FIGHT THE VIRUS - CHIẾN ĐẤU VIRUS

08-02-2020 234 lượt xem

Nhạc phẩm 'Chống lại virus' của Alvin Oon dựa theo bài hát kinh điển 'Âm thanh của sự im lặng' của Simon & Garfunkel. Bài hát này chia sẻ thông tin về Coronavirus Vũ Hán hiện tại đã lan rộng trên toàn thế giới và làm thế nào tất cả chúng ta có thể làm việc cùng nhau để chiến đấu và đánh bại loại virus này. 

Nguồn: Alvin Oon

NHIỄM !

Năm 2020 là năm có con số rất đẹp, theo nghĩa bình thường của phàm nhân. Thế nhưng nó lại không đẹp như chúng ta tưởng, thậm chí còn hoàn toàn trái ngược. Cứ tưởng Hên (đẹp, tốt) mà lại Xui (xấu, hại). Cái gì ĐẸP chưa chắc là TỐT, nhưng cái gì TỐT thì chắc chắn ĐẸP – Đẹp đúng nghĩa.

Thật vậy, ngay trong thời điểm khởi đầu năm mới, người ta đang háo hức và mong ước những điều tốt lành thì Quỷ nCoV xuất hiện tạo nên “con sóng thần” Corona, khiến người ta trở tay không kịp, khởi đi từ Vũ Hán, thuộc xứ sở vô thần. Đúng là “bó tay” theo cách nói thời đại ngày nay. Năm Canh Tý, quyền “cai trị” của con Chuột hôi hám và xấu xí, thế nên nó lộng hành, không chỉ gặm nhấm mà còn đục khoét năm nay. Than ôi! Nói cho vui mà cũng có thật đấy thôi.

Nhiễm là “bám chặt” hoặc “thấm sâu” vào, động từ này dùng để nói về những gì xấu xa, độc hại. Và thường dùng kép là lây nhiễm. Nguyên nhân là kém vệ sinh, nói thẳng ra là Bẩn Thỉu, Ô Uế. Tại sao? Chúa Giêsu đã xác định: “Không phải cái vào miệng làm cho con người ra ô uế, nhưng cái từ miệng xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế.” (Mt 15:11; Mc 7:15) Cái bẩn nhất là thứ xuất ra từ bên trong, trong tư tưởng, trong tinh thần, trong tâm hồn, trong nội tâm. Đó chính là Cái Tôi – tự mãn, tự phụ, ích kỷ, ghen tỵ, thâm độc, giả dối, gian xảo,...

Cái Tôi là điều Tồi, vùng Tối, sự Tội. Nó không chỉ bẩn thỉu mà còn lây nhiễm nhanh chóng. Bẩn thỉu hoặc ô uế là xấu xa, gây ra lây nhiễm. Bẩn là dơ, không sạch, mất vệ sinh. Bẩn cũng có nhiều dạng và nhiều mức độ: Ô nhiễm môi trường, ô nhiễm không khí, ô nhiễm thực phẩm, ô nhiễm nguồn nước, ô nhiễm quản lý, ô nhiễm tư tưởng, ô nhiễm ánh mắt, ô nhiễm lương tâm, ô nhiễm giáo dục, ô nhiễm âm nhạc, ô nhiễm văn chương, ô nhiễm tinh thần, ô nhiễm tâm hồn, ô nhiễm tôn giáo, ô nhiễm gia đình, ô nhiễm xã hội, ô nhiễm cộng đồng,… Ô nhiễm nào cũng bẩn, cũng xấu, và cũng độc hại khó lường!

Ngày nay, người ta không còn bị “khoanh vùng” trong lũy tre làng hoặc cô thôn nữa, nhưng người ta lại giống như “bội thực” thông tin nhờ có internet. Rất cần khôn ngoan và cảnh giác để không bị nhiễm các loại thông tin bẩn, tin rác, tin giả,...

Hằng ngày, cập nhật liên tục, các phương tiện thông tin đại chúng cũng có các thông tin về các loại bẩn. Nào là thịt thối, heo siêu nạc; nào là thuốc tăng trọng, cà-phê là đậu nành trộn với hàng chục loại hóa chất; nào là giá làm bằng đậu bẩn, trái cây được kích thích bằng hóa chất; nào là phở chứa phoóc-môn, nước tương (xì dầu) chứa chất 3-MCPD, sữa chứa melamine, trái cây “ngậm” độc tố, thuốc giả,… Cơ man nào mà kể. Đó là dạng bẩn thực phẩm gây hại cho cơ thể, có thể sinh ung thư, dẫn đến cái chết! Tệ hại nhất hẳn là dạng “người giả.” Toàn là “tiến sĩ giấy,” họ cứ mở miệng ra nói lời nào thì không chỉ hợm mình mà còn khiến người khác cảm thấy “chói tai” lắm, có vẻ “ngây ngô” mà rất đểu. Thảo nào người ta có cách nói là “ngây thơ cụ.” Thật là tội nghiệp cho những bộ não như vậy!

Đủ thứ bẩn, đủ thứ nhiễm. Chỉ nói riêng về thực phẩm thôi cũng đã thấy có nhiều mối nguy hiểm đe dọa tính mạng con người hằng ngày, tính đến mức từng giây. Dạng bẩn nào cũng nguy hiểm, nhưng dạng bẩn nguy hiểm và độc hại nhất là “lòng người bẩn,” là “lương tâm bẩn.” Tất cả sẽ sạch nếu lòng người không nhiễm bẩn, nếu lương tâm trong sạch. Có thể nói rằng mọi thứ bẩn đều bắt nguồn từ “lương tâm bẩn,” vì từ đó dẫn tới nhiều hệ lụy khác. Thấy người ta bán “cà phê sạch” hoặc “nước mía sạch” nhưng có thực sự “sạch” hay không? Chỉ có Trời mới biết! Nếu sạch thì cần gì phải “khoe” là sạch? Có gì đó khuất tất! Chỗ nào “cấm đổ rác” thì rác rất nhiều.

Phải “sạch” từ nội tại thì ngoại tại mới có thể sạch. Chắc chắn phải sạch lương tâm – còn gọi là lương tri. Lương tâm bẩn cũng có nhiều mức độ, từ nhẹ đến nặng: Nói dối, gian lận, tham lam, lừa đảo, hối lộ, tham nhũng, nhiễu nhương, hiếu chiến, bịp bợm, trục lợi, thực dụng, độc ác,... Vĩ nhân Mahatma Gandhi (Ấn Độ, 1869-1948) nói: “Với lương tâm, quy luật của số đông không có tác dụng. Có tòa án còn cao hơn tòa án công lý, và đó là TÒA ÁN của LƯƠNG TÂM. Nó thay thế cho mọi tòa án khác.”

Với lối so sánh độc đáo, sử gia Aleksandr Isayevich Solzhenitsyn (Nga, 1918-2008) nhận định: “Công lý là lương tâm, không phải lương tâm cá nhân mà là LƯƠNG TÂM CỦA TOÀN BỘ NHÂN LOẠI. Những ai nhận thức rõ ràng giọng nói của lương tâm chính mình thường cũng nhận ra giọng nói của công lý.” Như một cách định nghĩa, triết gia Jean-Jacques Rousseau (Thụy Sĩ, 1712-1778) nói: “Lương tâm là tiếng nói của linh hồn; dục vọng là tiếng nói của cơ thể.” Rất độc đáo và rất tuyệt vời!

Nói cho ngay, rõ ràng vấn đề lương tâm rất quan trọng, vì Voltaire (Pháp quốc, 1694-1778) đã nhận định: “Con đường an toàn nhất là không làm gì trái với lương tâm. Với bí mật này, chúng ta có thể hưởng thụ cuộc sống và không sợ chết.”

Walter Lippmann lý giải: “Lương tâm của chúng ta không phải là vật chứa chân lý vĩnh cửu. Nó phát triển cùng với đời sống xã hội của chúng ta, và điều kiện xã hội thay đổi cũng dẫn tới sự thay đổi triệt để về lương tâm.”

Phàm cái gì từ con người xuất ra mới là cái làm cho người ta ra ô uế. Có thể hiểu “cái từ con người xuất ra” theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng, như Chúa Giêsu xác định: “Những cái gì từ miệng xuất ra, là phát xuất tự lòng, chính những cái ấy mới làm cho con người ra ô uế. Vì tự lòng phát xuất những ý định gian tà, những tội giết người, ngoại tình, tà dâm, trộm cắp, làm chứng gian và vu khống. Đó mới là những cái làm cho con người ra ô uế; còn ăn mà không rửa tay thì không làm cho con người ra ô uế.” (Mt 20:18-20)

Cái gì từ TRONG con người xuất ra mới là cái làm cho người ta ra ô uế, chứ cái từ NGOÀI con người không gây bẩn, không làm ô uế. Có thể hiểu “cái từ trong con người xuất ra” theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Cái nào cũng bẩn. Ngoại tại và nội tại đều cần thiết để khả dĩ có môi trường trong sạch, không bị ô uế.

Vũ Hán là nơi rất bẩn – bẩn theo nghĩa đen, và cũng là vùng rất ô uế – theo nghĩa bóng. Trong bẩn nên ngoài cũng bẩn. Hệ lụy tất yếu. Có những người rất bẩn mà vẫn ảo tưởng là mình sạch. Có những tư tưởng bẩn mà vẫn được lưu truyền. Dạng này nguy hiểm vô cùng, bởi vì họ không chỉ “duy trì” cái bẩn cho mình mà còn lây nhiễm thứ ô uế cho người khác. Người bẩn mà không bẩn, người sạch lại bẩn, đôi khi càng có chức có quyền càng bẩn. Thực tế đáng buồn nhưng vẫn nhan nhản khắp nơi – ngày xưa cũng thế mà ngày nay cũng vậy, đôi khi còn tệ hại hơn ngày xưa!

Có một loại ô uế có thể gây ô nhiễm hơn mọi thứ khác, và nó gây bẩn nhất, đó chính là TỘI LỖI – rất bẩn. Thiên Chúa vô cùng ghê tởm dạng ô uế này. Thánh Phaolô nói: “Hãy tẩy rửa hồn xác cho sạch mọi vết nhơ, và đem lòng kính sợ Thiên Chúa mà lo đạt tới mức thánh thiện hoàn toàn.” (2 Cr 7:1) Tuy nhiên, chúng ta không thể tự rửa sạch, mà phải cầu xin để được Thiên Chúa rửa sạch: “Xin rửa con sạch hết lỗi lầm tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy.” (Tv 51:4)

Đại dịch Corona là lời cảnh báo khẩn cấp, là báo động đỏ, mà Thiên Chúa đưa ra vì thương xót. Phải cẩn trọng và sám hối, bởi vì rất có thể Chúa Giêsu đang lên án chính mỗi chúng ta: “Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế. Các người cũng vậy, bên ngoài thì có vẻ công chính trước mặt thiên hạ, nhưng bên trong toàn là giả hình và gian ác!” (Mt 23:27-28)

Thiên Chúa để cho “sóng thần” Corona trào mạnh, kể cả động đất mạnh, để cuốn đi chất kiêu căng ngạo mạn của loài quỷ đỏ Trung cộng, những kẻ vô thần hung hăng, càng ngày càng lạm quyền, muốn tôn vinh mình vì họ muốn loại bỏ Thiên Chúa: “Đá lại mũi nhọn thì khốn cho ngươi!” (Cv 26:14) Ngài nhân từ thương xót mà họ vẫn cố chấp: “Đã bao lần Ta muốn tập hợp con cái ngươi lại, như gà mẹ tập hợp gà con dưới cánh, mà các ngươi không chịu.” (Mt 23:37; Lc 13:34)

Như chúng ta đã biết, cả ngoại tại và nội tại đều cần thiết để có được môi trường trong sạch, không bị ô uế, và cũng không gây lây nhiễm. Văn hào Victor Hugo (Pháp quốc, 1802-1885) nói: “Lương tâm là Thiên Chúa hiện diện trong con người.”

Ước gì mỗi chúng ta có thể mau mắn nói được như văn sĩ trào phúng Mark Twain (Hoa Kỳ, 1835-1910) xác định: “Nhờ ơn Chúa mà ở đất nước chúng tôi có ba thứ quý giá không tả nổi: tự do ngôn luận, tự do lương tâm, và sự khôn ngoan để không bao giờ dùng đến cả hai thứ kia.” Ông Mark Twain là văn sĩ trào phúng, khôi hài, nhưng ông nói nghiêm túc, rất chân thật và thẳng thắn. Nghe ông Mark Twain nói mà phát thèm. Đất nước chúng ta bao giờ mới có loại tự do “sạch sẽ” như vậy? Lạy Chúa xin cứu Việt Nam khỏi đại dịch vô thần!

Đề cập cái bẩn tâm linh, Thánh Phaolô cho biết: “Anh em đã được giải thoát khỏi ách tội lỗi mà trở thành nô lệ sự công chính. Ấy là tôi nói theo kiểu người phàm, hợp với tầm hiểu biết yếu kém của anh em. Trước đây, anh em đã dùng chi thể của mình mà làm những điều ô uế và sự vô luân, để trở thành vô luân thì nay anh em cũng hãy dùng chi thể làm nô lệ sự công chính để trở nên thánh thiện.” (Rm 6:18-19) Dạng bẩn tâm linh còn độc hại hơn mọi dạng bẩn khác, dẫn đến cái chết đời đời. Thật là khủng khiếp và đáng sợ lắm!

Thế nhưng may thay, tín nhân chúng ta được phép tẩy rửa chính mình trong Máu và Nước tuôn trào từ Thánh Tâm Đức Giêsu Kitô ngay trên Đồi Sọ. Xin tạ ơn Chúa muôn đời. Tuy nhiên, vấn đề quan trọng là phải sám hối chân thành!

TRẦM THIÊN THU

Đại dịch Coronavirus, 08-02-2020

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.