KHI NƯỚC DÂNG LÊN TRONG LÒNG NGƯỜI

20-11-2025 540 lượt xem

Những ngày này, miền Trung lại chìm trong biển nước. Chính lúc này lại nghe tin bão dữ số 14 lại cũng đang vào miền Trung... 

Những dòng tin, những hình ảnh tang thương liên tiếp xuất hiện: nhà cửa đổ sập, ruộng đồng tan hoang, người bị cuốn trôi, trẻ thơ ra đi khi tuổi đời còn chưa biết đến chữ "sợ". Nỗi đau ấy không còn là của riêng ai, mà là nỗi đau của một dân tộc vốn quen chịu đựng nhưng chưa bao giờ thôi xót xa.

Miền Trung, mảnh đất khắc nghiệt nhưng kiên cường, lại một lần nữa oằn mình trong nước lạnh và dữ. Ở đó, những mái tranh, những bàn tay gầy guộc, những ánh mắt đăm đắm nhìn theo dòng nước đang cuốn trôi tất cả: cơm áo, giấc mơ, và cả niềm hy vọng.

1. LỤT HỒNG THỦY XƯA: TIẾNG CẢNH TỈNH CHO MUÔN ĐỜI.

Kinh Thánh kể lại trận Hồng Thủy thuở xưa. Khi con người tự mãn và kiêu căng, quên mất Đấng đã dựng nên mình, mặt đất tràn ngập sự dữ. Và nước lũ được sai đến như một cơn thanh tẩy, nhưng cũng là tiếng cảnh tỉnh: Kiếp người mong manh hơn ta tưởng. Không phải để hủy diệt, nhưng để đánh thức. Không phải để trừng phạt, mà để con người biết cúi đầu trở lại với Thiên Chúa.

Mỗi khi nhìn dòng nước mênh mông hôm nay, ta có dám tự hỏi: có điều gì đó đang tan vỡ trong tâm hồn nhân loại? Có phải lòng người cũng đang dâng lên những cơn "lụt" của ích kỷ, vô cảm, tham lam và tội lỗi?

2. DẤU CHỈ THỜI ĐẠI: CHÚA NHẮC TA PHẢI NHÌN SÂU HƠN.

Chúa Giêsu từng nói: "Các ngươi giỏi nhìn xem diện mạo của trời đất, còn về thời đại này, sao các ngươi không biết phân biệt?" (Lc 12,56).

Có thể ta giỏi dự báo thời tiết, tính toán lũ về, đắp cao bờ bao… nhưng lại yếu kém khi nhìn ra những trận "lụt" trong tâm hồn mình.

Trận lụt thể xác rồi sẽ rút, nhưng nếu lòng người vẫn khô cằn, nếu thế giới vẫn vô cảm trước nỗi đau của anh chị em mình, thì nước sẽ vẫn dâng. Con nước dâng trong vô tâm, trong chia rẽ, trong tội lỗi.

3. NẾU KHÔNG SÁM HỐI, CÁC NGƯƠI CŨNG SẼ CHẾT NHƯ VẬY.

Tin Mừng ghi lại một lần duy nhất, Chúa Giêsu nói một lời thật thẳng: "Các ngươi tưởng những người đó tội lỗi hơn sao?... Không! Nhưng nếu các ngươi không sám hối, các ngươi cũng sẽ chết như vậy" (Lc 13,2-5).

Câu nói ấy, qua từng đợt thiên tai, vẫn vang vọng như một hồi chuông tỉnh thức. 

Lũ lụt không chỉ cuốn đi đất cát, mà còn cuốn trôi đi những giả dối, những tự mãn của con người. 

Nó buộc ta đối diện với chính mình, để thấy rằng chỉ có lòng sám hối, lòng thương xót và tình người mới là điều vững bền giữa dòng đời chao đảo.

4. CÙNG MIỀN TRUNG, CÙNG MỘT NHỊP TIM.

Chúng ta không chỉ nhìn thấy cảnh tang thương rồi than thở. Chúng ta phải nhìn thấy chính CHÚA KITÔ ĐANG CHỊU LŨ, ĐANG HỨNG BÃO NƠI THÂN THỂ ĐAU KHỔ CỦA ANH CHỊ EM MÌNH. Mỗi bàn tay chìa ra, mỗi lời cầu nguyện, mỗi chút chia sẻ, là một giọt tình Chúa hòa vào dòng nước lũ, hòa vào mắt bão để làm vơi đi những giọt lệ mặn chát.

Xin đừng chỉ cảm thương, nhưng hãy cảm thông; đừng chỉ nói lời an ủi, nhưng hãy bước đi cùng. Vì khi ta đến với người đau khổ, chính là ta đang chạm đến vết thương của Chúa Kitô.

Xin mỗi người chúng ta hiệp thông bằng lời cầu nguyện, bằng sự chia sẻ cụ thể cho những nạn nhân bão lũ tại miền Trung.

Hãy cùng nhau tổ chức những chuyến thăm viếng, quyên góp, và nâng đỡ tinh thần cho các gia đình gặp hoạn nạn.

Mỗi giáo xứ, hội đoàn, và cá nhân, dù ít dù nhiều, xin hãy làm một điều gì đó.

Vì "khi nước dâng lên trong lòng người", chỉ có tình người và lòng bác ái mới giúp chúng ta vượt qua mọi ngập lụt của thời đại hôm nay.

Lm. JB. NGUYỄN MINH HÙNG

KHÔNG AI CHỐNG NỔI TRỜI

Có một bài thơ mà tôi từng bị buộc phải học, cách đây đã non nửa thế kỷ.

Ngày ấy, tôi mới chỉ là một đứa học trò lớp ba, tóc còn cháy nắng, lòng còn trong veo, chưa biết phân biệt thế nào là thiêng liêng, thế nào là xúc phạm. Bài thơ ấy có những câu mà đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in:

"Trị đêm rồi lại trị ngày,

Cho tên giặc hạn biết tay của người…

Vừa làm vừa thách cả Trời,

Có muốn tắm mát thì mời xuống đây!".

Ngày ấy, chúng tôi phải đọc thuộc, phải chép lại, phải tin rằng đó là một bài thơ hay, là bài ca của "con người làm chủ thiên nhiên". Nhưng càng lớn lên, càng trải qua những tháng ngày nhìn thấy đất trời đổi thay, mưa nắng thất thường, bão lũ dồn dập, tôi càng thấy rõ: Đó không phải là một bài thơ hay, mà là một lời hỗn xược với Trời.

Suốt hơn bốn mươi năm qua, tôi chưa thấy ai, chưa thấy một quyền lực nào có thể "thay Trời làm mưa".

Chưa thấy một khoa học nào ngăn được bão, cản được lũ, dập được hạn hán.

Chưa thấy một quyền bính nào, một triết lý nào, một con người nào, dù kiêu hãnh đến đâu, có thể khiến thiên nhiên thôi giận dữ, hay khiến Trời thôi nổi cơn cuồng nộ.

Ngược lại, hết dịch lễ rồi lại nước, lại nắng, lại gió thi nhau giày xéo, thi nhau cướp đi từng sinh mạng, từng mớ của cải đầy đau xót.

Liên tục hết miền Bắc rồi lại miền Trung, từ đồng bằng đến miền núi, bao năm nay, dân ta vẫn oằn mình trong lũ chồng lũ, bão chồng bão, hạn chồng hạn.

Chúng ta vẫn cúi đầu mà chịu, vẫn khóc than khi đất nứt nẻ, khi sông dâng tràn.

Và trong những lúc khốn cùng ấy, con người mới lại kêu lên: "Lạy Trời ơi, xin thương xót!".

Phải, chỉ khi yếu đuối, con người mới nhớ mình là thụ tạo.

Chỉ khi run sợ, người ta mới hiểu được sự bao la của Trời.

Chỉ khi bất lực, người ta mới thôi kiêu ngạo, và học lại bài học cũ: "Con người không thể chống lại Đấng Tạo Hóa".

Thế mà, có những người, đáng buồn thay, vẫn chưa chịu học bài học đó.

Họ vẫn dạy nhau phải "thắng thiên nhiên", "thắng số phận", "thắng cả Trời".

Họ gọi những người tin vào Trời là lạc hậu, mê tín, yếu đuối.

Họ nhân danh tiến bộ để tước khỏi tâm hồn con trẻ lòng tôn kính Trời, để gieo vào đầu chúng một thứ triết lý trơ trọi và kiêu căng: Rằng con người là trung tâm của vũ trụ.

Nhưng hãy nhìn xem, chỉ một cơn bão thôi, chỉ một cơn động đất, chỉ một trận dịch nhỏ bé vô hình, cả thế giới đã quỳ gối.

Những kẻ tự xưng làm chủ thiên nhiên bỗng im lặng.

Những thành phố hùng vĩ bỗng hoang vu.

Những con người tưởng mình bất tử, bỗng biết sợ, biết cầu, biết lạy.

Và khi ấy, chúng ta mới thấm lời Thánh Vịnh:

"Nếu như Chúa chẳng xây nhà, thợ nề vất vả cũng là uổng công.

Thànhkia mà Chúa không phòng giữ, uổng công người trấn thủ canh đêm"  (Tv 126,1)

Tôi không trách những người đã dạy tôi học bài thơ "Trời đành chịu thua".

Có thể họ không biết, hoặc họ đã bị dạy sai.

Nhưng tôi đau. Đau cho một thời. Đau cho cả hôm nay. Bởi con người vẫn tiếp tục chống lại Trời bằng cách khéo léo hơn, tinh vi hơn, mà vẫn không hiểu rằng: càng chống, càng thua; càng tự mãn, càng lạc xa ân sủng.

Bởi Thiên Chúa không cần thắng chúng ta.

Chúa chỉ chờ chúng ta nhận ra mình đang thua, để quay về, để nương náu, để xin ơn thứ tha.

Vì điều Chúa muốn, không phải là sự khuất phục vì sợ hãi, nhưng là sự khiêm tốn của một người con trở về.

Đêm nay, khi ngoài khơi Thái Bình Dương đang hình thành cơn bão số 14, tôi lại nghe vang trong lòng những câu thơ cũ.

Nhưng không phải để oán, mà để cầu nguyện.

Không phải để thách thức Trời, mà để xin Trời thương: Lạy Chúa, xin đừng để chúng con ngu dại đến mức tưởng mình là Chúa. Xin dạy chúng con biết khiêm tốn giữa đất trời, biết kính sợ Đấng Tạo Hóa, biết cầu nguyện khi thiếu, tạ ơn khi dư, biết sống như những người con bé nhỏ trong vòng tay của Cha mình.

Vì rốt cuộc,

Không ai chống nổi Trời.

Và hạnh phúc thật, là khi chúng ta thôi chống Trời, để lại được ở trong Trời.

Click xem hình ảnh – GP Qui Nhơn

Lm. JB. NGUYỄN MINH HÙNG

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.