SỰ PHỤC SINH LÀ GÌ?

22-04-2022 136 lượt xem

Sự sống lại là trọng tâm của đức tin Kitô giáo đến độ Thánh Phaolô có thể nói: “Nếu Chúa Kitô không sống lại, thì đức tin của chúng ta trống rỗng” (1 Cr 15,14).

Sự kiện này là không gì có thể diễn tả. Điều này được chứng thực bởi các môn đệ của Chúa Giêsu, những người đã nhìn thấy Chúa Giêsu còn sống, sau khi Ngài chết trên thập giá. Sự kiện này đại diện cho một biến động đối với lịch sử nhân loại, “Tin mừng” (nghĩa của chữ “Ευαγγέλιο” trong tiếng Hy Lạp) mà các môn đệ làm chứng cho điều đó bằng các tác phẩm của họ, bằng sự dạy dỗ của họ và trên hết là bằng cuộc sống cho đi của họ cho đến chết.

Không thể tưởng ra được? Phi lý?

Tuy nhiên, sự sống lại là điều không thể tưởng tượng được trong lịch sử. Từ “Phục sinh” có nghĩa là sống lại. Tới nay, không ai, ngoại trừ Chúa Giêsu, được cho là đã sống lại sau khi chết. Trong bối cảnh Chúa Giêsu sống, thì sự sống lại là một điều phi lý đối với người Rôma. Về phần người Do Thái, họ bị chia rẽ về chủ đề này. Một số người như những người Pharisêu khẳng định rằng sẽ có sự sống lại của kẻ chết vào thời kỳ cuối cùng bởi vì Thiên Chúa không thể bỏ mặc kẻ công chính trong cái chết. Những người khác như người phái Sađusêu vốn chống lại người Pharisêu trong lãnh vực này. Vì vậy, khi những kẻ thù của Chúa Giêsu nghe Ngài nói rằng sự chết không có quyền trên Ngài, họ tìm cách bịt miệng Ngài, thậm chí loại trừ Ngài, trước tiên bằng cách ném đá Ngài, sau đó kết án Ngài chết trên thập giá, vì cách nói như vậy bộc lộ sự phạm thượng. Khi các phụ nữ vào buổi sáng Lễ Phục sinh thấy ngôi mộ trống rỗng, cả họ và các môn đồ đều không nghĩ rằng Ngài đã “sống lại”: “Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu rằng: theo Kinh Thánh, Chúa Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết” (Gioan 20: 9).

“Ngài thực sự sống lại!”

Bấy giờ, các phụ nữ, cũng như các môn đệ, thấy mình đối mặt với Chúa Giêsu đang sống. Tất cả đều nhận ra Ngài như họ đã từng biết Ngài. “Chúa trỗi dậy thật rồi!” (Luca 24, 34) Sự sống lại không phải là điều bịa đặt của các phụ nữ, hay sự phóng dọi từ nhận thức của các môn đồ, càng không phải là một thủ đoạn của các ông để làm cho người khác tin rằng Ngài đã trở lại cõi sống.

Chúa Giêsu Phục sinh thoát khỏi quyền lực của sự chết. Ngài không chỉ được hồi sinh trong một khoảng thời gian: “Cái chết chẳng còn quyền chi đối với Ngài” (Rôma 6, 9) Ngài không tái sinh trong một yếu tố tự nhiên khác. Chính Ngài, người mà các môn đệ đã biết, người mà họ đã đồng hành trên đường Galilê và miền Giuđê, người mà họ đã nghe giảng dạy và người đã giải tỏa nỗi thống khổ của những ai đến với Ngài. Chính Ngài, Chúa Giêsu, hiện ra với họ trong thân thể vinh hiển của Ngài, như phần cuối của mỗi câu chuyện Tin mừng dù nói khác nhau nhưng vẫn đồng nhất (Mátthêu 28; Máccô 16; Luca 24; Gioan 20-21). Phải thừa nhận rằng điều này bỏ qua những ràng buộc về không gian-thời gian (Ngài vào nhà nơi các môn đệ khóa chặt, Ngài xuất hiện bên hồ, trong vườn, v..v...). Nhưng Ngài có thể được nhận ra trong một nhân tính đã được biến đổi. Các môn đệ phải đối mặt với bằng chứng rằng Chúa Giêsu thực sự là con của Thiên Chúa kể từ khi Ngài sống lại.

Sự phục sinh, không gì có thể diễn tả nhưng có thể tin được

Chúng ta không thể tưởng tượng được sự sống lại vì nó giả định phải có sự lật đổ của các quy luật tự nhiên và thoát khỏi nhận thức của chúng ta. Về vấn đề này, chúng ta nói đến một sự kiện siêu việt. Các sách Tin mừng không bao giờ mô tả sự sống lại. Đó là một hành động của Thiên Chúa vốn vượt quá con người. Các sách Tin mừng chỉ chứng thực rằng “Ngài đã sống lại”, rằng “Ngài không còn ở đây nữa” trong ngôi mộ: “Ngài đã trỗi dậy từ cõi chết” (Mátthêu 28,7). Người hiện ra” với các môn đệ, với các phụ nữ, với một số ít người: “Trước hết, tôi đã truyền lại cho anh em điều mà chính tôi đã lãnh nhận, đó là: Chúa Kitô đã chết vì tội lỗi chúng ta, đúng như lời Kinh Thánh, rồi Ngài đã được mai táng, và ngày thứ ba đã trỗi dậy, đúng như lời Kinh Thánh.  Ngài đã hiện ra với ông Kêpha, rồi với Nhóm Mười Hai. Sau đó, Ngài đã hiện ra với hơn năm trăm anh em một lượt, trong số ấy phần đông hiện nay còn sống, nhưng một số đã an nghỉ. Tiếp đến, Ngài hiện ra với ông Giacôbê, rồi với tất cả các Tông Đồ. Sau hết, Ngài cũng đã hiện ra với tôi, là kẻ chẳng khác nào một đứa trẻ sinh non” (1 Cr 15,1-11) . Vì Chúa Kitô tự để cho các môn đệ thấy Ngài trong thế giới của các ông, nên chính trong thế giới này, họ phải làm chứng cho Ngài. Từ bây giờ họ sẽ đi công bố điều đó cho đến khi họ niêm phong lời chứng của mình bằng máu của mình.

Đây là lý do tại sao các Kitô hữu tin vào Chúa Giêsu Phục sinh đến độ đức tin của họ sẽ trống rỗng nếu không có sự phục sinh của Chúa Giêsu.

Chantal Reynier (*) - https://jesus.catholique.fr

Phêrô Phạm văn Trung chuyển ngữ

[*] Chantal Reynier, giáo sư chú giải tại phân khoa Dòng Tên ở Paris.

TRÊN ĐƯỜNG EMMAUS, MỘT NGƯỜI BẠN ĐỒNG HÀNH TRÊN ĐƯỜNG ĐI

Những cụm mây lấp lánh và không khí mùa xuân thơm mát tiếp thêm sinh lực cho hầu hết những du khách rời Giêrusalem vào chiều ngày Sabbát hôm đó. Nhưng hai người này bắt đầu chuyến hành trình đến Emmaus. Họ nhìn chằm chằm vào con đường mòn phía trước, buộc đôi chân nặng như chì của họ bước lên con dốc dẫn đến sườn núi, từ đó họ sẽ đi theo triền dốc xuống miền Giuđê.

Cleopas và người bạn của anh ta đang hình dung đi hình dung lại những sự kiện diễn ra vào cuối tuần rồi, vốn đã lên đến đỉnh điểm với cảnh Lãnh tụ của họ bị đóng đinh treo trên một cây thánh giá bằng gỗ ố màu, thân xác mềm nhũn, nhợt nhạt, vô hồn. Sau đó là một cuộc chôn cất vội vã - và tuyệt vọng.

Nghe thấy tiếng bước chân lạch cạch phía sau, Cleopas quay lại nhìn. Một khách lữ hành đang nhanh chóng leo lên con đường dốc như thể muốn tham gia đi cùng họ. Nhưng người lữ khách chỉ nghe được những mảnh vụn của cuộc trò chuyện của họ. “Hai anh đang nói cái gì vậy?” ông hỏi, khi ông bắt kịp họ.

Cleopas dừng lại và hỏi: “Ông đã ở đâu vậy? Mọi người ở Giêrusalem đã nói về ông Giêsu người Nadarét.” Cleopas kể về sự phấn khích của họ. Về vụ bắt giữ và đóng đinh. Về câu chuyện của một người phụ nữ loan tin về một tử thi bị đánh cắp và các thiên thần. “Chúng tôi đã hy vọng rằng ông ấy là Đấng Mêsia” Cleopas nói, “nhưng bây giờ ....” Những lời anh nói trôi đi trong nỗi buồn khi anh tiếp tục cuộc hành trình.

Họ đang ở trên đỉnh dốc, và khi con đường bắt đầu đổ nghiêng xuống, người du khách đã đưa ra một lời thách thức kỳ lạ: “Các anh không biết Kinh thánh nói gì sao?” Cleopas chỉ nhún vai và ra hiệu bằng tay như muốn nói: “Chúng tôi không biết.”

Vì vậy, trong vài dặm tiếp theo, người lữ khách bắt đầu nói chuyện, kiên nhẫn giải thích từng đoạn Kinh thánh nói về Đấng Kitô, Đấng Mêsia, sẽ phải chịu đau khổ như thế nào. Sau đó, ông giải thích về vinh quang của Đấng Mêsia sẽ đến.

Cleopas và bạn của anh ấy bước đi với vẻ kinh ngạc. Cứ như thể Kinh thánh mà họ đã từng nghe, nhưng trước đây chưa bao giờ hiểu được, bây giờ mọi sự bắt đầu ăn khớp với nhau đâu vào đó. Họ bước nhanh hơn. Tim họ đập thình thịch, nhưng họ không nhận ra.

Hàng dặm dường như trôi đi. Rồi đột nhiên, ngay quanh khúc cua là ngôi làng của họ, làng Emmaus. Họ đã tới nhà. Người lữ khách cảm ơn họ vì sự đồng hành của họ và quay lại con đường, nhưng họ không muốn để anh ta đi. Không ai có thể mang lại cho họ niềm hy vọng, sự hiểu biết như vậy từ Kinh thánh.

“Ông sẽ không ở lại qua đêm sao?” Cleopas đã gọi. "Trời sẽ tối sớm thôi. Phải ! Làm ơn!”

Anh ấy đã ở lại. Khi họ ngả lưng quanh bàn, Cleopas đưa cho người lữ khách một ổ bánh mì tròn nóng dòn. “Ông có thể cho chúng tôi niềm vinh dự bằng cách thực hiện việc chúc lành tối nay chứ?”

Người lữ khách cầm bánh lên và lặp lại lời chúc lành quen thuộc của người Do Thái:

“Lạy Thiên Chúa, Vua trời đất, chúc tụng Chúa là Đấng sinh ra bánh từ hoa mầu ruộng đất.”

Và rồi anh ta bắt đầu bẻ nó, lần lượt đưa cho mỗi người một miếng. Cleopas nín thở. Mắt anh ta chạm vào người lữ khách. Đột nhiên, trong khoảnh khắc đó, anh nhận biết! Ai biết như thế nào? - nhưng anh ấy biết. Đó là Chúa! Anh nhìn thấy nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt người lữ khách, và rồi Chúa Giêsu biến mất.

Tất cả những gì họ có thể làm là nhìn chằm chằm vào nhau trong giây lát trong sự ngạc nhiên sửng sốt.

Sau đó Cleopas nhảy lên. “Đó là sự thật! Những người phụ nữ đã nói đúng. Chúa Giêsu còn sống! Ngài đã sống lại!”

Đồ ăn và thức uống của họ nằm nguyên trên bàn, nhưng cả hai người đàn ông đều bước ra khỏi cửa và bắt đầu chạy. Sau đó một lúc, khi họ dừng lại, người bạn đồng hành của anh ấy nói: “Không có gì ngạc nhiên khi trái tim chúng ta bùng cháy trong khi Ngài đang nói chuyện với chúng ta trên đường đi”. Họ không chạy nữa, họ đi bộ, rồi lại chạy, gần suốt quãng đường trở về thành phố.

Cleopas đập cửa phòng trên lầu. “Chúng tôi đã thấy Ngài! Chúng tôi đã thấy Chúa Giêsu!” Phêrô mở cửa ra he hé, nhưng Cleopas không thể kiềm chế được và đẩy Phêrô vào. Sau đó, câu chuyện của họ ùa vỡ. “Ngài còn sống!” Cleopas kết luận. “Khoảnh khắc Ngài bẻ bánh với chúng tôi, đột nhiên, chúng tôi nhận ra Ngài.”

Giống như hai người đàn ông này trên đường đến Emmaus, nhiều người đã đi đến cùng một kết luận đáng kinh ngạc. Dù không được nhận ra, Chúa Giêsu bắt đầu đi trên đường với chúng ta, để nói chuyện với chúng ta. Và nếu chúng ta nghĩ đến, nếu chúng ta đủ quan tâm để xin Ngài vào ở với chúng ta, chúng ta sẽ nhận ra Ngài thực sự là ai – là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng Phục sinh.

Câu chuyện này đã được chuyển thể từ Luca 24:13-35

Ralph F. Wilson - http://www.joyfulheart.com

Phêrô Phạm Văn Trung chuyển ngữ

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.