Toàn văn sứ điệp Phục Sinh 2020

13-04-2020 160 lượt xem

Lúc 11h00 (giờ Rôma) ngày 12/04, ĐTC Phanxicô dâng Thánh Lễ Chúa Nhật Phục Sinh. Sau Thánh Lễ, Đức Thánh Cha đọc sứ điệp Phục Sinh và ban phép lành toàn xá urbi et orbi (cho Rôma và toàn thế giới). Ban Biên tập xin gởi đến quý độc giả toàn văn sứ điệp.

‘Chớ gì Chúa Kitô, Người đã chiến thắng sự chết và mở ra cho chúng ta con đường cứu chuộc muôn đời, đẩy lui bóng tối của nhân loại đau khổ và dẫn đưa chúng ta vào ánh sáng vinh quang hôm nay của Người, một ngày không bao giờ tận cùng’.

LỄ CHÚA NHẬT PHỤC SINH TẠI VATICAN

April 12,2020 hồi 12:37

Anh chị em thân mến, 

Chúc Mừng Chúa Phục Sinh!

Hôm nay, lời tuyên bố của Giáo Hội đã vang vọng trên khắp thế giới; “Chúa Giêsu Kitô đã Sống Lại!”

Như một ngọn lửa mới, Tin Mừng này bùng cháy lên trong đêm, một đêm mà cả thế giới đang phải đối diện với những thách đố lịch sử và bị tràn ngập bởi đại dịch đang thách thức trầm trọng toàn thể gia đình nhân loại. Trong đêm nay, tiếng nói của Giáo Hội vang lên: “Chúa Kitô, hy vọng của tôi, đã phục sinh!”

Đây là một “sự lây lan” khác biệt, một sứ điệp được truyền đi từ trái tim này tới trái tim kia – cho từng trái tim đang chờ đợi Tin Mừng này. Đó là sự lây lan của hy vọng: “Chúa Kitô, hy vọng của tôi, đã sống lại!” Đây không phải là một mô thức ảo để che dấu vấn đề. Không phải vậy, sự phục sinh của Chúa Kitô không phải vậy. Nó là một chiến thắng của tình yêu trên tội lỗi tận căn gốc, một chiến thắng không “bỏ qua” đau khổ và sự chết, nhưng đi xuyên suốt chúng, mở ra một con đường mới, biến tội lỗi thành thiện ích. Đây chính là dấu ấn duy nhất của quyền lực Thiên Chúa.

Chúa sống lại cũng chính là Chúa bị đóng đinh vào thập giá, không phải là ai khác. Trong thân xác vinh quang của Chúa vẫn còn in dấu những vết thương không thể xóa tẩy được. Những vết thương đã trở thành cửa sổ của hy vọng. Chúng ta hãy hướng mắt nhìn lên Người xin Người chữa lành những vết thương của nhân loại đau khổ. 

Hôm nay, tâm trí tôi hướng về những người ỡ địa danh đầu tiên, đã trực tiếp bị ảnh hưởng bởi coronavirus: những người đau yếu, những người đã chết và những thành viên gia đình họ đang than khóc vì mất người thân yêu, những người mà, một số trường hợp, họ không thể nói được lời biệt ly cuối cùng. Chớ gì Chúa sự sống chào đón những người đã ra đi này vào vương quốc, an ủi họ và ban hy vọng cho những người còn đang chịu đau khổ, nhất là những người già và những người đơn côi. Xin Chúa đừng bao giờ rút lại lời an ủi và không giúp đỡ những người đang cực kỳ khốn khổ như những người làm việc trong các viện dưỡng lão hay sống trong các nhà tù. Đối với nhiều người, lễ Phục Sinh này là một ngày lễ quạnh hưu giữa những buồn phiền và cực kỳ đau thương do nạn đại dịch là căn nguyên tạo cảnh đau khổ từ thể xác đến những khó khăn kinh tế.

Bệnh này không chỉ làm cho chúng ta không được gần gũi nhau mà còn không có được an ủi do những bí tích, đặc biệt phép Mình Thánh Chúa và phép Hòa Giải. Ở nhiều nước người ta còn không thể đến được với những bí tích ấy, nhưng Chúa đã không để chúng ta phải cô đơn! Nhờ hiệp nhất trong cầu nguyện, chúng ta đã vượt thoát khỏi những khó khăn đó vì có Chúa đặt tay lên chúng ta (Tv 138:5), bảo đảm chắc chắn cho chúng ta: Đừng có sợ, “Ta đã sống lại và Ta đang ở với các con!” (Sách lễ Rôma, Ca Nhập Lễ, Lễ Phục Sinh).

Chớ gì Chúa Giêsu, Đấng Vượt Qua, ban sức mạnh và hy vọng cho các bác sĩ, y tá là những người đã là chứng nhân của săn sóc và tình yêu đối với những người anh chị em láng giếng, đến độ kiệt lực, dám hy sinh cả chính sức khỏe của họ. Chúng ta biết ơn và yêu thương họ, tất cả những người làm việc một cách khéo léo để bảo đảm cho những công tác chính cần thiết cho xã hội dân sự. Chúng ta cũng cảm ơn và yêu mến những nhân viên công lực và quân đội hiện đang giúp đỡ, làm nhẹ bớt những gánh nặng khó khăn và đau khổ tại nhiều quốc gia.

Trong những tuần lễ này, cuộc sống của hàng riệu người dân đã bất thần bị thay đổi. Đối với nhiều người, ở tại nhà là cơ hội để suy tư, để thoát khỏi những giây phút cuồng điên của cuộc sống, được ở gần người yêu và vui hưởng cùng con cháu và ông bà. Tuy nhiên, đối với nhiều người, đây lại là thời gian buồn lo về một tương lai không chắc chắn, về việc làm và những hậu quả của cơn khủng hoảng hiện tại. Tôi khuyến khích những vị lãnh đạo, những chính trị gia hãy làm việc tích cực cho công ích, cung cấp những phương tiện và những nhu cầu cần thiết để giúp mọi người khả dĩ có thể sống một cuộc sống có đủ nhân cách và, khi cơ hội cho phép, có thể giúp họ trở lại sinh hoạt bình tường trong cuộc sống hàng ngày của họ.

Lác này không phải là lúc dửng dưng vô cảm, bởi vì toàn thế giới đang đau khổ và cần phải đoàn kết, hiệp nhất để đối đầu với cơn đại dịch. Chớ gì Chúa Giêsu Phục Sinh ban hy vọng cho tất cả mọi người nghèo khó, cho những người đang sống bên lề xã hội, cho những người tỵ nạn và vô gia cư. Chớ gì họ không bị bỏ quên, là những người khốn khổ nhất trong những anh chị em của chúng ta hiện đang sống trong những thị trấn và bên lề cuộc sống của mọi ngóc ngách trên khắp thế giới. Chúng ta hãy đảm bảo cho họ không thiếu những nhu cầu căn bản thiết yếu (tất cả những thứ mà hiện tại rất khó kiếm vì các cửa hàng nhỏ đều phải đóng cửa), như thuốc và đặc biệt những thứ cần thiết cho nhu cầu sức khỏe. Vì tình trạng hiện tại, mong rằng những lệnh cấm / phong tỏa trên toàn thế giới được nới lỏng, bởi vì những biện pháp này sẽ gây khó khăn cho những quốc gia bị áp đặt lại cần phải trợ giúp đầy đủ cho công dân của họ. Và mong rằng tất cả mọi quốc gia bị đặt trong tình trạng này có được mọi nhu cầu tốt nhất trong lúc thiếu thốn, nếu không muốn nói là tha nợ cho những quốc gia nghèo đói nhất ấy.

Đây không phải là lúc ích kỷ, bởi vì thách thức mà chúng ta đang đối diện là mọi người phải cùng nhau chia sẻ đồng đều không phân biệt. Trong số những miền trên toàn thế giới bị ảnh hưởng bởi đại dịch, tôi đặc biệt nghĩ đến Âu châu. Sau thế chiến II, lục địa mến yêu này đã chỗi dậy được là nhờ có tinh thần đoàn kết giúp nó vượt qua những xung đột ở quá khứ. Nó cấp thiết hơn bao giờ hết, nhất là trong hoàn cảnh hiện tại, những tranh chấp này không lấy lại được sức mạnh nhưng lại nhận ra được mình là một phần tử của một đại gia đình, cần phải giúp đỡ nhau. Liên Hiệp Âu Châu hiện đang phải đối đầu với một thách thức lịch sử sẽ ảnh hưởng không những tương lai của mình mà của cả thế giới. Chúng ta đừng để mất cơ hội làm chứng cho tình đoàn kết bằng một giải pháp đổi mới. Chỉ có cách thay đổi, vất bỏ tính ích kỷ vì tư lợi và đam mê trở lại quá khứ bất chấp những tổn thương ghê gớm cho cuộc chung sống hòa bình và phát triển của những thế hệ mai sau.

Lúc này không phải là lúc chia rẽ. Chớ gì Chúa Kitô, Vua hòa bình của chúng ta soi sáng cho tất cả những ai có trách nhiệm về những xung đột, hãy can đảm yểm trợ lời kêu gọi ngưng chiến ngay trên mọi miền thế giới. Lúc này không phải là lúc tiếp tục chế tạo và buôn bán khí giới, tiêu những món tiền khổng lồ đáng lẽ dùng để săn sóc, cứu mạng sống của những người khác. Mong rằng đây là thời gian cuối cùng kết thúc cuộc chiến lâu dài đã từng gây đổ máu quá nhiều ở Syria, những tranh chấp ở Yêmen và thù nghịch ở Iraq và Libăng. Mong rằng đây là lúc dân Israel và Palestines nối lại cuộc đối thoại để tìm kiếm một giải pháp lâu dài và bền vững để hai bên có thể sống chung hòa bình. Mong rằng nỗi thống khổ của người dân sống ở phía Đông Ukrain đến lúc chấm dứt. Mong rằng những cuộc khủng bố vào những người dân vô tội ở những xứ Phi Châu cũng đi đến kết thúc.

Đây không phải là thời kỳ bỏ qua. Cuộc khủng khoảng mà chúng ta đang phải đối diện không làm chúng ta quên đi nhiều khủng khoảng khác đã gây đau thương cho quá nhiều dân tộc. Chớ gì Chúa sự sống ở sát cạnh những dân tộc châu Á và Phi châu là những dân tộc đang phải trải nhiệm những khủng khoảng về nhân đạo, như vùng Cabo Delgado ở phía Bắc Mozambique. Chớ gì Chúa sưởi ấm tâm hồn những người tỵ nạn phải di dời vì chiến tranh, hạn hán và đói kém. Chớ gì Chúa ban ơn che chở cho những di dân, người tỵ nạn và rất nhiều trẻ em hiện đang sống trong những điều kiện vô cùng cơ cực, nhất là ở Libia và biên giới giữa Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ. Tại Venezuala, chớ gì Chúa ban cho những giải pháp cấp kỳ và cụ thể để có những trợ giúp quốc tế cho dân chúng đang đau khổ vì tình trạng sức khoẻ, kinh tế xã hội và chính trị quá thảm thương hiện nay.

Anh chị em thân mến,

Dửng dưng, vô cảm, ích kỷ, chia rẽ và quên lãng không phải là những từ mà chúng ta muốn nghe trong thời gian này. Chúng ta muốn tẩy chay chúng đến muôn đời! Chúng có vẻ thắng thế khi mà chúng ta sợ hãi và cảnh chết chóc lan tràn chung quanh ta, nghĩa là chúng ta không để cho Chúa Giêsu khải hoàn trong tâm hồn và cuộc sống của chúng ta.

Xin Chúa Kitô là Đấng đã đánh bại tử thần và mở ra cho chúng ta con đường cứu chuộc muôn đời, phá tan bóng tối của loài người đau khổ và dẫn đưa chúng ta tới ánh sáng của ngày chiến thắng hôm nay của Chúa, một ngày không bao giờ tận cùng.

+ PHANXICÔ

Vatican April 12, 2020 - 12:53

Biên dịch: Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD

Theo Zenit, Bản Anh Ngữ của Deborah Castellano Dubov, bản gốc tiếng Ý

Nguồn: www.cabriniworld.org/holy-fathers-urbi-et-orbi-blessing-this-easter-from...

******

Toàn văn bài giảng Lễ Vọng Phục Sinh của ĐTC Phanxicô

Vào lúc 21g00 (giờ Rôma) thứ Bảy Tuần Thánh 11/4/2020, Đức Thánh Cha đã chủ sự lễ vọng Phục Sinh trong Đền Thờ Thánh Phêrô. Vatican News Tiếng Việt xin gởi đến quý độc giả toàn văn bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô.

Chuyển dịch: Khắc Bá, SJ - CTV Vatican News

Pope Francis says gay priests, nuns who aren't celibate should ...

Sau ngày Sabbath (Mt 28:1), những người phụ nữ đã đi đến ngôi mộ. Đây là cách Tin Mừng của Đêm Vọng thánh thiêng này bắt đầu: với ngày Sa-bát. Trong Tam Nhật Thánh, chúng ta thường có xu hướng bỏ qua ngày này bởi ta đang háo hức chờ đợi bước chuyển từ mầu nhiệm Thánh Giá của ngày Thứ Sáu sang lời hoan ca Alleluia của Chúa Nhật Phục Sinh. Tuy nhiên, năm nay, chúng ta đang trải nghiệm, hơn bao giờ hết, sự im lặng lớn lao của Thứ Bảy Thánh. Chúng ta có thể tưởng tượng mình ở vị trí của những phụ nữ vào ngày đó. Giống như chúng ta bây giờ, trước mắt họ là một thảm cảnh đau thương, một bi kịch xảy ra quá bất ngờ. Họ đã nhìn thấy sự chết và nó đè nặng lên trái tim họ. Nỗi đau xen lẫn nỗi sợ hãi: liệu họ có chịu chung số phận với Thầy mình? Rồi sau đó là nỗi sợ về viễn tượng tương lai và tất cả những gì cần phải được xây dựng lại. Một ký ức đau đớn, một niềm hy vọng bị cắt cụt. Giống như chúng ta bây giờ, đối với họ, đó là giờ phút đen tối nhất.

Tuy nhiên, trong tình huống này, những người phụ nữ không cho phép mình bị tê liệt. Họ không chịu khuất phục trước sự ảm đạm của đau khổ và tiếc nuối; họ không tự thu mình lại, hay trốn chạy khỏi thực tại. Họ đang làm một việc rất đơn sơ nhưng lại phi thường: chuẩn bị các hương liệu ở nhà để xức xác Chúa Giê-su. Họ không ngừng yêu thương; từ trong đêm tối của cõi lòng, họ thắp lên một ngọn lửa thương xót. Mẹ Maria của chúng ta đã trải qua ngày Thứ Bảy đó. Đó là ngày xứng đáng dành để tôn vinh mẹ, trong tâm tình nguyện cầu và hy vọng. Mẹ đã đáp lại nỗi buồn bằng niềm tin vào Thiên Chúa. Những người phụ nữ này không thể ngờ được rằng, từ trong bóng tối của ngày Sa-bát đó, chính họ đang thực hiện những sự chuẩn bị cho“Bình minh của ngày thứ nhất trong tuần”, ngày sẽ thay đổi lịch sử. Như hạt giống bị chôn vùi trong lòng đất, Đức Giêsu chuẩn bị làm cho đời sống mới được nở hoa trong thế giới này; và những người phụ nữ đó, bằng lời cầu nguyện và tình yêu, đã giúp tạo nên đoá hoa hy vọng đó. Trong những ngày buồn thảm này, có biết bao người cũng đã và đang làm những điều mà những phụ nữ kia đã thực hiện, đó là gieo hạt mầm hy vọng, với những cử chỉ bé nhỏ của lòng quan tâm, của tình thường và lời cầu nguyện.

Rạng sáng, những người phụ nữ đi đến ngôi mộ. Thiên thần nói với họ: “Đừng sợ. Ngài không ở đây; vì Ngài đã sống lại”(câu 5-6). Họ nghe thấy những lời của sự sống ngay cả khi họ đang đứng trước một ngôi mộ… Và sau đó họ gặp Đức Giê-su, đấng ban tặng tất mọi niềm hy vọng, Đấng xác chuẩn thông điệp và nói: “Đừng sợ”(câu 10). Đừng sợ, đừng lui bước trước sợ hãi: Đây là thông điệp của hy vọng. Nó được gửi đến chúng ta hôm nay. Đây là những lời mà Thiên Chúa lặp lại với chúng ta ngay trong đêm nay.

Đêm nay, chúng ta được trao một quyền cơ bản mà không bao giờ bị lấy mất: quyền hy vọng. Đó là niềm hy vọng hy sống động và mới mẻ đến từ Thiên Chúa. Đó không phải là thứ lạc quan tếu; nó không phải là một cái vỗ nhẹ vào lưng hay một lời khích lệ trống rỗng. Đó là một món quà từ thiên đường, thứ mà chúng ta không thể tự mình kiếm được. Trong những tuần này, chúng ta đã lặp đi lặp lại rằng ‘tất cả sẽ ổn thôi’. Đó là những lời nói bén rễ từ nét đẹp nhân bản và thúc đẩy những câu khích lệ nổi lên từ cõi lòng chúng ta. Nhưng khi ngày tháng trôi qua và nỗi sợ hãi tăng lên, ngay cả niềm hy vọng táo bạo nhất cũng có thể tan biến. Niềm hy vọng của Đức Giê-su mang lại thì rất khác. Ngài gieo vào lòng chúng ta niềm tin rằng Thiên Chúa có thể biến mọi thứ trở nên tốt lành, vì chưng ngay cả từ ngôi mộ Ngài cũng đã mang lại sự sống.

Ngôi mộ là nơi không ai bước vào. Nhưng Chúa Giêsu trỗi dậy vì chúng ta; Ngài đã sống lại cho chúng ta, để mang lại sự sống từ nơi của sự chết, để khởi đầu một lịch sử mới ở chính nơi bị chèn bởi tảng đá. Đấng đã lăn hòn đá bịt kín lối vào ngôi mộ cũng có thể loại bỏ những viên đá trong trái tim chúng ta. Vì vậy, chúng ta đừng nhụt chí; chúng ta đừng đặt tảng đá chắn mất niềm hy vọng. Chúng ta có thể và phải hy vọng vì Thiên Chúa là Đấng thành tín. Ngài không bỏ rơi chúng ta; Ngài đã viếng thăm ta và đã bước vào những cảnh huống đau thương, thống khổ và chết chóc của chúng ta. Ánh sáng của Ngài xua tan bóng tối của ngôi mộ; hôm nay Ngài muốn ánh sáng đó xuyên qua cả những góc tối nhất trong cuộc sống chúng ta. Thưa quý anh chị em, ngay cả khi chúng ta đã chôn vùi niềm hy vọng trong trái tim mình, chúng ta cũng đừng từ bỏ, vì Thiên Chúa vẫn luôn lớn hơn. Bóng tối và sự chết không có lời cuối cùng. Hãy mạnh mẽ lên, vì với Chúa không có gì là hư mất!

Lòng can đảm. Đây là một cụm từ thường được Chúa Giêsu nói trong Tin Mừng. Chỉ một lần những người khác dùng cụm từ này để khích một người đang cần giúp đỡ: Hãy can đảm đứng dậy, Ngài đang gọi anh đó! (Mc 10:49). Chính Người, Đấng Phục Sinh, đã nâng chúng ta lên trong những lúc cần thiết. Trên hành trình cuộc sống, nếu ta cảm thấy yếu đuối, mỏng dòn, hoặc sa ngã, xin đừng sợ, Thiên Chúa sẽ đưa tay giúp đỡ và nói với ta: “Dũng cảm lên!”. Tựa như Don Abbondio (trong tiểu thuyết của Manzoni), chúng ta cũng có thể nói “can đảm chẳng phải là điều gì bạn có thể tự trao cho mình”(I Promessi Sposi, XXV). Đúng, ta không thể tặng nó cho chính mình, nhưng ta có thể nhận nó như một món quà. Tất cả những gì ta phải làm là mở lòng cầu nguyện và nhẹ nhàng lăn đi tảng đá chặn lối vào trái tim của ta để ánh sáng của Chúa Giê-su có thể rọi vào. Ta chỉ cần kêu cầu Ngài: “lạy Chúa Giêsu, hãy đến với con giữa nỗi sợ hãi này, và nói với con rằng: Hãy can đảm!”Có Ngài, ôi lạy Chúa, chúng con sẽ chịu thử thách nhưng không bị lung lay. Và, dù cho bất cứ nỗi buồn nào, chúng con sẽ được củng cố trong hy vọng, vì có Ngài, thập giá cũng dẫn đến sự phục sinh, bởi Ngài ở cùng chúng con trong màn đêm u tối; Ngài chính là sự vững vàng giữa những điều không chắc chắn của chúng con; Ngài là lời nói phát ra trong cơn thinh lặng của chúng con; và không gì có thể lấy đi tình yêu Ngài dành cho chúng con.

Đây là sứ điệp Phục Sinh, sứ điệp của hy vọng. Sứ điệp này chứa một phần nữa, đó là sứ mạng được sai đi. Đức Giê-se bảo các phụ nữ:“Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê”(Mt 28:10). Thiên thần đã báo trước: “Người đi Ga-li-lê trước các ông”(Câu 7). Chúa đi trước chúng ta. Thật đáng khích lệ khi biết rằng Ngài đi trước chúng ta trong cuộc sống và trong cái chết; Ngài đến Galilê trước chúng ta. Với Đức Giê-su và các môn đệ, nơi này gợi nhớ tới cuộc sống hàng ngày, tới gia đình và công việc. Chúa Giêsu muốn chúng ta mang lại hy vọng ở đó, cho cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Đối với các môn đệ, Galilê cũng là nơi đáng nhớ, vì đó là nơi đầu tiên họ được kêu gọi. Trở về Galilê có nghĩa là nhớ rằng chúng ta đã được Thiên Chúa yêu thương và kêu gọi. Chúng ta cần tiếp tục cuộc hành trình, nhắc nhở bản thân rằng chúng ta được sinh ra và tái sinh nhờ một lời mời gọi được trao tặng nhưng không cho chúng ta vì tình yêu. Đây luôn là điểm mà chúng ta luôn có thể làm mới lại, đặc biệt là trong thời kỳ khủng hoảng và thử thách.

Nhưng còn hơn thế nữa. Galilê là khu vực xa nhất tính từ chỗ họ đang ở, tức từ Jerusalem. Và không chỉ về mặt địa lý. Galilê cũng là nơi cách xa sự thánh thiêng của Thành Thánh nhất. Đó là khu vực của những người thuộc các tôn giáo khác nhau sinh sống: đó là “Galilee của Dân Ngoại” (Mt 4:15). Chúa Giêsu sai họ đến đó và yêu cầu họ bắt đầu lại từ đó. Điều này nói gì với chúng ta? Nó nói rằng thông điệp hy vọng không nên bị giới hạn vào những chốn thánh thiêng của riêng chúng ta, mà cần được mang đến cho mọi người. Bởi vì tất cả mọi người đang cần sự trấn an, và nếu chúng ta, những người đã chạm được vào “Lời của sự sống”(1Ga 1: 1), không trao ban sự trấn an đó thì ai sẽ làm thay? Đẹp biết bao khi trở thành những Kitô hữu mang đến sự an ủi, trở thành người mang vác gánh nặng của người khác, và thành người khích lệ: đó là những sứ giả của sự sống trong thời điểm chết chóc! Ước gì chúng ta có thể mang lời ca sự sống đến mọi thứ‘Galilee’, mọi khu vực của gia đình nhân loại mà tất cả chúng ta thuộc về và là một phần của chúng ta, vì tất cả chúng ta đều là anh chị em. Chúng ta hãy làm cho những kêu gào của sự chết phải im lặng; cho mọi thứ chiến tranh phải dừng lại! Ước gì chúng ta có thể ngừng sản xuất và buôn bán vũ khí, vì chúng ta cần lương thực chứ không phải súng ống! Hãy kết thúc việc phá thai và giết hại người vô tội. Ước gì trái tim của những người dư dả có đủ sự cởi mở để trao ban các nhu cầu thiết yếu vào những đôi tay trống trơn của người nghèo.

Sau hết, những phụ nữ đó đã níu giữ chân Chúa Giê-su (Mt 28: 9). Đó là đôi chân đã đi rất xa để gặp gỡ chúng ta: đến tận mức đi vào và trỗi dậy từ ngôi mộ. Những phụ nữ ôm lấy đôi chân đã giẫm đạp cái chết và đã mở ra con đường hy vọng. Hôm nay, như những người lữ hành tìm kiếm hy vọng, chúng con muốn bám vào Ngài, lạy Đức Giê-su Phục Sinh! Chúng con quay lưng với cái chết và mở rộng trái tim cho Ngài, vì chính Ngài là Sự Sống.

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.