5 lời khuyên giúp chuẩn bị Mùa Chay một cách tốt nhất

26-02-2020 220 lượt xem

Mùa Chay là mùa ân sủng. Niềm hân hoan mừng Chúa Sống Lại trong ngày Lễ Phục Sinh sẽ phụ thuộc vào việc chúng ta sống mùa Chay thánh này như thế nào. Lòng quảng đại của Thiên Chúa là vô bờ bến, nhưng chúng ta lại thường xuyên thiếu sót trong việc dành trọn con tim của mình cho Chúa, để Ngài có thể lấp đầy trái tim ấy bằng tình yêu của Ngài.

Dưới đây là năm gợi ý ngắn gọn về cách thức mà chúng ta có thể sống mùa Chay một cách quyết liệt, hầu năm nay chúng ta có thể vui mừng trong Đức Giê-su Phục Sinh. Tại sao bạn không nỗ lực để sống mùa Chay này như thể đây là mùa Chay Cuối Cùng trong cuộc đời của bạn.

Cầu nguyện

Mùa Chay này, bạn hãy chìm đắm trong đời sống cầu nguyện. Hãy dành nhiều thời gian hơn nữa để cầu nguyện; tìm kiếm một nơi yên tĩnh và chuẩn bị một trái tim được sắp đặt ngăn nắp để gặp gỡ Thiên Chúa, Đức Chúa và cũng là Đấng Cứu Độ của bạn.

Liên quan tới việc cầu nguyện, một gợi ý mà Giáo Hội không ngừng khích lệ chúng ta thực hiện: đó là suy gẫm Lời Chúa. Hãy lấy các bài đọc trong Thánh Lễ hàng ngày và đào sâu Lời Chúa. Hãy cầu khẩn Đức Mẹ, Đấng đã suy gẫm Lời Chúa trong lòng, để Mẹ giúp bạn theo đuổi mục đích cao quý này. Đồng thời, bạn cũng xin Lời Chúa biến đổi trái tim và chính cuộc sống của bạn.

Vào Chúa Nhật thứ nhất mùa Chay, ma quỷ cám dỗ Chúa Giêsu biến đá thành bánh, nhưng Đức Giêsu đáp lại: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra” (Mt 4,4) Ở đây, Đức Giê-su đã diễn tả một sự ưu tiên: trước nhất phải là Lời Chúa, sau đó mới là lương thực dành cho thể xác!

Xưng tội

Mùa Chay là thời gian để hoán cải. Trong tiếng Hy Lạp, hoán cải là metanoia – có nghĩa là một sự thay đổi của con tim. Là người tín hữu Công Giáo, phương thế hiệu nghiệm nhất để giúp con tim đạt được sự hoán cải thực sự chính là nhờ cuộc gặp gỡ trực tiếp với Chúa Giêsu, Đấng Chữa Lành. Bằng một cách thế đặc biệt, Đức Giêsu đụng chạm và chữa lành chúng ta qua các Bí tích, nhất là Bí tích Hòa Giải. Trước khi đi xưng tội, tại sao chúng ta không đọc những dụ ngôn về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa trong chương 15 của Tin Mừng theo thánh Lu-ca. Đã có người gọi chương 15 là: “chương thất lạc và tìm thấy”.

Trong chương 15 này, chúng ta bắt gặp dụ ngôn con chiên lạc và được tìm thấy, dụ ngôn đồng xu bị đánh mất và được tìm thấy; cuối cùng là dụ ngôn đứa con bị mất và được tìm thấy, hay thường gọi là dụ ngôn người con hoang đàng. Dụ ngôn ấy cũng có thể được đặt tên là dụ ngôn người Cha giàu lòng thương xót. Hãy xưng tội trong Mùa Chay, và nài xin Đức Giê-su ban cho bạn một quả tim mới đầy sạch trong!

Tham dự Thánh lễ hằng ngày

Một trong những ý nguyện của kinh Lạy Cha là: “xin cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày.”  Lời này có thể mang ba ý nghĩa:

Thứ nhất: Cơm bánh thể lý và sự đầy đủ về vật chất.

Thứ hai: Tấm Bánh Lời Chúa

Thứ ba: Bánh Sự Sống, tức là Bí tích Thánh Thể.

Trong Mùa Chay Thánh này, tại sao chúng ta không chuẩn bị ý nguyện để tham dự Thánh Lễ vào tất cả những ngày có thể, và đón rước Đức Giê-su là Bánh Sự Sống. Tốt hơn nữa, bạn hãy đưa gia đình của mình, thậm chí là một số bạn bè của mình tới Bàn Tiệc của Chúa để nuôi dưỡng linh hồn bất tử của họ. Cử chỉ lớn lao nhất mà chúng ta có thể thực hiện trên trái đất này chính là việc đón rước Đức Giê-su vào trong tâm hồn của mình. “Như nai rừng mong mỏi tìm về suối nước trong, hồn con cũng trông mong được gần Ngài, lạy Chúa” (Tv 42,2) Ước mong sao, chúng ta cũng mong mỏi và đói khát Đức Giê-su, Đấng là Bánh Sự Sống!

Bác ái: Hành động của yêu thương và phục vụ

Mùa Chay phải được thể hiện bằng một thái độ vốn có thể trở thành hành động thông qua những cử chỉ phục vụ cụ thể dành cho tha nhân. Thật vậy, nếu tôi đón rước Đức Giêsu vào trong lòng của mình, thì tôi cần có một khát khao mãnh liệt mang Chúa Giêsu đến với người khác, đặc biệt là những người đau khổ nhất – người cô đơn, người nghèo đói, người già, người bị bỏ rơi, bị tuyệt vọng, bị áp bức, và bị loại trừ. Hãy nhớ rằng họ là những người mà Chúa Giê-su yêu mến!

Chắc không cần phải nói tới điều này, đó là tình yêu của chúng ta trong việc phục vụ nên khởi sự trong chính ngôi nhà của mình, giữa các thành viên trong gia đình. Chúng ta không muốn rơi vào sự phức tạp của nhân vật Rip Van Winkle, nơi đó chúng ta là những người tốt bụng và giàu tình yêu thương với những người bên ngoài, nhưng lại ác độc với chính những người sống cùng với ta. Hãy nhớ câu thành ngữ này: “Trước khi thương người, hãy thương lấy người nhà mình.”

Đức Mẹ và Mùa Chay

Trong Mùa Chay, mùa mà chúng ta chuẩn bị cõi lòng, chuẩn bị tâm trí để suy gẫm và đón nhận Đức Giêsu, Đấng chịu đau khổ, chịu chết và sống lại, hầu mang lại ơn cứu độ cho chúng ta, chúng ta nên xin Đức Mẹ giữ vai trò thực sự trong việc chuẩn bị này. Mẹ được Thiên Chúa chọn để giữ một vai trò quan trọng trong công trình cứu chuộc. Đức Mẹ có nhiều danh hiệu cao quý: Mẹ của Lòng Xót Thương và Mẹ Sầu Bi. Xin Mẹ đồng hành với chúng ta trong toàn bộ Mùa Chay này, đồng hành với chúng ta trong việc cử hành Tuần Thánh, cao điểm là sự Phục Sinh vinh hiển của Chúa chúng ta là Đức Giê-su Ki-tô.

Tóm lại, chúng ta hãy vui mừng trong mùa Chay này, vì đó là một quà tặng và ơn phúc dành cho chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta hãy thực sự bước vào mùa Chay với một trái tim quảng đại. Hãy  chết đi cho tội lỗi và sống lại với sự sống mới.

Quang Khanh, S.J.

Lược dịch từ https://catholicexchange.com/five-ways-to-prepare-for-the-best-lent

Lý do ăn chay theo truyền thống Kitô giáo

Trong thời kỳ Giáo Hội sơ khai, ít là cho tới ngày nay, có hai hình thức ăn chay.

Đó là “ăn chay hoàn toàn” trước tất cả các dịp đại lễ và lãnh nhận Bí tích. Người xưa gọi việc ăn chay này là “statio”, từ động từ “sto, stare” –  đứng canh gác, đề phòng hay canh thức. Hình thức ăn chay thứ hai [abstinentia] là kiêng khem một số thực phẩm nhất định, như thịt hoặc chất béo. Điều này đúng hơn là một hành vi kỷ luật bản thân và tự chủ. “Statio –  ăn chay” thì hoàn toàn và là một phương thế của việc canh chừng và trông chờ… cho một điều gì đó. “Abstinentia – kiêng khem” thì mang tính tổng quát và cá nhân hơn, giúp kỷ luật bản thân hoặc tự chủ. “Ăn chay hoàn toàn” thì vẫn được giữ cho đến ngày nay trước khi Rước Lễ [giữ chay Thánh Thể]. Sau khi Rước Lễ xong, việc ăn chay chấm dứt, bởi vì Chúa Giêsu đã tuyên bố rõ ràng rằng, chúng ta không ăn chay khi chàng rể ở với chúng ta; nói cách khác, điều chúng ta đang trông chờ đã đến, việc chờ đợi chấm dứt. Mặt khác, việc kiêng khem [abstinentia] được cho phép vào mỗi Chúa Nhật bởi vì sự liên tục của việc kiêng khem có thể rất quan trọng để cho nó [việc ăn chay] có hiệu quả.

Vì thế, những quy định của truyền thống ban đầu này dạy chúng ta rằng Bí tích Thánh Thể luôn là cùng đích của sự chuẩn bị. Nó luôn là sự hoàn thành của niềm mong đợi. Trong suốt Mùa Chay, Giáo Hội Chính Thống chỉ có Bí Tích Thánh Thể vào Thứ Bảy và Chúa Nhật. Nhưng vì các ngày Thứ Tư và Thứ Sáu là những ngày ăn chay hoàn toàn, nên hai ngày đó cũng có Nghi thức Rước Lễ (ngoài Thánh Lễ), được cử hành vào buổi tối, tức là sau ngày chuẩn bị. Việc ăn chay thì luôn mang tính chuẩn bị.

Nhưng làm thế nào mà chay tịnh trở thành một phương thế quan trọng như vậy để chuẩn bị cho Bí tích Thánh Thể và luyện tập nhân đức qua việc kỷ luật bản thân ? Việc ăn chay của Kitô giáo được mặc khải trong mối liên hệ giữa hai sự kiện trong Kinh Thánh: “sự phá vỡ chay tịnh” bởi Ađam và Evà; và “việc chay tịnh” của Đức Kitô khi bắt đầu sứ vụ.

Nhân loại xa rời Thiên Chúa và đi vào con đường tội lỗi bắt đầu từ việc ăn uống. Thiên Chúa đã truyền lệnh phải chay tịnh khỏi một trái cây duy nhất, cây biết lành biết dữ (x. St 2,17), và Ađam và Evà đã phá vỡ lệnh truyền đó. Việc ăn chay ở đây được kết nối với mầu nhiệm sự sống và sự chết, sự cứu độ và sự trầm luân. Lương thực kéo dài sự sống trong thế giới vật chất này, lại là đối tượng của sự hư hoại và chết chóc. Nhưng Thiên Chúa không làm ra cái chết (x. Kn 1,13). Nhân loại, trong Ađam và Evà, đã chối từ một cuộc sống lệ thuộc vào một mình Thiên Chúa, vì người ta sống lệ thuộc vào Thiên Chúa còn hơn là vào cơm bánh (x. Đnl 8,3; Mt 4,4; Lc 4,4). Toàn thể công trình tạo dựng đã được ban cho con người như một thứ lương thực, nghĩa là phương tiện để mưu sinh, nhưng “sự sống” có nghĩa là hiệp thông với Thiên Chúa, chứ không phải lương thực (“chúa họ thờ là cái bụng” Pl 3,19). Bi kịch không phải là Ađam đã ăn thức ăn, nhưng ông đã ăn thức ăn đó vì lợi ích riêng của mình, “tách rời” khỏi Thiên Chúa và độc lập với Người. Tin rằng lương thực có sự sống trong chính nó và do đó ông có thể “giống như Thiên Chúa”. Và ông đã đặt đức tin của ông vào cơm bánh. Đây là kiểu hiện hữu dường như được xây trên nguyên lý mà quả thực nhân loại sống “chỉ nhờ cơm bánh”.

Tuy nhiên, Đức Kitô là Ađam mới. Bắt đầu sứ vụ công khai của Người trong Tin mừng Mátthêu, chúng ta thấy “khi đã ăn chay 40 ngày đêm, Người cảm thấy đói”. Đói khát là tình trạng mà trong đó chúng ta nhận ra sự lệ thuộc của chúng ta vào một cái gì đó – khi chúng ta đối diện với vấn đề tối hậu: “sự sống của tôi lệ thuộc vào cái gì ?” Satan đã cám dỗ cả Ađam và Đức Kitô, nó nói: Hãy ăn đi, vì đói khát là bằng chứng mà bạn hoàn toàn lệ thuộc vào cơm bánh, sự sống của bạn nằm trong cơm bánh. Ađam đã tin và đã ăn. Nhưng Đức Kitô đã nói “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh” (Mt 4,4; Lc 4,4). Điều này giải thoát chúng ta khỏi sự lệ thuộc hoàn toàn vào cơm bánh, vật chất, và thế gian này. Do đó, đối với người Kitô hữu, ăn chay là phương thế duy nhất mà nhờ đó con người tìm lại được bản tính thiêng liêng đích thực của mình. Sau đó, để việc ăn chay có hiệu quả, tinh thần phải là một phần của nó. Việc ăn chay Kitô giáo không liên quan đến việc giảm cân. Ăn chay là vấn đề của cầu nguyện và tinh thần. Và vì thế, bởi vì nó thực sự là một nơi của tâm linh, nên việc ăn chay đích thực có thể dẫn đến sự cám dỗ, yếu đuối, nghi ngờ và cáu kỉnh. Nói cách khác, đó sẽ là một cuộc chiến thực sự giữa thiện và ác, và rất có thể, chúng ta sẽ thất bại nhiều lần trong những cuộc chiến này. Nhưng chính việc khám phá đời sống Kitô hữu như “cuộc chiến đấu” và “sự nỗ lực” là một khía cạnh thiết yếu của việc ăn chay.

Truyền thống Kitô giáo đưa ra ít nhất 7 lý do cho việc ăn chay:

1. Từ nguyên thủy, Thiên Chúa đã truyền lệnh ăn chay, và tội lỗi đi vào thế gian bởi Ađam và Evà đã phá vỡ chay tịnh.

2. Đối với Kitô hữu, ăn chay cuối cùng là ăn chay khỏi tội lỗi.

3. Ăn chay bày tỏ sự lệ thuộc của chúng ta vào Thiên Chúa chứ không phải là lợi lộc trần gian này.

4. Ăn chay là một cách cổ xưa của việc chuẩn bị cho Bí tích Thánh Thể [Rước Lễ] –  lương thực đích thực.

5. Ăn chay là sự chuẩn bị cho Bí tích Thánh Tẩy (và tất cả các Bí tích) – hầu đón nhận ân sủng Chúa.

6. Ăn chay là một phương thế tiết kiệm của cải để cho người nghèo.

7. Ăn chay là một phương thế kỷ luật bản thân, khiết tịnh và chế ngự những ham muốn.

Lm. Daniel Merz

Hướng Dương chuyển ngữ từ

http://usccb.org/prayer-and-worship/liturgical-year/lent/catholic-reflection-on-lenten-fasting-father-daniel-merz.cfm

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan