Đây là việc hãm mình còn ích lợi hơn cả việc ăn chay, theo Thánh Gioan Thánh Giá

02-12-2020 205 lượt xem

Các tác giả tu đức luôn nhấn mạnh về tầm quan trọng của việc ăn chay, nhưng với Thánh Gioan Thánh Giá thì việc hãm mình sau đây sẽ mang lại nhiều ích lợi hơn.

Ngài đã viết trong quyển “Ngọn lửa tình nồng” rằng: “Chiến thắng được cái lưỡi thì tốt hơn việc kiêng ăn nhịn uống.”

Điều thánh nhân đề cập đến ở đây, chính là khả năng sử dụng lời nói để nối kết tình thân với tha nhân, thay vì làm tổn thương họ.

Nếu hôm nay Thánh Gioan Thánh Giá còn tại thế, có lẽ ngài sẽ nói: “Chiến thắng được chính mình, quyết không đưa ra những bình luận xấu trong thời đại kỹ thuật số thì lợi ích hơn cả việc ăn chay”. Làm được điều đó đòi hỏi một sự hãm mình thật nghiêm khắc, vì khi sử dụng Internet, người ta rất dễ đưa ra những bình luận xấu để chế giễu, hoặc lén lút nói xấu một ai đó.

Chúng ta thường quên rằng phía sau hàng triệu tài khoản mạng xã hội là những con người thật, và có lẽ không ít lần chúng ta làm tổn thương họ vì những bình luận của chúng ta.

Hãy tập nên Thánh trong cách dùng ngôn ngữ và phương thế tương tác trên mạng, điều này khó hơn nhiều so với việc ăn chay. Khi thấy xu hướng xấu và tính khí bốc đồng bản thân mình nổi lên, hãy tắt điện thoại, nếu bạn không muốn hối tiếc.

Chúa Giêsu cảnh báo chúng ta rằng: “Tôi nói cho các người hay: đến Ngày phán xét, người ta sẽ phải trả lời về mọi điều vô ích mình đã nói. Vì nhờ lời nói của anh mà anh sẽ được trắng án; và cũng tại lời nói của anh mà anh sẽ bị kết án” (Mt 12,36-37).

WHĐ - Hạt Nắng viết theo Philip Kosloski

Source: https://aleteia.org

MIỆNG LƯỠI và LỜI NÓI

Cái miệng liên quan cái lưỡi, nên thường nói là “miệng lưỡi”, và miệng lưỡi liên quan lời nói. Xem chừng rất ư bình thường mà lại rất khác thường, vì lời nói có thể là Phúc hay Họa của chúng ta. Chúa Giêsu nói: “Nhờ LỜI NÓI của anh mà anh sẽ được trắng án; và cũng tại LỜI NÓI của anh mà anh sẽ bị kết án” (Mt 12:37). Thật đáng sợ, thế nên không thể khinh suất lời nói. Thảo nào tiền nhân đã căn dặn: “Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói.”

Thế là “khoảng mong chờ” đã ở vào giai đoạn đầu của mùa Vọng. Vậy là nỗi khao khát của chúng ta được mãn nguyện, nhưng không vì thế mà lơ là bổn phận. Trong thời khắc của mùa Vọng, Giáo Hội nhắc nhở chúng ta về “miệng lưỡi”, tức là về ngôn ngữ khi chúng ta sử dụng. Publius Syrus (thế kỷ I trước công nguyên) tâm sự: “Tôi thường hối tiếc vì những gì mình nói, chứ không bao giờ hối tiếc vì sự im lặng của mình.”

Có câu chuyện xưa kể rằng chủ nhân sai gia nhân ra chợ mua món gì ngon nhất, gia nhân đi và mua về “cái lưỡi.” Hôm sau ông lại sai gia nhân ra chợ mua món gì dở nhất, gia nhân đi và lại mua về “cái lưỡi.” Chủ nhân “mắt chữ O và miệng chữ A”, gia nhân điềm nhiên giải thích: “TỐT hay XẤU cũng do CÁI LƯỠI mà ra.” Quả thật, “lưỡi không xương nhiều điều lắt léo”, tiền nhân thật chí lý!

Có miệng phải có lưỡi mới nói được, lưỡi ngắn cũng khó nói – nói ngọng. Như vậy, người ta nói được nhờ cái lưỡi, nhưng nói gì mới là vấn đề. Có người dùng cái lưỡi để nói những “lời hay, ý đẹp”, khuyến khích, khuyên bảo, cầu nguyện, hòa giải,… Nhưng có người lại dùng cái lưỡi để chỉ trích, gây chia rẽ, phỉ báng, nguyền rủa, trách móc, chê bôi, chửi rủa,… Đúng lá tốt hay xấu cũng từ cái lưỡi, và chính cái lưỡi tạo nên nhiều rắc rối, do đó mà ca dao Việt Nam có câu nhắc nhở:

Lời nói chẳng mất tiền mua

Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.

Kinh Thánh nhiều lần đề cập cái lưỡi. Sách Huấn ca khuyên: “Hãy nghe dạy bảo về lời ăn tiếng nói, vì ai tuân giữ, không bị bắt lỗi bao giờ. Chính do môi miệng mà tội nhân bị bắt bẻ, cũng do đó, đứa lăng mạ và kẻ tự cao phải vấp phạm” (Hc 23:7-8), và dạy chúng ta cầu nguyện: “Xin đẩy dục vọng xa khỏi con, xin chớ để thói ăn chơi trụy lạc thống trị con, đừng để con đắm chìm trong những dục vọng trơ trẽn” (Hc 23:5-6).

Khôn hay dại cũng bởi cái lưỡi. Người khôn ngoan dùng cái lưỡi theo cách khác, người ngu dại dùng cái lưỡi theo cách khác. Người khôn ít nói, vì sao? Ca dao cho biết:

Chim khôn chưa bắt đã bay

Người khôn chưa nói đã cay lòng rồi.

Cái lưỡi liên quan dư luận, do đó dư luận cũng có thể tốt hoặc xấu, thường thì xấu nhiều hơn, người ta có xu hướng “đổ dầu vào lửa”, cho nên đôi khi phải can đảm “đạp dư luận” mà sống. Cứ nghe và xét mình, đừng vội tin và đừng hoảng sợ. Miệng lưỡi thế gian thế đấy, gọi là “chuyện thế gian”. Ca dao nói:

Chỉ đâu mà buộc ngang trời

Tay đâu mà bụm miệng người thế gian.

Kinh Thánh khuyên chúng ta dùng miệng lưỡi vào việc tốt lành, và hứa điều này: “Lạy Chúa, con sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời.” Ca ngợi thì phải dùng miệng, nghĩa là cũng liên quan “cái lưỡi”. Chúng ta không chỉ dùng miệng lưỡi để ăn uống, giúp duy trì sự sống, và để đối thoại với nhau hàng ngày, chúng ta còn phải dùng miệng lưỡi để xưng tụng Thiên Chúa: “Tình thương Chúa, đời đời con ca tụng, qua muôn ngàn thế hệ miệng con rao giảng lòng thành tín của Ngài” (Tv 88:2). Vâng, “tình thương ấy được xây dựng tới thiên thu, lòng thành tín Chúa được thiết lập trên trời” (Tv 88:3). Giao ước đó đã được thề hứa với thánh vương Đavít, và sẽ bền vững đến ngàn đời, qua muôn thế hệ (x. Tv 88:4-5).

Nói điều tốt là điều cần thiết. Không chỉ vậy, chúng ta còn phải dùng cái lưỡi để nói về Chúa, rao truyền Ơn Cứu Độ, quảng bá Lời Chúa, làm vinh danh Thiên Chúa (x. Rm 16:25-27). Nhưng nói về Chúa và nói với Chúa là điều cần thiết hơn, rất quan trọng đối với Kitô hữu chúng ta. Trách nhiệm của chúng ta là phải khôn khéo dùng miệng lưỡi. Có những điều không nên nói hoặc không được nói, nhưng có những điều phải nói, không nói không được, không nói là có lỗi. Miệng lưỡi và lời nói thật quan trọng, cần phải khôn ngoan để có thể sử dụng đúng.

Quả thật, lời nói không hề đơn giản để có thể biết cách dùng miệng lưỡi, hãy học cách sử dụng lời nói với Đức Maria: “Xin vâng”. Trình thuật Lc 1:26-38 kể rằng khi sứ thần Gáprien tuân lệnh Thiên Chúa đến truyền tin: “Mừng vui lên, hỡi người đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng Chị.” Nghe vậy, thôn nữ Maria đã bối rối và chẳng hiểu “ất giáp” gì ráo trọi. Sứ thần trấn an: “Thưa Chị Maria, xin đừng sợ, vì Chị đẹp lòng Thiên Chúa. Chị sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu.” Đức Maria càng rối hơn, vừa hoảng hốt vừa e thẹn nói: “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!”

Nhưng khi nghe sứ thần giải thích đó là quyền năng Chúa Thánh Thần và chứng minh người chị họ Êlisabét, bị mang tiếng là hiếm hoi, già rồi mà cũng đang cưu mang một nam nhi được sáu tháng, đặc biệt hơn khi nghe sứ thần nói rằng đối với Thiên Chúa thì không có gì là không thể làm được, thôn nữ Maria vô cùng an tâm, lòng tràn đầy phấn khởi và tin tưởng nói ngay: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” Và thế là “chốc ấy Ngôi Thứ Hai xuống thế làm người, và ở cùng chúng ta – Emmanuel”.

Thật hạnh phúc khi người Legio Mariae chúng ta có Đức Mẹ Maria là gương mẫu hoàn hảo. Đức Mẹ là thôn nữ nhưng kiều diễm, nét đẹp dịu dàng ấy hẳn khiến bao chàng trai “lé mắt”. Dù là mỹ nhân nhưng thùy mị, đoan trang, sống giản dị, luôn khiêm nhường, đặc biệt là tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa. Nhờ lời “xin vâng” của Đức Mẹ, nhẹ nhàng mà quyết liệt, chúng ta mới có niềm hy vọng nhận lãnh Ơn Cứu Độ được Thiên Chúa trao ban. Đức Mẹ đã sử dụng miệng lưỡi thật khôn khéo. Xin tạ ơn Đức Mẹ!

Trong cuộc sống đời thường, chúng ta thấy có những con người trở thành vĩ nhân nhờ khéo léo sử dụng miệng lưỡi, họ đã khôn ngoan dùng miệng lưỡi để nói vì nền hòa bình thế giới. Họ là ai? Đó là một Mohandas Gandhi (Ấn giáo), một Martin Luther King (Tin Lành), một Mẹ Têrêsa Calcutta (Công giáo) và một Đức Đạt Lai Lạt Ma (Karmapa Lama, Phật giáo)...

Hôm nay, trong thời khắc của Mùa Vọng, xin mượn lời của Homer W. Grimes để tâm sự với Chúa: “Làm sao con có thể dâng cho Ngài ít hơn những gì con có khi Ngài đã cho con tất cả? Con có thể dâng tặng cho Ngài những gì, thưa Thầy, Đấng đã ban tất cả cho con, Đấng đã từ bỏ ngai vàng trên trời để chịu chết trên đồi Can-vê? Con có thể dâng tặng cho Ngài những gì, thưa Thầy, Đấng đã ban tất cả cho con, không chỉ một phần hay một nửa trái tim con? Con sẽ dâng tặng Ngài tất cả!”

Lời nói là tấm gương phản chiếu tâm hồn, bên trong thế nào thì bộc lộ ra ngoài như vậy. Một con người cằn nhằn đủ thứ, chắc chắn người đó bất an. Tại sao? Bởi vì họ không bằng lòng người khác, luôn dò xét, thế nên tỏ ra khó chịu với những gì người khác thể hiện. Một người cứ mở miệng ra là chửi thề, và họ viện cớ là “quen miệng,” nhưng không phải vậy, chắc chắn lòng họ ẩn chứa nhiều rác rưởi của cuộc đời. Một người luôn nói lời an ủi, giải hòa, xin lỗi, cảm ơn,… chắc chắn tâm hồn họ có sự bình an của Thiên Chúa.

Người ta nói: “Cái miệng hại cái thân”. Đúng như thế thật! Miệng lưỡi cũng liên quan “cái tôi” – thói kiêu căng, tự phụ. Thánh Giacôbê nói: “Ai cho mình đạo đức mà không kiềm chế miệng lưỡi, là tự dối lòng mình, vì đó chỉ là thứ đạo đức hão” (Gc 1:26) Lưỡi là Lời, Lưỡi là Lửa. Ôi, lưỡi lạ lùng mà nguy hiểm quá!

Lạy Thiên Chúa quan phòng và tiền định, xin dạy con biết sử dụng miệng lưỡi theo Thánh Ý Ngài, xin dạy con cầu nguyện, biết cẩn thận từng lời ăn tiếng nói, khi nào nên nói và khi nào nên im lặng. Nhân loại luôn ngưỡng vọng Ngôi Hai giáng trần, khao khát Ơn Cứu Độ, xin tuôn tràn Mưa Giêsu gội mát mảnh đất tâm hồn khô cằn của nhân loại. Xin giúp mọi người can đảm bạt đồi, xẻ núi, lấp sông, để tạo nên con đường thẳng tắp và phẳng phiu cho Vương Nhi Giêsu ngự đến và ở với nhân loại. Xin ân thương tha thứ mọi tội lỗi, xin tha thứ cả những lúc con không tích cực làm điều tốt. Con cầu xin nhân danh Vương Nhi Giêsu, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.

Trầm Thiên Thu

TUÂN PHỤC Ý CHÚA TRONG MÙA VỌNG

Từ ngữ tôi luôn nghĩ đến trong suốt Mùa Vọng này là “đầu hàng.” Đó là một năm khó khăn. Đã có nhiều bệnh tật, chết chóc, không chắc chắn, cô lập và bất ổn. Người ta đã mất những người thân yêu và kế sinh nhai. Khi chúng ta bắt đầu cuộc hành trình đến sự im lặng lạnh lẽo chắc chắn sẽ có Đấng Cứu Độ của chúng ta vào Lễ Giáng Sinh, chúng ta mang theo sự hư vô của mình. Chúng ta chỉ có thể thực sự đến gần Ngài nếu chúng ta phó thác mọi sự cho Ngài.

Surrender to God’s Will This Advent

Nhiều điều sẽ được hỏi về chúng ta trong những tuần tới, khi chúng ta đến gần Mùa Giáng Sinh. Nhiều người sẽ không thể thấy các thành viên gia đình dễ bị tổn thương khi mừng lễ, một số người sẽ chết, những người khác sẽ nằm trong bệnh viện. Đã gia tăng cách ly và giãn cách trên cả nước mình và các quốc gia khác. Chồng tôi bị suy giảm miễn dịch gần ngày lễ hội Halloween và phải trải qua 14 ngày cách ly. Một người bạn thân của tôi đang bị cách ly sau khi tiếp xúc gần gũi với một người có kết quả xét nghiệm dương tính với Covid-19, dẫn đến việc cô ấy phải hủy bỏ kế hoạch mừng Lễ Tạ Ơn cùng với gia đình.

Đây là thực tế chúng ta phải đối mặt khi đến gần Lễ Giáng Sinh trong một năm nhiều tăm tối. Những hy sinh sẽ cần ở chúng ta mà không ai mong đợi hoặc muốn thực hiện. Giờ đây, cách chúng ta chuẩn bị tinh thần cho những điều này và cho những thất vọng trong Mùa Giáng Sinh sẽ quyết định chúng ta có được tự do bước vào ánh sáng của Giáng Sinh hay không, bất kể hoàn cảnh của chúng ta như thế nào. Bây giờ, CHÚNG TA PHẢI DÂNG MỌI SỰ CHO ĐỨC GIÊSU KITÔ.

Tôi viết điều này như một người đang học cách buông bỏ ngay bên cạnh những người khác. Giáng Sinh của riêng tôi đang được định hình là một Giáng Sinh phần lớn bị cô lập và ở nhà do các vấn đề sức khỏe mãn tính không được cải thiện. Đây không phải là cách tôi mong đợi sẽ trải qua Mùa Vọng và Mùa Giáng Sinh. Phần lớn không thể tham gia các lễ hội – đặc biệt là ăn uống, tôi đã cạn kiệt năng lượng và không thể ăn hầu hết mọi thứ, nhưng đây là Ý Chúa dành đối với tôi vào thời điểm này. Ngài đang yêu cầu tôi đầu hàng, Ngài cũng yêu cầu tất cả chúng ta đầu hàng. Ngài đang kêu gọi tôi vâng theo Thánh Ý Ngài, nếu chúng ta làm như vậy thì sẽ mở ra những chân trời thiêng liêng mới trong tâm hồn chúng ta.

Vâng lời không phải là một hành động ép buộc, đó là sự buông bỏ, đầu hàng trước đại dương tốt lành của Thiên Chúa. Điều này dẫn đến sự thay đổi cơ bản trong cách chúng ta đối phó với thực tại, mọi thứ xuất hiện trong ánh sáng mới, đó là “sự hoán cải” thực sự, đức tin là “thay đổi tâm tính” bởi vì Thiên Chúa là Đấng đã tỏ mình ra trong Đức Kitô, và biết rõ kế hoạch của Ngài, chính Ngài nắm lấy chúng ta, lôi kéo chúng ta đến với Ngài, trở thành ý nghĩa nâng đỡ sự sống, trên tảng đá đó có thể tìm được sự ổn định. (ĐGH Biển Đức XVI, Giáo Lý Ngày Thứ Tư tuần I Mùa Vọng, 07-12-2014)

Sự buông bỏ làm cho chúng ta tìm thấy sự chắc chắn và sự hỗ trợ chỉ ở nơi Thiên Chúa. Chúng ta thoát khỏi niềm tin sai lầm rằng chúng ta có thể tự làm và không cần bất cứ ai. Thật ra chúng ta cần Chúa đối với mọi thứ và chúng ta cũng cần nhau. Có nhiều cách khác nhau mà Chúa Giêsu Kitô dạy chúng ta về bài học này, những giai đoạn ốm đau và bất ổn là những lúc chúng ta bị tước bỏ cảm giác kiểm soát. Đó là điều cần thiết mà Thiên Chúa dẫn chúng ta ra khỏi ý muốn của chúng ta để vâng theo Thánh Ý Ngài.

Chúng ta có thể nổi điên và thất vọng – điều này đôi khi sẽ xảy ra – hoặc chúng ta có thể cầu xin Đức Kitô ban ơn để tuân theo kế hoạch của Ngài và dâng những đau khổ của chúng ta để kết hiệp với đau khổ của Ngài. Đây là tất cả những gì chúng ta có thể làm khi mọi thứ xảy ra với chúng ta ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Nếu bị phong tỏa mọi thứ, chúng ta cảm thấy bị cách ly, một người thân hoặc chính chúng ta bị bệnh, chúng ta sẽ phải lựa chọn: Chúng ta có thể giao phó mọi thứ cho Ngài hoặc có thể quay lưng lại với Ngài.

Chúa không bắt ép chúng ta phải vác thập giá của mình, chúng ta tùy ý chấp nhận hoặc không, Ngài chỉ mời gọi chúng ta đi theo Ngài trên con đường thập giá. Tuy nhiên, thập giá của chúng ta trở nên nặng hơn khi chúng ta phản đối. Sự tự do đích thực nằm ở việc phó thác tất cả con người chúng ta cho Ngài, để Ngài có thể giúp chúng ta vác những thập giá của cuộc đời mình, giúp chúng ta nên thánh. Nếu chúng ta chọn cay đắng hoặc tuyệt vọng, chúng ta sẽ ở trong bóng tối không một chút ánh sáng nào.

Mùa Vọng là mùa dẫn chúng ta vào vực sâu của bóng tối trước khi có hào quang chói ngời của Lễ Giáng Sinh. Đại dịch này đang đưa chúng ta vào bóng tối để mang lại sự đổi mới. Chính nhờ qua đau khổ mà Thiên Chúa hoàn thành những công việc và kế hoạch vĩ đại vinh quang nhất của Ngài. Thập Giá dẫn đến Phục Sinh. Bóng tối của Mùa Vọng dẫn đến niềm vui của Lễ Giáng Sinh. Bí quyết là chúng ta phải bám lấy Ngài trong bóng tối khi chúng ta chờ đợi ánh bình minh.

Tất cả chúng ta phải dành thời gian cầu nguyện để vâng theo ý muốn của Thiên Chúa. Nhờ thực hành thói quen buông bỏ này, chúng ta sẽ thoát khỏi sự tức giận và thất vọng có thể ập đến với chúng ta trong thời gian thử thách và đau khổ. Cuộc sống của chúng ta không phải của riêng chúng ta, mà là của Thiên Chúa. Cuộc sống của những người thân yêu của chúng ta không phải của họ hay của chúng ta, mà là của Thiên Chúa. Điều này thật khó nhớ, nhất là khi chúng ta sợ mất người nào đó. Tín thác vào Chúa là trao tất cả mọi thứ cho Ngài.

Sự hoàn hảo cao nhất không bao gồm sự ủng hộ nội tại, trong trạng thái mê ly, thị kiến, hoặc tinh thần tiên tri, nhưng trong việc đưa ý chí của chúng ta đến mức phù hợp với Ý Chúa, ngay khi chúng ta nhận ra ý muốn của Ngài. Chúng ta muốn điều đó với tất cả sức lực của mình, và nhận lấy điều đắng cay với sự ngọt ngào. (Thánh Teresa Avila, Sách Nền Tảng, 5)

Nếu mọi thứ không diễn ra đúng ý mình muốn trong Mùa Vọng hoặc Giáng Sinh này, hãy tập trung vào việc phó thác mọi sự cho Đức Kitô. Bất cứ điều gì đang xảy ra trong cuộc sống của chúng ta hoặc trên thế giới, Đấng Cứu Độ của chúng ta vẫn đang đến. Mùa Vọng sẽ nhường chỗ cho Giáng Sinh, ánh sáng rạng rỡ và tình yêu của Ngài sẽ tiếp tục tỏa sáng ra khắp thế giới: “Dân đang lần bước giữa tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng; đám người sống trong vùng bóng tối, nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi.” (Is 9:1)

Constance s. Hull

Trầm Thiên Thu chuyển ngữ từ: source: https://catholicexchange.com

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan