CHUYỆN THÁNG HAI - PHỤ NỮ NÓI NHIỀU TỐT HAY XẤU?

05-02-2022 272 lượt xem

Những người nghèo và những người chí thú làm ăn chỉ ăn Tết “ngắn hạn,” qua tháng Hai thì người ta đã chuẩn bị cho vụ hoa màu. Còn những “đại gia” không chỉ dành cả tháng Giêng để ăn Tết, họ còn dành những tháng khác để… “ăn chơi.” Tuy nhiên, cách ăn chơi ngày xưa không như cách ăn chơi ngày nay. Ca dao hoàn toàn “trong sáng” khi nói:

Tháng Giêng ăn tết ở nhà
Tháng Hai cờ bạc, tháng Ba rượu chè.

Cờ bạc ngày xưa chỉ là chơi cho vui, chỉ ăn kẹo, ăn bánh, cao lắm cũng chỉ ăn nhau vài xu, vài hào (theo thời giá Việt Nam ngày xưa). Rượu chè cũng chỉ là nhâm nhi vài chung cho vui, tạo dịp cùng nhau ngồi tâm sự chuyện đời. Còn ngày nay, người ta nhậu “không say không về,” còn đánh bạc thì ăn thua nhau bạc tỷ, thế nên người ta có “kinh nghiệm” và đã “biến tấu” ca dao thành:

Tháng Giêng ăn tết ở nhà
Tháng Hai cờ bạc, tháng Ba rượu chè
Tháng Tư lẳng lặng mà nghe
Cái nghèo nó đến bên hè chói chang!

“Chói chang” thật. Cái “nắng nghèo” nó oi ả và gay gắt hơn cái nắng tự nhiên rất nhiều! Vả lại, chuyện cờ bạc ngày nay chẳng còn theo mùa như trước, mà người ta cờ bạc quanh năm, đủ dạng, kể cả cá độ thể thao.

Nói đến chuyện cờ bạc là nói đến “Kiếp Đỏ Đen,” nói đến những người có máu “ăn thua đủ,” những người họ hàng gần với “Bác Thằng Bần.”

Thực ra chẳng có gì là “kiếp” cả, mà chỉ “máu mê” quá hóa ra “máu me” mà thôi. Nói đến “kiếp” nghĩa là nói đến số phận như một định mệnh an bài: Kiếp người, kiếp tha hương, kiếp hồng nhan,… “Máu đỏ đen” không là “kiếp” mà chỉ là do mình “quyết định.”

Theo lẽ thường, đánh cờ là không phạm pháp vì đánh cờ (cờ tướng, cờ vua, cờ cá ngựa, cờ vây,…) là trò giải trí có lợi cho trí óc, nhưng đánh bài hoặc đánh bạc là phạm pháp vì thường có chuyện “ăn thua đủ” về tiền bạc. Nhưng ngày nay, người ta đã biến những trò giải trí lành mạnh thành những trò “sát phạt nhau,” do đó mà trở thành phạm pháp.

Ngày xưa, dân Việt Nam đa số làm nông nghiệp, lại chỉ trồng lúa mỗi năm một vụ (chứ không gieo gặt nhiều vụ như ngày nay) nên người ta có những tháng nông nhàn, lại nhằm những ngày đầu năm, thế nên ca dao diễn tả:

Tháng Giêng là tháng ăn chơi
Tháng Hai trồng đậu, trồng khoai, trồng cà.

Dư âm Tết kéo dài cả tháng. Cũng có thể do nông nhàn, do rảnh rỗi, không biết làm gì, nên người ta đã bày ra những trò giải trí để “giết thời gian.” Nhưng rồi người ta lại thấy chưa “đã,” nhất là những người có “của ăn, của để,” thế nên người ta sinh tật: “Nhàn cư vi bất thiện.” Ăn không, ngồi rỗi, người ta “nghĩ” ra đủ trò, biến cả những trò giải trí lành mạnh thành trò cá cược để ăn thua với nhau.

Người có “máu” cờ bạc được gọi là “máu đỏ đen.” Cờ bạc rất đa dạng: Cờ tướng, cờ vua, cờ cá ngựa, bài tam cúc, bài tứ sắc, xì phé, xì dách, binh xập xám, tiến lên, bầu cua, xóc đĩa, tổ tôm, đánh chắn,… Ngày nay người ta không đánh bạc bình thường mà còn dùng máy để đánh bạc ở các casino (sòng bạc). Ngay cả bóng đá hoặc đua ngựa, những môn thể thao hoàn toàn lành mạnh, nhưng những kẻ có “máu đỏ đen” lại lợi dụng các cuộc tổ chức thể thao để cá độ, có những người “ăn thua” bạc triệu, bạc tỷ.

Tứ đổ tường là cờ bạc, rượu chè, trai gái, hút sách. Cái nào cũng khiến người ta sất bất sang bang, ngơ ngẩn như kẻ mất hồn. Trong tứ đổ tường thì “cờ bạc” là loại “đổ tường” được xếp đứng đầu. Từ kinh nghiệm nhiều thế hệ trước, người ta đã đúc kết:

Cờ bạc là bác thằng bần
Cửa nhà mất hết tra chân vào cùm.

Thằng Bần là ai? Bần là nghèo. Thằng Bần là “thằng nghèo.” Có thể vì kẻ nghèo không được tôn trọng nên người ta mới gọi là “thằng.” Người ta thường nói: “Được ăn cả, ngả về không.” Canh bạc là vậy. Ăn đâu chẳng thấy mà chỉ thấy thua. Nụ cười tươi bỗng chốc biến thành miệng méo xệch. Hên xui chăng? Thực ra chỉ thấy “xui” chứ chẳng thấy “hên” gì ráo trọi!

Người có “máu đỏ đen” cũng bị nghiện, vì thế mà họ không bỏ được. Bị trắng tay rồi hứa lên hứa xuống, hứa ngang hứa dọc, nhưng rồi chẳng đâu vào đâu. Chính tôi đã từng chứng kiến một thanh niên, đã có vợ con, tự lấy dao chặt đứt một đốt ngón tay để hứa bỏ cờ bạc và chứng tỏ là mình… hứa thật, nhưng sau khi vết thương lành hẳn thì “đâu lại vào đấy,” ngựa vẫn quen đường cũ!

Khoa học đã nghiên cứu và chứng minh rằng những người ham mê cờ bạc sẽ bị tê liệt thần kinh, do vậy mà họ không tài nào bỏ được cờ bạc. Không có tiền thì thôi, nhưng cũng vẫn đứng… ngó, có chút tiền trong túi thì họ lại sợ tiền để lâu sẽ “mất linh,” ngó qua ngó lại rồi tiền cũng từ trong túi nhảy xuống chiếu bạc ngay!

Có những người quan niệm rằng “chơi phải cho ra chơi.” Đó thường là các “đại gia,” những “ông to, bà lớn.” Họ có những kiểu chơi “khác người,” hoàn toàn “độc đáo,” không “đụng hàng,” vì họ muốn “chơi nổi” để chứng tỏ “đẳng cấp” của mình. Ví dụ:

Nguyễn Văn Tèo – nguyên phó giám đốc sở Giao thông Vận tải tỉnh Sóc Trăng, và Trần Văn Tân – nguyên giám đốc Trung tâm Sát hạch và cấp giấy phép lái xe loại 3, trực thuộc Trường trung cấp nghề khu vực Đồng bằng sông Cửu Long. Ngày 26-12-2011, công an đã bắt 2 “nhân vật” này về tội đánh cờ. Họ không chơi cờ giải trí, cũng chẳng chơi cờ ăn vài trăm ngàn đồng, chơi vậy chỉ… phí thời gian. Thế nên hai “đại gia” này đã cược mỗi ván cờ là 5 tỷ đồng. Công tử Bạc Liêu có sống thời nay cũng “chào thua” chứ chịu gì nổi!

Bà L. là một “nữ hoàng cờ bạc,” một người nổi tiếng có máu “đỏ đen” tại “đặc khu cờ bạc” ở thành phố Bavet (tỉnh Soài Riêng, Campuchia). Bà L. là vợ của một danh ca cải lương ở Saigon, có nhan sắc, ăn nói nhã nhặn và nhiều tiền lắm của, bà L. luôn được “săn đón” tại các sòng bạc. Nhưng rồi bao nhiêu tài sản chồng làm ra bà L. đều nướng sạch vào sòng bạc khiến người chồng chịu hết nổi nên phải ly dị. Gần đây, người ta gặp bà L. đang lẩn khuất trong hơn 20 “cái bang” (ngồi canh xin tiền người thắng bạc) chầu chực ở sòng bạc Roya Le.

Cũng tại “đặc khu” Bavet, giới cờ bạc còn nhắc đến “con bạc triệu đô” tên Ng. (ở Saigon). Sở dĩ Ng. có biệt danh này vì bà đã “nướng” vào các sòng bạc ở khu vực này hàng triệu USD. Vào thời hoàng kim (2003), bà Ng. từng tuyên bố một câu xanh rờn: “Khi nào nước sông Saigon cạn, Ng. này mới hết tiền đánh bạc.” Nói trước, bước không qua. Chỉ vài năm sau, lượng tiền khổng lồ của bà Ng. đều “gửi” cả vào “ngân quỹ sòng bạc.”

Anh H., tại Mộc Bài (Tây Ninh), là một “cựu con bạc” vì đã phải làm bạn với “bác thằng bần” vài năm qua. Cả gia trang bề thế tại Gò Dầu (Tây Ninh) của anh đã sang tay người khác.

Trên đường từ “thiên đường casino” trở về Saigon, các con bạc thường phải đi ngang qua cầu Gò Dầu (Tây Ninh). Người dân trong vùng quen gọi cầu Gò Dầu là “cầu xóa nợ.” Gọi như vậy vì có nhiều người sau khi rời chiếu bạc đã gieo mình xuống sông để… “xóa nợ.” Ông Nguyễn Văn Mèo, sống ở gần chân cầu, đã vớt xác nhiều con bạc nhảy cầu tự vẫn. Ông Mèo nói: “Họ đều là những người thua bạc. Khi thân nhân đến nhận xác, tôi mới biết nạn nhân từng là người giàu có.”

Vì không trả được nợ nên Ng. bị bắt giam tại Campuchia. Ông Q. (ở Bình Dương), cha của Ng., phải bán mảnh đất để sang chuộc Ng. về. Về chưa lâu, Ng. lại lén gia đình, tiếp tục qua Campuchia “nướng” thêm 3,3 tỷ đồng. Rồi Ng. lại bị bắt 2 tháng, ông Q. phải lặn lội qua Campuchia chuộc con lần nữa. Tổng cộng, Ng. đã “nướng” cho bài bạc số tiền 5,2 tỉ đồng chỉ trong một thời gian ngắn!

Còn nhiều “hoàn cảnh” khác cũng tương tự. Các con bạc đều có “mẫu số chung” là… trắng tay. Cha Mẹ mê cờ bạc thì con cái khổ, con mê cờ bạc thì cha mẹ khổ; chồng mê cờ bạc thì vợ con khổ, vợ mê cờ bạc thì chồng con khổ. Nói chung, càng máu mê càng khổ. Con bạc khổ đã đành, đáng tội là làm người khác phải khổ lây.

Phàm việc gì cũng có hệ lụy riêng. Người có tiền đánh bạc thì muốn “ăn không” của người khác, kẻ thua thì muốn gỡ. Càng chơi càng thua. Thua bạc rồi sẽ nối tiếp các hậu quả khác: Bạo lực, trộm cướp, mại dâm, hối lộ, tham nhũng,… Tệ nạn này nối tiếp tệ nạn khác, tệ nạn chồng chất tệ nạn!

Nếu bạn là người có “máu đỏ đen,” hãy vừa bóp trán vừa đọc những câu ca dao này:

Cha già, con dại, anh ơi!
Anh đi cờ bạc suốt đời suốt năm
Anh thiêu hàng chục hàng trăm
Em đi bán vải nhặt dăm ba đồng
Cha già, con dại chờ mong
Anh đi vui thú, chơi rong một mình
Uổng công cha mẹ sinh thành
Uổng công gánh chữ chung tình của em
Cờ bạc canh đỏ canh đen
Nào ai có dại đem tiền vứt đi!
Bạn có thấy lương tâm cắn rứt và thấy thương thân nhân của mình? Bạn đọc tiếp đi:
Cờ bạc là bác thằng bần
Áo quần bán hết, ngồi trần tô hô!
Bạn đã từng lâm vào hoàn cảnh “dở khóc dở cười” như vậy? Hoặc là:
Con mèo nằm bếp cháy đuôi
Ai thua cờ bạc đuổi ruồi không bay
Xùng xình áo lụa mới may
Hôm qua thấy bận, bữa nay mất rồi!

Tóm lại, cờ bạc có lợi ích gì không? Bạn có đủ can đảm để trả lời thẳng thắn và nghiêm túc? Chắc hẳn rất khó. Không trả lời được, nghĩa là bạn đã nhận ra mình sai trái. Sai thì phải sửa. Khổng Tử nói: “Có lỗi mà không sửa mới thành người có lỗi.” Còn Dục Tử so sánh: “Biết đúng mà không theo là dại, sai mà không sửa là mê.” “Mê” ở đây là mê muội, nguy hiểm hơn là “dại”!

Thánh Thomas Aquinas, Linh mục Tiến sĩ Giáo hội, nói: “Nhàn rỗi là cái búa kẻ thù bổ xuống đầu ta. Ai không cầu nguyện thì như người lính ra trận không có vũ khí.” Hãy cứu mình bằng cách cầu nguyện nhiều, cầu nguyện liên lỉ, cầu nguyện không ngừng với lòng chân thành. Có Chúa và Đức Mẹ, bạn sẽ có thể vượt qua chính mình. Đó là điều chắc chắn!

Ngày nào chúng ta cũng phạm tội, cho nên hằng ngày chúng ta phải cầu nguyện nhiều lần bằng lời kinh Chúa Giêsu dạy: “Xin tha tội chúng con, và xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ.” (Mt 6:12-13) Mùa Chay, việc ăn năn sám hối càng cần thiết hơn. Trở về với Chúa thì phải biết nhận lỗi mình và khẩn nguyện: “Lạy Thiên Chúa, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con, mở lượng hải hà xoá tội con đã phạm. Xin rửa con sạch hết lỗi lầm tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy. Vâng, con biết tội mình đã phạm, lỗi lầm cứ ám ảnh ngày đêm.” (Tv 51:3-5)

Ham mê cờ bạc là một dạng “thờ ngẫu tượng,” là ham mê vật chất. Vì “ham” quá hóa “mê,” vì “kho tàng ở đâu thì lòng ở đó.” (Mt 6:21) Thờ ngẫu tượng tức là loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc đời mình. Thật nguy hiểm! Hãy nhớ kỹ câu này: “Thiên Chúa là Đấng không vị nể ai, nhưng cứ theo công việc mỗi người mà xét xử.” (1 Pr 1:17) Chúa nói thật, không nói đùa. Thánh Phaolô quan ngại nên mới nói: “Nhân danh Đức Kitô, chúng tôi nài xin anh em hãy làm hoà với Thiên Chúa.” (2 Cr 5:20) Phải giao hòa với Thiên Chúa để hoàn thiện chính mình theo lệnh Thiên Chúa: “Hãy hoàn thiện như Cha trên trời.” (Mt 5:48)

Lúc nào cũng là lúc thuận tiện, không cứ gì Mùa Chay, Mùa Vọng, Mùa Cầu Hồn mới là Mùa Cứu Độ. Đừng chần chừ, hãy sửa đổi ngay trước khi quá muộn, vì biết đâu có thể sẽ không kịp đâu! Hãy tin vào Thiên Chúa và Đừng sợ! vì “Ngài là Đầu và là Cuối, là Đấng Hằng Sống, đã chết, nhưng đã sống lại và sống đến muôn thuở muôn đời, chính Ngài nắm giữ chìa khoá của Tử thần và Âm phủ.” (x. Kh 1:17-18)

TRẦM THIÊN THU

PHỤ NỮ NÓI NHIỀU TỐT HAY XẤU?

Trần Mỹ Duyệt

“Đàn ông rộng miệng thì sang.
Đàn bà rộng miệng tan hoang cửa nhà”.

Đây là một thành kiến bất công và không có bằng chứng khoa học đối với nữ giới. Rộng miệng hay hẹp miệng là thuộc phần cơ thể học, nó không liên quan gì đến tâm lý và tư cách sống của một người. Và nó cũng chẳng có ảnh hưởng gì đến việc tan hoang cửa nhà. Ngược lại, lớn tiếng chửi bới vợ con, đánh đập người trong nhà theo lối sống gia trưởng, theo quan niệm “trọng nam khinh nữ” mới làm cho gia đạo trở nên bất an. Có lẽ vì muốn che dấu những thói hư tật xấu của mình nên đàn ông con trai, đặc biệt, với quan niệm xã hội phong kiến xưa đã gán ghép câu tục ngữ bất công đối với phụ nữ như trên.

Nhìn một đám đàn ông con trai tụ tập trên chiếu bạc, lê la tại các quán nhậu, phòng trà, hoặc tụm năm, tụm ba bàn chuyện thiên hạ tại các quán cà phê, thì ai cũng cho là bình thường. Một tệ nạn thuộc giới đàn ông, con trai mà có lẽ chỉ có ở Việt Nam trong hoàn cảnh xã hội mới ngày nay là “giao lưu”. Giao lưu buôn bán, giao lưu bạn bè, giao lưu áp phe, mánh mung mà hậu quả của những giao lưu ấy như thế nào thì ai cũng biết. Điều này nếu đem so sánh với thói ngồi lê, đôi mách, hoặc lắm điều của chị em phụ nữ xem ra vẫn nhẹ nhàng hơn.

Tóm lại, những nhận xét thiên vị về khả năng nói năng và giao tiếp của phụ nữ là một quan niệm và lối sống lỗi thời. Tuy chúng ta không chấp nhận những thái quá của phong trào phụ nữ đòi bình quyền, và những lối sống phóng túng của một số người, nhưng phải công bằng trong quan niệm và lối sống hiện nay. Đây là điều đưa đến một lý do biện minh cho thói nói nhiều, hoặc hay nói của nữ giới. Và liệu nó có phải là một lợi điểm đối với phái nữ hay không?

NÓI NHIỀU LÀ BẢN NĂNG CỦA PHỤ NỮ

Theo khảo cứu của khoa học, thì 80-90% phụ nữ sống với não cầu trái. [1] Nói chung, não cầu trái là phần lớn thuộc nữ giới, trong khi 80-90% nam giới sống với não cầu phải.

Hiện nay, chúng ta cũng không giải thích một cách chắc chắn theo khoa học là tại sao óc của người phụ nữ lại linh động hơn trong phương diện ngôn ngữ và nói năng. Nhưng dựa vào kết quả khảo cứu đăng trên Journal of Neuroscience cho biết có một protein gọi là FOXP2 đã phát sinh khả năng nói. Nó được tìm thấy hơn 30% FOXP2 trong óc của các em gái. Và nói chung khoa học đã chứng minh rằng nữ giới có khuynh hướng nói hay hơn nam giới. [2]

Trong những đặc tính của não cầu trái là phần ngôn ngữ và trí nhớ. Do đó, có thể nói, ngay từ bé phái nữ đã phát triển sớm khả năng ngôn ngữ và nói. Một bạn nữ và một bạn nam cả hai học cùng một ngôn ngữ, thí dụ, Anh ngữ hay Pháp ngữ thì bạn nữ bao giờ cũng nói năng, truyền đạt ngoại ngữ ấy một cách thành thạo hơn bạn nam của mình. Cũng nhờ khả năng này nên phái nữ chẳng những nói hay mà dĩ nhiên còn hay nói. Một người phụ nữ trung bình nói 20.000 chữ một ngày, trong khi người nam chỉ nói có 7.000 chữ. [3] Nói gần gấp ba lần như vậy, cho nên nói ở sở, nói với bạn bè chưa đủ, khi về nhà thì nói với con hoặc với chồng, với người yêu.

Một điểm đặc biệt hơn nữa là cầu nối giữa hai não cầu (The corpus callosum) của nữ giới lại phát triển đặc biệt hơn, nên có khả năng nối kết suy nghĩ và hành động nhanh hơn, tốt hơn so với nam giới. Các nhà khoa học minh chứng rằng phụ nữ có khả năng làm nhiều việc cùng một lúc tốt hơn đàn ông. [4] Kết quả là ở phụ nữ họ có thể làm 2 việc hoặc hơn nữa cùng một lúc. Như vậy, một người vợ nếu vừa nói chuyện điện thoại với bạn, vừa làm bếp thì sau khi kết thúc câu chuyện cũng có bữa cơm cho gia đình. Ngược lại, người chồng thường chỉ làm có một việc một lúc. Đây cũng là điều thường khiến xảy ra tranh cãi, khó chịu giữa đàn ông và đàn bà, và nó luôn luôn gây ra khắc khẩu giữa hai vợ chồng. Nhiều khi vợ nói gà, chồng hiểu thành vịt, hoặc vừa gà vừa chó thì chồng đành phải chịu thua không biết nàng muốn nói con gì.

NÓI NHIỀU TỐT HAY KHÔNG TỐT?

Như vừa trình bày trên, nói nhiều hay khả năng nói thuộc bản năng thiên phú của nữ giới, do đó, họ không thể không nói, có điều là nói cái gì, nói với ai, nói như thế nào và trong hoàn cảnh nào.

Người ta thường nói: “Nếu một người phụ nữ ngồi một mình, nàng đẹp và hiền lành như một thiên thần. Nhưng nếu hai người phụ nữ ngồi với nhau thì có những tiếng xì xèo, to nhỏ. Còn nếu ba người phụ nữ ngồi lại với nhau, sớm muộn sẽ trở thành một cái chợ”. So sánh này khiến người viết nhớ lại câu chuyện khi tham dự một buổi hội thảo về gia đình. Thuyết trình viên hôm đó cũng kể lại một ví dụ tương tự nhưng rất dí dỏm. Ông nói rằng, trong Hán tự, chữ Nữ gồm 2 chữ thị. Và khi 2 chữ nữ viết song song sẽ thành chữ chợ. Như vậy văn hóa Đông, Tây hòa hợp và cùng có một nhận định về khả năng nói và hay nói của nữ giới.

Tại sao phụ nữ không được nói?

Nói nhiều chữ một ngày hay nói ít chữ một ngày, dù là đàn ông hay đàn bà cũng cần phải nói. Vì nói, theo tâm lý học là một cách thức biểu lộ tình cảm và truyền đạt tư tưởng. Rất nhiều hiểu lầm đã xảy ra vì không hiểu nhau, vì không ai nói. Ở điểm này nói còn là một hình thức tâm lý trị liệu. Nó không những giúp truyền đạt tư tưởng, mà còn giải tỏa những dồn nén và căng thẳng. Như vậy, người phụ nữ nói nhiều là điều tốt cho sức khỏe tâm lý, và duy trì lối sống tình cảm, vì phụ nữ sống nhiều bằng tình cảm.

Đa số đàn ông, con trai có một sai lầm rất lớn và hơi ích kỷ khi đưa ra chọn lựa người bạn đường. Họ sợ và không muốn người phụ nữ nói nhiều mà họ cho là càm ràm. Nhưng đây lại là một điểm tốt của phụ nữ. Cũng vì sống với tình cảm và có bản năng làm mẹ, nên người phụ nữ nào tốt, người vợ, người mẹ nào tốt không thể không nói, không càm ràm. Lý do, vì chồng con bê bối, bừa bãi, hậu đậu mà đôi khi còn tỏ ra vô tâm. Trong những trường hợp ấy, việc càm ràm của người vợ, người mẹ không gì khác hơn một lời nhắc nhở, và cũng là một lời trách nhẹ. Nếu người chồng, người con sửa sai và gọn gàng, sạch sẽ, nghiêm túc thì ai mà mệt xác phải càm ràm?

Phụ nữ ở một mình cũng không tốt

Trong cơ cấu não bộ, bộ nhớ và bộ nói cũng thuộc bán cầu trái của não, nhờ đó nó giúp phụ nữ nhớ rất rõ và chi tiết từng sự việc. Đây là ưu và cũng là khuyết điểm khi nó được áp dụng trong tương quan vợ chồng, bạn bè. Nó khiến nữ giới rất khó quên những gì người khác làm cho họ buồn lòng, hoặc bị thiệt thòi. Đa số nam giới, nhất là những ông chồng thường sống với triết lý “trứng gà, trứng ếch” như nhau. Ngược lại, thì người phụ nữ có một ứng dụng trong nếp sống theo nguyên tắc “tha nhưng không quên.” Đó là lý do tại sao trong gia đình có tiếng càm ràm, có những gắt gỏng, và khó chịu, bởi một đàng thì “hiểu rồi nói mãi”, đàng khác thì “nói mãi mà không hiểu hoặc không làm”.

Ngoài ra, cũng theo tâm lý trị liệu, những gì nói ra được luôn giúp vơi đi những căng thẳng và buồn bực trong nếp sống. Việc người phụ nữ nói ra những gì khiến họ khó chịu, âu cũng là một hình thức xả đi những dồn nén trong lòng. Đã có sẵn trí nhớ tốt, lại thêm nguồn chữ nghĩa phong phú lại gặp những cái làm mình chướng tai gai mắt, ấm ức nếu không nói ra sợ đưa đến tâm bệnh. Tại sao phụ nữ hay nhức đầu, đau dạ dầy, tiêu hóa bất thường, kinh nguyệt bất thường? Đó là vì họ luôn luôn bị dồn nén, và chịu đựng. Thí dụ, trong đời sống hôn nhân gia đình, đời sống chung nhiều chuyện nói ra thì tan cửa, nát nhà, gây xích mích, giận hờn mà không nói ra thì hậu quả tất yếu là thuộc về họ!

Nhưng nói mà không có người nghe thì nói làm gì, nói ra càng tức, và vì thế dẫn đến tình trạng “ba người đẹp họp nhau sẽ thành cái chợ”. Khi nói có người nghe. Tần số phát ra đồng điệu và có người đáp lại tại sao không “tám”. Như vậy tại sao cấm phụ nữ không được “tám”? Tám cho vui, tám xả tress, tám giúp nhau kinh nghiệm sống, dẫn đến sự hiểu biết và thông cảm lẫn nhau thì đó còn gì bằng. Nhất là tám rồi về nhà khỏi càm ràm, đay nghiến chồng con thì các đấng mày râu không nên cấm. Trong Thánh Kinh, “Đàn ông ở một mình không tốt”. [5] Chắc khi phán điều này, Thượng Đế cũng nghĩ đến phái nữ nữa.

----------------------------------------

Tài liệu khảo cứu:

1. https://toofab.com › photos › 2015/09/22 › ladies-of-th...

2. Why do women talk so much? You asked Google - The ..

3. https://www.bbc.com › future › article › 20131112-do-w...

Prattle of the sexes: Do women talk more than men? - BBC

4. https://theconversation.com › scientists-may-have-prove...

5. Genesis 2:18

TÂM LÝ ẢNH HƯỞNG TƯ CÁCH SỐNG NHƯ THẾ NÀO?

Trần Mỹ Duyệt

Có người nói năng, hành động một cách khoan thai từ tốn. Có người nói năng, hành động một cách nóng nảy, vội vàng, hấp tấp. Cũng có người cả ngày không nói một câu, ruồi đậu mép không thèm đuổi. Cái gì đã làm cho họ trở nên khác biệt, và điều này có ảnh hưởng gì đến đời sống tâm lý, tình cảm, hoặc cuộc sống thường ngày của chúng ta hay không?

Câu trả lời là có và không?

Sống chung với những người mà tính tình và cách cư xử khác nhau như vậy, không thể không gây ra những suy nghĩ và phản ứng tiêu cực. Nhiều khi một câu nói, một hành động của người này lại khiến người kia cảm thấy sao sao ấy, hoặc mất cả ngày phải suy nghĩ.

Cũng vậy, một câu nói, một việc làm của người kia, có khi lại bị coi như hồ đồ, bất cập, hoặc chậm chạp, vô cảm đối với người khác. Những khác biệt đó, dĩ nhiên đến từ nhiều khía cạnh, và bị ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố khác nhau mà tâm lý chiếm phần quan trọng.

Yếu tố tâm sinh lý

Một trong những yếu tố đó là di truyền. Cung cách cư xử, nói năng, hành động, tài năng, trí thông minh của người con ảnh hưởng di truyền từ cha mẹ. Ngoài ra, nó còn bị ảnh hưởng bởi đường lối giáo dục gia đình, học đường, xã hội và tôn giáo. Sau nữa phải kể đến khí hậu, cơm ăn, nước uống, lịch sử địa lý, và văn hóa vùng miền. Tất cả những điều này là tự nhiên, ta không thể chối cãi hoặc phủ nhận ảnh hưởng của nó trên tính nết của một người.

Tư cách, dáng vẻ bề ngoài và nội tâm có sự tương quan mật thiết. Chúng đến từ sự tích lũy hay từ việc thiếu đi những thói quen, suy nghĩ, cảm xúc và hành vi. Vì vậy, nhận xét dựa vào những biểu tỏ bên ngoài để đánh giá về một người rất dễ bị sai lầm: “Tri nhân tri diện, bất tri tâm” là vậy. Nhiều khi để hiểu về một người, ngay cả vợ chồng, con cái, anh chị em trong cùng một nhà cũng phải mất nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm mới hiểu nổi. Đó còn chưa kể đến những bí ẩn thầm kín trong tâm tư của một người mà chỉ có người đó mới biết, hoặc cũng có thể là không biết.

Tại sao vợ, chồng, con, hoặc cháu của tôi làm cái gì cũng từ từ, chậm chạp mà không thể nhanh hơn được? Tại sao đứa bạn thân của tôi lúc nào cái miệng cũng tía ria và không bao giờ giữ kín được một điều gì. Chuyện gì mà mình nói với nó là chỉ trong vài giờ, vài ngày là cả nhóm bạn bè đều biết. Trong một khảo cứu, kết quả cho thấy rằng việc giữ kín bí mật của giới phụ nữ chỉ được bảo mật trong khoảng 47 giờ. Kết quả này được thực hiện với 3.000 phụ nữ tuổi từ 18 đến 65. [1]

Theo tâm lý phát triển, những cảm xúc, phản ứng và hành động được thùy trước của não (front lobe) ghi nhận. Một trong những chức năng quan trọng của bộ phận này là giúp điều hành cảm xúc và cá tính [2]. Nó ghi nhận những hành động liên quan đến cách cư xử và hành vi của một người. Theo thời gian, chúng sẽ tạo nên một bức tranh tổng hợp về nhân cách của người ấy. Như vậy, nếu có ai đó thắc mắc tại sao người này cư xử, nói năng, hành động khác với người kia, chính là vì từng cử chỉ, lời ăn tiếng nói và phản ứng của họ đã được ghi nhận và lưu giữ ở não bộ từ khi còn rất trẻ. Chúng không thể dễ dàng gột bỏ. Và điều này có thể giải thích tại sao: “Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.”

Dưới cái nhìn giáo dục, thì bản tính hay tính cách của một người được hình thành từ những năm tháng ngay khi còn trong lòng mẹ. Nó được phát triển và lớn dần qua những năm thơ trẻ, và dừng lại ở tuổi thành niên. “Tam thập nhi lập”, là thời gian trưởng thành tâm lý nói chung. Tóm lại, nếu muốn giáo dục một người, ta phải giáo dục ngay từ khi vừa lọt lòng mẹ. Đợi đến khi đã khôn lớn, biết định hình con người và cá tính ở tuổi vị thành niên, và sau này khi đã thành niên thì hầu như không có kết quả. Napoleon đã nói một câu rất chí lý: “Phải dạy con 20 năm trước khi nó sinh ra!”.

“Nhân chi sơ, tính bản thiện”

Trẻ sơ sinh có thể nhìn, nghe và ghi nhận tất cả những gì xảy ra chung quanh mình đến từ cha, mẹ, anh, chị, em…Theo thời gian thì tất cả những lời ăn tiếng nói, hành động ấy tốt hay không tốt đều được thu vào bộ nhớ của chúng, để rồi sau đó tất cả những thông tin này sẽ được quay lại và mang ra áp dụng tùy môi trường hay hoàn cảnh.

Hãy lấy thí dụ một em bé sinh ra trong một gia đình mà tối ngày người cha say xỉn, bài bạc, chửi mắng, hành khổ vợ con. Người mẹ chua ngoa, hành tỏi và đay nghiến chồng con. Người anh, người chị lêu lổng, cao bồi, du đãng, xì ke, ma túy hoặc xe sua đua đòi. Em bé ấy suốt ngày nhìn, nghe, cảm, và là nạn nhân của những lời ăn, tiếng nói và cung cách sống như vậy, lớn lên em sẽ như thế nào. Đừng nói: “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.”

Tóm lại, dưới cái nhìn tâm lý phát triển và tâm lý giáo dục thì những tâm tính ấy, lối sống, lối suy nghĩ ấy có thể sửa đổi được không?

Làm sao để sửa đổi

a) Bản tính khó dời

Trước hết, hãy phân tích khía cạnh “không” trước. Hình ảnh đầu tiên khi nghĩ đến việc thay đổi, hoàn lương một người theo nhận xét và kinh nghiệm người xưa là: “Giang sơn dễ đổi. Bản tính khó dời.” Nhiều người, nhất là những phụ huynh theo đường lối giáo dục cứng rắn chủ trương: “Già đòn non nhẽ, đánh khỏe phải chừa”. Hoặc chúng ta có thể cảm nghiệm được những tháng năm dài tù tội, cực hình, tra tấn, nhồi sọ, tưởng rằng sẽ thay đổi suy nghĩ hoặc nếp sống của một người, nhưng thường là không. Những hình thức giáo dục tiêu cực, nhồi sọ ấy chỉ làm tăng thêm sự thù ghét và bảo vệ quan niệm, ý tưởng của người trong cuộc. Lý do?

Như đã trình bày ở trên, trong việc hoàn thành nhân cách, “front lobe” (thùy trước) có nhiệm vụ ghi nhận, những biến đổi về tâm tính và cách cư xử. Mới sinh ra nó như một tờ giấy trắng, và bất cứ biến cố nào xảy ra đều được nó ghi lại bằng một vết mực. Khi mực khô với nhiều vết mực được viết lên chính là lúc cá tính, cung cách cư xử, hành động được định hình, và trở thành nhân cách sống của một người. Nếu áp dụng vào trường hợp vừa nêu trên cho một em bé sinh ra trong một gia đình kém may mắn có cha nghiện ngập, có mẹ chua ngoa, đanh đá, có anh, chị lêu lổng, và luôn luôn bị xâm phạm, bị tấn công bằng tình cảm, bằng thể lý thì những vết mực kia, và toàn bộ những vết mực ấy sẽ là gì cho cá tính sau này của em? Dĩ nhiên, em cũng sẽ bị ảnh hưởng thói cờ bạc, rượu chè, nhậu nhẹt, say xỉn của cha, thói chua ngoa, đanh đá của mẹ, và thói chơi bời, lêu lổng, du côn của anh hay chị. Đây là kinh nghiệm sống của cha ông chúng ta, và cũng là bài học giáo dục rất quí giá: “Gần mực thì đen. Gần đèn thì rạng.”

Do đó, nếu nói bản chất, cá tính của một người khó sửa, hoặc khó chinh phục là nói theo cái nhìn của tâm lý phát triển.

b) Gương bày lôi kéo

Theo tâm lý giáo dục, việc sửa đổi nhân cách (personality) và tính khí (temperament) một người đòi hỏi sự tự nguyện, và vai trò của những tác nhân bên ngoài. Người đó chỉ có thể tự sửa khi nhận ra mình và những yếu kém, sai trái của mình. Thái độ tự sửa này là yếu tố quan trọng để một người quay về với con đường “tu tâm sửa tính”.

Nhưng nói về những tác nhân bên ngoài là nói đến những động lực thúc đẩy và ảnh hưởng đến sự thay đổi. Thí dụ, những tấm gương của cha, mẹ, anh, chị, em, thầy dậy, người yêu, bạn bè, hoặc hoàn cảnh đặc biệt xảy ra như sống sót qua một cơn bạo bệnh, một tai nạn. Những trường hợp này ví như điểm tựa mà bác học Archimedes đang cần để ông có thể nâng cả trái đất: “Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi có thể nâng cả trái đất.”

Về phần những ai có trách nhiệm giáo dục, sửa dậy thì cái đòn bẩy ấy chính là tình thương, sự hy sinh và gương sáng của chính mình: “Lời nói lung lay, gương bày lôi kéo”. Chính Chúa Giêsu cũng đã làm điều này đối với các môn đệ của Ngài, và với cả chúng ta: “Thầy đã làm gương để anh em noi theo mà bắt chước.” (Gioan 13:15)

---------------------------------------

1. https://www.dvm360.com › view › women-can-keep-se...

2. https://www.brainline.org › topic › behavioral-emotion...

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan