SUY NIỆM CHÚA NHẬT V MÙA CHAY – A
(Ed 37,12-14 ; Tv 129 ; Rm 8,8-11 ; Ga 11,25a.26)
TỪ NGÔI MỒ ĐẾN TIẾNG GỌI SỰ SỐNG – Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng
TỪ VỰC THẲM CÁI CHẾT ĐẾN ÁNH SÁNG PHỤC SINH – Phêrô Phạm Văn Trung
TỪ NẤM MỒ ĐẪN ĐẾN SỰ SỐNG – Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
TỪ NGÔI MỒ ĐẾN TIẾNG GỌI SỰ SỐNG
Mỗi khi đứng trước phần mộ một ai đó, dễ gây trong lòng chúng ta một cảm giác sợ sệt điều gì đó. Hoàn toàn không phải sợ vất vả, không phải sợ thiếu thốn. Nhưng là sợ một điều âm thầm hơn: Sợ mọi sự dần tắt lịm.
Dù vậy, có lẽ sợ chết vẫn chưa là một nỗi sợ lớn nhất. Đã biết bao nhiêu lần, trong cuộc sống, chúng ta hoan mang đến tột cùng khi phải quyết định một điều gì đó vô cùng hệ trọng, nhưng chỉ có một mình, chỉ có bản thân đối diện cùng tất cả mọt giằng co, mọi thách thức, chỉ có trái tim mình thấu cảm.
Chúa nhật V Mùa Chay đưa chúng ta đến trước chính nơi ấy: ngôi mồ của đời người. Nhưng thật lạ, Hội Thánh không dừng ở bóng tối của cái chết. Ngay giữa nơi tưởng như chấm hết, một điều gì đó đang âm thầm khởi sự. Không là một sự ủi dễ dãi, nhưng là lời hứa mạnh mẽ về sự sống. Không né tránh thực tại đau thương, nhưng đi thẳng vào thực tại ấy để mở một lối thoát.
Bởi Mùa Chay không kết thúc trong tro bụi. Mùa Chay dẫn tới sự sống.
Vì thế, để bước vào Tuần Thánh, trước khi đối diện với Thập Giá tang thương, Chúa muốn chúng ta dừng lại, nhìn vào chính "ngôi mồ" của đời mình… để nghe vang lên một tiếng gọi có thể làm thay đổi tất cả. Một tiếng gọi không kết án, không loại trừ, nhưng đánh thức, nâng dậy, và mở ra một con đường trở về với Nguồn Sự Sống. Đó là nơi không ai bị bỏ quên, không gì là quá muộn, và không một cái chết nào là điểm cuối.
1. NGÔI MỒ, NƠI TƯỞNG NHƯ MỌI SỰ DÃ KẾT THÚC.
Ở làng quê nhỏ Bêtania, một ngôi mồ vừa khép lại. Một thanh niên tên Lazarô đã chết. Không còn gì để hy vọng nữa. Không còn gì để chờ đợi nữa. Người ta đã làm tất cả những gì có thể: chạy thầy, chạy thuốc, khóc lóc, cầu xin… Nhưng cuối cùng vẫn là một tảng đá lăn vào cửa mộ. Kết thúc?
Bốn ngày rồi. Không chỉ là cái chết… mà là cái chết đã "chắc chắn". Mácta, chị của người mới chết nói một lời rất chính xác, rất thật, rất đời. Chắc chắn, không một ai trên cõi đời này không nghĩ như thế: "Thưa Thầy… nặng mùi rồi".
Câu nói đó không chỉ là mùi xác chết. Mà là mùi của một hy vọng đã tắt.
Đâu đó trong cuộc đời mình, ai trong chúng ta cũng có một "ngôi mồ" như thế: một mối quan hệ đã chết; một gia đình đã rạn nứt; một người thân đã ra đi; một ước mơ không còn cứu vãn; hay chính đời sống đức tin đang nguội lạnh…
Có những lúc ta cũng thở dài: "Thôi rồi… hết rồi… không còn gì nữa…".
2. GIÊSU, ĐẤNG KHÔNG BAO GIỜ ĐẾN TRỄ.
Thiên Chúa của chúng ta không phải là một Thiên Chúa lạnh lùng. Và chính Chúa Giêsu là hiện thân cho sự không lạnh lùng ấy.
Điều lạ trong Tin Mừng hôm nay là: Chúa Giêsu đã không đến ngay. Chúa đến… khi mọi sự đã "xong rồi". Nhưng chính lúc ấy, Tin Mừng ghi nhận một lời rất ngắn nhưng vô cùng ý nghĩa: "Đức Giêsu đã khóc".
Chúa không đứng xa để giảng đạo. Chúa không giải thích lý thuyết về sự chết. Chúa khóc! Khóc với Mácta. Khóc với Maria. Khóc với nỗi đau của con người. Khóc với loài người đang khóc.
Không những không lạnh lùng, Chúa còn là Đấng thấy nỗi đau của ta; hiểu nỗi đau của ta; và cùng đau với ta. Có những lúc ta tưởng Chúa "đến trễ"… Nhưng thật ra, Chúa vẫn ở đó. Chúa không đi đâu xa để mà phải trễ. Chúa đến đúng lúc để làm điều lớn hơn ta nghĩ.
3. "HÃY LĂN TẢNG ĐÁ RA". ĐÓ LÀ ĐIỀU TA PHẢI LÀM.
Trước khi thực hiện phép lạ, Chúa dạy một điều rất đơn giản: "Hãy đem tảng đá ra". Chúa có thể tự làm. Nhưng Chúa lại muốn con người cộng tác. Chúa không làm tất cả. Chúa không làm thay ta những phận sự thuộc về ta.
Tảng đá đó là gì? Có thể là một sự cứng lòng không chịu tha thứ; một vết thương không muốn mở ra; một tội lỗi cứ giấu kín; một nỗi buồn cứ giữ trong lòng; một sự tham lam không muốn buông bỏ...
Vì ích kỷ. Vì dại dột. Ta cứ để đó… đậy lại… đóng kín… Và rồi nói: "Chúa ơi, sao đời con không thay đổi?".
Hôm nay, Chúa dạy rõ, dứt khoát, mạnh: "Con hãy lăn tảng đá ra". Chúa không phá cửa lòng ta. Chúa chờ ta mở. Chúa muốn ta phải góp phần mình.
4. TIẾNG GỌI XUYÊN QUA CÁI CHẾT.
Sau khi tảng đá được lăn ra, một tiếng gọi vang lên: "Lazarô, hãy ra khỏi mồ!". Không phải là lời an ủi. Không phải là lời chia buồn. Mà là một tiếng gọi đánh thức sự sống.
Và điều không thể đã xảy ra: Người chết bước ra. Còn quấn vải. Còn nguyên vẹn dấu tích của cái chết. Nhưng… đã sống lại.
Lời của Chúa Giêsu hôm nay không chỉ dành cho Lazarô. Mà dành cho từng người chúng ta:
- Khi ta chán nản → Chúa gọi: "Hãy ra khỏi mồ!".
- Khi ta tội lỗi → Chúa gọi: "Hãy ra khỏi mồ!".
- Khi ta mất niềm tin → Chúa gọi: "Hãy ra khỏi mồ!".
Không có ngôi mồ nào mà tiếng Chúa không chạm tới.
5. "HÃY CỞI KHĂN VÀ ĐỂ ANH ẤY ĐI": HÀNH TRÌNH TIẾP TỤC.
Sau khi Lazarô bước ra, Chúa Giêsu không dừng lại ở đó. Chúa nói: "Hãy cởi khăn và để anh ấy đi". Sự sống lại… chưa phải là tất cả. Còn cần được tháo gỡ.
Có những người đã "sống lại" rồi… nhưng vẫn còn bị trói: trói bởi quá khứ; trói bởi mặc cảm; trói bởi sợ hãi. Hãy nhớ, Chúa muốn ta không chỉ sống… mà còn tự do bước đi. Đi theo Chúa. Đi về với Chúa.
Chúa nhật V Mùa Chay đưa chúng ta đến trước một ngôi mồ. Nhưng Ngôi mồ không phải là điểm cuối. Không phải để tuyệt vọng. Mà để nghe một lời khẳng định mạnh mẽ: "Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống".
Ngôi mồ không phải là điểm cuối. Nước mắt không phải là dấu chấm hết. Vì có một tiếng gọi mạnh hơn sự chết. Tiếng gọi của Đấng Hằng Sống. Tiếng gọi của Đấng làm chủ sự sống. Tiếng gọi đến từ đấng là chính Nguồn sống.
Lạy Chúa Giêsu, có những ngôi mồ trong lòng con mà con đã quen sống chung, quen chấp nhận như một điều không thể thay đổi. Xin cho con đủ can đảm để lăn tảng đá ra, để nghe tiếng Chúa gọi, và bước ra khỏi những gì đang làm con chết dần. Xin cho con tin rằng Chúa không bao giờ quên con, không bao giờ bỏ con, và luôn gọi con trở về sự sống. Amen. mục lục
Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng
TỪ VỰC THẲM CÁI CHẾT ĐẾN ÁNH SÁNG PHỤC SINH
Trong hành trình Phụng vụ, đặc biệt là những ngày tiến gần đến mầu nhiệm Vượt Qua, Giáo hội đặt chúng ta đối diện với thực tại trần trụi nhất của thân phận con người: cái chết. Nhưng đồng thời, qua các bài đọc từ Kinh Thánh hôm nay, chúng ta được dẫn đưa vào một mặc khải chấn động: Thiên Chúa của chúng ta không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, mà là Thiên Chúa của kẻ sống.
1. Tiếng kêu từ nỗi đau và mầu nhiệm của sự trì hoãn
Mở đầu đoạn Tin Mừng, chúng ta bắt gặp một lời cầu khẩn vừa tha thiết, vừa đầy tin tưởng: “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng” (Ga 11: 3). Hai chị em Mácta và Maria không đưa ra một lời yêu cầu cụ thể nào; họ chỉ trình bày nỗi đau trước nhan Chúa. Thánh Augustinô giải thích: “Họ không nói: xin hãy đến chữa lành; họ không dám nói điều đó, mà chỉ nói: Kìa, người mà Ngài yêu thương đang bị bệnh. Như thể muốn nói: Chỉ cần Ngài biết điều đó là đủ, Ngài không phải là người yêu thương rồi bỏ rơi người mình yêu thương.” [1] Đây là đỉnh cao của lời cầu nguyện: tin tưởng đặt nỗi khổ đau vào lòng thương xót của Đấng mình yêu mến. Có điều, phản ứng của Chúa Giêsu thật khó hiểu: “Ngài còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở” (Ga 11:6). Tại sao Ngài lại trì hoãn khi người bạn thân đang hấp hối? Chính Chúa Giêsu cho thấy lý do: “Chúa Giêsu bảo: Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh” (Ga 11:4).
Đức Phanxicô giải thích thêm rằng: “Chúa Giêsu có thể làm cho người bạn Ladarô tránh được cái chết, nhưng Ngài muốn chia sẻ nỗi đau của chúng ta trước sự mất mát những người thân yêu, và trên hết, Ngài muốn chứng tỏ quyền năng của Thiên Chúa trên sự chết” (Kinh Truyền tin, ngày 29 tháng 3 năm 2020). Sự trì hoãn của Chúa không phải là sự thờ ơ, mà là để chuẩn bị cho một vinh quang lớn hơn. Chúa dường như chậm trễ, nhưng Ngài không bao giờ lỡ hẹn. Ngài trì hoãn việc cứu chữa hồi sinh, bởi vì Ngài muốn chúng ta tin vào quyền năng chiến thắng cái chết của Ngài hơn là chỉ tin vào khả năng chữa bệnh.
Sự trì hoãn này nhắc nhở chúng ta rằng, trong cuộc sống, có những lúc Thiên Chúa dường như im lặng trước nỗi đau của chúng ta. Nhưng chính trong sự im lặng đó, Ngài đang dọn đường cho một phép lạ lớn lao hơn: không chỉ là giải thoát chúng ta khỏi đau khổ, mà là đưa chúng ta vượt qua cái chết để đến với sự sống đời đời, cùng “Con Thiên Chúa được tôn vinh” (Ga 11:4).
Nỗi tuyệt vọng của chị em Mácta cũng chính là nỗi tuyệt vọng của dân Israel trong cảnh lưu đày, được ngôn sứ Êdêkien mô tả qua hình ảnh những bộ xương khô. Khi mọi hy vọng dường như đã lụi tàn, lời Thiên Chúa vang lên như một luồng sấm sét: “Hỡi dân Ta, này chính Ta mở huyệt cho các ngươi, Ta sẽ đưa các ngươi lên khỏi huyệt và đem các ngươi về đất Israel” (Ed 37:12).
Đây không chỉ là lời hứa về việc hồi hương theo nghĩa địa lý, mà là một mặc khải về quyền năng sáng tạo lại của Thiên Chúa. Ngài không chỉ an ủi người đang sống, Ngài còn có quyền năng trên cả nấm mồ. Đức Bênêđíctô diễn giải: “Cái chết giống như một bức tường, ngăn cản chúng ta nhìn thấy những gì sau nó; nhưng cõi lòng chúng ta vẫn vươn ra ngoài bức tường này và mặc dù chúng ta không thể hiểu được những gì nó che giấu, chúng ta vẫn suy nghĩ về nó và tưởng tượng về nó, thể hiện bằng những biểu tượng khát vọng về sự vĩnh cửu của chúng ta. Khát vọng của con người được chôn cất cùng với tổ tiên mình chính là nỗi khát khao về một “quê hương” chào đón chúng ta sau khi kết thúc cuộc sống trần thế” (Kinh Truyền tin, 10 tháng 4 năm 2011). Lời của Êdêkien loan báo một cuộc tạo dựng mới. Khi Thiên Chúa nói Ngài sẽ đặt Thần Khí vào con người, Ngài đang hứa hẹn một sự biến đổi tận căn, nơi cái chết không còn là dấu chấm hết, mà là ngưỡng cửa của sự phục sinh thần linh. Đức Bênêđíctô tiếp tục: “Chúa Giêsu nói với Mácta: “Ta là sự sống lại và sự sống; ai tin Ta, dù chết, cũng sẽ sống” (Ga 11:25-26). Đây chính là sự mới mẻ đích thực, tràn đầy và vượt qua mọi ranh giới! Chúa Kitô phá đổ bức tường của sự chết và trong Ngài ngự trọn vẹn sự đầy đủ của Thiên Chúa, là sự sống, sự sống đời đời. Vì vậy, sự chết không có quyền lực trên Ngài và sự phục sinh của Ladarô là dấu hiệu cho thấy quyền năng trọn vẹn của Ngài trên sự chết thể xác, mà trước mặt Thiên Chúa, giống như giấc ngủ (Ga 11:11)” (đã dẫn trên).
Chính sự liên kết này giữa Êdêkien và Tin Mừng Gioan cho thấy Chúa Giêsu chính là Đấng thực hiện lời hứa của Thiên Chúa. Ngài đến không phải để nói về sự sống lại như một lý thuyết xa vời, nhưng để hiện thực hóa quyền năng đó ngay tại cửa mồ Bêtania.
2. “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống”
Cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và Mácta là một trong những đoạn văn thần học quan trọng nhất của Kitô giáo. Khi Mácta nói về sự sống lại trong “ngày sau hết” như truyền thống vẫn tin, Chúa Giêsu đã kéo tương lai đó vào hiện tại: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết” (Ga 11:25-26). Câu nói này thay đổi hoàn toàn quan niệm của nhân loại về sự sống và cái chết. Với Chúa Giêsu, cái chết thể lý chỉ là một giấc ngủ: “Ladarô, bạn của chúng ta, đang yên giấc; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây” (Ga 11:11). Sự sống thực sự không nằm ở hơi thở sinh học, mà nằm ở sự hiệp thông với Ngài.
Lời chất vấn của Chúa dành cho Mácta: “Chị có tin thế không?” (Ga 11:26) cũng là lời chất vấn dành cho mỗi chúng ta hôm nay. Tin vào Chúa không phải là tin vào một phép lạ nhất thời, mà là tin rằng cuộc đời mình nằm trong tay Đấng chiến thắng tử thần.
Có một chi tiết cực kỳ cảm động và đầy ý nghĩa nhân văn trong bản văn: “Chúa Giêsu liền khóc” (Ga 11:35). Đây là một câu ngắn trong Kinh Thánh, nhưng lại chứa đựng mầu nhiệm sâu thẳm nhất về tình yêu Thiên Chúa. Tại sao Ngài khóc khi biết mình sắp cho Ladarô sống lại? Ngài khóc vì tình bạn: Ngài thực sự yêu mến gia đình này. Ngài chia sẻ trọn vẹn nỗi đau của con người. Ngài khóc vì hậu quả của tội lỗi: Cái chết vốn không nằm trong kế hoạch ban đầu của Thiên Chúa. Nhìn thấy sự tàn phá của cái chết đối với phẩm giá con người, Thiên Chúa đã thổn thức.
Đức Phanxicô nhấn mạnh: “Thiên Chúa của chúng ta là một Thiên Chúa gần gũi. Ngài không đứng trên cao nhìn xuống để ban ơn, nhưng Ngài bước xuống, đi vào nghĩa trang của cuộc đời chúng ta, và khóc cùng chúng ta trước những nấm mồ của hy vọng bị tan vỡ” (Bài giảng tại Nhà trọ Thánh Marta, tháng 3, 2017).
3. “Ladarô, hãy ra khỏi mồ!”
Đỉnh điểm của trình thuật là lệnh truyền đầy quyền năng tại cửa mộ. Trước đó, Chúa Giêsu yêu cầu: “Đem phiến đá này đi” (Ga 11:39). Mácta ngăn cản vì xác đã nặng mùi. Đây là biểu tượng của sự tuyệt vọng hoàn toàn, của sự thối rữa không thể cứu vãn. Nhưng Chúa Giêsu khẳng định: “Nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa” (Ga 11:40).
Lời kêu gọi “Anh Ladarô, hãy ra khỏi mồ!” (Ga 11:43) không chỉ dành cho một người đã chết 4 ngày, mà còn là tiếng gọi vang dội qua mọi thời đại dành cho những tâm hồn đang chết trong tội lỗi, trong bất an, trong ganh ghét, hận thù, tuyệt vọng.
Thánh Grêgôriô Cả đã đưa ra một diễn giải thiêng liêng tuyệt vời về sự kiện này: “Cái chết của Ladarô là một loại chết đau đớn, và được coi như một thói quen gian ác. Bởi vì sa vào tội lỗi là một chuyện, hình thành thói quen phạm tội lại là chuyện khác. Người nào sa vào tội lỗi , và ngay lập tức chịu sửa phạt, sẽ nhanh chóng được phục hồi sự sống; vì người đó chưa bị vướng mắc vào thói quen, người đó chưa được chôn cất trong mộ. Nhưng kẻ nào đã quen với tội lỗi thì bị chôn vùi, và người ta thường nói đúng về hắn rằng hắn hôi thối; vì tính cách của hắn, giống như một mùi hôi kinh khủng, bắt đầu mang tiếng xấu nhất. Tất cả những kẻ quen với tội ác, sa đọa về đạo đức đều như vậy…Chúa Giêsu có thể làm cho một người đã chết bốn ngày và đang phân hủy sống lại… đó là quyền năng của Chúa chứ không phải sức mạnh của người chết.” [2] Ladarô nằm trong mồ bốn ngày tượng trưng cho những người lún sâu trong thói quen tội lỗi đến mức linh hồn họ bắt đầu nặng mùi trước nhan Thiên Chúa. Tuy nhiên, tiếng gọi của Chúa Kitô có sức mạnh phá tan xiềng xích của thói quen đó. Ra khỏi mồ nghĩa là thú nhận tội lỗi và bước ra ánh sáng của lòng thương xót.
Sau khi Ladarô ra khỏi mồ, Chúa Giêsu nói: “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi” (Ga 11:44). Đây là vai trò của Giáo hội: giúp những người đã được Chúa cứu sống được giải thoát hoàn toàn khỏi những tàn tích của quá khứ, của tội lỗi và của nỗi sợ hãi.
Thánh Phaolô, trong bài đọc thứ hai, cung cấp cho chúng ta cái nhìn thần học về cách thức sự sống lại này hoạt động trong chúng ta ngay lúc này, qua Thần Khí: “Nếu Thần Khí ngự trong anh em, Thần Khí của Đấng đã làm cho Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết, thì Đấng đã làm cho Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết, cũng sẽ dùng Thần Khí của Ngài đang ngự trong anh em, mà làm cho thân xác của anh em được sự sống mới” (Rm 8:11).
Sự phục sinh của Ladarô chỉ là một sự hồi sinh vì anh ấy sẽ lại phải chết. Nhưng sự phục sinh mà Thánh Phaolô nói tới là sự tham dự vào Sự Sống của Đấng Phục Sinh, một sự sống không bao giờ tàn lụi. Thánh Augustinô khẳng định: “Vinh quang của Thiên Chúa nằm ở chỗ những ai dù đã bốc mùi hôi thối và chết bốn ngày nhưng nay được sống lại” (đã dẫn).
4. Bài học cho chúng ta hôm nay: Hãy lăn tảng đá đi!
Suy niệm về cái chết và sự phục sinh của Ladarô, chúng ta được mời gọi nhìn vào những ngôi mộ trong cuộc đời mình. Đó có thể là một mối quan hệ đã chết từ lâu. Đó có thể là một đức tin đã nguội lạnh, có thể do nỗi thất vọng vì những thất bại chồng chất trong đời, nhưng nặng mùi cái chết tâm linh.
Chúa Giêsu vẫn đứng đó, thổn thức vì nỗi đau của chúng ta, nhưng Ngài cũng yêu cầu chúng ta một điều: “Đem phiến đá này đi” (Ga 11: 39). Thiên Chúa không làm thay chúng ta những gì chúng ta có thể làm. Lăn tảng đá của sự cứng lòng, của sự kiêu ngạo, của nỗi sợ hãi là phần việc của chúng ta. Khi chúng ta dám mở lòng mình ra, tiếng gọi phục sinh của Ngài mới có thể thấu chạm đến cõi lòng chúng ta.
Hành trình từ Bêtania đến đồi Canvê và cuối cùng là ngôi mộ trống vào sáng Chúa Nhật Phục Sinh là một lộ trình duy nhất. Ladarô là dấu chỉ dọn đường cho chính sự Phục sinh của Chúa Giêsu. Hôm nay, giữa một thế giới đầy dẫy những văn hóa cái chết, chúng ta được mời gọi trở thành những Ladarô mới: những người đã nghe tiếng Chúa, đã ra khỏi mồ, đã được cởi bỏ những băng vải của sợ hãi để bước đi trong tự do của con cái Thiên Chúa.
Đức Giám Mục Bossuet (1627–1704), thời vua Louis XIV, nói: “Điều quan trọng là chúng ta phải suy ngẫm những lời nói và việc làm này để được củng cố chống lại nỗi sợ hãi cái chết, nỗi sợ hãi quá lớn lao trong chúng ta đến nỗi có thể khiến người ta quẫn trí. Chúng ta phải tự chuẩn bị cho mình chống lại nỗi sợ hãi này, bằng cách suy ngẫm những lời hứa trong Tin Mừng và gắn bó với đức tin sống động của mình vào chân lý rằng Chúa Giêsu đã chiến thắng cái chết. Ngài đã làm điều đó trong trường hợp một cô gái trẻ vẫn còn nằm trên giường, con trai của một góa phụ được khiêng trên cáng, và trong trường hợp của Ladarô. Ba người được Ngài hồi sinh này vẫn là người phàm. Điều còn lại Ngài làm là chiến thắng chính sự chết. Chính nơi bản thân mà Ngài giành được chiến thắng hoàn hảo. Sau khi bị giết chết, Ngài sống lại, không bao giờ chết nữa, và không hề trải qua sự hư nát, như Thánh vịnh đã hát: “Chúa sẽ không để Đấng thánh của Chúa thấy sự hư nát” (Tv 15:10). Điều được thực hiện với Đầu sẽ được hoàn thành nơi các chi thể. Sự bất tử đã được Chúa Giêsu Kitô bảo đảm cho chúng ta.” [3]
Lạy Chúa Giêsu, Đấng là Sự Sống lại và là Sự Sống. Xin hãy đến bên ngôi mộ của lòng dạ con, nơi con đang bị chôn trong những những ham muốn, những thói hư tật xấu và tội lỗi. Xin hãy gọi tên con như Chúa đã gọi Ladarô, để con được hồi sinh trong Thần Khí, được sống một đời sống mới công chính và tràn đầy hy vọng. Amen. mục lục
Phêrô Phạm Văn Trung
[1] https://www.ecatholic2000.com
[3] https://catholicexchange.com
Chúng ta đã đi được hơn nửa chặng đường của Mùa Chay Thánh, Đại lễ Phục Sinh đã gần kề, bước vào Tuần Thánh chúng ta chiêm ngắm mầu nhiệm trung tâm của đức tin Ki-tô giáo là: sự chết và sự phục sinh của Đức Giê-su, Chúa chúng ta. Các bài đọc hôm nay nói với chúng ta về một điều rất quan trọng: Thiên Chúa hằng sống, Đấng trao ban sự sống, có thể làm cho những gì đã chết được sống lại. Điều này không chỉ đúng với biến cố phục sinh của Chúa Giê-su, nhưng còn đúng với cuộc đời của mỗi người chúng ta.
Thiên Chúa có thể mở những ngôi mộ của chúng ta
Bài đọc I trích sách tiên tri Ê-dê-ki-en mô tả cảnh dân đang sống trong cảnh lưu đày và tuyệt vọng. Họ cảm thấy dân tộc mình như đã chết, tương lai mù mịt. Nay nghe được lời Chúa nói với họ: “Hỡi dân Ta, này Ta sẽ mở cửa mồ cho các ngươi, Ta sẽ kéo các ngươi ra khỏi mồ… Ta sẽ cho các ngươi thần khí của Ta, và các ngươi sẽ được sống.” (Ed 37,12-14). Họ mừng khôn tả, như đã chết nay được hồi sinh.
Thực ra, trong cuộc đời mỗi người chúng ta cũng có những “ngôi mộ” như thế, cụ thể như: thất bại làm chúng ta mất hy vọng, tội lỗi làm cho tâm hồn chúng ta trở nên nặng nề, hay những vết thương trong gia đình khiến tình yêu nguội lạnh, và những lo lắng của cuộc sống làm ta mệt mỏi và khép kín. Nên đôi lúc chúng ta vẫn sống, mà lòng lại cảm thấy như đã chết. Lời Chúa hôm nay nhắc chúng ta rằng: Thiên Chúa có thể mở những ngôi mộ ấy.
Chúa Giê-su là sự sống lại và là sự sống
Tin Mừng hôm nay thuật lại câu chuyện rất cảm động: Chúa Giê-su làm cho La-da-rô sống lại (Ga 11,1-45). Khi Chúa đến Bê-ta-ni-a, La-da-rô đã chết bốn ngày. Mác-ta nói với Chúa:“Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết.” (Ga 11,21) Đó là lời của một con người đau khổ, nhưng vẫn còn niềm tin nơi Chúa.
Chúa Giê-su nói với Mác-ta một câu rất quan trọng: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống.” (Ga 11,25) Đây chính là trung tâm của Tin Mừng. Chúa Giê-su không chỉ làm phép lạ, nhưng Người muốn mặc khải rằng Người chính là nguồn sự sống. Trước mồ La-da-rô, Tin Mừng kể một chi tiết rất xúc động:“Chúa Giê-su thổn thức và xúc động.” (Ga 11,35)
Thiên Chúa không xa lạ với nỗi đau của con người. Người cảm nhận nỗi đau ấy. Sau đó Chúa Giê-su kêu lớn tiếng:“La-da-rô!Hãy ra khỏi đây!” (Ga 11,43) Và người chết bước ra khỏi mộ.
Phép lạ này không chỉ là một sự kiện lạ lùng, nhưng còn là dấu chỉ báo trước sự phục sinh của chính Chúa Giê-su, và cũng là dấu chỉ cho niềm hy vọng phục sinh của chúng ta.
Chúa Giê-su vẫn gọi chúng ta ra khỏi mộ
Tin Mừng hôm nay không chỉ nói về một người đã chết cách đây gần hai ngàn năm. Nhưng còn thức thời nói về chính chúng ta hôm nay.
Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta cũng giống như La-da-rô: bị trói buộc bởi những “tấm khăn liệm”. Tấm khan của tội lỗi, ích kỷ, tấm khăn của hận thù và gương xấu, tấm khăn thất vọng làm cho tâm hồn chúng ta bị giam giữ như trong một ngôi mộ. Chúa Giê-su vẫn đang đứng trước cửa “mộ” của chúng ta và gọi: “Hãy ra đây!” Chúa muốn chúng ta ra khỏi bóng tối để bước vào sự sống mới.
Trở thành chứng nhân của sự sống
Một chi tiết rất ý nghĩa trong Tin Mừng là khi La-da-rô bước ra khỏi mộ, tay chân còn quấn những mành vải, trên mặt quấn khăn liệm. Chúa Giê-su nói: “Hãy cởi ra cho anh ấy đi.” (Ga 11,44) Điều đó cho thấy sự sống mới cần được giải thoát khỏi những ràng buộc.
Chúng ta cũng vậy. Để gặp được Chúa, chúng ta không thể tiếp tục sống như cũ được. Phải cởi bỏ con người cũ, để mặc lấy con người mới, con người biết sống tha thứ, bác ái và yêu thương hơn
Chúng ta chuẩn bị bước vào Tuần Thánh. Việc Chúa Giê-su làm cho La-da-rô sống lại là dấu chỉ mạnh mẽ rằng sự chết không có tiếng nói cuối cùng. Chúa Giê-su đã chết và đã sống lại để ban cho chúng ta sự sống.
Chúa Giê-su nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Ta sẽ được sống.” Lời Chúa Giê-su nói với La-da-rô lập lại với mỗi người chúng ta hôm nay. Chúng ta hãy để cho mình được giải thoát khỏi những băng cuộn của tính kiêu ngạo. Sự sống lại của chúng ta bắt đầu từ đây, nghĩa là khi chúng ta quyết định vâng lệnh Chúa Giê-su, đi tới nơi ánh sáng và sự sống. Việc Chúa Giê-su làm cho La-da-rô sống lại chứng tỏ sức mạnh của ơn thánh Chúa. Chúa luôn sẵn sàng mở cửa mồ tội lỗi của chúng ta, để dẫn chúng ta về Trời với Chúa.
Ước gì trong Mùa Chay này, chúng ta biết mở lòng cho Chúa bước “ngôi mộ” của đời ta, để Người gọi chúng ta ra khỏi bóng tối và dẫn chúng ta bước vào sự sống mới. Amen. mục lục
Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.
Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.
Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.