Câu Chuyện Của Mẹ Antonia, Nữ Tu Từng Hai Lần Ly Hôn.

18-11-2020 812 lượt xem

Có thể nào một phụ nữ Công giáo kết hôn rồi ly dị hai lần, sinh tám mặt con với hai người đàn ông khác nhau, trở thành nữ tu và cuối cùng là thành lập một dòng tu hay không?

Câu trả lời là Có!

Thật vậy, chính người phụ nữ này, trong Ngày của Mẹ 1990, đã một mình bước lên những bậc cấp để tặng quà cho Đức Gioan Phaolô II trong thánh lễ nhân chuyến tông du Mexico, và đổi lại, bà được ngài chúc lành. Sau đó, với bàn tay Chúa, mọi sự đều có thể.

Người phụ nữ này là Mẹ Antonia Brenner, thường được mọi người biết đến như “Thiên thần Nhà tù” của nhà tù La Mesa. Mẹ Antonia chết cách đây ba năm, ngày 17-10-2013. Tôi tin lịch sử sẽ cho thấy đây là một trong những người phụ nữ vĩ đại nhất thế giới Công giáo ở nửa sau thế kỷ XX và đầu thế kỷ XXI.

Mary Clark sinh tại Beverly Hills, ngày 01-12-1926. Bố của cô là Joe Clarke, một thương gia thành đạt và các chị em cô lớn lên với những buổi tiệc hào nhoáng của thế giới điện ảnh. Hàng xóm của họ là những ngôi sao Hollywood như William Powell, Hedy Lamarr và John Barrymore.

Joe Clarke có một tình yêu sâu sắc dành cho mọi người. Dù cuộc sống gia đình giàu sang đến mức nào, ông vẫn nhất quyết dạy con cái mình luôn biết giúp đỡ những người kém may mắn hơn. Khao khát giúp đỡ người khác lớn lên trong Mary và sẽ đến hồi bừng nở, Tuy nhiên, trước khi bừng nở, Mary đã đi con đường vòng của cuộc sống.

Cô kết hôn lúc 18 tuổi, và có ba mặt con, đứa con đầu mất không lâu sau khi sinh ra. Nhưng rồi hai người ly dị. Khi ly hôn là Mary thấy mình xa rời với nền giáo dục Công giáo của mình. Cô lại kết hôn lần nữa, theo nghi thức dân sự ở Las Vegas, với ông Carl Brener. Cô và Carl có thêm năm mặt con, nhưng cuối cùng cuộc hôn nhân này cũng kết thúc bằng việc ly dị.

Dù thế, Thiên Chúa “vẽ đường thẳng bằng những đường con” và có vẻ Thần Khí đã dõi theo Mary Clarke suốt cuộc đời bà. Ngài tiếp thêm ơn sức cho con gái mình.

Mary ngày càng dấn thân vào các việc nhân đạo. Năm 1965, bà gặp cha Henry Vetter. Cha đưa bà theo trong những chuyến phân phát thực phẩm, thuốc men và áo quần cho các tù nhân ở Nhà tù La Mesa ở Tijuana. Cảnh ngộ của các tù nhân ở La Mesa, nhà tù được xem là tồi tệ nhất Mexico, đã tác động sâu sắc đến bà, và càng ngày tình cảm thông và yêu thương người lân cận của bà càng tập trung vào những con người này. Họ trở nên chuyên trách, việc mục vụ, và mục đích sống của bà.

Mary dành 10 năm đi đi về về Nhà tù La Mesa, đem những nhu yếu phẩm đến cho các tù nhân, nhưng có lẽ còn hơn thế, là bà đem tình yêu và lòng thương xót đến với họ. Các tù nhân, cả nam và nữ, ngày càng ngóng đợi ngày bà viếng thăm. Họ gọi bà là “La Mama.” Giám đốc nhà tù còn sắp xếp cho bà một chỗ để nghỉ lại.

Mary lấy tên mới là Antonia (lấy theo linh sư của bà là cha Anthony Bowers) và trở thành Mẹ Antonia. Bà tự may một bộ áo dòng, mặc vào và đến gặp Giám mục Leo Maher của San Diego. Bà quỳ gối và kể cho ngài nghe câu chuyện đời mình. Giám mục Leo biết rõ về bà, và chúc lành cho bà, phê chuẩn việc mục vụ của bà, mà bây giờ đã trở thành một nữ tu.

Sơ Antonia lập một Dòng mới, là Các Nữ tử Giờ thứ Mười một, một Dòng nữ cho các phụ nữ từ 45 tuổi trở lên muốn phục vụ những người ít may mắn hơn. Ngoài Giám mục Leo Maher, Sơ còn được Giám mục Juan Jesus Posadas của Tijuana chúc lành. Sơ đã được hai giám mục ở hai nước khác nhau phê chuẩn cho việc mục vụ của mình.

Sau khi con cái đã lớn, Mary cho đi hết tài sản của mình, rời nhà mình ở Ventura mà thẳng tiến đến Nhà tù La Mesa. Giám đốc cho phép Sơ sống luôn ở đó. Nhà mới của Sơ là một gian phòng 3mx3m trong khu nữ của nhà tù. Sơ sống như mọi phạm nhân khác, ngủ trong những buồng giam bằng bê tông, chỉ có thức ăn nhà tù và nước lã. Đồ đạc trong phòng Sơ chỉ có một cây Thánh giá trên tường, một quyển Kinh Thánh, một từ điển tiếng Tây Ban Nha và một chiếc giường nhà tù cứng ngắc. Buổi sáng, Sơ xếp hàng điểm danh với các tù nhân. Và nơi đây là nhà của Sơ Antonia trong suốt 32 năm tiếp theo.

“La Mama” còn được mọi người gọi là “Thiên thần Nhà tù.” Sơ tự nhiên đi lại giữ những kẻ bán ma túy, trộm cướp, giết người, hiếp dâm, và đủ loại tội phạm khác, mà sờ má họ và dâng lời cầu nguyện. Trong nhà tù đó, có những dạng người hung bạo và tuyệt vọng nhất. Nhưng Sơ vui vẻ đi dạo với họ, an ủi họ, lau nước mắt và ở bên họ trong giờ hấp hối. Sơ còn một tay ngăn chặn một vụ bạo loạn trong nhà tù.

Câu Chuyện Của Mẹ Antonia, Nữ Tu Từng Hai Lần Ly Hôn.

Mẹ Antonia thật sự thấy gương mặt Chúa Kitô trong mỗi tù nhân mà mẹ gặp, và đã cho họ thấy lòng thương xót và tình yêu thương. Có lý do nào khác để những tội phạm ngoan cố, những người chưa từng yêu hay từng được yêu, gọi một người phụ nữ bé xíu là “Mẹ” chứ?

Tôi tin là rồi một ngày Mẹ Antonia sẽ được Giáo hội tuyên thánh. Mẹ là mẫu gương cho mỗi người chúng ta, là hình mẫu của “yêu người lân cận” dù cho họ là ai đi nữa. Cuộc sống của mẹ đã cho chúng ta thấy dù chúng ta là ai, như thế nào, đã từng làm gì, thì Thiên Chúa vẫn luôn luôn kêu gọi chúng ta.

Mẹ Antonia, xin cầu cho chúng con, nhất là trong Năm Lòng thương xót này.

Larry Peterson

J. B. Thái Hòa chuyển ngữ từ https://aleteia.org

Bốn cụm từ về Chúa Giêsu mà bạn không bao giờ nên nói với con mình

Chúng ta nói những từ ấy mà không suy nghĩ, nhưng đôi khi những gì chúng ta nói có thể đẩy con chúng ta dần dần xa Chúa. 

Như cô bé Anna nói trong cuốn sách Mister God, This Is Anna, (Thưa Ông Chúa, cháu là Anna đây) chúng ta có thể đặt Chúa vào những chiếc hộp nhỏ. Chúng ta thường giới thiệu cho trẻ em về một vị Chúa “hữu ích”, chẳng hạn như một người phát thưởng, một người làm phép lạ, một người giải thích được mọi chuyện, hoặc thậm chí là một ông ba bị (ông kẹ). Những cụm từ như vậy có thể ảnh hưởng đến con cái chúng ta mãi mãi. Dưới đây là một vài ví dụ về các câu cần tránh sử dụng. 

1.  Tránh thường gọi Chúa Giêsu là “bé nhỏ”

Thực ra không sai khi nói về “Chúa Giêsu bé nhỏ” vì Chúa Giêsu đã được làm người và trước tiên, một cách tự nhiên, là một đứa trẻ nhỏ. Tuy nhiên, không phải là một ý kiến ​​hay khi thường gọi Ngài như vậy bởi vì đối với đứa trẻ, Chúa Giêsu sẽ chỉ là “Chúa Giêsu bé nhỏ”, Hài nhi Giêsu trong cảnh Chúa giáng sinh, hoặc ngôi nhà ở Nazareth. Ngài sẽ trở thành “Chúa Giêsu bé nhỏ cho trẻ em”, bị bỏ lại trong bảo tàng của những món đồ chơi trẻ con và ký ức tuổi thơ. "Chúng ta không học được bất cứ điều gì trong thời thơ ấu mà sau này khi lớn lên chúng ta phải quên nó đi."

2.  "Chúa Giêsu không yêu con khi con hành động như vậy" 

Nên cấm tuyệt đối công thức này vì nó hoàn toàn sai sự thật. Chúa Giêsu yêu thương vô hạn mỗi người chúng ta, ngay cả khi chúng ta là tội nhân tồi tệ nhất. Một đứa trẻ nghe điều này sẽ lớn lên với nỗi sợ hãi mất đi tình yêu thương của Thiên Chúa và sẽ tin chắc rằng tình yêu này mình phải tự kiếm lấy, rằng Thiên Chúa không yêu thương tội nhân. Những gì cha mẹ nói trong những năm đầu tiên có tác động đến mức đứa trẻ, khi trưởng thành, sẽ được ghi dấu bằng hình ảnh rằng Thiên Chúa yêu thương chúng ta chỉ khi chúng ta cư xử đúng mực.

Tương tự, chúng ta đừng bao giờ nói: “Tôi không thích những cô bé nói dối (hoặc tôi không thích những cậu bé luôn kêu la và thét lác),” như một cách nói ngắn gọn rằng chúng ta không thích việc chúng nói dối. Nhưng điều mà đứa trẻ hiểu lại là chúng ta không thích chúng khi chúng nói dối. Điều này có vẻ chỉ là một điều gì đó nho nhỏ xét theo một cách hiểu nào đó, nhưng giáo dục được tạo nên từ những điều nhỏ nhặt, và trong trường hợp này, chúng ta phải nhớ rằng cách chúng ta yêu thương con cái, cách chúng ta cho chúng thấy tình yêu của mình, sẽ giúp chúng nhận thức và sống tình yêu của Thiên Chúa.

3. "Chúa đang phạt con"

Mặc dù đúng là đau khổ là hậu quả của tội lỗi, nhưng việc coi đau khổ hoặc thất bại là hình phạt trực tiếp của một tội cụ thể là sai lầm và nguy hiểm. Hãy nhớ cách Chúa Giêsu trả lời các môn đệ của Ngài, khi họ hỏi Ngài về một người mù: “Các môn đệ hỏi Người: "Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?” Đức Giêsu trả lời: "Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.” (Gioan 9: 2-3). Nếu, khi một đứa trẻ bị tổn thương khi không vâng lời, nó nghe nói rằng đó là hình phạt từ Thiên Chúa, nó sẽ nghĩ rằng đau khổ là việc luôn luôn “đích đáng” và ngược lại, nó nghĩ rằng hạnh phúc hoặc ý tưởng mà nó có về hạnh phúc (sức khỏe, may mắn, không có đau khổ, vui sướng) luôn là một dấu hiệu của lối sống đẹp lòng Thiên Chúa.

4.  "Chúa Giêsu không vui, con làm tổn thương Ngài" 

Không rõ ràng: câu nói này vừa đúng lại vừa sai cùng một lúc. Claire, với vẻ ngoài của một đứa trẻ 10 tuổi, nhận xét: "Chúa Giêsu không thể buồn vì ngài hạnh phúc mãi mãi trên Thiên đàng!" Hợp lý. Tuy nhiên, chúng ta có thể chỉ ra cho Claire thấy rằng chính tội lỗi của cháu ấy, tội lỗi cháu phạm hôm nay, đã đóng đinh Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã phải chịu đựng trước tất cả tội lỗi của mọi người trong quá khứ, hiện tại và tương lai. Ngay cả đó chỉ là tội lỗi của cháu mà thôi, thì Chúa Giêsu vẫn sẽ ban mạng sống của Ngài. Vì vậy, nói rằng tội lỗi của chúng ta làm cho Chúa Giêsu đau khổ là không sai. Nhưng chúng ta phải cảnh giác: những gì quan trọng không phải là những gì chúng ta định nói, mà là những gì đứa trẻ nhận thức và hiểu được. Đứa trẻ có thể nghĩ rằng hạnh phúc của Chúa Giêsu phụ thuộc vào đứa trẻ, vào hành vi tốt hay xấu của đứa trẻ đó, điều này là sai. Trong thực tế, không phải hạnh phúc của Chúa Giêsu bị phá hủy bởi tội lỗi mà là hạnh phúc của tội nhân bị hủy hoại. Tương tự như vậy, phẩm chất của tình yêu thương của Chúa Giêsu dành cho chúng ta không phụ thuộc vào sự đáp lại của chúng ta. Thiên Chúa yêu chúng ta một cách tự do, hoàn toàn và vô điều kiện. Đó là tình yêu thương mà chúng ta cần phải rao truyền, lặp đi lặp lại, cho con cái của chúng ta.

Tác giả: EDIFA

Chuyển ngữ: Phêrô Phạm Văn Trung - WHĐ

Source: https://aleteia.org

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.