SUY NIỆM CHÚA NHẬT 5 THƯỜNG NIÊN_A

07-02-2026 238 lượt xem

Lời Chúa:  Is 58,7-10; 1Cr 2,1-5; Mt 5,13-16

Mục Lục

MUỐI VÀ ÁNH SÁNG – + ĐTGM. Giuse Vũ Văn Thiên

MUỐN CHO ĐỜI VÀ ÁNH SÁNG CHO TRẦN GIAN – Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

LÒNG NHÂN ÁI KHÔNG ĐƯỢC TẮT GIỮA ĐỜI LẠNH – Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

MUỐI VÀ ÁNH SÁNG – Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

MUỐI VÀ ÁNH SÁNG: SỨ MẠNG TRUYỀN GIÁO – Lm. Fx. Nguyễn Văn Tuyết

MUỐI VÀ ÁNH SÁNG ĐỂ LÀM GÌ? – Lm. Yuse Mai Văn Thịnh, DCCT

MUỐI VÀ ÁNH SÁNG

Muối và ánh sáng là hai chất liệu rất bình thường và cũng rất cần thiết cho cuộc sống con người. Muối và ánh sáng không hiện hữu cho bản thân, nhưng hiện hữu để phục vụ. Muối làm cho đồ ăn thêm hương vị và cần thiết cho sức khỏe. Ánh sáng giúp con người phân biệt và nhận ra đường lối phải đi. Bài Tin Mừng hôm nay được đặt trong ngữ cảnh bài giảng trên núi, liền ngay tám mối phúc thật mà chúng ta đã suy niệm tuần trước. Giữa bài giảng về tám mối phúc thật và đoạn Tin Mừng hôm nay có mối liên hệ sâu sắc: những gì Chúa Giê-su mời gọi chúng ta thực hiện (trở nên muối và ánh sáng) là điều kiện để đạt được những mối phúc mà Người đã nói trước đó.

Dưới ánh sáng của bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta hiểu rõ hơn lời ngôn sứ I-sai-a (Bài đọc 1)). Vị ngôn sứ kêu gọi Ít-ra-en quảng đại chia sẻ với người nghèo, cứu giúp và nâng đỡ những ai lâm cảnh bần cùng đói khổ. Khi làm như thế, “ánh sáng ngươi sẽ bừng lên như rạng đông, vết thương ngươi sẽ mau lành”. Những gì vị ngôn sứ diễn tả tiếp đó chứng minh một sự thật này: khi quảng đại chia sẻ với tha nhân, sự thánh thiện và niềm vui thiêng liêng sẽ thấm đượm cuộc đời chúng ta, và khi ấy, Chúa sẽ nhận lời chúng ta kêu cầu. Ở đoạn cuối của Bài đọc này, vị ngôn sứ khẳng định một lần nữa: “Nếu ngươi nhường miếng ăn cho kẻ đói… thì ánh sáng ngươi sẽ chiếu tỏa trong bóng tối, và tối tăm của ngươi chẳng khác nào chính ngọ”. Thật là kỳ diệu, những việc thiện hảo có khả năng phát ra ánh sáng thần thiêng, đồng thời làm cho những người thực hiện công việc ấy cũng trở nên ánh sáng.

Ý tưởng ánh sáng còn được nhắc tới trong Thánh vinh 111 được đọc trong phần Đáp ca. Ánh sáng của Chúa chiếu rọi kẻ ngay lành, nhờ đó họ cũng trở nên ánh sáng và lan tỏa xung quanh soi cho những người đang đi trong tối tăm. Cũng như muối và ánh sáng hiện hữu để phục vụ, Ki-tô hữu trở nên muối và ánh sáng để giúp nhiều người nhận biết Chúa. Những việc thiện chúng ta làm sẽ giúp cho mọi người ca tụng Chúa, và như thế, Chúa được tôn vinh nơi chúng ta. Không ai thắp đèn rồi để dưới đáy thùng. Chiếc đèn không để sử dụng cho riêng mình, nhưng cho người khác. Ki-tô hữu là ánh sáng để giúp cho người khác nhận ra đường đi. Đó là con đường của Chân lý.

Thánh Phao-lô (Bài đọc 2)) lại muốn suy tư về ánh sáng trong mầu nhiệm thập giá. Thông thường, người ta tự hào về những vinh quang danh giá. Ngược lại, Phao-lô lại tự hào về thập giá Đức Ki-tô. Hơn nữa, trong quãng đời còn lại của mình, ông không còn chú tâm đến chuyện gì khác ngoài Đức Giê-su, mà là Đức Giê-su chịu đóng đinh. Sở dĩ như thế vì Phao-lô đã cảm nhận rõ nét sức mạnh và ân sủng của Chúa, khi ông chấp nhận những gian nan vì Danh Ngài. Ông luôn xác tín vào lời Chúa hứa: “Ơn Ta đủ cho con!”. Lời hứa ấy đã giúp ông tìm được sức mạnh giữa những thử thách.

Ki-tô hữu sống giữa thế gian mà không thuộc về thế gian. Cuộc sống chúng ta luôn bị bủa vây bởi những cám dỗ tư bề. Có những lúc muối đức tin trở nên nhạt và vô dụng. Tại sao muối lại nhạt? Chắc chắn Chúa Giê-su không nói về muối theo nghĩa hóa học, vì theo lẽ thường, muối không thể tự nhiên mất vị mặn. Ở đây, Người muốn nói đến người môn đệ đánh mất căn tính, sống đức tin hời hợt, không còn sức ảnh hưởng đối với môi trường xung quanh. Chúa Giê-su cảnh báo: đức tin có thể bị “nhạt” nếu ta thỏa hiệp; đời sống thiêng liêng có thể “mất vị” nếu ta sống theo thế gian; người môn đệ có thể trở nên vô dụng nếu đánh mất tinh thần Tin Mừng. Đây không phải lời kết án, mà là lời mời gọi trở lại với nguồn mặn của mình: Lời Chúa, Thánh Thể, và đời sống yêu thương.

Khi Chúa Giê-su dùng hình ảnh muối để nói với chúng ta, là Người dựa vào thực tế ở đất nước Ít-ra-en. Tại đó, có một loại muối trong lòng đất hay muối mỏ, không tinh khiết như muối biển tinh luyện ngày nay. Nó trộn lẫn với đất, thạch cao và khoáng chất. Khi gặp ẩm, natri clorua tan hết, chỉ còn lại cặn trắng trông giống muối nhưng không còn mặn. Vì thế, người ta vứt ra đường cho người ta giẫm lên — đúng như lời Chúa nói.

Cuộc sống hôm nay còn nhiều khó khăn, nhưng “thà thắp nên một ngọn nến nhỏ còn hơn là ngồi nguyền rủa bóng tối”. Thay vì bình luận, chỉ trích và phê phán, mỗi chúng ta hãy cố gắng gieo mầm yêu thương giữa trần gian. Như muối làm cho thực phẩm thêm hương vị, Ki-tô hữu hãy sống thánh thiện để đem hương vị Tin Mừng vào cuộc sống. Như ánh sáng giúp soi đường đi, Ki-tô hữu hãy thực thi bác ái để góp phần chiếu sáng thế gian. Thánh Phao-lô khẳng định: đức tin của chúng ta không dựa vào lẽ khôn ngoan của người phàm, nhưng dựa vào quyền năng Thiên Chúa. Quả vậy, Thiên Chúa quyền năng sẽ thực hiện nơi chúng ta những điều kỳ diệu, nếu chúng ta biết cậy trông nơi Ngài.

Thánh Tê-rê-sa Can-cút-ta đã viết: “Tình yêu là hoa trái lúc nào cũng đang đúng mùa, và ai cũng có thể với tay chạm tới – Love is a fruit in season at all times, and within reach of every hand”. Điều này cũng có nghĩa: đừng than trách không có hoa trái, chỉ là do mình có đưa tay ra hái hay không thôi. Xin cho chúng ta nhận ra những cơ hội luôn hiện hữu xung quanh mình để trở nên muối và ánh sáng cho cuộc sống hôm nay. mục lục

+ ĐTGM. Giu-se Vũ Văn Thiên

MUỐN CHO ĐỜI VÀ ÁNH SÁNG CHO TRẦN GIAN

Sau khi công bố Tám Mối Phúc, Chúa Giê-su phán tiếp những lời hằng sống: “Các con là muối đất… là sự sáng thế gian” (x. Mt 5, 13-14). Lời trên chứa đựng căn tính Ki-tô giáo của chúng ta. Điều đáng nói ở đây là Chúa Giê-su không chỉ nói các môn đệ đơn giản là “muối”, là “ánh sáng” nhưng là “muối đất” và là “sự sáng thế gian”. 

Ánh sáng khởi đi từ lòng xót thương

Ngôn sứ I-sai-a mô tả chiều kích xã hội rất thực tế của đời sống đức tin. Thiên Chúa không hài lòng với những hình thức ăn chay, giữ luật bề ngoài nếu thiếu tình yêu thương và công bình, Ngài đề nghị: “Hãy chia bánh của ngươi cho kẻ đói, hãy tiếp nhận vào nhà ngươi những kẻ bất hạnh không nhà ở…Như thế, sự sáng của ngươi tỏ rạng như hừng đông” (Is 58,7-8).

Ánh sáng Thiên Chúa nói tới không phải là thứ ánh sáng phát ra từ lời nói hùng hồn, nhưng là ánh sáng của lòng bác ái được sống cụ thể. Khi con người biết mở lòng ra cho tha nhân, nhất là người nghèo khổ và bị bỏ rơi, thì chính lúc ấy Thiên Chúa tỏ mình. Thánh Gio-an Kim Khẩu đã nhấn mạnh: “Không có gì làm cho Ki-tô hữu giống Thiên Chúa cho bằng lòng thương xót”. Như thế, ánh sáng Ki-tô hữu không chiếu từ chính mình, mà là phản chiếu dung mạo Thiên Chúa là Tình Yêu.

Ánh sáng của Tin Mừng đến từ thập giá Đức Ki-tô

Trong thư gửi tín hữu Cô-rin-tô, thánh Phao-lô chia sẻ kinh nghiệm truyền giáo rất khiêm tốn của mình: “Tôi không đến với uy thế của tài hùng biện hoặc của sự khôn ngoan; tôi đến công bố bằng chứng của Thiên Chúa… để đức tin của anh em không dựa vào sự khôn ngoan loài người, nhưng dựa vào quyền năng của Thiên Chúa” (1 Cr 2,1.5).

Thánh nhân ý thức rằng, ánh sáng Tin Mừng không phát xuất từ tài hùng biện hay chiến lược con người, nhưng từ thập giá Đức Ki-tô. Đây là một nghịch lý: yếu đuối nhưng lại mạnh mẽ, đơn sơ nhưng lại biến đổi lòng người.

Thánh Công đồng Vatican II cũng khẳng định điều này khi nói rằng, Hội Thánh “không cậy dựa vào đặc quyền trần thế, nhưng vào quyền năng của Thập Giá Chúa Ki-tô” (Hiến chế Lumen Gentium, số 8). Người Ki-tô hữu chỉ thực sự là ánh sáng khi họ sống khiêm nhường và tín thác vào ân sủng Chúa.

“Muối đất… và sự sáng thế gian”

Đỉnh cao của Lời Chúa hôm nay là lời Đức Giê-su trong Tin Mừng Mát-thêu: “Các con là muối đất… các con là sự sáng thế gian” (Mt 5,13-14).

Muối không hiện diện để phô trương, nhưng để thấm vào và làm dậy men. Ánh sáng không chiếu cho chính mình, nhưng để người khác nhìn thấy đường đi. Đức Giê-su không nói “anh em phải trở nên”, nhưng khẳng định “anh em là”. Điều đó cho thấy căn tính Kitô hữu phát sinh từ mối hiệp thông với Người.

Thánh Au-gút-ti-nô giải thích: “Đức Ki-tô là ánh sáng thật; chúng ta là ánh sáng nhờ được thắp lên từ Người” (Chú giải Tin Mừng Gio-an). Nếu tách khỏi Đức Ki-tô, muối sẽ nhạt và ánh sáng sẽ tắt.

Đồng thời, Đức Giê-su cảnh báo: muối có thể ra nhạt, ánh sáng có thể bị che khuất. Đó là khi đời sống đức tin không còn gắn với hành động, khi lời tuyên xưng không đi đôi với chứng tá. Công đồng Trentô đã dạy rằng đức tin sống động luôn phải được biểu lộ bằng việc làm bác ái (Sắc lệnh về Công chính hóa).

Vì thế, mối liên kết giữa “muối” và “ánh sáng” được thể hiện. Lời Chúa Giê-su gửi đến mỗi chúng ta là hãy chiếu tỏa “ánh sáng” trước mặt mọi người, nghĩa là toàn bộ đời sống ta phải phản ánh ngọn lửa của Chúa Thánh Thần, chúng ta đã lãnh nhận ngày chịu phép Rửa tội: “Chính Người cũng đã đóng ấn tín trên chúng ta và đổ Thần Khí vào lòng chúng ta làm bảo chứng” ( x. 2 Cor 1, 22). Ngọn lửa này tỏa sáng qua việc loan báo Tin Mừng với lòng từ tâm, Tin Mừng cứu độ cho hết mọi người trong Đức Giê-su Ki-tô đã chết và sống lại. 

Đức cố Giáo hoàng Bê-nê-đíc-tô XVI nhắc lại rằng “Quả thật, lời rao giảng và chứng tá cho Tin Mừng là công việc phục vụ đầu tiên mà những người kitô có thể cống hiến cho mọi người cũng như cho toàn thể nhân loại, xét vì những người ki-tô là những kẻ được mời gọi thông truyền cho tất cả mọi người tình yêu của Thiên Chúa Cha, được biểu lộ tròn đầy nơi Chúa Giê-su Ki-tô, Ðấng Cứu Thế Duy Nhất của thế giới”. (Diễn văn tại Ðại Học Truyền Giáo Roma 11/3/ 2006 nhân dịp kỷ niệm bốn mươi của Nghị định “Ad gentes” của Công Đồng Vatican II).

Chúa nhật tuần 5 mùa thường niên A mời gọi mỗi chúng ta xét lại đời sống Ki-tô hữu của mình: ta có đang là muối còn mặn không? Ánh sáng của ta có đang chiếu sáng không? Trong một thế giới đầy bóng tối của ích kỷ, bạo lực và dửng dưng, Thiên Chúa không cần những Ki-tô hữu hoàn hảo, nhưng cần những con người sẵn sàng để cho ánh sáng của Người đi qua cuộc đời mình.

Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho chúng ta biết sống đức tin bằng những hành động cụ thể của yêu thương, khiêm nhường và phục vụ, để giữa đời thường, ánh sáng Đức Ki-tô tiếp tục bừng sáng và muối Tin Mừng không bao giờ nhạt đi. mục lục

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

LÒNG NHÂN ÁI KHÔNG ĐƯỢC TẮT GIỮA ĐỜI LẠNH

Giữa một thế giới đang mệt mỏi vì quá nhiều tin dữ. Giữa những bản tin dày đặc về bạo lực, buôn người, bắt cóc, mổ cướp nội tạng. Giữa sự tàn khốc của chiến tranh, của vũ khí hiện đại, của đe dọa hạt nhân. Giữa một xã hội ngày càng lạnh lùng, vô cảm. Nơi con người dễ đối xử với nhau bằng quyền lực hơn là bằng lương tâm... 

Dù lời Chúa của Chúa nhật thứ V thường niên vang lên không như một cây roi quất xuống trên những kẻ ác, những kẻ sống không như con người mà như thú dữ, chỉ muốn vồ lấy người xung quanh. 

Thì, dù chỉ là lời nhẹ, vẫn mang sức mạnh, đòi tất cả chúng ta, và đòi cả thế giới này phải suy nghĩ, phải lắng lại tâm hồn để nhìn lại chính cuộc đời  và cách mình sống trong cuộc đời ấy: "Chính anh em là muối cho đời… Chính anh em là ánh sáng cho trần gian" (Mt 5, 13-16).

Lời Chúa Giêsu hôm nay không mang dáng vóc sự an ủi, không phải mệnh lệnh chung chung. Đó là một đòi hỏi quyết liệt.

1. ÁNH SÁNG KHÔNG ĐƯỢC PHÉP TẮT, DÙ BÓNG TỐI CÓ DÀY.

Chúa Giêsu không nói: "Anh em hãy cố gắng trở thành ánh sáng". Chúa dạy: "Anh em ánh sáng". Nghĩa là ánh sáng ấy không do chúng ta tự tạo, mà là ánh sáng đã được Thiên Chúa đặt vào trong chúng ta, từ ngày chịu Phép Rửa.

Nhưng ánh sáng có thể bị che khuất. Muối có thể bị nhạt đi. Không phải vì thế gian quá xấu, mà vì người tin Chúa thỏa hiệp, quen dần, chấp nhận sống "ai sao tôi vậy".

Trong bối cảnh xã hội hôm nay, nơi nhiều giá trị bị đảo lộn, nơi quyền lực có nguy cơ đứng cao hơn công lý, nơi sự thật có thể bị bóp méo bởi sức mạnh và nỗi sợ, người Kitô hữu không được phép rút lui vào im lặng vô cảm, cũng không được phép sống kiểu "miễn tôi yên thân".

Bởi ánh sáng không chiếu cho chính nó, muối không ướp cho riêng mình. Một khi Chúa đặt vào trong ta thứ ánh sáng, thứ muối của Tin Mừng, thì cũng để chúng ta "cho""vì" anh chị em quanh mình.

2. LÒNG NHÂN ÁI, DÒNG NƯỚC ẤM KHÔNG BAO GIỜ CẠN.

Cách đây hơn ba mươi lăm năm, khi xã hội còn nhiều thiếu thốn, nhưng con người vẫn còn dễ rung động, đã có một người trẻ viết về lòng nhân ái như dòng nước ấm giữa đại dương mùa đông.

Hôm nay, nhìn lại, ta có thể buồn vì thấy: cái ác tinh vi hơn; bạo lực tàn nhẫn hơn; sự vô cảm trở thành một "lối sống".

Nhưng Tin Mừng không cho phép chúng ta kết luận rằng: Lòng nhân ái đã chết. Ngược lại, chính trong những thời điểm đen tối nhất, lòng nhân ái lại trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Lòng nhân ái ấy không ồn ào. Không luôn được ca ngợi. Không luôn chiến thắng ngay.

Nhưng nó giữ cho con người còn là người. Nó là người dám dừng lại bên vệ đường như người Samari nhân hậu. Nó là người không quay mặt khi thấy nỗi đau của kẻ yếu thế. Nó là người dám chọn yêu thương, dù biết yêu thương có thể làm mình thiệt thòi.

Đó chính là muối.

Đó chính là ánh sáng.

3. KITÔ HỮU KHÔNG ĐƯỢC PHÉP SỐNG "AI SAO TÔI VẬY".

Là Kitô hữu, chúng ta không có quyền viện cớ hoàn cảnh để sống trái Tin Mừng. Chúng ta có giáo huấn của Chúa. Chúng ta có Lời Chúa soi đường. Chúng ta có Hội Thánh làm Mẹ và làm Thầy.

Vì thế, chúng ta không được phép lấy số đông làm chuẩn mực luân lý,; Lấy sự khôn khéo thế gian làm thước đo hành động; Lấy sự an toàn cá nhân để biện minh cho thái độ thờ ơ.

Chúa Giêsu không nói: Sống bác ái sẽ dễ. Chúa chỉ hứa: "Phần thưởng của anh em ở trên trời thật lớn lao". Đó không là phần thưởng vật chất, nhưng là phần thưởng của một lương tâm không bị gặm nhấm, của một đời sống không phản bội chính mình, và của một ánh sáng nhỏ bé nhưng thật sự là ánh sáng, đủ để Chúa có thể sử dụng, có thể làm cho nở hoa.

4. LỘI NGƯỢC DÒNG BẰNG TÌNH YÊU.

Dù thế giới và xã hội xung quanh còn đó những "đảo điên", chúng ta, từng Kitô hữu được mời gọi lội ngược dòng. "Ngược dòng" ở đây khôg vì tức giận những"đảo điên" ấy, không tìm giải quyết bằng bạo lực, không phải hận thù, không phải bằng lời kết án cay nghiệt.

Chúng ta lội ngược dòng bằng tình yêu. Một tình yêu không mù quáng, không thỏa hiệp với gian dối, nhưng kiên cường, bền bỉ, và có chiều sâu của Thánh Kinh.

Chính tình yêu ấy giữ người già khỏi gục ngã trong cô đơn, giúp người nghèo không tủi phận, giúp người trẻ không đánh mất lý tưởng, giúp người đang nắm quyền nhớ rằng quyền lực không thay thế được lương tâm.

5. ĐỂ ÁNH SÁNG CỦA ANH EM CHIẾU GIÃI TRƯỚC MẶT THIÊN HẠ.

Chúa Giêsu kết thúc bằng một lời rất rõ: "Để họ thấy những việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha anh em trên trời".

"để họ thấy", nhưng không nhằm tôn vinh chúng ta, không phải để chứng tỏ mình đạo đức, mà để Thiên Chúa được nhận ra giữa thế giới này.

Trong một xã hội đầy băng giá, chỉ cần một dòng nước ấm chảy qua, cũng đủ để con người còn hy vọng.

Ước gì mỗi Kitô hữu hôm nay dám yêu thương hơn một chút, dám trung thực hơn một chút, dám sống khác hơn một chút, để ánh sáng không tắt, để muối không nhạt,

Và để lòng nhân ái - dòng nước ấm của ân sủng mà Thiên Chúa ban cho trần thế - tiếp tục chảy giữa biển lạnh của trời đông giá trong đời. mục lục

Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

Muối và Ánh Sáng

Muối và ánh sáng. Bạn có biết tại sao Chúa Giêsu lại nói với các môn đệ và với chúng mình rằng chính anh em là muối cho đời và chính anh em là ánh sáng cho trần gian không? Để có câu trả lời cho chính xác, mời bạn cùng với tôi, chúng mình hãy tìm hiểu về công dụng của muối và của ánh sáng.

Muối có nhiều công dụng lắm nhưng một trong những công dụng mà ai cũng biết đó là một thứ gia vị không thể thiếu trong nhà bếp. Muối làm cho những món ăn được đậm đà, tăng khẩu vị và hấp dẫn hơn. Và khi ăn ngon thì người ta sẽ khỏe mạnh, yêu đời, vui tươi và hạnh phúc. Cho nên mới có câu ăn được ngủ được là tiên.

Cũng giống như muối, ánh sáng cũng rất quan trọng và hữu dụng. Nó đem lại cho con người ta niềm vui, cảm giác an toàn và hạnh phúc. Vào những ngày mùa đông đang khi trời âm u lạnh lẽo mà có ánh sáng mặt trời chiếu tỏa. Dù chỉ là một vài tiếng thôi thì cư dân tại Vancouver BC, Seattle, Oregon chắc chắn sẽ cảm thấy vui vẻ, ấm áp và phấn khởi hơn.

Vì vậy khi Chúa Giêsu nói anh em là muối và là ánh sáng cho đời thì Ngài muốn tất cả các môn đệ của Ngài trong đó có chúng mình ý thức về vai trò rất quan trọng và cần thiết của bạn và tôi ở trong thế gian này. Ngài ước mong chúng ta trở thành muối và là ánh sáng chiếu giãi cho những người chung quanh.

I. Sống như muối và ánh sáng trong đời sống hằng ngày

Thứ nhất, làm cho tình yêu thương giữa chồng với vợ, giữa cha mẹ với con cái, giữa anh chị em trong gia đình được mặn nồng hơn qua những lời nói yêu thương, lịch sự, nhẹ nhàng, tế nhị, qua sự quan tâm và biết chăm sóc cho nhau.

Thứ hai, đem ánh sáng của niềm vui, sự bình an và hy vọng đến cho những người trong hãng xưởng, trong tiệm hớt tóc, trong tiệm làm móng tay, nơi văn phòng bảo hiểm, nơi phòng mạch, nơi chợ búa, bằng cách tôn trọng lẫn nhau, giúp đỡ nhau, đối xử công bằng với nhau, sống thật thà và trung thực với nhau.

Thứ ba, làm cho ánh sáng của Chúa Kitô tỏa sáng ra trong các hội đoàn, trong các ca đoàn, trong cộng đoàn giáo xứ, trong dòng tu, qua những nụ cười, qua sự hy sinh quảng đại, rộng rãi cho đi tài năng, thời giờ và của cải vật chất.

II. Ở gần Chúa Giêsu, nguồn mạch ánh sáng

Bạn thân mến, khi chúng mình đem niềm vui, tiếng cười và sự ấm áp, hạnh phúc đến cho những người chung quanh thì lúc đó bạn và tôi chính là những hạt muối mặn và là ánh sáng của Chúa. Ngược lại, nếu chúng mình làm cho những người chung quanh buồn phiền, bực bội, khó chịu, đau khổ và bất an thì đó là dấu chỉ cho biết tôi và bạn đang là một thứ muối vô dụng, đã mất đi vị mặn và ánh sáng của chúng mình đang bị để dưới đáy thùng.

Ông bà ta thường nói, "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng." Để có thể làm muối và ánh sáng của thế gian, chúng mình cần phải ở gần với Chúa Giêsu. Vì Ngài chính là ánh sáng thế gian, là nguồn ánh sáng không bao giờ tàn lụi, là ánh sáng soi dẫn cho chúng ta tiến bước về Thiên Quốc.

Ở gần với Chúa qua việc cầu nguyện. Khi thức giấc, lúc dùng bữa, trước khi lái xe đi làm, khi gặp khó khăn, khi bị cám dỗ và thử thách, khi thành công, khi hạnh phúc, hãy tâm sự với Chúa, đừng ngại.

Ở gần với Chúa qua việc đọc Kinh Thánh. Bởi vì thánh Phaolô đã cho hay lời Thiên Chúa ở gần bạn, ngay trên miệng, ngay trong lòng bạn.

Mỗi ngày đọc chừng 5 đến 10 phút thôi, không cần nhiều.

Ở gần với Chúa qua việc tham dự Thánh lễ và rước lễ. Bởi vì Chúa Giêsu đã khẳng định, ai ăn thịt và uống máu tôi thì ở lại trong tôi và tôi ở lại trong người ấy.

Chỉ khi nào ở gần bên Chúa thì lúc đó chúng mình mới hấp thụ được ánh sáng của Chúa Kitô.

Và nhờ có ánh sáng của Chúa, bạn và tôi mới có thể chiếu giãi ánh sáng của yêu thương, phục vụ bác ái ra trước mặt thiên hạ. Nhờ vậy, người ta sẽ thấy và tôn vinh Cha của chúng ta, Đấng ngự trên trời.

Cầu chúc bạn và những người thân yêu của bạn những ngày cuối tuần thật vui vẻ, khỏe mạnh, hạnh phúc và bình an trong tình yêu vô bờ bến của Ba Ngôi Thiên Chúa chúng ta. mục lục

Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

Muối và Ánh Sáng – Sứ Mạng Truyền Giáo

Các bài đọc hôm nay nhấn mạnh rằng truyền giáo không chỉ là truyền đạt kiến thức hay chuẩn mực luân lý, mà là một tiến trình “sinh thành”, “trao ban sự sống”, đưa người khác đến sự hiệp nhất sống động với chính Chúa Kitô. Đó là con đường biến đổi sự sống theo xác thịt thành sự sống của Đức Kitô trong chúng ta.

Một người đàn ông nọ từng sống một cuộc sống say sưa trở lại đạo. Bạn bè chế diễu ông rằng: “Với một người nhạy cảm như anh, tôi không nghĩ là anh tin phép lạ biến nước thành rượu mà Tin Mừng đã nói.” Ông trả lời: “Chúa có biến nước thành rượu hay không thì tôi không biết, nhưng hiện nay tôi được chứng kiến Chúa đã hóa bia rượu thành vật dụng cần thiết trong gia đình của tôi.” Câu chuyện minh họa rằng lý luận vững chắc nhất để bảo vệ đức tin không chỉ được thực hiện bằng lời nói, nhưng còn được chứng tỏ một cách cụ thể qua việc làm, để cuộc sống của người khác được tốt hơn.

Đây là kinh nghiệm mà Thánh Phaolô đã làm tại Côrintô: “Tôi giảng mà chẳng có dùng lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Thần Khí và quyền năng Thiên Chúa” (1 Cr 2,4).

Là giáo sĩ Do Thái, Phaolô được huấn luyện để thuyết giảng và tranh luận về tôn giáo. Khả năng nói trước công chúng của ngài được Sách Công Vụ Tông Đồ cho thấy khi tường thuật về những lần ngài thuyết giảng cho các nhà trí thức tại Athênê (Cv 17). Tại đó, thánh Phaolô đã đưa niềm tin Kitô giáo vào những lý luận triết học nhằm gây ấn tượng cho người nghe; thế nhưng cách trình bày này của ngài đã không thuyết phục được họ.

Sau kinh nghiệm này, ngài rời Athênê và đến Côrintô (Cv 18,1). Tại Côrintô, ngài thay đổi cách rao giảng: ngài không công bố mầu nhiệm Thiên Chúa bằng những lời lẽ hùng hồn hoặc triết lý cao siêu như đã làm tại Athênê (1 Cr 2,1), nhưng thay vào đó, ngài kể về cuộc đời của Chúa Giêsu. Ngài không rao giảng về một điều gì đó trừu tượng, nhưng về một con người bị đóng đinh, đã chết và đã sống lại. Không giống như tại Athênê, sứ vụ của ngài rất thành công tại Côrintô.

Đối với ngài, sứ vụ rao giảng của Giáo hội không dừng lại ở việc dạy giáo lý, nhưng là chia sẻ những gì chúng ta đang sống, đang cảm nghiệm với tình yêu chân thành dành cho các linh hồn, để cuộc sống của người khác cũng được biến đổi.

Tin Mừng tiếp tục nhấn mạnh sự cần thiết của việc chia sẻ đức tin một cách cụ thể này khi dùng hai hình ảnh ẩn dụ: muối và ánh sáng.

Muối tồn tại với một mục đích duy nhất: làm thay đổi hương vị của thức ăn; nó có tác dụng tạo ra sự thay đổi. Nếu nó không hoàn thành nhiệm vụ này, nếu nó không mang lại sự thay đổi, nó không còn là muối nữa, nhưng đã mất đi vị mặn.

Mặc dù muối không bao giờ bị mất vị mặn của nó, nhưng có thể bị nhiễm độc bởi những chất gây ô nhiễm chung quanh nó. Áp dụng vào cuộc sống của một Kitô hữu, khi ngưng làm việc tốt và bị ô nhiễm bởi tội lỗi, muối trong tâm hồn chúng ta đã bị nhạt.

Khi dùng muối như là biểu tượng của việc rao giảng, Chúa muốn dạy rằng nếu muối là gia vị được dùng để ướp cho thức ăn được mặn mà hơn như thế nào, thì vai trò của Kitô hữu đối với thế giới cũng giống như vậy. Nếu cuộc sống chúng ta không thể tác động để thế giới biến đổi theo khuôn mẫu mà Chúa đã thiết lập, thì hãy xem lại vai trò môn đệ của mình.

Hình ảnh ẩn dụ về ánh sáng truyền tải cùng một thông điệp. Mục đích của một ngọn đèn là để chiếu sáng và được nhìn thấy. Giấu ngọn đèn dưới gầm bàn sẽ loại bỏ lý do tồn tại của nó.

Dùng hình ảnh này, Tin Mừng nhấn mạnh rằng lý do cốt yếu của việc làm môn đệ chính là sự hiện diện của nó. Nó nhằm mục đích định hướng cho người khác, dẫn dắt họ đến với đức tin và thay đổi lối sống.

Nói cách khác, là ánh sáng, chúng ta được mời gọi giúp cho người khác thấy con đường tốt để đi và những nơi nguy hiểm để tránh. Một ngọn đèn hết dầu sẽ không ích lợi gì đối với một người đang ở trong bóng tối; vì thế, để là muối và ánh sáng, chúng ta phải khác với thế giới.

Nếu một tín hữu không có gì để phân biệt giữa họ với người không có đức tin, thì tín hữu đó là muối đã bị ô nhiễm, đèn đã hết dầu.

Điều khác nhau giữa một người có đức tin và người không có đức tin không phải là những gì chúng ta tự gán cho mình, nhưng là cuộc sống mà chúng ta đang sống: “Bằng dấu này mà người ta nhận biết các con là môn đệ của Thầy: là các con hãy yêu thương nhau” (Ga 13,35).

Muối và ánh sáng có tác dụng do sự liên đới với những vật mà chúng muốn biến đổi. Muối không thể làm cho thực phẩm mặn mà hơn, trừ phi nó được ướp kỹ vào thực phẩm để thay đổi thực phẩm ngay từ bên trong của nó. Cũng vậy, ánh sáng không thể soi đường cho ai nếu nó không ở trong bóng tối.

Cho nên, để biến đổi thế giới, chúng ta phải ở trong thế giới. Nếu không, điều này sẽ không khác gì với việc giấu ngọn đèn dưới gầm bàn thay vì để trên giá cao; đèn đã hết dầu và muối đã bị ô nhiễm.

Chúng ta chỉ là một ngọn nến nhỏ trong muôn vàn ngọn nến. Nhưng một ngọn nến nhỏ nhất cũng có thể giúp được rất nhiều trong một thế giới đầy bóng tối. Hãy thắp lên một ngọn nến khi ở trong bóng tối thay vì chỉ ngồi đó mà than trách bóng tối.

Cuộc sống chúng ta phải là nguồn sáng và ý nghĩa cho người khác. Hãy làm tròn vai trò muối và ánh sáng của mình.

Thịt cá sẽ không bị hư nếu được ướp kỹ lưỡng; cũng vậy, nếu linh hồn chúng ta được ướp thật kỹ bằng muối Lời Chúa, chúng ta sẽ không sợ linh hồn bị hư nát. mục lục

Lm. Fx. Nguyễn Văn Tuyết

MUỐI VÀ ÁNH SÁNG ĐỂ LÀM GÌ?

Trong các câu cuối của phần loan báo Tám Mối Phúc Thật, Đức Giêsu đặc biệt nhấn mạnh đến hoàn cảnh của các tín hữu thời tiên khởi. Họ đã bị cấm cách, bắt bớ, sỉ nhục và vu khống. Kết quả là một số tín hữu đã tháo lui và trốn chạy. Còn những ai trung thành thì nhận được lời chúc phúc của Đức Giêsu. Và việc bị bách hại, bị sỉ vả vì Danh Chúa vẫn là phần phúc dành cho những ai trung thành trong các thời đại sau này nữa.

Thật vậy, nhìn lại lịch sử của Hội Thánh, chúng ta nhận ra một điều là Hội Thánh đã được phát triển và sinh nhiều hoa trái trong các hoàn cảnh bị cấm cách và bị bắt bớ. Và những ai bền chí và trung kiên nên nhớ rằng họ đang làm chứng trong sứ mạng là muối cho đời và ánh sáng cho người khác.

Muối và ánh sáng là hai hình ảnh mà Đức Giêsu dùng để nói lên ước vọng của Người dành cho các môn đệ. Muối và ánh sáng không tự nó tồn tại. Cả hai đều được tạo thành và được sử dụng theo ý muốn của Đấng đã tạo ra chúng.

Có lẽ ngày nay chúng ta coi thường muối và ánh sáng. Tuy nhiên, những ai sống trước khi ông Ê-đi-son phát minh ra ánh sáng điện thì mới biết ánh sáng quý trọng dường bao.

Trong trình thuật tạo dựng, việc đầu tiên Thiên Chúa làm là tạo ra ánh sáng. Ánh sáng thật quan trọng đối với Người. Đức Giêsu đã nhiều lần tỏ bày rằng chính Người là ánh sáng. Và trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu truyền ban nhiệm vụ và vinh dự cao cả đó cho các môn đệ khi phán rằng: “Chính anh em là ánh sáng cho trần gian.”

Đây là một lệnh truyền thật trọng đại. Chúng ta chỉ có thể thực hiện được bổn phận này khi tiếp nhận nguồn ánh sáng từ Đấng đã tạo ra ánh sáng. Tự bản thân chúng ta không tạo ra ánh sáng. Ánh sáng phát sinh từ Chúa và được chiếu tỏa qua việc làm của chúng ta, để ca ngợi và tôn vinh Thiên Chúa, Đấng ngự trên trời.

Chúa nói rất rõ rằng ánh sáng của chúng ta phải được chiếu tỏa. Người nhấn mạnh đến lệnh truyền bằng động từ “phải”, chứ không phải là việc làm theo cảm hứng, thích thì làm, không thích thì thôi. Nhiệm vụ này được trao ban cho những kẻ mới đón nhận các Mối Phúc làm gia nghiệp, thì phải có bổn phận san sẻ vinh dự cao quý này cho nhân loại.

Đức Giêsu tiếp tục lệnh truyền bằng cách dùng hình ảnh rất quen thuộc mà dân chúng thường áp dụng trong đời sống hằng ngày. Thời của Đức Giêsu chưa có điện. Thay vào đó, họ đốt đèn để phát ra ánh sáng. Dựa trên kinh nghiệm sống, Đức Giêsu khẳng định không ai đốt đèn rồi lại để đèn dưới cái thùng mà úp lại; như thế, ánh sáng của đèn làm sao có thể chiếu tỏa khắp nhà, chưa kể đèn còn có thể bị tắt vì thiếu không khí.

Qua việc sử dụng hình ảnh cùng lời khuyến cáo như thế, Đức Giêsu muốn nhắc nhở rằng ánh sáng đã được đốt lên, trao ban và hiện diện trong cuộc sống của người môn đệ. Nhưng chính cách sống của chúng ta có thể làm cho phạm vi ánh sáng ấy bị thu hẹp lại, như việc để đèn dưới đáy thùng vậy.

Còn về muối thì sao?

Muối được đánh giá cao trong thế giới cổ xưa. Tôi được nghe kể lại rằng đã có thời người ta coi muối như hàng hiếm, hàng quốc cấm. Vì thế, có nhiều người đi bán muối; ai lọt thì giàu, còn ai bị bắt thì bị xử tử. Từ đó mới có cụm từ “đi bán muối” để ám chỉ những người đã qua đời.

Muối được sử dụng như một loại gia vị, chất bảo quản, chất khử trùng, và còn được xem như một thành phần của lễ vật trong các nghi thức tiến dâng; ngoài ra, muối còn được dùng như một đơn vị trao đổi.

Những người sống cùng thời với Đức Giêsu coi muối là vật quý hiếm và rất thông dụng trong cuộc sống. Họ còn dùng muối để trộn với phân bón, làm cho thửa đất tốt hơn và sinh nhiều hoa trái hơn. Cho đến nay, muối vẫn được dùng để ướp thực phẩm, giúp thức ăn khỏi bị ôi thiu và giữ được tươi lâu hơn. Muối còn được dùng để giảm cơn đau răng, đau cổ họng, v.v.

Tuy nhiên, vị mặn nằm ngay trong bản chất của muối. Muối không có vị nhạt. Đã nếm muối thì chúng ta sẽ cảm nhận được vị mặn trong miệng. Tôi chưa bao giờ nghe ai nói đến vị nhạt của muối. Nhưng nếu dùng quá liều lượng, muối sẽ ảnh hưởng đến thực phẩm và sức khỏe. Ngày nay, các bác sĩ thường khuyên những bệnh nhân cao huyết áp nên ăn nhạt hơn, vì độ mặn có thể làm tăng huyết áp.

Khi dùng hình ảnh muối để ám chỉ đến thân phận người môn đệ, Đức Giêsu nhắc chúng ta nhớ đến bổn phận của mình là làm cho đời thêm mặn nồng hơn. Nói cách khác, chúng ta là những dụng cụ, là các chất xúc tác mà Thiên Chúa dùng để làm cho hương vị đời sống nhân loại thêm mặn mà và ấm áp.

Một cách cụ thể, chúng ta được mời gọi đem niềm vui và sự an hòa đến cho những ai đang sống trong sầu khổ, đem bình an đến cho những người có cuộc sống xáo trộn, và đem lại ý nghĩa tích cực cho những ai đang chán nản, bi quan. Tóm lại, sự hiện diện của chúng ta phải mang lại điều tốt đẹp cho xã hội mà chúng ta đang sống, trong mọi hoàn cảnh.

Để kết thúc phần suy niệm về bài Tin Mừng nói đến muối và ánh sáng mà người môn đệ Đức Kitô được mời gọi đem đến cho thế giới hôm nay, chúng ta cùng nghe một trong muôn vàn câu chuyện về gương sáng của Mẹ Thánh Têrêsa Calcutta và các nữ tu của Mẹ.

Vào một ngày kia, có một người đàn ông trung niên đến thăm ngôi nhà do Mẹ Thánh Têrêsa lập nên để chăm sóc những người nghèo và những người sắp chết tại Calcutta. Ông chứng kiến cảnh các nữ tu đang tận tình chăm sóc những người được mang về từ các vỉa hè và lề đường.

Trong số đó có một người đàn ông được khiêng về từ máng xối, thân thể đầy lở loét. Các nữ tu phục vụ bệnh nhân mà không hề để ý đến sự hiện diện của người khách lạ đang chăm chú theo dõi. Còn người khách thì dõi mắt quan sát từng cử chỉ và việc làm của các nữ tu.

Đặc biệt, ông nhận thấy sự dịu dàng của một nữ tu còn rất trẻ, nhưng lại vô cùng ân cần và thuần thục trong việc săn sóc. Ông thấy nụ cười của sơ khi rửa và băng bó những vết thương hôi thối trên thân xác người đàn ông đang hấp hối. Ông không bỏ qua một chi tiết nào và rút ra bài học rằng mọi việc sơ làm đều phát xuất từ con tim của một người chỉ biết yêu thương và sống cho người khác.

Sau khi chứng kiến những việc làm ấy, ông quay sang thưa với Mẹ Thánh Têrêsa: “Thưa Mẹ, khi đến đây, con hoàn toàn không tin vào Thiên Chúa; trái tim con đầy thù hận. Nhưng bây giờ con đã thấy và con đã tin.” Ông đã thấy tình yêu của Thiên Chúa được chiếu tỏa qua những cử chỉ trìu mến và mặn nồng mà các nữ tu của Mẹ đã thực hiện.

Giống như thế, chúng ta hãy để cho ánh sáng của Chúa chiếu tỏa qua các việc làm của mình, để mỗi người, mỗi hành động của chúng ta trở thành muối và là chất xúc tác làm cho đời thêm nồng thắm tình Chúa. Amen! mục lục

Lm. Yuse Mai Văn Thịnh, DCCT

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan