TẠI SAO CHÚNG TA MỪNG GIÁNG SINH?

25-12-2025 573 lượt xem

Giáo Hội mừng kỷ niệm "những công trình kỳ diệu của Thiên Chúa" thông qua phụng vụ cộng đồng, tưởng nhớ những sự kiện vĩ đại trong lịch sử cứu độ. Lễ Giáng Sinh của Chúa chúng ta mừng kỷ niệm thời điểm trong lịch sử khi Con Thiên Chúa trở thành Người vì sự Cứu Độ của chúng ta — một hành động vâng phục đầy yêu thương đối với Chúa Cha, và tình yêu cứu độ đối với chúng ta, điều sẽ đạt đến đỉnh cao trên Thập giá.

Thư Philípphê 2,5-8: "Anh em hãy có tâm tình như chính Đức Kitô Giêsu đã có: Người tuy có thân phận là Thiên Chúa, nhưng đã không nghĩ phải giành cho được ngang hàng với Thiên Chúa; trái lại, Người huỷ bỏ chính mình, mà nhận lấy thân phận tôi đòi, đã trở nên giống như loài người, với cách thức bề ngoài như một người phàm. Người đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên Thập giá."

Giáng Sinh ở đâu trong Kinh Thánh?

Mặc dù tên Giáng Sinh (Christmas) xuất phát từ việc Giáo Hội cử hành ngày này bằng một Thánh Lễ Chúa Kitô đặc biệt (Christ Mass), nhưng chính sự kiện này được kể lại trong các Câu chuyện Thời Thơ ấu trong Phúc Âm Mátthêu, đặc biệt nơi chương 1,18-25, và Phúc Âm Luca, đặc biệt ở chương 2,1-20.

Mỗi bản tường thuật đều độc đáo trong chi tiết của nó. Thánh Mátthêu, người mà các học giả tin là người Do Thái viết cho người Do Thái, cung cấp cho độc giả của ngài sự chuẩn bị tiên tri cho Chúa Kitô. Trong khi đó, Thánh Luca, một bác sĩ người Hy Lạp, viết để đưa ra một bản tường thuật chính xác (x. Lc 1,1). Nhiều chi tiết về sự loan báo của thiên thần, việc viếng thăm bà Êlisabét, sự giáng sinh và những năm đầu đời được tin là thu thập được bằng cách phỏng vấn Đức Trinh Nữ Maria diễm phúc.

Mùa Giáng Sinh là gì?

Các lễ trọng đại nhất, như Giáng Sinh và Phục Sinh, có các mùa phụng vụ dành riêng cho chúng. Giáng Sinh được đi trước bởi Mùa Vọng, thời gian chuẩn bị, và bản thân việc mừng kỷ niệm Giáng Sinh được kéo dài trong Mùa Giáng Sinh. Mùa này bắt đầu vào đêm Giáng Sinh, khi các Kitô hữu vui mừng về Sự Giáng Sinh của Chúa vào chính ngày 25 tháng 12, và kéo dài đến Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa, vào Chúa Nhật sau lễ Hiển Linh.

Bắt đầu từ Ngày Giáng Sinh, tuần tám ngày được dành cho Bát Nhật Giáng Sinh, theo khuôn mẫu Do Thái cho các lễ trọng đại nhất. Trong bát nhật này, Lễ Thánh Gia được cử hành, và nó lên đến đỉnh điểm trong việc tôn vinh Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa vào ngày 1 tháng 1.

Danh hiệu này lần đầu tiên được trao cho Mẹ Maria bởi các Công Đồng sơ khai, như một sự bảo vệ thần tính của Con Mẹ chống lại những người cho rằng Chúa Kitô không phải là Thiên Chúa, hoặc không phải vĩnh viễn là Thiên Chúa.

Tuy nhiên, cái giá của sự cứu độ và môn đệ không bao giờ rời khỏi tầm nhìn trong Bát Nhật. Giáo Hội tưởng nhớ các Thánh Anh Hài, bị vua Hêrôđê bạo chúa giết chết trong cuộc tìm kiếm điên cuồng Đấng Mêsia, và thánh STêphanô, vị tiên khởi tử đạo, bị giết khi Saolô, sau này là Thánh Phaolô, khuyến khích điều đó.

Cuối cùng, Mùa Giáng Sinh kết thúc bằng việc nhìn về Đời Sống Công Khai và Sứ Vụ của Chúa Giêsu, với Lễ Trọng Hiển Linh và Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa. Những sự kiện này, đánh dấu "những biểu hiện" về thần tính của Chúa Kitô, đóng vai trò như những dấu mốc cho cuộc đời ẩn giấu của Người từ thời thơ ấu đến khi khai mạc sứ vụ công khai của Người.

Làm thế nào chúng ta biết Chúa Giêsu sinh ra ở đâu?

Cả ngôn sứ Mikha trong Cựu Ước (5,2) và các Phúc Âm (Mt 2 và Lc 2) đều chỉ đến Bêlem. Kiến thức về địa điểm này cũng được truyền lại trong số các Kitô hữu ở Giuđêa. Vào thế kỷ III sau Công nguyên, Origênê xứ Alexandria đã viết:

Tại Bêlem, hang động được chỉ ra nơi Người sinh ra, và máng cỏ trong hang động nơi Người được bọc trong tã. Và tin đồn ở những nơi đó, và trong số những người ngoại đạo tin vào Đức Tin, rằng quả thực Chúa Giêsu đã sinh ra trong hang động này, Đấng được các Kitô hữu thờ phượng và tôn kính.

Vào thế kỷ IV, Thánh Hêlêna, mẹ của Hoàng đế Rôma Constantinô, đã đi hành hương đến Thánh Địa để xác định các địa điểm quan trọng trong Kitô giáo. Với sự giúp đỡ của người dân địa phương ở Thánh Địa, Thánh Hêlêna đã xác định được địa điểm Chúa Giêsu Giáng Sinh, bị Đóng Đinh và Phục Sinh. Ngày nay, Vương cung Thánh đường Giáng Sinh và Vương cung Thánh đường Mộ Thánh đánh dấu những địa điểm này.

Ngày 25 tháng 12 có phải là sinh nhật của Chúa Giêsu không?

Giáo Hội Công Giáo không có một giáo huấn cụ thể về thời điểm Chúa Giêsu sinh ra. Có thể có một "ký ức" của các Kitô hữu sơ khai được bảo tồn trong ngày này, hoặc ý nghĩa của nó chỉ mang tính biểu tượng. Sau khi Kitô giáo hóa đế quốc, Giáo Hội thường thay thế những thứ ngoại giáo (ví dụ: các đền thờ) bằng những thứ Kitô giáo (các nhà thờ). Tuy nhiên, các học giả không đồng ý về giá trị của những lập luận như vậy trong trường hợp cụ thể này.

Chẳng hạn, trong quyển sách “Thần khí của Phụng Vụ”, khi viết với tư cách là nhà thần học chứ không phải là giáo hoàng, Đức Bênêđíctô XVI đã viết:

Tuyên bố đã từng được đưa ra rằng ngày 25 tháng 12 phát triển đối lập với huyền thoại Mithras, hoặc như một phản ứng Kitô giáo đối với giáo phái mặt trời bất khả chiến bại được các hoàng đế Rôma thúc đẩy vào thế kỷ thứ III trong những nỗ lực của họ để thiết lập một tôn giáo đế quốc mới. Tuy nhiên, những học thuyết cũ này không còn có thể được duy trì nữa.

Tại sao các mục đồng đến thăm Chúa Giêsu?

Các thiên thần đã hiện ra với các mục đồng để loan báo rằng Chúa Giêsu đã sinh ra (x. Lc 2,8-15). Ý nghĩa sâu xa hơn của việc các mục đồng đến viếng thăm Chúa Giêsu là Người, là Chiên Con của Thiên Chúa và là hy lễ Vượt Qua của chúng ta (Chiên Con được giết vào lễ Vượt Qua). Điều này cho thấy rằng, ngay từ khi Người Giáng Sinh, Người đã được định sẵn để chết vì tội lỗi của chúng ta, như là hy lễ hoàn hảo.

Các mục đồng trong câu chuyện Giáng Sinh của Chúa Kitô là ai?

Họ không được gọi tên, nhưng họ có một vai trò quan trọng trong câu chuyện Giáng Sinh. Thay vì xuất hiện trước mặt các vua, Con Thiên Chúa lần đầu tiên được cho biết với các mục đồng khiêm nhường.

Thiên thần đã nói gì với các mục đồng khi Chúa Giêsu sinh ra?

Phúc Âm Luca 2,10-14 chép:

Thiên thần bảo họ: "Anh em đừng sợ. Này tôi báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng là niềm vui cho toàn dân: Hôm nay, một Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đavít, Người là Đấng Kitô, là Chúa. Và đây là dấu cho anh em nhận biết: anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ." Bỗng có đạo binh từ trời đông đảo hợp với thiên thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa rằng: "Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm!"

Tại sao Thiên Chúa chọn các mục đồng để nhận thông điệp Thiên đàng?

Thánh Kinh miêu tả Đấng Mêsia vừa là mục tử linh hồn vừa là nạn nhân vì linh hồn. Vua Đavít là một chàng chăn chiên khi được chọn để chăn dắt dân Israel của Thiên Chúa với tư cách là vua của họ. Chúa Kitô, hậu duệ của ông, là mục tử vĩnh cửu của dân được cứu chuộc của Thiên Chúa.

Thánh Kinh cũng miêu tả Đấng Mêsia như một chiên con, sẽ bị dẫn đến lò sát sinh. Điều này được báo trước trong Chiên Con Vượt Qua của sách Xuất Hành 12, và được ngôn sứ Isaia nói đến (Is 53). Trong Phúc Âm Gioan và các thư của Thánh Gioan, Chúa Giêsu được gọi rõ ràng là "Chiên Con của Thiên Chúa."

Sách Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo (điều 608):

Sau khi đồng ý làm phép rửa cho Người cùng với các tội nhân, Gioan Tẩy Giả nhìn Chúa Giêsu và chỉ Người ra là "Chiên Con của Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian." Bằng cách làm như vậy, Gioan Tẩy Giả tiết lộ rằng Chúa Giêsu đồng thời là Tôi Trung khổ đau, Đấng lặng lẽ để mình bị dẫn đến lò sát sinh và gánh lấy tội lỗi của đám đông, và cũng là Chiên Con Vượt Qua, biểu tượng của sự cứu chuộc Israel trong lễ Vượt Qua đầu tiên. Toàn bộ cuộc đời của Chúa Kitô thể hiện sứ vụ của Người: "phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc cho nhiều người."

Chúa Giêsu có sinh ra trong hang động hay chuồng không?

Hoàn toàn có thể Chúa Giêsu sinh ra trong một hang động được sử dụng làm chuồng. Những ngọn đồi ở Giuđêa là đá mềm, tạo thành cả hang động tự nhiên và hang động nhân tạo. Các ngôi nhà sẽ được xây liền kề với hang động cung cấp không gian bổ sung, cũng như hơi ấm vào mùa đông và mát mẻ vào mùa hè.

Việc Người sinh ra trong một hang động thực sự nói lên sự nghèo khó mà Chúa Giêsu tự nguyện bước vào. Trong bài giảng Thánh Lễ Nửa Đêm năm 1978, Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã nói:

Để có một bức tranh hoàn chỉnh về thực tế của sự kiện đó, để thâm nhập sâu hơn nữa vào chủ nghĩa hiện thực của khoảnh khắc đó và chủ nghĩa hiện thực của trái tim con người, chúng ta hãy nhớ rằng sự kiện đã xảy ra chính xác theo cách như vậy: trong sự bị bỏ rơi và nghèo khó cực độ, trong hang động chuồng bên ngoài thị trấn, vì người dân trong thị trấn từ chối đón nhận Mẹ Maria và Thánh Giuse vào bất kỳ ngôi nhà nào của họ. Không có chỗ nào cả. Ngay từ đầu, thế giới đã tỏ ra không mến khách đối với Thiên Chúa sắp sinh ra làm Người.

Tại sao Chúa Giêsu sinh ra trong chuồng?

Theo nghĩa tạm thời, không có chỗ cho Thánh Giuse và Đức Trinh Nữ diễm phúc tại nhà trọ. Tuy nhiên, ở cấp độ sâu xa hơn, sự giáng sinh khiêm hạ của Chúa Giêsu nêu bật thực tế là Người đã hy sinh rất nhiều để trở thành Người. Thư Philípphê 2,6-7 chép rõ:

“Người tuy có thân phận là Thiên Chúa, nhưng đã không nghĩ phải giành cho được ngang hàng với Thiên Chúa; trái lại, Người huỷ bỏ chính mình, mà nhận lấy thân phận tôi đòi, đã trở nên giống như loài người.”

Tại sao Chúa Giêsu được đặt trong máng cỏ?

Trong Thông điệp Tông huấn Admirabile Signum (Về Ý nghĩa và Tầm quan trọng của Hang Đá Giáng Sinh), Đức cố Giáo hoàng Phanxicô đã nói:

Đến với thế giới này, Con Thiên Chúa được đặt nằm ở nơi động vật ăn. Cỏ khô trở thành chiếc giường đầu tiên của Đấng sẽ tự mạc khải là "bánh từ trời xuống" (Ga 6,41). Thánh Augustinô, cùng với các Giáo phụ khác, đã bị ấn tượng bởi biểu tượng này: "Được đặt trong máng cỏ, Người đã trở thành thức ăn của chúng ta" (Bài giảng 189,4). Quả thực, hang đá gợi lên một số mầu nhiệm trong cuộc đời của Chúa Giêsu và đưa chúng đến gần với cuộc sống hằng ngày của chúng ta.

Tại sao Chúa Giêsu sinh ra trong hoàn cảnh khiêm nhường như vậy?

Sách Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo (điều 525-526) nói rõ:

Chúa Giêsu sinh ra trong một chuồng khiêm nhường, vào một gia đình nghèo. Các mục đồng giản dị là những nhân chứng đầu tiên cho sự kiện này. Trong sự nghèo khó này, vinh quang của thiên đàng được biểu lộ...

Tại sao nó được gọi là Giáng Sinh (Nativity)?

Từ này bắt nguồn từ từ tiếng Latinh "nativitas" có nghĩa là "sự giáng sinh," và được Giáo Hội sử dụng như một danh hiệu chính thức của ngày này và lễ kỷ niệm của nó.

Tại sao Giáng Sinh quan trọng?

Chính Thiên Chúa đã trở thành Người để — thông qua Cái Chết và Sự Phục Sinh của Người — chúng ta có thể đạt được Thiên đàng một ngày nào đó. Khi Người bước vào lịch sử, đó là vì tình yêu thuần khiết dành cho chúng ta.

Trong Tông thư Admirabile Signum, Đức cố Giáo hoàng Phanxicô đã nói:

Tại sao hang đá Giáng Sinh làm ta kinh ngạc và cảm động sâu sắc đến vậy? Trước hết, vì nó cho thấy tình yêu dịu dàng của Thiên Chúa: Đấng Tạo Hóa của vũ trụ đã hạ mình xuống để đón nhận sự nhỏ bé của chúng ta. Món quà sự sống, trong tất cả mầu nhiệm của nó, càng trở nên kỳ diệu hơn khi chúng ta nhận ra rằng Con của Đức Maria là nguồn gốc và sự nâng đỡ của tất cả sự sống. Trong Chúa Giêsu, Chúa Cha đã ban cho chúng ta một người anh em đến tìm kiếm chúng ta bất cứ khi nào chúng ta bối rối hoặc lạc lối, một người bạn trung thành luôn ở bên cạnh chúng ta. Người đã ban Con Một của Người, Đấng luôn luôn tha thứ cho chúng ta và giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi.

Lịch sử của hang đá Giáng Sinh là gì?

Theo quyển sách Cuộc Đời Thánh Phanxicô Assisi của Thánh Bonaventura, hang đá Giáng Sinh đầu tiên được trưng bày vào năm 1223 tại thị trấn Greccio, Ý. Thánh Phanxicô vừa thực hiện một chuyến hành hương đến Thánh Địa, nơi ngài đã thấy địa điểm Chúa chúng ta giáng sinh. Điều này đã truyền cảm hứng cho ngài để đổi mới đức tin của người dân ở Greccio, những người đã để việc tặng quà chiếm ưu thế ý nghĩa thật của Giáng Sinh. Thay vì chỉ kể cho các giáo dân về câu chuyện Giáng Sinh, Thánh Phanxicô, một phó tế, muốn cho họ thấy nó.

Đức Giáo hoàng Honôriô III đã cho phép Thánh Phanxicô trưng bày một hang đá Giáng Sinh với cỏ khô, một con bò và một con lừa trong một hang động ở Greccio. Thánh Bonaventura nói: "Sau đó [Phanxicô] giảng cho người dân về Lễ Giáng Sinh của Vị Vua nghèo khó; và vì không thể thốt ra Tên Người vì sự dịu dàng của tình yêu của mình, ngài gọi Người là Hài Nhi của Bêlem."

Trong vòng 200 năm, các hang đá đã lan rộng khắp châu Âu. Người Ý tiếp tục truyền thống này với một sự nhiệt tình đặc biệt, với các nhà thờ và thị trấn làm các hang đá công cộng công phu, và Đức Giáo hoàng chúc lành cho Bambinelli (tượng Hài Nhi Giêsu) vào Chúa Nhật thứ III của mùa Vọng. Sau đó, trẻ em đặt chúng vào máng cỏ gia đình của chúng khi Giáng Sinh đến.

Chúa Giêsu được đề cập bao nhiêu lần trong Cựu Ước?

Mặc dù Danh Thánh của Chúa Giêsu không bao giờ được đề cập trong Cựu Ước, nhưng có vô số trường hợp Chúa Giêsu được các ngôn sứ loan báo.

Sách Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo (điều 522) chép:

Sự ngự đến của Con Thiên Chúa trên trái đất là một sự kiện có quy mô lớn đến nỗi Thiên Chúa muốn chuẩn bị cho nó trong nhiều thế kỷ. Người làm cho mọi thứ hội tụ vào Chúa Kitô: tất cả các nghi lễ và hy lễ, hình ảnh và biểu tượng của "Giao Ước Đầu Tiên." Người loan báo Người qua miệng các ngôn sứ kế tiếp nhau ở Israel. Hơn nữa, Người đánh thức trong trái tim các người ngoại giáo một kỳ vọng mờ nhạt về sự ngự đến này.

Ai đã chuẩn bị đường cho Chúa Giêsu?

Sách Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo (điều 523-524) chép:

Thánh Gioan Tẩy Giả là tiền hô ngay lập tức của Chúa, được sai đến để chuẩn bị đường cho Người. "Ngôn sứ của Đấng Tối Cao," Gioan vượt trội hơn tất cả các ngôn sứ, trong đó ngài là người cuối cùng. Thánh nhân khai mạc Phúc Âm, ngay từ trong lòng mẹ đã chào đón sự ngự đến của Chúa Kitô, và vui mừng vì là "bạn của chàng rể", Đấng mà ngài chỉ ra là "Chiên Con của Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian." Đi trước Chúa Giêsu "trong thần khí và quyền năng của Êlia," Gioan làm chứng cho Chúa Kitô trong việc rao giảng của mình, bằng Phép Rửa hoán cải của mình, và qua sự tử đạo của mình.

Khi Giáo Hội cử hành phụng vụ mùa Vọng mỗi năm, Giáo Hội làm cho hiện diện sự mong đợi cổ xưa này về Đấng Mêsia, vì bằng cách chia sẻ việc chuẩn bị lâu dài cho lần ngự đến đầu tiên của Đấng Cứu Độ, các tín hữu đổi mới khao khát nhiệt thành của họ về lần ngự đến thứ hai của Người. Bằng cách mừng kỷ niệm sinh nhật và sự tử đạo của vị tiền hô, Giáo Hội kết hợp mình với khao khát của ngài: "Người phải lớn lên, còn tôi phải càng nhỏ lại." (Ga 3,30)

Giáng Sinh có phải là một ngày lễ Công Giáo không?

Giáng Sinh là một trong những lễ Công Giáo quan trọng nhất. Đây là lúc "Ngôi Lời đã trở nên Người và ở giữa chúng ta." (Ga 1,14)

Tại sao chúng ta tặng quà vào Giáng Sinh?

Chúng ta tặng quà cho những người quan trọng trong cuộc sống của chúng ta vì Ba Vị Đạo Sĩ đã tặng quà cho Hài Nhi Giêsu, như chúng ta thấy trong Tin Mừng Mátthêu 2,1-12. Tuy nhiên, khi làm điều này, chúng ta nên luôn nhớ rằng chúng ta là những người đón nhận Món Quà vĩ đại nhất, chính Chúa Kitô và Ơn Cứu Độ mà Người trao ban.

Bạn có thể tham dự Thánh Lễ Nửa Đêm nếu bạn không phải là Công Giáo không?

Có, bất kỳ ai cũng có thể tham dự Thánh Lễ. Thánh Lễ Nửa Đêm đặc biệt phổ biến vì việc cử hành của Giáo Hội vào dịp này là một trong những đẹp nhất của năm phụng vụ. Tuy nhiên, các tín hữu không phải Công Giáo được yêu cầu tôn trọng đức tin và kỷ luật Công Giáo bằng cách không rước Mình Thánh Chúa Kitô.

Khi nào nên tháo cây thông Giáng Sinh?

Đây thực sự là vấn đề sở thích của cá nhân hoặc gia đình. Tuy nhiên, chúng ta nên nhớ rằng Giáng Sinh bắt đầu vào chính ngày 25 tháng 12.

Ngày cuối cùng của Giáng Sinh được gọi là gì?

Ngày cuối cùng của Mùa Giáng Sinh là Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa, khi cuộc đời ẩn dật của Người kết thúc và sứ vụ công khai của Người bắt đầu.

12 ngày Giáng Sinh là gì?

Mặc dù Mùa Giáng Sinh không kết thúc cho đến Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa, Mười Hai Ngày giữa Giáng Sinh và Hiển Linh hoàn thành việc mừng kỷ niệm Giáng Sinh và các sự kiện trực tiếp liên quan đến nó. Trong thời gian này, Chúa được công nhận bởi các mục đồng và các Đạo sĩ, sau đó vua Hêrôđê sẽ tìm cách giết Hài Nhi và Thánh Gia sẽ trốn sang Ai Cập.

Bát Nhật Giáng Sinh là gì?

Đây là khoảng thời gian 8 ngày bắt đầu từ Ngày Giáng Sinh và kết thúc vào Lễ Trọng Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa.

Chuỗi Mân Côi Vương Miện Phanxicô là gì?

Đây là một chuỗi Mân Côi bảy chục tập trung vào những niềm vui của Đức Maria.

Nguồn gốc của chuỗi Mân Côi Vương Miện Phanxicô là gì?

Năm 1422, một thanh niên tên là Giacôbê gia nhập cộng đoàn Phanxicô. Trước khi gia nhập Dòng, anh đã đến viếng thăm một thánh tượng Đức Mẹ Maria địa phương và đặt một vương miện hoa tươi lên đó mỗi ngày. Vì lý do không rõ, anh không thể thực hành sự sùng kính này sau khi gia nhập Dòng Phanxicô, và cuối cùng anh quyết định rời khỏi Dòng.

Đức Mẹ Phúc đã hiện ra với anh trong một thị kiến và nói: "Hãy ở lại đây, và đừng buồn vì con không còn có thể dệt một vòng hoa cho Mẹ nữa. Mẹ sẽ dạy con cách con có thể dệt hằng ngày một vương miện hoa hồng sẽ không héo và sẽ làm hài lòng Mẹ hơn và có công đức hơn cho chính con."

Sau đó, Mẹ ban cho anh Chuỗi Mân Côi Vương Miện Phanxicô, tôn vinh Bảy Niềm Vui trong cuộc đời của Mẹ, và yêu cầu anh cầu nguyện sự sùng kính này hằng ngày. Sau đó, tin này lan truyền trong cộng đoàn của họ và cuối cùng đến tất cả các Dòng Phanxicô.

Nguồn: Missions.ewtn.com

con sóng nhỏ chuyển ngữ

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.