GIÁO DỤC CON CÁI VỀ SỰ CHẾT

04-11-2019 257 lượt xem

Tháng Cầu Hồn, đặc biệt là Lễ Các Thánh và Lễ Các Đẳng, là lời mời gọi đối với cả chúng ta quy tụ nhau và cùng làm ba việc này: kính mừng các thánh đã được hưởng trọn Bát Phúc mà Chúa Giêsu đã hứa, và cầu nguyện cho các linh hồn đang được thanh tẩy nơi Luyện Hình, đồng thời cầu nguyện cho chúng ta đang trên đường lữ hành về Nhà Cha.

Lễ Các Đẳng mời gọi chúng ta coi sự chết là “ngưỡng cửa” đi vào Sự Sống Đời Đời. Tuy nhiên, sự chết mà chúng ta sẽ trải qua là nỗi đau buồn vì phải rời xa những người thân yêu và khiến chúng ta sợ hãi. Vì thế, đôi khi chúng ta không muốn nói với con cái về sự chết. Làm sao xử lý?

1. KHÔNG GIẤU SỰ THẬT

Chúng ta biết rằng con cái có thể đối mặt với cái chết từ lúc còn rất nhỏ: cái chết của ông bà, cha mẹ, anh chị em, người họ hàng, người hàng xóm,... Chính con cái cũng đối mặt với cái chết vì bệnh tật hoặc tai nạn. Theo tự nhiên, chúng ta không nên “khai mào” về chủ đề sự chết khi con cái đau buồn vì mất mát người thân.

Dù sao cũng đừng dễ dàng nói về sự chết với một đứa trẻ. Tuy nhiên, lời nói vẫn tốt hơn sự im lặng, bởi vì mọi trẻ em đều thắc mắc về sự chết, ngay cả khi chúng không nói rõ, nhất là khi chúng cảm thấy cha mẹ không muốn trả lời, cứ tránh né hoặc nói dối quanh co về sự chết.

Trẻ em muốn biết sự thật về mọi thứ. Nghĩa là người lớn không cần phải đợi đến lúc chúng hết căng thẳng. Ai cũng thương tiếc người thân khi họ từ giã trần gian. Nước mắt cứ chảy tràn, khó nén lại. Nhưng chúng ta có niềm tin Kitô giáo – tin vào Thiên Chúa và tin có sự sống đời đời. Đức tin có thể chuyển hóa niềm đau của chúng ta, mặc dù không thể tẩy xóa hết dấu vết đau buồn. Chính Chúa Giêsu cũng đã bật khóc trước cái chết của anh bạn Ladarô. Sự chết vừa là niềm vui được gặp Đấng Tạo Hóa vừa là nỗi kinh hoàng của sự chia lìa.   

2. TỪ NGỮ CHÍNH XÁC

Hãy cẩn thận khi nói với con trẻ về sự chết để không làm chúng bối rối hoặc hiểu lầm. Thiên Đàng hoặc Nước Trời ở trên cao, và nếu chúng không hiểu thì có thể nói đó là Vương Quốc hoặc Đất Nước của Thiên Chúa. Chúng có thể cho rằng người chết lơ lửng ở trên đầu chúng ta. Tương tự, đừng nói rằng Thiên Chúa “lấy mất” cha hoặc mẹ của chúng. Con trẻ có thể phản đối vì điều đó.

Khi có vấn đề liên quan sự chết hoặc sự sống, hãy nhớ rằng con trẻ chỉ hiểu những gì “thú vị” đối với chúng mà thôi. Dần dần chúng sẽ “thấm” và hiểu các thông tin. Đừng ngạc nhiên khi chúng lặp lại những gì chúng ta cho rằng chúng đã hiểu. Do đó, con trẻ có một khoảng thời gian khó có thể hiểu về việc chờ đợi được sống lại khi sự chết tách rời thân xác và linh hồn.

Cần lưu ý rằng nói với con trẻ về sự chết trước khi nói về sự sống – sự sống bắt đầu sau và hoàn tất trong sự sống đời đời. Đó là làm cho chúng chú ý tới thực tế của sự im lặng và sự trừu tượng, nhưng rất thật về những người đã ra đi trước chúng ta. Sự hiệp thông của các thánh liên kết tất cả thành một – các thánh trên Thiên Đàng, các thánh nơi Luyện Hình, và các thánh trên trần gian, tức là chúng ta. Đó là mầu nhiệm các thánh cùng thông công. Chúng ta không ngừng lặp đi lặp lại lý do mà chúng ta không biết gì về kiếp sau, đây là điều quan trọng, bởi vì Thiên Chúa muốn làm cho chúng ta ngạc nhiên. Thiên Chúa là Đấng Hằng Sống, chúng ta có thể chắc chắn rằng đó sẽ là điều ngạc nhiên rất tuyệt vời. 

CHRISTINE PONSARD

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ https://aleteia.org/cp1/2019/11/01/all-souls-day-is-a-great-time-to-talk-to-your-kids-about-death-but-how/)

VIẾNG NGHĨA ĐỊA

R.I.P. – Cầu nguyện cho các linh hồn nơi Luyện Hình là thể hiện bác ái với họ, nếu chúng ta quên lãng họ là bắt họ phải chết thêm lần nữa!

Hãy cân nhắc điều này, nếu bạn thắc mắc tại sao nghĩa địa là nơi tốt để hít thở không khí trong lành.

Hằng năm, các ngày từ 1–8 Tháng Mười Một, Giáo Hội Công giáo rộng rãi ban ơn toàn xá cho chúng ta để cầu xin ơn tha thứ cho các linh hồn nơi Luyện Hình khi viếng nhà thờ, viếng nghĩa địa và cầu cho các linh hồn – các thánh đau khổ.

Một trong những nơi tôi thích đi dạo là nghĩa địa. Đối với tôi, đó là nơi tĩnh lặng, dễ cầu nguyện và suy niệm. Nếu bạn bước đi trong “cõi lặng” đó, nhất là những ngày trong Tháng Mười Một, hoặc bất cứ lúc nào, bạn sẽ cảm nhận nhiều điều thú vị. Tôi xin có vài đề nghị thế này...

1. BƯỚC ĐI BÊN THÂN NHÂN VÀ BẠN BÈ

Những người nghỉ hè thường đến nghĩa địa, nhất là nếu có người thân của họ an táng ở đó. Tôi vừa trở về từ Israel, có mộ của Oskar Schindler ở Giêrusalem. Tôi biết nhiều người đến tìm ngôi mộ đó. Người ta viếng các nghĩa địa ở Normandy để tưởng niệm các quân nhân được an táng ở đó hoặc đến nghĩa địa Arlington National Cemetery để viếng các chiến sĩ vô danh.

Trong cuộc sống đời thường, thi thoảng chúng ta nên viếng mộ người thân của mình. Một số người thường xuyên làm vậy vì lý do riêng nào đó, nhất là vào những dịp đặc biệt. Đó là cơ hội để chúng ta nhớ lại kỷ niệm đẹp ngày xưa với người thân của mình.

2. NHÌN VÀO BIA MỘ

Khi tôi viếng nghĩa địa, tôi nhìn vào các bia mộ và thấy có điều giống và khác nhau. Luôn thú vị khi nhìn và so sánh các bia mộ từ trăm năm trước với các bia mộ mới đây. Một số bia mộ có hình Chúa Giêsu, Đức Mẹ, hoặc các thánh. Một số bia mộ khắc những câu thơ. Tất nhiên bia mộ nào cũng có tên tuổi, ngày sinh, ngày tử. Có một số bia mộ còn “khoe” người lập mộ. Để làm gì chứ? Vấn đề quan trọng nhất vẫn là cầu nguyện cho họ, còn các thứ khác không cần thiết, chỉ “đẹp mặt” người sống mà thôi.

3. TƯỞNG TƯỢNG

Bài hát tôi thích là bài “The Green Fields of France” do ban nhạc The High Kings (của Ai-len) trình bày. Bài hát này kể lại một cuộc viếng nghĩa địa và mô tả cuộc đời của tử sĩ Willy McBride, một quân nhân thiệt mạng lúc mới 19 tuổi – năm 1916, để lại niềm thương tiếc cho người thân và người yêu. Khi bước đi bên người thân trong nghĩa địa, có thể có điều gì đó sẽ đánh động bạn, và bạn sẽ tự vấn: Tại sao người này chết trẻ quá? Gia đình họ có nhớ tới người này? Và tôi phải làm gì? Khi bước đi trong nghĩa địa, tôi nhận ra rằng có thể nhiều người bị lãng quên.

4. LÀM VIỆC LÀNH

Đôi khi nghĩa địa bị bỏ bê. Thân nhân có thể sửa sang ngôi mộ một chút, đặt tượng Đức Mẹ hoặc một vị thánh ở đó, cắm vài bông hoa giả và thắp vài nén nhang, coi như thế là xong nhiệm vụ. Khoảng cách thể lý không xa, nhưng khoảng cách tinh thần rất xa, đó mới là điều đáng quan ngại.

5. VỪA ĐI VỪA CẦU NGUYỆN

Kinh nguyện khi tôi bước đi trong nghĩa địa là lần hạt Mân Côi, đặc biệt suy niệm về mầu nhiệm Thương hoặc Mừng. Chuỗi Lòng Thương Xót cũng thích hợp. Có thể cầu nguyện bằng Thánh Vịnh. Khi bước đi trong nghĩa địa, hãy suy nghĩ về cuộc đời mình, nỗi đau khổ của các linh hồn nơi Luyện Hình, hoặc niềm hạnh phúc trên Thiên Đàng. Nghĩa địa có thể là nơi đi dạo, cầu nguyện, và nhớ đến những người đã ra đi trong đức tin trước chúng ta. Đừng bỏ lỡ cơ hội trong Tháng Mười Một này để cầu nguyện cho các linh hồn nơi Luyện Hình, nhờ đó họ có thể sớm về Nhà Cha, hưởng vĩnh phúc trong Vương Quốc Thiên Đàng.

Lm. EDWARD LOONEY

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ https://aleteia.org/2019/11/01/walk-around-a-cemetery-this-november)

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan