SUY NIỆM CHÚA NHẬT II MÙA VỌNG NĂM A

09-12-2025 344 lượt xem

‘DỌN ĐƯỜNG HAY CẢN ĐƯỜNG: Bạn đang đóng vai nào?’

+ ĐGM. Phêrô Nguyễn Văn Khảm

SÁM HỐI TỪ TÂM TƯỞNG ĐẾN HÀNH ĐỘNG

Đức tin Kitô giáo là một hành trình liên tục, được xây dựng trên Lời Chúa, và niềm hy vọng vào sự hoàn thành trong Nước Trời. Các bài đọc Chúa nhật thứ hai mùa vọng hôm nay vẽ nên bức tranh trọn vẹn về sự khai mở và sự hiện diện của Nước Trời giữa chúng ta. Lời Chúa mời gọi không chỉ sám hối cá nhân, mà còn kiến tạo một cộng đoàn hiệp nhất, kiên nhẫn chờ đợi, sống tinh thần công chính và hòa bình mà Chúa Giêsu Kitô đã mang đến.

1. Sám hối cấp thiết và dọn đường cho Chúa

Lời rao giảng của Gioan Tẩy Giả trong hoang địa miền Giuđê không chỉ là một lời mời gọi mà là một tiếng kêu cấp thiết, một lời cảnh báo: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần” (Mt 3: 2). Gioan Tẩy giả được Sách Tiên Tri Isaia mô tả: “Ông chính là người đã được ngôn sứ Isaia nói tới: Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đường cho Chúa, sửa lối cho thẳng để Ngài đi” (Mt 3:3; Is 40:3). Gioan Tẩy giả là nhịp cầu nối giữa Cựu Ước và Tân Ước, là người cuối cùng của các tiên tri và là người đầu tiên chỉ cho thấy Chiên Thiên Chúa.

Sám hối là để chuẩn bị cho Nước Trời, là “dọn sẵn con đường cho Chúa, sửa lối cho thẳng để Ngài đi” (Mt 3:3). Việc này không phải là một công việc bề ngoài, mà là một cuộc hoán cải nội tâm. Nó đòi hỏi san bằng những kiêu căng như núi cao, lấp đầy những thiếu sót như thung lũng, và uốn thẳng những cong queo của thói hư tật xấu, tội lỗi.

Thánh giáo phụ Gioan Climacus (579-649) đã nhấn mạnh tầm quan trọng của sự thay đổi bằng hành động thực tế, chứ không chỉ là lời nói: “Sám hối là một giao ước với Chúa cho một cuộc sống thứ hai. Sám hối tìm kiếm sự khiêm nhường. Sám hối là hoài nghi liên tục về sự thoải mái của thể xác. Sám hối là tự lên án bản thân chăm sóc mình một cách thái quá. Sám hối là hy vọng và từ bỏ tuyệt vọng. Người sám hối là một tội nhân không bị ô nhục. Sám hối là hòa giải với Chúa bằng cách thực hành những việc lành ngược lại với tội lỗi. Sám hối là thanh tẩy lương tâm. Sám hối là tự nguyện chịu đựng mọi đau khổ. Sám hối là tự nhận lấy hình phạt cho chính mình. Sám hối là đánh mạnh vào tâm hồn để nhận thức mạnh mẽ.” [1] Thánh Gioan Kim khẩu cũng nói: “Hãy xấu hổ khi phạm tội, đừng xấu hổ khi sám hối. Tội lỗi là vết thương, sám hối là liều thuốc. Tội lỗi dẫn đến sự xấu hổ; sám hối dẫn đến sự can đảm. Satan đã đảo lộn trật tự này, khiến người ta liều lĩnh khi phạm tội nhưng lại xấu hổ khi sám hối” (dẫn trên).

Khi Gioan Tẩy giả thấy những người thuộc phái Pharisêu và Xađốc, những người tự cho mình là công chính do dòng máu tổ phụ Abraham, đến chịu phép rửa, ông đã đưa ra một lời quở trách gay gắt: “Nòi rắn độc kia, ai đã chỉ cho các anh cách trốn cơn thịnh nộ của Thiên Chúa sắp giáng xuống vậy?” (Mt 3:7).

Đây là sự từ chối thẳng thừng đối với quan niệm rằng ơn cứu độ là một đặc quyền thừa tự: “Đừng tưởng có thể bảo mình rằng: Chúng ta đã có tổ phụ Abraham. Vì, tôi nói cho các anh hay, Thiên Chúa có thể làm cho những hòn đá này trở nên con cháu ông Abraham” (Mt 3:9). Ơn cứu độ không đến từ máu huyết hay chủng tộc, mà đến từ đức tin sống động và hành động công chính: “Các anh hãy sinh hoa quả để chứng tỏ lòng sám hối” (Mt 3:8), như sau nảy thánh Phaolô có lưu ý: “Họ tuyên bố là biết Thiên Chúa, nhưng trong hành động họ lại chối Ngài. Họ là đồ ghê tởm, không vâng lời, và không có khả năng làm việc gì tốt” (Tt 1:16). Chính Chúa Giêsu, chứ không phải chúng ta, đã làm những gì cần thiết để trả giá cho tội lỗi của chúng ta. Chỉ mình Ngài mới có thể làm cho chúng ta được công chính hóa. Tất cả đều do Chúa Giêsu thực hiện chứ không phải chúng ta. Vì vậy, chúng ta không có gì đáng để khoe khoang. Thánh nhân khẳng định rõ ràng: “Không phải vì tự sức mình chúng ta đã làm nên những việc công chính, nhưng vì Ngài thương xót, nên Ngài đã cứu chúng ta nhờ phép rửa ban ơn Thánh Thần, để chúng ta được tái sinh và đổi mới” (Tt 3:5). 

2. Thánh Thần, Lửa và Sự Phán Xét

Gioan phân biệt rõ ràng phép rửa trong nước của mình, vốn chỉ là dấu hiệu bên ngoài của sự sám hối, với phép rửa của Đấng Mêsia: “Tôi, tôi làm phép rửa cho các anh trong nước để giục lòng các anh sám hối. Còn Đấng đến sau tôi thì quyền thế hơn tôi, tôi không đáng xách dép cho Ngài. Ngài sẽ làm phép rửa cho các anh trong Thánh Thần và lửa”(Mt 3:11).

Thánh Thần thông ban sự sống mới, là ơn thánh. Lửa thanh tẩy mọi ô uế của lòng dạ tội lỗi và phán xét. Lời cảnh báo về sự phán xét cũng được đưa ra qua hình ảnh nông nghiệp: “Cái rìu đã đặt sát gốc cây: bất cứ cây nào không sinh quả tốt đều bị chặt đi và quăng vào lửa” (Mt 3:10). Và: “Thóc mẩy thì thu vào kho lẫm, còn thóc lép thì bỏ vào lửa không hề tắt mà đốt đi” (Mt 3:12).

Thánh Augustinô đã dùng hình ảnh lửa để nói về sự thanh tẩy cần thiết mà mỗi Kitô hữu phải trải qua: “Chúa Thánh Thần sẽ ngự đến vào Lễ Ngũ Tuần. Và Ngài sẽ đến như vậy. Ngài sẽ tỏ mình ra bằng những lưỡi lửa. Vì Ngài khơi dậy lòng bác ái, nhờ đó chúng ta tha thiết khao khát Thiên Chúa và khinh miệt thế gian, nhờ đó những vỏ trấu của chúng ta được thiêu đốt và lòng chúng ta được tinh luyện như vàng. Do đó, lửa, tức là Chúa Thánh Thần, đến sau nước; khi đó, bạn trở thành bánh, tức là thân mình của Chúa Kitô. Một cách nào đó, sự hiệp nhất được biểu lộ ra như thế.” [2] 

Sự chuẩn bị của Gioan Tẩy Giả là một lời mời gọi khẩn thiết: Nước Trời đã đến gần. Chúng ta phải chuẩn bị tâm hồn bằng sự sám hối chân thật, được chứng minh qua hành động, trước khi Đấng Toàn Năng đến với phép rửa bằng Thánh Thần và lửa.

3. Kiên nhẫn, an ủi và hiệp nhất 

Trong thư gửi tín hữu Rôma, Thánh Phaolô không chỉ củng cố niềm tin mà còn xây dựng một mô hình cộng đoàn Kitô giáo lý tưởng, một cộng đoàn dựa trên nền tảng Lời Chúa và sự đón nhận lẫn nhau.

Để được như vậy, thánh Phaolô khẳng định vai trò tối thượng của Lời Chúa trong Kinh thánh: “Quả thế, mọi lời xưa đã chép trong Kinh Thánh, đều được chép để dạy dỗ chúng ta. Những lời ấy làm cho chúng ta nên kiên nhẫn, và an ủi chúng ta, để nhờ đó chúng ta vững lòng trông cậy” (Rm 15:4-5). Lời Chúa là nguồn mạch của sự sống, mang lại kiên nhẫn, vì chúng ta học được cách Thiên Chúa hoạt động lâu bền qua dòng thời gian. Chúng ta được nhắc nhở về lòng trung tín của Ngài, từ đó nảy sinh niềm hy vọng, và sự an ủi: “Lời Chúa khơi dậy những ý định tốt đẹp và nuôi dưỡng hành động; Lời Chúa ban cho chúng ta sức mạnh và sự thanh thản, và ngay cả khi Lời Chúa thách thức chúng ta, Lời Chúa vẫn ban cho chúng ta sự bình an. Trong những ngày “kỳ lạ” và bối rối, Lời Chúa đảm bảo cho trái tim một cốt lõi của niềm tin và tình yêu, bảo vệ nó khỏi sự tấn công của ma quỷ” [3] 

Mục tiêu của đời sống Kitô hữu là tôn vinh Thiên Chúa. Điều này chỉ có thể thực hiện một cách trọn vẹn trong sự hiệp nhất, sự đồng tâm nhất trí với nhau: “Xin Thiên Chúa là nguồn kiên nhẫn và an ủi, làm cho anh em được đồng tâm nhất trí với nhau, như Chúa Kitô Giêsu đòi hỏi. Nhờ đó, anh em sẽ có thể hiệp ý đồng thanh mà tôn vinh Thiên Chúa, là Thân Phụ Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta” (Rm 15:5-6). Sự hiệp nhất này phải được thể hiện qua hành động cụ thể: “Vậy, anh em hãy đón nhận nhau, như Chúa Kitô đã đón nhận anh em,để làm rạng danh Thiên Chúa” (Rm 15:7). Sự đón nhận này phá vỡ mọi rào cản xã hội, văn hóa, và tôn giáo, giữa người Do Thái và dân ngoại. Thánh tông đồ mời gọi chúng ta biến Sách Thánh thành nền tảng cho cuộc sống, lấy sự kiên nhẫn và hy vọng làm vũ khí, và lấy sự hiệp nhất trong tình yêu thương làm bằng chứng sống động về Nước Trời đã hiện diện.

Trong tuyên bố chung của Đức Thánh Cha Lêô XIV và Đức Thượng phụ Đại kết Bartholomew I đã được ký kết ngày 29 tháng 11 năm 2025 vừa qua có viết: “Noi gương các vị tiền nhiệm đáng kính, và lắng nghe thánh ý Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, chúng tôi tiếp tục vững bước trên con đường đối thoại, trong tình yêu và chân lý (Ep 4:15), hướng tới việc khôi phục sự hiệp thông trọn vẹn giữa các Giáo Hội chị em, như chúng tôi vẫn hằng mong ước. Nhận thức rằng sự hiệp nhất Kitô giáo không chỉ là kết quả của những nỗ lực của con người, mà còn là một ân huệ đến từ trên cao, chúng tôi mời gọi tất cả các thành viên trong Giáo hội của chúng tôi – giáo sĩ, tu sĩ, người thánh hiến và giáo dân – tha thiết tìm kiếm sự viên mãn của lời cầu nguyện mà Chúa Giêsu Kitô đã dâng lên Chúa Cha: “Xin cho tất cả nên một, như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha... để thế gian tin” (Ga 17:21).

Nước Trời ấy đã được ngôn sứ Isaia báo trước, gọi nó là Vương quốc Hòa bình của Đấng Mêsia. Isaia đã công bố một trong những lời tiên tri đẹp nhất về Đấng Mêsia, mô tả Vương Quốc công chính, khôn ngoan và hòa bình tuyệt đối. Từ “gốc tồ Giétsê” tưởng đã tàn lụi sẽ mọc lên “một nhánh nhỏ” (Is 11:1), Đấng Mêsia thuộc dòng dõi Đavít, được Thần Khí Chúa ngự trị: “Thần khí Chúa sẽ ngự trên vị này: thần khí khôn ngoan và minh mẫn, thần khí mưu lược và dũng mãnh, thần khí hiểu biết và kính sợ Chúa” (Is 11:2-3). Ngài cai trị không theo dáng vẻ bên ngoài mà bênh vực người nghèo và thấp cổ bé miệng, thắt lưng bằng công chính và tín thành (Is 11:4-5). Tiên tri kết thúc bằng thị kiến hòa bình khắp mọi nơi: sói ở với chiên con, trẻ thơ giỡn chơi bên hang rắn lục, không còn tác hại trên núi thánh, vì “sự hiểu biết Chúa sẽ tràn ngập đất này” (Is 11:6-9). 

Hòa bình đích thực bắt nguồn từ mối tương quan mật thiết với Thiên Chúa và sự công chính dành cho người nghèo, như Đức Giáo Hoàng Lêô XIV và Đức Thượng Phụ Đại kết Barthôlômêô của Constantinôpôli, đã cùng hiệp thông với nhau: “Dù chúng ta vô cùng lo ngại trước tình hình quốc tế hiện nay, chúng ta vẫn không mất hy vọng. Thiên Chúa sẽ không bỏ rơi nhân loại. Chúa Cha đã sai Con Một đến cứu độ chúng ta, và Con Thiên Chúa, Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, đã ban Chúa Thánh Thần cho chúng ta, để cho chúng ta được thông phần vào sự sống thần linh của Người, gìn giữ và bảo vệ sự thánh thiêng của con người. Nhờ Chúa Thánh Thần, chúng ta biết và cảm nghiệm được Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Vì lý do này, trong lời cầu nguyện, chúng ta phó thác cho Thiên Chúa mọi người, đặc biệt là những người túng thiếu, những người đang chịu đói khát, cô đơn hay bệnh tật. Chúng ta cầu xin Thiên Chúa ban mọi ân sủng và phúc lành xuống trên mỗi thành viên trong gia đình nhân loại, để “lòng họ được khích lệ, được liên kết với nhau trong tình yêu thương, hầu có được tất cả sự phong phú của sự hiểu biết chắc chắn và sự hiểu biết về mầu nhiệm của Thiên Chúa”, là Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta (Cl 2:2)” [4]

Trong hiệp nhất, phục vụ công lý, chúng ta thực sự đang sống trong thời đại của Nước Trời, nơi mọi lời hứa đã được thực hiện nơi Chúa Giêsu Kitô, chồi non công chính từ gốc Giétsê. 

Phêrô Phạm Văn Trung

[1] https://anastpaul.com/2018/01/29/quotes-of-the-day-29-january-speaking-of-repentance 

[2] https://matthewhalsted.com/2024/08/14/quote-st-augustine-on-the-eucharist/

[3] https://www.catholicculture.org/culture/library/view.cfm?id=12461       

[4] https://www.catholicculture.org/news/headlines/index.cfm?storyid=67674 \

KHUÔN MẶT ĐẤNG MÊSIA RA SAO?

Để trả lời câu hỏi về khuôn mặt Đấng Mêsia, ta có thể ví von hình ảnh đồng quê. Đó là cánh đồng đã gặt xong, rạ vàng nằm im dưới sương sớm, đất nứt nẻ, gió thổi qua nghe khô khốc. Rồi giữa bờ ruộng khô ấy, người ta lại thấy mọc lên một bông hoa tím nhỏ bé, lẻ loi, mảnh mai nhưng kiêu hãnh... Hình ảnh ấy, có lẽ không xa lạ gì với người miền quê. 

Tuy rất đỗi bình thường, rất đỗi âm thầm, nhưng nhìn vào đó, ta có thể học biết một bài học lớn: Sự sống không bao giờ chịu đầu hàng.

Sứ điệp của bài học đó, được tiên tri Isaia cho thấy trong bài đọc I: Đấng Mêsia là Đấng đầy Thánh Thần. Ngài đầy quyền năng cứu độ và quy tụ muôn người. Đặc biệt, tiên tri nhìn thấy Ngài là bông hoa nở ra từ gốc khô: "Từ gốc Giêsê sẽ đâm ra một chồi và cũng từ gốc ấy sẽ đơm lên một bông hoa". Một gốc Giêsê tưởng không còn sinh khí, tưởng như vô dụng, lại nẩy một Bông Hoa.

Đó là Đấng Mêsia, là Chúa Giêsu Kitô của chúng ta.

Giữa khô cằn của lòng người và những thất vọng của lịch sử, Thánh Thần Chúa làm nảy nở một Bông Hoa, và chính Bông Hoa ấy sẽ tỏa hương cứu độ cho muôn dân.

1. ĐẤNG MÊSIA - ĐẤNG CHAN CHỨA THÁNH THẦN.

Isaia mô tả Đấng Mêsia bằng hình ảnh rạng rỡ: Thần Khôn ngoan; Thần Thông hiểu; Thần Mưu lược; Thần Sức mạnh; Thần Hiểu biết; Thần Đạo đức; Thần Kính sợ Thiên Chúa.

Bảy nguồn sống ấy không chỉ làm cho Đấng Mêsia trở nên mạnh mẽ, nhưng làm Ngài trở nên Đấng ở cạnh kẻ nghèo, Đấng che chở kẻ bé mọn, Đấng bênh vực người khổ đau.

Ngài là Bông Hoa nở giữa gốc khô, là vẻ đẹp giữa chốn cằn cỗi, là ánh bình minh cho những ai tưởng như đã mất hết hy vọng.

Sự mạnh mẽ của Ngài không phải để thị uy, mà để bẻ gãy sự gian ác, phá tan bất công, thiết lập triều đại công lý, bình an và yêu thương. Triều đại ấy được mô tả tuyệt đẹp: Sói sống với chiên; báo nằm với dê; trẻ nhỏ chơi bên hang rắn. Một thế giới hòa thuận đến lạ lùng. Một thế giới mà bầu khí duy nhất là Thánh Thần của Chúa: đầy ánh sáng, đầy bình an, đầy an ủi và hy vọng.

Hình ảnh đó không phải chuyện cổ tích. Đó là ước ao của Thiên Chúa cho trần gian này. Đó cũng là mong mỏi Thiên Chúa đặt vào mỗi trái tim chúng ta.

2. THÁNH PHAOLÔ LÀ NGỌN GIÓ THÁNH THẦN CHO CỘNG ĐOÀN.

Nếu tiên tri Isaia hướng mắt về tương lai Đấng sẽ đến, thì thánh Phaolô lại nhìn vào thực tại đời sống cộng đoàn. Cộng đoàn Rôma dường như đang "cơm không lành, canh không ngọt". Người thì giữ luật Do thái cho bằng được. Kẻ thì nhẹ nhàng, thậm chí phớt lờ những quy định ấy.

Hiềm khích, bất đồng, lời ra tiếng vào… tuy là chuyện nhỏ, nhưng dễ làm sứt mẻ mặt mũi của tình huynh đệ.

Trong bối cảnh đó, thánh Phaolô không gay gắt lên án. Ngài chỉ nhẹ nhàng nhưng thấm thía cầu nguyện: "Xin Thiên Chúa, nguồn kiên tâm và an ủi, ban cho anh em biết thông cảm với nhau, để anh em đồng tâm tôn vinh Thiên Chúa".

Ngài còn nhắc thêm: "Chúng ta hãy theo đuổi những gì đem lại bình an và xây dựng cho nhau". Thánh Phaolô làm nổi bật Chúa Giêsu như khuôn mặt hòa bình, như Đấng quy tụ chứ không chia rẽ.

Nếu Isaia nhìn thấy Đấng Mêsia như Bông Hoa của Thánh Thần, thì Phaolô thấy Ngài như Trái tim hòa bình của Thiên Chúa đang đập giữa cộng đoàn.

3. THÁNH GIOAN TẨY GIẢ NHƯ MỘT LỜI MỜI GỌI TRỞ VỀ.

Còn Tin Mừng hôm nay, thánh Gioan xuất hiện như tiếng sấm trong sa mạc, như lửa hồng đốt lên bầu trời ủ dột của dân Chúa. Không quanh co, không dịu dàng, ông nói thẳng: 

"Hãy sám hối!"

- "Hãy sửa đường Chúa cho thẳng!"

- "Đừng chỉ khoe mình là con cháu Ápraham!";

- "Cái rìu đã đặt sẵn dưới gốc cây!";

- "Nòi rắn độc!".

Tại sao ông mạnh đến vậy? Vì dân đang chờ Chúa nhưng chờ trong vô tâm. Họ tin mà không đổi đời. Họ thuộc kinh nhưng trái tim đóng lại. Họ nghĩ mình "ổn", nhưng Gioan biết họ đang xa Chúa hơn bao giờ.

Sám hối không phải là "buồn bã nhìn vào tội", mà là mở cửa lòng cho Chúa Thánh Thần vào, để Ngài biến đổi, nâng dậy, chữa lành và làm mới.

4. CHÚA GIÊSU, ĐẤNG "GIẢI QUYẾT" MỌI CÂU CHUYỆN NƯỚC TRỜI.

Đỉnh cao của Tin Mừng là lúc Gioan mô tả về Đấng sắp đến:

- "Đấng đó quyền năng hơn tôi".

- "Tôi không xứng đáng xách dép cho Người".

- "Người sẽ rửa trong Thánh Thần và lửa".

- "Người cầm nia mà sảy lúa… thu lúa vào kho, còn rơm thì đốt trong lửa không hề tắt".

Đấng ấy là Chúa Giêsu. Và chính Chúa Giêsu sẽ: giải quyết mọi bất công, phán xét mọi sự gian tà, thắp sáng mọi điều tối tăm, gom góp mọi người thiện tâm về Nước Trời, mang trên vai phận người, vác lấy gánh tội của cả nhân loại, mở lối cho chúng ta bước vào gia nghiệp đời đời của Thiên Chúa...

Từ Isaia đến Phaolô, từ Gioan đến Tin Mừng, tất cả đều quy về Chúa Giêsu. Ngài là ĐẤNG ĐẦY THÁNH THẦN, Đấng có thể làm mới lại trái tim, cuộc đời và thế giới này.

5. HÃY ĐỂ THÁNH THẦN LÀM VIỆC TRONG TA.

Giữa cuộc sống hôm nay: bao gia đình chia rẽ vì hiểu lầm; bao cộng đoàn dễ tổn thương vì những xích mích; bao tâm hồn còn khô hạn vì tự ái, giận hờn, ích kỷ; bao người đang chịu đau khổ nhưng không ai biết mà đỡ nâng... Mùa Vọng mời chúng ta: Hãy để Thánh Thần làm Bông Hoa nở giữa lòng mình.

Bằng cách thực hiện con đường Gioan đề ra:

a. Ăn năn thống hối, vì Nước Trời gần đến.

Sám hối là mở lối cho Chúa vào. Không sám hối, lòng ta đầy tảng đá, Chúa đến mà không thể đụng vào. Hãy bỏ bớt tự ái, bớt chấp nhất, bỏ những định kiến và những nỗi giận âm thầm.

b. Dọn đường cho Chúa là sửa lòng cho ngay.

Đường cong là đường của ích kỷ, của ganh tỵ, của nói hành, chia rẽ. Đường thẳng là đường của sự thật, của yêu thương, của tha thứ và khiêm nhường.

c. Làm việc lành, xứng với lòng thống hối.

Chúng ta có thể tặng anh chị em mình: một lời an ủi cho người buồn; một bữa cơm cho người nghèo; một lời xin lỗi trước, bất kể lỗi do ai; một bước hòa giải; một lần cầu nguyện cho người làm mình tổn thương...

Những việc ấy nhỏ thôi, nhưng trong mắt Chúa, đó là hoa trái tốt lành, là nỗ lực vươn lên sự thánh thiện của chính Chúa.

6. ĐỪNG QUÊN CHÚA THÁNH THẦN.

Ta cầu xin nhiều thứ, nhưng lại quên Đấng quan trọng nhất: Đấng đã làm nảy nở Bông Hoa từ gốc khô. Đấng đã soi sáng thánh Phaolô. Đấng đã thúc đẩy thánh Gioan. Đấng đã tràn đầy trên Chúa Giêsu.

Nếu không có Thánh Thần, chúng ta không thể: hiểu Chúa Giêsu, yêu mến Chúa Giêsu, sống Lời Chúa Giêsu, và không thể bước đi trong ánh sáng của Chúa Giêsu.

Vì thế, hãy để mỗi ngày, Thánh Thần chạm vào lòng ta. Ngài sẽ làm điều không ai làm được. Đó là: BIẾN ĐỔI TA TỪ BÊN TRONG.

Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng

TỈNH THỨC – SÁM HỐI – HY VỌNG

Bước vào Chúa nhật II mùa Vọng với chủ đề: Populus Sion … (Này hỡi Dân Xi-on…) Chúa sắp ngự đến cứu độ muôn dân. Người sẽ lên tiếng thật oai hùng, khiến tâm hồn anh em hoan hủy…” (Ca nhập lễ)  làm cho tâm hồn chúng ta rạo rực hẳn lên. Khơi dậy trong ta một lịch sử của sự tha thứ và khám phá ra lòng trắc ẩn của Thiên Chúa đối với con người. Lời Chúa dẫn chúng ta đi vào trọng tâm của hành trình đức tin: dọn đường cho Chúa đến bằng sự sám hối, đổi mới và hy vọng.

Giữa một thế giới biến động, đầy xung đột và bất an, đời sống con người đó đây đầy những lo toan, Lời Chúa hôm nay vang lên như một lời mời gọi giúp ta định hướng lại cuộc đời lữ thứ trần gian.

Hy vọng mọc lên từ những gốc rễ khô cằn

Lời ngôn sứ I-sai-a vang lên, mô tả một cảnh tượng đẹp đến lạ thường: “Từ gốc Giê-sê sẽ đâm ra một chồi và cũng từ gốc ấy sẽ đơm lên một bông hoa.” (Is 11, 1).

Giê-sê là thân phụ của vua Đa-vít. Khi Isaia nói “từ gốc Giê-sê”, có nghĩa là nhà Đa-vít sẽ bị chặt xuống như một thân cây khô, nhưng vẫn còn một rễ âm thầm, và từ đó một chồi non bé nhỏ sẽ mọc lên. Chồi non ấy chính là Đức Giê-su Ki-tô.

Trong bối cảnh vương quốc Ít-ra-en suy tàn, với nhiều bất công trong xã hội, vua chúa băng hoại, người nghèo bị áp bức, dân Chúa mất niềm tin. Chính lúc đen tối ấy, I-sai-a công bố một ánh sáng mới, một vị vua lý tưởng sẽ đến để đổi mới hoàn toàn lòng người và thế giới: “Trên bông hoa ấy, thần linh của Thiên Chúa sẽ ngự xuống… Ngài sẽ lấy đức công minh mà xét xử những người nghèo khó, và lấy lòng chính trực mà bênh đỡ kẻ hiền lành trong xứ sở…” (x. Is 11, 2-4).

Những lời trên chứng tỏ Thiên Chúa không bỏ rơi con người, cho dù lịch sử, xã hội hay chính cuộc đời con người có lúc chỉ còn là một “gốc cây bị chặt”. Chồi non vẫn có thể mọc lên.

Mỗi khi Mùa Vọng về, Lời này lại vang lên để đánh thức niềm hy vọng, khơi lại nỗi mong chờ, và mời con người thời nay chuẩn bị tâm hồn cho Đấng Cứu Thế đến.

Gio-an Tẩy Giả, tiếng kêu thức tỉnh một thế giới ngủ mê

Nếu I-sai-a cho ta thấy hình ảnh đẹp của tương lai, thì Gio-an Tẩy Giả kéo ta về thực tại: “Hãy ăn năn thống hối, vì nước trời đã đến gần” (Mt 3,1).

Lời giảng tuy nghiêm nghị nhưng thu hút nhiều người. Gio-an đã xuất hiện với những người đương thời như là hy vọng cuối cùng của một dân tuyệt vọng. Gio-an xuất hiện như Tiếng kêu trong hoang địa, mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da thú. Ông không kêu gọi người ta trở nên nhà khổ tu giống như ông. Ông rao giảng rằng: “Hãy ăn năn thống hối, vì nước trời gần đến … chớ tự phụ nghĩ rằng: tổ tiên chúng tôi là Áp-ra-ham. Vì ta bảo cho các người hay: Thiên Chúa quyền năng có thể khiến những hòn đá trở nên con cái Áp-ra-ham. Đây cái rìu đã để sẵn dưới gốc cây. Cây nào không sinh trái tốt, sẽ phải chặt đi và bỏ vào lửa.” (Mt 3,2.8-10). Kết quả là: “Dân thành Giê-ru-sa-lem, khắp xứ Giu-đê-a và các miền lân cận sông Gio-đan tuôn đến với ông, thú tội và chịu phép rửa do tay ông trong sông Gio-đan.” Lời của Gio-an vẫn vang dội qua các thời đại và như một sứ điệp cấp bách gửi đến với chúng ta ngày hôm nay Gio-an không nói quanh co. Ông không rao giảng điều dễ nghe. Ông đánh thức những lương tâm đang ngủ, những trái tim đang tự lừa mình rằng “mọi chuyện vẫn ổn”. Đúng là tiếng chuông thức tỉnh con người trong một thế giới có thể nói là ngủ mê.

Tâm tình sống Mùa Vọng

Mùa Vọng hằng năm, Giáo Hội đặt Thánh Gio-an Tẩy Giả trước mắt chúng ta như tấm gương với lời nhắc nhở: Để đón Chúa Giáng Sinh, không thể thiếu sám hối và hoán cải.

Gioan không đến giữa phố thị đông người, nhưng vào hoang địa. Nơi đây tượng trưng cho thinh lặng, nơi thanh tẩy, nơi Thiên Chúa gặp con người, và nơi con người bỏ lại mọi ồn ào để lắng nghe tiếng Chúa.

Mùa Vọng là lời mời “đi vào hoang địa” của tâm hồn, nghĩa là: bớt ồn ào, bớt mạng xã hội, bớt lo lắng, dành chỗ cho Chúa.

Mùa Vọng mời ta: giảm bớt điều phụ, giữ lại điều chính. Bớt nhu cầu vô ích để tâm hồn rộng hơn cho Chúa.

Hành trình của Mùa Vọng là: Tỉnh thức, sám hối và hy vọng. I-sai-a thắp sáng hy vọng. Gio-an đánh thức và kêu gọi sám hối. Để khi Chúa Giê-su đến, Người tìm thấy nơi ta một tâm hồn đã sẵn sàng, đã được đổi mới và biết yêu thương.

Ước gì Mùa Vọng năm nay trở thành mùa của tái sinh, để từ những gốc rễ khô cằn của cuộc đời ta Chúa làm mọc lên những chồi non của đức tin, hoa trái của yêu thương, và hương thơm của hy vọng.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Tin liên quan