NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT NÓI VỚI TÔI

03-11-2020 106 lượt xem

+ ĐGM. GB. Bùi Tuần

Càng về cuối đời, tôi càng nghe được rõ những người đã chết nói với tôi. Trong số những người đó có Đức Mẹ Maria. Đức Mẹ và nhiều người đã chết từ xa xưa đến bây giờ, thường nói với tôi một cách nhỏ nhẹ, lúc thì trong ý thức của tôi, lúc thì trong tiềm thức của tôi, và có lúc trong cõi vô thức của tôi. Tôi nghe được tiếng các Ngài, khi tôi thinh lặng, hồi tâm, cầu nguyện.

Nội dung những gì các Ngài nói cho tôi có thể tóm tắt thế này:

Hãy cảm tạ Chúa,

Hãy đền tạ Chúa.

Khiêm tốn cảm tạ Chúa, vì được Chúa thương nhận làm nghĩa tử, được Chúa nhận làm con Chúa, đó là một ơn trọng đại, vô cùng cao quý, hạnh phúc không gì bằng.

Thế nhưng, bao lần tôi đã không khiêm tốn cảm tạ Chúa như vậy, nên các Ngài khuyên tôi:

Hãy đền tạ Chúa.

Khiêm tốn đền tạ Chúa bằng cuộc sống hằng ngày. Mỗi giây phút hãy yêu mến Chúa. Mỗi giây phút hãy dâng những khổ đau cho Chúa. Mỗi giây phút hãy thuộc về Chúa. Mỗi giây phút hãy lo cứu những người khổ đau. Mỗi giây phút hãy là của lễ dâng tiến Chúa, của lễ sám hối, của lễ đền tội, của lễ vâng phục Thánh Ý Chúa.

Khi đề cập đến việc đền tạ Chúa, Đức Mẹ và nhiều người đã chết, thường nhắc cho tôi nhớ lại hình ảnh Chúa Giêsu sấp mặt xuống đất cầu nguyện trong vườn Cây Dầu, trước giờ tự nộp mình cho cuộc thương khó.

Sấp mặt xuống đất cầu nguyện, đó là việc Chúa Giêsu đã làm, Đức Mẹ đã làm, nhiều người đã làm.

Sấp mặt xuống đất cầu nguyện, đó là khiêm nhường đền tội. Đức Mẹ khuyên tôi hãy đền tạ với tâm tình khiêm tốn, cho dù thực tế không luôn cho phép sấp mình sấp mặt xuống đất cầu nguyện.

Đền tạ thì phải rất khiêm nhường. Người ta không nhìn thấy tôi có khiêm nhường hay không có. Còn Chúa thì Chúa thấy rõ.

Chuyện thánh Gioan, cha sở xứ Ars, có thuật lại rằng: Một người đến với Cha, tâm sự trong nước mắt, vì ông có một người thân mới nhảy xuống sông tự tử. Thánh Gioan, cha sở xứ Ars, vừa nghe xong liền nói: Từ cầu nhảy xuống sông chỉ khoảng thời gian rất vắn, người đó đã chết. Nhưng chính trong quãng thời gian vắn vỏi đó, anh đã được ơn trở lại với Chúa. Anh ấy đã đón nhận được ơn tha thứ của Chúa. Chỉ lòng thương xót Chúa mới thấy được chút khiêm nhường của người đó, để mà cứu anh ta.

Với mẩu chuyện trên đây, Đức Mẹ khuyên tôi hãy luôn coi khiêm nhường là điều kiện rất cần để đón nhận ơn cứu độ.

Sống khiêm nhường, chết khiêm nhường. Đức Mẹ xưa là thế. Đức Mẹ khuyên tôi hãy theo gương Mẹ.

Ngoài ra, Đức Mẹ còn khuyên tôi: Trong tâm tình cảm tạ Chúa và đền tạ Chúa, hãy tha thiết xin Chúa ban cho ơn được ở bên hữu Chúa trong ngày phán xét chung.

Theo Phúc Âm Thánh Mátthêu (Mt 25,31). Sẽ có ngày phán xét chung. Kẻ lành được đứng bên hữu Chúa, còn kẻ dữ phải đứng bên tả Chúa. Kẻ lành là những ai đã cứu giúp những kẻ cùng khổ. Kẻ dữ là những ai đã từ chối cứu giúp những kẻ khổ đau.

Chúa thấy rõ cuộc sống từng người. Cuộc sống từng người dù dài dù vắn, sau cùng sẽ được xét xử công minh. Làm lành thì được thưởng, làm dữ thì bị phạt. Được thưởng đời đời. Bị phạt cũng đời đời. Đó là điều Đức Mẹ và những người đã chết nói với tôi.

Điều sau cùng Đức Mẹ và những người đã chết đang nói với tôi là: Hãy sẵn sàng ra đi bất cứ lúc nào. Tôi sẽ chết vào lúc nào, ở đâu, cách nào, thì chỉ Chúa biết mà thôi. Vì thế, tôi vâng lời Đức Mẹ mà luôn phó thác mình tôi cho Chúa.

Phó thác của tôi là

a) Luôn nhìn mình như vực sâu tội lỗi, yếu đuối, rất dễ sa ngã, rất dễ bất trung.

b) Nhưng Chúa là Cha giàu lòng thương xót đã thương cứu tôi. Tôi đã được gặp Chúa Giêsu. Tôi đã được gặp Đức Mẹ. Tôi đã được gặp nhiều người tốt.

c) Tôi tin: Nhiều người đã chết vẫn còn thương tôi, nói cho đúng, họ nay lại thương tôi hơn trước.

d) Tôi cũng tin: Hội Thánh của tôi là một cộng đoàn tình thương bao la, vẫn luôn nâng đỡ tôi.

Do vậy, phó thác của tôi có hương thơm của Nước Trời. Các người đã chết đang gửi về tôi hương thơm êm dịu đó. Xin cảm ơn Đức Mẹ về hết thảy. Mẹ hẹn sẽ gặp tôi trên Nước Trời.

CHẾT - CHUYẾN ĐI VỀ CÙNG ĐÍCH

Chết. Một động từ nghe khô khốc, đanh thép.

Chết. Diễn tả sự trần trụi của kiếp người.

Chết. Một mất mát mãi mãi; một bản án rùng rợn.

Chết. Biến tan tất cả. Cả thân xác, dẫu đẹp hay xấu; mạnh hay yếu. 

Chết. Không một ai có kinh nghiệm.

Chết. Không một ai thoát khỏi. 

Người nhiều bệnh dễ chết; nhưng cái chết cũng không quên kẻ khỏe mạnh. 

Người nghèo đói, bởi thiếu thốn, dễ chết; nhưng nhân loại ngày càng chứng kiến nhiều hơn về những cái chết do dư thừa tiền của. 

Kẻ bần cùng chết; cứ tưởng người được nhiều ưu đãi khó chết. Không! Cái chết tiêu diệt tất.

 Đối diện cái chết, mọi thành phần đều công bằng. Mọi số phận vô phương chống chọi.

I. SỰ KHỐC LIỆT CỦA CÁI CHẾT.

Thánh vịnh từng cho biết: “Cả thường dân lẫn người quyền quý, hạng phú gia với kẻ cơ bần…Mạng người dù giá cao mấy nữa, thì rồi ra cũng chấm dứt đời đời. Nào phàm nhân sống mãi được sao mà chẳng phải đến ngày tận số? Kìa thiên hạ thấy người khôn cũng chết, kẻ ngu đần dại dột cũng tiêu vong… Ba tấc đất mới thật là nhà, nơi họ ở muôn đời muôn kiếp. Dù sống trong danh vọng, con người cũng không thể trường tồn; thật nó chẳng khác chi con vật một ngày kia phải chết (49, 3.9-13.21).

Dù nhiều hay ít thời gian, mỗi người chỉ hiện diện một lần nơi trần thế. Cái chết: Là tổng kết cho sự hiện diện một lần duy nhất ấy; Là câu trả lời chung cuộc cho từng cuộc đời của mỗi con người: đã có sinh, chắc chắn có tử; Là điểm đến cho một hành trình; Là nấc thang cuối cùng của cả một kiếp người bươn chãi leo trèo; Là sự trả công cao nhất của một đời tìm kiếm; Là kết quả cho sự tạm bợ, bất tất, giới hạn; Là phần thưởng tất yếu mà cuộc đời dành tặng mỗi người; Là dấu chấm hết cho một trang đời đã sống…

Sự tàn nhẫn của cái chết, khiến sách Giảng viên xem nó là thảm họa: “Tai họa thảm hại nhất trong tất cả những gì xảy ra dưới ánh mặt trời là hết mọi người đều chịu chung một số phận như nhau” (9, 3). 

Sinh ra trong thân phận trần truồng. Chết đi trở nên người trần trụi. “Đã không mang gì vào trần gian, thì cũng chẳng mang gì ra được” (1Tm 6,7-8). 

Nhận ra rằng, chỉ mình Chúa mới là thượng trí, con người chỉ mang thân kiếp trần trụi, sách Gióp dạy sống tín thác vào Chúa, biết chúc tụng, biết tạ ơn Chúa: “Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về lòng đất cũng trần truồng. Chúa đã ban cho, Chúa lại lấy đi. Người muốn sao nên vậy, xin chúc tụng Danh Chúa. Mình biết đón nhận ơn lành từ thiên Chúa còn điều dữ lại không biết đón nhận sao” (1, 21; 2, 10b).

Nếu sống là mỗi ngày một tiến tới sự tàn phai của thể xác, thì chết là sự tàn phai kinh khủng nhất: mất tất cả, tận diệt tất cả. 

Nếu thể xác là bộ mặt để con người hiện diện một thời gian, thì cái chết là sự chấm dứt hiện diện vô hạn thời gian trong cõi đời. 

Nếu giây phút làm người là cái chào để bắt đầu nhập cuộc với đời, thì giây phút bước vào sự chết là cái chào để rời đời đến vô hạn thời gian.

Bởi nhận ra sự tàn nhẫn hết sức của cái chết, chẳng khác một cú giập tắt, một sự phủ phàng, một nhát dao cắt đứt, một tên cướp dũng lực, tuốt sạch mọi thứ từ bàn tay con người, mà sách Giảng viên mở đầu và kết thúc bằng những lời não nuột: “Phù vân, quả là phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân” (1, 2. 12, 8).

II. SỨ ĐIỆP TỪ NẤM MỒ.

1. Trên phần mộ thường có cây Thánh giá. Người tín hữu gắn Thánh giá trên mộ để diễn tả niềm tin: Chúa Giêsu đã hy sinh chịu chết trên đó để cứu chuộc con người khỏi vòng liên lụy của tội lỗi. Thánh giá Chúa Giêsu là ơn cứu độ, là niềm hy vọng của con người. 

Vì thế, chết xem ra khốc liệt, xem ra tàn nhẫn, thì tín hữu Kitô vẫn nhìn vào cái chết bằng ánh mắt của niềm bình an, bởi họ mang trong mình niềm hy vọng xuất phát từ lòng tin vào sự phục sinh vinh thắng của Chúa Kitô, Đấng chiến thắng nỗi đau thập giá để mang về và trao ban ơn phục sinh ấy.

2. Trên mỗi phần mộ thường có khắc ba chữ: R. I. P. (Viết tắt của câu Latinh: requiescat in pace - ông, bà, anh, chị, em an giấc ngàn thu). Vượt qua cõi tạm, giờ đây người đã rời xa trần thế chỉ là một cuộc nghỉ ngơi, một sự an giấc.

Trong đức tin, người Công giáo không bi quan, nhưng tràn trề lạc quan. Họ tạm gởi thân xác nơi lòng đất, linh hồn của họ được Thiên Chúa triệu hồi. Họ tin, chết không chỉ là sự buông bỏ nơi thân xác mà còn là cuộc nghỉ ngơi của linh hồn trong cõi đời đời.

3. Chúa Giêsu, trong bữa Tiệc ly, đã nói lời từ giã trước khi tự nguyện hy sinh chịu chết: “Thầy đi về cùng Cha Thầy!” (Ga 14, 1-14). Lời từ biệt này cho thấy mối dây ràng buộc của lòng mến vào Thiên Chúa. 

Như Chúa Giêsu, chính trong lòng mến giữa Thiên Chúa với con người và con người với Thiên Chúa, mà từng người trở về Nhà Cha của Chúa Giêsu, cũng là Cha của mình.

Ra đi cùng Chúa Giêsu, theo Chúa Giêsu, họ để lại di chúc cho tất cả những ai sẽ đi sau họ:

- Dù chỉ là nắm đất, chút tro, nhưng tôi trở về cùng Thiên Chúa, Ðấng sinh thành ra tôi.

- Tôi vẫn hằng hy vọng Thiên Chúa cứu độ tôi. Giờ đây Người cho tôi sống và hưởng đời sống bất diệt như Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết. 

- Tôi khuất mặt hoàn toàn nơi trần thế, nhưng tôi biết Thiên Chúa yêu tôi. Người là Cha tôi. Mãi mãi tôi được hưởng tình yêu vừa khôn cùng, vừa vĩnh cửu của Người. 

Còn mỗi chúng ta, Ðứng trước mộ phần của người quá cố, nhìn Thánh giá, nhìn nén hương nghi ngút khói, chúng ta nghe như một lời nhắn nhủ, đó là sứ điệp sau cùng của người chết để lại cho người sống: Tôi đi về cùng đích của đời mình là Thiên Chúa, Ðấng là nguồn sự sống và nguồn tình yêu.

Lm. JB. NGUYỄN MINH HÙNG

NÉN KINH

Nén nhang thể hiện niềm tin

Hòa theo kinh nguyện dâng lên Chúa Trời

Luyện Hình – cõi khổ chơi vơi

Linh hồn rên siết không ngơi đêm ngày

Xin thương, lạy Chúa muôn loài

Cho hồn thoát cảnh đọa đày, khổ đau

Một giây mà cũng quá lâu

Hồn mong gặp Chúa, khát khao sớm chiều

Lửa ăn năn cứ đốt thiêu

Cũng là ngọn lửa mến yêu không ngừng

Nén kinh dâng giữa nghĩa trang

Cầu xin Thiên Chúa xót thương linh hồn.

CHUYỂN HỘ KHẨU

Tạ ơn Thiên Chúa nhân từ

Tháng Mười Một thật diệu kỳ biết bao!

Vì Lòng Thương Xót nhiệm mầu

Bao linh hồn thoát khổ đau Luyện Hình

Hân hoan về cõi Thiên Đình

Hưởng Nhan Thánh Chúa uy linh đời đời

Tháng Mười Một thật tuyệt vời

Tội và vạ được Chúa Trời thứ tha

Tình yêu Ngài quá bao la

Hồng ân đại xá diệu kỳ biết bao!

Tình liên đới thật nhiệm mầu

Hiệp thông, hiệp nhất, dạt dào yêu thương

Luyện Hình ra khỏi thật mừng

Hân hoan đoàn tụ Thiên Đàng vĩnh sinh.

TRẦM THIÊN THU

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan