SUY NIỆM CHÚA NHẬT LỄ LÁ_A

28-03-2026 197 lượt xem

Lời Chúa: Is 50,4-7; Pl 2,6-11; Mt 26,14–27,66

Mục Lục

CHIÊM NGẮM TÌNH YÊU CHỊU ĐÓNG ĐINH – + ĐGM Phêrô Nguyễn Văn Khảm

THẬP GIÁ CUỘC ĐỜI – + ĐTGM Giuse Vũ Văn Thiên

TỪ TUNG HÔ ĐẾN THẬP GIÁ: TRUNG THÀNH VÀ PHẢN BỘI – Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Ở LẠI TRONG GIỜ CỦA CHÚA – Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

DỄ THƯƠNG MÀ THƯƠNG KHÔNG DỄ –  Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

VINH QUANG CỦA THÁNH GIÁ LÀ NIỀM VUI PHỤC SINH – Lm. Yuse Mai Văn Thịnh, DCCT

CHIÊM NGẮM TÌNH YÊU CHỊU ĐÓNG ĐINH

1. Khởi đầu Tuần Thánh: lắng nghe cuộc Thương Khó của Chúa

Thưa anh chị em, với Chúa Nhật Lễ Lá, là chúng ta bắt đầu bước vào Tuần Thánh, tuần mà Hội Thánh tưởng niệm cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa Kitô. Quả đó, Ngài hoàn tất công trình cứu độ loài người.

Và chính vì thế mà trong Tuần Thánh này, anh chị em và tôi sẽ nghe đọc bài Thương Khó hai lần. Lần thứ nhất là hôm nay, Lễ Lá; và lần thứ hai là Thứ Sáu Tuần Thánh.

Khi chúng ta nghe đọc bài Thương Khó thì đương nhiên thấy Chúa Giêsu phải chịu đau khổ rất nhiều. Cái đau khổ mà chúng ta thấy rõ nhất là về thể xác. Quân lính đến bắt Chúa Giêsu, rồi nó tát vào mặt, nó đánh đập; rồi nó lấy cả mão gai đội lên trên đầu. Rồi Chúa Giêsu phải vác cây thập giá đi từ dinh tổng trấn Philatô lên đồi Golgotha. Và ở đó, người ta lại đóng đinh Ngài vào thập giá rồi mới dựng lên.

Đó là cái hình phạt khủng khiếp nhất ở bên Do Thái, do đế quốc Rôma lúc bấy giờ. Họ chỉ áp dụng cho những phạm nhân khét tiếng, bị kết tội phản quốc. Cái hình phạt khủng khiếp không những là đau đớn, mà còn kéo dài: phạm nhân ở trên thập giá sẽ chết từ từ.

2. Không chỉ đau khổ thể xác, mà còn đau khổ tinh thần và linh hồn

Nhưng ngoài cái đau khổ về thể xác đó ra, thì còn có nỗi đau khác mà chúng ta có thể ít quan tâm hơn: đó là nỗi đau tinh thần.

Nỗi đau tinh thần là bởi vì giới lãnh đạo tôn giáo lúc bấy giờ, người ta tố cáo Chúa Giêsu mà không có bằng chứng gì hết. Người ta vu oan giá họa vậy thôi. Rồi nỗi đau tinh thần lớn hơn nữa là không chỉ những người dân bình thường, họ không có hiểu biết gì, cho nên là họ hò la, phản đối, chửi bới Ngài; nhưng mà ngay cả các môn đệ thân tín mà chính Ngài dạy dỗ suốt ba năm trời: ông thì chối Thầy, ông thì nộp Thầy, còn các ông khác thì bỏ Thầy mà chạy trốn. Cho nên Chúa Giêsu rất, rất cô đơn trong nỗi đau tinh thần.

Và ngoài ra, nó còn một nỗi đau xấu hơn nữa: nỗi đau của linh hồn. Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thập giá và Ngài kêu lên: “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?” (Mt 27,46).

Đấy là cái nỗi đau khủng khiếp. Người công chính sống một cuộc đời công chính, khi mà thế gian, khi mà người đời không hiểu và lên án mình, thì nơi mà mình tìm nương tựa còn là ai đâu? Là chính Chúa, Đấng thấu suốt mọi sự. Vậy mà bây giờ Chúa Giêsu kêu lên: “Lạy Thiên Chúa, sao Ngài bỏ rơi con?” Cái tiếng kêu ấy diễn tả một nỗi đau vô cùng sâu xa.

3. Tại sao Chúa Giêsu lại phải chịu đau khổ nhiều như thế?

Thế chúng ta phải đặt một câu hỏi là: tại sao Chúa Giêsu lại phải chịu đau khổ nhiều như thế? Có phải bởi vì Ngài mang tội không? Tội gì đâu mà mang.

Khi Chúa Giêsu đi rao giảng Tin Mừng thì anh chị em biết rồi, cái bài giảng quan trọng nhất của Ngài là bài giảng Tám Mối Phúc Thật. Mà khi Ngài rao giảng, thì chính Ngài là người đã sống những mối phúc đó. Mà ai trong chúng ta có thể sống trọn vẹn như những mối phúc đó? Chỉ có Chúa Giêsu mới sống trọn vẹn.

Và Ngài từng nói với những người kết án Ngài: “Ai trong các ông chứng minh được là tôi có tội?” (x. Ga 8,46). Chúa đâu có tội gì.

Thế thì tại sao mà Ngài lại phải chịu đau khổ nhiều như thế?

Anh chị em và tôi đọc kinh Tin Kính nhiều lần, thấy rất rõ: “Vì loài người chúng ta và để cứu độ chúng ta…” Chúa Giêsu chịu nhiều đau khổ như thế là vì chúng ta và để cứu độ chúng ta.

Khi Thiên Chúa xuống thế làm người, Ngài trở nên một con người thực sự như tất cả chúng ta, ngoại trừ tội lỗi. Ngài nên một với chúng ta để Ngài có thể mang trên vai Ngài những tội lỗi của tất cả chúng ta. Và nhờ đó mà Ngài cứu thoát tất cả chúng ta.

Cho nên Chúa Giêsu chịu đau khổ nhiều là vì chúng ta, chứ không phải vì tội cá nhân của Ngài.

4. Chiêm ngắm Thập Giá để nhận ra Chúa luôn ở bên trong mọi đau khổ

Như vậy thì, thưa anh chị em, chúng ta bắt đầu bước vào Tuần Thánh. Trong Tuần Thánh này, anh chị em đi tĩnh tâm, đi xưng tội, tham dự các cử hành phụng vụ. Tất cả những điều đó cho chúng ta có cơ hội để chiêm ngắm Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thập giá một cách kỹ hơn, một cách sâu hơn.

Để làm gì? Để cảm nhận rằng trong những lúc mà chúng ta đau khổ cách này cách khác, Chúa Giêsu vẫn ở bên cạnh chúng ta.

Khi anh chị em và tôi bị đau khổ về phần xác, chẳng hạn như bệnh tật, Chúa Giêsu ở bên cạnh chúng ta, bởi vì Ngài đã từng đau khổ trong thân xác còn hơn chúng ta.

Khi anh chị em và tôi bị đau khổ vì tinh thần, vì sự cô đơn, bị ruồng bỏ, bị gạt ra bên lề, Chúa Giêsu ở bên chúng ta, bởi vì Ngài cảm nhận điều đó sâu sắc hơn cả chúng ta.

Cho nên, trong mọi hoàn cảnh của đời sống, trong mọi nỗi đau của đời người, Chúa Giêsu vẫn ở bên chúng ta bằng sự hiện diện, bằng sự nâng đỡ, an ủi chúng ta.

5. Chiêm ngắm Thập Giá để sám hối và đổi mới đời sống

Rồi khi chúng ta chiêm ngắm Chúa Giêsu ở trên thập giá như vậy, thì mình còn nhận ra một điều là: trong cuộc khổ nạn của Chúa đó, thì mỗi người chúng ta có trách nhiệm. Cách nào đó, về mặt thiêng liêng, là mình góp phần vào trong cuộc khổ nạn đó qua tội lỗi mà mình đã phạm cách này cách khác.

Để làm cái gì? Để sám hối. Bởi vì khi mà chúng ta hiểu được rằng Chúa Giêsu chịu đóng đinh, chịu đau khổ là vì chính mình, thì mình cảm nhận được cái tình yêu Ngài dành cho mình.

Như thánh Phêrô, ông phạm tội vậy. Nhưng mà rồi khi ông ấy nhìn thấy Chúa Giêsu, và Chúa quay lại nhìn ông, một cái nhìn mà tôi hình dung lúc đó vừa là sự trách móc, vừa là lời nhắc nhở, nhưng mà đồng thời cũng là một ánh mắt đầy lòng xót thương. Và chính vì thế, giây phút đó, Phêrô cảm nhận rõ ràng cái tội lỗi của mình là gì; và sau đó thì Kinh Thánh kể: ông ra ngoài khóc lóc thảm thiết (x. Lc 22,61-62).

Nếu chúng ta chiêm ngắm Chúa Giêsu chịu đóng đinh để mà cảm nhận tình thương Chúa dành cho mình, thì chính cái cảm nhận đấy thúc đẩy mình khiêm tốn sám hối tội lỗi của mình, để rồi sau đó chúng ta cố gắng sống một đời sống mới, đời sống theo gương Chúa Giêsu.

6. Tuần Thánh làm mới lại đức tin, đức cậy, đức mến

Cho nên, thưa anh chị em, ước gì tất cả những cử hành phụng vụ, những việc đạo đức, những giây phút thinh lặng để suy niệm trong Tuần Thánh này sẽ giúp cho tất cả chúng ta mạnh mẽ hơn trong đức tin, vững vàng hơn trong niềm trông cậy vào Chúa, và nồng nàn hơn trong tình yêu đối với Chúa và đối với anh chị em của mình. Amen. mục lục

+ ĐGM Phêrô Nguyễn Văn Khảm

THẬP GIÁ CUỘC ĐỜI 

Thập giá là tâm điểm của Phụng vụ Ki-tô giáo, nhất là trong Tuần Thánh. Hai thanh gỗ, một thanh dọc và một thanh ngang, có điều gì kỳ diệu, mà từ hai ngàn năm nay, các tín hữu tôn kính thờ lạy? Thực ra, Ki-tô hữu không thờ lạy một cây gỗ, nhưng là thờ lạy Đấng đã chịu treo trên cây gỗ ấy, đó là Đức Giê-su Ki-tô, Con Thiên Chúa nhập thể làm người.

Đức Giê-su đã đón nhận thập giá một cách tự do và hoàn toàn vì tình yêu. Người đã vâng phục Chúa Cha cho đến chết và chết trên thập giá. Thập giá là biểu tượng của sự vâng phục, của tình yêu hy sinh, và cũng là của lòng quảng đại bao dung tha thứ. Qua thập giá Đức Giê-su, Ki-tô hữu được mời gọi nhận ra thập giá cuộc đời. Vâng, khi chúng ta khởi đầu hành trình làm người, cũng là lúc chúng ta khởi đầu hành trình thập giá. Bởi lẽ cuộc sống con người luôn luôn đan quyện những đau khổ và niềm vui, nước mắt và hạnh phúc. Nhận ra thập giá trong đời mình, và cố gắng vác thập giá với tâm tình của Chúa Giê-su, gánh nặng cuộc đời sẽ bớt chua chát, hạnh phúc sẽ thay thế đau thương.

“Nếu ai muốn theo Thầy thì hãy từ bỏ mình đi và vác thập giá mình mà theo” (Mt 16,24). “vác thập giá” là điều kiện không thể thiếu cho những ai muốn làm môn đệ Chúa Giê-su. Nơi khác, Chúa khẳng định: “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy” (Mt 10,38) Theo giáo huấn của Chúa Giê-su, “vác thập giá” cũng có nghĩa là bỏ mình. Sự buông bỏ để đón nhận người khác và sống hài hòa với tha nhân luôn đòi hỏi chúng ta phải hy sinh. Đó không phải là buông bỏ một điều gì ngoài bản thân, mà là buông bỏ chính mình. Theo tâm lý tự nhiên, con người luôn quy hướng về bản thân, đồng thời cũng muốn (đôi khi là ép buộc) người khác phải quy hướng theo mình. Từ bỏ bản thân là sống khiêm tốn, không kiêu ngạo và cố chấp. Từ bỏ bản thân là điều khó nhất trong những thứ có thể từ bỏ, nhưng đó là lại là bằng chứng hùng hồn về tình yêu. Thánh Tê-rê-xa Hài đồng Giê-su đã viết: “Yêu là cho đi tất cả và cho đi chính mình”.

Nếu không có Chúa Giê-su, thập giá chỉ là cây gỗ vô dụng. Nhiều người nai lưng vác cái mà mình nghĩ là thập giá, nhưng thực ra lại không phải. Có thể đó là những điều mà mình cho là “hy sinh”, là “chịu đựng”, nhưng đúng hơn là mình đang bắt người khác phải hy sinh và chịu đựng vì mình. Có những người thường vô tình hay cố ý tạo ra thập giá cho những người thân rồi bắt họ vác đi. Trên đường đến núi Can-vê, Chúa Giê-su đã ba lần ngã quỵ. Ông Si-mon người thành Ky-rê-nê đã vác thập giá đỡ cho Chúa. Hôm nay Chúa Giê-su đang vác thập giá đi ngang qua cuộc đời chúng ta. Người hiện thân nơi những người đau khổ cùng cực và những người đói nghèo. Khi thực hiện những nghĩa cử bác ái, là chúng ta vác đỡ thập giá cho Chúa.

Đối diện với một đám đông ồn ào và hung bạo, Đức Giê-su vác thập giá bước đi trong thinh lặng. Khi Chúa bị điệu ra trước tòa Phi-la-tô và trên con đường thập giá, chỉ có một số rất ít bênh vực Người. Phải chăng đó cũng chính là thực trạng thế giới hôm nay. Trong xã hội tự tin cho là  văn minh và hiện đại này, có bao nhiêu người cảm động trước một con người bị hành hạ bất công, và bị treo trên thập giá? Tuy vậy, Giáo Hội của Chúa Ki-tô luôn luôn là “số ít còn lại của Ít-ra-en”. Một Giáo Hội không chạy theo những phong trào và sở thích của số đông, nhưng lắng đọng nội tâm để quy hướng về Chúa, qua đó tìm thấy ý nghĩa của đời mình. Từ cái chết cô đơn của Đức Giê-su trên cây thập giá, ơn cứu độ tuôn trào đến muôn dân, nhất là đến với những ai tin tưởng và trung tín với Người. Đấng chịu treo trên thập giá vẫn đang nói với chúng ta: hãy lấy tình yêu đáp lại ghen ghét; lấy tha thứ đáp lại hận thù, vì tình yêu vượt lên tất cả!

Chúa Giê-su đến trần gian không phải để cất đi vĩnh viễn đau khổ và thập giá, nhưng Người đã vác nó trên vai. Người tin vào Chúa không phải để tránh khỏi đau khổ thập giá, nhưng để có Chúa nâng đỡ và cùng vác với mình. “Hãy đến với Ta, tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồ dưỡng” (Mt 11,28). Chúa mời gọi chúng ta đến với Chúa, tức là cậy trông vào sức mạnh thiêng liêng mà Người sẽ ban cho chúng ta. Nhờ đó, thập giá cuộc đời trở nên nhẹ nhàng và dễ vác hơn.

Thập giá không chỉ là dấu hiệu của khổ đau thất bại, nhưng còn là biểu tượng của niềm hy vọng. Trên mỗi nấm mộ của người tín hữu, cây thập giá được dựng lên như lời khẳng định: tôi tin xác loài người ngày sau sống lại. Thánh Phao-lô đã “đọc” được niềm hy vọng nơi cây thập giá. Ngài quả quyết: “Vì hồi còn ở giữa anh em, tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức ​Giê-su Ki-tô, mà là Đức Giê-su Ki-tô chịu đóng đinh vào thập giá” (1 Cr 2,2).

Hôm nay, chúng ta khai mạc Tuần Thánh. Trong những ngày sắp tới, chúng ta cùng sống với Đấng Cứu thể những ngày cuối cùng của Người trong cuộc sống trần gian. Bài Thương khó như một vở kịch gồm nhiều chương đoạn, diễn tả những cảm xúc khác nhau. Tấn bi kịch cũng cho chúng ta thấy ai là người trung thành với Chúa, vào những giờ phút sau hết của cuộc đời Người nơi dương thế. Chúa Giê-su đang vác thập giá đi ngang qua cuộc đời. Chúng ta hãy nhận ra Người nơi những anh chị em bé mọn và bị quên lãng.

“Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi” (Ga 12,32). Vâng, Thập giá là điểm quy tụ muôn người. Xin cho nhân loại hôm nay tôn nhận Đấng chịu đóng đinh trên Thập giá là Chúa và là Đấng Cứu độ, nhờ đó hòa bình sẽ được thiết lập trên thế giới đầy biến động của chúng ta. Amen. mục lục

+ ĐTGM Giuse Vũ Văn Thiên

TỪ TUNG HÔ ĐẾN THẬP GIÁ: TRUNG THÀNH VÀ PHẢN BỘI

Cùng toàn thể Giáo hội chúng ta bước vào Tuần Thánh, Tuần Thương Khó với Chúa Nhật Lễ Lá, một ngày vừa tràn đầy niềm vui, nhưng cũng vừa nhuốm màu thương khó. Phụng vụ đưa chúng ta đi từ tiếng reo hò “Hosanna!” đến tiếng la to “Đóng đinh nó vào thập giá!” của chính đám đông dân chúng. Chính sự tương phản này giúp chúng ta hiểu sâu hơn mầu nhiệm tình yêu cứu độ của Thiên Chúa.

Vị Vua khiêm nhường tiến vào thành

Bài Tin Mừng khai mạc (x. Mt 21,1-11) thuật lại việc Đức Giêsu vào thành Giêrusalem.

Ðông đảo dân chúng trải áo xuống mặt đường, một số khác lại chặt cành chặt lá rải lên lối đi. Dân chúng, người đi trước, kẻ theo sau, reo hò vang dậy : “Hoan hô Thái Tử nhà Ða-vít! Chúc tụng Ðấng ngự đến nhân danh Chúa! Hoan hô Chúa trên các tầng Trời!” (Mt 21,8-9). Nhưng Đức Giêsu không vào thành như một vị vua quyền lực, mà cưỡi trên lưng lừa thay vì ngựa chiến, mô tả Vua Giêsu đến với sự khiêm nhường, hiền lành. Đấng Cứu Độ mang đến hòa bình, công chính, khác biệt hoàn toàn với sức mạnh quân sự thông thường.

Ngôn sứ Dacaria đã tiên báo: “Này vua ngươi đến với ngươi: Người hiền lành và cưỡi trên lưng lừa” (Dcr 9,9). Đức Giêsu đến không phải để thống trị, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống mình. Ngài là Vua của tình yêu.

Thánh Gioan Kim Khẩu nói : “Ngài không chinh phục bằng gươm giáo, nhưng bằng lòng hiền lành; không áp đặt bằng quyền lực, nhưng thu hút bằng tình yêu.” Điều này đặt ra cho chúng ta câu hỏi: Tôi đón nhận Đức Kitô như một vị vua thế nào? Tôi có thực sự để Người làm chủ đời mình không?

Người Tôi Trung đau khổ

Bài đọc I (Is 50,4-7) trình bày cho chúng ta hình ảnh Người Tôi Trung của Thiên Chúa: “Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu; tôi đã không che giấu mặt mũi, tránh những lời nhạo cười và những người phỉ nhổ tôi.” (Is 50,6).

Đây là chân dung tiên báo về Đức Giêsu trong cuộc Thương Khó. Người chấp nhận đau khổ không phải vì bất lực, nhưng vì vâng phục thánh ý Chúa Cha. Người tin rằng: “Vì Chúa nâng đỡ tôi, nên tôi không phải hổ thẹn” (Is 50,7).

Thánh Augustinô nói: “Chính vì yêu mà Người đã chịu khổ; nếu không yêu, Người đã không chịu đóng đinh.” Tình yêu là chìa khóa để hiểu Thập Giá. Nếu không có tình yêu, Thập Giá chỉ là khổ đau vô nghĩa; nhưng với tình yêu, Thập Giá trở thành nguồn ơn cứu độ.

Bài ca tự hạ và tôn vinh

Bài đọc II (Pl 2,6-11) là một trong những bản thánh thi tuyệt đẹp: “Chúa Giêsu Kitô, tuy là thân phận Thiên Chúa… đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. ” (Pl 2,8). Nhưng cũng chính vì thế, “Thiên Chúa đã tôn vinh Người” (Pl 2,9).

Đây là con đường của Đức Kitô: từ tự hạ đến vinh quang, từ thập giá đến phục sinh. Công đồng Vaticanô II dạy rằng: “Mầu nhiệm con người chỉ thực sự sáng tỏ trong mầu nhiệm Ngôi Lời nhập thể” (Gaudium et Spes, số 22). Nghĩa là, nhìn vào Đức Giêsu, chúng ta hiểu được ơn gọi của chính mình là: sống yêu thương, hy sinh, và vâng phục.

Cuộc Thương Khó theo Thánh Matthêu

Bài Tin Mừng hôm nay (Mt 26,14 – 27,66) đưa chúng ta vào cuộc Thương Khó. Mỗi chi tiết đều chất chứa tình yêu và sự phản bội: Giuđa bán Thầy, Phêrô chối Thầy, các môn đệ bỏ trốn, dân chúng quay lưng.

Đỉnh cao là lời kêu trên thập giá: “Ôi Thiên Chúa! Ôi Thiên Chúa! sao Chúa đã bỏ con?” (Mt 27,46). Đây không phải là tiếng kêu tuyệt vọng, nhưng là lời cầu nguyện thấm đẫm niềm tin. Đức Giêsu mang lấy sự cô đơn của nhân loại để cứu chuộc chúng ta. Thánh Irênê nói: “Người đã trở nên như chúng ta, để chúng ta được trở nên như Người.” Nghĩa là, Đức Kitô đã bước xuống tận cùng thân phận con người để nâng chúng ta lên địa vị làm con Thiên Chúa.

Từ Lễ Lá đến đời sống Kitô hữu

Tham dự Chúa Nhật Lễ Lá, mỗi chúng ta không chỉ cầm lá và tung hô, nhưng là bước theo Đức Kitô trên con đường Thập Giá. Đôi lúc chúng ta giống đám đông: hôm nay tung hô, ngày mai quay lưng. Đức tin của chúng ta dễ thay đổi theo hoàn cảnh. Vì thế, Thánh Công đồng Vaticanô II nhắc nhở: “Người Kitô hữu được mời gọi nên thánh trong chính hoàn cảnh đời mình” (Lumen Gentium, số 11). Điều đó có nghĩa là sống tinh thần Thập Giá trong đời sống hằng ngày: kiên nhẫn trong thử thách, trung tín trong bổn phận, yêu thương ngay cả khi bị tổn thương.

Cành lá chúng ta cầm hôm nay sẽ khô héo. Nhưng tình yêu của Đức Kitô thì không bao giờ tàn. Người mời gọi chúng ta không chỉ đón Người bằng cành lá, mà còn bằng chính cuộc đời: bằng lòng tin, sự hoán cải, và tình yêu chân thành.

Chúng ta cùng bước vào Tuần Thánh với tâm hồn sốt sắng. Dõi theo Đức Giêsu từ Giêrusalem đến đồi Canvê, để cùng Người bước vào ánh sáng Phục Sinh.

Xin cho mỗi người chúng ta biết hô “Hosanna” không chỉ bằng môi miệng, nhưng bằng cả cuộc sống, và can đảm vác thập giá mỗi ngày, vì biết rằng: sau Thập Giá là vinh quang, sau đau khổ là sự sống. Amen. mục lục

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

Ở LẠI TRONG GIỜ CỦA CHÚA

Trong đời, vẫn có nhiều khoảnh khắc ta không còn muốn chiến đấu nữa… Không phải vì không yêu hay không còn tin, mà vì đã quá mệt, hay quá nhiều lần thất vọng về chính mình.

Đó là những "giờ của đêm tối",  giờ mà lòng người như bị cám dỗ chỉ muốn buông xuống tất cả, muốn rời đi, muốn trốn chạy. Nhưng chính trong cái "giờ" tưởng như thất vọng ấy, Chúa Giêsu bước vào.

1. GIỜ CỦA CHÚA VÀ SỰ Ở LẠI THINH LẶNG.

Tin Mừng gọi đó là "Giờ của Người". Không phải giờ vinh quang, mà là giờ bị phản bội, bị bỏ rơi, bị chối từ, bị treo lên. 

Một giờ mà nếu là chúng ta, có lẽ đã bỏ chạy. Chạy khỏi Giuđa. Chạy khỏi đám đông. Chạy khỏi đoàn tông đồ, những kẻ đã bỏ thực sự bỏ chạy. Chạy khỏi Thập Giá.

Nhưng Chúa Giêsu thì không. Chúa không giải thích nhiều. Không biện minh. Không chống trả. Chhúa lại chỉ làm một điều: Ở LẠI.

Ở lại trong thinh lặng. Ở lại trong đau đớn. Ở lại trong chính điều mà lòng Người muốn tránh: "Xin đừng theo ý con…". Chúa chấp nhận ở lại, không phải vì không sợ. Trong nhân tính của mình, Chúa thật sự sợ. Nhưng Chúa chiến thắng. Chiến thắng bởi đã yêu và vẫn yêu đến mức không rời bỏ.

Ở lại - là cách Chúa yêu.

Chính nơi sự ở lại ấy, đau khổ không còn là ngõ cụt, mà trở thành lối đi của ơn cứu độ.

2. CÓ NHỮNG VẾT NỨT TRONG LÒNG TA…

Điều khiến chúng ta cảm nhận nhất, chạm nhất trong Tuần Thánh không phải là những gì xảy ra với Chúa Giêsu, mà là những gì ta nhận ra nơi chính mình. Ta thấy mình trong đó: một phần của Giuđa: yêu nhưng có điều kiện; một phần của Phêrô: hứa nhiều nhưng giữ ít; một phần của đám đông: dễ bị cuốn theo. Và rất nhiều lần… như nhiều tông đồ còn lại: muốn rời xa, muốn bỏ chạy. 

Ta cũng nhận ra, những vết nứt trong lòng mình: một thói quen không bỏ được, một yếu đuối cứ lặp lại, một vết thương không lành, một mệt mỏi không nói ra. 

Từ những vết nứt ấy, tiếng lòng vang lên: "Thôi… bỏ đi". "Mình không thay đổi được đâu". "Chắc Chúa cũng thất vọng về mình rồi…". Đó chính là cám dỗ lớn nhất: không phải là sa ngã, chưa cần phạm tội, nhưng là chán nản, là rời bỏ. 

Thất vọng về bản thân. Để rồi không muốn hoán cải. Không muốn ăn năn. Không muốn thay đổi bản thân.

3. NHƯNG CHÚA KHÔNG RỜI BỎ CHÚNG TA.

Điều lạ lùng trong cuộc Thương Khó là: trong khi con người rời bỏ Chúa,
thì Chúa lại không rời bỏ con người. Ngay cả khi: Phêrô chối, các môn đệ chạy trốn, đám đông la ó… Chúa vẫn đi tiếp.

Chúa tiếp tục hành trình không hề do con người xứng đáng. Nhưng chỉ vì Chúa đã yêu. Đó là tình yêu thật, tình yêu bất chấp đau khổ, tình yêu kiểu mẫu của mọi tình yêu. 

Tình yêu ấy không hề biết quay lưng.

Chúa không đợi ta hoàn hảo rồi mới yêu. Chúa yêu ngay trong lúc ta yếu nhất.

Bởi đó, điều giữ ta lại bên Chúa không phải là sức mạnh của ta, mà là ánh mắt của Chúa. Ánh mắt đã nhìn Phêrô. Ánh mắt không kết án. Chỉ đủ làm ông khóc. Chính giọt nước mắt ấy đã cứu Phêrô.

4. Ở LẠI KHÔNG PHẢI LÀ MẠNH MẼ MÀ LÀ TRUNG TÍN.

Chúng ta thường nghĩ: phải mạnh mẽ mới theo Chúa được. Nhưng Tuần Thánh lại cho thấy điều ngược lại: Không có ai mạnh mẽ cả. Chỉ có những người ở lại. Một Phêrô yếu đuối… nhưng không bỏ cuộc.  Một Người Mẹ với trái tim tan nát… nhưng vẫn đứng đó. Một môn đệ Gioan nhỏ bé… nhưng không rời đi...

Ở lại không phải là không lung lay, mà là không buông tay. Ở lại không phải là không rơi nước mắt, mà là khóc… rồi vẫn quay về. Ở lại không phải là không có bóng tối, mà là ở trong bóng tối… mà vẫn tin có ánh sáng.

5. MỘT HY VỌNG KHÔNG BỊ DẬP TẮT.

Nếu Tuần Thánh chỉ dừng ở Thập Giá, đó là câu chuyện buồn. Nhưng không. Ngay trong lòng Thập Giá, đã có một điều đang âm thầm lớn lên: Hy vọng.

Không ồn ào. Không rực rỡ. Chỉ là một mầm sống rất nhỏ… Nhưng không gì dập tắt được. Hy vọng ấy không dựa vào con người, mà dựa vào Thiên Chúa trung tín.

Một Thiên Chúa đã không bỏ rơi Con của Ngài, thì cũng sẽ không bỏ rơi chúng ta.

6. LỜI MỜI GỌI CHO TUẦN THÁNH NÀY.

Có thể hôm nay, có người đang mệt. Mệt vì cố gắng mà không thấy đổi thay. Mệt vì cầu nguyện mà không thấy lời đáp. Mệt vì chính bản thân phải lê bước. Mệt vì cố gắng vươn tới Chúa nhưng vẫn cảm nghiệm không thành công...

Nếu vậy, xin đừng cố gắng làm điều gì lớn lao. Chỉ xin một điều thôi: Đừng bỏ đi:

- Đừng bỏ giờ cầu nguyện, dù chỉ là vài phút.

- Đừng bỏ Thánh Lễ, dù lòng còn khô khan.

- Đừng bỏ Chúa, dù thấy mình không xứng.

Và nếu lỡ ngã… Xin hãy khóc… rồi quay lại. Hãy đứng lên. Hãy cố níu lấy Chúa. Hãy tin tưởng vào sức mạnh của Chúa. Hãy thốt lên để nài xin, dù rất mết nhọc, rất khó khăn: "Con phó hồn con trong tay Chúa". Rồi phó thác thật sự. Phó thác trọn vẹn. 

Lạy Chúa Giêsu, nhiều lúc con muốn bỏ chạy. Chạy khỏi thập giá của đời con. Chạy khỏi chính con người yếu đuối của con. Nhưng hôm nay, con không xin được mạnh mẽ.

Con chỉ xin: được ở lại. Ở lại khi con mệt. Ở lại khi con yếu. Ở lại khi con chẳng còn gì để bám víu.

Con tin rằng: chỉ cần con không rời bỏ Chúa, thì Chúa sẽ không bao giờ rời bỏ con. Và một ngày kia, ngay nơi con tưởng là kết thúc, Chúa sẽ mở ra cho con một con đường của sự sống. Amen. mục lục

Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

Dễ thương mà thương không dễ

Chúa Nhật Lễ Lá hôm nay là ngày đầu tiên trong Tuần Thánh. Trong Chúa Nhật Lễ Lá và vào chiều Thứ Sáu Tuần Thánh, bạn và tôi sẽ nghe bài Tin Mừng nói về cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu Kitô.

Hôm nay, tôi xin mời bạn cùng với tôi suy nghĩ về ba khuôn mặt rất khó thương: Giuđa, Phêrô và các nhà lãnh đạo tôn giáo. Qua những suy niệm về những khuôn mặt khó thương này, tôi hy vọng rằng bạn và tôi sẽ nhận ra những điều chúng ta cần phải tránh và những điều chúng ta nên làm, để nhờ vậy gương mặt của chúng mình sẽ mỗi ngày trở nên dễ thương hơn.

1. Gương mặt của ông Giuđa

Giuđa là một trong những môn đệ được Chúa Giêsu yêu thương hết tình. Ông được chọn làm tông đồ, được ban cho quyền trừ quỷ, chữa bệnh và giữ chức thủ quỹ, quản lý tất cả tài chánh của Nhóm Mười Hai. Vậy mà ông đã cam tâm bán đứng Ngài:
“Tôi nộp ông ấy cho quý vị, thì quý vị muốn cho tôi bao nhiêu?”
Họ quyết định cho hắn ba mươi đồng bạc.

2. Gương mặt của ông Phêrô

Cũng giống như Giuđa, Phêrô cũng được Chúa yêu thương, chăm sóc, lo lắng và được Ngài giao cho một nhiệm vụ vô cùng cao trọng:
“Dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.”

Ông còn được gọi là Kêpha, nghĩa là Đá.

Vậy mà khi bị người ta chất vấn, thì đá mềm ra như bùn. Ông không những chỉ chối, mà lại còn dám cả gan tuyên bố:
“Tôi thề là không có biết người các ông nói đó.”

3. Gương mặt của các nhà lãnh đạo tôn giáo

Khỏi cần phải nói, bạn cũng đã biết rồi. Họ là những khuôn mặt cực kỳ khó thương, chứ không phải chỉ đơn thuần là khó thương như Giuđa và Phêrô.

Tại sao vậy? Xin thưa, là bởi vì họ đã xách động đám đông đòi ông Philatô phóng thích tên Baraba và đóng đinh Chúa Giêsu, Đấng đã làm cho kẻ què đi được, kẻ câm nói được, người mù được sáng, kẻ chết sống lại, người cùi được sạch.

Bạn thân mến, nếu bạn đồng ý với tôi rằng Giuđa, Phêrô và các nhà lãnh đạo tôn giáo đều là những gương mặt rất khó thương, thì chúng mình hãy cố gắng đừng bao giờ hành xử giống như họ.

Bạn và tôi phải cố gắng sống sao để gương mặt của chúng mình trở nên thật là dễ thương thì mới được.

4. Muốn trở nên dễ thương, chúng mình phải làm gì?

Để có thể trở thành người có những gương mặt dễ thương, chúng mình hãy cầu nguyện xin Chúa ban ơn giúp sức và phải cố gắng mỗi ngày, để với ơn Chúa trợ giúp, chúng mình sẽ:

Thứ nhất: Không vô ơn bạc nghĩa

Thiên Chúa là Cha của chúng mình. Ngài đã, đang và sẽ còn tiếp tục tuôn đổ muôn ơn lành hồn xác xuống trên bạn, trên tôi, trên gia đình chúng mình, trên giáo xứ, trên Giáo Hội cũng như thế giới này.

Từ mạng sống, trí khôn ngoan, sự thông minh, tài năng cho đến thức ăn, đồ uống, nhà cửa, xe cộ, bằng cấp, không khí, nước, ánh sáng — tất cả đều là do Chúa ban cho chúng mình.

Nhận ra và ý thức rằng Chúa chính là vị ân nhân của chúng mình, thì bạn và tôi sẽ tạ ơn Chúa không ngừng và sẽ tạ ơn không ngơi nghỉ cho mà xem.

Thứ hai: Không chối Chúa

Hãy hãnh diện tuyên xưng chúng mình là môn đệ của Chúa Giêsu Kitô qua việc sống ngay thẳng, thật thà, lạc quan, vui vẻ, hiền hòa, nhân hậu, bác ái với những người chung quanh.

Hãy cho những người chung quanh nhận ra dung mạo của Chúa Kitô qua những việc làm cụ thể. Ví dụ như biết quan tâm đến những nhu cầu của những người chung quanh, sẵn sàng tha thứ và rộng rãi, quảng đại chia sẻ cơm áo, gạo tiền cho những người kém may mắn hơn chúng mình.

Thứ ba: Không xách động, vây bè, kết đảng để hại người

Đây là một hành động hết sức đê tiện, hèn nhát và bỉ ổi của những kẻ tiểu nhân.

Xin đừng bao giờ hành xử như các nhà lãnh đạo tôn giáo thời xưa. Chúa Giêsu đã phán:
“Anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em, và còn cho anh em hơn nữa.”

Chèo gió thì có ngày gặt bão. Nay ta hại người, mai mốt ta sẽ bị người khác hãm hại cho mà xem, không thoát được đâu.

5. Lời kết

Tôi tin chắc rằng khi bạn và tôi biết ơn Chúa, sống có tình có nghĩa với anh chị em, không bao giờ chối bỏ Chúa nhưng hiên ngang làm chứng cho Chúa ở mọi nơi, mọi lúc, và quyết tâm không bao giờ xách động, không kéo bè, kéo cánh để hại người, thì chúng mình sẽ có những gương mặt rất hiền từ, nhân hậu và thật dễ thương cho mà xem.

Bạn tin không?

Cầu chúc bạn và những người thân của bạn một Tuần Thánh tràn đầy ơn Chúa. Và xin nhớ, Thứ Sáu Tuần Thánh chúng ta sẽ ăn chay và kiêng thịt, và cầu nguyện cho chiến tranh mau chấm dứt, hòa bình mau được vãn hồi tại Trung Đông.

Xin cảm ơn bạn. mục lục

Lm. Đaminh Phạm Tĩnh, SDD

VINH QUANG CỦA THÁNH GIÁ LÀ NIỀM VUI PHỤC SINH

Anh chị em thân mến,

Cùng với toàn thể Hội Thánh, chúng ta khai mạc Tuần Thánh bằng việc đón tiếp Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem. Với những nhành lá vạn tuế kèm theo những lời tán tụng, chúng ta đón tiếp Chúa như một quân vương. Nhưng vài ngày sau, trên con đường khổ nạn chỉ còn lại có mình Người. Mẹ của Người và các người thân tín chỉ dám đi xa xa để trông chừng. Chúa Giêsu hoàn toàn cô đơn.

Không còn những lời tung hô; thay vào đó là những lời lên án. Cũng chẳng còn những nhành lá biểu lộ sự vui mừng, mà là cây thập giá. Gia tài mà Chúa để lại cho chúng ta là thế: một cái chết cô đơn, tủi nhục như một phạm nhân trên thập giá.

Thưa anh chị em,

Vào thời Đức Giê-su, chết trên thập giá là một án tử hình dành cho các tội nhân. Và án này được chính quyền Roma đặt ra để áp dụng cho người Do thái. Hàng năm có rất nhiều người bị treo trên thập giá. Nhưng tại sao chỉ có mình việc Chúa bi treo và chết trên thập giá lai được lưu truyền cho đến ngày nay. Sự chết của Đức Giêsu đã có ảnh hưởng gì trên cuộc sống của anh em tín hữu tiên khởi, đến nỗi qua bao thế hệ, hàng hàng lớp lớp vẫn vui vẻ dấn thân vì lợi ích của người khác cho dù phải hy sinh chính bản thân mình.

Chúng ta cần tìm ra những giá trị đích thực của con đường Thánh Giá mà Chúa đã đi qua. Điều đó có ảnh hưởng gì trên cuộc sống của chúng ta.

Sau nhiều lần chuyện vãn với anh chị em về những khó khăn trong đời sống gia đình. Tôi thường được nghe anh chị em phàn nàn là chúng con đang vác thánh giá bùn. Thánh giá bằng bùn thì dễ trươn chượt nên rất khó vác. Phàn nàn là bản tính của con người. Nhưng một điều đáng mừng là anh chị em chưa quăng cây thánh giá bùn đó. Dù người nào muốn quăng hay có ý định quăng đi, thì tôi xin có một lời khuyên là nên suy nghĩ lại. Bởi vì, quăng cây này anh chị lại tìm được cây khác giống như hệt cây đã quăng đi. Hãy học noi gương Chúa.

Người cũng than van, lo sợ… Và chắc một điều là Thập Giá mà Người đã vác khi xưa, không chỉ nặng về phần thể lý mà thôi. Đau khổ về phần xác không sánh gì với nỗi thống khổ của sự cô đơn, bị bỏ rơi trơ trọi một mình. Nhưng cuối cùng là một sự đón nhận trong yêu thương khi nhận biết đó là ý muốn của Cha Người, Đấng mà Người hết lòng tùng phục trong yêu thương.

Thập giá là đích điểm của mọi đau khổ mà Chúa đã chịu, nhưng bề sâu của Thập giá là một sự hòa hợp nên một trong Tình Yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa. Nơi đó sự chết và tội lỗi bị phá hủy để nhường lại sự sống vĩnh cửu của Thiên Chúa. Thập giá còn biểu lộ sự bất lực của con người và biểu dương sức mạnh vô song của Thiên Chúa. Nhìn vào thánh giá ta thấy bình minh của ngày Phục sinh đã hiện tỏ.

Thưa anh chị em,

Đã hơn 2000 năm qua đi, tất cả những gì xảy ra thời Đức Giêsu vẫn còn tiếp diễn. Mỗi người chúng ta cũng được Đức Giêsu mời theo Người: "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo”. Vác thập giá hôm nay chính là đón nhận những thử thách như bệnh tật, thất bại, bị bỏ rơi, những lời sỉ nhục đầy bất công... Đó là những thập giá do Chúa gửi đến để thanh luyện lòng tin của chúng ta được kiên vững mà trung tín với ơn gọi đi theo con đường của Chúa. Con đường tuy hẹp nhưng lại thênh thang vì có nhiều bạn hữu cùng đi. Con đường tuy khiêm tốn nhưng biểu lộ sức mạnh và lòng quyết tâm phục vụ tha nhân.

Con đường Thập Giá mời gọi chúng ta đi vào cái chết – cái chết cho chính mình, cái chết cho tính kiêu ngạo, chết cho cái tôi đáng ghét của mình. Khi nói đến con đường Thập giá mà đích điểm là sự chết, tôi nghĩ đến đời sống cộng đoàn. Và cụ thể là cuộc sống gia đình. Sau đây là vài nét suy tư về mối liên hệ giữa hôn nhân và Thánh giá.

Hôn nhân là trường học mà những ai đã bước vào thì không mong có ngày ra trường. Cha mẹ con cái chuyên cần học tập luôn mãi, học cách lắng nghe nhau, học cách phục vụ, học tôn trọng và đặt nhu cầu của người khác lên trên nhu cầu của bản thân.

Điều gì sẽ xảy ra nếu trong hôn nhân, chúng ta luôn tôn trọng và đặt nhu cầu của người phối ngẫu trên nhu cầu của cá nhân mình. Hẳn nhiên là một nếp sống an bình và vui tươi sẽ bao trùm những ai đã chọn lối sống như thế. Trên thực tế, chúng ta đã áp dụng lối sống thua cuộc trong việc giáo dục con cái thì tại sao chúng ta lại không làm được với người bạn đường của mình. Phải chăng là cái tôi đã quyến rũ và làm chủ khiến chúng ta mất phương hướng!

Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta dành thời gian còn lại của cuộc sống để tôn trọng và đặt nhu cầu của người phối ngẫu lên trên nhu cầu của mình?

Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta ngừng tính toán mà chỉ biết cho đi bằng những lời nói và cử chỉ yêu thương và tha thứ cho những lỗi lầm của nhau!

Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta chết đi cho những nhu cầu của chính mình và yêu thương người khác tha thiết hơn.

Điều gì sẽ xảy ra nếu trong Tuần Thánh này, chúng ta cùng vác Thánh Giá bùn bằng cách buông bỏ lối sống cũ mà chúng ta đã sống trong hôn nhân của mình?

Đây không phải là điều vợ làm cho chồng hay chồng làm cho vợ. Đây là cách Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta sống trong hôn nhân. Nếu chúng ta làm đi làm lại điều này, với sự kiên nhẫn và dũng cảm cần thiết, chúng ta thấy sự khác biệt sẽ xẩy ra trong cuộc sống chung.

Vì thế, trong tuần này chúng ta cùng với toàn thể giáo hội suy niệm về mầu nhiệm Thập giá không phải để thất vọng vì gánh nặng của tội lỗi, mà trái lại để cảm nếm được hồng ân bao la của Chúa, để cho tâm hồn vui tươi và bình an hơn. Suy gẫm về hành trình thương khó và thập giá để cảm nếm được ơn tha thứ của Người. Như thế, chúng ta cũng được mời gọi để cảm thông, để tha thứ hơn đối với người anh em của chúng ta. Càng nhận ra được tình yêu tha thứ của Chúa, chúng ta càng được mời gọi để tha thứ nhiều hơn. Càng tha thứ nhiều hơn, chúng ta càng dễ cảm nếm được ơn tha thứ của Chúa hơn.

Và sau cùng, qua hành trình Thập giá, chúng ta sẽ cảm nghiệm được sức mạnh của Chúa Giêsu Phục Sinh, Đấng đang hiện diện để yêu thương và mời gọi chúng ta ra đi để trao ban tình yêu đó cho tha nhân. Ước gì Thập giá của năm nay không còn là những gánh nặng của cuộc đời nhưng chúng ta vui và tiến bước vì biết rằng chúng ta thật diễm phúc được Chúa mời gọi để chia sẻ hồng ân cao quí này. Amen! mục lục

Lm. Yuse Mai Văn Thịnh, DCCT

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan