Tại sao lại không nghĩ rằng chính con người vì ích kỷ, nhỏ nhen, và vì lòng độc ác đã tạo ra cho nhau những thử thách lớn lao như vậy, rồi đổ thừa cho Thiên Chúa, cho ma quỉ?

Theo tôi, trong trời đất có hai đối tượng thường luôn luôn bị oan mà không biết phải kêu ca, giãi bày như thế nào, đó là Satan và Chúa Trời. Tất cả những cái xui xẻo, đau khổ, bệnh tật, bất hạnh, và xấu xa là do Satan gây ra. Còn Thiên Chúa, nếu Ngài không gây ra những thứ ấy, thì cũng bất lực hoặc nhắm mắt làm ngơ.

Satan dĩ nhiên là xấu xa nên có đổ thừa cho hắn thì cũng không oan gì! Nhưng còn Thiên Chúa? Tại sao?

Ngài cũng bị oan, bị hiểu lầm. Khi mọi sự tốt đẹp, hạnh phúc, vui vẻ, thoải mái ít ai đến để chúc tụng và cảm ơn Ngài. Nhưng người ta lại không ngần ngại kêu van, xin xỏ đủ điều khi gặp những đau khổ, khó khăn, thử thách. Và nếu không được như ý thì quay lại trách cứ Ngài. Tâm lý vô ơn này, đến chính Chúa Giêsu cũng phải ngạc nhiên. Một nhóm 10 người phong cùi được Ngài cho khỏi, nhưng chỉ có một người trở lại cảm ơn Ngài. Quá sửng sốt, Ngài đã thốt lên: “Thế thì không phải cả 10 người được khỏi sao? Còn 9 người kia đâu sao không thấy trở lại mà cảm ơn Thiên Chúa?” (Lc 17:11-19).

Trong cơn đại dịch này rồi cũng sẽ xảy ra kết thúc tương tự. Theo khả năng khoa học và với sự tiến bộ của ngành y khoa, con người cũng sẽ tìm ra thuốc chích ngừa, thuốc trị được Covid-19. Như vậy, chỉ sau một thời gian không lâu nữa hy vọng cơn đại dịch sẽ được khống chế. Nó cũng bị thổi vào quá khứ, và người ta sẽ lại lo vui chơi, mua sắm, tái tạo, phục hồi kinh tế, thương mại, xã hội mà không còn nhớ đến những giây phút hoảng sợ, kinh hoàng, và những nạn nhân do nó gây ra. Họa may cũng có ít người ghi lại biến cố này với lời cảm ơn các chính phủ, các khoa học gia, các nhà phát minh, sáng chế, bào chế thuốc chủng, thuốc trị bệnh, những bác sỹ, y tá, y công trong các nhà thương, bệnh viện đã hy sinh chăm sóc cho các bệnh nhân. Một số ít thì nghĩ rằng do sốt sắng cầu nguyện mà bây giờ cơn đại dịch đã đi qua còn mình được sống sót…”. Nhưng cầu gì? Cầu với ai? Và ai là người đã ra tay xua tan bóng ma Covid-19?

Theo cái nhìn tâm linh, thì cơn đại dịch xảy ra cũng là do con người, nhưng nó cũng nằm trong thiên ý. Vì nếu “tất cả là hồng ân”, và nếu Thượng Đế an bài mọi sự trong thế giới này không ngoài mục đích đem lại tốt lành cho con người, thì câu hỏi là con người đã khám phá và đã học được gì qua biến cố này?

Con người không là gì cả, cuộc sống này không là gì cả, và sự hiện hữu của con người trên trái đất cũng không mang ý nghĩa gì cả, nếu như sau một chuỗi thời gian bôn ba, chộp giật, lo lắng, cất giữ để rồi phải xuôi tay, nhắm mắt vì một con siêu vi trùng như Covid-19! Và bài học thiết thực mà mỗi người cần phải học và rút ra qua biến cố này, cũng như các biến cố đã qua đi trên thế giới là “cái giá trị đích thật của cuộc sống”. Nó tùy thuộc ở chỗ ta đã làm gì để xây dựng cho mình, cho thế giới quanh mình thêm tốt đẹp hơn. Ở chỗ ta có biết ý thức được giá trị của sự cho đi, giá trị của tình thương cao cả?

Cũng qua cơn đại dịch dưới cái nhìn tâm linh, một học giả, và cũng là tác giả, nhà nghiên cứu, giáo dục và diễn giả quốc tế qua bài viết “Virút côrôna là một lời mời gọi trở về với Thiên Chúa” do Jos. VQK chuyển ngữ, phổ biến trên vietcatholic.net, 24 Mar 2020, trong đó ông đã viết:

“Cuộc khủng hoảng này có nguy cơ vượt ra ngoài cuộc khủng hoảng sức khỏe và làm suy giảm nền kinh tế (Mỹ). Vì thế chúng ta phải đặt nghi vấn vì lẽ gì mà Thiên Chúa lại bị thay thế, bị bỏ qua một bên và bị loại trừ. Đã đến lúc phải quay về với Thiên Chúa, bởi chỉ có một mình Người mới cứu chúng ta thoát khỏi thảm họa này.”

Trở về như thế nào? Theo ông:

“Trở về với Chúa không có nghĩa là dâng lên một lời cầu nguyện tượng trưng hoặc tổ chức một đám rước với hy vọng quay lại cuộc sống tội lỗi và những thú vui khôn lường. Thay vào đó, nó phải bao gồm lời cầu nguyện chân thành, hy sinh và đền tội như lời Đức Mẹ đã kêu gọi tại Fatima năm 1917.

Quay về với Thiên Chúa bao hàm một sự sửa đổi đời sống khi đương đầu với một thế giới thù ghét luật pháp Chúa và ngăn ngừa sự hủy diệt của nó. Điều đó có nghĩa là hành động như Giáo hội đã luôn luôn làm, theo công lý, khôn ngoan, bác ái, nhưng, trên hết, là với đức tin và lòng tin tưởng. Tất cả những phương dược này của Giáo hội, đầy tràn sự êm ái và có sức chữa lành, đều nằm trong tầm tay của các tín hữu.”

Tóm lại, trở về dưới cái nhìn thực hành tâm linh là:

“Trở về với Chúa không có nghĩa là chúng ta phủ nhận vai trò của chính phủ trong việc giải quyết các trường hợp khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng. Tuy nhiên, đức tin phải là thành phần chính yếu của bất kỳ giải pháp nào. Thiên Chúa đang hiện diện cùng chúng ta. Chúng ta hãy đặt niềm cậy trông vào Bí tích Thánh Thể, là sự hiện diện thực sự của Thiên Chúa trong thế giới và là Đấng đã dựng nên ta. Chúng ta cũng hãy khẩn cầu với Mẹ Thiên Chúa, là Đức Trinh Nữ Maria, Người là Sức khỏe của bệnh nhân và là Mẹ của Lòng thương xót.” [1]

Có lẽ nhiều người sẽ cho như vậy là quá lý thuyết, quá trìu tượng, quá thần thánh, và quá nặng nề về tôn giáo. Do đó, tôi muốn quân bình hóa bằng những suy tư của một người không mang nhãn hiệu học giả, nghiên cứu hay không nặng về tôn giáo. Một người có tiếng nói thực tế giữa những người giầu trên thế giới, nhưng theo tôi, lại là người giầu có trái tim, và có sự hiểu biết về tâm linh, Bill Gates:   

“Tôi là một người tin tưởng mạnh mẽ rằng có một mục đích tâm linh đằng sau mọi thứ xảy ra, cho dù đó là những gì chúng ta cho là tốt hay xấu. Khi tôi suy ngẫm về điều này, tôi muốn chia sẻ với bạn những gì tôi cảm thấy Coronavirus/Covid-19 thực sự đang làm với chúng ta:

– Nó nhắc nhở chúng ta về sức khỏe của mình quý giá biết bao và chúng ta đã đi quá xa như thế nào trong việc bỏ bê sức khỏe, thông qua việc ăn những thực phẩm được sản xuất nghèo dinh dưỡng, và uống nước bị ô nhiễm bởi lớp lớp hóa chất. Nếu chúng ta không chăm sóc sức khỏe, tất nhiên chúng ta sẽ bị bệnh.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta về sự ngắn ngủi của cuộc sống và về những gì quan trọng nhất chúng ta cần phải làm: đó là giúp đỡ lẫn nhau, đặc biệt là những người già hoặc bệnh tật. Mục đích của chúng ta không phải để mua giấy vệ sinh.

– Nó nhắc nhở chúng ta về xã hội vật chất của chúng ta đã trở nên như thế nào, và khi gặp khó khăn, chúng ta nhớ ra những thứ thiết yếu mà ta cần (thực phẩm, nước, thuốc) vốn trái ngược với những thứ xa xỉ mà đôi khi chúng ta đánh giá cao chúng một cách không cần thiết.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta về gia đình và mái ấm gia đình quan trọng như thế nào và chúng ta đã bỏ bê điều này đến mức nào. Nó buộc chúng ta phải quay trở lại nhà của mình để chúng ta có thể xây dựng lại cuộc sống bên tổ ấm của mình và củng cố đơn vị gia đình mình.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta rằng sau mỗi khó khăn, luôn có sự dễ dàng. Cuộc sống là theo chu kỳ, và đây chỉ là một giai đoạn trong chu kỳ tuyệt vời này. Chúng ta không cần phải hoảng sợ; điều này cũng sẽ qua.

Trong khi nhiều người coi virus Corona/Covid-19 là một thảm họa lớn, tôi thích xem nó như là một sửa chữa tuyệt vời. 

Nó được gửi để nhắc nhở chúng ta về những bài học quan trọng mà chúng ta dường như đã quên và tùy vào mình mà ta có học được chúng hay không!” [2]

Riêng bạn, bạn nghĩ sao? Bạn có muốn chia sẻ tầm nhìn này với John Horvat II hay Bill Gates không? Vì, “Tất cả là hồng ân”.

--------------------------------------------

1. Return To OrderThe Coronavirus Is a Call to Return to God

John Horvat II là một học giả, nhà nghiên cứu, giáo dục và diễn giả quốc tế. Ông là tác giả cuốn Return to Order. Ông hiện là Phó Chủ tịch của American Society for the Defense of Tradition, Family and Property.

2. https://coronavirusnewslive.com/coronavirus/bill-gates-says-coronavirus-reminds-us-we-are-all-equal-in-powerful-open-letter-the-sun/ Bản dịch Saigon Nhỏ)

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.