SUY TƯ GIỮA MÙA DỊCH CORONAVIRUS THẢM KHỐC

19-03-2020 179 lượt xem

CHỈ MỘT MÌNH CHÚA LÀ CỨU CÁNH VÀ CÙNG ĐÍCH

Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

Từ khi dịch tễ lan nhanh và rộng, Hội Thánh Công giáo đi đầu trong việc cộng tác và đáp ứng yêu cầu tìm cách dập dịch. Nhưng đáp ứng này, có lẽ trong tâm trạng lo lắng, hoang mang, không đủ thời gian cân nhắc..., đôi khi đi xa đến độ gây cảm giác khó hiểu, lạ lùng... Nhưng chúng ta vẫn hiểu và thông cảm cho bổn phận của người có trách nhiệm: Dù hoàn cảnh nào, xảy ra bất trắc nào, các ngài mới thật là người phải đương đầu...

Phần bản thân từng người, hãy ghi nhớ điều này để giữ vững đức tin: Đây không phải là lần đầu dịch tễ hoành hành và giết hại nhiều người trên thế giới!

Nhiều thế kỷ trước, thậm chí chỉ mới chưa đầy hai thập niên trước, dịch tễ đã từng xuất hiện, dù có nhẹ hơn. 

Ta hãy quan tâm điều này: Từ xưa, trong hay ngoài Hội Thánh có "biến", điều đầu tiên tín hữu nghĩ đến là chay tịnh, hy sinh hãm mình, đền tội, ăn năn thống hối tội lỗi, gia tăng lòng đạo đức, gia tăng việc đạo đức, thống thiết nài xin sự che chở thiêng liêng từ trời cao.

Không hiểu sao với đại dịch lần này, trong nỗi lo sợ, người ta nghĩ đến chuyện chạy đến cùng Chúa ít hơn nghĩ đến chuyện tích trữ các nhu yếu phẩm cho thân xác. 

Người ta tích trữ nhiều đến độ cửa hàng, siêu thị không còn gạo, không còn mì gói, các loại cá hộp, thịt hộp, dầu ăn, tương, mắm, thậm chí... giấy vệ sinh.... cũng không còn. Nếu cửa hàng nào còn, hay do đầu cơ mà vẫn tiếp tục bán thì giá lên cao ngất ngưỡng.

Trong khi đó, các bậc lãnh đạo trong Hội Thánh Công giáo, khi thông báo cho giáo dân thì luôn luôn có hai phần. Phần đầu nhắc nhở cầu nguyện. Nhưng hình như không được nhiều thành phần trong dân Chúa chú ý đúng mức. 

Còn phần thứ hai hướng dẫn cụ thể các việc phải làm: không rước lễ trên miệng, không bắt tay hay hôn chào khi trao bình an, giải tội tập thể thay xưng tội cá nhân, không hôn kính Thánh Giá trong nghi thức thờ lạy Thánh Giá, không cử hành thánh lễ công cộng, miễn chước tham dự lễ Chúa nhật, bãi bỏ các thánh lễ dù là lễ Chúa nhật, thậm chí đóng cửa nhà thờ... lại được nhiều người chú ý. Nhiều nơi còn thực hiện những lệnh trên triệt để...

Giữa thực tế dịch bệnh và trong đầu đang có sự so sánh (giữa cái lo vật chất với cái lo ơn phần rỗi) như trên, tôi lại đọc tin tức, thấy Đức Thánh Cha Phanxicô không hài lòng quyết định đóng các cửa nhà thờ trên toàn lãnh thổ giáo phận Rôma, hay việc Đức Hồng y Konrad Krajewski (người đã từng có hành động quyết liệt chống việc điện lực Rôma cúp điện cả một chung cư đông dân) đã cưỡng lệnh đóng cửa nhà thờ của Đức Hồng y Angelo De Donatis, Giám quản giáo phận Rôma, tự dưng thấy tâm hồn nhẹ hơn, vui hơn, tin tưởng hơn.

Vậy, khi đứng giữa tác hại của dịch bệnh và thực tế đời sống thiêng liêng, hơn bất cứ lúc nào, cần phải được nân cao hết sức, cần phải được chú ý trên mọi chú ý, đó là: Chúng ta hãy giải quyết mọi sự trong tinh thần cầu nguyện và bình tĩnh. Hãy có đủ khôn ngoan cần thiết để làm sao vừa trấn dịch, nhưng cũng không để Thiên Chúa bị giảm bớt trong lòng mình.

Giữa lúc nguy nan này, xin hãy để Thiên Chúa vào đúng vị trí mà Người cần có trong lòng, trong tinh thần, trong ý chí, nhất là trong niềm tin của mỗi người.

Giữa lúc mọi thụ tạo cần sự hiện diện của Thiên Chúa hơn bao giờ hết, xin khéo hết sức, suy tính hết sức để lòng mình đừng có bất cứ phần trăm nào xa cách Thiên Chúa. 

Giữa lúc cả thế giới hầu như "bó tay", cần ý thức thật mạnh mẽ, ý thức thật chắc chắn trong niềm tín thác tuyệt đối rằng, đang có một Thiên Chúa không bao giờ lìa xa chúng ta, đang có một Thiên Chúa đêm ngày hằng ước ao trụ lại trong lòng chúng ta.

Giữa lúc hoảng loạn vì từng giờ khắc phải chứng kiến hay nghe tin đồng loại của mình ngã xuống nhiều và hầu như liên tiếp, hãy ngước nhìn về phía trước, nơi Đấng hằng Sống đang đợi chờ. Người mong muốn từng người chạy về phía Người, sà vào lòng Người, ngã nhào vào vòng tay của Người. Đó là tấm lòng, đó là vòng tay đầy che chở, đỡ nâng, bảo vệ. Tấm lòng và vòng tay duy nhất, không có tấm lòng hay vòng tay thứ hai nào trên cõi đời này.

Giữa lúc các quốc gia, dù tân tiến, văn minh nhất đang loay hoay tìm thuốc, tìm cách chữa trị, hãy để Thiên Chúa thực hiện quyền Chủ Tể của Người, đừng có động thái nào thái quá mà thành hành động cậy sức mình, đặt Thiên Chúa ra ngoài lo âu, tính toán của mình.

Giữa lúc mọi sự diễn ra như bằng chứng về cái mong manh, bất tất của phận người, ta không được quên: loài người chỉ là thụ tạo. Chỉ một mình Thiên Chúa là Đấng có quyền biến tối tăm thành ánh sáng, sự ác của lòng người (có chăng mưu mô đe sự sống loài người?) thành con đường tới ơn cứu chuộc, hoàn cảnh bi đát thành hy vọng trong ân sủng.

Chúng ta không còn tin Chúa nữa sao? Nếu còn tin, hình như những hành động mà mình thể hiện, đang cho thấy sự gia giảm lòng tin vào Thiên Chúa.

Hãy xác tín, vũ trụ chỉ là phần nhỏ trong toàn bộ kỳ công của Thiên Chúa. Từng con người là tác phẩm của thiên Chúa. Mỗi sự sống được diễn ra đều không ngoài thánh ý Chúa. Vì thế, nếu thụ tạo được cất đi, hay biến đổi theo dạng thức khác, với Chúa, có gì là lạ!

Nếu Chúa muốn cả nhân loại cùng lúc đi về với Chúa, cùng lúc trở nên những hình ảnh khác theo cách thức Chúa muốn, Chúa lại không có quyền làm sao?

Nếu ta đã là người của Chúa, dù thân xác, sự sống này có ra sao, Chúa vẫn là gia nghiệp của ta, ta vẫn thuộc về Chúa đấy thôi.

Cựu Ước từng có Giuse, nạn nhân sự dữ. Chúa Giêsu là nạn nhân sự dữ. Với Thiên Chúa, Người rút ra từ sự dữ những điều lành, Người gặt hoa quả công chính từ trong sự dữ tưởng ghế gớm nhất: Tổ phụ Giuse thành ân nhân cứu nạn gia đình và dân tộc. Chúa Giêsu mang lại sự sống đời đời cho nhân loại khởi đi từ mầu nhiệm thánh giá thê lương.

Nếu đúng dịch bệnh là mầm sự dữ xuất ra từ lòng người hại nhau, và thực tế đã có quá nhiều người chết, thì trong bàn tay quan phòng đầy xót thương, Thiên Chúa vẫn có cách để trao cho mỗi thân phận, dù người chết hay sống ân huệ siêu nhiên cần thiết.

Là thụ tạo được Chúa ban khôn ngoan, ta sử dụng để khả dĩ tránh dịch, ngăn  dịch. Nhưng mặt khác, ta không rời xa đức tin vào lòng Chúa muôn đời hằng hữu chở che.

Hãy nhớ đinh ninh, thế giới này, mỗi con người, mỗi sự vật trên thế giới này có ra sao, có đi đến đâu, cuối cùng vẫn chỉ đi về phía Thiên Chúa mà thôi. 

Nhớ như thế để từng người được đỡ nâng hơn, an ủi hơn, vững vàng hơn. Nhớ như thế, để giữa những nguy biến, những lênh đênh phận người, nhân loại không tắt ánh sáng soi chiếu tâm hồn mình, soi chiếu nẻo về của mình.

Ai biết đặt đời mình trong ánh sáng của tình yêu Thiên Chúa, họ vẫn có thể thắp hy vọng giữa lúc như chẳng còn gì hy vọng.

CHỈ MỘT MÌNH THIÊN CHÚA LÀ CỨU CÁNH CỦA TẤT CẢ! CHỈ MỘT MÌNH THIÊN CHÚA LÀ CÙNG ĐÍCH CỦA TẤT CẢ!

NỖI NIỀM CORONA

TRẦM THIÊN THU

Cuộc sống càng ngày càng có nhiều thứ bất thường, gây xáo trộn mọi sinh hoạt – cả xã hội và tinh thần. Điều quan ngại nhất lúc này là đại dịch Corona. Theo La ngữ, chữ Corona có nghĩa là “triều thiên” – như nhắc chúng ta nhớ tới Vòng Gai (Crown of Thorns) trên đầu Chúa Giêsu, đồng thời cũng là lời khuyên chịu đau khổ với Ngài trong Mùa Chay này, để rồi cũng được phục sinh với Ngài.

Corona là “người đẹp” với cái tên mỹ miều nhưng rất hung dữ. Hiện nay, “nàng” Corona đang hoành hành khắp nơi, khiến cả thế giới lo sợ. Corona là sinh vật hữu hình nhưng không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nó quá nhỏ bé nhưng lại có sức công phá phi thường. Nó đơn giản mà lại phức tạp, nhiêu khê hơn chúng ta tưởng. Vì thế, không thể chủ quan, nhưng cũng đừng lo lắng quá mà hoang mang.

Con người thực sự run sợ nên tìm mọi cách đối phó để tránh nó và ngăn chặn nó, hy vọng nó không “ám” vào mình. Một trong các biện pháp cụ thể là chiếc khẩu trang – như “lá bùa hộ mạng” và là vật bất ly thân. Tất nhiên chẳng phải là biện pháp an toàn tuyệt đối, nhưng có một số lợi ích thực tế: Giúp ý thức hơn về việc giữ gìn vệ sinh, bảo vệ sức khỏe, tránh bụi bặm, tránh nắng,... Đặc biệt hơn, chiếc khẩu trang nhắc nhở rằng đừng chảnh nếu có khuôn mặt xinh xắn, cũng đừng ngại nếu khuôn mặt mình quá ư bình thường hoặc không dễ nhìn. Với chiếc khẩu trang thì ai cũng như ai, tất cả đều nhìn như ninja mà thôi – đôi khi còn khó nhận ra là nam hay nữ.

Theo ý nghĩa tích cực, chiếc khẩu trang nhắc chúng ta nhớ vấn đề quan trọng, nhất là trong Mùa Chay: Chớ nói nhiều, chớ lắm chuyện, chớ hóng chuyện, chớ thèo lẻo, chớ bép xép, chớ gièm pha, chớ chê bai, chớ chỉ trích, chớ nguyền rủa, chớ miệt thị, chớ chì chiết, chớ vào hùa, chớ nói bậy, chớ chửi thề, chớ nói thêm nói bớt,... Tất nhiên cũng liên quan vấn đề thực tế: Chớ tham ăn, chớ tham uống, chớ ăn bẩn – nghĩa đen và nghĩa bóng. Tịnh khẩu có nhiều lợi ích – cả thể lý lẫn tinh thần. Thật vậy, nói nhiều thì tốn sức, không nói thì khỏi mệt; ăn lắm sẽ thêm bệnh, ăn ít sẽ khỏe người. Mê ăn uống là một trong bảy mối tội đầu. Tất nhiên trong đó không loại trừ tham lam và tham nhũng.

Cái tên Corona, Covid-19, hoặc Ncovi, cũng chỉ là một, cứ thắng thắn nói ra là Vũ Hán – Trung quốc. Dịch SARS mấy năm trước cũng từ Trung quốc – lại vẫn dính líu Trung quốc, nơi mà cả thế giới “ghê tởm” vì quá bẩn thỉu, ô uế, nhơ nhớp, bầy hầy. Sự bẩn thỉu cả về nghĩa đen và nghĩa bóng.

Thiên Chúa nhân lành, chắc chắn Ngài “không làm ra cái chết, chẳng vui gì khi sinh mạng tiêu vong.” (Kn 1:13) Điều Ngài mong muốn rất thực tế và hoàn toàn có lợi cho chúng ta: “Ta chẳng vui gì khi kẻ gian ác phải chết, nhưng vui khi nó THAY ĐỔI đường lối để được sống. Hãy TRỞ LẠI, hãy TỪ BỎ đường lối xấu xa của các ngươi mà trở lại.” (Ed 33:11) Thật diệu kỳ, bởi vì Ngài “dùng khổ đau mà mở mắt” cho con người. (G 36:15)

Mùa Chay vẫn vang lên lời từ ngàn xưa: “Các ngươi hãy hết lòng trở về với Ta, hãy ăn chay, khóc lóc, và thống thiết than van.” (Ge 2:12) Vì thế, mỗi tín nhân cần phải chân thành sám hối và cầu xin: “Lạy Chúa Trời, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng, đổi mới tinh thần cho con nên chung thuỷ.” (Tv 51:12)

Theo cruxnow.com, tính tới ngày 16-03-2020, đã có 6 linh mục tử vong vì nhiễm Corona tại TP Bergamo (Ý), nơi sinh của Thánh GH Gioan XXIII. Thành phố này có 120.000 dân, đã có 3.416 trường hợp tử vong trong số 21.157 trường hợp nhiễm bệnh, tính trung bình mỗi ngày có 50 người chết vì Corona.

Và hơn bao giờ hết, trong lúc này, khi dịch Corona diễn biến phức tạp, chắc chắn ai cũng nhận thấy Tử Thần đứng ngay bên cạnh mình, lưỡi hái có thể bổ xuống bất cứ ai, bất cứ lúc nào. Tinh thần sám hối càng cần thiết và cấp bách hơn: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.” (Mt 3:2; Mt 4:17; Mc 1:15)

Thảm họa thiên nhiên thường bất ngờ xảy đến. Nhưng Thiên Chúa nhân lành vẫn cảnh báo cho ác nhân trước khi Ngài dùng sức mạnh thiên nhiên để trừng phạt. Ai nghe lời Ngài cảnh báo thì có cơ hội thoát khỏi thảm họa. Chính con người góp phần gây ra các thảm họa thiên nhiên qua việc hủy hoại môi trường, xây dựng các công trình tùy tiện. Tất nhiên hậu quả khôn lường, không thể đổ lỗi cho Thiên Chúa.

Mười tại họa thời Cựu Ước (Xuất Hành, chương 7 – 11) không chỉ là lời nhắc nhở mà quan trọng là lời “báo động đỏ” và cảnh cáo. Coi thường thì khốn thôi. Thiên Chúa không nói đùa hoặc hù dọa, Ngài nói là làm, nhưng Ngài luôn báo trước – vì Ngài thương xót, muốn cứu sống, không muốn hủy diệt.

Tai họa hoặc tai ương (quen gọi là “thiên tai”) có thể gây tử vong và thương vong cho mọi người – cả hiền nhân và ác nhân. Dịch Corona là một đại họa. Thiên Chúa có chọn lọc: Khi hủy diệt thành Sôđôm và Gômôra, Ngài bảo toàn mạng sống cho người tốt bụng – ông Lót và hai con gái, còn bà vợ nuối tiếc nên hóa thành tượng muối. (St 19:29-30)

Thiên Chúa thấu suốt mọi sự, biết rõ từ đáy lòng người ta nghĩ gì, và Ngài chỉ hủy diệt những kẻ gian ác khi cần để làm gương cho người khác. (St 18:23-32; 1 Sm 16:7) Chắc chắn không ai thoát khỏi tay Ngài. (Ed 43:13)

Bệnh tật đôi khi cũng thường bị coi là tai họa, nhưng không phải vậy. Có một người mù bẩm sinh được Chúa Giêsu chữa lành bằng cách nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù, rồi bảo đến rửa ở hồ Silôác. Các môn đệ đã thắc mắc về tình trạng mù lòa nên hỏi Ngài: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?” Ngài trả lời: “KHÔNG phải anh ta, cũng CHẲNG phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.” (Ga 9:3)

Một buổi chiều tối, Thầy trò lên thuyền sang bên kia biển Hồ, bỗng dưng cuồng phong nổi lên, các môn đệ hoảng hốt: “Thưa Ngài, xin cứu chúng con, chúng con chết mất!” (Mt 8:25; Mc 4:38; Lc 8:24) Ngài đã trách họ kém lòng tin khi Ngài đang ở bên cạnh họ. Và Ngài đã dẹp yên sóng gió.

Trong thời gian này, biển đời động mạnh vì “con sóng” Corona. Chúng ta cũng lo sợ, và tha thiết cầu xin Thiên Chúa ra tay cứu thoát: “Lạy Thiên Chúa, xin thêm lòng tin cho chúng con.” (Lc 17:5)

Đại dịch Corona như một cơn sóng thần có sức càn quét mạnh mẽ và mau chóng. Tính đến sáng sớm ngày 17-03-2020, ngoài Trung quốc, đã có 162 quốc gia và lãnh thổ chịu ảnh hưởng. Chỉ trong vòng 2 tháng mà đã có hơn 7.000 người tử vong, với hơn 100.000 trường hợp lây nhiễm.

“LẠY CHÚA, XIN CỨU CHÚNG CON, CHÚNG CON CHẾT MẤT!” (Mt 8:25; Mc 4:38; Lc 8:24).

NIỀM HY VỌNG CHO NGÀY MAI TƯƠI SÁNG

Cái bắt tay thân tình nay cũng ngán
Con Virus phân cách có đúng không
Người với người đâu đổi dạ thay lòng
Thế mà nay cảnh này thì đã có.

Mặt nhìn mặt là ai nào có tỏ
Đeo khẩu trang kín mít đến tận tai
Nét vẻ riêng xúc cảm thiếu tỏ bày
Nghe đìu hiu ai đây về riêng lối.

Chỗ đám đông cự ly xa tầm với
Hệt e dè không đồng chủng cùng ai
Giọng khẩu trang lọt ra chẳng rõ lời
Nghe là lạ chơi vơi buồn giây lát.

Ở thế gian còn nghe giờ đã khác
Corona nóng nảy nó đi qua
Khiến ai nấy cửa đóng ẩn trong nhà
Tưởng rằng yên vẫn tìm phương chống đỡ.

Và giờ đây giữa đời ta vẫn thở
Tấm lòng yêu muôn thuở vẫn là đây
Với tài năng trí tuệ vẫn đủ đầy
Niềm hy vọng cho ngày mai tươi sáng.

Tin Chúa là Tình Yêu và Ánh Sáng
Ngài quyền năng hằng bảo bọc quan phòng
Ngài tác tạo mọi sự từ hư không
Tình Yêu ấy đời đời là bền vững.

Cơn dịch bệnh mai đây rồi sẽ đứng
Yên ổn thôi ta tỏ lại tình người
Niềm tin yêu rạng rỡ khắp mọi nơi
Một thế giới muôn đời trong Ân Phúc.

Phêrô Nguyễn Chí Cường - Curia Tam Thái

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.